CHUYỆN KỂ NƠI MỒ HOANG
Tôi lang thang giữa nghĩa trang buồn tẻ
Đây nắm mồ của đứa trẻ cô nhi
Những nắm mồ tên tuổi chẳng ai ghi
Mồ vô danh có là chi người hỡi.
Chợt đâu đây ... tiếng chuyện trò vọng tới
Tôi lắng nghe lòng chới với niềm đau
Nơi mồ hoang cũng có những nỗi sầu
Chiều tàn rơi ... nắng nhạt màu cô quạnh.
...... ......
Chào bạn nhỏ tôi cô nhi bất hạnh
Ghét cuộc đời phải cô lạnh lang thang
Khi tôi chết mẹ cha lại khóc than
Rồi ân hận lệ đôi hàng đau xót.
Khi tôi sống chẳng cho tôi dịu ngọt
Tôi chết rồi còn đau xót mà chi
Khi tôi khóc năn nỉ đừng chia ly
Mẹ cha vẫn chẳng nghĩ gì tôi đấy.
Thế bạn vẫn may mắn hơn tôi vậy
Bản thân tôi chưa nhìn thấy bầu trời
Chưa từng được, gọi hai tiếng mẹ ơi!
Chưa từng được, làm người nơi trần thế.
Tuy giết tôi mắt mẹ buồn đẫm lệ
Nhưng mẹ vẫn không thể để lại tôi
Phận số buồn đành chấp nhận thế thôi
Chuyện cuộc đời bạn kể tôi nghe nhỉ.
.....................................
Kể bạn nghe chuyện đời đầy thú vị
Bởi cuộc đời không chỉ có niềm vui
Có khi người phải nức nở ngậm ngùì
Cũng có người muốn chôn vùi quá khứ.
Cũng có người tim ghét ghen đầy ứ
Có người hiền có người dữ thấy ghê
Cũng có người đôi lúc giống chú hề
Vẫn mĩm cười mặc người chê kẻ thích.
Cũng có người thích sống trong cô tịch
Kẻ tù đầy ngỗi gỡ lịch đếm ngày
Cũng có người không có cả chân tay
Mãi một đời chỉ ngồi ngay một chỗ.
Người hạnh phúc cũng có người đói khổ
Suốt một đời chịu bão tố sầu vương
Cũng có người lòng luôn sẵn yêu thương
Và có kẻ sống luôn thường dả dối.
Có người thì sống một đời tội lỗi
Thích lợi danh, thích nỗi trội bội phần
Có người sống bỏ mặc cả người thân
Cũng có người thích lại gần nhau đó.
Sống giữa đời nào phải đâu chuyện nhỏ
Tốt và xấu - gần nhau đó bạn ơi!
Sống giữa đời nào phải chỉ dạo chơi
Không biết sống thì một đời khó nhọc.
....................
Ước gì tôi có một lần được khóc
Dẫu mồ côi, lăn lóc giữa chợ đời
Còn hơn phải cay đắng giọt sầu rơi
Khi mãi mãi không chào đời đó bạn.
Ước gì tôi được một lần buồn chán
Rồi hy vọng rồi lại ráng đợi chờ
Không phải chết khi chưa có tuổi thơ
Không phải chết giữa bơ vơ lạnh nhạt.
Ước gì tôi một lần được nghe hát
Một lần được ngồi hóng mát giữa chiều
Ước gì tôi đựơc cha mẹ thương yêu
Sinh tôi ra dẫu đời nhiều cay đắng ....
......................
Tôi đứng đấy giữa không gian vắng lặng
Những buồn vui thêm trĩu nặng tâm hồn
Ngẫn ngơ nhìn, chiều nhạt nắng hoàng hôn
Xót xa thay, những cô hồn vất vưỡng.
Niềm vui ư? Em chưa lần tận hưởng
Chưa mĩm cười lòng đã vướng lụy phiền
Dưới mộ sâu, em hỡi hãy ngủ yên
Mộng thiên đường... mãi bình yên em nhé!
HoaBangTuyet
[/align]