Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Hà Kin

1 trả lời, 3.082 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-09 19:14:30Ngọc Lý>
hà kin
[/align]'I am đặc biệt'
[/align] Yahoo! 360° - Black Coda - Blog Entry dành riêng cho Hà Kin Kin





Hà Kin, một blogger trẻ tuổi mới đây nổi đình nổi đám với cuốn 'Chuyện tình ở Newyork' vốn được đưa lên mạng trong nhiều kỳ và sau tổng hợp thành sách.
 
[/align]Trước đó cô cũng thu hút được nhiều sự chú ý khi còn làm ở Bộ Ngoại giao Việt Nam với bài phản bác lại những blog u ám về hội nghị APEC mà Việt Nam tổ chức cuối năm ngoái.

'Chuyện tình ở Newyork' của Hà Kin đã phải ngay lập tức tái bản do nhiều người tìm đọc trong khi cô nói blog của cô có những ngày được hơn 26.000 lượt người tới thăm.

Trong một bài viết mới đây, cô tự đi tìm lời giải thích cho sự nổi tiếng trong thế giới ảo và cả thế giới thật của mình. Đây là bài viết riêng cho blog của cô với giọng văn mà giới blogger có lẽ gọi là 'nhí nhảnh con cá cảnh' và BBC không biên tập lại.


Thế nào là “cá tính?” Là tính của con cá? Nghĩa là tính của động vật, người cũng là động vật. Tóm lại là ai cũng cá tính hết! Thông minh như tinh tinh hay dở hơi biết bơi ăn cám hấp đều là cá tính.

Và cũng làm gì có ai giống nhau một trăm phấn trăm trên thế gian này, kể cả có là clone cũng không bao giờ có chuyện đó.

Hồi trước có vài bài báo phản biện vụ nhân bản vô tính người, họ đặt ra câu hỏi: “Thế có thêm vài Hitler và Mussonlini nữa thì làm sao?”. Quên đê, cứ đẻ ra bé Hitler mới đi, đem về đây cho tớ nuôi, một ngày 5 lần đi hót phân mèo cùng tớ. Lớn tớ bắt cạo râu. Thế là thuần tính hết, ngoan hết...cá tính hết!

Lại quay lại chủ đề chính, tớ thấy mọi người bảo tớ cá tính, đặc biệt. Mặc dù tớ cũng biết tớ cá tính, đặc biệt...giống y như mọi người vậy, nhưng mà cứ khen tớ (có phải là khen 0?) tớ vẫn sướng! Thế hôm nay tớ nói về 2 sản phẩm của tớ, để chứng minh cho việc tớ “cá tính” và “đặc biệt”. Đó là BLOG và NYLS.

Vì sao mọi người biết đến blog của tớ?

- Vì vụ APEC. Hồi đó tớ có viết hai bài blog rất dài phản biện lại vụ bức xúc của các em sinh viên tình nguyện.

 Thế là lượt view của tớ lại tăng. Lên tận trăm nghìn, tớ “sợ” toát mồ hôi hột!
[/align] 
[/align][/align]



[/align]
Mà hồi đó vụ này hot lắm cơ, đến ông ngoại tớ ở quê còn hỏi: “Mấy đứa đi tình nguyện nói năm nay APEC làm dở lắm nhé, không bằng...Tiger Cup đâu”. Thế là tớ trổ tài hùng biện. Tự nhiên link được phát tán đi cứ như lửa. Trước APEC page view của tớ có mỗi 6666.

- Sự việc dừng lại, blog của tớ lúc đó cũng chưa có gì nhiều đặc biệt. Các bạn vào đọc APEC là chính, hung có đọc các bài khác! Thế nhưng có một bạn phóng viên của báo Tí Trẻ lại tự nhiên cho tớ lên báo, tớ được làm nhân vật phản diện, có link minh họa đàng hoàng, thế là thiên hạ lại lao vào blog của tớ ầm ầm. Thế là lượt view của tớ lại tăng. Lên tận trăm nghìn, tớ “sợ” toát mồ hôi hột!

Nhưng mà nhờ thế mọi người bắt đầu phát hiện ra cái tên Hà Kin, họ chợt nhớ ra một bạn Hà Kin có cái nút đỏ đáng ghét một thời đình đám hóa ra ứ phải là...thằng lào, là con xịn hẳn hoi!

Các entry bắt đầu được chú ý và quan tâm, vì lúc này tớ chuyển hẳn từ forum hakinkin sang blog, mọi người add tớ ầm ầm, tớ accept hết, còn mở cả blog thứ hai để “nạp thêm hàng”.

- Từ APEC, mọi người phát hiện ra một kho âm nhạc mới và những bài viết gây cấn, họ truyền nhau, lượt view tăng đều đều mỗi ngày vài trăm.

- Tiếp đến vụ Chuyện tình New York. Nhớ phần mở đầu, đang buồn thúi ruột, chả biết có ai thèm đọc không. Ai dè......cứ thế...thôi khỏi nhắc nó đã tới ngày hôm nay.

Vì sao mọi người chịu khó đọc blog của tớ?

- Vì blog của tớ có nhiều nhạc hay (chắc chắn thế, tớ xem lượt view nghe nhạc và số lượng email xin nhạc của tớ hơi bị nhiều!)


[/align]
- Vì blog của tớ có ảnh đẹp (nhưng dạo này tớ lười up ảnh).
- Vì blog của tớ có những bài viết cực kỳ gay cấn với những chủ đề gây tranh cãi và tớ rất thích biện luận, biện luận cho con kiến lọt lỗ tai thì thôi í hoặc thật là...cùn, mà tòan chủ đề hot cả. Thế nên tớ cũng hot theo.
- Vì...NLYS
- Vì tớ và....ông ngoại tớ vui tính!
- Vì tớ là người rất chịu khó tìm tòi và thích chia sẻ.
- Vì tớ rất friendly!
- Vì...tớ vẫn chưa nghĩ ra

Mọi người đọc blog của tớ khi thấy tớ cãi cứ nhem nhẻm tưởng tớ hiếu chiến lắm, chủ đề nào tớ cũng phản biện được, ai phản đối tớ tớ cũng cãi được. Sự thật là tớ... hiếu chiến thật, nhưng mà chỉ khi để bảo vệ quan điểm của tớ mà thôi.

Còn bình thường ra đường tớ ngoan cực, thằng lào đánh tớ là tớ chạy văng bitis ngay lập tức. Thề, trừ khi nó là... thằng trẻ con tớ mới dám múc lại!

Mỗi khi tớ post một đề tài mà tớ biết chắc chắn rằng sẽ có người phản đối, sẽ có người nhảy vào cãi cùn và cãi rất hiển nhiên, nhưng tớ xác định khi bài viết của mình không ảnh hưởng tới bố con thằng nào và trong nhận thức của tớ sự cãi nhau mang lại lợi ích thì tớ sẽ không nề hà gì mà post, kể cả chủ đề nhạy cảm và còn gây tranh cãi lớn.

Chẳng bao giờ quan điểm gì của mình là vừa lòng hết cả thiên hạ vì nhận thức của thiên hạ là không đồng nhất. Nếu tớ sợ những sự phản hồi thì tớ sẽ chẳng làm được việc gì và chẳng dám nói gì, và thế thì bạn Hà Kin đâu còn “đặc biệt” và “cá tính” nữa.

Chỉ là, tớ mà đã viết một chủ đề là tớ rất tự tin và có những lý lẽ thuyết phục theo đúng nhận thức của tớ. Chỉ mong bạn nào phản hồi thì đọc cho nó kỹ và đảm bảo rằng sự phản biện của bạn sẽ không tự làm bạn XẤU HỔ!

Và mặc dù tớ rất friendly nhưng tớ có một nhược điểm LỚN, tớ sẽ nhắc đi nhắc lại để tớ và mọi người...nhớ, đó là tớ bị BỆNH ĐÃNG TRÍ! Vậy nên có bạn nào viết mail cho tớ mà tớ bỏ sót thì thông cảm là tớ quên nhé, từ ngày tớ sinh ra đến giờ chưa biết chảnh là gì. Chảnh như cún cảnh!

Tớ bật mí là bé mèo vàng của tớ cũng bị bệnh đãng trí, có hôm tớ cứ nhớ là lông nó màu...trắng và nó thì cứ nhớ là nó chưa ăn gì trong khi tớ nhớ là tớ vừa cho nó một bát to tú hụ đồ ăn rùi. Khổ lắm cơ.


 Trong số các blog đại gia kia thì blog tớ thuộc dạng lẩu Lasagna.
[/align] 
[/align][/align][/align]
Hiện giờ thì tớ vẫn ngạc nhiên vì tại sao mình lại được bon chen vào trong đám các bloggers đại gia cỡ Trang Hạ, Joe, Anh Ngọc, Cô gái Đồ Long...Toàn blog đình đám và toàn người nổi tiếng cả, tớ là ít VÍP nhất, loại nửa mùa.

Tớ cũng chả quen VIP nào trong cuộc đời tớ trừ một người là bạn bố tớ, chú ấy tên là... VIP. Nguyễn Trần Đặng Víp!

Trong số các blog đại gia kia thì blog tớ thuộc dạng lẩu Lasagna. Trang Hạ dịch truyện, phóng sự, Anh Ngọc bình luận thể thao, Cô gái Đồ Long với những phi vụ tình tiền kinh người nghẹt thở trong giới nghệ sĩ, Joe...viết tiếng Việt. Tớ hâm mộ anh Joe nhất, viết tiếng Việt hay kinh người, rất là sense of humor, chỉ có Việt Nam mình mới nổi tiếng nhờ...giỏi tiếng Việt thế chớ. May đấy, chứ anh Joe mà sang Lào thì đừng có mơ mà nổi tiếng, nghe nói yahoo chưa có hỗ trợ tiếng Lào!

Còn blog của tớ, có đủ truyện, nhạc, sex....tiếng Việt....không có thể thao và nghệ sĩ (nhưng biết đâu tương lai tớ đú theo chị Đồ Long và anh Ngọc???? Hihihihi) Lúc đấy tớ sẽ thành super blog, super lẩu!

Thế còn NYLS?

Vì sao cuốn Chuyện tình New York của tớ là một cuốn sách đặc biệt?



[/align]
Hai blogger Hà Kin và Kẹo Mút tại Hà Nội

- Vì nó là cuốn tự truyện đầu tiên trong thế giới blogger Việt Nam được xuất bản thành sách (hãy nhớ các chi tiết – không phải truyện dịch – và BLOG – chứ không phải là MẠNG nói chung nhé!)
- Cuốn sách đầu tiên có lẫn cả Anh lẫn Việt. Đố bạn tìm được cuốn thứ hai ở Việt Nam đấy!
- Nó là cuốn sách ĐẦU TIÊN ở Việt Nam có kèm theo audiobook. Và đừng nghĩ audiobook của tớ đơn giản, audio này lại đặc biệt ở những điểm:
+ Có lồng ghép nhạc rất sinh động, phù hợp với tâm trạng nhân vật chứ không phải là nhạc nền dẫn truyện -à kiểu phong cách cinema, khơi gợi hình ảnh tối đa.
+ Có nhạc nền là nhạc sống đánh trực tiếp và hơn cả là tác giả hát minh họa luôn cho nó super sinh động.
+Nhạc rất lạ và độc đáo, có đầy đủ, pop, rock, piano, sáo, guitar và cả...karaoke nữa. Bạn sẽ được nghe đoạn cao trào bằng nhạc instrumental Fallin’ của Alicia Keys, nghe lạ và...hợp lý cực kỳ luôn!
- Là cuốn sách mà người viết không phải là một người có danh tiếng trên văn đàn từ trước đến giờ, tức là hoàn toàn nghiệp dư, chả ai biết bố con bạn Hà Kin là ai! Từ điều này, rút ra một hệ quả, tớ xin đính chính luôn trên này:
+ Tớ hung phải là nhà văn trẻ, tớ chỉ là một người viết trẻ, vì tớ biết viết và vì tớ....trẻ. Tớ không có ý định theo nghiệp văn chương vì tớ không có sự kiên nhẫn của một nhà văn.
Tớ không đại diện cho lớp nhà văn trẻ nào hết bây giờ, tớ không có định hướng nào cho văn học mạng trong tương lai! Sở dĩ tớ phải nói điều này để tránh sau này mọi người tiếp tục phỏng vấn tớ câu hỏi: “Là một cây bút trẻ, chị nghĩ gì về hiện trạng văn học ngày nay? Tương lai văn học sẽ theo chiều hướng nào?....Khao khát của những người viết trẻ là gì...?”. Ak ak, đừng hỏi tớ trí tuệ thế nhá, tớ hung trả lời được đâu! Tớ chả biết cái gì, mai tớ ăn gì tớ còn chả biết!
- Một cuốn sách là sản phẩm của bạn bè từ A đến Z. Tưởng tượng nhé, giám đốc nhà sách là bạn học cùng khóa, tranh vẽ minh họa là em gái bạn thân vẽ, đệm nhạc và đánh nhạc là hai anh ex-hàng xóm, sáo của em Hoàng Anh (tình yêu chung thủy của bạn Hà Kin), bìa do em trai tớ thiết kế, giọng đọc cũng là chị Kim Thanh biết tớ từ ngày xửa ngày xưa.
Và họ đều có một điểm đặc biệt: Làm việc với điều kiện: “Đừng có nói tiền nong gì (ak ak), họ đều đến và làm việc hết mình vì yêu thích tác phẩm của tớ và vì...yêu tớ!
- Một cuốn sách mà tớ nhận được bao nhiêu là lời cảm ơn. Cái này thì tớ khẳng định không phải cuốn sách nào ngoài kia cũng có được nhé.
Mọi người cảm ơn tớ vì tớ đã viết và chia sẻ câu chuyện này. Có người email tớ nói rằng: “Chị đã rất buồn và tuyệt vọng, thậm chí nghĩ tới cả việc tự tử, nhưng đọc blog và câu chuyện của em, chị đã thấy lại ý chí quyết tâm ở cuộc sống, cảm ơn em!” Tớ tin còn nhiều lời cảm ơn như thế ngoài kia mà tớ không thế nào được nghe hết! Điều này sẽ dẫn tới một hệ quả, NYLS sẽ là một món quà cực kỳ ý nghĩa để tặng bạn bè,đặc biệt những ai đang rất down trong cuộc sống.
- Một cuốn sách được PR một cách cực kỳ tự nhiên. Nghĩa là tớ chưa có chiến lược gì PR cho nó cả, nhưng có rất nhiều lời đề nghị quảng bá cuốn sách hộ tớ. Ngay cả khi tớ bất ngờ phát hiện ra link truyện của mình đang được “xôn xao” trên web trẻ thơ cũng do chị Đông Vy post lên.
Những người bạn và kể cả những con người xa lạ đến PR với tớ rất tự nguyện, thậm chí tớ còn lười biếng 0 chịu quảng bá mình (như vụ trên v6 chẳng hạn). Ai cũng đồng ý PR sách vô điều kiện.Chính vì vậy tớ chỉ muốn được tặng hết sách cho những con người đáng yêu này mà thôi, tớ rất trân trọng tình cảm của mọi người dành cho tớ. Có lẽ “ở hiền gặp lành”.

 Nhưng đừng nghĩ rằng tớ là người thích sự nổi tiếng. Tớ cứ thích nó “nổi tiếng” kiểu thế này thôi, có thêm nhiều bạn và được nhiều người yêu quý.
[/align] 
Tuy nhiên, thế có nghĩa là tớ rất dị ứng với bạn nào đặt điều kiện cho tớ để “PR sách cho bạn”. Hiển nhiên là tớ sẽ “trả bạn gì đó” để bạn viết về tớ, nhưng đừng cưỡng ép hay đề nghị với tớ quá thô thiển, tớ không thích thế đâu nhé! Tớ tự biết nên làm gì và tặng ai cho phải lẽ! Bạn nào ghét tớ thì cứ chửi sách tớ đi, tớ càng nổi tiếng, đường nào bạn cũng thiệt!
Nhưng đừng nghĩ rằng tớ là người thích sự nổi tiếng. Tớ cứ thích nó “nổi tiếng” kiểu thế này thôi, có thêm nhiều bạn và được nhiều người yêu quý. Bạn yêu tớ thì tớ yêu lại bạn, bạn có thêm một người bạn để yêu, vậy thôi!

À, nói đến tặng sách. Tớ thì chẳng ngại ngần tặng sách, tớ sẽ phải mua vài chục cuốn để đi tặng không chừng. Nhưng đây là dịp để bạn bè của Hà Kin thể hiện sự “tốt bụng” và “ủng hộ lẫn nhau”, hihihi. Bạn mua sách thì nghĩa là sách bán chạy, bán chạy nghĩa là nó...hay, với tớ là thế và với nhà sách là doanh thu tốt, rất đơn giản, đúng không?

Anh Hero có thắc mắc sao tớ phải cạnh tranh với chị Trang Hạ (có cuốn Xin lỗi, em chỉ là con đĩ) và Joe (có cuốn Tôi là Dâu), là 2 sản phẩm từ blog đang rất bán chạy ngoài kia. NYLS của tớ cũng là một sản phẩm từ blog, tớ cứ đú đòi cạnh tranh thế chứ danh tiếng của tớ so với họ không là cái đinh!

Nhưng mà tớ đặc biệt

Và tớ cá tính

Thể nào rồi tớ cũng là cái đinh vàng đính 10 viên kim cương

Chờ mà xem

Hihihihihi, hahahaaaaaaaaaaaaaa

Hum nay tớ khỏe rồi, được nói nhảm (thật không?) một tí, tớ vui lắm!



http://www.bbc.co.uk/vietnamese/magazine/story/2007/09/070906_i_am_dac_biet.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
hà kin
Mô.ng du!
Yahoo! 360° - Black Coda - Blog Entry dành riêng cho Hà Kin Kin




[/align]
Có người bảo, Black Coda là kẻ mộng du. Nghe thật là buồn cười, vì rằng, mộng du là một trong những hình thức tồn tại của con người mà hành động của người bị mộng du nằm ngoài sự chi phối/điều khiển của lý trí, ý chí của người đó. Trong khi, Black Coda không phải là một "bất động vật", ngoài cái gọi là mình đang tồn tại ra thì vẫn có thể gọi là mình đang sống được.
Nhưng, nói đi cũng phải nói lại. Ngẫm kỹ thấy người ta nói cũng đúng.
Ngày xưa, xưa lắm rùi, xưa đến nỗi loài người chỉ vừa mon men bước qua cuộc CMKH lần thứ ba thôi, Black Coda mộng du lần đầu tiên, khi mình nhỏ xí như con chí, đó là: trong vô thức đã làm đau lòng mẹ (đạp vào bụng mẹ)...
Con chí lớn thành con heo. Con heo nhỏ nhắn xinh xắn thường ngủ với bố mẹ hắn. Đêm nào bố mẹ cũng "xi đái" cho heo. Một hôm nọ, bố mẹ Heo nhậu, quên làm cái công tác tẩy-rửa-ống-dẫn của Heo như thường lệ. Đêm, canh tư, Heo ngủ, bụng tức, thận râm ran, mơ màng..."Heo ngồi dậy, bật chăn, vén màn, bước xuống giường, mở cửa, hướng ra vườn, kéo quần rút xúng và rào rào...xã đạn!" Chợt Heo thấy lành lạnh dưới chân. Heo giật mình, mở mắt ra. Thì ra, Heo ta đã thực hiện hành động "kéo quần-rút xúng-xã đạn" nhưng không "ngồi dậy-bật chăn-vén màn-bước xuống giường-mở cửa-và-hướng ra vườn" như đã tả. Sáng hôm sau: hai anh chị cho Heo ta từ nay ngủ riêng cho bỏ cái tội mộng du...Đây là lần mộng du ở cái tuổi nhỏ nhất mà Black Coda còn nhớ và bị ám ảnh nhất! :P
Thời gian dần trôi, Black Coda đã thành một đứa trẻ ngỗ nghịch, hay leo hay trèo, vui chơi đú đởn. Và cũng giống như bao đứa trẻ bất kỳ khác, Black Coda cũng chỉ có mỗi một việc để làm ngoài chơi bời là ăn thả cửa và nếu có thời gian thì ngủ tẹt ga. Trong suốt thời gian này, Mộng du xuất hiện liên tục, trở thành một thông lệ lúc bấy giờ. Lúc thì, Black Coda ăn cơm xong, ngủ gục ngay trên ghế, tự dưng sáng hôm sau thức dậy, thấy mình ở trên giường từ hồi nào. Có hôm đang ngồi học bài, dư chấn của các trận chiến giả buổi chiều với lũ bạn lóc nhóc làm nó buồn ngủ rũ rượi và gục ngay tại bàn. Sáng hôm sau nó tỉnh dậy đã thấy nằm trong chăn màn, ôm gối cứng ngắt. Có lần nọ, chơi trò cút bắt với lũ em, không hiểu sao nó trốn trên gác và ngủ quên cho đến sáng, nhưng cũng như mọi lần, nó tỉnh dậy và thấy mình vừa tròn 1 giấc cùng đứa em... Tất cả những lần mộng du như vậy, nó hỏi mọi người đều nhận được 1 câu trả lời là: Black Coda đã tự động giăng màn và lên giường ngủ! Thật là kỳ lạ!
Không biết kết luận rằng: Mộng du xuất hiện đối với tất cả mọi người, vào bất kỳ thời điểm nào, và trong mọi trường hợp nào. đúng hay không nữa. Nhưng chắc chắn rằng Black Coda đã chứng kiến rất nhiều cuộc "đối thoại" trong giấc ngủ của các bạn. Xin thêm vài lời dài dòng về đối thoại. Trong tiếng Anh có hai từ: dialog và monolog để biểu hiện: đối thoại và độc thoại. Độc thoại có nghĩa là một người nói, nếu một người nói trong giấc ngủ mà bạn nghe được thì chỉ gọi là nói mơ thôi. Còn đối thoại là cuộc trao đổi giữa hai người trở lên với nhau. Mà khi đã có sự giao lưu giữa hai người như vậy thì chẳng thể là nói mơ nữa. Black Coda mạn phép xếp câu-chuyện-đối-thoại-trong-giấc-ngủ-của-các-bạn là mộng du. Câu chuyện như sau: lúc đó vào khoảng năm 2001 sau Công nguyên, Black Coda là một chàng trai trẻ 19 tuổi đang ở nội trú cùng với gần chục tên đồng bọn trong một căn phòng đôi rộng rãi với 5 cái giường đôi được xếp đối nhau từng đôi. Đám lao nhao này đều là dân ngoại tỉnh tứ xứ. Nếp sống và nhịp sinh hoạt khác nhau hoàn toàn. Thêm vào đó là áp lực bài vở khiến cho một số người (trong đó có Black Coda) thường xuyên phải thức khuya. Tuy nhiên, trong phòng có một ngoại lệ và hai người bạn đặc biệt: ngủ sớm và dậy sớm. Đây chính là hai nhân vật chính trong các câu chuyện lưu truyền từ đời này sang đời khác, trong ký túc xá của IIR, từ K27 trở về sau này...Hai người, một mập một gầy, người thì nằm tầng dưới giường này, người thì nằm tầng trên giường kia, đối diện nhau và có thói quen nói mơ khác nhau. Một người thường xuyên nói mơ, đêm nào cũng nói. Còn người kia thì lúc nào rảnh rỗi mới nói vài câu cho vui. Vậy mà, các bạn ạ, trường hợp hy hữu lần lại xảy ra, và sau đó xảy ra thường xuyên, hai nhân vật của của chúng ta cùng nói mơ, và nói chuyện hẳn hoi với nhau nữa. Mở đầu là một câu nói bằng English cực chuẩn của chú Gầy, hình như chú Mập tức tiếng gáy hay sao mà cũng e hèm, rồi nói một câu gì đó. Chú Gầy cũng đáp lại, nhưng lần này là tiếng Việt. Chú Mập tự dưng to tiếng hơn. Chú Gầy cũng đáp lại to tiếng hơn nữa. Anh em trong phòng cứ đực mặt ra mà lắng tai nghe, những tưởng hai thằng đang cải nhau. Rồi phát hiện ra là hai thằng đang mộng du. Nhưng tiếc là cả bọn không thu âm lại. Hai thằng "nói chuyện" với nhau cũng 10'. Rồi tự dưng nói nhỏ dần và sau đó im lặng hẳn. Chú Gầy còn đằng hắng 1 tiếng rồi mới chịu ngủ tiếp. Sau này, khi chúng tôi quay lại kể cho nhau nghe, thì ra đó không phải là trường hợp duy nhất trong lứa đó mộng du đàm thoại với nhau. Phải chăng tuổi của chúng tôi hay bị bệnh mộng du?
Trong những giấc mơ, con người ta thường mơ thấy những con người thật, những việc mình làm cứ hiển hiện ra như thật. Đôi khi, con người ta còn hay lẫn lộn giữa mơ và thật nữa. (Black Coda đang ấp ủ sẽ viết một bài về những cơn mơ nữa.) Ở đây, chúng ta cứ hình dung rằng mơ là một thước film, còn mộng du chính là diễn viên đóng film đi thì chắc hẳn người mộng du cũng có đôi chút cảm giác nào đó về cảnh film mà mình đóng chứ ha. Xét về góc độ lẫn lộn giữa mơ và thật, nếu như mơ là tập hợp những việc/hành động mà bình thường con người ta không thực hiện được hoặc những việc/hành động chỉ xuất hiện trong mơ nhưng giải thoát con người ra khỏi những khả năng vốn hạn chế hoặc mơ có thể dự báo trước một/một vài tương lai nào đó thì mộng du cũng gần như vậy. Mộng du cũng có thể lẫn lộn giữa mơ và thực. Bằng chứng là một Black-Coda-thiếu-niên-nhí-nhảnh có thể giăng màn ngủ trong vô thức bằng mộng du...
Một trong những biểu hiện vô thức của mộng du mà Black Coda từng nghe kể đó là những trường hợp đi trên dây điện, hay đi trên tường, đi ngược trần nhà...Tuy nhiên, đó chỉ là những trường hợp kể chơi với nhau cho vui. Người thật là Black Coda và việc thật là bệnh mộng du. Lúc này, đối với Black Coda, mộng du đã trở thành cái bệnh mất rồi. Bệnh và người cứ quyện vào nhau mà sống. Cuộc đời thăng trầm, thời gian tồn tại càng nhiều thì bệnh càng nặng. Tuổi trẻ ham chơi ham ngủ khi lớn lên thì ham ăn ham nhậu. Trong một cơ số lần nhậu nhẹt tơi bời, Black Coda cũng đã có những dấu ấn đẹp đáng kể của căn bệnh quái ác hoành hành. Một kỷ niệm đẹp vào một ngày sinh nhật đẹp trời. Những chi tiết sau được kể lại: "Black Coda say mèm. Hắn không ngủ phòng hắn mà đi về phòng 1 thằng bạn thân của hắn. Hắn nằm tâm sự. Hắn kết model cô bé tầng dưới. Bạn hắn cũng đang say mèm. Bạn hắn không phân biệt được Black Coda-bình-thường và một Black-Coda-mộng-du nữa rồi. Bạn hắn xúi hắn xuống nói chuyện với cô bé ấy. Hắn nghe có lý. Hắn mò xuống. Trời đã khuya, bầu trời tối đen như mực. Chỉ có ánh sáng le lói từ mấy bóng đèn cao áp len lỏi qua giàn hoa giấy nhảy nhót trên ban công và hành lanh dẫn hắn đến phòng cô bé ấy. Hắn run rẩy, không phải vì lo lắng mà vì rượu ngấm. Hắn đến trước phòng cô bé ấy, tiện tay vặt một ít hoa giấy, gõ cửa phòng và chờ đợi. Cô bé ấy ra tiếp hắn với ánh mắt ngờ vực. - Đây là 20 bông hoa giấy mà trong sinh nhật anh, bạn anh đã đưa cho anh để anh có can đảm xuống tặng em. - Xin lỗi, anh là ai? - Anh là Quang, anh ở trên đầu em!!!! () - Ô, thế à, hoa xinh nhỉ? khuya rồi anh, về ngủ đi, có gì mai nói chuyện. Nhưng mà anh trông lạ lạ..." Hôm sau, Black Coda tỉnh dậy trong tình trạng bán thân nude  và hoàn toàn không biết gì về hành vi đó. Sau đó, bạn bè kể lại và được một chầu cười miễn phí. :) Thế rồi hai đứa cũng quen nhau. Nhưng trên tinh thần là bạn bè. Dù sao, mộng du như vậy cũng là một cơn mộng du đẹp. Chứ cũng với những lần say như thế, Black Coda nhà ta cứ bò lăn bò càng ra mà ngủ ở bất kỳ nơi đâu có thể đặt lưng được và dang rộng chân được!!!
Nhiều năm sau này, mộng du như là một bản sao của Black Coda đến nỗi anh cũng chẳng cần biết rằng anh đang sống thật hay đang mộng du nữa. Anh biết rằng những gì mình không làm được thì bản sao Black Coda sẽ thực hiện cho mình. Đặc biệt là vào những đêm mưa, những đêm không trăng không sao, những đêm vô cớ mất ngủ vì thiếu rượu, anh mộng du như anh vẫn thường hay mộng du. Anh ngủ không vì anh say, không vì anh cần giấc ngủ mà anh cần Black-Coda-bản-sao. Một Black Coda toàn năng giải quyết cho anh những gì anh cần mà anh không thể hành động được. Đôi khi anh là Black-Coda-toàn-năng mà cứ những gì anh biểu hiện cứ làm cho người khác phật lòng thì anh lại ngủ để mộng du mình là 1 Black-Coda-tầm-thường. Một Black Coda sống vì yêu nhưng nhút nhát &gt;mộng du&lt; một Black Coda lãng mạn và táo bạo. Một Black Coda nghèo xơ xác &gt;mộng du&lt; một Black Coda lịch lãm, bặt thiệp. Một Black Coda bất cần đời &gt;mộng du&lt; một Black Coda yêu đời và tốt đẹp. Một Black Coda điên cuồng vì suy nghĩ &gt;mộng du&lt; một Black Coda hời hợt và lãnh đạm.......

[/align]


[/align]Wednesday June 7, 2006 - 09:51pm (ICT)
Next Post: Em ta? căn nhà em! Previous Post: Chúc mù'ng sinh nhâ.t!

[/align]

http://blog.360.yahoo.com/blog-YB4KtBAhdKlIHFAy5AeDkA--?cq=1&p=457

chớp từ blog của Hà Kin, vì Hà Kin đặc biệt
cho phép nha... thanks - ngọc lý
Đăng nhập để trả lời
0