***
Cuộc đời cũng giống như một chiếc gương – mang lại cho mỗi người hình ảnh của chính mình. Nếu anh chau mày thì gương cũng nhìn anh cau có. Nếu anh đấm vào nó thì nó đấm lại anh. Còn nếu anh mỉm cười với gương thì nó sẽ trở thành dễ thương và sẽ vui cười lại.
Ta hãy uống mừng cho tình thân ái và những nụ cười!
***
Một ông già đi về thế giới bên kia. Trước khi được lên thiên đường, ông nhìn thấy cả cuộc đời mình trong hình dạng một bãi cát dài trên bờ biển. Trên bãi cát này có những dấu chân. Để ý nhìn thì thấy những dấu chân có vẻ như một người, lại có vẻ như hai người đi bên cạnh nhau, ông già hỏi Thượng Đế:
– Thưa Ngài, những bước chân của ai đi bên cạnh con?
Thượng Đế trả lời:
– Đấy là ta đi bên con trong suốt cuộc đời.
Khi đó ông già để ý nhìn kỹ hơn và thấy rằng trong những ngày hạnh phúc thì Thượng Đế đi bên cạnh ông, còn trong những ngày bất hạnh thì Ngài từ giã ông.
– Tại sao Ngài từ giã con trong những ngày bất hạnh?
Thượng Đế trả lời:
– Con hiểu không đúng. Những ngày con hạnh phúc, quả thực ta đi kề bên, còn những ngày nhọc nhằn ta bế con ở trên tay đấy chứ.
Chúng ta hãy nâng cốc chúc để trong những ngày khó nhọc của cuộc đời ta được Thượng Đế bế trên tay!
***
Nhà văn Fatkundinov viết: “Người ta thường không để ý đến những tài năng xuất chúng, không chỉ vì họ không muốn đem hạt cát so với hòn đá, mà chủ yếu là bởi vì họ nhìn người tài năng như nhìn qua cái ống nhòm trở lộn ngược, nơi thị kính phóng to ưu điểm của mình và thu nhỏ cảm giác tự đánh giá, mà sự điều chỉnh của nó là lòng ghen tỵ".
Chúng ta nâng cốc chúc mọi người biết để ý và đánh giá đúng người tài năng!
***
Có ba người lữ khách gặp đêm tối đi tìm nơi ngủ trọ. Họ nhìn thấy một ngôi nhà và gõ cửa. Một người đàn ông mở cửa hỏi: "Các anh là ai?"
– Chúng tôi là Sức khỏe, Tình yêu và Tiền bạc. Hãy cho chúng tôi ngủ trọ đêm nay.
– Rất tiếc nhà chúng tôi chỉ còn một chỗ ngủ. Để tôi hỏi cả nhà xem cho ai trọ nhé.
Bà mẹ già đau yếu bảo cho Sức khỏe vào, cô con gái thì đề nghị cho Tình yêu vào còn người vợ thì dứt khoát là cho Tiền bạc. Trong khi họ đang tranh cãi với nhau thì những người lữ khách kia đi mất.
Chúng ta hãy cùng nâng cốc chúc cho trong nhà ta luôn luôn có chỗ cho cả Sức khỏe, Tình yêu và Tiền bạc!
***
"Tình yêu là một cuộc tìm kiếm tuyệt vời, đồng thời đấy là một cuộc kiếm tìm đáng sợ, bởi vì tình yêu làm cho ta bị tổn thương khi ta mở lòng mình cho người khác. Khi gặp gỡ với người thì ta mở ra những gì ẩn giấu trong ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Điều gì sẽ xảy ra khi ta gọi một người khác là bạn? Ta chia sẻ với người cái phần kín đáo – những tình cảm của mình, những hy vọng và đau khổ của mình mà có thể không rõ ràng ngay từ đầu. Kết bạn – nghĩa là chia sẻ với người những gì giấu kín trong ta. Nhưng hễ đem chia sẻ thì ta bị tổn thương, vì rằng tình yêu có khả năng mở ra cho người khác cái phần kín đáo nhất của ta. Và tất cả chúng ta đều sợ điều này, ta sợ bước vào tình yêu. Điều này giải thích tại vì sao ta chạy trốn sự yếu đuối của mình, ta đi tìm sự che chở ở thành tích, uy tín, ở công danh và nhiều thứ khác để chứng minh cho sức mạnh của mình. Và thế giới quanh ta – đó là thế giới của những con người sợ yêu".
Nhà triết học, nhà văn Jean Vanier có lý của mình khi ông viết như thế, nhưng giá như ông có mặt với chúng ta ở đây thì sẽ mất hết những cảm giác này. Chúng ta hãy nâng cốc chúc tất cả đàn ông không phải sợ như vậy!
***
Một nhà thông thái khuyên rằng: "Đừng quá khô khan để mà gãy ra răng rắc. Nhưng cũng đừng quá ướt át để người ta vắt như cây chổi lau nhà".
Tôi xin nâng cốc chúc cho trong bầu trời gia đình ta luôn có những đám mây thay đổi nhưng không mưa, nhiệt độ như trời tháng mười hai, còn nhiệt độ trong chai từ 30 đến 40 độ!
***
Ngày trước có hai vợ chồng nhà nọ thường làm thơ đối đáp với nhau. Một buổi tối, sau khi đã làm xong mọi việc, người vợ lên giường thấy chồng đã ngủ khì bèn lắc vai gọi chồng:
- Vai năm tấc rộng để mà chi
Chưa tối ăn no đã ngủ khì
Mình ơi thức dậy chiều em chút
Đi!
Người chồng tỉnh dậy, uể oải đáp:
- Cả ngày bận rộn soạn văn bài
Mỏi cả xương sườn, rục cả vai
Việc ấy đôi ta đành gác lại
Mai!
Chúng ta nâng cốc chúc những người đàn ông đừng bao giờ để việc của ngày hôm nay sang ngày mai!
***
Có một câu chuyện về sư, vãi trong dân gian thế này:
Sư: Chơi xuân kẻo nữa già
Lâu nay vẫn muốn mà
Mời vãi vào nhà hậu
Ta..!
Vãi: Đã mang tiếng xuất gia
Còn đeo thói nguyệt hoa
Sư mô đâu có thế
Ma!
Tôi đề nghị mọi người nâng cốc chúc cả ta lẫn cả ma!
***
Đứa cháu ở quê ra phố thăm ông bác được bác đưa ra quán phở bình dân chiêu đãi. Khi trở về nhà, bác gái hỏi chồng:
– Sao, ông cho nó uống coca-cola chưa?
– Rồi.
– Cho nó ăn bún ngan chưa?
– Rồi.
– Cho nó ăn óc chần chưa?
– Không đủ tiền.
Chúng ta nâng cốc chúc để cho đầu óc của ta luôn được thiên hạ đánh giá cao!
***
Một người đàn ông và một phụ nữ đi tàu trên một toa riêng chỉ có hai người.
– Anh ơi, sao anh buồn thế? – Người phụ nữ hỏi.
– Vợ phụ tình anh em ạ!
– Sao mà giống với em thế, em cũng bị chồng phản bội. Anh ạ – người phụ nữ gợi ý – ta cùng trả thù đi anh!
Thế là hai người cùng nhau trả thù. Đến đêm, người phụ nữ lại bảo:
– Anh ơi, mình trả thù nữa đi.
– Thôi em ạ – người đàn ông trả lời – anh không phải người thù dai như thế.
– Còn em thì chỉ muốn trả thù cho đến khi vào trong đó mới thôi!
Nào, chúng ta hãy nâng cốc chúc đàn ông! Đàn ông dễ nguôi giận hơn và không thù dai như phụ nữ!
Cuộc đời cũng giống như một chiếc gương – mang lại cho mỗi người hình ảnh của chính mình. Nếu anh chau mày thì gương cũng nhìn anh cau có. Nếu anh đấm vào nó thì nó đấm lại anh. Còn nếu anh mỉm cười với gương thì nó sẽ trở thành dễ thương và sẽ vui cười lại.
Ta hãy uống mừng cho tình thân ái và những nụ cười!
***
Một ông già đi về thế giới bên kia. Trước khi được lên thiên đường, ông nhìn thấy cả cuộc đời mình trong hình dạng một bãi cát dài trên bờ biển. Trên bãi cát này có những dấu chân. Để ý nhìn thì thấy những dấu chân có vẻ như một người, lại có vẻ như hai người đi bên cạnh nhau, ông già hỏi Thượng Đế:
– Thưa Ngài, những bước chân của ai đi bên cạnh con?
Thượng Đế trả lời:
– Đấy là ta đi bên con trong suốt cuộc đời.
Khi đó ông già để ý nhìn kỹ hơn và thấy rằng trong những ngày hạnh phúc thì Thượng Đế đi bên cạnh ông, còn trong những ngày bất hạnh thì Ngài từ giã ông.
– Tại sao Ngài từ giã con trong những ngày bất hạnh?
Thượng Đế trả lời:
– Con hiểu không đúng. Những ngày con hạnh phúc, quả thực ta đi kề bên, còn những ngày nhọc nhằn ta bế con ở trên tay đấy chứ.
Chúng ta hãy nâng cốc chúc để trong những ngày khó nhọc của cuộc đời ta được Thượng Đế bế trên tay!
***
Nhà văn Fatkundinov viết: “Người ta thường không để ý đến những tài năng xuất chúng, không chỉ vì họ không muốn đem hạt cát so với hòn đá, mà chủ yếu là bởi vì họ nhìn người tài năng như nhìn qua cái ống nhòm trở lộn ngược, nơi thị kính phóng to ưu điểm của mình và thu nhỏ cảm giác tự đánh giá, mà sự điều chỉnh của nó là lòng ghen tỵ".
Chúng ta nâng cốc chúc mọi người biết để ý và đánh giá đúng người tài năng!
***
Có ba người lữ khách gặp đêm tối đi tìm nơi ngủ trọ. Họ nhìn thấy một ngôi nhà và gõ cửa. Một người đàn ông mở cửa hỏi: "Các anh là ai?"
– Chúng tôi là Sức khỏe, Tình yêu và Tiền bạc. Hãy cho chúng tôi ngủ trọ đêm nay.
– Rất tiếc nhà chúng tôi chỉ còn một chỗ ngủ. Để tôi hỏi cả nhà xem cho ai trọ nhé.
Bà mẹ già đau yếu bảo cho Sức khỏe vào, cô con gái thì đề nghị cho Tình yêu vào còn người vợ thì dứt khoát là cho Tiền bạc. Trong khi họ đang tranh cãi với nhau thì những người lữ khách kia đi mất.
Chúng ta hãy cùng nâng cốc chúc cho trong nhà ta luôn luôn có chỗ cho cả Sức khỏe, Tình yêu và Tiền bạc!
***
"Tình yêu là một cuộc tìm kiếm tuyệt vời, đồng thời đấy là một cuộc kiếm tìm đáng sợ, bởi vì tình yêu làm cho ta bị tổn thương khi ta mở lòng mình cho người khác. Khi gặp gỡ với người thì ta mở ra những gì ẩn giấu trong ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Điều gì sẽ xảy ra khi ta gọi một người khác là bạn? Ta chia sẻ với người cái phần kín đáo – những tình cảm của mình, những hy vọng và đau khổ của mình mà có thể không rõ ràng ngay từ đầu. Kết bạn – nghĩa là chia sẻ với người những gì giấu kín trong ta. Nhưng hễ đem chia sẻ thì ta bị tổn thương, vì rằng tình yêu có khả năng mở ra cho người khác cái phần kín đáo nhất của ta. Và tất cả chúng ta đều sợ điều này, ta sợ bước vào tình yêu. Điều này giải thích tại vì sao ta chạy trốn sự yếu đuối của mình, ta đi tìm sự che chở ở thành tích, uy tín, ở công danh và nhiều thứ khác để chứng minh cho sức mạnh của mình. Và thế giới quanh ta – đó là thế giới của những con người sợ yêu".
Nhà triết học, nhà văn Jean Vanier có lý của mình khi ông viết như thế, nhưng giá như ông có mặt với chúng ta ở đây thì sẽ mất hết những cảm giác này. Chúng ta hãy nâng cốc chúc tất cả đàn ông không phải sợ như vậy!
***
Một nhà thông thái khuyên rằng: "Đừng quá khô khan để mà gãy ra răng rắc. Nhưng cũng đừng quá ướt át để người ta vắt như cây chổi lau nhà".
Tôi xin nâng cốc chúc cho trong bầu trời gia đình ta luôn có những đám mây thay đổi nhưng không mưa, nhiệt độ như trời tháng mười hai, còn nhiệt độ trong chai từ 30 đến 40 độ!
***
Ngày trước có hai vợ chồng nhà nọ thường làm thơ đối đáp với nhau. Một buổi tối, sau khi đã làm xong mọi việc, người vợ lên giường thấy chồng đã ngủ khì bèn lắc vai gọi chồng:
- Vai năm tấc rộng để mà chi
Chưa tối ăn no đã ngủ khì
Mình ơi thức dậy chiều em chút
Đi!
Người chồng tỉnh dậy, uể oải đáp:
- Cả ngày bận rộn soạn văn bài
Mỏi cả xương sườn, rục cả vai
Việc ấy đôi ta đành gác lại
Mai!
Chúng ta nâng cốc chúc những người đàn ông đừng bao giờ để việc của ngày hôm nay sang ngày mai!
***
Có một câu chuyện về sư, vãi trong dân gian thế này:
Sư: Chơi xuân kẻo nữa già
Lâu nay vẫn muốn mà
Mời vãi vào nhà hậu
Ta..!
Vãi: Đã mang tiếng xuất gia
Còn đeo thói nguyệt hoa
Sư mô đâu có thế
Ma!
Tôi đề nghị mọi người nâng cốc chúc cả ta lẫn cả ma!
***
Đứa cháu ở quê ra phố thăm ông bác được bác đưa ra quán phở bình dân chiêu đãi. Khi trở về nhà, bác gái hỏi chồng:
– Sao, ông cho nó uống coca-cola chưa?
– Rồi.
– Cho nó ăn bún ngan chưa?
– Rồi.
– Cho nó ăn óc chần chưa?
– Không đủ tiền.
Chúng ta nâng cốc chúc để cho đầu óc của ta luôn được thiên hạ đánh giá cao!
***
Một người đàn ông và một phụ nữ đi tàu trên một toa riêng chỉ có hai người.
– Anh ơi, sao anh buồn thế? – Người phụ nữ hỏi.
– Vợ phụ tình anh em ạ!
– Sao mà giống với em thế, em cũng bị chồng phản bội. Anh ạ – người phụ nữ gợi ý – ta cùng trả thù đi anh!
Thế là hai người cùng nhau trả thù. Đến đêm, người phụ nữ lại bảo:
– Anh ơi, mình trả thù nữa đi.
– Thôi em ạ – người đàn ông trả lời – anh không phải người thù dai như thế.
– Còn em thì chỉ muốn trả thù cho đến khi vào trong đó mới thôi!
Nào, chúng ta hãy nâng cốc chúc đàn ông! Đàn ông dễ nguôi giận hơn và không thù dai như phụ nữ!