Hì hì, lâu nay bị cụt hứng nên làm bà con cụt hứng theo, bà con thông cảm nhiều nhiều ha.
Hỡi cô bán nước bên đàng
Sao cô không nhận...cây vàng anh trao
Ghé đây uống miếng chè Tàu
Ngắm cô chủ quán mà xao xuyến lòng
Biết cô có đoái cho không?
Tú Lòng...thòng
nhà tôm nay gặp mặt rồng
gió nào đưa bước anh hùng ghé chơi
vén xiêm khép nép ra mời
chung trà thơm ngát đãi người tài hoa
ấm lòng lữ khách đường xa
CHN (Cô hàng nước)
Ôi chao, giọng nói mặn mà thế ni
Đến rồi chẳng nỡ bỏ đi
Sợ cô chủ quán tỉ ti khóc thầm
Ngồi mà khấn vái lâm râm
Cho quá vắng khách mình ...tâm sự nhiều
Một liều ba bảy cũng liều...
TL...T
Cô hàng gặp được khách tài danh
Biết phận thì thôi phải rút nhanh
Đứng ở đàng xa nghe cũng được
Vì tình mình thật quá mong manh
Sở Khanh
Em đây tính vốn lòng vòng
Thấy cô chủ quán chưa chồng nên trêu
Vẫn mong cho khách vào nhiều
Cho cô chủ kiếm tiền tiêu thôi mà
Bác đừng sợ gần sợ xa
TL...T
anh sở xưa rày vẫn nổi danh
có tài quất ngựa cực kỳ nhanh
thôi mà bớt giận ngồi đây tí
buồn ngủ thì cho mượn chiếu manh
CHN
...
Ngồi mà khấn vái lâm râm
Cho quá vắng khách mình ...tâm sự nhiều
Một liều ba bảy cũng liều...
TL...T
kính tân em cũng muốn chiều một phen
đoái trông thân phận thấp hèn
đỉa đeo chân hạc bon chen khó lòng
mong nhờ lượng cả bao dong
rộng ơn chỉ dạy... lòng thòng vài câu
rõ tài nhả ngọc phun châu ...
CHN
...
Cô sao cứ nói đâu đâu rứa hè
Thơ tôi câu cụt câu què
Chữ được chữ mất càng nghe càng buồn
Đã từng định cắt dây chuông
Lòng phàm chưa dứt nên chuồn về đây
Thân quen nên nói cô hay
Nếu không chuyện ấy cất ngay vào lòng
Phận tôi chả phải phận rồng
Chỉ là rôm tép ngoài đồng múa men
Chứ nào có dám bon chen...
TL...T
Thuơng ôi duyên kiếp Sở Khanh
Qua cầu gió thoảng vút nhanh...ngựa lồng
Nhìn cô hàng nước long đong
Duyên tình khấp khểnh mà lòng héo hon
Tưởng chim được nhốt lồng son
Ai dè tan tác nhừ đòn Hoạn Thư
Một ngày phú quý với Từ
Ân đền nghĩa trả riêng tư sạch làu
Can qua bỗng đến từ đâu
Mưu Hồ Tôn Hiến dòng châu gieo mình
Rồi lại gặp vãi Giác Duyên
Pháp danh đổi lại Trạc Tuyền sư cô
Vì chưa dứt nợ đường tơ
Cô mở quám nước để mơ tình vàng...
Nay gặp chàng Tú cao sang...
Sở Khanh
...
Xuất thân từ chỗ ...cơ hàn mà ra
Thoảng nghe cô chủ mặn mà
Tay tiên một vẩy đủ...ba bốn bài
Tình trao ý gửi lai rai
Khiến người lên ngựa cứ hoài ghé theo
Dưới cầu nước chảy trong veo
Bên cầu cô chủ ...buồn teo đứng nhìn
Mải mê tẻ xuống vũng sình...
TL...T
Anh Tú hoảng hốt trầm mình cứu lên
Cô hàng rét quá cứ rên
Anh ơi ủ ấm đắp mền cho mau
Thế là họ bén duyên nhau
Một năm sau có cháu đầu trên tay
Riêng chàng họ Sở vơi đầy
Tình xưa nghĩa cũ quán này...sao quên
Sở Khanh
...
Huynh đừng nói chuyện hổng hên
Tình xưa nghĩa cũ là...trên Tú rồi
Sông kia có lở có bồi
Tú đây vừa lội vừa bơi mệt nhoài
Có đâu mà dám đua đòi...
TL...T
Bất quá...Pé...sẽ mua mồi...nhậu chơi
Anh bơi...cứ mặc sức bơi
Bơi mệt rồi nghỉ...xả hơi...với...mồi
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Đừng lo chi chiện...xa vời
Một chai...một hủ...một..nụ cười....hơn tiên
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Pé An
Do Quên
Ghét người rồi lại ghét ta
ghét qua ghét lại thế là..ghét nhau!
Pé..!