Bàn tay anh.
Bàn tay anh không đẹp, anh bảo thế. Chị cũng không biết thế nào là bàn tay đẹp đối với một người đàn ông. Anh hay than về những đốt ngón tay lồi ra làm ngón tay không khác gì thân cây tre?!
Anh đẹp trai (mọi người bảo thế), cao lớn, ít nói, người ngoài ai cũng bảo anh chắc mạnh mẽ lắm, chỉ có chị là biết anh hay tự ti về bản thân mình như thế nào.
Chị còn nhớ, đêm giáng sinh năm ấy, hai người dắt tay nhau đi dưới những giây đèn lấp lánh giăng khắp những con phố nhỏ, anh hay bị ra mồ hôi, nên quyết định...bỏ tay chị ra để không làm ướt bàn tay chị. Còn chị thì kiên quyết nắm chặt lấy bàn tay anh...dắt đi cho đến khi về tận nhà. Vì chị không muốn buông tay anh ra, không bao giờ đâu, anh ạ.
Cơn mưa tháng 12 năm đó, khi anh và chị vẫn là hai kẻ xa lạ và trong lòng thì... ghét nhau, hai người đi chung dưới một cái ô do anh cầm suốt gần tiếng đồng hồ, chẳng biết anh có mỏi tay không mà sau đó " trả thù " bằng cách...yêu chị!
Anh có tài, chị ghét mê tín nhưng bàn tay với những đường vân dài và rõ nét phần nào nói lên điều đó, nhưng anh lại ít khi tự tin. Những khi ấy, hai người lại nắm chặt lấy bàn tay nhau, và tự hứa mình sẽ cố gắng hơn nữa.
Dù bàn tay anh có không đẹp, thì với chị, nó mãi là bàn tay ấm áp và hiền dịu. Đôi cánh tay giang rộng ôm chị vào lòng, bàn tay hay vỗ vỗ lưng chị an ủi và động viên " cố lên nào, cố lên nào " khi chị mất niềm tin, siết chặt tay chị, sẻ chia niềm vui sướng khi có bài đăng báo, không ngại cùng chị rửa chén và nấu cho chị ăn...Chị tin bàn tay ấy đủ rắn chắc để nắm lấy tay chị, cùng chị bước đi trên con đường dài phía trước và sẽ không buông tay ra thêm một lần nào nữa...

Bàn tay anh không đẹp, anh bảo thế. Chị cũng không biết thế nào là bàn tay đẹp đối với một người đàn ông. Anh hay than về những đốt ngón tay lồi ra làm ngón tay không khác gì thân cây tre?!
Anh đẹp trai (mọi người bảo thế), cao lớn, ít nói, người ngoài ai cũng bảo anh chắc mạnh mẽ lắm, chỉ có chị là biết anh hay tự ti về bản thân mình như thế nào.
Chị còn nhớ, đêm giáng sinh năm ấy, hai người dắt tay nhau đi dưới những giây đèn lấp lánh giăng khắp những con phố nhỏ, anh hay bị ra mồ hôi, nên quyết định...bỏ tay chị ra để không làm ướt bàn tay chị. Còn chị thì kiên quyết nắm chặt lấy bàn tay anh...dắt đi cho đến khi về tận nhà. Vì chị không muốn buông tay anh ra, không bao giờ đâu, anh ạ.
Cơn mưa tháng 12 năm đó, khi anh và chị vẫn là hai kẻ xa lạ và trong lòng thì... ghét nhau, hai người đi chung dưới một cái ô do anh cầm suốt gần tiếng đồng hồ, chẳng biết anh có mỏi tay không mà sau đó " trả thù " bằng cách...yêu chị!
Anh có tài, chị ghét mê tín nhưng bàn tay với những đường vân dài và rõ nét phần nào nói lên điều đó, nhưng anh lại ít khi tự tin. Những khi ấy, hai người lại nắm chặt lấy bàn tay nhau, và tự hứa mình sẽ cố gắng hơn nữa.
Dù bàn tay anh có không đẹp, thì với chị, nó mãi là bàn tay ấm áp và hiền dịu. Đôi cánh tay giang rộng ôm chị vào lòng, bàn tay hay vỗ vỗ lưng chị an ủi và động viên " cố lên nào, cố lên nào " khi chị mất niềm tin, siết chặt tay chị, sẻ chia niềm vui sướng khi có bài đăng báo, không ngại cùng chị rửa chén và nấu cho chị ăn...Chị tin bàn tay ấy đủ rắn chắc để nắm lấy tay chị, cùng chị bước đi trên con đường dài phía trước và sẽ không buông tay ra thêm một lần nào nữa...

Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay



















