Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện thật ngắn

4 trả lời, 642 lượt xem — Trang 1 / 1
Không biết chủ đề này để ở đâu đây nữa [8|], để đây chắc bị đao phủ của Admin "xử trảm" quá, nhưng thôi để đại rồi nếu không đúng chỗ thì xin các anh chị "trảm" nó đi chỗ khác dùm CDQ nhen, CDQ cảm ơn nhiều [sm=rinh.gif]
Chiều Đồng Quê

[:D]Gấu ta sung sướng thanh nhàn
Mơ ăn, mộng ngủ, kim bằng kết giao[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Sinh Nhật người bạn vui quá, cả nhóm cứ hét hò thả ga, cười nói rôn rả. chợt nhìn vào đồng hồ , hốt hoảng, chết … hơn 12 giờ rồi. Thế là cả đám lao xao kéo nhau về. Trời lạnh lạnh, nhưng phải cố chạy thật nhanh mà trong bụng cứ thấp thỏm lo sợ.

Tới nhà rồi, đèn tắt hết chắc là mọi người đã ngủ, nhẹ nhàng mở cửa đẩy xe vào, giật mình khi thấy ánh thuốc lá lập loè trong bóng đêm . Vội với tay bật đèn, Cha đang ngồi đó với ánh mắt đợi chờ pha lẫn sự trách móc đầy giận dữ. Mình cúi đầu chờ cơn thịnh nộ của Cha, nhưng chẳng thấy gì cả, Cha đứng lên đi vào phòng sau khi thở dài phán một câu :” đi ngủ đi, có gì mai nói ”. Hú hồn, vội chạy về phòng mình ngạc nhiên khi thấy đèn vẫn còn sáng, Mẹ đang ngồi trên giường với ánh mắt giống Cha nhưng dịu dàng hơn :” Đi chơi đâu không nói trước mà về trễ thế hả con? Nãy giờ Cha mày ổng cứ đi ra đi vào làm Mẹ cũng đâu có yên. Thấy ổng ngồi đó chờ Mẹ cứ sợ mày về ổng sẽ nổi nóng lên , nên cứ hồi hộp. Thôi ngủ đi con mai còn đi làm”

Nhìn dáng Mẹ tất tả về phòng , chợt thấy sống mũi cay cay. Hình như mình có tội …
www.thanhda.com
Chiều Đồng Quê

[:D]Gấu ta sung sướng thanh nhàn
Mơ ăn, mộng ngủ, kim bằng kết giao[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu ngày cùng đám bạn học đi thăm thầy giáo cũ. Đến nơi thì thấy thầy định đi đâu đó, thầy bảo đi thăm các em ở trường khuyết tật TN - nơi mà trước đây còn đi học tụi mình cũng từng đến . Thế là cả nhóm lục đục đi theo thầy.

Mấy năm rồi không ghé lại nơi này vẫn không có gì thay đổi. Vẫn những cô giáo nhỏ nhẹ dịu dàng săn sóc các em, vẫn những gương mặt trẻ thơ ngây ngô trong sáng nhưng ánh mắt thì vô hồn đờ đẫn. Vẫn những nụ cười reo như hoa nở nhưng bước chân đi thì quặt quẹo khó khăn. Vẫn những hình hài trẻ con trong khi lứa tuổi đã dậy thì, vẫn còn nhiều lắm… Bón những chiếc bánh, những viên kẹo cho các em đến từng cái miệng xinh xinh háo ăn mà thấy lòng vui lạ thường.

Chợt có tiếng la thất thanh của một cô, cả nhóm xúm lại. Đứa bé mà lúc nãy mình bóc cho nó viên kẹo đang há miệng thật to, đôi mắt trợn tròn chỉ toàn tròng trắng, gương mặt thì tái nhợt. Một cô vội bế xốc em chạy nhanh vào bên trong. Tất cả đều im lặng, mình đứng như chết trân tại chỗ. Lạy trời …

Lát sau cô trở ra bảo rằng em không sao cả, tại em không biết ăn kẹo nên bị mắc cổ, y tá đã lấy viên kẹo ra rồi. Cả nhóm thở phào. Còn mình thì muốn khóc, vì suýt chút nữa đã trở thành có tội…
www.thanhda.com
Chiều Đồng Quê

[:D]Gấu ta sung sướng thanh nhàn
Mơ ăn, mộng ngủ, kim bằng kết giao[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Ba năm rồi mình mới gặp lại T, nó vẫn xinh đẹp như ngày nào. Nhưng thấy hình như có cái gì đó không ổn trong lối sống của nó khi hai đứa ngồi tâm sự. Nó thay đổi nhiều quá, từ cách ăn mặc, cử chỉ và lời nói đến cả ánh mắt nhìn đời. Mình khuyên thì nó bảo mình đừng buồn nó vì đã lỡ phóng lao rồi thì phải theo lao thôi. Nó nói rằng đang có chuyện cần mà lại kẹt tiền quá, nếu mình có thì cho nó mượn. Chỗ bạn bè mình không nỡ từ chối với lại sẵn vừa mới lãnh lương. Nó hứa sẽ trả lại cho mình vào tháng tới.

Tuần sau mình sang nhà K chơi, K kể mình nghe chuyện về T :” Nó bây giờ tệ lắm, không biết phải nói sao nữa. Hôm bữa nó hỏi mượn tiền để đi phá thai, nhưng tao không cho mượn, nó nói bằng mọi giá phải huỷ cái thai này, rồi nó bỏ đi. Không biết bây giờ ra sao nữa”
Mình nghe mà choáng váng. Trời ơi, bạn mình … đáng giận hay đáng thương ?

Mình chỉ thấy bản thân mình đáng ghét, không tiếc với bạn số tiền đó. Chỉ thấy ray rứt khi chính những đồng tiền do mình đưa cho bạn để bạn giết đi một mầm sống. Mình là kẻ có tội.

www.thanhda.com
Chiều Đồng Quê

[:D]Gấu ta sung sướng thanh nhàn
Mơ ăn, mộng ngủ, kim bằng kết giao[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Bốn năm rồi anh vẫn thế, âm thầm theo mình và có mặt bên mình trong những lúc khó khăn thách thức, chịu đựng sự ngang tàng bướng bỉnh của mình một cách nhẫn nại. Mình ghét sự lì lợm của anh, chán nản cái bản tính hiền lành nhút nhát của anh. Vẫn luôn khẳng định mình không phải không phải là mẫu người của anh, chỉ nghĩ đến anh như một người bạn khi cần và sẽ mau chóng quên mất anh khi đã có niềm vui bên cạnh. Chỉ biết lặn ngụp trong cái hạnh phúc của riêng mình không có bóng hình anh, rồi mải miết với những trò chơi đầy rộn rã tiếng cười. Anh chẳng là gì trong cuộc sống của mình cả.

Cho đến một ngày, anh đến để từ biệt mình, cũng đúng vào cái ngày mà những trò chơi của của mình vừa kết thúc. Trở về với nỗi cô đơn quạnh quẽ, mình chợt thèm nghe giọng nói của anh, thèm được kể anh nghe nỗi buồn của mình rồi được anh vỗ về an ủi. Anh đã xa rồi, anh không còn bên cạnh nữa. Mình thật đáng tội của mình.

(www.thanhda.com)
Chiều Đồng Quê

[:D]Gấu ta sung sướng thanh nhàn
Mơ ăn, mộng ngủ, kim bằng kết giao[;)]
Đăng nhập để trả lời
0