Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN của huy dung

485 trả lời, 34.291 lượt xem — Trang 1 / 17
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-03 11:06:35huydungpro>
  MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN
               (chỉ một ý thơ khảm trong khung lớn nhiều chữ)

Từ lâu lắm, trời chưa cho giấc ngủ nửa chiều thu huyền diệu dễ thương
Đâu phải giấc kê vàng, vẫn mộng cảnh đời thường
gió phẩy phơ qua chiếc giường êm, ngay chính tâm thành phố
khung cảnh thư phòng quen thuộc ôm người từng đ nắng dầm sương 
 
Giấc mộng xóa đi dĩ vãng đạn bom (cũng đã xa?) vùi lấp tấm lòng son
Bừng thức giấc, nhẹ nhàng: đang ở đâu? tháng? năm? không chắc 
Một điều chắc: ôi yêu sao an bình Sài Gòn!
những con người năng động tánh tình thuần phác
Cái thành phố mơ từ tấm bé thuở ta nhếch nhác nơi thị xã con con
 
Yêu Sài Gòn - thuở ấy xa xôi, nghe mơ hồ Hòn Ngọc Viễn Đông
(thuở ta lên trung học năm nghìn chín bốn hai).
Cái thành phố, mà vì nó - máu xương
các chị ta, các cháu ta cùng hàng triệu trẻ trai
đã đổ xuống để Mẹ hiền Tổ Quốc nước mắt lưng tròng
nâng niu nó, ôm nó về giữa lòng dân tộc Lạc Hồng.

Hết 'cách trở quan san', liền một dải
ngắm từ cao, kìa hớp hồn long lanh duyên hải:
từ Móng Cái, Quảng Ninh, nắng trải kỳ quan vịnh Hạ Long
qua Đồ Sơn Sầm Sơn, Cửa Lò Lăng Cô, Sơn Trà Tiên Sa, ôi Thị Nại
kìa Sông Cầu Phú Yên cả Vũng Rô huyền thoại
rồi danh vịnh một thế kỷ bỏ quên, Vân Phong
rồi Nha Trang, Cam Ranh tình lai láng
tầm mắt ôm Hoàng Sa Trường Sa, tận Phú Quốc, Côn Lôn
Bờ len vòng Mũi Né, Vũng Tàu, Cà Mâu sang bãi biển Hà Tiên hoành tráng 
 
Tỉnh rồi mưa vừa tạnh, nắng vàng hoe
Nghe căn phòng yên tĩnh chưa từng thấy
Trời như hỏi “Bây giờ là tháng mấy?”
_ Không biết nữa, cuối ‘thu đời’? hoặc sắp đông về?
Thơ – không thời gian – tênh tênh lướt mải mê.

Tiếng chim hót yên bình trên mái cao thành phố
Đường dưới xa, tiếng người, xe c cứ râm ran
Buổi tan tầm.
Tiếng đài kể: chuyện mùa báo hiếu Vu Lan
chuyện bão tan, thời tiết …
 
Và cứ thế, tâm an
Đạt mơ ước thành dân Sài Gòn (mừng 'hết biết'!)
Giấc chiều thu, nghe nguyệt quế (là em) nở trắng lan can
mách rằng ta thật sự người Sài Gòn 'thứ thiệt'!   


                             ***      
‘Ngủ ngày’ một thoáng buổi thu sang
bừng dậy lòng như hạnh phúc lan:
“Ta chính người Sài Gòn thực thụ!”
giản đơn chân lý bấy nhiêu năm.
                       huy dung, 10-9-2007. tháng 7 Đinh Hợi
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-07 16:47:15huydungpro>
 
                EM TỪ ĐÂU ĐẾN

Chim cặm cụi nuôi thơ, chăm nhặt hạt
đời bão bùng xộc đến mờ đôi mắt!
Tai còn rõ: cung đàn cước muốn chùng
đã nặng nề nốt nhạc trầm từ đất ?
 
Em từ đâu - đến rước chim về tổ
mức chân thành đập mặc cảm tan tành
bình minh rạng: tiếng đàn căng rực đỏ
tình đằm thắm ngân rung, tận ngút xanh
 
Chim nặng ơn mãnh lực tình yêu  đó :
gieo sáng tạo, tài hoa rộ nở nhanh …
                                              huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-02 15:14:20huydungpro>
 

                   CẢM ƠN THỜI GIAN

Ta cảm tạ thời gian đã cuốn phăng
bao bốc đồng non nớt, những kiêu căng
bao tự ty, mặc cảm, bao hèn kém.
Trao phép lạ - đau thương biết cắn răng.
 
Anh cảm tạ thời gian trao lấp lánh
tấm thân em kỳ diệu ánh trăng ngân
trao tình em mãnh liệt - chưng thành rượu
men "tình tửu” từ em mãi mãi trăng ?
 
Đêm đen bì bõm chèo khua bạc
Sóng sánh thủy ngân khát ánh trăng
Tỉnh hẳn rồi. Tan tình lệch lạc 
ngỡ là chân lý bấy nhiêu năm 
 
Ông nội dìu cháu bước đang mười tháng
nay vịn mắt cháu cười để đứng lên
Trời vịn vào hơi đất - đọng thành đêm
'bát thập' vịn vào đâu trên bục giảng ?
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                        VE SẦU

Khô khao hè sang, nóng bức
Ve khát, râm ran dày đặc mọi không gian.
 
Tịếng ve dính thịt, nhớt da tận nắng tàn
Ve hát từ lâu, thuở xưa, xa hết mức
ám ảnh không quên, nhưng năm nào, không nhớ được
 
Ôi thuở lá xanh, phượng đỏ gió hoang mang
anh đỏ mặt thẹn thùng, em trắng da xanh khướt
Cuộc đời từ đó đóng khung trong những mốc hè sang
tiếng ve sầu ngập tràn.
 
Ve - chao võng, lèo xèo bánh rán ròn
Ve chuyên cần đệm nhạc điệu ru con
ru: “không thể võng đưa thiếu một đầu”
“ve không ưa quanh năm phượng một mầu”
 
Dư vị ngọt nụ hôn đâu một má.
Hoa dẫu tím, cây Sầu Đâu vàng quả
khi có đôi, Sầu Đâu đâu có sầu
không cô đơn, vui lắng ve sầu hát.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                         BUỒN và VUI

Chim non là ta tuổi thơ nhiều sợ
sợ đuổi học, sợ tây, sợ phạt roi
sợ vui hết, buồn tăng, lệ cứ rơi …
 
Vui kịch cười -  bày đặt vở tuồng đời
Vui đâu đến thứ ta mà sợ hết!
Quá nhiều buồn, tăng nữa đâu mà sợ
Giá biết vậy, cứ nhịp sóng thuyền bơi
 
Thuyền thời đại đem buồn đổ biển khơi
Thuyền nhận vui, tránh trượt chân vòng xoáy
Gian nan vượt, thuyền mơ bến tuyệt vời
đã dấn thân, thề phá tung gò bó
 
Thuyền chẳng ham bến quái g chơi bời
nhưng gia phong tổ phụ đâu rồi ?!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-03 11:32:03huydungpro>

            THU ĐÔNG

Mỗi độ thu sang chớ thoáng sầu !
Lệ ngâu Ngưu Chức xả buồn đau
Ghép Rằm tháng bảy, Hai bảy-bảy
Lau lệ, đón thu khấn nhiệm màu!
 
Đông tới miền Nam đâu lạnh lẽo
gừi về quê tổ nắng vàng au
sum vầy, xây lại giang san Việt
Thanh thản “đông đời” ráng đợi nhau.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
           XUÂN HÈ
 
Thế gian trân trọng buổi xuân sang
lá cỏ xanh hơn huống địa đàng
Sự nghiệp, tình yêu - hoa lại mới
tưng bừng lòng mở đón vui tràn
 
Già trẻ đều mê mùa phượng nở
cuộc đời vụt đỏ nhạc ve ran 
Hè sang oi bức nuôi bền chí
cống hiến, yêu đương dám bạo gan

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-17 03:26:23huydungpro>
 
 TƯỞNG TƯỢNG LỚN DẦN

Ấu thơ - kho tưởng tượng đong đầy
Tiếng đàn đem đổi mắt màu mây
Con khăng dám đổi làn môi thắm
Bực tức đem khâu gấu cỏ may
                          
Nắng hanh đổi lấy đêm nồm ẩm
hai ta vào đá, nắm bàn tay
Trôi vướng cọc, sóng vòng gợn nhịp
nương lục bình trôi kịp tháng ngày
 
Chạng vạng bước chân về sém ngất
vẫn ngắm bóng hồng nép cuối thôn
Hà hơi lau sạch vết gương buồn
soi gương: sương ngọc bu mi mắt
 
Chưa lớn đã mê chùa phảng phất
hương khói mơn man mặt trời đêm
lắng chuông khuya đọng viền khung ảo
Sao Mai thao láo mắt mơ tiên
 
Lớn dần. Đang lớp, ta mơ mộng
ngà ngọc tấm thân độ nguyệt tròn
hoang dại áo tung làn gió giật
vuốt ve thơm mọng ngược cơn dông
 
Lớn nữa, lạc vườn hoang nắng rát
băng qua sa mạc khát khô rang
mơ hoài xanh mướt xuân mưa mát
e ấp làn môi chờ ai sang ?
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
              GỌI QUÁ KHỨ VỀ

Đêm nay men ly rượu
giục hoài niệm trưởng thành
gọi thước phim quay nhanh
khổ lụy xen huyền diệu
 
Tài mọn và năng khiếu
của em và của anh
về lại để tung hoành!
Xưa và Nay đồng điệu
 
Đêm thơ, đèn khêu tỏ
cho quá khứ tâm tình
xa xưa về thổ lộ
nuôi quá khứ hồi sinh!…
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                                     TIM TỰ DO


Những đò dọc, những tàu vượt biển khơi
sẽ nghỉ ngơi, cần bến neo mong đợi  
Tim tự do không bến bờ neo lại
Yêu mãnh liệt tự do mọi tuổi đời
 
Không neo buộc con tim nơi ấm tổ
dù vào đâu đi nữa - nước nhiều “vua”?
dù Pa-ris, New York, Pé-ter-bourg…?
Chỉ neo chặt vào Em - tình xứ sở
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-15 01:58:34huydungpro>


        CANH GIẤC NGỦ
 
Ôi tấm tình sâu lắng toát lên
…từ gương trăng thật hiền
khuôn dáng đẹp xanh nghiêng giấc ngủ
điểm xuyết lúm đồng tiền
 
…từ chân em in vẽ dấu chân:
dấu chân em sát dấu chân anh
chân ta in dấu nơi tiên cảnh
chân đêm ghen biển sóng long lanh
 
…từ kiên nhẫn (lòng đành nén lệ trào)
…từ gương hoa tươi rói - nguyên tiêu nguyệt
bóng trăng yêu trôi khắp triền sông Việt
không kẹt gai lau sậy bến sông nào
 
…từ trái tim đêm sao thoáng đãng
trên sân thượng trống tường
gíó thổi tự do, đưa quên tới hận,
gửi nhớ vào thương,
vào buồn - đem thoảng luồng khuây khỏa
 
Chúc phút này em tỏa mộng bình an
anh canh giấc ngủ
sá gì bao ngưỡng m nhì nhằng
 
Có thể nào chăng
đêm thức giấc, nhìn căn phòng tối
“Anh! anh đi rồi?
hay chưa hề có anh tôi!”

Chớ, nghe em!
em hãy xóa lời buồn ác mộng.
Ta từng qua quá nhiều vô vọng
thêm chi buồn, một giọt - tràn tim
 
Khi thức dậy em nhìn cửa phía đông:
đêm trên sông thôi lặn đáy Sài Gòn
nhường cho ngày sắp mọc đầu Kênh Tẻ
Em khỏe hẳn? mơn man, chân bước khẽ

Rày anh s
còn canh giấc ngủ Em…
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-22 15:13:11huydungpro>

           DÙ  MẤT  NHAU

Ôi dữ dằn địa ngục đầy ân hận ?
hay 'tình mộng' ai tra tấn thét gào ?
Bình minh mọc phủ vàng lên tóc, ngực
bĩ cực qua, thành phố chẳng vui sao ?
 
Ta lòng thành, dám chúc ai ao ước
tình yêu thật sáng trong thoát đớn đau
như hoa bướm, cỏ cây, non với nước
xin giọt mưa đồng cảm gột u sầu
 
Trang ái tình muôn thuở bay tan tác
không buồn bực, ta hòn cuội trắng phau
ta vẫn mang gửi giận nơi hoang mạc
ôi trở lại, nhận ra “đã mất nhau”!!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-09 12:51:50huydungpro>


TẢN MẠN CHUỖI HỒI TƯỞNG

 
Tuổi thơ về vá víu hồn ta rách
thành muôn mảnh (gom nhiều nơi thất lạc)
Xong chắp nối, ngồi hồi tưởng chính mình
cười bạc phơ tóc gió, tình đời nhạt
vuốt da nhăn gợn sóng những thương đau.
Đời cặm cụi vun nền đạo "Kết giao"
                          *
Sông có khúc
người có lúc - quyền nay được nghỉ ngơi.
Tằm rút ruột, dồn vào nghiệp trồng người
vào bệnh nhân, nghiên cứu, lên trang sách
trọn đời mình kết thông từng khoảnh khắc.


Sao say dài giảng Đại Học nơi đây !
hãy lạc bước hòa tan hẳn gió mây
Nợ trả 58 năm làm thầy, 24 năm GS chưa đủ?
Mù danh lam, sông núi, biển, cỏ cây
giữa dân tộc trường tồn, mênh mông vũ trụ.
                        *
Ôi xóm quê - cũ kỹ xưa, xưa nhất
Yêu con Hói - trôi lầm lũi đục ngầu
rễ tre ngà, Hói rửa - trả công chầu.
Tuổi thơ ngọt! thương nhau như Hói mật

Hói đổ vào Lam giang bát ngát dòng
gặp màu mỡ, mầm chồi nảy dọc sông
vẽ hai vạch - bến xinh, đò – một chấm
Mưa dày che - lặng sấm, quê dần khuất …

Mưa không chê gió, gió trách chi mưa
mưa gió thuận hòa, vui sướng được mùa.
Ngước mắt Giăng Màn đỉnh m Thiên Nhẫn
lên đường ! không vướng bận bước chân đưa …
                         *
Đời đi trên thảm dệt thưa lơi lả
xưa mắt vay?  _ Món nợ này môi trả.
Tình quá đẹp nhập tâm - thời trẻ vay?
_ Nay đầu bạc, trả bằng bản nhạc say…
                         *
Rồi bao lần xa cách, cứ vần xoay
nhớ nhau cứ nhìn mây - là thấy rõ ?
Cầu kỳ hoa đào chở tận trời Tây
lấm chấm cô đơn Tết không đồng bộ !
 
Sài Gòn đợi (khí trời chẳng đổi thay)
Maxkva rét, ai di trú lạc bầy.
“Chiều ngoại ô” đã ruột rà sâu đậm
tình tuyết trong, mắt đỏ, đẫm chia tay !
                               *
‘Nội’ tập đi cho cháu vừa mươi tháng
nay vịn mắt cháu cười để đứng lên
Trời vịn vào hơi đất - đọng thành đêm
'bát thập' vịn vào đâu trên bục giảng?                             
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

                KÍN ĐÁO
 
Gia phong nghiêm nhặt lắm
nhớ điều cha mẹ cấm
Sĩ diện lại rất cao
Gặp em không dám chào
 
Mắt mở không nhìn ai
miệng há như mắc quai
Đêm về ngàn tưởng tượng
thương em … tiếc vắn dài
 
Bỗng heo may, vòm kín đáo hôm nào
thế là bao khát khao nung đốt
bao thơ mộng, mắt cay, thề thốt
tất tần tật giấu hết nơi nhau
Lại còn như trẻ, khóc ơi là khóc
cho đã nư, và giấu khóc vào nhau.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

                HOA LỬA
 
Qua ngõ em, anh cứ tửng từng tưng
chui hái trộm hoa hồng đỏ khóm này
để tặng em, len lén giấu sau lưng
mặt khi tặng, nóng hơn lửa đỏ tay  
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
               ĐỘNG TRỜI

Anh chàng đẹp trai
chẳng hề yêu ai
chẳng ai yêu lại
 
Cố công thoải mái
đi chơi cùng nàng
(cô gái đoan trang)
Anh nhìn rất kỹ
xem về thẩm mỹ
được nét nào chăng?
Anh càng dửng dưng
 
Ừ mắt là mắt
môi chỉ là môi ...
và chỉ thế thôi
trốn đâu hương sắc?
           ***
Nàng ngước nhìn anh
Bỗng môi nàng mọng
tức thì sóng thần
địa cầu náo động.
 
Mắt nàng xao xuyến
tình yêu ập đến
gió lộng đôi hồn
tới tấp nụ hôn
vòng ôm nghẹt nói.
 
Hôn như chết đói
lang sói phải lùi
nghi kỵ rút lui
ghê hồn cơn lũ
 
Tan tành vũ trụ
giúp hiểu con người
tình ái cuộc đời
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
                     SÉT
Rành rành lòe sét giữa sân
giết người chăn vịt giơ cần chỉ thiên
Mưa càng tát mạnh liếp phên
nhắc ai sức mạnh thiên nhiên coi thường!!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-18 16:24:07huydungpro>
 
          VƯỢT TRÊN CÔ ĐƠN
 
Mọi nhà thơ, hướng nội, thơ – tâm hồn bộc lộ
cô đơn lắm, đâu quan tâm ai đọc sách thơ ta
Mắt đẫm máu biệt ly, cô đơn vuốt mắt cha
một mình về giỗ mẹ, nhặt sấu vườn hoang bỏ 

Phận đời mà”, ai cũng lo thân nấy
xin đừng trách, gốc cô đơn phải vậy.
"Tự hào đạt cô đơn" sân thượng mỗi trăng khuya
trăng ngắm ta - một bóng, soi trăng thấy mặt mình.
 
Nếu thương anh cô đơn, em hãy bước cùng anh
đi vào đá, cả vào ngọn cỏ xanh trên đá …
vào rong rêu, sương hột, những gì hương sắc đã
giục ta viết cùng nhau tình sử cực chân thành.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
“Phận đời mà”, ai cũng lo thân nấy
xin đừng trách, gốc cô đơn phải vậy.
Tự hào đạt cô đơn sân thượng mỗi trăng khuya
trăng ngắm ta - một bóng, soi trăng thấy mặt mình.

 
Mấy hôm rồi Bác Huy dung ghé quán thơ thẩn của HB, nhưng HB lại không có thời gian thăm lại thật đắc lỗi.
 
Bài viết trên thấy Bác Huy Dung có vẻ buồn ... HB nghĩ đôi khi cô đơn cũng là một cái thú. Cuộc sống rộn ràng quá phiền phức quá, và một lúc nào đó được ngồi đối bóng với trăng thanh âu cũng là một chút bình yên trong ta.
 
Mọi vật quanh ta,
lao xao ồn ào
nhưng vô nghĩa
Chóng mặt quay cuồng
Ta muốn lặng một mình ta
Để nhìn trăng, nghe hương thoảng một loài hoa
Tìm thanh thản khi bóng đời đã mệt.
Tình yêu, lợi danh những điều không là bất diệt
Gác ngoài tai chỉ bạn hữu tìm vui.
Viết dăm câu, tìm vần ngược vần xuôi
Cho đoạn tháng, qua ngày quên đời lao nhọc.
 
Xin phép được gởi vài ý riêng ở đây Bác Huy Dung nhé!
 
Chúc Bác Huy Dung vui khoẻ.
 
Thân tình,
HB
 
 
 

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 19:36:58huydungpro>
Trích đoạn: Huyền Băng

“Phận đời mà”, ai cũng lo thân nấy
xin đừng trách, gốc cô đơn phải vậy.
Tự hào đạt cô đơn sân thượng mỗi trăng khuya
trăng ngắm ta - một bóng, soi trăng thấy mặt mình.

 
Mấy hôm rồi Bác Huy dung ghé quán thơ thẩn của HB, nhưng HB lại không
có thời gian thăm lại thật đắc lỗi.
 
Bài viết trên thấy Bác Huy Dung có vẻ buồn ... HB nghĩ đôi khi cô đơn cũng
là một cái thú. Cuộc sống rộn ràng quá phiền phức quá, và một lúc nào đó 
được ngồi đối bóng với trăng thanh âu cũng là một chút bình yên trong ta.
 
Mọi vật quanh ta,
lao xao ồn ào
nhưng vô nghĩa
Chóng mặt quay cuồng
Ta muốn lặng một mình ta
Để nhìn trăng, nghe hương thoảng một loài hoa
Tìm thanh thản khi bóng đời đã mệt.
Tình yêu, lợi danh những điều không là bất diệt
Gác ngoài tai chỉ bạn hữu tìm vui.
Viết dăm câu, tìm vần ngược vần xuôi
Cho đoạn tháng, qua ngày quên đời lao nhọc.
 
Xin phép được gởi vài ý riêng ở đây Bác Huy Dung nhé!
 
Chúc Bác Huy Dung vui khoẻ.
 
Thân tình,
HB

      HD thực sự hết sức vui mừng và vinh dự được Chị Huyền Băng quan tâm tạt ngang thăm, lại còn thân tình để lại “vài ý riêng” mà HD thấy khá thuyết phục.
      Chị HB ạ, đúng là bài thơ Huy Dung có buồn (và nhiều bài thơ hay của HB cũng buồn đấy) mà thơ thực sự hay đều là thơ vươn lên tải cho được cái buồn cao cả về thân phận con người, HB nhỉ.
      HB rất đúng khi biết quý những phút hiếm hoi giữa công việc quá bận rộn (thậm chí đến lao nhọc nữa) để “lặng một mình” mà thưởng ngoạn, làm thơ…và tránh bớt các “quay cuồng vô nghĩa” giữa đời. HD cũng nghĩ và làm hệt như vậy HB ạ.
      Nhưng HD từ lâu còn chú ý một góc độ đẹp khác của cô đơn là “Tỉnh giác về cô đơn” mà HD cũng có nêu trong bài “họa nguyên vận” bài thơ của HB như sau đây. Bài họa này cùng mấy bài tiếp sau (tuy không “họa” nhưng hòa chung đề tài) cũng là để th/tặng Chị HB quý mến:

           TỉNH GIÁC về CÔ ĐƠN(*) 
Chợ đời lao xao,
nhiều đợt thét gào
vô tích sự
Bổ nháo bổ nhào.

 
Riêng ta vẫn cứ là ta   
’Kết Thông’ thiên nhiên, thưởng thức mỗi mùi hoa
Tỉnh giác(*) cô đơn, ngoài guồng máy mệt.
Thói ghen ghét, tranh công – bệnh do gen(?) khó hết


Phút ‘mình với mình’, ta kiếm ngược xuôi  
”đạt” cô đơn, biết nó tạo niềm vui
vui cao thượng, vợi buồn, cho đời bớt nhọc.  

                                                                               Huy Dung
(*) Tỉnh giác: tỉnh táo và giác ngộ về cô đơn (về bản chất,
sự tất yếu của nó, cách tận dụng nó)
Trong bài “VƯỢT TRÊN CÔ ĐƠN” có một số chữ và tứ thơ
có liên quan cái Tỉnh giác về cô đơn này,ví dụ như:  

o   “Tự hào đạt” cô đơn
o   một bóng, soi trăng thấy mặt mình
o   buồn cao cả,
o   chung buồn côi cút
o   cô đơn vuốt mắt cha
o   một mình về buồn giỗ mẹ
o   đám lọc lừa “dáy dơ cô độc”
o   tâm hồn đẹp tỉnh giác về “thoáng đãng cô đơn”
o   đừng trách, gốc cô đơn phải vậy

Cũng một hướng đó, là các chữ và tứ thơ trong mấy
trích đọan của HD chép dưới đây góp thêm phần họa
bài thơ của HB:
                              1
Nay cao tuổi gối đầu hai thiên kỷ
khoác chiếc đơn, nuôi “dạ khí” dồi dào
‘Mình với mình’ đối diện, tâm bình dị
tim khuya khoắt soi gương nguyệt, lửa hòa giao
nhắc tỉnh giác - về “cô đơn thanh cao”.
                        *
                              2
“Đạt” da diết cô đơn – thấm đậm sâu thanh thản
nhờ “Kết Thông” (xây đã mấy mươi niên)
Theo nếp xưa, nuôi “dạ khí” hằng đêm
‘lửa cô đơn’ gửi đỉnh trời giao cảm.
                        *
                        3
Xin nguyện cầu:
Không ai bảy tám mươi đông
phải cam lạnh lẽo cô đơn tâm hồn.
                             *
                             4
Can thiệp học:
Rọi góc tim che khuất
sưởi ấm phận đơn côi
em thơ sáng nụ cười.

Cô đơn?  _ Thơ lựa lời mang cánh
rỏ giữa tim khô, giọt giọt tươi.

Một lần nữa, Huy Dung chân thành cảm ơn
HB đã ghé thăm ‘tệ xá’ (ấy chết, mảnh vườn thơ) Huy Dung,
một cách thân tình đến vậy, Huy Dung lấy làm hãnh diện.
Nhưng bất ngờ, lại lần đầu đón tiếp nên, thú thật, bị lóng
ngóng đâm ra nói hơi “bị” nhiều. Mong được thông cảm.
                                                     Thân tình,
                                                          HD
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huydungpro

Trích đoạn: Huyền Băng

“Phận đời mà”, ai cũng lo thân nấy
xin đừng trách, gốc cô đơn phải vậy.
Tự hào đạt cô đơn sân thượng mỗi trăng khuya
trăng ngắm ta - một bóng, soi trăng thấy mặt mình.

 
Mấy hôm rồi Bác Huy dung ghé quán thơ thẩn của HB, nhưng HB lại không
có thời gian thăm lại thật đắc lỗi. 
 
Mọi vật quanh ta,
lao xao ồn ào
nhưng vô nghĩa
Chóng mặt quay cuồng
Ta muốn lặng một mình ta
Để nhìn trăng, nghe hương thoảng một loài hoa
Tìm thanh thản khi bóng đời đã mệt.
Tình yêu, lợi danh những điều không là bất diệt
Gác ngoài tai chỉ bạn hữu tìm vui.
Viết dăm câu, tìm vần ngược vần xuôi
Cho đoạn tháng, qua ngày quên đời lao nhọc.
 
Xin phép được gởi vài ý riêng ở đây Bác Huy Dung nhé! 
Thân tình,
HB

     HD thực sự hết sức vui mừng và vinh dự được Chị Huyền Băng quan tâm
tạt ngang thăm, lại còn thân tình để lại “vài ý riêng” mà HD thấy khá thuyết phục.
     (...) Bài họa này cùng mấy bài tiếp sau cũng là để th/tặng Chị HB quý mến:

          TỉNH GIÁC về CÔ ĐƠN(*) 
Chợ đời lao xao,
nhiều đợt thét gào
vô tích sự
Bổ nháo bổ nhào.

 
Riêng ta vẫn cứ là ta   
’Kết Thông’ thiên nhiên, thưởng thức mỗi mùi hoa
Tỉnh giác(*) cô đơn, ngoài guồng máy mệt.
Thói ghen ghét, tranh công – bệnh do gen(?) khó hết


Phút ‘mình với mình’, ta kiếm ngược xuôi  
”đạt” cô đơn, biết nó tạo niềm vui
vui cao thượng, vợi buồn, cho đời bớt nhọc.  

                                                                              Huy Dung
(...)     HD                                               /quote Trích đoạn




 
            MỘT DẠNG CÔ ĐƠN
 
            Vườn thơ sống hàng mấy năm với một tên – tên tác giả – nay
được mang tên khách thăm vườn (Chị Huyền Băng) chỉ vẻn vẹn vài
chục giờ(!) làm sao có ai kịp nhìn thấy bảng tên, có ai hay mà cùng
vào vui vầy họa thơ nhau.
Với thời gian bài thơ họa của khách (cùng những áng họa trên bài
thơ ấy của khách) nằm trong cái vườn từ đây lại chỉ trơ một tên người
chủ vườn, ắt sẽ dần lọt thỏm tận ‘đáy thời gian’ cụ thể là đâu đó đáy
chồng giấy hàng trăm trang trang thơ ấy!
            Nên Huy Dung viết vội bài cảm tác này
th/tặng Người khách ấy - Chị Huyền Băng quý mến:  
Vườn thơ cô đơn chờ đăm đăm
người thơ chiều qua ghé mắt thăm
thi khúc khiêm nhường còn để lại
thương lời tâm đắc họa uyên thâm
 
Trên từng ý mới
kết bạn tri âm
Đã nghe phơi phới
rung cảm tận thanh trầm.
 
Nay như một dạng cô đơn
Ta gọi không gian không tiếng vọng …
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
  XA THỰC TIỄN
 
Trời yêu lồng lộng
Thơ họ thật hay
Mà hồn em thơ mộng
 *
Ta lá lắt lay
Cuống tim tàn tạ
Lại khoan nhượng đặt bày!!
              *
Yêu thành vất vả
May hồn cứu ta
Dạy tránh xa tranh chấp
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-07 02:29:19huydungpro>


                 ĐÔNG 
           CÔ ĐƠN

Vườn thơ cô đơn chờ đăm đăm
người thơ chiều đông ghé mắt thăm!
thi khúc “đông đời” đề tặng chủ
hương thầm từng nét đậm uyên thâm
 
Trên từng ý mới
kết bạn tri âm
Đã nghe phơi phới
rung cảm tận thanh trầm.
 
Mà nay vườn đông chìm cô đơn
Ta gọi, không gian không tiếng vọng …
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-15 01:44:28huydungpro>


            Vọng vào Bóng Đêm
        
            (K/tặng thi sĩ Huyền Băng, tác giả bài“Tiếng vọng không gian”)

_  Bởi thương em vất vả, anh đã quen chịu đựng
những khi em hờ hững
dòng dịu dàng đứt khúc mong manh
mà buồn tủi dằng dặc trường thành  
 
Bữa thường nhật - tám thơm, nhưng vị bùi khang khác
giọng em vẫn oanh ca, song nốt buồn man mác
tuy Nhà Thờ bóng dài vẫn đổ xuống trong em
_  "Chẳng gì đâu, anh ạ, em không hạp bóng đêm
 
"Không chịu nổi từ lâu: chuột xấu xa đen tối
"những mặt dày đạo đức giả, ghen tuông tức tưởi
"trâu buộc giận trâu ăn, nhục kèn cựa ghét ghen
"Em sinh ra đâu dể chung đụng rác bon chen"
 
_  Em không trọng - đứng trên cao hoặc ngồi bên dưới?
chẳng cần ai ưu ái, đâu ngại ai mai mỉa?
_  "Anh yêu quý!
"chỉ cần anh trọn vẹn yêu em
"Ôi đêm nay cùng anh gọi lớn vọng vào đêm
 
"gọi tình yêu vất vả, không suôn sẻ
"của hai đứa, nay chưa già, vẫn trẻ
"vẫn còn sức - thả suy tư vọng giữa không trung
"để hứng tròn tiếng vọng về tim chẳng não nùng"
 
_  Hiểu không gian, em hạp đêm tự bao giờ. thế?!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0


         HỒI  XUÂN
 
Hoa xuân nở trước sân
muôn vật bỗng bâng khuâng
tại mình hay tại gió
ta hoặc gió hồi xuân ?
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
     HỒNG, TIM & LỬA 
 
Gặp em anh mặt tửng tưng
Khóm hồng hái trộm hạt sương dính đầy
“Hoa hồng anh tặng em đây
Tim anh rực lửa bỏng tay em cầm”
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
                       BỂ CÁ VÀNG

Em chăm bể cá mê say
Long lanh cá lội sum vầy bên nhau.
Cho hay đoàn tụ hàng đầu
gia đình, đất nước trước sau một lòng.
Em nhìn cá, học chữ đồng
tâm đồng ý hợp như rồng gặp mây                                             
                                                     (k/tặng thi sĩ Huyền Băng)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-24 04:14:23huydungpro>
 
   THĂM LẠI BIỂN ĐEN
            (SAU HƠN NỬA THẾ KỶ)
 
Vui thay Hắc Hải sóng Năm Ba (1953)
lẻ bảy (2007) sóng xô chẳng hát ca
Tâm sự Biển Đen dâng bạc trắng
biển thiêng thấu hiểu những phong ba.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
 
CHỚ THẢ TRÔI SỨC SỐNG
 
Chớ bảo “Sáu mươi năm cõi trần
“…hai mươi năm cuối(*)…” ngập bi quan!         
_ Bảy tám tuổi nay, tuy quãng cuối
vẫn sống an nhiên, vui sẻ san!       
--------------------
(*)  tức là 40-60 tuổi!!
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-24 04:15:56huydungpro>
 
                   HẠT GIỐNG
 
Hạt giống yêu thương gieo trong tâm
 
Một mai át mọi mầm thù hận !
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»