Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Cha tôi - THẠCH TÂM 🔒

5 trả lời, 1.267 lượt xem — Trang 1 / 1
Tác phẩm : Cha tôi
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Bài viết
Nguồn : Báo Áo Trắng – Tháng /1996
Người đánh máy : lishiyuan
--------------

Theo lời kể của ngoại tôi thì cuộc tình duyên giữa cha và mẹ cũng êm ả và thơ mộng lắm. Sở dĩ ngoại ưng thuận gả mẹ khi cha vừa cầu hôn bởi những năm 56, 57 đồng lương công chức của cha đủ để gầy dựng một tổ ấm nho nhỏ. Hơn nữa, cái câu hát “Bướm vàng đậu trái mù u, lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn” dường như không mảy may xao động lòng ngoại… Bởi thế, mẹ tôi đành giã từ đèn sách để nâng khăn sửa túi cho cha khi bà vừa tròn 17 tuổi – bằng tuổi nhỏ út hay nhõng nhẽo bây giờ…
Tôi còn nhớ những năm mới giải phóng, cha đưa cả gia đình về nương nhờ quê ngoại. Với nghề xây dựng cầu đường, cha rong ruổi từ Trảng Bàng qua Dầu Tiếng rồi lên tận khu kinh tế mới Lâm Đồng. Vài ba tháng một lần cha mới về thăm nhà. Ngày đó, mỗi lần vừa nhác thấy bóng cha bước qua cây cầu dừa bắc ngang con xẻo nhỏ là chị em chúng tôi bỏ ngay việc nghịch ngợm, reo hò ầm ĩ đón cha. Có năm, gặp lúc Trung thu, cha mua cho mỗi đứa một cái bánh hình chú heo con thật ngộ nghĩnh. Sự chăm sóc và bảo ban của cha qua những lá thư gởi cho mẹ thành ra quá xa vời đối với chúng tôi.
Dường như càng ngày khoảng cách giữa cha – con càng xa. Cho đến một hôm, chúng tôi đã thực sự lớn hẳn khi đón cha bằng những câu chào hỏi thông thường thay cho sự reo hò khi xưa. Thế nhưng cha vẫn vô tình không nhận thấy sự đổi thay lớn lao này. Cha vẫn đi loanh quanh vườn nhà, đọc sách, thăm hỏi bà con chòm xóm… rồi lại bắt đầu những chuỗi ngày biền biệt nơi phương xa…
Giờ đây, cha về nghỉ hưu với một số tiền khiêm tốn, cùng ít quà kỷ niệm của đơn vị và hàng đống tài liệu mà ông đã tìm tòi trong hàng chục năm qua. Trong suy nghĩ và nhận thức của lũ con đã trưởng thành, vật lộn với những vòng quay nghiệt ngã của thời buổi “kinh tế thị trường”, thì cha đã trở về với hai bàn tay trắng. Đôi lúc, chúng tôi còn thầm trách cha sao chẳng thức thời như các bạn đồng nghiệp. Chỉ cần viết sai vài con số khi thực hiện các công trình là họ đã xây được nhà, sắm được xe. Còn cha thì suốt đời vẫn cần mẫn, liêm chính bất chấp cái nghèo vẫn bám sát sau lưng. Hàng tuần, cha vẫn cọc cà cọc cạch trên chiếc xe đạp cũ kỹ đến thăm bạn bè hoặc ghé qua các công trình cha đã thi công xem có sự thay đổi nào? Nhìn cha vẫn thanh thản trong cuộc sống đầy ắp bon chen này, lắm lúc trong tôi chợt dâng lên niềm tự hào: Cha quả là một con người liêm khiết nhất.
THẠCH TÂM
Le Thi Duyen
0
Tác phẩm : Vẫy tay ngậm ngùi
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Tùy bút xanh
Nguồn : Báo Tuổi trẻ – Ngày 18/3/1997
Người đánh máy : lishiyuan
--------------------
Ba mươi ngày trôi qua như một giấc mơ mà phần mộng mị dường như ngập tràn hơn phân nửa. Với tờ quyết định giấy trắng mực đen, thoắt cái tôi nghiễm nhiên trở thành một “nhân viên văn phòng” suốt ngày làm bạn cùng Anh văn, vi tính. Giấc mộng văn chương ngày nào đã tan thành khói mây…
Nhiều hôm ngồi dịch một tờ fax của khách hàng, chợt nhói lòng ước chi có phép mầu để biến tờ giấy đầy những câu chữ thương mại kia thành một đoản văn, tùy bút, hay truyện ngắn để tha hồ đọc, tha hồ sống với những từ ngữ thấm đẫm chất văn chương…
Vài tập thơ, bài báo cất trong ngăn kéo, lâu lâu giở ra nhìn lướt một vài trang… Chợt một hôm nghe lòng mình hụt hẫng, khi cố nhớ vẫn không sao đọc hết một bài thơ – bài thơ mà dạo nào tôi đã thuộc nằm lòng đến từng dấu chấm, dấu phẩy.
Rồi hằng ngày giở vội tờ báo quen, vẫn dừng lại thật lâu trước những tên bạn bè cùng trường, cùng lớp (danh từ phóng viên giờ đây sao mà “oai” đến lạ - mà cũng xa xôi biết chừng nào!). Ngày qua ngày tôi vẫn đến công ty, tập thói quen ăn thật nhanh để dư giờ… đi ngủ. Nhét vào đầu những thông tin hàng hóa, nhưng lại vỗ về tìm những lời hứa dịu dàng: hẹn một ngày nhất định sẽ trở lại với văn chương!
THẠCH TÂM (18/3/1997)
Le Thi Duyen
0
Tác phẩm : Nỗi niềm riêng
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Tản mạn cuối tuần
Nguồn : Báo Tuổi trẻ – Ngày 05/7/1997
Người đánh máy : lishiyuan
--------------------
(Tặng những người học văn chương nhưng phải sống bằng nghề khác)
Trong sự tình cờ ngẫu nhiên, bài viết ngắn mà chủ nhân của nó đánh lén trên máy vi tính có người phát hiện. Tin tức lan truyền một cách vu vơ khi thấy bài viết này nằm trên trang báo. Có lẽ sự ngạc nhiên ấy sẽ dễ dàng trôi vào lãng quên nếu không có lần xuất hiện thứ hai…
Sau những giây phút ngỡ ngàng cảm động, tác giả lập tức nhận được một số đóng góp, phê bình. Nào là “lãng mạn tiêu cực”, “mất quan điểm nghề nghiệp”… cùng hàng chục lời bình luận khác nhau…
Dẫu biết rằng trong cuộc sống hiện giờ, miệt mài lao vào học Anh văn, vi tính, quản trị kinh doanh để dễ dàng hội nhập với thế giới mới là thời thượng. Nhưng dù có khắt khe, có chai sạn đến độ nào đi nữa, xin hãy đừng quên những trường hợp ngoại lệ. Và một ngày nào tạm gác đi những toan tính đời thường, dừng chân trước ngưỡng cửa văn chương, chắc bạn sẽ dễ dàng cảm thông với những người đã trót đắm mình trong cái bí ẩn vô cùng của chữ nghĩa, của tri thức…
THẠCH TÂM (Tuổi trẻ 05-7-1997)
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-20 07:39:06lishiyuan>
Tác phẩm : Đâu rồi tình thân?
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Tùy bút xanh
Nguồn : Báo Tuổi trẻ – Ngày 02/5/1997
Người đánh máy : lishiyuan
---------------------

(Gửi P.L – B.M.T.)
Cái thuở cả lũ tụi mình ríu rít như chim, nghịch như quỉ sứ đã xa tít mù rồi nhỏ ạ! Không biết bây giờ, ở cái xứ cao nguyên đất đỏ mà ngày trước nhỏ thường kêu là “buồn muôn thuở” đó, cặm cụi với công việc của một điện thoại viên, nhỏ có còn nhớ những sáng rộn ràng nơi hành lang giảng đường, tụi mình chào nhau bằng những cái nháy mắt nghịch ngợm, những nụ cười không chút vụ lợi và cả những ngôn từ chỉ có… sinh viên mới dùng mà thôi?
Chắc nhỏ không ngờ rằng ta giờ đây hệt một kẻ lạc vào ngõ khác. Hằng ngày đến nơi làm việc, hòa trong cái vẻ vội vàng của những người chung quanh, làm phần việc của mình, rồi ra về. Lời chào khách sáo lâu ngày dẹp bỏ, thay cho nụ cười xã giao. Có hôm mang nỗi buồn giận từ trong giấc mơ đêm trước đến văn phòng, quẳng luôn nụ cười vào sọt rác…
Ngày xưa, trong giảng đường mênh mông thế mà tụi mình vẫn có tình thân. Giờ đây, cái không gian nhỏ hẹp này chỉ có tiếng máy lạnh rì rì, tiếng lách cách của bàn phím và tiếng chuông điện thoại réo từng hồi cùng những ánh mắt ơ thờ… Cũng may là ta vẫn còn chút lãng mạn của ngày nào để viết những dòng này cho nhỏ.
Tuổi trẻ 21/5/1997
Le Thi Duyen
0
Tác phẩm : Xa rồi… hạ ơi!
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Tùy bút xanh
Nguồn : Báo Tuổi trẻ – Ngày 12/8/1997
Người đánh máy : lishiyuan
--------------------

Những cơn nắng hanh hao của mùa hạ trắng như màu sóng, vàng như màu cát và xanh như sóng nước trùng dương, lại có khi chợt trốn vào mây, gọi những cơn mưa về thăm phố cũ. Phố cũ có dãy nhà lâu năm với mái ngói nghiêng nghiêng, có gốc phượng già cằn cỗi thường trổ hoa đỏ rực cả một góc trời, và có lũ học trò rộn ràng mơ ước về một khung trời tuổi trẻ với những cuộc vui dậy trời. Hạ của ngày xưa là một cánh võng đu đưa giữa vườn trái cây trĩu quả, là một buổi trưa vẫy vùng giữa biển Vũng Tàu xanh trong, là một đêm bó gối nơi hàng hiên của căn nhà lá nhỏ ở ngoại thành, ngắm những vì sao đi lạc trong đợt chiến dịch ánh sáng văn hóa…
Hạ của ngày nay lại là những chuỗi ngày dài ngồi sau bàn làm việc, nhìn dòng xe cộ tấp nập bên ngoài khung cửa kính, nhìn “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng” mà ngẩn ngơ buồn vì những ngày xưa sao đã quá xa!... Hạ của ngày nay còn là những hôm trông chờ kỳ lương hằng tháng, nhẩm tính xem với số tiền ấy có thể làm được những gì. Có đủ để làm một chuyến du lịch ngắn ngày? Có mua được những quyển sách nằm đầy ắp trên kệ ngang kệ dọc trong nhà sách hay không?...
Thế mới biết những hoài niệm cũ đôi khi có thể làm hồn ta đau thắt trong nỗi nhớ nhung, luyến tiếc khôn nguôi, nhất là khi ta đã thật sự mất đi điều ấy!
Tuổi trẻ 12-8-1997
Le Thi Duyen
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-13 22:21:04Ct.Ly>
Tác phẩm : Hạ xưa
Tác giả : THẠCH TÂM
Thể loại : Một chút lãng mạn
Nguồn : Báo Mực Tím – Ngày 13/8/1997
Người đánh máy : lishiyuan
--------------------
Trưa ngớt việc ngồi nhìn xuống phố, phố rộn ràng kẻ lại người qua. Cây phượng già bên kia đường sao rực đỏ những hoa, thắp cháy lòng ta những rộn ràng nuối tiếc…
Thuở đến trường giờ đã quá xa! Giảng đường, bảng đen ngày nào chỉ còn là hoài niệm. Ta nhớ làm sao mùa hè năm thứ nhất, cả lớp lên đường đến những vùng sâu. Cuối buổi dạy trời đổ mưa rả rích, mình tựa vai nhau ngồi đếm những giọt buồn. Đêm ngoại thành chỉ có rổ khoai môn, vẫn ấm lòng các chàng trai, cô gái… để ngày chia tay cứ mãi bùi ngùi…
Hạ của ngày xưa có quá nhiều kỷ niệm. Bạn giờ đây có giữ được chút nào? Hay giờ đây bạn cũng như ta, như những kẻ đã qua thời mực tím. Ngày qua ngày ngồi sau khung cửa kính, nhìn phượng bay, nhìn nắng đượm thật vàng. Chiều tan tầm về ngang qua lối cũ, lòng lại bảo lòng hãy nhớ đến hạ xưa!
Báo Mực Tím – Ngày 13/8/1997
 
 
Đã mang vào thư viện
Chúc vui
Le Thi Duyen
0