SỐNG TỐT VỚI NHAU SAO KHÓ QUÁ NGƯỜI ƠI
Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi!
Vậy mà ta vẫn cần phải sống
Phố xá ồn ào, dòng đời sôi động
Xanh đỏ sắc màu em vẫn là em
Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi!
Khi mất niềm tin ta không còn ta nữa
Dẫu từng là bạn bè yêu thương một thủa
Đi cùng phía một con đường sao không thể gặp nhau?
Có phải trái tim đã đổi màu
Hay trái đất không còn quay như trước nữa
Có lẽ nào, có lẽ nào người ơi lầm lỡ
Loá ánh đèn màu quên mất mảnh Trăng xưa?
Xanh đỏ sắc màu em vẫn ngu ngơ
Vẫn mộng du trong miền Trăng cổ tích
Vẫn trong trẻo tiếng cười khúc khích
Phố xá ồn ào anh chẳng nhận ra đâu!
Có phải chăng năm tháng đã bạc màu
nên phải nhuộm chàm, đen, xanh đỏ
Tiếng em lạc trong âm thanh chát chúa
Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi ?
Vũ Thị Minh Nguyệt

VUI BUỒN...MÃI THÔI
Trời cao khi nắng khi mưa
Trần gian quanh quẩn bốn mùa nối nhau
Buồn vui như những nhịp cầu
Nối từ cuộc sống vào sâu cõi lòng.
Ước như mây trắng thong dong
Quẩn quanh cũng chỉ như dòng nước trôi
Ước như những cánh chim trời
Bay xa đâu thể quên nơi tổ làm.
Khó khăn ngập lối trần gian
Bàn chân cố gắng ,cơ hàn cũng qua
Sướng vui gặp những lụa là
Tự nhiên gặp khó ,như hoa mau tàn.
Ta gom một chút thở than
Thả vàng muôn lá ,theo làn gió thu
Con tim đỡ nặng suy tư
Mặc đời trôi chảy ,giống từ ngày xưa...
MINH TUẤN
ANH CHÚC EM VUI NHÉ -DẠO NÀY ĐỌC THƠ EM THẤY TÂM TRẠNG QUÁ VẬY?
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)














