Diễn Đàn » Tin Thế Giới

GIẢI PHÓNG MIẾN ÐIỆN? -

2 trả lời, 355 lượt xem — Trang 1 / 1
GIẢI PHÓNG MIẾN ÐIỆN?
Ngọc Yến tổng hợp

 





(tin tức tổng hợp) 

Ắt là tập đoàn lãnh đạo "junta" quân phiệt Miến Ðiện bối rối ngạc nhiên không không ngờ. Họ không chuẩn bị, không trở tay kịp trước cuộc tập hợp thần tốc và khí thế biểu tình mãnh liệt của Tăng Ni Phật tử và quốc dân ồ ạt xuống đường. Lý cớ xuống đường trước tiên là vì giá xăng dầu tăng vọt cao, khiến đời sống dân càng thêm nghèo khổ bất an.  Nguyện vọng sâu xa nhất, chính là Tự Do Dân Chủ.

Biến động to lớn này làm cả thế giới hồi hộp. Cuộc biểu tình bất ngờ, quy mô vĩ đại, được đặt dưới sự lãnh đạo đầy bi nguyện và hùng lực của chư Tăng Ni Phật Giáo Miến Ðiện. Một đạo binh kỳ diệu ! Những Tăng Ni vô uý, dấn thân liều mình, cứu khổ con người, muốn giải thoát con người khỏi sự nô lệ và sợ hãi vô minh. Những vị Sư có tấm lòng gang thép !

Hàng chục ngàn Tăng Ni Miến Ðiện xuống đường cùng quốc dân, gây chấn động thế giới, tạo niềm xúc động mãnh mẽ vô biên cho các dân tộc đau khổ bị trị bởi những chế độ độc đảng độc tài hà khắc. Ðiển hình là Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba, Lào, Trung Quốc.

Nhà cầm quyền quân phiệt Miến Ðiện vừa cứng rắn ban hành thiết quân luật, ra lệnh giới nghiêm từ sáng tới chiều tại 2 thành phố lớn. Tại cố đô Ngưỡng Quảng và thành phố Mandalay, cán bộ nhà nước bắt loa phát thanh ấm ĩ loan báo lệnh giới nghiêm, từ 9 giờ tối đến 5 giờ sáng. Họ tuyên bố rằng 2 thành phố này sẽ bị kiểm soát chặc chẽ và trực tiếp bởi vị tư lệnh quân đội ở địa phương, trong vòng 60 ngày.

SÚNG ÐẠN UY HIẾP ÐOÀN NGƯỜI ÔN HÒA 

Quân đội và lực lượng an ninh ập xuống phố, với súng trường uy hiếp. Nhưng họ khó động thủ trước đoàn người xuất quân tinh nhuệ kiên cường muốn cứu nguy dân tộc và Ðạo pháp. Chư Tăng Ni Phật Giáo thật là đông đảo hàng hàng lớp lớp. Dòng người áo nâu vai sát vai cùng quốc dân ngạo nghễ, tràn lên như nước dâng. Có thể lên đến 10,000 Tăng Ni. Những vị đại sư uy dũng, không khiếp sợ bạo lực thế gian, nào dễ khuất phục cường quyền. Họ đoàn kết tuần hành cả biển người, con số có thể đến 130,000 !

Một cuộc xuống đường ầm ầm bão tố, vĩ đại chưa từng có trong lịch sử quốc gia Miến Ðiện (Myanmar, Burma) 56 triệu người ở Ðông Nam Á   56 triệu người. Làm rung động lòng người, làm dấy lên sức sống và niềm hy vọng tràn dâng vô biên. Miến Ðiện, còn gọi là Burma hay Myanmar, đã bị đắm chìm trong chế độ quân phiệt độc tài chuyên chế suốt 45 năm. Xã hội Miến Ðiện đen tối u ám bạc nhuợc nghèo khổ. Nữa thế kỷ, bị kềm kẹp bởi một chế độ độc tài, vô nhân đạo, phi dân chủ, không Tự Do.

Hôm thứ hai, người ta thấy binh lính và cảnh sát trang bị súng trường, ùa tới, bao vây ngôi chùa Phật Giáo Sule đầy quyền lực của Phật Giáo tại thủ đô Ngưỡng Quảng. Hiển hiện vài chỉ dấu nguy hiểm. Cuộc đấu tranh ôn hòa bất bạo động có thể bị đàn áp tàn khốc. Tình hình thật nguy ngập. Thế giới lo lắng, những con mắt toàn cầu tập trung chú ý cao độ mọi diễn biến .

Một viên chức cao cấp của Tổng thống George W. Bush tuyên bố Hoa Kỳ có thể ban hành lệnh cấm vận mới đối với Miến Điện, và kêu gọi phải có sự thay đổi chính trị tại quốc gia này. Liên hiệp Âu Châu kêu gọi tập đoàn junta phải tự chế tối đa trước quần chúng biểu tình. Dân Miến đã xuống đường ngay thời điểm Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc nhóm họp -- là cơ quan quyền lực chính trị tối cao của thế giới, nơi xuất phát và bảo trợ Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

Nhà cách mạng Aung Suu Kyi, nguyên khôi Giải thưởng Nobel Hòa Bình, nhân vật đấu tranh nổi danh tiêu biểu của phong trào dân chủ Miến Ðiện đã bị thuyên chuyển sang nhà tù nổi tiếng Insein, hôm Chúa Nhật. Hôm thứ bảy, bà vui mừng xuất hiện trước tư gia bị quản thúc, cảm động chào đón và tiếp xúc các vị Sư và đoàn người can đảm. Vì phấn đấu cho đất nước, bà Suu Kyi cùng chư Tăng Ni và quốc dân đã chịu cảnh tù đày lăng nhục nhiều năm nay.

LỊCH SỬ TÁI DIỄN ?

Giòng áo nâu di động, làm trào dâng niềm xúc động và hy vọng sâu xa cho một Miến Ðiện được giải phóng, tự do dân chủ, thái bình thịnh trị. Vào tối thứ Ba, ngôi Chùa Sule tràn ngập những tấm áo nâu mầu hạt dẻ,  thiết tha vì dân. Họ tập hợp biểu tình nhiều giờ. Quân đội và vũ khí uy hiếp đáng sợ, nhưng hình như người ta không còn biết sợ. Phải có đột khởi công phá liều lĩnh anh dũng, thì đời sống con người mới thoát tối tăm, đi về phía có ánh sáng ! Người ta hồi tưởng lại những cảnh tượng rối loạn thê thảm ở khu vực quanh ngôi Chùa ngày, không xa Tòa Thị Chính. Nơi này, từng là một hiện trường đẫm máu, nơi dân lành bị quân đội càn quét kinh hoàng, trong cuộc tổng nổi dậy đòi dân chủ tự do hồi năm 1988. Biến cố đó khiến cho cả 3000 người dân chết thảm !

Ngày thứ ba, giữa biển người đồng tình tha thiết đòi dân chủ tự do, người ta rùng mình nghĩ tới những tháng ngày đen tối của lịch sử cận đại Myanmar. Những chiếc xe nhà nước bắt loa ầm ĩ kêu gọi dân chúng giải tán khỏi trung tâm cố đô Yangon. Không khí khó thở, đe dọa, uy hiếp. Chỉ cần một chút khiêu khích, là có thể tái diễn một cuộc tàn sát ghê gớm.

GIÒNG NGUỜI ÁO NÂU UY DŨNG BẤT KHUẤT

Những vị Sư hiền hòa điềm tĩnh khôn ngoan yêu  nước ấy ắt đã dặn dò dân chúng hãy bình tĩnh, tự chế, ôn hòa. Họ biểu tình tuần hành không tất sắt. Chỉ có tấm lòng gang thép, giữa võ trang và sát khí đe dọa. Họ đồng tâm đi sát bên nhau, không   khiếp sợ cưòng quyền. Có gì mà sợ, hổ nan địch quần hồ !

Người ta hăng hái đồng lòng tiến tới, từ khắp các  ngã đường, con số nhân lên cao. Tại phố biển Taunggok tây bắc, cách cố đô 250 miles, nhân chứng cho biết có tới 40 ngàn Tăng Ni và thường dân uy dũng tràn xuống đường. Ðoàn người tưng bừng tụ hội, đi làm lịch sử. Họ muốn giải phóng đất nước, mở ra vận hội xán lạn cho đất nước Miến Ðiện chìm trong lạc hậu gần nữa thế kỷ. 10,000 vị Sư hiền hòa mà uy dũng lãnh đạo quốc dân, hô to khẩu hiệu " dân chủ, dân chủ". Họ dấn bước trong dáng vẻ hùng tráng, tin tưởng, bất khuất, vô uý. Sợ gì? Uy vũ bất năng khuất. 

Một số người giương cao lá cờ màu đỏ rực có hình con công nghinh chiến. Ðó là dấu hiệu gọi đàn của các tập hợp thanh niên sinh viên học sinh từng giúp dấy lên cuộc tổng nổi dậy chống nhà nước Miến Ðiện hồi năm 1988. Khắp các nẽo đường, dân chúng vui mừng vỗ tay hoan nghênh những vị Sư yêu mến uy nghi của đất nước ngàn năm. Dòng người áo nâu đi chính giữa, hai bên là dân, trãi dài nhiều khúc đuờng, lôi cuốn dân ùa ra ngập các đường phố. Những bước chân nhập dòng cách mạng, khởi đi từ ngôi Chùa Shwedagon thiêng liêng nhất,   trái tim của Phật Giáo và phong trào dân chủ, rồi hiên ngang tiến bước về phía ngôi chùa Sule đầy quyền lực ở cố đô Yangon.

BẠO ÐỘNG CÓ THỂ BÙNG NỔ BẤT KỲ 

Cộng đồng thế giới thúc giục các tướng cầm quyền  Miến Ðiện hãy tỉnh thức, hãy yêu nước thương dân, mà thay đổi lề lối cai trị dân. Hãy đừng lập lại cái cảnh đàn áp tang thương đẫm máu như hồi năm 1988. Hoa Kỳ tuyên bố sẽ áp đặt những biện pháp cấm vận mới đối với chế độ cầm quyền Miến Ðiện . Paulo Sergio Pinheiro, chuyên gia điều tra nhân quyền Miến Ðiện tại Liên Hiệp Quốc bày tỏ nỗi lo sợ rằng dân chúng sẽ bị trù dập khốc liệt,  giữa tình hình vô cùng khẩn trương và nhạy cảm. Bởi vì, Trung Cộng là quyền lực đáng khiếp sợ ở đàng sau, có khả năng nhập cuộc, giữ vai trò trọng yếu để dập tắt khủng hoảng, kể cả những nguyện vọng và mơ ước giải phóng Miến Ðiện.

Người ta kêu gọi các quốc gia quan tâm, nhất là Hoa Kỳ, hãy tức thời có những vận động chính trị đàng sau hậu trường, để tức tốc cấp cứu Miến Ðiện đang nguy biến. Theo Reuters, Ðại sứ Anh quốc, ông Mark Canning cho biết 2 bộ trưởng Miến Ðiện có nói với ông rằng họ "sẽ đối phó với đoàn biểu tình bằng những phương thức đúng đắn". Nhưng những cái loa phát thanh đưa ra một thông điệp ớn lạnh, ẩn tàng sự uy hiếp đe dọa 5 triệu dân ở cố đô Yangon. Suốt tuần qua, đạn bắn chỉ thiên ở khắp nơi. Ðạn bay vèo vèo trên đầu các vị Sư và đoàn biểu tình. Súng nổ đầy đe dọa, cũng khiến người ta hốt hoảng. Một người buôn bán dọc đường than thở rằng "ôi thật là lo lắng, vì bạo động có thể bùng nổ bất kỳ. Kinh nghiệm cho thấy người ta chẳng hề ngần ngại làm điều họ muốn".

Theo Reuters, sắc dân thiểu số Karen kháng chiến dọc biên giới Thái Lan cho biết:  binh sĩ Miến Ðiện thuộc Sư Ðoàn 22 đang chuyển quân đến Yangon. Cũng chính sư đoàn này đóng vai trò trọng yếu trong cuộc đàn áp và tàn sát năm 1988.  Trên đài phát thanh, Bộ trưởng Tôn Giáo Miến Ðiện, Thiếu tướng Thura Myint Maung lên tiếng răn đe rằng: " chính quyền sẽ ra tay hành động đối với các vị Sư Trưởng, nếu họ không kiểm soát chỉ đạo được các sư cấp dưới". Ông ta cho rằng cuộc biểu tình này bị kích động bởi các nhóm hoạt động chính trị cực đoan.

THẾ GIỚI HẾT LÒNG YỂM TRỢ MIẾN ÐIỆN

Nhà nước Trung Cộng là đồng chí hữu nghị gần gũi nhất của nhà cầm quyền quân phiệt Junta Miến Ðiện. Một nhà ngoại giao ở Bắc Kinh mới đây cho biết Trung Quốc có nhắc nhở các tướng Miến Ðiện cầm quyền về sự lo ngại của cộng đồng quốc tế. Thứ ba, Trung Cộng ngỏ ý thật sự mong muốn Miến duy trì sự ổn định, và tự giải quyết khó khăn theo đường lối riêng.

Nhưng người ta không rõ là đàng sau hậu trường có những áp lực chính trị gì đối với các tướng cầm quyền. Các quốc gia khác cũng thúc đẩy họ hãy giải quyết vấn nạn đau khổ của dân tộc Miến Ðiện ngày càng lạc hậu và tuyệt vọng gần 50 năm giữa thế giới Á Châu phồn thịnh văn minh tiến bộ.
 
Trong một bài diễn văn tại Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc ở New York, Tổng thống George W Bush, ông thúc giục mọi quốc gia hãy giúp dân tộc Miến Ðiện lấy lại Tự Do. Ông Bush nói rằng Hoa Kỳ từ nhiều năm nay đã áp dụng biện pháp chế tài và cấm vận giấy thông hành Visa đối với nhiều thành viên tập đoàn "junta" lãnh đạo Miến Ðiện, cũng như họ hàng và những kẻ ủng hộ họ.

Các Ngoại Trưởng Liên Hiệp Âu Châu, sau cuộc họp ở New York, đã bày tỏ sự đồng lòng ủng hộ dân tộc Miến Ðiện, " ngưỡng mộ những Tăng Ni can trường và những công dân can đảm đang thực thi quyền hạn của mình qua các cuộc biểu tình ôn hòa".

ngocyen ghi nhanh
 
(Theo tường thuật của ký giả Ed Cropley tại  Bangkok, Paul Taylor tại Liên Hiệp Quốc và Stephanie Nebehay tại Geneva)

http://www.canh-en.de/index.php?id=123&tx_mininews_pi1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-01 22:01:30Ngọc Lý>
Bài học Miến Điện
Luật sư Lê Công Định
Gửi cho BBC từ Sài Gòn

[/align]


Giới quan sát cho rằng chưa thể có thay đổi chính trị ngay tại Miến Điện

Sự kiện quân đội Miến Điện sử dụng vũ lực đàn áp những cuộc tuần hành hòa bình dẫn đầu bởi các vị sư dũng cảm một lần nữa minh chứng hùng hồn tính xác thực của lý thuyết bạo lực cách mạng của Lenin, người thầy vĩ đại của Cách mạng Nga 1917.
 
[/align]Lenin nhận định rằng giai cấp thống trị ở mọi thời đại không dễ dàng chấp nhận từ bỏ quyền lực, dù họ đang ở thế yếu chăng nữa, trừ phi quần chúng dùng bạo lực cách mạng thách thức và lật đổ địa vị thống trị ấy. Lenin cũng xác định rằng chính quyền là mục tiêu của mọi cuộc cách mạng và chỉ bằng cách giành chính quyền, thành quả cách mạng mới được bảo đảm. Gần 100 năm trôi qua, lý thuyết đó vẫn là bài học lớn về cách mạng và vận động quần chúng làm cách mạng.

Quyền lực chính trị thường gắn liền với lợi ích kinh tế. Chỉ nhờ vào quyền lực, giai cấp thống trị mới có thể khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên quốc gia theo ý riêng của mình. Dù đóng vai trò chính trong quy trình tạo lập của cải xã hội, đại đa số quần chúng bị trị vẫn không thể can dự vào công việc hoạch định chuyện quốc kế dân sinh và phân chia lợi tức thu được từ hoạt động sản xuất chung của toàn bộ nền kinh tế.

Số đông người làm công nghèo khổ vẫn vật vã với đời sống khó khăn chồng chất trong khi giới cầm quyền và đám con ông cháu cha thì sống xa hoa và hưởng thụ. Từ phân tích thực trạng xã hội như vậy của nước Nga và tranh thủ sự bất mãn tột cùng của người dân Nga nghèo khổ, Lenin đã nhanh chóng tập hợp được lực lượng cách mạng và tiến hành thành công cuộc Cách mạng 1917 lừng danh.

Tuy nhiên vẫn có ngoại lệ ở Bắc Âu vào thời ấy. Giới vua chúa của những nước này đã chấp nhận chia sẻ quyền lực và tạo điều kiện cho các tầng lớp xã hội khác nhau cùng tham chính thông qua hiến pháp dân chủ và quốc hội đa thành phần. Mọi giới, không phân biệt quý tộc, địa chủ, tư sản hay thợ thuyền, thông qua các đảng phái khác nhau, đều có cơ hội đóng góp ngang bằng cho quốc gia, mà không cần dùng đến bạo lực cách mạng, vì chính quyền là của chung.



  Dẫu người dân Miến Điện vừa vuột mất thêm một cơ hội lịch sử để tạo lập nền dân chủ vĩnh cửu cho mình, song ngày chiến thắng cuối cùng của họ tất phải đến
[/align][/align]LS. Lê Công Định
[/align][/align]
Tất nhiên, chia sẻ quyền lực luôn là quyết định đau đớn của giai cấp thống trị, vì ở Bắc Âu vương quyền đã tồn tại hàng trăm năm, không thể chuyển giao trong phút chốc dù họ là những bậc minh quân cấp tiến chăng nữa. Đã có những cuộc tranh luận nảy lửa và thương lượng sóng gió, nhưng cuối cùng tư tuởng dân chủ của thời đại vẫn chiến thắng. Các chế độ quân chủ độc đoán nhờ vậy đã chuyển mình nhẹ nhàng sang thể chế dân chủ pháp trị, ít khốc liệt và ít trả giá hơn nếu so với nước Nga và thậm chí một số nước Tây Âu đương thời.

Bài học về chia sẻ quyền lực ấy đã được nhiều nước học hỏi, đặc biệt sau Đệ nhị thế chiến. Nhật Bản là một ví dụ về sự thành công của việc chuyển đổi từ thể chế chính trị chuyên chế sang dân chủ. Tầm vóc và tầm nhìn của giới lãnh đạo Nhật Bản lúc bấy giờ vẫn được lưu truyền và ca tụng đến tận ngày nay vì chính họ đã anh minh quyết định chia sẻ quyền lực kịp thời, giúp tạo mọi nguồn lực đưa nước Nhật đến địa vị siêu cường kinh tế từ hơn 5 thập kỷ qua.

Tiếc thay chính quyền độc đoán ở Miến Điện đã không còn đủ sáng suốt để nhận biết và học hỏi kinh nghiệm chuyển giao quyền lực trong hòa bình đáng quý nói trên ở Bắc Âu và Nhật Bản mà lại chọn giải pháp đàn áp bằng bạo lực thường thấy ở những thể chế độc đoán. Tất nhiên người dân Miến Điện rồi đây cũng sẽ được sống trong tự do dân chủ, song cái giá mà dân tộc Miến Điện phải trả sẽ khó lường và e rằng không nhỏ.

Bạo lực chỉ chuốc lấy oán hận. Oán hận chồng chất sẽ tạo nên những cơn địa chấn cách mạng không lường truớc, có thể làm sụp đổ bất kỳ vương triều nào, dù thoạt trông có vẻ vững chắc nhất. Dẫu người dân Miến Điện vừa vuột mất thêm một cơ hội lịch sử để tạo lập nền dân chủ vĩnh cửu cho mình, song ngày chiến thắng cuối cùng của họ và những người yêu chuộng tự do dân chủ trên toàn thế giới tất phải đến vì dân chủ là nhịp thở của thời đại, là mạch đập của hàng triệu trái tim nhân loại và, quan trọng hơn, đó là lòng dân. Vấn đề chỉ còn là thời gian …

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Quý vị có ý kiến gì xin chia sẻ với Diễn đàn BBC ở địa chỉ [email=vietnamese@bbc.co.uk]vietnamese@bbc.co.uk[/email]





Dang, Hải Phòng
Chào anh Định. Đã lâu rồi nay lại được đọc bài viết của anh. Ước vọng dân chủ, tự do, nhân quyền, ... của anh càng lớn hơn cho dân tộc. Tôi rất thích những bài viết của anh vì các bài của anh khó bác lại.

Kim Nguyen, Texas
Mong rằng những nhà lãnh đạo đất nước Việt Nam cùng chia xẻ quan điểm với Luật Sư Lê Công Định. Rất cám ơn luật sư.



http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/10/071001_burma_lessons.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-03 08:30:51Ngọc Lý>
Lầm than Miến Điện
2007.10.02
Nguyễn Xuân Nghĩa – Việt Long, RFA
 
Nổi lên từ ngày 19 tháng Tám do một quyết định kinh tế, cuộc khủng hoảng chính trị tại Miến Điện đã đi tới hồi căng thẳng sau khi người dân và các nhà sư bị đàn áp nặng nề vào tuần qua. Trong khi chờ xem thế giới văn minh có thể làm được những gì cho xứ này, Diễn đàn Kinh tế muốn tìm hiểu về các vấn đề kinh tế ẩn sâu dưới bối cảnh chính trị và ngoại giao Miến Điện.

Bấm vào đây để nghe tiết mục này
Tải xuống để nghe

    [/align]
    Các cuộc biểu tình chống chính phủ do giới tu sĩ Phật giáo dẫn đầu vẫn tiếp tục diễn ra tại nhiều nơi trên lãnh thổ Miến Điện. AFP PHOTO

     
    [/align]Do Việt Long thực hiện sau đây, cuộc trao đổi cùng kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa sẽ trình bày một số yếu tố tiềm ẩn và những hệ quả lâu dài bên trong.

    Việt Long: Thưa ông, khủng hoảng tại Miến Điện đã là đề tài được truyền thông thế giới theo dõi và loan tải liên tục suốt sáu tuần qua, nhất là sau khi quân đội nổ súng vào dân chúng và các tăng ni hôm 26, rồi biến nhà chùa thành nhà tù từ mấy ngày qua.


    Trong tiết mục chuyên đề kỳ này, chúng tôi đề nghị là ta sẽ cùng tìm hiểu về kinh tế của Miến Điện như một bối cảnh của cuộc khủng hoảng, hầu dự đoán phần nào về những gì có thể xảy ra tại đây. Câu hỏi đầu tiên của chúng tôi là vì sao khủng hoảng đã bùng nổ?


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Thưa cái "nhân" của vấn đề là sự lầm than kinh tế dưới một chế độ độc tài mà bất lực đã kéo dài từ nhiều thập niên. Cái "duyên" khiến cho sự bất mãn của dân chúng về tình trạng lầm than và thiếu tự do đã bùng nổ là một quyết định kinh tế ban hành hôm 15 tháng Tám.

    Hôm đó, chế độ quân phiệt bất ngờ chấm dứt trợ giá xăng dầu khiến giá xăng và dầu cặn lập tức tăng gấp đôi là 100%, giá khí lỏng phân phối theo tiêu chuẩn tăng 500%, là gấp sáu. Với lạm phát đã ở mức 40% một năm, quyết định thả nổi giá nhiên liệu thổi bùng vật giá tại một quốc gia thuộc loại nghèo nhất Đông Nam Á, làm giá cả nhu yếu phẩm tăng từ 10 đến 50% nội trong ngày, sau khi đã tăng từ 30 đến 60% kể từ tháng Tư năm ngoái.

    Khi dân chúng biểu tình phản đối một cách ôn hoà ngày 19 tháng Tám, họ bị cảnh sát đàn áp và gây thương vong cho một số nhà sư. Khi tăng ni Miến Điện yêu cầu chính phủ chấm dứt đàn áp và xin lỗi về sự bạo hành, chậm nhất vào ngày 17 tháng Chín, lời đòi hỏi không có đáp ứng, nên chư tăng ni biểu tình cùng dân chúng và kể từ ngày 22, phong trào chống đối lan rộng từ Rangoon qua các thành phố khác. Cuối cùng thì chế độ quân phiệt xua quân đội ra đàn áp khiến nhiều người tử vong, kể cả các vị sư.


    Thưa cái "nhân" của vấn đề là sự lầm than kinh tế dưới một chế độ độc tài mà bất lực đã kéo dài từ nhiều thập niên. Cái "duyên" khiến cho sự bất mãn của dân chúng về tình trạng lầm than và thiếu tự do đã bùng nổ là một quyết định kinh tế ban hành hôm 15 tháng Tám.

    [/align]Nguyễn Xuân Nghĩa



    Chế độ quản lý kinh tế

    Việt Long: Nhưng vì sao chính quyền Miến lại đột ngột thả nổi giá xăng dầu để gây điêu đứng cho dân chúng như vậy?


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Ta trở lại cái nhân của vấn đề, là chế độ quản lý kinh tế Miến Điện đã khiến từ lâu xứ này tất yếu bị khủng hoảng kinh tế. Vài dư luận Á châu giải thích là vì Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF và Ngân hàng Thế giới gây sức ép nên chính quyền xứ này phải có biện pháp thất nhân tâm ấy.

    Có người còn so sánh áp lực ấy với biện pháp tương tự tại Indonesia vào 10 năm trước khiến chế độ Suharto bị lật đổ năm 1998. Thật ra, đây là đảo ngược tương quan nhân quả, và đổ lỗi cho ai khác về nhiều sai lầm chồng chất của chế độ.

    Việt Long: Nếu như vậy, xin đề nghị là chúng ta trở lại cái nhân của vấn đề, như một phần bối cảnh của cuộc khủng hoảng đang xảy ra.


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Có diện tích rộng gấp đôi Việt Nam và tài nguyên thiên nhiên còn phong phú hơn nhiều, Miến Điện là thuộc địa cũ của Anh, thuộc loại giàu có nhất Đông Nam Á.

    Họ đã từng đứng hàng đầu thế giới về xuất khẩu gạo, có trình độ dân trí khá cao và sau khi giành lại độc lập năm 1948 đã có triển vọng hơn hẳn Thái Lan hay Việt Nam. Tổng thư ký thứ ba của Liên hiệp quốc - và người đầu tiên không phải da trắng đã bước vào vị trí đó - là một nhân vật Miến Điện, ông U Thant.

    Thế rồi, từ năm 1962, một số tướng lãnh lại cướp chính quyền để "tiến lên xã hội chủ nghĩa theo màu sắc Miến Điện" làm xứ sở lụn bại dần. Họ gây ra khủng hoảng vì chế độ tập trung quản lý kinh tế cùng thời với Việt Nam, cách đây hai chục năm. Họ cũng nói tới đổi mới, là cho tư nhân, thực ra là tay chân thân tộc, tham gia sinh hoạt kinh tế có chọn lọc kể từ 1988, nhưng vẫn duy trì chế độ độc tài chính trị và tàn sát hơn ba ngàn dân lành.

    Việt Long: Nếu vậy thì Miến Điện cũng có cải cách kinh tế gần như đồng thời với Việt Nam sao?


    Nhằm thoát vòng cấm vận, chế độ quân phiệt kết giao với các nước châu Á. Họ gia nhập Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á ASEAN từ 1997 và chiêu dụ đầu tư Á châu, nhất là Trung Quốc, Thái Lan, Singapore, Ấn Độ, Nam Hàn. Tuy nhiên, nền tảng kinh tế xứ này không cải tiến mà còn tệ hơn và trở thành chế độ thực dân nội địa.

    [/align]Nguyễn Xuân Nghĩa


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Thưa không hẳn vậy. Trước nguy cơ khủng hoảng và để bày tỏ thực tâm đổi mới với thế giới, năm 1990, chế độ quân phiệt cho tổ chức bầu cử và bị đại bại khi Liên minh Quốc gia vì Dân chủ Miến Điện thắng lớn với 80% số ghế trong Quốc hội.

    Họ bèn xoá bỏ kết quả bầu cử và bắt giam các nhân vật đối lập, trong đó có bà Aung San Suu Kyi, giải Nobel Hoà bình năm 1991, cho nên bị Tây phương cấm vận về kinh tế kể từ năm 1991.

    Nhằm thoát vòng cấm vận, chế độ quân phiệt kết giao với các nước châu Á. Họ gia nhập Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á ASEAN từ 1997 và chiêu dụ đầu tư Á châu, nhất là Trung Quốc, Thái Lan, Singapore, Ấn Độ, Nam Hàn. Tuy nhiên, nền tảng kinh tế xứ này không cải tiến mà còn tệ hơn và trở thành chế độ thực dân nội địa.

    Đó là khi tập đoàn lãnh đạo cấu kết với giới đầu tư nước ngoài cùng khai thác tài nguyên quốc gia và sức lao động của dân chúng, khiến Miến Điện tuột dốc thành một xứ nghèo nhất - với 90% người dân không có nổi lợi tức bằng một đô la một ngày - mà lại có mức độ tham nhũng cao nhất thế giới, như báo cáo của một cơ quan Đức đã công bố hôm 26 vừa qua.

    Hiệp hội ASEAN

    Việt Long: Xin hỏi ông ngay một điều đáng chú ý ở trên. Theo sự trình bày của ông thì khi các nước Tây phương như Hoa Kỳ hay Liên hiệp Âu châu trừng phạt kinh tế Miến Điện vì tội độc tài của chế độ, nhiều nước Á châu lại vì quyền lợi riêng của họ trám vào khoảng trống kinh tế đó.
    Vì sao họ không làm thay đổi được tình hình để giờ đây khủng hoảng bùng nổ, mà vì sao một hiệp hội quốc tế như ASEAN lại nhận Miến Điện làm hội viên?



    Nguyễn Xuân Nghĩa: Câu hỏi đó làm bật sáng một vấn đề là hiệu quả rất thấp của quyết định cấm vận khi lại không được mọi quốc gia tôn trọng vì tính toán ích kỷ của nhiều nước.

    Đó là một thực tế quốc tế vừa được minh diễn khi Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc không thể có nghị quyết trừng phạt Miến Điện về tội đàn áp vừa qua do lá phiếu phủ quyết của hai nước thường trực bên trong Hội đồng là Liên bang Nga và Trung Quốc.

    Trở lại quyết định 10 năm trước của ASEAN khi cho Miến Điện gia nhập, ASEAN muốn dùng chiến lược gọi là "tích cực kết hợp", là hợp tác về kinh tế để làm chuyển hoá chế độ. Họ cũng mong giàng Miến Điện vào vùng khu vực Đông Nam Á hầu xứ này khỏi bị rơi vào quỹ đạo của hai nước Á châu khác là Trung Quốc và Ấn Độ.

    Việt Long: Thế thì vì sao chiến lược đó lại không thành công?


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi thiển nghĩ rằng có hai lý do giải thích.
    Về phiá ASEAN, đây chỉ là một câu lạc bộ làm ăn mà không có khả năng cưỡng hành, lại dựng ra nguyên tắc "không xen lấn vào nội bộ của các nước hội viên" - thực tế là nhắm mắt hay bất lực trước nạn độc tài của chế độ quân phiệt Miến - nên chẳng chuyển hoá gì được mà uy tín thêm sa sút.

    Giờ đây, ASEAN phải đối diện với hậu quả của chính sách đó và có lẽ vấn đề đã được nêu ra tại Thượng đỉnh của Diễn đàn APEC ở Sydney vào đầu tháng Chín vừa qua, là điều ta có đề cập tới trong chương trình ngày 11 tháng Chín.

    Lý do thứ hai, về phía Miến Điện, các tướng lãnh của chế độ quân phiệt khéo nương theo lối tính toán của quốc tế và cả lòng tham hay ý đồ của nhiều quốc gia để vừa là hội viên ASEAN mà khỏi cải cách gì, vừa chiêu dụ cả Trung Quốc lẫn Ấn Độ vào khai thác tài nguyên hầu vì quyền lợi kinh tế mà bênh vực họ.

    Bây giờ họ còn tính đến việc chiêu dụ cả Liên bang Nga nữa. Kết cuộc thì cả Trung Quốc lẫn Ấn Độ đều chi phối xứ này trước sự bất lực của ASEAN, mà đời sống người dân địa phương vẫn không được cải thiện.


    Hoặc như lãnh tụ hiện nay là Tướng Than Shwe đã dời thủ đô vào cố đô Naypyidaw giữa chốn hoang vu từ đầu năm kia để mơ ngày sẽ lại làm vua. Ông này tin vào sự nhiệm màu của số sáu nên chưa xây xong thủ đô mới thì đã dời sáu bộ tới đó vào lúc sáu giờ 24 phút vì thầy bói hay thầy mo đoán quẻ như vậy.

    [/align]Nguyễn Xuân Nghĩa



    Mê tín dị đoan?

    Việt Long: Nếu quả như vậy thì tập đoàn quân phiệt Miến Điện cũng khéo vận dụng ngần ấy quốc gia nhảy vào khai thác xứ sở cho quyền lợi của họ mà chẳng xứ nào có thể thay đổi được tình hình? Như thế thì đâu có vẻ gì là lạc hậu?


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Nếu nhìn trong ngắn hạn thì đúng như vậy. Xét từ bên ngoài, các tướng lãnh có thể mê tín dị đoan đến nực cười. Như Tướng Ne Win, người tiến hành đảo chánh năm 1962, đã phát hành đơn vị tiền tệ loại 45 hay 90 đồng kyat vì tin vào sức nhiệm màu của số chín, giúp ông ta muôn năm trường trị.

    Hoặc như lãnh tụ hiện nay là Tướng Than Shwe đã dời thủ đô vào cố đô Naypyidaw giữa chốn hoang vu từ đầu năm kia để mơ ngày sẽ lại làm vua. Ông này tin vào sự nhiệm màu của số sáu nên chưa xây xong thủ đô mới thì đã dời sáu bộ tới đó vào lúc sáu giờ 24 phút vì thầy bói hay thầy mo đoán quẻ như vậy.

    Họ cũng tin vào hai sự thật khác, rằng quân đội có giá trị ưu việt hơn hẳn mọi thành phần xã hội khác, và quân đội có sứ mạng cứu nguy dân tộc. Nên tất nhiên là phải nắm quyền, dù khỏi đếm xỉa gì tới quy luật kinh tế.

    Việt Long: Vậy mà họ lại tự xưng là xã hội chủ nghĩa?


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Thực tế, họ bị ảnh hưởng của hai dòng văn hoá tưởng như đối nghịch. Thứ nhất là tinh thần phát xít thừa hưởng được từ Phát xít Nhật thời hợp tác với Nhật để giành độc lập từ tay người Anh vào Đệ nhị Thế chiến.

    Thứ hai là tinh thần cộng sản chủ nghĩa nên cứ tưởng là với quyền lực tuyệt đối trong tay, họ đã có thể làm thay đổi được xã hội. Vì vậy mà từ 1974 đến 1988, họ đổi tên nước là Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Miến Điện, như Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ngày nay vậy!

    Còn về khả năng lợi dụng thiên hạ thì đấy chỉ là sự khôn ngoan nửa mùa vì thực chất là xứ này mất độc lập trong ý nghĩa là không thể quyết định về quyền lợi tối thượng của người dân, và để cho ngần ấy nước sâu xé về việc khai thác tài nguyên nên mới bị khủng hoảng. Ép mãi sức dân thì sẽ gây sức bật, mà tình trạng này không kéo dài được.


    Về phía chính quyền, tôi cho rằng không thể cấm đoán báo chí loan tin về những chuyện động trời như đang xảy ra tại Miến Điện từ sáu bảy tuần nay. Thứ hai, nếu mai này Việt Nam được là hội viên của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc thì sẽ bỏ phiếu ra sao khi hồ sơ Miến Điện được đưa ra quốc tế? Bỏ phiếu theo ý kiến của Trung Quốc và Liên bang Nga hay theo quan điểm quyền lợi của Việt Nam?

    [/align]Nguyễn Xuân Nghĩa



    Chế độ quân phiệt

    Việt Long: Vì sao ông cho rằng tình trạng ấy không thể kéo dài được?Liệu ông có lạc quan quá chăng?


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Trong kế hoạch vận dụng ngần ấy nước bước vào khai thác tài nguyên xứ sở, nào dầu khí, nào quặng mỏ, nào gỗ quý hay cả ngọc quý lẫn ma túy, chế độ quân phiệt Miến Điện làm đảo lộn tình hình an ninh tại khu vực từ Nam Á chạy qua Đông Nam Á.

    Với doanh gia gốc Hoa - chiếm phân nửa tư doanh Miến - và cả các nhóm cộng sản võ trang do Bắc Kinh huấn luyện thời xưa, nay vẫn còn quyền tự trị như các lãnh chúa địa phương, với các dự án dầu khí hay xây dựng hạ tầng có thể biến Miến Điện thành cửa ngõ cho Trung Quốc thông thương ra Vịnh Bengal và Ấn Độ Dương mà khỏi vòng qua eo biển Malacca, Miến Điện trở thành một mối quan tâm về an ninh cho Ấn Độ.

    Do đó, việc phát triển bang giao song hành với cả Trung Quốc và Ấn Độ không đạt mục tiêu mơ ước ban đầu là chẵn lẻ gì thì các tướng lãnh cũng thắng, khi đu dây ở giữa.

    Thứ hai, Miến Điện là xứ đa chủng với chính thức là 135 sắc tộc khác nhau, thực tế là ngoài dân Miến chiếm gần 70% dân số còn có ba sắc tộc lớn khác. Vì đặc tính đa chủng ấy, họ mới lập ra Liên hiệp Miến Điện từ khi giành lại độc lập năm 1948. Chế độ quân phiệt lại đàn áp các sắc dân thiểu số hay mặc nhiên hạ phóng một số lãnh tụ sắc tộc trong từng vùng sinh sống riêng.

    Nạn buôn lậu ma túy, võ khí, sự lây lan bệnh tật và làn sóng tỵ nạn đã gây bất ổn cho một xứ lân bang là Thái Lan. Nếu chế độ tập quyền hiện nay tan rã, các nước có thể lại gặp một thảm họa tương tự như sau khi Liên bang Nam Tư sụp đổ. Các xứ Á châu sẽ không thể nhắm mắt được như trước vì Miến Điện sẽ là vấn đề của họ, nhất là khi mà xứ này có trữ lượng khí đốt được đánh giá là một trong 10 nơi nhiều nhất.

    Vì mấy lý do đó, Trung Quốc khó bao che cho chế độ như trong quá khứ, nhất là khi Bắc Kinh đang có nhiều vấn đề nội bộ và muốn xuất hiện như một xứ văn minh nhân dịp tổ chức Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Họ phải chú ý hơn đến dư luận quốc tế, trước tiên là tại Á châu, và nếu khéo xử thì vẫn không mất phần với chính thể lâm thời sẽ ra đời sau này.

    Bài học cho Việt Nam

    Việt Long: Câu hỏi cuối, thưa ông, tất nhiên phải liên hệ đến Việt Nam. Trước tình cảnh đó của Miến Điện, người Việt Nam nên nghĩ sao?


    Nguyễn Xuân Nghĩa: Về phía chính quyền, tôi cho rằng không thể cấm đoán báo chí loan tin về những chuyện động trời như đang xảy ra tại Miến Điện từ sáu bảy tuần nay. Thứ hai, nếu mai này Việt Nam được là hội viên của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc thì sẽ bỏ phiếu ra sao khi hồ sơ Miến Điện được đưa ra quốc tế? Bỏ phiếu theo ý kiến của Trung Quốc và Liên bang Nga hay theo quan điểm quyền lợi của Việt Nam?

    Về phía dân chúng, tôi cho rằng người Việt Nam cần biết về Miến Điện vì xứ này cũng có các chứng tật bất toàn như Việt Nam khi xét đến quyền lợi của người dân, dù là ở một mức độ khác. Và những người muốn cho Việt Nam được tự do và dân chủ hơn cũng cần chú ý tới sức cản của Trung Quốc, như đã thấy tại Miến Điện. Nó làm cho quốc gia khó xoay trở để chọn lựa giải pháp tốt đẹp nhất cho mình.

     
    [/align] 
    [/align]© 2007 Radio Free Asia
    [/align][/align]


    Các tin, bài liên quan

    [/align]http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/02/BurmeseBurden_NXNghiaVLong/


    [/align]
    Đăng nhập để trả lời
    0