Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Ma quỷ yêu tinh, Thiên hình vạn trạng - Xuân Tước

2 trả lời, 2.874 lượt xem — Trang 1 / 1
Con Ma Vui
  Cụ bà Mary Stone năm ấy đã 75 tuổi. Con gái cụ mua cho cụ một ngôi nhà ở gần thành phố Georgetown, bên xa lộ 70, thuộc tiểu bang Colorado. Vì nhà ở nơi vắng vẻ, nên cụ bà Mary phải nuôi thêm một cô cháu gái và một con chó lớn. Con chó Mity là loại chó Pit Bull rất to con.
  Bà cụ về nhà mới hồi tháng 1 năm 1985. Bà rất vừa ý vì ngôi nhà đó đẹp nằm cạnh bên một khu rừng, gần những núi đá thấp. Ba ngày đầu đến ở đây, bà không thấy gì hết. Con chó Mity đêm nào cũng ngủ ngoài sân để canh giữ nhà.
  Nhưng rồi một đêm trăng, bà nhìn qua cửa sổ, thấy có một bóng người đi qua. Bà hết sức ngạc nhiên vì ở vùng này, ngoài bà ra đâu còn ai nữa. Nếu có, thì ở cách đó chừng hai dặm.
  Đêm sau, cũng vào lúc sáng trăng, bà lại núp bên màn cửa nhìn ra. Có một bóng người đi tới gần nhà. Bà lên tiếng hỏi : "Ai đó?" thì bóng người biến mất.
  Đêm sau nữa, bà nghe có tiếng con chó Mity sủa ngoài sân trước. Bà hé cửa nhìn, thấy có một bóng người mặc quần áo xúng xính đi qua lại trước sân. Con chó xông đến thì bóng người biến mất. Rồi khi nó trở lại nằm trước cửa, thì bóng ma lại xuất hiện.
  Là người can đảm, hôm sau bà Mary nhốt con chó Mity trong nhà, ra ngồi ngoài trước cửa chờ đợi. Bà không mở đèn, nhưng nhờ có ánh trăng, nên đôi mắt hom hem của bà cũng trông thấy được phía ngoài sân. Bỗng bà nhìn thấy một người mặc áo quần xúng xính tay dắt một con khỉ, chạy quanh sân. Bà lên tiếng hỏi :
- Ai đó? Đến đây làm gì trong bóng đêm?
  Bỗng bà nghe có tiếng cười. Người kia không trả lời, nhưng cứ dắt con khỉ nhảy quanh, vừa nhảy vừa cười. Bà nghĩ đó là một con ma, nhưng sao nó không phá phách gì hết, mà chỉ cười?
  Ba hôm liền, bà canh chừng con ma đến. Lúc trời còn tối âm u, thì bà trông thấy nó. Đến nửa đêm lúc trăng lên, thì bóng người và con khỉ lại xuất hiện. Nhìn kỹ, bà thấy bộ mặt của anh chàng vẽ màu đỏ, trắng, đen, đầu đội một chiếc mũ áo. Anh chàng và con khỉ vui cười nhảy múa. Bà thả con chó Mity ra thì bóng người biến mất. Bà nhốt con chó lại thì bóng ma người lại xuất hiện. Rồi có tiếng hát :
I go here,
I go there,
I go everywhere.
Do you want to dance with me,
And my monkey?
(Tôi đi đây,
Tôi đi đó
Tôi đi khắp nơi.
Bạn có muốn nhảy với tôi,
Và con khỉ của tôi không?)
  Bà cụ Mary không sợ, chạy ra sân để nhảy với anh ta. Bà cụ nghe tiếng cười và tiếng hát, lại thỉnh thoảng nghe tiếng con khỉ kêu chí choé. Nhảy một hồi mệt quá, bà mở cửa vào nhà. Rồi hé cửa, bà không thấy có bóng người và con khỉ nữa.
  Bẵng đi một dạo, rồi một hôm trời mưa dầm và sấm sét ầm ầm. Một tiếng sấm nổ lớn cạnh bên nhà, phía bên đường, chẻ cây thông già ra làm đôi. Sáng hôm sau trời tạnh mưa, bà Mary cùng một số người ở Georgetown đến xem tận chỗ thì chỉ thấy cây thông bị tét, chứ không có gì hơn. Cạnh bên là xác một chiếc xe truck loại nhỏ, đã mục sét từ lâu...
  Bà Mary hỏi thăm người vùng này. Một ông cụ tuổi đã hơn 80 ở vùng này từ lúc bé, nói :
- Chắc bà gặp "con ma vui" rồi đó. Nó là tên hề của một gánh hát xiếc đã qua đây hồi 1950. Chiếc xe truck bị đụng vào một cây thông lớn, và anh hề đã chết. Anh ta không phá phách ai hết, chỉ cười thôi. Con khỉ cũng chết theo anh hề. Tôi thỉnh thoảng cũng thấy anh ta đến nhảy múa trước sân nhà.
  Từ hôm đó, bà cụ không còn thấy "con ma vui" nữa. Bà nghĩ bụng : "Có lẽ Thượng đế đã giải thoát cho nó rồi chăng?" Bà nghĩ thế, và mọi người vùng này cũng nghĩ thế.
Beautiful things happen when you love someone.
Đăng nhập để trả lời
0
Bầy quỷ nhỏ ở xóm đình
  Ông Chánh Bái làng T.Đ. chỉ tya về phía trước mặt mình, nói :
- Đã có khế ước rồi, giờ thì chú Cai cứ khởi công. Trước mặt mình là một cái ao lớn gần nửa mẫu. Ao này xưa kia người ta đào ra để lấy đất đắp nền chợ. Ao bị bỏ hoang nên ít lâu sau thì cỏ lác, đưn, bồn bồn mọc đầy. Thế rồi dân làng lấy chỗ này làm chỗ quăng xác trẻ con. Những đứa trẻ sinh ra độ vài tháng hay một năm mà chết, thì cha mẹ chúng lén quăng xác chúng xuống ao. Nói là lén chớ ai cũng biết. Rồi lâu ngày thành thông lệ. Con gái có chửa hoang, đàn bà lộn chồng mà sanh con, đều quăng xác con xuống ao. Các bà phá thai cũng không chôn xác con, mà quăng chúng xuống đây. Dưới ao này đến nay chắc có ít nhứt là cả trăm bộ xương con nít.
  Bây giờ thì làng đã quyết định : cứ để ao này còn hoài thì người ta cứ quăng xác trẻ con xuống ao. Vậy tốt hơn là lấp ao rồi cất đình thì yên chuyện. Để lấp ao này, chúng ta phải đào một cái ao khác định là ở phía bên kia gốc đa, lấy đất ở đó lấp cái ao hoang, và như thế mình sẽ có được một cái ao đình lớn để trồng sen và cho dân gánh nước về xài. Chắc chú Cai đã hiểu rõ ý định của Ban Hội Tề rồi chớ?
  Chú Cai thầu xây cất gật đầu, rồi hỏi :
- Nếu khởi công thì làng có cúng bái gì không, thưa ngài Chánh Bái?
- Ôi, cúng bài gì. Bọn con nít sanh sớm chết nhiều thì bắt bớ ai mà sợ. Chú cứ tiến hành như lời chúng tôi định. Xong là ta xây cất đình. Bây giờ là tháng 6, làng định đến hết tháng Chạp thì xong, sau đó là mình khánh thành đình làng mới.
  Chú Cai thầu và mấy chục dân phu sau đó ra sức lấp ao hoang. Cái ao này vừa lớn vừa sâu, tuy nay đã cạn vì rác rưới đổ đầy dưới đó, nhưng cũng phải mất cả tháng mới lấp xong. Ông Chánh Bái nhìn cái nền lớn vừa đắp xong, cười hề hề :
- Ý kiến của làng vậy mà hay. Lấy xương cốt lũ con nít vứt xuống ao làm nền thì còn gì bằng!
  Rồi ông bảo chú Cai thầu :
- Xong việc lấp ao rồi, giờ thì chú Cai lo việc xây cất đình đi. Chừng vài tháng là xong chớ gì.
  Chú Cai bắt đầu việc xây cất đình làng hồi đầu tháng 9. Tưởng là mau nhưng mà lâu, vì đêm nào cũng vậy, hễ các phu hồ nghỉ việc về nhà rồi, là có tiếng rên rỉ khóc than nổi lên. Rồi nghe tiếng đục đẽo khắp nơi, từ đầu hôm cho tới sáng, khiến dân làng không ai dám qua đây nữa. Đến sáng, bọn phu hồ thơ mộc đều chửi thề :
- Mẹ tổ, nước đái đầy hồ nước, làm sao trộn hồ được? Đi gánh nước thì xa.
- Úi chà, đồ nghề tụi này giấu trong bụi rậm mà sao bị quăng tung khắp nơi hết trơn. Tìm được để làm chắc cũng phải đến trưa.
  Tuy nhiên, công cuộc xây cất đình vẫn cứ tiến hành. Thay vì mất ba tháng, dân thợ phải mất đến năm tháng mới xây cất xong ngôi đình làng. Ông Chánh Bái đến xem, gật gù ra vẻ vừa ý lắm. Ngôi đình thật là đồ sộ. Ban Hội Tề chắc là vừa ý lắm. Ông thưởng cho Cai thầu và dân thợ một bữa nhậu, trả tiền cho họ, rồi chờ ngày khánh thành ngôi đình.
  Dân thợ về hết rồi mà ông Chánh Bái còn ở lại để rảo quanh. Ông lấy làm thích thú, xem việc xây cất này như một công trình vĩ đại của mình. Ông đi về phía cái ao mới đào mà ông đặt tên là ao đình. Nước trong veo nhìn thấy đáy. Ông ngồi xuống vốc nước định rửa mặt cho khỏe, vì nắng trưa thật là nóng nực. Vừa khom xuống là ông bị đẩy một cái nhào tuốt xuống ao. Nhờ biết lội, nên ông không bị chết đuối. Ông leo lên bờ, đứng nhìn quanh, không thấy có người nào hết. Ông nghĩ bụng : "Chắc là mình trật chân nên té xuống ao, chớ có ai xô đẩy gì đâu."
  Rồi yên chí, ông Chánh Bái đi về phía cây đa. Cây đa này rất lớn, cành lá rậm rì, che phủ hết một góc sân đình. Rễ đa thòng xuống và đung đưa trước gió. Nhìn lên cây đa, ông thấy một lũ con nít ngồi lóc nhóc trên đó. Ông ngạc nhiên biết bao nhiêu. Con nít làm sao có thể trèo lên cây đa này được? Hay là con nít quỷ? Ông hơi rởn tóc gáy. Nhưng tánh người bạo dạn, xưa nay ông Chánh Bái có sợ ma quỷ gì đâu. Ông dụi mắt nhìn kỹ lên cây đa, thì không còn thấy gì nữa. Ông nghĩ thầm : "Chắc trời nắng gắt, nên mình bị hoa mắt." Nhưng rồi, ông lững thững đi trở lại sân đình. Ông nghe có tiếng rên rỉ nho nhỏ, nhưng lại nghĩ bụng : "Gió thổi cây rung chớ gì."
  Rồi ông leo lên các bậc tam cấp để đi vô đình. Vừa bước lên hết bực thềm chót, ông bị một nắm cát vãi ào vào mình. Ông chửi thề :
- Mẹ tổ, mấy thằng thợ hồ làm ăn dối trá, pha hồ vữa gì mà bở rệp, mới mấy ngày đã tan rã. Mai mình phải kêu thợ đến làm lại mới được.
  Nhưng nhìn kỹ, ông Chánh Bái không thấy có chỗ nào bị vỡ hết. Ông lần bước đi vào bên trong. Đình rộng mênh mông, nền lót gạch tàu đỏ au. Nhìn lên chỗ để làm nơi thờ Thần, ông thấy có mấy bóng người thoáng qua. Ai vô đình trước ông vậy cà? Mà vô làm gì?
  Nhìn kỹ, ông thấy có nhiều bóng trẻ con hiện ra. Rồi chỉ trong giây lát, bọn trẻ này đã biến thành người lớn. Người lớn mà sao không thấy anh nào mặc quần áo hết? Có anh mặc tã vải, có anh ở truồng chòng dõng. Mà mặt anh nào trông cũng non choẹt. Ông Chánh Bái hỏi :
- Tụi bây là người hay ma? Vô định làm gì?
  Không ai trả lời hết. Nhưng rồi bóng ma cũng biến đi. Ông Bái nghĩ thầm trong bụng : "Trong đình không có đèn, chắc mình trông lộn chăng? Đâu có gì!" Ông đi lần ra ngoài, rồi đi về nhà. Ông không nói cho ai biết những việc gì đã xảy ra cho ông. Hương Chức,Hội Tề hỏi thì ông nói :
- Đình cất khang trang lắm. Ban Hội Tề cứ định ngày khánh thành đi. À, mà mình phải mướn một ông Từ để ở giữ đình chớ...
  Ông Cả đương niên cười :
- Được rồi, tôi đã tính cái vụ đó rồi. Thằng rể tui sẽ đến đó làm ông Từ, chắc làng cũng đồng ý, chớ gì?
  Mấy ông làng ai cũng có dự tính đưa người nhà mình đến làm Từ, nhưng ông Cả là người lớn nhất trong làng mà nói vậy, thì đâu còn ai dám xía vô.
  Qua hôm sau là cậu con rể lớn của ông Cả đến lãnh chức ông Từ để coi sóc mọi việc trong đình, chờ ngày khánh thành. Tối hôm đó, anh vừa vô phòng để ngủ thì nghe tiếng gõ cửa. Anh mở cửa ra xem thì không thấy có bóng ai hết. Anh khóa cửa lại, rồi lên giường nằm nghĩ lan man.
  Tánh anh sợ ma mà lại ở trong một ngôi đình quá lớn càng làm cho anh run trong bụng hơn. Anh cố nhắm mắt để dỗ giấc ngủ, nhưng cái giường anh đang nằm bỗng rung lên như bị sốt rét. Anh làm bộ gan, hỏi :
- Ai đó, ai phá đó hả?
  Có tiếng con nít đáp, giọng lơ lớ :
- Tụi..em..mà,..ông...Từ..
  Từ Lung giựt mình hỏi :
- Con nít nhà ai mà vô đây giờ này? Tối rồi, đi về đi!
  Bỗng ngọn đèn bên giường ông Từ bị thổi tắt, rồi có tiếng trẻ con cười the thé. Từ Lung sợ quá, trùm mền kín lại. Nhưng có mấy bàn tay giở mền anh. Mở mắt ra, anh thấy một bầy con nít, đứa nào cũng mặt mày xanh dờn, đang xúm quanh bên giường anh. Anh hỏi :
- Tụi bây là con nít nhà ai mà giờ này còn đến đây phá tao? Về ngủ đi, không thôi tao đập chết hết bay giờ.
  Không có tiếng trả lời. Nhưng mấy đứa con nít bỗng vươn mình lên, đứa nào cũng cao lớn đồ sộ. Rồi cả bọn xúm lại, xốc tay khiêng anh hổng khỏi mặt giường. Từ Lung giẫy giụa, nhưng bọn trẻ cứ khiêng anh ra ngoài. Anh kêu lên :
- Bỏ tao xuống! Đồ con nít quỷ!
  Bầy quỷ nho khiêng anh đi vòng qua cây đa. Anh Từ Lung nằm im không dám nhúc nhích. Bỗng bọn trẻ đứng lại, rồi quăng tòm anh xuống ao. Cái ao sâu, nên phải ngụp lặn một hồi, anh mới lội vào bờ được. Nhìn lên, anh không còn thấy bóng ma nào....
  Từ Lung về thưa lại tự sự với ông Cả, rồi ông này hỏi ý kiến ban Hội Tề. Ông Chánh Bái là người đứng ra xác nhận là ông đã gặp ma, một bầy con nít quỷ. Hội Tề đồng ý là nên rước một pháp sư về trấn quỷ. Rồi chỉ hay ngày sau là pháp sư được đưa đến đình làng. Hôm đó, cả Ban Hội Tề đều có mặt để xem pháp sư trừ ma sát quỷ.
  Pháp sư là một ông thầy ở núi Điện Bà, Tây Ninh. Ông nổi danh là vị pháp sư giỏi nhất thời đó. Ông Chánh Bái cho đặt đàn giữa đình rồi thắp hương cầu nguyện. Ba cây nhang cháy đỏ bỗng tắt hết khiến pháp sư nổi giận đùng đùng :
- Bọn quỷ nhỏ đã đến rồi đó. Xin quý vị xem tôi trừ chúng đây!
  Vừa nói, pháp sư vừa giũ khăn ấn, đọc thần chú lâm râm. Bỗng mọi người nghe có tiếng mèo kêu, rồi chó sủa. Mấy ông làng nhát gan đều co đầu rút cổ. Pháp sư giận chân hét :
- Lũ quỷ đâu, mau xuất hiện để chịu tội đây!
  Ông vừa dứt lời thì đá, cát bị ném ào ào vào đàn. Các ông làng ngồi ôm đầu thủ thế, sợ đá ném lỗ đầu. Rồi trên tường thấy có nhiều bóng người thoáng xuất hiện. Ông Chánh Bái nói :
- Lũ quỷ đã đến rồi, xin pháp sư trừ ngay cho.
  Pháp sư giữ khăn ấn, rồi chạy quanh đàn. Có tiếng cười the thé, rồi có  bóng mấy trẻ con hiện ra. Pháp sư chụp lấy nhưng không bắt được. Lại có tiếng cười. Pháp sư nói :
- Tụi bây là lũ cô hồn lạc lõng, hãy chui vô hũ này mà chịu chết!
  Ông mở nắp một cái hũ lớn ra, rồi bỗng nhiên cái hũ không cánh mà bay lên, vòng qua trên đầu các ông Hội Tề, làm ông nào ông nấy xanh máu mặt. Pháp sư tung khăn ấn, hét lớn :
- Đồ con nít hỗn láo, hãy trả lại cái hũ cho ta.
  Nhưng cái hũ cứ bay vòng quanh trong đình, rồi bay ra sân, đụng vào một gốc cây và bể nát. Mấy ông làng đứng lên, thở dài :
- Quỷ này dữ quá, chắc pháp sư không trị nổi.
  Có tiếng cười khanh khách quanh đàn, rồi nhiều bóng trẻ con hiện ra. Ông Thầy Pháp giận quá, chụp lấy một đứa, nhưng nó "xí hụt" rồi chạy mất. Và cả bầy quỷ nhỏ hiện ra, nhảy nhót trước mắt ông. Ông Chánh Bái  bảo :
- Thôi, lũ quỷ về đi. Thầy không bắt tụi bây nữa đâu!
  Tiếng cười vang lên, rồi xa dần. Ông thầy pháp ê mặt, cuốn gói rút êm.
  Nhưng ngày cúng đình và rước sắc Thần đã đến. Ban Hội Tề và dân làng tề tựu đủ mặt để cùng nhau đi qua làng bên rước sắc Thần. Quỷ thì phải sợ Thần, ai cũng nghĩ thế. Vì vậy lễ rước sắc Thần được cử hành thật long trọng.
  Các ông làng áo dài khăn đóng chỉnh tề khiêng một chiếc kiệu đi rước sắc. Đường qua làng bên không xa, nhưng phải qua một con sông. Cây cầu bắc qua sông là cầu ván đã có từ nhiều năm. Các ông làng vừa lên đến giữa cầu thì thấy có mấy bóng trẻ con hiện ra. Ông Chánh Bái nói :
- Bọn quỷ nhỏ theo phá mình đó. Phải coi chừng!
  Mấy ông làng khiêng kiệu lên cầu. Có mấy đứa trẻ nhảy ngồi vào kiệu. Tự nhiên các ông thấy nặng, nặng quá. Dốc cầu đâu có cao, mà các ông ì ạch mãi không lên được. Rồi khi lên đến giữa cầu, thì cầu gãy cái rắc, người với cầu đổ ập xuống sông. Mấy ông làng kêu la oai oái, ôm nhau bơi vô bờ. Chiếc kiệu trôi theo dòng nước cùng với giọng cười the thé của trẻ con. Và lễ rước sắc Thần không thành. Dân làng không còn ai dám ở xem cúng đình nữa. Lạng quạng, họ có thể bị ma quy rước đi như chơi.
  Rồi ngôi đình làng bị bỏ hoang suốt ba năm. Ban Hội Tề làng T.Đ. đã bỏ cái ý định khánh thành ngôi đình này. Mãi cho đến một hôm, có một vị linh mục về đây thì mới có một số người léo hánh đến. Rồi giáo xứ Công giáo xin làng cho mua lại ngôi đình để làm nhà thờ. Dĩ nhiên là mấy ông làng chấp thuận liền.
  Vị linh mục liền khởi công. Từ đó, tiếng chuông sớm, chuông chiều cứ ngân vang. Không ai còn thấy bóng dáng bầy quỷ nhỏ đâu nữa...
Beautiful things happen when you love someone.
Đăng nhập để trả lời
0
Con Quạ Trắng
- Quạ! Quạ! Quạ!
  Nghe có tiếng quạ kêu bên nhà, ông Cai Tổng Krol Mạnh bảo người nhà :
- Ra coi tại sao bữa nay quạ kêu dữ vậy?
  Bọn người nhà đổ xô ra ngoài, nhìn lên cây. Bỗng có tiếng đập cánh, rồi mấy tiếng quạ kêu lại vang lên. Một con quạ lông trắng đang đứng trên một cây gạo phía bên hông nhà. Thấy người ra xem, nó đập cánh mấy cái, rồi bay mất. Bọn người nhà chạy vào báo cáo :
- Thưa, dạ...một con quạ...mà kỳ lắm...
- Kỳ lắm..tại sao? Ông Cai Tổng gằn giọng.
  Anh Chang Meo gãi đầu, nói :
- Dạ, quạ thường lông đen, nhưng con quạ này lông trắng. Nó lớn bằn rưỡi con quạ thường...
  Ông Tổng giựt mình. Quạ lông trắng? Tại sao lại có loài quạ kỳ lạ như vậy, hay là ma quỉ biến hình? Vốn là một người gian ác khắp vùng núi Bà Đen này ai cũng biết, nhưng không ai dám nói gì, ông Cai Tổng Krol không sợ ai hết, mà chỉ sợ có bọn ma quỷ thôi. Từ lúc còn trẻ, làm Hương Quảng trong làng, rồi lên Xã Trưởng, lên Hương Cả, bây giờ lại làm Chánh Tổng, lão Krol bắn giết, hiếp đáp dân làng vô số kể.
  Đa số dân vùng này là người Việt gốc Miên và ông Tổng cũng vậy. Cha là người Miên, mẹ là người Việt, nhưng cha mẹ mất sớm, nên cậu Krol thành một con người hoang đàng. Mới 20 tuổi cậu đã ra hợp tác với Tây, dẫn bắt những người chống đối. Rồi từ đó, thế lực của cậu mỗi ngày một bành trướng hơn, cậu lên chức như bay. Được Tây cưng, nên cậu muốn làm gì thì làm, có làm bậy thì Tây cũng bỏ qua, nên về lâu, tội ác của cậu Krol chồng chất.
  Cậu có cái sở thích là cướp đất của người ta và chơi gái. Từ xưa, trong vùng quanh núi Bà Đen có nhiều chủ đất, lớn nhỏ chừng vài mươi người. Nhưng từ ngày cậu Krol lên Hương Quản, là một số bị cậu tiêu diệt để cướp đất. Và đến khi Krol Mạnh lên làm Cai Tổng, thì đất đai khắp vùng đều lọt vào tay ông ta. Các chủ đất cũ, lớp tản cư, lớp bị giết nên không còn người nào.
  Rồi từ vùng Trà Vong phía Bắc xuống vùng Tra Pang Robon phía Nam, từ xóm Phước Trung phía Đông sang vùng Bình Luông phía Tây, tá điền của Cai Tổng Krol cũng có hơn hai ngàn người. Ông ta lập một đội lính riêng để đi tuần hành và bắt gái. Hàng ngàn đàn bà con gái trong vùng đã bị hắn hãm hiếp phải bỏ làng ra đi. Lọc lại, hắn còn giữ được bốn bà vợ để trấn thủ bốn vùng, và một bà vợ lớn người Miên đặt trấn thủ ngôi nhà ngói lớn của ông ta trong vùng Tây Ninh. Mỗi bà vợ của Cai Tổng Krol đều có hàng chục người hầu. Họ là những người con gái mà ông Tổng đã bắt, đã hãm hiếp mà không giết, chỉ để hầu hạ cho các bà vợ của hắn. Riêng bà vợ lớn của ông Tổng thì có đến hàng mấy chục cô hầu xinh đẹp. Bà thương thì để, hết thương thì bảo bọn tay sai đưa ra bìa rừng chặt đầu. Tổng Krol biết hết nhưng làm lơ, vì các bà vợ tuy gian ác nhưng hãy còn thua lão.
  Tuy là một con người gian ác có hạng, nhưng hôm nay bỗng nghe tiếng quạ kêu, rồi thấy báo cáo là một con quạ lông trắng, thì Tổng Krol sợ. Hắn sợ câu ác lai ác báo mà hắn đã nghe đầy tai mỗi ngày. Thế nên hắn gọi một tay thân tín vô, và bảo :
- Mày đi ngay lên núi Bà, thỉnh Thầy Tư về đây cho tao. Càng sớm càng tốt.
  Tên bộ hạ thân tín bắt ngựa rồi phóng đi ngay. Nhưng chừng tàn điếu thuốc, thì lại nghe có tiếng quạ kêu bên nhà. Những người còn đứng đó bàn tán :
- Quạ, quạ! "Tai họa" đến rồi đó bà con ơi! Lo thân đi là vừa.
  Nhưng phải làm gì? Đâu có ai biết làm gì? Mà việc gì sẽ xảy ra? Nào ai biết được. Ông Tổng Krol phe phẩy quạt đi vào nhà. Ông tin rằng hễ Thầy Tư núi Bà Đen đến giúp ông, thì ma quỉ gì cũng trừ được hết.
  Bỗng gió thổi lao rao, rồi chỉ độ mươi phút sau, là một cơn giông kéo đến. Con quạ trắng đã bay đi đâu mất. Gió chạy ào ào trên ngọn cây rừng. Mọi người đều chạy vô nhà ông Cai đang trú ẩn. Giông càng lúc càng lớn rồi mưa đổ xuống ào ào. Sấm sét nổ vang trời. Ông Cai Tổng sợ quá, liền chạy vô phòng bà vợ lớn, đóng chặt cửa lại. Ông bảo bọn nàng hầu :
- Gài chặt cửa lại. Đừng đi đâu hết!
  Các nàng hầu xúm quanh bà vợ lớn ông Cai, miệng lâm râm khấn Bà linh thiêng phù hộ cho mình. Ông Cai đến ngồi bên vợ, nói :
- Mình đừng có lo. Tôi đã cho thằng Soon đi rước Thầy Tư rồi. Tàn cơn giông này chắc thầy cũng đến.
  Bên ngoài, gió cứ thổi vèo vèo, sấm sét cứ nổ đùng đùng. Rồi bỗng giữa cơn giông, nghe có tiếng quạ kêu. Bọn gia nhân của ông Cai không ai dám ra ngoài để xem con quạ đứng chỗ nào. Một tên chạy vào trong báo cáo với ông Tổng :
- Thưa ngài, con quạ lông trắng trở lại giữa cơn giông. Chắc là ma quỉ gì đó....
  Ông Cai gật đầu :
- Tao cũng nghĩ như thế. Nhưng phải chờ Thầy Tư đến làm phép xuất thần thì mới rõ được.
  Thầy Tư núi Bà Đen được dân trong vùng xem là người có tài xuất quỷ nhập thần, trừ ma sát quái như trở bàn tay. Thầy lại có tài "xuất thần" đi tìm người chết, theo đuổi bọn ma quỷ, dù là chuyện bí hiểm từ đời nào, thầy cũng tìm ra manh mối. Dân làng cũng như ông Tổng Krol thường nhờ thầy mà chưa lần nào thất bại.
  Bỗng một con trốt kéo đến xoáy mạnh, rồi đi tạt qua phía chái Đông nhà ông Cai. Ngói tung loảng xoảng, rồi kèo nhà văng ra khắp nơi, và cột nhà sụp đổ. Mưa kéo đến ào ào, rồi theo chỗ nhà sập, nước tràn vô nhà. Bà vợ lớn ông Tổng sợ quá, ôm chặt lấy ông :
- Ông ui, chết rồi ông ui!
  Người đàn bà Miên quyền hành hơn chồng, hôm nay bỗng yếu xìu. Trước đây, bà hét ra lửa, giờ thì run như sốt rét, làm cho mấy cô nàng hầu càng sợ hơn. Bà ta ôm chặt lấy ông Tổng, giọng nói run run :
- Sao lâu quá mà chưa thấy Thầy Tư đến vậy...ông?
  Ông Tổng cũng chẳng biết tại sao, nhưng cũng nói để trấn an bà vợ :
- Chắc tại trời giông mưa, có thể cũng sắp đến rồi...
  Ông nói đúng. Chỉ trong giây lát là thấy Thầy Tư cưỡi ngựa đến trước sân nhà. Thầy nhảy xuống ngựa, chạy đến dộng cửa. Bọn người nhà ra mở cửa :
- Thầy Tư ui, cứu tui. Con quạ nó kêu....
  Thầy Tư cầm tay bà dắt vô gặp ông Tổng. Ông mừng ra mặt, nói :
- Có Thầy Tư đến chắc là mọi việc đã được yên. Nhờ thầy xuất thần đi tìm con quạ lông trắng giùm tôi.
  Thầy Tư mở tay nải ra, lấy cái khăn đỏ buộc lên đầu, lấy ba cay nhang cắm vô bình, rồi ngồi xuống, miệng lâm râm đọc thần chú. Một lát sau thì thầy gật gù, rồi im lặng.
  Lúc ấy thì bên ngoài gió đã ngưng thổi, sấm sét cũng đã tan. Mọi người bu quanh Thầy Tư để xem thầy làm phép "xuất thần." Ai cũng im hơi lặng tiếng.
  Mấy người đàn bà quỳ xuống, chắp tay khấn vái. Bọn đàn ông cũng bắt chước làm theo. Ông Tổng cũng thắp nhang, đến quỳ cạnh bên Thầy Tư.
  Độ chừng một tiếng đồng hồ sau thì Thầy Tư bỗng thở phì một cái, rồi ngã ngửa ra phía sau. Thầy nằm yên như thế chừng mười lăm phút, rồi ngồi dậy, sửa lại quần áo, và nói :
- Tôi đã xuất thần và theo được con quạ lông trắng đến một khu rừng dưới chân núi Bà. Đó là khu rừng Chắc Cà Mum, chắc chỉ có một người ở đây được biết mà thôi...
  Mọi người nhìn quanh, rồi nhìn về phía ông Tổng. Ông gật đầu :
- Phải, chỉ có tôi là biết khu rừng này, vì là rừng cấm. Từ hơn 30 năm nay, tôi đã cấm không cho ai đến đó hết. Kể cả tôi cũng không đến nữa...
  Ông Cai nói xong, rót cho Thầy Tư một chung rượu :
- Xin Thầy uống rượu rồi cho biết khi xuất thần, thầy đã thấy những gì, gặp những ai?
  Thầy Tư vuốt bộ râu ngạnh trê, nói :
- Tôi thấy con quạ lông trắng bay quanh khu rừng này. Chừng như nó biết tôi là pháp sư lợi hại nên không dám vô rừng ngay. Nó đứng trên một cây cao, kêu "quạ, quạ". Tôi bắt ấn, làm nó sợ hãi, và lủi vô rừng. Tôi liền đuổi theo, chụp được nó. Mỏ nó cắn, chân nó quào, nhưng tôi không buông ra.
  Bỗng có tiếng van xin :
- Xin thầy thả tôi ra. Tôi sẽ giúp thầy biết rõ bí mật về một vụ sát nhân cách đây 30 năm...
  Tôi buông ra. Con quạ nhảy xuống đất, rồi biến thành một người đàn bà độ 40 tuổi. Bà ta nhan sắc hãy còn mặn mòi, mình mặc toàn tang phục.
  Bà nói :
- Tôi là vợ ông Cai Tổng Mai, người có thế lực nhứt vùng này cách đây hơn 30 năm. Nhưng rồi một đêm kia, Phó Tổng Krol đang làm việc với ông nhà tôi, bỗng đem lính về bao nhà, bắt hết gia đình tôi, không chừa ai hết. Rồi tên Krol lôi nhà tôi và mấy đứa con vào khu rừng Chắc Cà Mum. Tôi nhờ nhanh chân nên trốn thoát. Họ đưa chồng con tôi đến một cái hố sâu đã đào sẵn từ lúc nào không biết. Rồi họ quơ đao, hạ sát chồng tôi và sáu đứa con. Tôi nằm trong bụi cây trông thấy rõ tất cả. Sau đó thì họ san bằng cái hố chôn tập thể kia, rồi trồng nhiều bụi cây lên đó cho lấp dấu. Xong, họ rút lui. Phó Tổng Krol còn nói :
- Còn thiếu một người, chắc sẽ còn hậu họa. Kể từ ngày mai, mình phải đi lùng kiếm, và bắt cho được con mụ vợ của Tổng Mai. Giết được nó thì mới tuyệt hậu hoạn.
  Nằm trong bụi, tôi nghe rõ tất cả. Rồi khi trời sáng, thì tôi bò ra chỗ hố chôn chồng và các con tôi. Tôi quỳ lạy mấy lạy, rồi lén trở về nhà. Đêm đó, tôi mặc tang phục và đem nhang đèn tới tế lễ chồng con. Sau đó thì tôi treo cổ trên cành cây và tự tử để chết theo chồng, biết rằng còn sống thì sớm muộn gì tên Phó Tổng Krol cũng bắt được và giết chết. Bộ hài cốt của tôi hiện còn treo lủng lẳng trên cành cây trắc cạnh bên hố chôn chồng con tôi. Xin Thầy Tư theo chân tôi đến đó thì thấy rõ..
  Thầy Tư nhìn ông Tổng Krol. Ông ta nhìn mọi người. Ai cũng biết chuyện cướp đất, giết hại gia đình Tổng Mai của ông ta 30 năm về trước nhưng không ai dám nói. Bây giờ xem chừng ai cũng vừa ý với sự tiết lộ của Thầy Tư. Rồi Thầy Tư nói tiếp :
- Tôi theo chân người đàn bà vợ Tổng Mai đi đến chỗ hố chôn chồng con bà. Nhìn lên cành trắc, tôi thấy một bộ xương người còn treo lủng lẳng trên cành. Tôi đến mở dây thắt cổ, đưa bộ xương xuống nằm dưới đất, rồi thắp nhang cầu nguyệng : "Bà Cai có linh thiêng, xin giúp tôi tìm hiểu rõ hơn về vụ này." Người đàn bà nói : "Tôi sẵn sàng cho Thầy Tư rõ tất cả, chỉ xin một điều..." "Điều gì?" Tôi hỏi. "Xin chôn xác tôi nằm cạnh bên chồng con."
  Lập tức tôi lấy con dao bên mình đào lỗ để chôn bộ xương bà Tổng Mai. Tôi phải lấy mất rất nhiều thì giờ mới chôn xong. Sau đó, nghe có tiếng nói : "Thầy Tư có biết tại sao không ai phát giác được vụ này không?" Tôi nói "Không." Bà Tổng Mai chỉ về phía sâu hơn trong rừng, nói : "Thầy Tư cứ đi về phía đó thì sẽ thấy mười bộ xương người còn nằm trên mặt đất. Đó là xác các gia nhân nhà Tổng Krol. Chôn xác chồng, con tôi rồi thì ông Phó Tổng dùng súng đẩy hết bọn gia nhân đã theo ông ta về phía sâu trong rừng. Sau đó thì ông nổ súng giết hết."
  Nói rồi người đàn bà mặc tang phục dắt tôi đi về phía trong sâu. Bà chỉ cho tôi xem tất cả mười bộ xương người đang nằm co quắp trên mặt đất. Bà nói : "Tôi nhất định phải trả thù, nên nhân ngày lành tháng tốt, biến thành một con quạ, để mang tai họa đến cho gia đình Tổng Krol. Tôi không thể nào tha thứ cho tên đại gian đại ác đó được!"
  Tổng Krol cau mày, ngồi lặng yên. Hắn nhìn sang Thầy Tư, mặt đằng đằng sát khi. Nhưng Thầy Tư cứ bình tĩnh nói tiếp :
- Tôi hỏi bà vợ Tổng Mai : "Bà định trả thù bằng cách nào?" Bà ấy nói : "Tôi sẽ giết chết hết cả nhà nó, như nó đã giết cả nhà tôi. Cơn giông bão vừa qua đã thổi sập nhà bốn con vợ nhỏ của thằng Tổng Krol. Cả mấy đứa con của chúng nó cũng bị chết vì nhà sập. Xin mời Thầy Tư qua đó để xme cho rõ."
  Day sang ông Tổng Krol, Thầy Tư nói :
- Đó là chuyện xuất thần. Nếu muốn biết sự thật, xin mời ngài Cai Tổng đi xem thử.
  Tổng Krol liền sai đem ngựa ra, rồi ông ta cùng với Thầy Tư đi về phía Bắc. Đến nhà bà vợ nhỏ ở Trà Vong, Tổng Krol thấy rõ là nhà đã sập. Đi về các vùng phía Nam, phía Đông, và phía Tây, thì nhà các bà vợ nhỏ khác của ông Tổng cũng chỉ còn là đống cây vụn. Bỗng có tiếng quạ kêu khác. Nhìn lên cành cây, ông Tổng thấy con quạ lông trắng đang đứng đó. Nổi giận đùng đùng, ông giương súng lên, nổ hai phát. Nhưng con quạ không bị trúng đạn, bay vòng quanh rồi trở lại như để trêu ngươi ông Tổng. Tổng Krol tức lắm, laị nạp đạn và nổ súng. Con quạ kêu "quạ, quạ" rồi bay đi mất.
  Hai người về đến nhà thì thấy con quạ lông trắng đang đứng trên nóc ngôi nhà lớn  của ông Tổng. Nhà đã sập hết một phía. Tất cả vợ con lớn nhỏ của ông Tổng đều dồn về phía Trung đường.
  Ông Tổng lại nạp đạn và nổ súng. Súng không bắn chết được con quạ mà lại bắn trúng kho chứa dầu của nhà ông Tổng. Lửa bốc cháy dữ dội. Người nhà ông Tổng chỉ đứng nhìn mà không xông vào tiếp cứu. Ông ta liền liều mạng xông vô nhà. Nhưng một tiếng nổ vang dội làm cho khói lửa bốc lên mù mịt. Ông Tổng Krol đã bị thương.
  Tức giận đùng đùng, ông Cai liền lấy hai bì đạn chót, nạp vào súng và bắn ngay lên định giết con quạ. Nhưng con vật khôn ngoan đã bay bổng lên tránh đạn. Ông Cai vứt súng, bò ra ngoài. Ông nằm quay mặt nhìn lại ngôi nhà lớn đang bốc cháy. Vợ con ông đều phải vùi thân trong đống lửa. Ông nhìn quanh, không thấy Thầy Tư núi Bà Đen đâu nữa. Cả bọn người nhà ông cũng đã phân tán từ hồi nào...
  Bỗng con quạ lông trắng bay đến, đậu trên một cành cây, phía trên chỗ ông Cai vừa ngã gục. Nó kêu mấy tiếng "quạ, quạ" thê thảm, rồi đập cánh bay đi.
  Vừa lúc ấy, một bầy quạ đen từ đâu bay lại. Nhiều, rất nhiều có thế đến cả trăm con. Chúng đổ xuống, cắn xé hết quần áo của ông Cai rồi xúm nhau lại rỉa thịt ông ta. Và chỉ trong chốc lát, cả thân xác người gian ác chỉ còn lại một bộ xương nằm cạnh bên một ngôi nhà đổ nát....
Beautiful things happen when you love someone.
Đăng nhập để trả lời
0