CHIẾN THẮNG CỦA TÌNH YÊU
hổng biết tại sao hổng đính kèm file .doc được. Đành upload dzô Mediafire thui. Đây là link:
http://www.mediafire.com/?bdgjxhgb1mm
CHIẾN THẮNG CỦA TÌNH YÊU
Rotrind thở dài, dụi dụi mắt và chậm rãi lặp lại Mười điều răn. Cô mơ thấy mình đang học với ông thầy Hurston yêu quý.
“Rotrind! Chú ý vào bài! Lẽ ra trò phải trích dẫn một câu về Plato rồi đấy!” Ông Verrick, một thầy dạy khác của Rotrind kêu lên, đưa tay sửa cặp kính.
“Vâng, thưa thầy Verrick,” Rotrind mơ màng đáp.
“Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu với câu nói về Plato, phải không?” thầy Verrick hỏi. Đó là một mệnh lệnh hơn là một câu hỏi.
“Vâng, thưa thầy Verrick,” Rotrind lẩm bẩm tán thành, mặc dù hầu như cô không nghe thầy Verrick nói gì.
“Tốt. Bây giờ…” thầy Verrick bắt đầu giảng kỹ về cầu đó cho tới khi ông biết chắc là Rotrind đã hoàn toàn ghi nhớ.
“Hãy thuộc câu này, viết một bài luận về cuộc tìm kiếm của ngày Galahad, một đoạn khác về cầu chuyện của ngài Lancelot theo niên đại, tìm hiểu một chút về các giả thuyết của Aristole, và nhớ không được ngủ gục trong giờ học đấy…” nhưng Rotrind đã chuồn mất trước khi thầy Verrick kịp nói xong.
Về phòng riêng, Rotrind tìm nguồn an ủi bên khung cửa sổ cao cao, cô quỳ gối cầu xin thành Bede, vị thành bổn mạng của các học giả. Lần theo chuỗi tràng hạt bằng vàng đeo quanh cổ, cô cầu cho mình học giỏi, thông minh. Ít phút sau, nghe vang lên tiếng gõ cửa. Một tốp các cô hầu gái ùa vào phòng khi cửa mở.
“Bà nội tiểu thư, phu nhân Sterling, muốn chúng tôi giúp tiểu thư chuẩn bị trang phục cho bữa ăn chính,” Lydia, cô gái cao nhất trong nhóm, nói.
“Không phải quá sớm so với giờ phục vụ bữa chính sao?” Rotrind hỏi lại.
“Vâng, thưa tiểu thư, nhưng phu nhân Sterling muốn thế ạ.”
Đầu tiên Rotrind tắm bằng nước hoa hồng. Sau đó mái tóc dài màu nâu đỏ của cô được chải đến cả trăm nhát, rồi được cuốn và cột lại thành một búi rất chặt và khó chịu ngay giữa đỉnh đầu. Trang phục của ngày hôm đó là chiếc váy lót dài 3 tầng bất tiện và chiếc áo nhung dài màu xanh khoác ngoài. Lydia cột áo nhực chặt đén mức Rotrind khó mà thở nổi, đôi vớ trắng cô mang bó cứng lấy chân. Cuối cùng, các cô hầu mang cho cô chủ một đôi giày mềm bừng vải ôm sát bàn chân.
“Chao ôi, tiểu thư mới thật là diễm lệ,” Lydia trầm trồ kêu lên.
“Tháp tùng ta đén đại sảnh nào,” Rotrind ra lệnh.
“Thưa vâng,” Lydia dịu dàng đáp, rồi cùng một cô hầu gái khác khẽ nâng khuỷu tay Rotrind lên, đưa cô chủ đến đại sảnh. Các công hầu bá tử nam (mà phụ than của Rotrind là một trong số đó), các quý ông quý bà, các hiệp sĩ, anh hề, vũ công và ngưoiừ hầy đứng thành từng tốp, hoặc thân mật tán chuyện hoặc bình phẩm về thức ăn. Ngồi ở đầu cái bàn dài là nhà vua, ông nhìn lướt qua đám đông rồi hau háu dán mắt vào một phần thịt bò nước ngũ vị to dễ sợ trước mặt.
“Tiểu thư Rotrind, con gái của ngày Richard – con trai của công tước xứ Cornwall và Aragon – đến!” Người chủ lễ xướng to, đôi má cô gái trẻ nóng bừng lên khi hai người thổi kèn chơi một điệu nhạc thông báo về sự xuất hiện của cô. Hai quý bà tránh ra nhường chỗ cho cô ngồi vào bàn tiệc.
“Bà đã nghe chuyện phu nhân Sterling sắp đi bước nữa chưa? Lần thứ tư à nhe?” Những lời đồn thổi như con gió lan nhanh trong đám trong triều thần. Rotrind dỏng tai nghe ngóng.
“Có chuyện gì hay ho về quý bà Sterling thế?” một bà khác nôn nóng hỏi.
“Lại lên xe hoa lần nữa đấy! Lần này là với công tước Tomas Fitzgerald!” người phụ nữ đầu tiên trả lời.
“Phu nhân Sterling sắp kết hôn… và với công tước Fitzgerald ư?” Rotrind hỏi giọng kinh ngạc.
“Chắc thế! Chỉ mong sao lão già lẩm cẩm Fitzgerald có thể khiến mụ già ấy dễ coi hơn... chả là sắc đẹp của bà ta hơi có phần khiêm tốn.” Bà thứ nhất vừa nói xong thì giật mình nhận ra mình đang nói với chính cháu gái của “mụ già” nên vội vàng chữa lại, “Không, ý tôi là, à mà, tôi nghĩ phu nhân Sterling cũng còn duyên lắm…”
Rotrind cắt ngang lời bà ta, “Tôi sẽ thưa lại chuyện này với ngày Richard cha tôi!”
Người đàn bà tỏ vẻ e ngại, “Lạy Chúa tôi, chúng ta có thể dàn xếp chuyện này và…”
“Những cố gắng của bà để xoa dịu tôi chỉ vô ích mà thôi,” Rotrind lạnh lùng đáp. Sau khi đã ăn khá nhiều đạu Hà Lan, bánh bột bắp và vài lát cá hồi ngon tuyệt do người đánh cá của nhà vua bắt được, Rotrind rút về phòng, gỡ búi tóc để cho mái tóc đẹp buông xõa xuống vai và lưng. Cô cởi áo lót cho dễ thở và ném chiến váy dài vào giỏ đồ dơ rồi mặc một chiếc áo dài trắng giản dị có viền đăng ten đen ở cổ. Sau đó cô khoác ra bên ngoài một cái áo choàng không tay màu đen có mũ trùm đầu và đến phòng cha cô nằm ở đầu kia lâu đài. Sau khi chắc chắn là không để ai nhìn thấy, Rotrind rảo chân chạy đến gần, gõ cửa ba lần; khi cửa mở, cô bỏ mũ trùm đầu xuống.
“Thưa cha, con có chuyện muốn thưa với cha,” Rotrind nói, thở hơi gấp.
“Vào đi Rotrind, con xinh đẹp của ta,” ngày Richard nói. Ông đang mặc giáp phục, hẳn là vừa luyện vài đường kiếm với người bạn thân là công tước Laurence lúc này đang ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng.
“Chào cháu Rotrind,” công tước Laurence lên tiếng. Rotrind khẽ nhín gối chào nhưng không đáp. Cô không thích cái mũi nhọn hoắt, cặp lông mày chổi sể gần như che kín cả đôi mắt hoặc mái tóc đen ngắn củn của ông ta.
“Con muốn nói chuyện gì thế? Chúng tôi nên nói chuyện riêng… không phiền chứ, ông bạn Laurence?”
“Công tước Laurence có thể ở lại nếu muốn,” Rotrind nói, “tuy nhiên con không nghĩ đề tài này sẽ khiến bác ấy quan tâm.”
“Tốt lắm, Rotrind. Tuy nhiên ta sẽ ở lại. Biết được điều gì thú vị trong câu chuyện của cháu cũng tốt,” công tước Laurence đáp với giọng khô khan.
Rotrind bắt đầu, không để ý đến sự có mặt của công tước Laurence nữa mà quay sang cha cô, “Con vừa nghe một quý bà ngồi gần buông lời xúc phạm bà nội Sterling.”
“Kẻ đó là ai?” Ông Richard kêu to, nhảy dựng lên, vung vẩy thanh gươm và hò hét, “ta sẽ đày mụ ta đến nơi khỉ ho cò gáy hoặc chém bay đầu mụ!”
“Tôi nghĩ mình có thể giúp ông bạn,” giọng nói lạnh lùng tách bạch từng tiếng của công tước Laurence cắt ngang dòng suy nghĩ của Rotrind, “tôi quá rành các bà quý tộc nhờ vào khá nhiều lần kết hôn của mình mà. Nếu cháu có thể mô tả chính xác, bác sẽ lập tức bắt con mụ láo xược kia về chịu tội.”
“Cám ơn ông bạn. Này con gái, trông mụ ta thế nào?” Ông Richard hỏi.
“Bà ta thật giống… cái thùng nước lèo. Đầu đội mớ tóc giả rắc đầy phấn, hai má dày lên vì phần hồng… và mặc một chiếc váy màu đen.”
“À, ta biết cháu nói về ai rồi: Nữ bá tuwocs Armaine. Mụ ta lúc nào cũng lượn lờ trong triều, rình nghe những chuyện lẽ ra không nên để tới tai người khác,” công tước Laurence thốt lên.
“Giải mụ ta đến đây ngay lập tức,” ngài Richard tuyên bố, “mụ đã lăng mạ thân mẫu ta, và ta không muốn cái kẻ dám báng bổ bà chủ nhà lại có chỗ trên bàn tiệc.”
“Phải đấy, ông bạn,” công tước Laurence tán thành. Chẳng bao lâu sau ông ta đã quay lại với bà bá tước, dáng điệu sợ sệt nhưng luôn miệng tru tréo.
“Ông sẽ phải hỏi tiếc về chuyện này!” bà ta rít lên khi bị công tước Laurence lôi cổ đến.
“Nữ bá tước Armarine, bà sẽ bị tước bỏ tước hiệu và bị đày đến miền Viễn Tây,” ngày Richard nói một cách oai vệ.”
“Không… miền Viễn Tây ư!” Người đàn bà tỏ vẻ kinh hoàng.
Sau khi cân nhắc một lúc, ông nói tiếp, “Vì nể mặt ngài bá tước chồng bà, nên bà sẽ được gửi đến một nhà tu kín cách đây không xa lắm… nhưng phải bỏ lại đây tất cả nư trang, quần áo và mọi thứ thuộc về mình.”
Người đàn bà la bai bải, “Chắc chắn ông không thể trừng phạt tôi một cách dã man như thế chứ! Tôi dám chắc không có vị công tước nào ác độc hơn ông.”
“Bà bạn thân mến.” công tước Laurence lạnh nhạt xen vào, “chẳng có nhà quý tộc nào nhân từ như ngài Richard đâu. Nếu không phải theo ý ông ấy thì với lưỡi gươm của tôi, cái đầu bà đâu có còn trên cổ.”
“Có thể là thể,” nữ bá tước Armarine trả lời, “nhưng…”
“Cút đi!” Ngài Richard ra lệnh. Người đàn bà vội vã lao ra ngoài, nhưng hai hiệp sĩ áp tải bà ta thì nán lại xin tiền thưởng.
“Nếu các ngươi đảm bảo đưa mụ đàn bà kia đến tu viện thánh Veronica thì những món đồ nữ trang rẻ tiền và đá quý của mụ sẽ là của các ngươi,” ông Richard phán. Hai người lập tức đi ngay, chẳng bao lâu sau đã quay lại thông báo mọi việc đều đâu vào đấy.
“Cám ơn con, Rotrind ạ, vì đã cho ta biết việc này,” ông âu yếm nói với Rotrind sau khi mọi người đã ra khỏi phòng.
“Rất hân hạnh, thưa cha,” Rotrind đáp.
Ngài Richard nhìn ra bầu trời đen sẫm bên ngoài và nhận xét, “Lẽ ra giờ này con gái phải ở trong phòng. Để ta đưa con về.”
-oOo-
Một hôm vào khoảng một tuần sau đó, Rotrind đang ngồi học Thánh Kinh với thầy Hurston thì nghe có tiếng gõ cửa và giằng co bên ngoài. Hai thầy trò nhổm dậy khỏi ghế. Hai cận vệ mở cửa bước vào. Họ đang giữ chặt hai cánh tay giáo sư Merrtont, người dạy Rotrind đàn lia và đàn hạc.
“Chuyện này là nghĩa làm sao?” thầy Hurston thốt lên giận dữ, gần như át cả tiếng “xì hơi” to khác thường của ông.
“Đúng thế, các ngươi không biết rằng trước mặt các ngươi là tiểu thư Rotrind, ái nữ của ngài Richard?” Rotrind giận dữ nói, hai hàm răng nghiến lại. Cô đi về phái hai tên cận vệ, bàn tay đặt lên cái nạm vàng của con dao găm.
“Thưa tiểu thư đáng kính!” Vừa nói mấy tên cận vệ vừa cúi xuống hôn bàn tay mà Rotrind chìa ra. “Chúng tôi giải đến đây kẻ bị cáo buộc có âm mưu ám sát tỉểu thư Rotrind bằng cách cho thuốc độc vào rượu vang của tiểu thư, điều này sẽ được một trong những trợ thủ của hắn thực hiện vào tối nay. Chúng tôi hy vọng tiểu thư sẽ bỏ quá cho sự quấy quả không đúng lúc này, nhưng bổn phận của chúng tôi với ngày Richard và tiểu thư là phải thông báo rõ mọi việc.”
“Cha ta đã biết việc này chưa?” Rotrind hỏi, dù cô đã biết rõ câu trả lời.
“Chưa ạ. Chúng tôi nghĩ tốt nhất là nên báo với tiểu thư trước. Tiểu thư và… à…”
“Giáo sư Hurston,” thầy Hurston nồng nhiệt đáp, nắm tay từng người lắc mạnh.
“Hân hạnh được gặp ông, thưa giáo sư Hurston.”
“Các anh có chắc người này là thủ phạm không? Chẳng lẽ lại có cả một âm mưu ám hại tôi ư? Các anh có bằng chứng cho tất cả những chuyện ngày không?” Rotrind hỏi.
“À… không ạ. Công tước Laurence – tôn ông đáng kính, người chưa bao giờ nói dối đã cho chúng tôi biết đấy ạ. Ông nói đã chứng kiến cảnh trao đổi thư từ giữa Merrton và một người mà ông tin là người giao liên của lâu đài cổ,” một người trả lời.
“Công tước Laurence là nhân vật khá mờ ám và không đáng tin đâu,” giọng Rotrind vang lên gay gắt và lạnh lùng.
“Tôi tin là đôi tai đã phản bội mình. Có phải tiểu thư vừa nói công tước Laurence là người không đáng tin?” hai tên cận vệ đồng thanh hỏi.
“Ta nói các anh đừng tin lời công tước Laurence,” Rotrind đáp. Thậm chí đến thầy Hurston, người đã quen với cung cách khác thường của cô học trò cũng lấy làm kinh ngạc và nói:
“Hãy thận trọng, thưa tiểu thư Rotrind, cô không biết mình đang nói gì đâu. Công tước Laurence là người bạn thân thiết với cha cô, sao một người đáng kính như vậy lại nói dối.”
“Phải, thư tiểu thư, xin thận jtrọng trong lời ăn tiếng nói ạ,” bọn cận vệ đồng tình.
“Công tước Laurence ghét thầy Morrtont! Ông ta sẽ cố đổ vấy cho thầy bất cứ chuyện gì sai trái trong lâu đài này. Ta ngờ rằng chính ông ấy đã làm giả thư của thầy Merrtont để vu oan giá họa cho thầy. Thôi được, cha ta không cần biết về chuyện này. Các anh hãy đi mà làm việc của mình. Và thầy Hurston, xin thầy cũng đi cho. Khoan… đợi đã. Hãy thề là không ai được hé một lời nào về chuyện này… với bất cứ ai. Nhất là cha ta.”
“Như cô muốn, thưa tiểu thư,” thầy Hurston và đám cận vệ nhanh chóng rời khỏ phòng, để Rotrind lại một mình. Muốn uống thứ gì đó nong nóng đẻ làm dịu thần kinh, cô rung chuông lại Marie, thị nữ riêng của mình.
“Thưa, tiểu thư muốn mgì ạ?” Marie hỏi.
“Mang cho ta ít trà nóng. Bảo giám mã thắng yên cương và chuẩn bị ngựa cho ta.”
“Vâng, thưa tiểu thư,” Marie khẽ nhún gối. Ít phút sau, trà nóng được đem đến, bốc hơi nghi ngút. Marie quấn một rẻo vải quanh tách trà để cô chủ không bị phỏng tay khi cầm.
“Ngựa đã sẵn sàng chưa?” Rotrind hỏi.
“Thưa vâng. Ngựa đang đợi bên ngoài.”
“Thông báo với thầy Wenner là ta sẽ tập cưỡi ngựa sớm một chút và mời ông ấy đến phòng ta.”
“Vân, tiểu thư,” Marie đáp và rời khỏi phòng. Rotrind uống thêm một tách trà nữa. Vừa hay thầy Wenner đã đến. Ông gầy gò, cao ngỏng, bao giờ cũng mặc một chiếc áo ghi lên bên trong chiếc áo chẽn bằng lụa, và mặc dùg nhiều người cảm thấy ông quá nghiêm nghị khó gần nhưng ông có lối giải thích mọi chuyện khiến Rotrind luôn thấy thoải mái, dễ hiểu.
“Chào thầy Wenner. Xin thầy cứ tự nhiên,” Rotrind nói. Ông Wenner ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Rotrind.
“Tôi vừa được Marie, thị nữ của tiểu thư, thông báo rằng hôm nay chúng ta sẽ học cưỡi ngựa sớm hơn thường lệ,” thầy Wenner nói.
“Vâng. Ta hy vọng điều này không trở ngại cho kế hoạch của thầy,” Rotrind trả lời.
“Không, không sao cả,” thầy Wenner đáp, “tôi chỉ tò mò, thuần túy tò mò về sự thay đổi này mà thôi.”
Hai thầy trò đi ra cánh đồng tập cưỡi ngựa. Ngoài cổng, một con ngựa cái có đốm trông rất duyên dáng đang cất cao đầu hí vang.
“Con này không phải loại mà tôi muốn,” thầy Wenner nói, “nhưng không sao.”
“Ta có thể yêu cầu người coi ngựa chuẩn bị một con khác,” Rotrind lên tiếng.
“Ồ, không sao,” thầy Wenner lắc đầu, “không cần phiền tiểu thư làm gì.”
“Thế thì được rồi,” Rotrind nhẹ nhàng tung người lên yên ngựa.
“Ngồi thẳng lưng. Tốt! Giờ thì giữ chặt lấy dây cương!”
Rotrind đạp đinh thúc ngựa bằng bạc vào hông ngựa bắt nói phi nhanh.
“Hãy phi nước đại hai vòng quanh cánh đồng,” thầy Wenner hướng dẫn. Rotrind vâng lời và chẳng bao lâu đã quay lại nơi ông thầy dạy cưỡi ngựa đang đứng chờ.
“Bây giờ tiểu thư hãy cho ngựa chạy nước kiệu ba vòng quanh cánh đồng.” Khi cô học trò hoàn tất bài thực hành, ông dạy cô về các loại yên ngựa khác nhau, cuối cùng giờ học kết thúc và Rotrind tự do làm những gì mình muốn cho tới bữa trưa, vẫn còn cả giờ đồng hồ nữa. Cô trở về phòng, ngồi lên giường, đang định lấy một cuốn sảcha khỏ kệ thì cô nghe có tiếng gõ cửa, đó là người đưa tin trong lâu đài.
“Thưa, ngài Richard muốn gặp tiểu thư ạ,” Fortindo nói, cúi đầu rất thấp.
“Được rồi,” Rotrind đáp, cho phép Fortindo tháp tùng mình dến phòng cha.
“Chào cha. Cha muốn gặp con ạ?” Rotrind hỏi.
“Cha đã chọn được vị hôn phu cho con,” ngày Richard vào đề đột ngột.
“Là ai ạ?” Rotrind hỏi, bất giác cảm thấy lo sợ.
“Nhà quý tộc Ferdinand Castello. Con gặp ông ấy rồi mà. Ta đã quyết cách đây ít ngày nhưng lại quên thông báo cho con.” Ông không tránh khỏi cảm giác có lỗi khi nói dối con gái nhưng ông biết mình không thể giải thích nguyên do thực sự cho Rotrind.
“Không thể là Castello được,” Rotrind hét lên.
Người mà họ đang nói tới là một gã thấp tè, thân hình phì nộn, lông mũi thò cả ra ngoài, chân tay đầy lông lá với đôi mắt ti hí như mắt heo. Hàm râu không cạo đâm ra tua tủa, còn hơi thở thì lúc nào cũng nông nặc mùi rượu lẫn với mùi phó mát xanh bị mốc. Mà đâu chỉ có thế, ông ta còn hơn Rotrind đến hai mươi tuổi. Không một ai muốn ngồi cạnh người này trong một bữa tiệc hay bất cứ dịp vui nào của hoàng gia bởi thói thô tục và tật “xì hơi” rất to mỗi khi nói to. Nhưng ông ta giàu sụ và là một nhân vật được nhà vua ưu ái.
“Phải, Castello,” ngài Richard nói giọng cương quyết, ông cũng lấy làm ngạc nhiên, sao mình có thể tàn nhẫn với cô con gái cưng như thế.
“Nhưng ông ta ăn uống lỗ mãng nhất, diện mạo xấu xí nhất và là kẻ tồi tệ nhất…”
Người cha cắt ngang lời của con gái, “Đôi khi con phải biết điều gì là tốt nhất cho dòng tộc. Cha không thể nào gả con cho một tên nông nô mạt rệp được, phải không nào? Castello thì giàu có và là người được hoàng thượng sủng ái. Có thể con không thích ông ta, nhưng xưa nay hôn nhân đâu chỉ vì tình. Chẳng mấy chốc ông aasy sẽ được phong huân tước!” Lại một lần nữa ngài Richard lấy làm ngạc nhiên vì giọng nói lạnh lùng cộc cằn của mình. Con gái ông thì cố kìm nươc mắt, rên lên, “Nhưng thưa cha, chẳng lẽ không còn vị quý tộc nào mà cha có thể chọn… ngoài lão già Castello ư?”
“Chưa có ai ngỏ lời muốn cưới con cả. Mà con thì không thể sống đời giái già. Nếu có thể được, cha không muốn có bất cứ ai chịu cảnh phòng không bóng chiếc. Con cần chuẩn bị cho tương lai. Con sẽ là nữ công tước, Rotrind ạ. Cha trông đợi cả vào con để thực hiện những điều tốt đẹp nhất. Con có thể không đồng ý, nhưng đây là điều tốt nhất có thể dàn xếp cho con. Cha đã thỏa thuận với thợ may riêng của nhà vua để chuẩn bị váy cưới, các đầu bếp giỏi nhất trong triều sẽ làm bánh cưới. Với lại con sẽ không phải gặp Castello nhiều đâu. Phần lớn thời gian ông ấy sẽ tham dự các buổi nghị triều.” Nhìn thấy vẻ khủng khiếp trong mắt Rotrind, trong thâm tâm ông lấy làm mừng vì mình đã nấn ná không nói chuyện này trước với con gái.
“Cũng thế thôi, đúng là một sự trùng phạt tồi tệ nhất!” Rotrind nói, những giọt nước mắt tuôn rơi và giọng cô run lên.
“Có lẽ thế. Mà che nghe đâu con cũng chẳng chăm chỉ chuyenẹ học hành lắm,” ông nói, giọng lạnh băng. Rotrind cố kìm giọng nói không bị lạc đi, cô kỳ kèo.
“Sao có thể như thế? Trước đây cha chưa từng đối với con như thế nào.”
“Con sẽ cưới Castello và chuyện này đến đây là hết!” Người cha gầm lên. “Giờ thì hãy đi đi!”
Rotrind lao ra ngoài, không kiềm chế được cơn nức nở nghẹn ngào nên không nghe thấy gì ngoài tiếng bước chân mình. Chợt giọng nói của Fortido vang lên, “Có chuyện gì thế, thưa tiểu thư?”
“Ôi chào Fortindo,” Rotrind lau vội nước mắt.
“Đây, có lẽ sẽ giúp được cô,” Fortindo đưa cho Rotrind chiếc khăn tay lụa xinh xắn. Rotrind lau khô nước mắt rồi trả chiếc khăn lại cho Fortindo.
“Cám ơn,” cô nói.
“Bây giờ, tôi có thể hỏi, có chuyện gì đã xảy ra không ạ?” Fortindo thắc mắc.
“Mọi thứ đều xấu,” mắt Rotrind lại bắt đầu ngấn lệ, “cha ra lệnh cho ta phải kết hôn với con heo tởm lợm Ferdinand Castello, ông còn la mắng ta như thể ông không còn yêu ta nữa.”
“Công tước có nỗi khổ của mình, tiểu thư ạ.”
“Ý ngươi là gì, Fortindo?”
“Nếu được phép hỏi, thưa tiểu thư, tôi muốn biết cô đã thực lòng yêu ai chưa?”
“Ta… ta cũng không rõ nữa,” Rotrind thú nhận sau vài giây cân nhắc.
“Nếu cô cho phép, tôi sẽ cố tìm hiểu xem có nhà quý tộc xứng đáng nào đang kén vợ không… tôi chắc thế nào cũng có một người cùng đẳng cấp hoặc còn cáo hơn vẫn còn độc thân. Tôi cho rằng có một nhà quý tộc mới đến đây hôm qua. Tôi có thể dễ dàng tìm ra ông ấy nếu cô muốn.”
“À này, làm ơn nán lại một chút,” Rotrind nói. “Hãy đưa ta về phòng.”
“Như cô muốn, thưa tiểu thư,” Fortindo nói, khoác tay Rotrind và dẫn cô băng qua khoảng sân đẫm sương đêm chia tách dãy phòng của ngài Richard và phòng con gái.
“Cám ơn ngươi, Fortindo,” Rotrind nói và đóng cửa lại. Sau khi chắc chắn anh hầu đã đi khỏi, cô nhón gót đi xuống cầu thang đến khu nhà bếp. Rotrind toan bước vào thì có một gã trai, lớn hơn cô chừng hai tuổi đứng chắn ngang đường.
“Tên cô là gì?” cậu trai hỏi, cặp mắt xanh sáng long lanh.
“Tiểu thư Rotrind. Ta là con gái của ngài Richard, con trai của công tước xứ Cornwall và Aragon,” Rotrind đáp giọng lạnh lùng.
“Vậy thì tiểu thư có thể qua. Tôi xin lỗi vì đã cản đường cô. Tôi là Philip, con trai của Mark, đầu bếp hoàng gia.”
Rotrind cảm thấy thích đôi mắt xanh ấm áp và cách ăn nói duyên dáng của Philip nên hỏi lại, giọng thân thiện, “Có phải cha ngươi đang làm một chiếc bánh cưới không?”
“Dạ, phải. Một cái bánh cực lớn, với những tòa lâu đài nhỏ làm bằng đường nâu, những con thiên nga nhỏ bằng đường trắng đặt trên đỉnh mỗi lâu đài, chiếc bánh sẽ có bốn tầng, càng lên cao càng nhỏ dần,” Philip hồ hởi nói.
“Thực khách là những ai?” Rotrind hỏi.
“Tôi không rõ ạ,” Philip thú nhận.
“Thế ngươi có biết chiếc bánh được làm cho ai không?”
“Tiểu thư Rotrind và con bù nhìn già Ferdinand Castello,” Philip cười lớn.
“Đúng thế. Tuy nhiên ta chẳng muốn lấy Castello. Chỉ vì lợi ích gia tộc mà thôi,” Rotrind nói, ngước mắt nhìn lên trần nhà được trang hoàng rất đẹp.
“Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng mà có chuyện gì mà tiểu thư thân chinh đến đây?”
“Ta muốn biết các món ăn sẽ được dọn trong lễ cưới của mình.”
“Cô sẽ chọn được những món tuyệt nhất, và cả cha cô nữa, vì ông ấy là người đã gả cô cho lão già Castello.”
“Đúng. Giờ thì hãy đưa ta đến gặp cha ngươi, ta sẽ nói cho ông biết mình muốn được phục vụ những món gì trong tiệc cưới,” Rotrind ra lệnh.
“Vâng, thưa tiểu thư!”
Trong bếp, một người đàn ông phốp pháp quấn một chiếc tạp dề lốm đốm vết bẩn đang ngồi chồm hổm cạnh bếp lò, chăm chú theo dõi một vạc thịt hầm.
“Chào cha. Đây là tiểu thư Rotrind. Cô ấy sẽ nói cho cha biết về những món được phục vụ trong ngày cưới của mình,” Philip thông báo.
“Vân. Tiểu thư chỉ cần ra lệnh,” Mark cúi chào rất thấp.
“Sẽ có món cá hồi vừa chín tới được rắc thêm rau thơm, các loại gia vị, nước hoa hồng. Món gà quay cũng phải thật hoàn hảo, được bọc bằng rau diếp, cà rốt bày biện cho thật đẹp mắt. Phải đảm bảo là có nhiều chiếc bánh nhỏ đặt quanh chiếc bánh cưới cực lớn. Loại hương liệu mà ta muốn dùng cho những chiếc bánh nhỏ này là chanh, quả hạnh và vani. Phải, đó là tất cả những gì ta muốn,” Rotrind dừng lại.
“Ý muốn của tiểu thư sẽ là mệnh lệnh,” Mark nói, cúi đầu thật thấp.
Về đến phòng, nhìn lên chiếc đồng hồ lớn nằm đối diện cửa sổ, Rotrind thấy đã tới giờ ăn trưa. Cô rung chuông gọi Marie và nói, “Marie, hãy chuẩn bị bữa trưa. Ta muốn có một bát súp bí ngô nóng và một đĩa salad trộn. Mang cả cho ta một lát bánh mì với dầu và giấm nhé.”
“Vâng, tiểu thư,” Marie nhanh chóng đi ngay.
Khoảng 30 phút sau, khi Rotrind đang ngồi múc từng muỗng súp bí ngô thì nghe có tiếng kêu lớn cùng với tiếng va đập mạnh và tiếng la hét vang lên từ mọi phía:
“Đó là lỗi của ông, lão già…”
“Không, lỗi của ngươi, quân dối trá…”
Rotrind bay xuống cầu thang xem có chuyện gì. Vị hôn phu của cô đang to tiếng với mấy quý tộc khác. Họ lập tức im bặt khi Rotrind đến gần.
“Chuyện cãi vã rất mất thể diện này là nghĩa gì đây?” Rotrind lên tiếng hỏi.
“Ta chẳng có liên quan gì,” Castello tuyên bố, ưỡn ngực lên, nhìn mấy người kia một cách khinh miệt.
“Hắn là kẻ dối trá và là một mối họa cho tất cả chúng ta, thưa tiểu thư,” một người nói.
“Mối họa cho tất cả chúng ta! Một mối họa cho tất cả chúng ta!” Castello nhại lại, giọng rít lên the thé. Rotrind phải cắn môi để khỏi bật cười và đặt bàn tay lên chuôi con dao nhọn được giấu bên dưới nếp váy màu đỏ thẫm.
“Hãy cho ta biết có chuyện gì mà ầm ĩ thế,” Rotrind nói, cố tỏ ra nghiêm khắc, trong lúc nhẹ nhàng cho dao vào vỏ.
“Ồ, chuyện là thế này, thưa tiểu thư,” một nhà quý tộc giải thích, “ông Castello lấy trộm đồ trong kho – chúng tôi không biết ông ta lấy gì – nhưng ông ta thì chối đây đẩy. Ông ta còn buộc tội chúng tôi là ăn cắp, tất nhiên chúng tôi không làm chuyện đó.”
“Lộn túi áo ông ta ra,” Rotrind ra lệnh một cách ngạo nghễ. Castello cười nhăn nhở và lộn trái túi áo. Một con búp bê tuyệt đẹp bằng sứ rơi ra ngoài, vỡ tan thành từng mảnh trên sàn đá.
“Con búp bê này là của ai?” Rotrind hỏi giọng nghiêm nghị, hai tay chống nạnh.
“Của cháu gái ta.”
Rotrind giữ chặt tay Castello không cho ông ta dễ dàng bỏ đi.
“Tôi sẽ báo việc này với cha tôi,” Rotrind nói, “và ông sẽ phải đi với tôi.” Castello dường như chẳng mảy may sợ hãi. Lão khoác tay cô gái trẻ, cùng đến phòng ngài Richard.
“Con chắc là Castello đã ăn trộm chứ?” Ngày Richard hỏi, nghiêm khắc. Rotrind ra hiệu rồi cùng cha đi đến phòng chờ được bài trí rất lộng lẫy.
“Con có vật chứng đây,” Rotrind lạnh lùng nói, chìa ra những mảnh vỡ của con búp bê sứ. “Đây không phải là tắc phẩm của nghệ nhân Anuslin hay sao? Còn những lọn tóc vàng này, chẳng phải là của người làm tóc giả ư?”
“Cha đồng ý với con, Rotrind ạ,” ông đáp một cách miễn cưỡng. “Nhưng không thể làm gì được nữa.”
“Sao cha lại không thể làm gì được?” Rotrind giận dữ thốt lên.
“Con đã hứa hôn với người ta, Rotrind à,” người cha gãi gãi mái tóc lưa thưa, trả lời giọng mệt mỏi. “Đơn giản là con gái ta sẽ không kết hôn trong phòng giam. Sau khi đám cưới của con diễn ra một cách êm thấm, cha sẽ cảnh báo ông ta là không được làm những việc như thế nữa.”
“Con từ chối kết hôn với một kẻ vừa ngu ngốc vừa xấu xa như vậy!” Rotrind giậm chân hét. “Ý kiến của con chẳng phải là điều quan trong nhất choi một cuộc hôn nhân vui vẻ hay sao? Cha sẽ chẳng được gì Castello nếu lão nhận ra rằng con không thể trở thành một người vợ hiền!” Ông Richard ra hiệu im lặng.
“Thôi được, ta sẽ cho con hai ngày để tìm được một đối tượng tốt hơn trong giới quý tộc,” ông chậm rãi nói. “Nhưng nếu thất bại, con chỉ còn cách lấy Castello thôi đấy.”
“Hai ngày!” Rotrind nổi giận, nghiến chặt hai hàm răng. “Hai ngày thì không hợp lý chút nào.”
“Vậy con sẽ có ba ngày!”
-oOo-
Một ngày đã trôi qua mà Rotrind vẫn không thể tìm được đối tượng thích hợp. Cô bỏ hết bài vở, dành thời gian lân la dò hỏi trong đám quần thần. Thậm chí cô còn đến thình thị ý kiến của đức vua, có được câu trả lời của ngài rằng Castello là một nhà quý tộc dũng cảm và đáng kính. Vào ngày thứ hai, Rotrind đi cùng cha đến thái ấp của ngày Arthur – Anh dũng, chỉ để nhận được lừoi đề nghị hứa hôn với cậu con trai một tuổi của ông là William.
“Chẳng được tích sự gì à?” ngày Richard hỏi, nãy giờ ông đừng chờ bên ngoài. “Cha cũng nghĩ thế. Chẳng có cách nào khác đành kết hôn với Castello thôi, con gái.”
“Vẫn còn một ngày nữa cơ mà!” Rotrind hét to giọng tuyệt vọng.
“Phải, và ngày đó sẽ trôi qua nhanh như ngựa phi vậy. Chúng ta cần quay về lâu đài đúng lúc để chuẩn bị cho đám cưới.”
“Không còn nhà quý tộc nào nữa hay sao?” Rotrind gặn hỏi cha.
“Còn, đó là huân tước Elbert xứa Ainsworth làm chủ một vùng đất rộng lớn,” Richard trả lời cho qua chuyện. “Nhưng ông ta đã già và còn mắc bệnh phong nữa.”
“Chỉ còn duy nhất chỗ đó thôi sao?” Rotrind hỏi, tuyệt vọng.
“Không, cha tin rằng bá tước xứ Wylle có một người con trai,” Richard quay sang con gái, “nhưng thôi thế là đủ rồi đấy. Chúng ta phải về thôi.”
“Hãy cho con thêm một n gày nữa,” cô van vỉ. “Chắc chắn con sẽ tìm được một người mà.”
“Được, một ngày nữa!” ông nói vfi hiếm khi nào làm trái ý con. “Nhưng cha sẽ không nhượng bộ nữa đâu!”
-oOo-
Cha con họ đi được một lúc thì nghe có tiếng lao xao của một đoàn người ngựa phía sau. Người cha dừng cương ngựa, quay lại nhìn đám người đang đến gần.
“Một lũ nô bộc thôi, Rotrind xinh đẹp của cha,” ông cầm tay con gái, nhẹ nhàng giải thích. “Chúng ta hãy dừng ngựa đợi họ vậy.”
“Sao chúng ta không phi ngựa đến chỗ họ ạ?”
“Họ đến là để phục vụ chúng ta cơ mà,” Richard đáp giọng thiếu kiên nhẫn, “ta đoán ngày Arthur phái họ theo hầu chúng ta.”
“Nếu họ đến vì con thì sao?” Rotrind nói, đột nhiên cảm thấy sợ hãi. “Biết đâu đó là món quà đính hôn từ lão già Arthur ngu ngốc cục mịch ấy?”
“Đừng nói như thế về ngày Arthur Anh dũng!” Richard kêu lên, quay mặt nhìn con gái. “Nếu bị bắt trên đất của ông ta, con sẽ bị thẩm vấn và bỏ tù đấy!”
“Con chỉ nói sự thật thôi,” Rotrind nói giọng rầu rĩ, tay giữ nếp váy. “Nhưng xem kìa, bọn họ đến rồi.” Quả thật tốp người đã đến gần, trong số đó, Rotrind thấy có bốn chị thợ giật và hai cô hầu gái.
“Xin ngài hãy dừng bước để chúng tôi thưa chuyện,” người đàn ông dừng lại cách họ một quãng lên tiếng.
“Ngươi thấy đấy, ta đã dừng lại rồi,” Richard nháy mắt. “Các ngươi là ai?”
“Tôi là quản gia của ngài Arthur,” người này ngẩng đầu, kiêu hãnh đáp, “tôi được cử đi cùng mười hai hộ vệ để hộ tống ngài và tiểu thư. Bốn thợ giặt cũng được dâng tặng cho ngài với hai cô hầu gái để phục vụ tiểu thư xinh đẹp của ngài.”
“Cám ơn, chủ ngươi thật hào phóng quá,” Richard cúi chào theo kiểu một người có thể làm lúc ngồi trên ngựa. “Ông có đi cùng bọn ta không?”
“Thưa không, tôi phải quay về chỗ ngài Arthur. Nhưng ngài có thể đem theo đám người hầu này.” Viên quản gia cúi đầu cáo từ.
“Thưa ngài, thật ra chúng tôi không phải là người hầu đâu ạ,” một cận vệ không nhịn được bật lên, mặt nhăn lại. Rotrind đưa mắt nhìn anh ta. “Ông quản gia gọi như thế là vì muốn che giấu sự thật là chúng tôi mang dòng máu cao quý hơn ông ta!” Ông Richard ngửa đầu ra sau, cười phá lên.
“Mang dòng máu cao quý hơn! Sao cơ, những người lính thân mến, cách đây còn chưa lâu, vào thời xưa vui vẻ và hạnh phúc thì quản gia trong một gia đình quý tộc có thân phận cao hơn cận vệ đấy!” ông giải thích và thúc ngựa tiến về phía họ. “Này những người lính, kể cả khi các bạn được phong hiệp sĩe thì thân phận các bạn cũng chỉ cao hơn quản gia ti tí mà thôi.”
“Thậm chí, quản gia còn không cấp vũ khí cho cũng tôi nữa!” viên cận vệ phàn nàn. “Không có vũ khí thử hỏi chúng tôi còn bảo vệ được ai?”
“Thế các ngươi chưa nắm được nghệ thuật sử dụng thương à?” Richard nhướng mày hỏi trong khi con gái ông cau mày nhìn mọi người.
“Có, chúng tôi đang học, nhưng chỉ học chay.”
“Chưa được thực hành với quintain
[1] à?” Richard hỏi và bắt đầu cho ngựa phi nước kiệu.
“Chưa ạ,” viên cận về đáp, phóng ngựa theo hai cha con ông Richard. “Nếu ngày muốn biết thì tên tôi là Walter.
“Còn tên quản gia là Wendell,” một cận vệ khác nói xen vào.
“Tôi ghét cái tên ấy,” Walter nhăn mặt nói. “Nhưng khi nào chúng ta rời khỏi đây ạ?”
“Ngay bây giờ,” Richard trả lời và đoàn người tiếp tục lên đường.
Khoảng giữa trưa, họ đến núi Darren. Đó là một vùng bằng phẳng, trống trải, chửang có gì ngoài những tảng đá và ụ đá rải rác quanh ngọn núi. Một mỏm đá lớn vươn ra ngoài vách núi là nơi người ta có thể dừng ngắm nhìn thác nước hung dữ tung bọt trắng xóa xuống dòng sông Darfin. Trong lòng cô gái trẻ chợt dâng lên một nỗi sợ hãi.
“Thật vĩ đại, phải không?” một giọng nói vang lên phía sau. Cô lập tức quay người lại. Walter đang đứng đó, đăm đăm nhìn dòng nước cuồn cuộn.
“Phải,” Rotrind kinh ngạc, cũng ngắm dòng nước rồi lại nhìn Walter.
“Sao tiểu thư lại nhìn tôi như thế?” Walter hỏi.
“Ờ… tôi không nhận ra là mình đang nhìn anh như vậy,” Rotrind lúng búng. “Xin lỗi.”
Walter quay đi, lia một viên sỏi nhỏ bay vèo qua thác nước.
“Anh đang làm gì vậy?” Rotrind tò mò hỏi và cúi xuống tìm một viên đá cuội giống như thế. “Nếu anh không muốn ngã xuống các tảng đá thì tôi khuyên anh không nên đến gần vách núi.”
“Tôi biết, tôi biết!” Walter thở dài. “Có một lần, trong năm thứ hai làm tiểu đồng cho báo tôi, bá tước Elbert, ông đã cùng chúng tôi làm một cuộc phiêu lưu đến đỉnh Darren này. Một cân… không, xin lỗi, một tiểu đồng, trượt chân khỏi vách đá và rơi xuống sông Darfin. Chẳng bao giờ tìm được cậu ta, vì thế chúng tôi không đến đây nữa. Tất nhiên trừ lần này,” anh ta nói nhanh.
“Bác của anh… bá tước Elber… không phải bị mắc bệnh phong sao?” Rotrind hỏi.
“Phải, sao cô biết?” Walter quay lại nhìn Rotrind. “Ông ta cố giữ kín việc này với thiên hạ mà.”
“Cha tôi nói cho tôi biết,” Rotrind hãnh diện đáp và nép một hòn đá xuống lòng sông Darfin sâu hun hút bên dưới.
Chợt có tiếng người gọi to từ chỗ cắm trại.
“Chắc là Wesley,” Walter nói giọng nghiêm trang, siết chặt tay Rotrind, “ông ta nghĩ trách nhiệm của đội trưởng cận vệ là dùng cái muôi nấu bếp của Grisela để đánh cấp dưới vì bất cứ lý do gì.”
Rotrind cố ghìm tiếng cười khúc khích.
“Có gì đáng cười đâu,” Walter nói giọng bực dọc. Cô gái cười xòa rồi cùng Walter quay lại trại.
Đó là bữa ăn nhiều chất béo nhất mà Rotrind từng ăn. Món trứng bác ngập đầy dầu oliu, cũng như món gà nướng với đậu xanh.
“Thức ăn kinh quá,” cô phàn nàn với Walter đang ngồi cạnh cô. “Eo ơi, giá tôi có thể vứt món trứng này xuống gầm bàn.”
“Đừng,” Walter nói giọng sôi nổi. “Chúng tôi thường ăn khong đủ no khi đi đường.”
Rotrind nhìn đi chỗ khác, cố nuốt một miếng đậu xanh.
“Tôi sẽ ăn phần thừa của cô, nếu cô muốn,” Walter đề nghị, đẩy cái đĩa vét sạch bong của mình sang một bên. “Tất nhiên, nếu cô không đói.”
“Cám ơn,” Rotrind thở phào, trút hết thức ăn sang đĩa của Walter. “Tôi ớn tận cổ rồi.” Walter cười trước trò đùa yếu ớt của cô và vét sạch cả đĩa. Rotrind nhìn anh ta ăn một cách thích thú. Mỗi miếng anh ta ăn vào dường như đều khiến cho cô có cảm giác máu đang chảy giần giật trong tĩnh mạch. Ông Richard liếc qua bàn ăn, quan sát con gái một cách căng thẳng, như thể đang chờ đợi điều gì.
“Cha ạ,” Rotrind cúi về trước, nhẹ nhàng nói. “Con cần nói chuyện riêng với cha.” Nghe vậy, Walter vội giúi cho Rotrind một mẩu giấy trong khi vẫn tiếp tục ăn. Richard gật đầu, lau miệng và theo con gái đi xa một quãng.
“Con nghĩ mình đã tìm được người mà con muốn lấy làm chồng,” cô thì thầm ngay khi họ ra khỏi tầm nghe của mọi người. “Đó là Walter.”
“Cái gì!” Richard thốt lên. Mặc dù đã e ngại điều này nhưng ông không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
“Con yêu chàng, thưa cha!” Rotrind khóc. “Con không quan tâm chàng mang dòng máu cao quý hay thấp hèn!”
“Con có thể yêu hắn, Rotrind ạ,” Richard nói giọng nhẹ nhàng, “nhưng con không thể kết hôn với hắn.”
“Sao lại không ạ?” Rotrind thắc mắc.
“Hắn là một cận vệ thuộc đẳng cấp thấp,” Richard thở dài. “Chà, nếu không phải vậy, kể ra hắn là một người chồng xứng đáng đấy.”
“Bác của anh ấy là bá tước Elbert xứ Ainsworth!” Rotrind kêu lên. “Chắc cha không thể từ chối cháu trai của bá tước Elbert chứ?”
“Walter chỉ là con út của người con út của người thân sinh ra bá tước Elbert,” Richard thở dài mệt mỏi, “hắn ta chẳng có đất đai, tiền bạc hay tước hiệu gì cả.”
“Nhưng, chắc cha không nỡ bắt con quay lưng lại với tình yêu đích thực của mình chứ?”
“Bộ ta chưa từng nhĩ đến chuyện đó ư?” Richard hôn nhẹ lên má con gái. “Con cứ dệt mộng nếu muốn. Nhưng trước sau gì Ferdinard Castello vẫn sẽ là chồng con.”
Rotrind không nói nữa, vì nước mắt dâng lên nghẹn ngào vào cô lui về lều của mình.
Trong lúc nằm đọc được một hai trang về chuyện tình Romeo và Juliet, Rotrind đột nhiên ngớ đến mẩu giấy Walter đưa cho cô. Nó viết gì nhỉ? Có thể là vài lời an ủi. Cô mở mẩu giấy và đọc lướt qua nội dung. Tờ giấy viết, “Gặp tôi ở Darfi lúc nửa đêm. Thương yêu, Walter.” Rotrind cố kiềm chế làn sóng tình cảm đang trào dâng trong lòng. Walter đã viết “Thương yêu!” Cô nhanh nhẹn mặc chiếc váy màu đỏ thẫm và vội vã trèo lên núi Darren. Dòng sông Darfin sáng lên lấp lánh dưới ánh trăng, như một cảnh tượng lãng mạn nhất mà Rotrind từng thấy trong đời.
“Rotrind,” một giọng thì thầm vang lên. Rotrind biết đó là Walter.
“Em đã đọc mảnh giấy,” cô nói, cảm thấy có phần lo sợ mà chẳng biết lý do gì.
“Tốt lắm,” Walter bước ra khỏi lùm cây. “Đến đây nào.” Walter hôn nhẹ lên môi cô gái.
“Em yêu anh,” Rotrind thì thầm.
“Anh cũng vậy,” Walter đáp.
Sau khi để lại vài dòng cho cha, Rotrind cùng người yêu xuôi theo dòng chảy của sông Darfin trốn đến một khu rừng xa xôi dưới hạ nguồn. Đó là nơi họ sống hạnh phúc suốt quãng đời còn lại, với một đàn con mạnh khỏe, mang dòng máu cáo quý và chẳng còn gì đáng nói về họ nữa ngoài niềm vui và cuộc sống thanh bình.
Chú thích:
[1] Quintain: một tấm bia dành cho các hiệp sĩ thời trung cổ tập luyện trong những cuộc đấu thương trên ngựa.
[/align][/align]
Iu chồng con.
Chăm chỉ việc nhà.
Hăng hái việc cơ quan.
Mê đọc truyện :D