Mấy năm về trước, mỗi lần đi du lịch nơi nào quan trọng, thì tôi vác theo hai ba cái máy chụp ảnh, vài ba ống kính, bảy tám cuồn phim. Chỉ vấn đề chụp ảnh thôi, mà tôi phải hì hục lôi kéo cả chục ký hành lý. Tôi còn nhớ, có lần trèo núi Phú Sĩ (Fujiyama), tôi mang theo máy Mamiya RB67 với 3 ống kính, và cái case bằng nhôm - nặng ít nhất 4,5 chục pounds. Hôm nay, ai hỏi mấy tấm hình chụp núi Phú Sĩ đâu rồi, tôi cũng không biết nữa. Tôi mua máy chụp hình digital hai năm trước. Lúc đó 3 megapixel là tuyệt rồi! Máy tôi hiệu Kodak 4800- 3.2 megapixel. Sau vài tháng dùng nó trong nhà, ngoài vườn, gia đình tôi đi du lịch vòng quanh thế giới. Lần đầu tiên đi chơi xa, mà tôi không vác theo những cái máy xài phim nặng nề. Sau đó mỗi lần đi đâu xa tôi mang theo cái digital camera của tôi như là cái thẻ tín dụng vậy – digital camera – don’t leave home with out it!
Một vài bạn có PM cho tôi và hỏi ý kiến về máy chụp ảnh digital. Tiện đây tôi xin đóng góp vài kinh nghiệm liên hệ đến đề tài này, hầu giúp cho ai có thắc mắc, hoặc muốn đóng góp thêm.
Vài điểm xấu (con) về máy chụp ảnh digital:
1)Về phẩm chất của tấm hình, thì trung bình, máy digital chưa bằng máy dùng phim. Nếu chỉ in hình cở 10x14 inch hay nhỏ hơn, thì máy digital tốt có thể cạnh tranh với máy dùng phim.
2)Máy digital thường thì mắc tiền hơn máy dùng phim.
3)Ða số máy digital phải chờ vài giây để ghi information, cho nên thời gian từ khi nhận nút chụp tấm hình đầu, cho đến khi sẵn sàng để chụp tấm hình kế tiếp rất lâu (3,4 giây là thường). Cho nên máy digital hơi bất tiện khi dùng chụp hình thể thao (sports) , hay những cảnh linh động.
Vài điểm tốt (pro) về máy chụp ảnh digital:
1)Không tốn tiền mua phim. Ðây là một lợi ích quan trọng mà tôi dùng máy digital. Những bôi hình đều được ghi vào cái chip nhỏ, bề ngang, dọc chỉ 3,4 cm, rất gọn gàng. Máy tôi dùng loại compact flash card. Tôi đi du lịch hai tuần liên tục, chụp hơn 300 bôi hình, mà chỉ dùng 2 cái flash card 128meg và 1 cái 64meg. Ngày nay, 128meg compact flash card bán chừng 3,4 chục đô la.
2)Xóa những bôi hình xấu. Vì không dùng phim, cho nên khi chụp bôi nào mà mình không thích, thì cứ xóa, rồi chụp tiếp. Khi về nhà chuyển mấy bôi hình đã chụp từ compact flash card vào harddrive. Như vậy mấy cái flashcard của mình được tróng. Trên nguyên tắc bạn có thể dùng mấy cái flash card mãi mãi, cho đến khi nào nó bị hư.
3)Có kết quả liền. Vài giây sau khi chụp, bạn có thể in hình liền qua máy printer. Mỗi lần cần có hình để làm visa, tôi đặt từng người trong gia đình đứng trước một bức tường trắng trong nhà, chụp mỗi người vài bôi, chọn tấm đẹp nhất cho vào computer và in ra để làm hình cho vào đơn xin visa- khỏi cần trả 9, 10 đồng mỗi người, nếu ra tiệm chụp.
4)Hình từ máy digital có thể gởi cho bạn bè qua e-mail rất nhanh.
5)Bạn chó thễ trử hình vào vài nơi miễn phí trên Internet, và cho bạn bè đến đó để xem hình bất cứ lúc nào.
6)Hình digital có thể sửa đổi qua các program hiện có. Các bạn có thể sửa màu của cảnh hoàng hôn cho nó thêm rực rỡ, bỏ phần đệm background của hình, đổi hình màu thành hình trắng đen, v.v...
Nên chọn máy digital nào?
Với đà tiến triển về máy chụp ảnh, máy tối tân nhất hôm nay, năm sau sẽ là lỗi thời. Bạn nên chọn máy nào vừa túi đồng tiền cho mình. Thường thì máy nào có khả năng chụp ảnh dùng nhiều pixel chừng nào thì tốt chừng nấy. Máy 5 megapixel chụp hình rõ hơn máy 3 megapixel. Ống kính tốt cũng rất quan trọng. Nếu các bạn dùng để chụp hình trong gia đình, bạn bè, du lịch, thì 3,4 megapixel cũng đủ xài rồi. Máy 3,4 megapixel hiện nay có giá trung bình dưới $500. Máy 5 megapixel thì từ $600 đến $1200. Còn những máy 11,12 megapixel thì dành cho professional hay những người có tiền và “chịu chơi”(khổ cho tôi vì mình chịu chơi, nhưng không có tiền). Trước khi mua máy chụp ảnh digital nào, bạn có thể vào cái site này để xem những chi tiết về nó: http://www.dpreview.com/
Nên mua máy chụp ảnh digital ở đâu?
Thường thì những nơi shopping clubs như: Sam’s hay Costco là rẽ nhất, nhưng họ không có nhiều kiểu để lựa chọn. Theo tôi thấy thì mail order là rẽ nhất, nhưng hơi bất tiện là phải chờ đợi gởi về, và nếu không thích thì phải gởi trả lại, tốn tiền gởi, tiền restock, lung tung. Nơi mua mắc nhất, thường là những tiệm bán máy chụp ảnh địa phương, như Ritz, hay Wolf Camera. Thí dụ, cái máy mà tôi đang định mua là Minolta D’image 7i, Ritz và Wolf Camera bán giá $999, trong Costco và Sam’s thì không có, mail order, rẽ nhất là $649 cọng cước phí và bảo hiểm thành chừng $700.
Vài tấm tranh chụp bằng cái máy digital lỗi thời của tôi:



Tôi xin ngừng đây, ai có thắc mắc hoặc ý kiến gì cọng thêm xin mời!(thông cảm về lỗi chính tả- quên đem theo tự điển)
Một vài bạn có PM cho tôi và hỏi ý kiến về máy chụp ảnh digital. Tiện đây tôi xin đóng góp vài kinh nghiệm liên hệ đến đề tài này, hầu giúp cho ai có thắc mắc, hoặc muốn đóng góp thêm.
Vài điểm xấu (con) về máy chụp ảnh digital:
1)Về phẩm chất của tấm hình, thì trung bình, máy digital chưa bằng máy dùng phim. Nếu chỉ in hình cở 10x14 inch hay nhỏ hơn, thì máy digital tốt có thể cạnh tranh với máy dùng phim.
2)Máy digital thường thì mắc tiền hơn máy dùng phim.
3)Ða số máy digital phải chờ vài giây để ghi information, cho nên thời gian từ khi nhận nút chụp tấm hình đầu, cho đến khi sẵn sàng để chụp tấm hình kế tiếp rất lâu (3,4 giây là thường). Cho nên máy digital hơi bất tiện khi dùng chụp hình thể thao (sports) , hay những cảnh linh động.
Vài điểm tốt (pro) về máy chụp ảnh digital:
1)Không tốn tiền mua phim. Ðây là một lợi ích quan trọng mà tôi dùng máy digital. Những bôi hình đều được ghi vào cái chip nhỏ, bề ngang, dọc chỉ 3,4 cm, rất gọn gàng. Máy tôi dùng loại compact flash card. Tôi đi du lịch hai tuần liên tục, chụp hơn 300 bôi hình, mà chỉ dùng 2 cái flash card 128meg và 1 cái 64meg. Ngày nay, 128meg compact flash card bán chừng 3,4 chục đô la.
2)Xóa những bôi hình xấu. Vì không dùng phim, cho nên khi chụp bôi nào mà mình không thích, thì cứ xóa, rồi chụp tiếp. Khi về nhà chuyển mấy bôi hình đã chụp từ compact flash card vào harddrive. Như vậy mấy cái flashcard của mình được tróng. Trên nguyên tắc bạn có thể dùng mấy cái flash card mãi mãi, cho đến khi nào nó bị hư.
3)Có kết quả liền. Vài giây sau khi chụp, bạn có thể in hình liền qua máy printer. Mỗi lần cần có hình để làm visa, tôi đặt từng người trong gia đình đứng trước một bức tường trắng trong nhà, chụp mỗi người vài bôi, chọn tấm đẹp nhất cho vào computer và in ra để làm hình cho vào đơn xin visa- khỏi cần trả 9, 10 đồng mỗi người, nếu ra tiệm chụp.
4)Hình từ máy digital có thể gởi cho bạn bè qua e-mail rất nhanh.
5)Bạn chó thễ trử hình vào vài nơi miễn phí trên Internet, và cho bạn bè đến đó để xem hình bất cứ lúc nào.
6)Hình digital có thể sửa đổi qua các program hiện có. Các bạn có thể sửa màu của cảnh hoàng hôn cho nó thêm rực rỡ, bỏ phần đệm background của hình, đổi hình màu thành hình trắng đen, v.v...
Nên chọn máy digital nào?
Với đà tiến triển về máy chụp ảnh, máy tối tân nhất hôm nay, năm sau sẽ là lỗi thời. Bạn nên chọn máy nào vừa túi đồng tiền cho mình. Thường thì máy nào có khả năng chụp ảnh dùng nhiều pixel chừng nào thì tốt chừng nấy. Máy 5 megapixel chụp hình rõ hơn máy 3 megapixel. Ống kính tốt cũng rất quan trọng. Nếu các bạn dùng để chụp hình trong gia đình, bạn bè, du lịch, thì 3,4 megapixel cũng đủ xài rồi. Máy 3,4 megapixel hiện nay có giá trung bình dưới $500. Máy 5 megapixel thì từ $600 đến $1200. Còn những máy 11,12 megapixel thì dành cho professional hay những người có tiền và “chịu chơi”(khổ cho tôi vì mình chịu chơi, nhưng không có tiền). Trước khi mua máy chụp ảnh digital nào, bạn có thể vào cái site này để xem những chi tiết về nó: http://www.dpreview.com/
Nên mua máy chụp ảnh digital ở đâu?
Thường thì những nơi shopping clubs như: Sam’s hay Costco là rẽ nhất, nhưng họ không có nhiều kiểu để lựa chọn. Theo tôi thấy thì mail order là rẽ nhất, nhưng hơi bất tiện là phải chờ đợi gởi về, và nếu không thích thì phải gởi trả lại, tốn tiền gởi, tiền restock, lung tung. Nơi mua mắc nhất, thường là những tiệm bán máy chụp ảnh địa phương, như Ritz, hay Wolf Camera. Thí dụ, cái máy mà tôi đang định mua là Minolta D’image 7i, Ritz và Wolf Camera bán giá $999, trong Costco và Sam’s thì không có, mail order, rẽ nhất là $649 cọng cước phí và bảo hiểm thành chừng $700.
Vài tấm tranh chụp bằng cái máy digital lỗi thời của tôi:



Tôi xin ngừng đây, ai có thắc mắc hoặc ý kiến gì cọng thêm xin mời!(thông cảm về lỗi chính tả- quên đem theo tự điển)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)