<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-08 09:03:48BanHien>
TRÚ MƯA
Anh vội vã đi tìm một chỗ trú,
Thật tình cờ anh gặp em đứng đó,
Có phải Trời xui khiến chúng ta chăng.?

Em e thẹn sợ anh để ý nhìn,
Nên vội vàng lấy cặp da che kín,
Anh ngại ngùng tránh mặt và làm thinh.
Mưa to thêm và càng nặng hạt thêm,
Dưới hàng hiên vẫn chỉ anh và em,
Sợ em lạnh anh đến đứng cản gió,
Em hiểu ý nhỏen miệng cười: "Cám ơn".
Rồi mạnh dạn anh mở đầu câu chuyện,
Và từ đó anh và em quen nhau,
Quen, rồi biết, rồi tình nghĩa thâm sâu,
Chỗ trú mưa trở thành nơi kỷ niệm.
