Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thu viết cho người

7 trả lời, 1.453 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 07:10:14TRUONGTHANHTHIET>
THU VIẾT CHO NGƯỜI
 
nhặt lá vàng rơi viết vần thơ
gởi người em gái gặp trong mơ
mực tím không nhoà trong nét chữ
lá vàng không thấm hết ý thơ.
 
chiều tím lòng sao cứ ngẩn ngơ
hẹn nhau? Ta có hẹn bao giờ!
lá vàng chôn chặt trong lòng đất
tình anh chôn kín trong giấc mơ.
 
nhặt lá vàng rơi viết vần thơ
lá vàng màu áo hay màu mơ
lá thơm màu đất hay màu nhớ?
Màu bướm ngập ngừng trong ý thơ.
 
Hôm nay gặp lại em trong mơ
Em buông suối tóc dưới trăng mờ
Thư lá trong tay chưa kịp gởi
giật mình áo vướng giữa cung tơ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-10 10:21:48BĂNG NGUYỆT>
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=178250
 
Chào weocom và mời TruongThanhThiet vào link trên tham khảo nha...Chúc vui và ko buồn vì bn gom bài lại há....bạn post lại = nick bạn đi rồi bn xóa bài của bn nè...chúc vui và thơ đều tay..
 
BUỔI SÁNG NƠI PHỐ CỔ
 
trời cổ phố sương mờ giăng lớp lớp
mây loanh quanh con dốc xuống ngập ngừng
con nhái bén ngáp dài sau phiến lá
chị ong bầu liếm hạt mật vừa ngưng.
 
Em xuống phố đầu ngày môi đỏ lựng
Tóc đưa hương cho gió gội thơm lừng
Anh xuống bến cánh buồm nâu lờ lững
Tít xa dần đôi mắt chớm rưng rưng.
 
trời cổ phố sương mờ giăng lớp lớp
con sông xanh ruồng bỏ những cánh bèo
con cá đớp tăm bỗng rùng mình se lạnh
thuyền ra khơi con sóng có muốn theo?


NƯỚC MẮT NGƯỜI CÔ PHỤ
 
Quan san thất vận không về
thuyền quyên lận đận câu thề dỡ dang
trách trời chia rẽ đôi đàng
uyên ương hồ điệp lỡ làng từ đây.
Chàng về gác kiếm thiên thai
thiếp về rũ bỏ mày ngài môi son,
trăm năm há dể đâu còn
hoa hương nguyệt bạch lưu tồn tà huy
sắc cầm lỡ phím sai thì
ngậm ngùi tơ liễu trúc ty đứt rời.
sương mai hình hạc chơi vơi
lan hoa ngậm hạt sương trời tịch liêu
ngỡ rằng ngẫu nhĩ một chiều
nào đâu mộng dứt cánh diều lững lơ
lạnh lùng cửa khép then hờ
mặc cho gió thổi bay bờ rèm loan
buông kim lệ rõ đôi hàng
bên thương bên nhớ muôn vàn xót xa.
từ đây hoa héo trăng tà
sương mai hình hạc còn là gì đâu.
màu môi chừ hoá ra màu
thiên thu vạn hận bể dâu ngút ngàn.
thưa rằng: lệ rõ đôi hàng
trong veo đổ xuống truờng giang muôn trùng
song thưa xin đón mưa chùng
về nuôi khát vọng thoả lòng phu thê.
Quan san thất vận không về
thuyền quyên lận đận câu thề dỡ dang
trách trời chia rẽ đôi đàng
uyên ương hồ điệp lỡ làng từ đây.

CẢM TÁC ĐÀ LẠT.
 
Con phố xuống lòng anh lên nhịp
Đôi chân kiềng chập chững giữa sương khuya
Tình cổ phố mà như đà hoá kiếp
bướm cô hồ hoá nhộng dưới tán kia.
 
Con phố xuống vàng hoa từ giậu đổ
suối tóc huyền ai thả phía song thưa?
ngập ngừng dốc níu chân chàng thổ mộ
o gái quê bẽn lẽn tiếng dạ thưa.
 
Mai tôi về gió sẽ lạnh đôi vai
Vòng dốc xuống soi nghiêng bờ tóc rối
Em ở lại chớ bao giờ giận dỗi
bởi ta là khách tục chốn trần thôi.
 
Truongthanhkhiet


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
LƯU DẤU BÀ NÀ
 
mây đem thơ xuống cho nhân thế
cỏ níu gót chân gởi lời thương
phố cũ người xưa còn lưu dấu
lệ ngàn chưa gạt mãi vấn vương.
 
mai về đem nắng cho phố núi
sưởi ấm bao phen đẫm trong sương
hồn thiêng du mục vơi nức nở
lõa lồ sương nữ trong ý thơ.
 
ĐẠI TẸO
Đăng nhập để trả lời
0
GIÁP MẶT CUỘC ĐỜI
 
Úp mặt vào đời,
  nghe hơi thở lạ,
     của người trộn với của ta,
            đời thì chắp vá
               ta tàn tạ
     ...a ha!
 
Úp mặt vào chùa,
    giấu đời góa bụa,
       giấu tình héo úa,
           giấu con tim mở sai mùa,
 ....không ai mua.
 
Ngữa mặt lên trời
    than rằng: trời hỡi!
          trời có muôn nơi,
               ta còn mãi đợi:
   ...thời!
 
Giáp mặt vào sự thật
        mích lòng
           A DI ĐÀ PHẬT
...xong!!!
 
ĐẠI TẸO
Đăng nhập để trả lời
0
TRƯỢT NGÃ
 
Vầng trăng phía trước
mây dài bóng sau
ai cởi áo qua đầu
đẫm hơi men say khướt,
mắt đỏ ngầu,
chân trựơt,
tình đau.
 
Vầng trăng phía trước
ta dài bóng nâu
em giăng sợi cước
ta níu cần câu.
 
rồi ta cởi áo qua đầu
rồi em nối cầu ô thước
cho mối tình sau,
em ngã,
ta đau!
 
ĐẠI TẸO
Đăng nhập để trả lời
0
TRUNG THU
đêm trung thu đêm hội Diêm Phù
những đứa trẻ nôn nao lòng không ngủ
trổi dậy rước đèn, nhấm nháp bánh trung thu.
 
có một đứa không còn nhỏ nữa
tuổi ba mươi rộn rạo lòng du thủ
ra đứng trên cầu xem nguyệt chìm đáy sông Thu.
 
đêm trung thu trời trong gió lộng
bông cúc vàng mang nặng sương sa
gối rễ đa chú cuội ngon giấc mộng
bỗng giật mình, mình có phải là ta?
 
đêm trung thu đêm hội Ta Bà
những đứa trẻ nay mai đây sẽ lớn
sẽ rước đèn tìm tương lai mới lạ
ngón chân dài sẽ bước chậm dần hơn.
 
có một đứa không còn lớn nữa
tuổi năm mươi quên hẳn chuyện đôi lứa
nhưng vẫn lên cầu xem nguyệt chìm đáy sông.
ĐẠI TẸO
Đăng nhập để trả lời
0
PHỐ NÚI
 
em có lạnh khi sương chiều xuống vội?
trắng lưng đồi run rẩy cái penssé
có so vai đôi chân trần nhị bội
dẫm lên đồi vàng hoa cải chân quê?
 
con phố núi ngập ngừng hơi thở lạ
dùng dằng lên, khúc khuỷu chẳng chịu về
ta xuống phố sao ngỡ ngàng trong dạ
đặt chân gầy lên lối nhỏ lê thê.
 
em có lạnh sao má hường môi đỏ?
rất hồn nhiên hát khẽ khúc quê hương
con dế gáy sau vườn hoa rất nhỏ
lắng tai nghe áo lụa cánh hoa vương.
 
có phải chăng em về ngả Bích Câu?
lối hoa hương khoe đủ các sắc màu
đôi chân ấy, nhớ! ừ! đi nhè nhẹ!
kẻo sương chiều thấm đẫm mấy chiều sau.
ĐẠI TẸO
Đăng nhập để trả lời
0
GÒ CƯƠNG NGỰA CŨ
 
Góa bụa thân phàm bình sinh ngắn
chơ vơ thềm cỏ, đất tạo nên
cờ- cuộc cờ ngàn năm chưa thắng
tình- cuộc tình vạn kiếp chửa quên.
 
con đường xuống, bước chân lên
gò cương ngừa cũ hí rền chiều trơ
mua vui một cuộc mộng mơ
hoa tàn, bướm dại vật vờ về đâu...
bàn chân trước, bước chân sau
bờ xưa cỏ dại cờ lau điệp trùng.
 
nghẹn ngào khóc trào chung dòng nước
níu khăn tang thấm giọt lệ riêng
trách ai dành đoạn cầu Ô Thước
bờ hoang khản cổ cái đổ quyên.
 
cờ, cuộc cờ- cuộc cờ riêng
tình, cuộc tình- cuộc tình duyên lỡ làng
khóc, tiếng khóc-tiếng khóc than
gò cương ngựa cũ ngỡ ngàng hí vang
mình, một mình, trước quan san
gò cương ngựa cũ ngập ngừng về đâu?
 
về thì về ! về ngàn sau
gò cương ngựa cũ thả sầu hư không
sầu thì sầu! sầu mênh mông
gò cương ngựa cũ chạnh lòng trai kinh.
ĐẠI TẸO
Đăng nhập để trả lời
0