Diễn Đàn » Thơ Đường

ĐƯỜNG LUẬT - HÀN PHONG

389 trả lời, 34.203 lượt xem — Trang 5 / 13
Trích đoạn: khanhchan

MƯA XUÂN

Lất phất mưa bay nhuốm đất trời
Đường chiều thinh lặng lá vàng rơi
Đôi hàng cây ngủ trong lòng phố
Từng giọt sương tan giữa cõi đời
Rực rỡ chen chân màu áo lạnh
Âm thầm đổ bóng ánh đèn côi
Chiều xuân có kẻ miên man bước
Tìm dưới mưa bay dáng một người

Hàn Phong
***
Thân họa:

Độc hành dưới mưa Xuân.

Mưa chiều phảng phất cuối chân trời
Xuân đến mai vàng lác đác rơi
Lặng ngắm mây bay thầm mộng ước
Lắng nghe nước chảy gẫm tình đời
Thương sao lắm kẻ thân đơn độc
Hận quá riêng mình phận cút côi
Đi dưới trời mưa buồn bất nhẫn
Âm thầm tê buốt bước chân người

-bachvan-

hì, hổng có ai hoạ, HP xin hoạ thêm với BV một bài nữa nha

HOANG VẮNG

Mưa bụi mờ giăng một góc trời
Sân chiều tí tách giọt buồn rơi
Hồi kinh hoang vắng vờn trên mái
Giọng hát xanh rêu phủ xuống đời
Tóc bạc trôi theo linh thể lạnh
Tay gầy níu giữ mảnh hồn côi
Năm xưa ai đã từng chung bước
Giờ chỉ mình tôi chợt nhớ người

Hàn Phong
 
Phượng hồng
 
Chiều ru điệu nhớ một phương trời
Vài giọt thu sầu đong nắng rơi
Tiễn gót chia tay sầu lối mộng
Dừng chân lẻ bóng nhạt bên đời
Thuyền đi đi mãi –  hơi sương giá
Bến đợi đợi hoài –ánh nguyệt côi
So phím cung đàn dây lỗi nhịp
Ngàn câu gói lại chữ yêu người

 
 
Họa với Hàn phong một bài nha

 
  xuân xa quê
 
Lữ thứ chiều xuân giữa đất trời
Nặng nỗi hoài hương giọt lệ rơi
Cố nhân có nhớ người xa cách
Gửi mộng tình xuân phận lẻ loi
Xuân đến xuân đi sầu cô lữ
Quạnh quẻ hiên đời bước đơn côi
Âm thầm đếm bước buồn xa vắng
Tình quê thêm nặng nỗi nhớ người
 
"bon chen" góp vui với HP một chút [:)][:)][:)]
 
nguyen van
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN XA XỨ
 
Gió mới chiều nay đã ghé nhà
Đất trời rạo rực sắc hoàng hoa
Mua vài gói mức mà thương Mẹ
Đọc mấy vận Kiều chợt nhớ Cha
Cái ấm tha hương chừng ấm ảo
Niềm vui đất khách hẳn vui ngoa
Dễ ai thấu nỗi niềm xa xứ
Xuân đến lại ôm mặt khóc òa
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-31 03:28:30bietaiaibiet>


Trích đoạn: HÀN PHONG

Cảm ơn mọi người ghé hoạ thơ nha, vì thơ này là thơ con ...rắn dài quá HP không hoạ được, hẹn lúc khác nha. Chúc mọi người vui.


SEN

Gom cả tinh anh đứng giữa sình
Ngại gì nhơ bẩn, ngại gì khinh
Lìa thân vẫn níu đôi dây nghĩa
Rứt ruột còn vương mấy sợi tình*
Dâng cả đài hoa dâng cả ngó
Kể đâu chữ nhục kể đâu vinh
Tôi nào dám mỉa loài hoa ấy
Không khéo rồi ra tự mỉa mình

Hàn Phong

* Mượn ý Nguyễn Du
"...Xót thương chút nghĩa cũ càng
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng..."
T
ruyện Kiều
 
***************************************
Huynh Hàn Phong thân! đệ xin "giao lưu" với huynh bài này (huynh coi xem "nó" đã giống với Đường thi chưa? xem đệ sắp "xuống núi" được chưa nhé!)
 
PHẨM CHẤT HOA SEN
 
Trong đầm duyên dáng nhất hoa Sen
Lá vẫy như là cánh nón nghiêng
Nô nức bướm ong về ve vãn
Lặng thầm, Sen giữ nét trang nghiêm!
Lá xanh, giản dị không son phấn
Bông trắng, thủy chung một nỗi niềm
Thân gẫy tơ còn vương vấn mãi...
Gần bùn mà vẫn thoảng hương Sen.
 
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào Thành Dũng !
Cuối cùng cũng đã chịu xuống núi rồi hả? Thơ như vậy còn nhận xét gì nữa chứ (chỉ có 2 câu Thực đối chưa chuẩn chút thôi) chữ nghĩa thì rất hay, nghe êm tai lắm chứ hổng chói như của HP[:D][:D] Rảnh thì ghé chơi thường xuyên ha, chúc vui và nhiều thơ hay.
HP
 
 
CÙNG NHAU GÌN GIỮ
 
Phong tục cha ông gắng giữ gìn
Vốn là chữ nghĩa chẳng mua, xin
Văn chương khó xét chừng bao chục
Thi phú khôn cân biết mấy nghìn
Lời trước nhắn về tâm đã tạc
Dấu xưa truyền lại dạ còn in
Công lao thế ấy đâu đành bỏ
Gian khó vạn lần vẫn vững tin
 
Hàn Phong
 
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-24 08:13:56Truongsoi>
Kính Hàn Gia
 
Lạc bước rừng rậm đường thi
Vốn liếng không có lấy gì hoạ đây
Chả nhẽ ra về trắng tay
Thôi thì cũng để lại đây vài lời
Biết bao tâm sự người ơi
Động lòng thi hữu rưng rơi lệ sầu
Một lòng đã biết đến nhau
Là lời vàng đá nhuốm màu tri ân
Tuy xa xôi vẫn như gần
Có ta có bạn muôn phần thêm vui
Khi vui rộn rã tiếng cười
Lúc buồn tâm sự đầy vơi nỗi niềm
Trăm năm bia đá dẫu mòn
Nghìn năm tình bạn mãi còn bên nhau
Muôn lời chẳng tỏ hết đâu
Một lời đọng lại tim sâu nhớ người./.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Kính Hàn Gia
 
Lạc bước rừng rậm đường thi
Vốn liếng không có lấy gì hoạ đây
Chả nhẽ ra về trắng tay
Thôi thì cũng để lại đây vài lời
Biết bao tâm sự người ơi
Động lòng thi hữu rưng rơi lệ sầu
Một lòng đã biết đến nhau
Là lời vàng đá nhuốm màu tri ân
Tuy xa xôi vẫn như gần
Có ta có bạn muôn phần thêm vui
Khi vui rộn rã tiếng cười
Lúc buồn tâm sự đầy vơi nỗi niềm
Trăm năm bia đá dẫu mòn
Nghìn năm tình bạn mãi còn bên nhau
Muôn lời chẳng tỏ hết đâu
Một lời đọng lại tim sâu nhớ người./.

Truongsoi

..........
Cảm ơn huynh đã ghé qua hoạ thơ, tuy không phải thơ Đường, nhưng quý nhau đến thăm vậy thật tốt quá rồi, đâu nhất thiết phải đúng thế này thế nọ chứ. HP là thơ Đường vì thơ này ngắn, đỡ mất thời gian hơn thơ trữ tình. Thấy huynh rất thích Kiều, HP chia sẻ vài câu cho vui.
(huynh đừng dùng chữ "kính" làm đệ thấy thất lễ quá, chơi giải trí thôi mà)
Cảm ơn mọi người đã đến chia sẻ. [:D]
Bài của Bạch Vân HP sẽ hoạ sau nha, đang kẹt mấy chữ [:D]


CẢNH HÀN GIA
(Cảnh nhà nghèo)

Trăm năm trong cõi người ta
Sống nơi u cốc mới là thần tiên
Hàn gia ở mé tây hiên
Dưới bàn có rượu bên trên có trà
Mấy lần (huynh) hạ cố ghé qua
Mấy lần hạ bút chữ ra ào ào
Trải qua một giấc chiêm bao
Những điều trông thấy chỉ trào lộng thôi
Ngày xuân bạn ghé sang chơi
Tiền còn chín chục mua mồi nhậu luôn
Bóng chiều như giục cơn buồn
Khách đà lên ngựa người còn ghé theo
Dưới bàn chai đế trong veo
Trên bàn khô đuối lèo tèo mấy con
Trăm năm bia đá cũng mòn
Bia chai vỡ nốt thì còn bia tươi
Quý nhau tiễn bước đôi lời
Lúc buồn tâm sự đầy vơi nỗi niềm

Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG

Kính Hàn Gia
 
Lạc bước rừng rậm đường thi
Vốn liếng không có lấy gì hoạ đây
Chả nhẽ ra về trắng tay
Thôi thì cũng để lại đây vài lời
Biết bao tâm sự người ơi
Động lòng thi hữu rưng rơi lệ sầu
Một lòng đã biết đến nhau
Là lời vàng đá nhuốm màu tri ân
Tuy xa xôi vẫn như gần
Có ta có bạn muôn phần thêm vui
Khi vui rộn rã tiếng cười
Lúc buồn tâm sự đầy vơi nỗi niềm
Trăm năm bia đá dẫu mòn
Nghìn năm tình bạn mãi còn bên nhau
Muôn lời chẳng tỏ hết đâu
Một lời đọng lại tim sâu nhớ người./.

Truongsoi

..........
Cảm ơn huynh đã ghé qua hoạ thơ, tuy không phải thơ Đường, nhưng quý nhau đến thăm vậy thật tốt quá rồi, đâu nhất thiết phải đúng thế này thế nọ chứ. HP là thơ Đường vì thơ này ngắn, đỡ mất thời gian hơn thơ trữ tình. Thấy huynh rất thích Kiều, HP chia sẻ vài câu cho vui.
(huynh đừng dùng chữ "kính" làm đệ thấy thất lễ quá, chơi giải trí thôi mà)
Cảm ơn mọi người đã đến chia sẻ. [:D]
Bài của Bạch Vân HP sẽ hoạ sau nha, đang kẹt mấy chữ [:D]


CẢNH HÀN GIA
(Cảnh nhà nghèo)

Trăm năm trong cõi người ta
Sống nơi u cốc mới là thần tiên
Hàn gia ở mé tây hiên
Dưới bàn có rượu bên trên có trà
Mấy lần (huynh) hạ cố ghé qua
Mấy lần hạ bút chữ ra ào ào
Trải qua một giấc chiêm bao
Những điều trông thấy chỉ trào lộng thôi
Ngày xuân bạn ghé sang chơi
Tiền còn chín chục mua mồi nhậu luôn
Bóng chiều như giục cơn buồn
Khách đà lên ngựa người còn ghé theo
Dưới bàn chai đế trong veo
Trên bàn khô đuối lèo tèo mấy con
Trăm năm bia đá cũng mòn
Bia chai vỡ nốt thì còn bia tươi
Quý nhau tiễn bước đôi lời
Lúc buồn tâm sự đầy vơi nỗi niềm

Hàn Phong



Người này tỏ rõ tính Khiêm
Bạn hiền hợp ý sẻ tìm nhau chơi
Vườn thơ đâu cậy hơn lời
Cùng vui một chốc rồi thời gian trôi...

Bàn cờ nhân thế bày xong rồi
Chúng ta rồi phải bước ra thôi!

Đăng nhập để trả lời
0
Người này tỏ rõ tính Khiêm
Bạn hiền hợp ý sẻ tìm nhau chơi
Vườn thơ đâu cậy hơn lời
Cùng vui một chốc rồi thời gian trôi...

Bàn cờ nhân thế bày xong rồi
Chúng ta rồi phải bước ra thôi!



_____________________________


Mời đối:
 
Tay giơ bó hoa hồng - mặt khoe ra má đỏ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Truongsoi


Mời đối:
 
Tay giơ bó hoa hồng - mặt khoe ra má đỏ


Mặt cạo sạch lông đen - Tay che lấy môi thâm
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào Thành Dũng!
Cảm ơn Dũng đã chia sẻ cùng HP, Cuối cùng đã chịu "hạ sơn" rồi hả, thơ hay vậy còn bình luận gì nữa, chữ hay và nhẹ nhàng chứ không chói như của HP[:D] Dư sức tung hoành rồi đó
Rảnh thì tham gia xướng hoạ với mọi người cho vui ha.
Chúc vui và nhiều thơ hay cho mọi người thưởng thức
HP
 
 
CÙNG NHAU GÌN GIỮ
 
Phong tục cha ông gắng giữ gìn
Vốn là chữ nghĩa chẳng mua, xin
Văn chương khó xét chừng bao chục
Thi phú khôn cân biết mấy nghìn
Lời trước nhắn về tâm đã tạc
Dấu xưa truyền lại dạ còn in
Công lao thế ấy đâu đành bỏ
Gian khó vạn lần vẫn vững tin
 
Hàn Phong
 
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
TIỄN
 
Uống tiễn đêm dài đêm chẳng vơi
Rượu suông đâu thể nói thay lời
Ta nương nhân ảnh lên đầu sóng
Người nép chinh yên đến cuối trời
Một khúc cuồng ca giờ biếng hát
Đôi dòng tiếu ngạo đã lười chơi
Tiễn nhau cứ tiễn nhau đi mãi
Dẫu nhớ, dẫu buồn cũng thế thôi



Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG

" Xuống non nhớ phố hoa rừng
Về non nhớ kẻ lưng chừng phố mây
Về thành nhớ cánh chim bay
Xa thành nhớ dáng em gầy rạc hoa"
                   Phạm Thiên Thư
 
 
Cảm tác:
 
NGẪU KHÚC
 
Về núi chạnh lòng nhớ phố xa
Hững hờ gió vẫy rộn đèn hoa
Em vàng dáng lụa hồn thu thảo
Ta bạc phong sương bước hải hà
Mơ buổi chung đôi lời ước thệ
Đợi ngày hợp tấu khúc hoan ca
Về thành chợt nhớ trăng sơn cước
Đường vắng chiều nao áo lẻ tà
 
Hàn Phong
   ****
Thân họa:

Chiều Tà.
Lên non lại nhớ đến vườn xa
Nghĩ tội em gầy rạc xác hoa
Một thoáng sầu như cành thạch thảo
Đôi khi buồn giống cảnh băng hà
Chim bay mỏi cánh dài muôn dặm
Ta hát vang lời đoản khúc ca
Đất cứng khô cằn lòng chợt lạnh
Chim kêu về tổ lúc chiều tà.
-bachvan-

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-29 11:53:13Đuyên Hồng>
VÓ NGỰA KIÊU HÙNG
 

Đứng giữa đất trời tiếng hí vang
Bao phen khói lửa vẫn ngang tàng
Vó tung biển Bắc che mưa lại
Bờm vẫy trời Nam gọi gió sang
Giúp đấng khai thiên ngày khởi thủy
Phò người dựng nghiệp buổi hồng hoang
Chiều về bãi vắng thênh thang mộng
Thỏa chí tung hoành cõi dọc ngang
 
Hàn Phong


CHIẾN MÃ
Mấy phen Bắc trấn, đuổi Nam Vang
Đâu tiếc xương da, lúc ẩn tàng
Mũi đạn chưa nề tung vó vượt
Rừng gươm nào sợ vẫy bờm sang
Ngựa hay thờ chủ danh còn để
Tướng tốt phò vua tiếng chẳng hoang
Khuyển mã thân này dầu chết bỏ
Lòng ngay* chỉ một há về ngang
 
*Thẳng như ruột ngựa (thành ngữ)

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-29 12:39:21vũkimThanh>
Thân chào bạn Hàn Phong ,mình  vừa vào thấy bài thơ (Vó ngựa kiêu hùng ) của bạn  và bài (Chiến mã )của Ðuyên Hồng rất hay , làm mình có cảm hứng viết bài hoạ (Chí Tình Vang  Vọng ) , vừa là xướng họa góp vui và cũng là món quà tới chúc mừng nhà mới của bạn . Chúc bạn vui vẻ , thân ái và có nhiều bài thơ thật tuyệt vời , hạnh phúc .
 
Thân aí vũ kim Thanh
 
 
VÓ NGỰA KIÊU HÙNG
 

Đứng giữa đất trời tiếng hí vang
Bao phen khói lửa vẫn ngang tàng
Vó tung biển Bắc che mưa lại
Bờm vẫy trời Nam gọi gió sang 
Giúp đấng khai thiên ngày khởi thuỷ
 Phò người dựng nghiệp buổi hồng hoang 
Chiều về bãi vắng thênh thang mộng
Thỏa chí tung hoành cõi dọc ngang

Hàn Phong
 
 
CHIẾN MÃ
 
Mấy phen Bắc trấn, đuổi Nam Vang
Đâu tiếc xương da, lúc ẩn tàng
Mũi đạn chưa nề tung vó vượt
Rừng gươm nào sợ vẫy bờm sang
Ngựa hay thờ chủ danh còn để
Tướng tốt phò vua tiếng chẳng hoang
Khuyển mã thân này ai có sá
Lòng ngay* chỉ một lọ sang ngang
 
*Thẳng như ruột ngựa (thành ngữ)
 
Ðuyên Hồng
 

 
CHÍ TÌNH VANG VỌNG
 
Quê hương đất nước chí hùng vang
Nức tiếng ngàn Thu đuổi nghịch tàng
Khói lửa tan hoang xây dựng lại
Tiên Rồng vĩ đại đẹp cao sang
Ngàn sông đại nghĩa hồn chung cuộc
Vạn núi thương tình chẳng phế hoang
Thống nhất người người xây diễm mộng
Gian nan biến động chớ bàn ngang
 
Vũ kim Thanh
 
 
Da Ngựa Bọc Thây
 
Bốn vó sải dài hí thét vang
Dù cho đôi lúc có hung tàng
Tung hoành đồng cỏ cùng phi tới
Ngang dọc đồi vàng thẳng bước sang
Dẫu bị đôi phen đành phủ phục
Vẫn ôm một chí thích đi hoang
Sa trường da ngựa còn vang tiếng
Cố giữ danh này chớ bỏ ngang.
 
Bạch Vân



http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Chào huynh Vũ Kim Thanh, Huynh Đuyên Hồng, bạn Xuân Trường cùng tất cả mọi người.
Hàn Phong rất xúc động khi trang thơ vừa mở ra đã được nhiều người chào đón nồng nhiệt như vậy. Đây là một khuyến khích rất lớn đối với Hàn Phong.
 
Mặc dù bài đã post lên rồi nhưng trong thâm tâm đệ vẫn chưa hài lòng lắm về bài "Vó Ngựa Kiêu Hùng", vì ở câu 5, 6 phần đối chưa được chuẩn. Hy vọng đệ sẽ sửa cho thật đắc ý trong thời gian gần đây.
 
Một lần nữa xin cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ và khuyến khích. Hàn Phong sẽ cố gắng hết sức để thơ mỗi ngày một hay hơn, sâu sắc hơn để mọi người cùng thưởng thức.
 
Xin chào và chúc sức khoẻ.[;)][;)][;)]
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-29 11:57:42bachvan>
VIẾNG ĐỀN QUANG TRUNG
 
Thấp thoáng rêu xanh phủ bóng rồng
Một thời hiển hách đã thành không
Đánh Đông dẹp Bắc xây tâm nguyện
Đất cũ thu về thỏa ước mong
Voi phục, ngựa phi vang bóng núi
Cờ đào, áo vải nhuốm màu sông
Nghìn năm chí khí in hồn đá
Đứng mãi bên đời dõi mắt trông
 
Hàn Phong
 

-bạch vân xin hưởng ứng bài ca tụng vua Quang Trung Nguyễn Huệ
 
Nhớ Vua Quang Trung.
 
Bao năm chinh chiến đã thành rồng
Danh đến cuối đời dẫu hóa không
Áo vải thô sơ luôn ước vọng
Cờ đào oanh liệt bõ hoài mong
Đống đa* thây chất dày thành núi
Sĩ Nghị** xác trầm nghẹt cả sông
Nguyễn Huệ*** người đi sao sớm vậy
Để dân nước Việt mỏi mòn trông

-bv-
 
*Gò Đống Đa -nơi chôn xác quân Thanh trong trận Khương Thượng.
**Tôn Sĩ Nghị một đại tướng của quân Thanh đã bỏ chạy làm chết chìm 10 vạn quân
*** Vua Quang Trung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-08 10:50:38HÀN PHONG>
BẾN VẮNG

Mây biếc chưa về buổi sớm nay
Vườn thu cô tịch chút heo may
Người đi vướng lệ sau tà áo
Ta đứng hong buồn đốt ngón tay
Bến vắng thuyền côi in đáy nước
Rừng hoang sương lạnh phủ chân mây
Chiều xưa ly biệt ai hò hẹn
Có kẻ mười năm đợi chốn này

Hàn Phong 


 
NGỌN ĐÈN BIÊN ẢI

Cờ xí giăng sông núi dậy kèn
Xuôi quân Nam phạt đã bao phen
Ra đi khí thế sông nhuộm đỏ
Rút chạy tiêu điều mắt tối đen
Bại tướng cuối đầu, chân xiêu vẹo
Tàn quân lê gót, bước lòn lòn len
Lòng tham chẳng thoả thiên thu hận
Vọng gác biên cương mắt đỏ đèn

Hàn Phong

 
TÂY SƠN THUỢNG ĐẠO

Ta đã về đây phố núi ơi
Non xanh một dải sắc mây ngời
Tây Sơn Thượng Đạo danh còn vọng
Áo Vải Quân Vương gót đã dời
Cứu nước ngại gì thân xác bỏ
Giệt thù đâu kể máu xương rơi
Nghĩ người chí lớn thương phận bạc
Nghĩa khí ghìn năm tiếng để đời
                       
Hàn Phong

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-29 12:13:34vũkimThanh>
Trích đoạn: bachvan

VIẾNG ĐỀN QUANG TRUNG
 
Thấp thoáng rêu xanh phủ bóng rồng
Một thời hiển hách đã thành không
Đánh Đông dẹp Bắc xây tâm nguyện
Đất cũ thu về thỏa ước mong
Voi phục, ngựa phi vang bóng núi
Cờ đào, áo vải nhuốm màu sông
Nghìn năm chí khí in hồn đá
Đứng mãi bên đời dõi mắt trông
 
Hàn Phong
 

-bạch vân xin hưởng ứng bài ca tụng vua Quang Trung Nguyễn Huệ
 
Nhớ Vua Quang Trung.
 
Bao năm chinh chiến đã thành rồng
Danh đến cuối đời dẫu hóa không
Áo vải thô sơ luôn ước vọng
Cờ đào oanh liệt bõ hoài mong
Đống đa* thây chất dày thành núi
Sĩ Nghị** xác trầm nghẹt cả sông
Nguyễn Huệ*** người đi sao sớm vậy
Để dân nước Việt mỏi mòn trông

-bv-
 
*Gò Đống Đa -nơi chôn xác quân Thanh trong trận Khương Thượng.
**Tôn Sĩ Nghị một đại tướng của quân Thanh đã bỏ chạy làm chết chìm 10 vạn quân
*** Vua Quang Trung


 
MUÔN NGƯỜI MONG ÐỢI
 
Ðất nước con Tiên với cháu  Rồng
Lưu danh sử sách mấy tầng không
Oai hùng cứu quốc Thiên hà vọng
Ðộc lập thanh bình mọng ước mong
Dẫu phải liều thân xương chất núi
Ðời không vẹn xác máu thành sông
Quê hương trả giá mênh mông vậy
Hạnh phúc huy hoàng ngóng cậy trông
 
Vũ kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-29 19:48:25Phuc Linh>
VIẾNG ĐỀN QUANG TRUNG
 
Thấp thoáng rêu xanh phủ bóng rồng
Một thời hiển hách đã thành không
Đánh Đông dẹp Bắc xây tâm nguyện
Đất cũ thu về thỏa ước mong
Voi phục, ngựa phi vang bóng núi
Cờ đào, áo vải nhuốm màu sông
Nghìn năm chí khí in hồn đá
Đứng mãi bên đời dõi mắt trông
 
Hàn Phong
 

-bạch vân xin hưởng ứng bài ca tụng vua Quang Trung Nguyễn Huệ
 
Nhớ Vua Quang Trung.
 
Bao năm chinh chiến đã thành rồng
Danh đến cuối đời dẫu hóa không
Áo vải thô sơ luôn ước vọng
Cờ đào oanh liệt bõ hoài mong
Đống đa* thây chất dày thành núi
Sĩ Nghị** xác trầm nghẹt cả sông
Nguyễn Huệ*** người đi sao sớm vậy
Để dân nước Việt mỏi mòn trông

-bv-
 
*Gò Đống Đa -nơi chôn xác quân Thanh trong trận Khương Thượng.
**Tôn Sĩ Nghị một đại tướng của quân Thanh đã bỏ chạy làm chết chìm 10 vạn quân
*** Vua Quang Trung


 
MUÔN NGƯỜI MONG ÐỢI
 
Ðất nước con Tiên với cháu  Rồng
Lưu danh sử sách mấy tầng không
Oai hùng cứu quốc Thiên hà vọng
Ðộc lập thanh bình mọng ước mong
Dẫu phải liều thân xương chất núi
Ðời không vẹn xác máu thành sông
Quê hương trả giá mênh mông vậy
Hạnh phúc huy hoàng ngóng cậy trông
 
Vũ kim Thanh
 
 
Hoàng Đế Quang Trung
 
Ngàn năm rạng tỏ đức oai rồng
Sử sách lưu truyền chớ bảo không
Ải Bắc: tàn đời quân Sĩ Nghị
Bờ Nam: tha mạng lính Xiêm mong
Phò Lê diệt Trịnh an non nước
Đuổi Nguyễn phá Thanh định biển sông
kính sĩ, yêu hiền, xây xã tắc
Công ơn ghi khắt để đời trông
 
Phục Linh
Đăng nhập để trả lời
0
VIẾNG ĐỀN QUANG TRUNG
 
Thấp thoáng rêu xanh phủ bóng rồng
Một thời hiển hách đã thành không
Đánh Đông dẹp Bắc xây tâm nguyện
Đất cũ thu về thỏa ước mong
Voi phục, ngựa phi vang bóng núi
Cờ đào, áo vải nhuốm màu sông
Nghìn năm chí khí in hồn đá
Đứng mãi bên đời dõi mắt trông
 
Hàn Phong
 

-bạch vân xin hưởng ứng bài ca tụng vua Quang Trung Nguyễn Huệ
 
Nhớ Vua Quang Trung.
 
Bao năm chinh chiến đã thành rồng
Danh đến cuối đời dẫu hóa không
Áo vải thô sơ luôn ước vọng
Cờ đào oanh liệt bõ hoài mong
Đống đa* thây chất dày thành núi
Sĩ Nghị** xác trầm nghẹt cả sông
Nguyễn Huệ*** người đi sao sớm vậy
Để dân nước Việt mỏi mòn trông

-bv-
 
*Gò Đống Đa -nơi chôn xác quân Thanh trong trận Khương Thượng.
**Tôn Sĩ Nghị một đại tướng của quân Thanh đã bỏ chạy làm chết chìm 10 vạn quân
*** Vua Quang Trung


 
MUÔN NGƯỜI MONG ÐỢI
 
Ðất nước con Tiên với cháu  Rồng
Lưu danh sử sách mấy tầng không
Oai hùng cứu quốc Thiên hà vọng
Ðộc lập thanh bình mọng ước mong
Dẫu phải liều thân xương chất núi
Ðời không vẹn xác máu thành sông
Quê hương trả giá mênh mông vậy
Hạnh phúc huy hoàng ngóng cậy trông
 
Vũ kim Thanh
 
 
Hoàng Đế Quang Trung
 
Ngàn năm rạng tỏ đức oai rồng
Sử sách lưu truyền chớ bảo không
Ải Bắc: tàn đời quân Sĩ Nghị
Bờ Nam: tha mạng lính Xiêm mong
Phò Lê diệt Trịnh an non nước
Đuổi Nguyễn phá Thanh định biển sông
kính sĩ, yêu hiền, xây xã tắc
Công ơn ghi khắt để đời trông
 
Phục Linh

Hoàng Đế Quang Trung Vịnh Thán!

Gương tỏ oai phong con tổ rồng
Tô vầng minh nguyệt rõ trời không
Mọi Nam hoảng khí còn kinh hãi
Rợ Bắc nghe danh dám liếc mong
Số đoản thương người tài ngả núi
Phận con trách kẻ ác vùi sông
Trăm năm nối nạn tâm càng sáng
Mới thấy hôm nay chẳng đứa trông

Hobac



Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-08 10:51:50HÀN PHONG>
TIẾNG SÁO KHUYA
 
Réo rắc cung buồn ai tái tê
Niềm riêng, riêng một cõi đi về
Sương giăng ướt đẫm câu vàng đá
Lệ nhỏ mờ hoen nỗi ước thề
Xóm vắng trăng tàn rơi lổ đổ
Cồn hoang gió lạnh thổi se se
Hỏi ai có thấu tình u uẩn ?
Lữ khách dạ chồn đứng lặng nghe
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-30 12:39:01bachvan>
Trích đoạn: HÀN PHONG

TIẾNG SÁO KHUYA
 
Réo rắc cung buồn ai tái tê
Niềm riêng, riêng một cõi đi về
Sương giăng ướt đẫm câu vàng đá
Lệ nhỏ mờ hoen nỗi ước thề
Xóm vắng trăng tàn rơi lổ đổ
Cồn hoang gió lạnh thổi se se
Hỏi ai có thấu tình u uẩn ?
Lữ khách dạ chồn đứng lặng nghe
 
Hàn Phong


 -Vần tái tê thiệt là...!!
 
Nhớ Tri Kỷ
 
Nửa khuya buốt tái khiến hồn tê
Sương xuống mềm vai chửa muốn về
Sáo trổi ngân nga vài điệu nhạc
Đàn reo thánh thót một câu thề
Tình nồng năm đó bao nhung nhớ
Thơ thắm ngày này gió lạnh se
Ký ức hôm nao giờ sống lại
Âm thầm đau xót chỉ mình nghe

-bachvan-
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-08 10:52:59HÀN PHONG>
.
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
HÒN VỌNG PHU
 
Lên núi ôm con đứng đợi chồng
Mây vờn tóc nhuộm trắng như bông
Nghìn thu mỏi mắt trông tin nhạn
Muôn thuở bạc lòng ngóng gió đông
Tâm sự trùng vây tim hóa đá
Nỗi niềm khôn tỏ lệ thành sông
Ai xui con Tạo gây nên nỗi*
Để kẻ chung tình phải luống công
 
Hàn Phong
 
* Mượn ý "Chinh Phụ Ngâm"
 
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG

HÒN VỌNG PHU
 
Lên núi ôm con đứng đợi chồng
Mây vờn tóc nhuộm trắng như bông
Nghìn thu mỏi mắt trông tin nhạn
Muôn thuở bạc lòng ngóng gió đông
Tâm sự trùng vây tim hóa đá
Nỗi niềm khôn tỏ lệ thành sông
Ai xui con Tạo gây nên nỗi*
Để kẻ chung tình phải luống công
 
Hàn Phong
 
* Mượn ý "Chinh Phụ Ngâm"
 

***
Chờ Chồng
 
Bao năm biền biệt đợi tin chồng
Nương bãi giờ này đã trắng bông
Tim thắt tái tê nơi biển bắc
Mắt nhìn đau đáu phía trời đông
Tình chàng nắng trải trơ triền núi
Ý thiếp mưa dầm khuất đáy sông
Cánh nhạn bao xa sao đằng đẵng
Trông chờ tạo hóa chỉ hoài công
 
-bachvan-
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-01 03:44:32HÀN PHONG>
HÒN VỌNG PHU II
 
Bồng con lên đứng giữa xa mù
Rừng lá đã vàng biết mấy thu
Hiu hắt bốn bề cơn gió thoảng
Lạnh lùng năm tháng mảnh trăng lu
Rêu xanh phong kín hồn cô phụ
Mưa bạc xoi mòn dáng Vọng Phu
Hút bóng người đi không trở lại
Nỗi niềm rã rợi cánh phù du
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-02 08:47:55HÀN PHONG>
đang tạm sửa chữa
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-01 16:44:54laodongta47>
Kính chào Đại ca ! Đọc bài thơ của đại ca xong,ngu đệ vô cùng cảm khái trước sự bền bĩ đợi chờ chồng của nàng Tô Thị. Đệ cũng rất muốn thọt bút vào để làm một bài thơ cho cho ra thơ, nhưng hiềm một nỗi văn chương đối với đệ là quá thiêng liêng, là cao vòi vọi không làm sao có thể với tới được, tuy vậy đệ cũng mạo muội "phun" ra một bài để gọi là "đồng thanh tương ứng ,đồng khí tương cầu, đồng bệnh tương lân...dù biết rằng văn chương sình của đệ đối với đại ca là...đồng sàng dị mộng , là "ô nhiễm môi trường."..


                                            




                    HÒN VONG PHU 1    

                             họa


Ôm con leo núi đứng đợi chồng
(Chắc là nàng...sợ hắn lông bông)
Đứng ở dưới tìm ,cây che khuất
Trên ấy tầm nhìn lút biển đông
Máu ghen, nàng dấu dăm cục đá
(Đập đầu con điếm ấy là xong)
Hắn ở trong tù, nàng có biết?
(Phạm tội lọan luân đã bị còng...)
Lỡ chuyến sang ngang nát cả lòng
Thôi về mua muối...đốt phong long.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-01 16:53:45laodongta47>
                                                   




    HÒN VỌNG PHU 2
             
               họa cùng anh Tú

Giận ai có mắt cũng như mù
Bỏ nhà đi biệt đã bao thu
Tìm đâu cho được người chung thủy?
Thương nàng Tô Thị đứng thu lu
Thà rằng sống kiếp đời cô phụ
Hơn ả Nam Xương gặp vũ phu
Thôi thì im đứng nhìn thiên hạ
Trôi nổi sông hồ kiếp lãng du.

Lỡ chuyến sang ngang nát cả lòng
Thôi về mua muối...đốt phong long.
Đăng nhập để trả lời
0


TIẾNG SÁO KHUYA
 
Réo rắc cung buồn ai tái tê
Niềm riêng, riêng một cõi đi về
Sương giăng ướt đẫm câu vàng đá
Lệ nhỏ mờ hoen nỗi ước thề
Xóm vắng trăng tàn rơi lổ đổ
Cồn hoang gió lạnh thổi se se
Hỏi ai có thấu tình u uẩn ?
Lữ khách dạ chồn đứng lặng nghe
 
Hàn Phong


 -Vần tái tê thiệt là...!!
 
Nhớ Tri Kỷ
 
Nửa khuya buốt tái khiến hồn tê
Sương xuống mềm vai chửa muốn về
Sáo trổi ngân nga vài điệu nhạc
Đàn reo thánh thót một câu thề
Tình nồng năm đó bao nhung nhớ
Thơ thắm ngày này gió lạnh se
Ký ức hôm nao giờ sống lại
Âm thầm đau xót chỉ mình nghe

-bachvan-

TIẾNG SÁO KHUYA (2)

Ai oán cung trần rót tỉ tê
Lảnh khơi buốt lạnh ngọn đông về
Cô thôn ngỡ lạc nơi mười hướng
Trăng lẻ như cuồng chốn tứ bề
Dạ giấu tình trùng thêm lặng vắng
Tâm thinh hồn ngã chất buồn se
Vườn non không lối chông chênh gió
Ai biết riêng kia chỉ sóng nghe!

Hobac



Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»