#4 —
15.10.2007 10:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-15 10:49:08Oan Hồn>
GA XÉP
Ga xép là một loại ga nhỏ, có những chuyến tàu chạy qua không thèm dừng lại. Có một số hành khách đợi ở một nơi ga xép nào đó miền rừng. Và trong khi chờ đợi một chuyến tàu không biết bao giờ đến, một vài người tìm cách “cho qua thì giờ”. Soạn giả vở kịch “Ga xép” ghi lại dưới dạng một vài mẩu chuyển vẩn vơ.
T.S[/align]
Người đàn ông ngó nghiêng, quanh quẩn, và chợt nhìn thấy cánh cửa phòng viên trạm trưởng.[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: À, đây rồi. (Đọc) Không có việc xin miễn…(Đổi giọng). Miễn cái con khỉ. (Đập mạnh cửa). Có ai trong này không? (Một lát). Có ai không? Ồ, lạ thật. Không có ai à? (Hét.) Ê. Ê. Mở cửa. Mở cửa. (Rồi như hoảng hốt) Mở cửa. Mở cửa. Mau lên.[/align]
Bỗng giật mình quay lại. Một bàn tay vừa đặt nhẹ lên vai hắn, một đám người, từ đâu không rõ, vừa xuất hiện, im lìm, sừng sững, ngay sau lưng hắn. Đám người gồm một đàn ông và một đàn bà. Người đàn bà, dưới một chút nắng chiều còn rớt lại, đã gây cho khán giả một ấn tượng về một thứ đàn bà còn đẹp tuy có nhiều kinh nghiệm khá đau xót về cuộc sống nhưng vẫn cố giữ kín trong tận cùng tâm thức – như một mặc cảm tội lỗi - một ước mơ về lối sống khác, không tầm thường. Người đàn ông, trạc tuổi 40, vẻ chán chường lộ rõ ngay cả nơi cử chỉ, nhưng mắt vẫn mở rộng ra cuộc sống vây quanh à tròng mắt mép cười vẫn như muốn xoáy trở vào một vài tâm sự không muốn trở thành lời. Bày tay đặt trên vài người đàn ông lúc nãy là bày tay của người 40. Tất cả nhìn nhau trong yên lặng. Một lát sau , khi bàn tay được rút về thì một giọng nói được cất lên, ôn tồn, điềm đạm.[/align]
NGƯỜI 40: Vô ích, ông muốn tìm ông xếp ga. Nhưng vô ích[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Tôi muốn mua vé[/align]
NGƯỜI 40: Tôi… Chúng tôi cũng chưa có vé. (Một lát). Bây giờ, những cuộc lên đường phần nhiều chỉ được quyết định vào phút chót. Nhiều khi bất đắc dĩ. Rất nhiều khi là bất thình lình. (Với người thiếu phụ.) Có phải không, cô Ngà? À… quên. (Với người đàn ông). Chúng ta nên bắt đầu từ chỗ bắt đầu. Nghĩa là giới thiệu. Vì… tôi e rằng chúng ta sẽ bắt buộc phải sống với nhau… một thời gian. Ở đây.[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Sao vậy? Tàu sắp đến rồi mà. (Chợt lúng túng) Tôi nói thế không phải là không muốn được cái hân hãnh làm quen với quí vị. (Rất xã giao, với người thiếu phụ tên là Ngà). Nhất là….[/align]
NGÀ: Cô. Chúng tôi chỉ là bạn[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Vâng. Nhất là lại có cái diễm phúc được quen một… một…[/align]
NGƯỜI 40: Một thiếu nữ.[/align]
NGÀ: Thiếu phụ[/align]
NGƯỜI 40: Một thiếu phụ đẹp nhưng rất thông minh[/align]
NGÀ: Sao lại nhưng?[/align]
NGƯỜI 40: Vì hai đức tính đó khó đi đôi với nhau, chứ sao. Ngà là một trường hợp đặc biệt. [/align]
NGÀ: Mát mẻ. Cám ơn anh[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Tôi xin lỗi. Tôi muốn hỏi lại cho rõ. Lúc nãy có người cho tôi biết rằng tàu sắp đến. [/align]
NGƯỜI 40: Thì… thỉnh thoảng cũng có nghe thấy… đồn như vậy.[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Hốt hoảng. Ấy chết. Sao lại đồn?[/align]
NGÀ: Cười. Anh ấy nói đùa đấy. Ông đừng nghe.[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Cũng cười. Tôi cứ tưởng là… thật. (Một lát. Như vừa tìm ra một chân lý) Mà tôi cũng ngu thật. Tàu thế nào mà chả phải đến?[/align]
NGƯỜI 40: Tại sao phải đến[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Thì đây là ga mà. Có ga tất có tàu. Chả có nhẽ nhà nước làm ra cái ga này chỉ để… chơi thôi hay sao?[/align]
NGƯỜI 40: Không. Không phải để chơi.[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Đó. Ông thấy không[/align]
NGƯỜI 40: Không phải để chơi, mà để… đợi[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Thì đợi, đợi tàu chứ đợi cái gì nữa. Mà cứ đợi, thì tàu sẽ phải đến. Chả có nhẽ đợi đến… chết già ở đây à?[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Nhìn người đàn ông một cách khác thường. Chết? (Phá lên cười rồi im bặt. Một lát sau, giọng đột nhiên thay đổi, như giọng một người kể chuyện ma đến hồi gay cấn) Ông… có nhận thấy cái gì… lạ không?[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Như bị ảnh hưởng.[/align] Cái gì… ông? Mà… ở đâu?[/align]
NGƯỜI 40: Ở đây. Ở đây.[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Cái gì lạ…? Tôi…[/align]
NGƯÒI 40 : Không có thời biểu.[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Nhìn quanh. [/align]Ờ… không có thời biểu thật, Như vậy…[/align]
NGƯÒI 40 : Như vậy, nghĩa là tàu đến, tàu đi, không một ai biết gì cả.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Mà… vé…[/align]
NGƯỜI 40: Không bán[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Xếp ga…[/align]
NGƯỜI 40: Chả ai nhìn thấy xếp ga đâu cả[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: chỉ vào phòng trạm trưởng. Trong phòng….[/align]
NGƯỜI 40: Ông đã đập cửa rồi đó. Tôi cũng đã làm như vậy. Tất cả chúng tôi. Nhưng…. đó[/align]
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Ờ lạ thật. (Một lát). Nhưng ngoài xếp ga ra, chắc cũng còn những người khác nữa chứ. Lao công chẳng hạn. (Chợt nhìn thấy cái quầy hàng). À mà lại có cả quầy hàng nữa này. Vậy thì chắc có người bán hàng. Ta thử đi kiểm xem. [/align]
Hai người đối diện người đàn ông đang đưa mắt nhìn nhau nửa như muốn nói rõ một điều gì, nửa lại như muốn giấu kín. Yên lặng kéo dài trong khi người đàn ông ngẩn ngơ chưa biết phải làm gì. Một lát: [/align]
NGƯỜI 40: Thôi. Đâu có đó, ông ơi. ông muốn lao công, sẽ có lao công. Ông muốn gặp người bán hàng thì rồi sẽ gặp. Đâu có đó. Chỉ biết hiện giờ thì chỉ có chúng tôi và ông, tàu thì chưa đến, chúng ta vẫn phải đợi, chúng ta còn nhiều thì giờ,quá nhiều thì giờ… để… chẳng làm gì. Cho nên tôi xin trở lại đề nghị của tôi lúc nãy. Giới thiệu. Tự giới thiệu. Đó là một trò chơi tao nhã và lành mạnh… trong khi… đợi tàu. Tôi xin bắt đầu trước.[/align]
NGÀ: Rất nhanh.Anh tên là NGHIÊM[/align]
NGHIÊM: A… phá tôi hả?[/align]
NGÀ: Đâu có. Nhưng anh không tìm được trò nào khác à? Chơi mãi cái trò này, phát ngấy lên rồi. [/align]
NGHIÊM: Còn nhiều trò. Nhưng phải để dành. (Một lát) Mà tại sao lại ngấy? Mỗi lúc một khác chứ. (Một lát) Mà nghĩ cho kỹ thì trò nào chả vậy? Cũ đấy mà mới đấy. Ngấy đến tận mang tai mà vẫn phải chơi. Nói ngay như cái trò… sống chẳng hạn. Còn gì cũ rích, trơ trẽn, nhảm nhí bằng cứ thở ra rồi thở vô, hết ăn lại uống, rồi lớn lên, lấy vợ, đẻ con, rồi…[/align]
NGÀ: Rồi.. hết chuyện. Ít nhất thì còn cái mục đó. [/align]
NGHIÊM: Có chắc không? Hay là… đến lúc hết trò, đến lúc hạ màn, đến khi diễn viên rời bỏ vai trò nhân vật… thì lại lếch thếch kéo nhau đến một xó ga xép nào đó.. đợi một chuyến tàu nào đó… Như chúng ta.[/align]
NGÀ: Một chuyến tàu không biết bao giờ mới đến, để đi tới đâu cũng không ai hay. Trời ơi! Anh làm ơn vui vui lên hộ một chút, anh Nghiêm.[/align]
NGHIÊM: Đó. Cái trò sống muôn đời là như vậy đó. Vậy mà tại sao con người ta vẫn cứ cố bám mãi vào cái trò hề đó? Sao vậy, cô Ngà?[/align]
NGÀ: thì mỗi người có một lối sống chứ. [/align]
NGHIÊM: Đúng. Cho nên trò nào cũng có thể có cái bất ngờ. Cho nên tôi mới đề nghị trò tự giới thiệu. Mỗi người một lối sống. Mỗi người được phép lên tiếng một lần. Đó là luật chơi.[/align]
NGÀ: Vâng. Vâng. Chịu anh rồi mà, xin mời anh.[/align]
NGHIÊM: Vậy thì… tôi tên là Nghiêm…[/align]
NGÀ: Cười. Cứ như là phường tuồng.
NGHIÊM: Tại sao lại như là? Chúng ta đóng tuồng. (Giọng và điệu hát bộ). Ngô biểu tự là NGHIÊM. (Giọng thường). Tôi 40 tuổi. Nhi bất hoặc. Chưa vợ. Sống tuy không nhiều nhưng cũng đủ để mà hiểu rằng sống mãi cũng chỉ là… sống mãi mà thôi. À, còn một điều nữa. Số tử vi của tôi có sao Thiên mã đúng cung Thiên di, nên ưa xê dịch và cũng có dịp đặt chân lên khá nhiều nơi, đây đó. Paris, Londres, NewYork.[/align]
NGÀ: Ê. Ăn gian. Anh đi đâu bao giờ? Lần trước, tôi còn nhớ, anh có phàn nàn rằng con Thiên mã của anh ngộ Triệt. Ngựa què mà. [/align]
NGHIÊM: Vẫn bình tĩnh. Lần trước khác bây giờ khác. Mỗi lúc một khác. Ngà thấy không? Tôi đã nói trước rồi mà. (Một lát). Vậy thì… tôi xê dịch cũng khá nhiều. Nhớ lại cũng khó. Đã bao nhiêu nước chảy qua cầu. (Một lát) Cầu Long Biên, cầu Sông Đuống hiền lành hai bờ bãi mía, những chiếc cầu tre đồng chiêm miền Bắc, những chiếc cầu mây đong đưa biên giới, rồi những chiếc cầu xa lạ, sông Seine, sông Tamise, mùa đông thành cầu lạnh ngắt như cánh tay ma…[/align]
NGÀ: Nghe cứ như là thực![/align]
NGHIÊM: Chứ sao. Nhưng Ngà ạ, không nơi nào đẹp bằng nơi chôn nhau cắt rốn. Không nơi nào nên thơ bằng nơi quê hương đất cũ.[/align]
NGÀ: Quốc văn giáo khoa thư[/align]
NGHIÊM: Đúng[/align]
NGÀ: Lớp Sơ đẳng[/align]
NGHIÊM: Chân lý bao giờ cũng sơ đẳng. (Với người đàn ông) Thật đấy ông ạ. Không một cuộc lên đường nào mà lại có nhiều ý nghĩa, gây nhiều hồi hộp căng thẳng bằng một cuộc lên đường trở về. Và nơi đây, nơi ga xép này, đối với tôi, 40 tuổi, nhi bất hoặc, là một nơi lý tưởng để… tạm dừng chân. (Đột ngột, với Ngà) Bây giờ đến lượt Ngà[/align]NGÀ: Rất điềm nhiên.[/align]Ngà là tôi, 28 tuổi đời. Nhưng chắc chắn sống nhiều hơn những người cùng lứa tuổi.[/align]
Yên lặng.[/align]
NGHIÊM: Thế nào, còn gì nữa chứ? [/align]
NGÀ: Còn một điều nữa. Giống anh.[/align]
NGHIÊM: Gì vậy?[/align]
NGÀ: Độc thân.[/align]
NGHIÊM: Sao lúc nãy cứ đòi là thiếu phụ.[/align]
NGÀ: Thiếu phụ chứ. Nhưng độc thân. Với lại… mỗi lúc một khác chứ.[/align]
NGHIÊM: Khá lắm[/align]
NGÀ: Chứ sao.[/align]
NGHIÊM: Hết chứ?[/align]
NGÀ: Lần này, như vậy là tạm đủ[/align]
NGHIÊM: Với người đàn ông.Và bây giờ thì đến lượt ông.[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Lúng túng.Tôi… tôi…[/align]
NGHIÊM: Vâng, ông.[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Tôi… chả có gì để mà nói. [/align]
NGÀ: Sao lại không có gì? Ông hà tiện quá. [/align]
NGHIÊM: Ông bạn ơi, bắt đầu là lời. Thánh Kinh dạy như vậy đó. Mà đầu đi thì đuôi lọt. Gì cũng vậy, kể cả cái trò tự giới thiệu. Vậy ông cứ bắt đầu đi. Bắt đầu bừa đi. Đức Chúa Trời cũng vậy mà. Này nhé. (Giọng đọc) Và, tất cả là vô hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực. Đức Chúa Trời nói. (Giọng thường) Nói. Nói. Ông nghe rõ chưa. (Giọng đọc) Phải có sự sáng, thì có sự sáng. (Giọng thường). Đấy, ông thấy không. Ông cứ bắt đầu đi.[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Ấp úng. Ông… ông…[/align]
NGHIÊM: Ấy chết. Đừng có ngừng. Không bao giờ nên ngừng ngang xương như vậy. Ngay như Đức Chúa Trời. Làm ra sáng rồi. NGÀi có ngừng đâu? Ngài nói một thôi một hồi. Mãi đến Ngày thứ bảy Ngài mới dám nghỉ xả hơi. Ngừng ngay thì làm gì có ông và tôi. Và không có ông và tôi thì làm gì có cô Ngà. Ông thấy không?[/align] [/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Vẫn ấp úng. Ông… ông…[/align]
NGHIÊM: Lắc đầu. Lại ông, ông. Cứ ông ông mãi thế này thì nguy lắm, ông ơi. Không tin ông cứ thử mà xem. ông cứ thử nhắc đi nhắc lại vài lần. Ông ông ông ông ông ông ông. Đó, ông, lại ông, ông thấy không? Ông có thấy là nó vô nghĩa không? Nó vô nghĩa đến bật cười, vô nghĩa đến phi lý, phi lý đến…[/align]
NGÀ: Buồn nôn?[/align]
NGHIÊM: Buồn nôn còn khá. Không, nó phi lý đến độ kinh hoàng. Vì nghĩ đi nghĩ lại thì còn gì? Một mớ ấp úng những tiếng. Những tiếng như những vì sao buổi sớm mờ dần trong mênh mang yên lặng. Những tiếng. Những tiếng bàn, ghế, đàn ông, đàn bà, xếp ga, tàu bè. Những tiếng động vô nghĩa, trống rỗng. Thế là hết. Ông thấy không?[/align]
Từ nãy, người đàn ông như đang mải suy nghĩ về một điều gì. Mồm hắn lắp bắp. Và bây giờ thì thành tiếng.[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Ông ông ông ông, ờ mà khỉ thật. Ông thì khỉ thật.[/align]
NGHIÊM: Ông[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Vâng ông.[/align]
NGHIÊM: Ông khỉ[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Vâng, ông. Ông khỉ mà. Tôi đồng ý mà. Tôi đồng ý với ông rằng…[/align]
NGHIÊM: Rằng ông khỉ.[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Vâng. Dạ. Vâng (một lát). Vậy bây giờ phải làm gì? [/align]
NGÀ: Thôi… Để tôi giúp ông vậy. Tên ông là gì nào?[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Dạ, tên thật hay là…[/align]
NGÀ: Tên cúng cơm. Tuổi. Số thẻ kiểm tra…[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Giơ cái case lên
Tất cả ở trong này. Nhưng trời tối, chắc không đọc được quá.[/align]
NGHIÊM: Thì ít nhất ông cũng phải có một cái tên chứ. Mít, xoài, kèo, cột. Người ta kêu ông bằng gì nào? [/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: À… Đức Bảo. Cửa tiệm của tôi là Đức Bảo mà.[/align]
NGHIÊM: Cũng được. Vậy thì ông là Đức Bảo. (Một lát). Đức Bảo. Đức Đức Đức Đức Bảo Bảo Bảo Bảo (Phá lên cười)[/align]
NGÀ: Buồn nôn?[/align]
NGHIÊM: Phi lý. Kinh hoàng. [/align]
Rồi cả NGHIÊM và NGÀ cùng cười. Đức Bảo trố mắt, ngạc nhiên. Có vẻ bực mình.[/align]
ĐỨC BẢO: Sao lại cười? Cửa tiệm của tôi, Đức Bảo đó, làm ăn đứng đắn có môn bài đàng hoàng. Mà cái tên Đức Bảo là do ông cụ thân sinh ra tôi đặt có gì đáng cười? (Một lát). Ông cụ tôi qui tiên rồi… tôi mới nối nghiệp nhà. Dễ cũng đến hơn 20 năm rồi chứ bộ. Đức Bảo. Mà chắc cô và ông đây cũng phải nghe thấy tiếng chứ. Nghề của chúng tôi cha truyền con nối rất là đảm bảo. Trông tôi thong thả thế này chứ có lúc phải chỉ huy tới ngót trăm nhân công đó. Ấy chưa kể những việc phải đích thân làm lấy. Như… giao thiệp với khách hàng chẳng hạn. Ăn mặc phải chỉnh tề, lúc nào cũng đổ lớn đàng hoàng. Mà cấn fantaise. Nhất là cười thì tối kỵ. Tối kỵ[/align]
NGÀ: Gì mà dữ vậy?[/align]
NGƯÒI ĐÀN ÔNG: Cô không đoán được đâu. Nhưng cô tưởng tượng như lúc nào cũng phải vô nhà thương thăm một bệnh nhân thập tử nhất sinh. Như vậy, cô cuời được à? [/align]
NGHIÊM: Ông là.. bác sĩ?[/align]
ĐỨC BẢO: Ngược lại. Tuy môi trường hành nghề của tôi cũng gần kề môi trường hành nghề của bác sĩ.[/align]
Tự bao giờ, nếu để ý, người ta có ấn tượng một hiện diện lảng vàng sau lưng đám người đang mải mê nói chuyện. Đến lúc này, người ta mới nhận ra đó là người quân nhân lúc nãy. Hắn dột ngột lên tiếng.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Đừng để ý đến nó thì nó sẽ đến. Mà chắc chắn là nó sẽ phải đến. Ông đừng lo. Điều cần thiết là làm một cái gì… trong khi chờ đợi.[/align]
NGHIÊM: Chơi một trò gì.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Cũng thế. Lộng giả thành chân mà. [/align]
ĐỨC BẢO: Vậy, theo ý ông.. thì… tàu…[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Sẽ đến. Phải đến.[/align]
ĐỨC BẢO: Thở phào. Nghe ông nói, tôi mới yên tâm. Chứ từ nãy nói chuyện với… (Chỉ NGHIÊM và NGÀ) quí vị đây, vui thì có vui thật, nhưng… nhưng thật chẳng biết ra làm sao cả. [/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Nhưng mà tàu đến thì là cái chắc rồi. Ông thử nghĩ mà xem. Ai mà chả có chuyến tàu, đến một giờ nào đó, dừng lại ở quai đời…[/align]
NGÀ: Hoa cài miệng súng.[/align]
NGHIÊM: Lên đường trở về. Đúng[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Với Đức Bảo. Mà có như vậy thì… mới ăn tiền chứ, có phải không ông? (Với tất cả) Thế ra chưa ai đoán được cái nghề của ông bạn này à? Để tôi thử xem có đúng không nhá. (Một lát, Như suy nghĩ). Nghề của ông có hương có hoa, có ánh nến lung linh, có mùi trầm ngào ngạt, có lời sám hối dân lên Thượng Đế, có kinh niệm cầu đi vào dĩ vãng yên lặng, có chuông giáo đường đổ hồi chầm chậm, có lệ rơi như sao rụng, có thổn thức những kể lể, nghẹn ngào những nuối tiếc, tức tưởi những… những…[/align]
NGÀ: Ông là một thi sĩ. [/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Tôi văn võ kiêm toàn.[/align]
NGHIÊM: Ông đang nói về Đức Bảo.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Có người làm tôi mất… nguồn thơ.[/align]
ĐỨC BẢO: Ông có cần, tôi xin nhắc. Thú thực với ông rằng có những điều ông nói tôi không hiểu hẳn. Nhưng nghe ông nói thì thật là hay, thật là sát thực. Nghề của tôi đúng là như vậy đó. Nó… nó…, nghĩ cho kỹ, thì cũng lạ lắm ông ạ. (Với NGÀ) Cô không rõ chứ lắm lúc thật là mủi lòng, thật là ảo não, thật là…[/align]
NGÀ: Thổn thức, nghẹn ngào, tức tưởi…[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: À… nhớ rồi. Nghề của ông lúc nào cũng phải đeo cravate. [/align]
ĐỨC BẢO: Đen. Đen mới được.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Nét mặt sa sầm.[/align]
ĐỨC BẢO: Với NGÀ. Đó. Cô thấy không? Tối kỵ là cười mà. (Với người quân nhân.) Đúng. Đúng quá ông bạn.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Rón rén bách bộ ở những hành lang bệnh viện, cúi đầu nghiêm nghị.[/align]
ĐỨC BẢO: Nghiêng đầu. Nghiêng đầu.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Vâng thì nghiêng. Rồi… rồi gì nữa nhỉ.?[/align]
ĐỨC BẢO: Lúc này là phải tuỳ cơ ứng biến.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Cái phút tế nhị nhất của sự hành nghề.[/align]
ĐỨC BẢO: Rất nhẹ nhàng.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Rất nhẹ nhàng, gõ nhỏ và gọn vào chính giữa cửa phòng.[/align]
ĐỨC BẢO: Đúng. Đúng. (Một lát) Ở bệnh viện, thì tương đối còn dễ. Khó là ở nhà riêng. Khó lắm. Mà cũng vất vả. Nhiều khi chầu trực suốt Ngày đêm ở vỉa hè…[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Ta nên vắn tắt. đi quá sâu vào những chi tiết chuyên môn thì… tôi cũng xin chịu.[/align]
NGHIÊM: Đúng rồi.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Vậy thì, khẽ gõ vào cửa. Một lần nhiều khi không đủ. Hai lần. Ba lần có khi. VÀ lời nói đầu tiên, khi thân nhân của đương sự tiến ra mở cửa… Chà! Khó quá, khó quá. (Với Đức Bảo.) thường ông nói gì?[/align]
ĐỨC BẢO: Cúi đầu. Lúc này mới cúi đầu thực sự. Dĩ nhiên là sau khi liếc rất nhanh vào chỗ nằm của đương sự cho nó chắc ăn. Ông có biết cúi đầu để làm gì không nào?[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Chào kính?[/align]
ĐỨC BẢO: Ra cái điều chào kính. Nhưng thực ra là để cho ngườii ta khỏi nhìn thấy cái mặt của mình.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Giấu sự cảm động.[/align]
ĐỨC BẢO: Ông ngây thơ lắm. Ngược lại thì đúng hơn. (Một lát). Một lát như vậy rồi… vụng về, vụng về có nghệ thuật, vụng về, ấp úng…(Chuyển giọng, làm như thật với Nghiêm). Thưa ông… thưa… chúng tôi không biết… không biết nói gì. Trong giờ phút này, nói gì cũng vô ích. (Đổi giọng). Và… ngay lúc đó, (với người quân nhân). Áp dụng yếu tố bất ngờ, nhẹ nhàng rút ở túi trong ra (Đức Bảo rút ở túi trong ra một tấm danh thiếp) một tấm danh thiếp (giơ danh thiếp lên) cái này bao giơ fcũng để sẵn ở ngoài, đừn bao giờ để trong ví, cái cử chỉ mở ví nó thực tế quá, không hợp tình, hợp cảnh, thế rồi lặng lẽ đưa tấm danh thiếp cho thân nhân. (Đưa tấm danh thiếp cho Nghiêm. Nghiêm cầm lấy danh thiếp. Ngẩn ngơ). Đó.[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Đỡ lấy tấm danh thiếp đọc to. Đức Bảo. Entrepreneur des pompes funèbres. Âm công. Tống táng. Đủ kiểu…[/align]
TẤT CẢ (Trừ người quân nhân và Đức Bảo)
Sững sờ[/align]
Ồ…[/align]
NGHIÊM: Bỏ mẹ. Thế ra ông…[/align]
NGƯỜI QUÂN NHÂN: Chôn người. Nghề của chàng.
…
Vũ Khắc Khoan
[/align]
★
★
★
★
★
0