<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-18 19:19:26Nguyệt Hạ>

Lặng Thầm
Em giấu tiếng yêu tận đáy tim
Giấu đi nỗi nhớ khát khao tìm
Giấu buồn vào gối chăn hờ hững
Giấu giọt lệ hờn lúc nửa đêm
Hãy cố quên đi những tiếng yêu
Trông, chờ, mong, đợi, mỗi sớm chiều
Giọt buồn giọt nhớ đêm cô lẻ
Bôi đi xóa hết nỗi quạnh hiu
Đừng Hỏi Vì Sao?
Người đừng hỏi gió đến từ đâu
Lay động lá kia rơi cánh sầu
Người đừng hỏi tại sao em khóc
Khi cuộc đời đầy nỗi đớn đau
Nếu ai thấu hiểu nỗi vấn vương
Mong rằng đời nhẹ bớt sầu thương
Hãy để nụ buồn rơi rụng xuống
Và biến niềm riêng thành hơi sương
Ảo Ảnh
Mỉm cười cố giấu giọt châu rơi
Gối chiếc từng đêm tủi phận người
Ảo ảnh tựa làn sương lấp lánh
Mông lung như cụm khói chơi vơi
Điểm phấn tô son ngạo với đời
Mình buồn mình nhớ cứ chơi vơi
Đừng đem ảo ảnh vào trong gối
Tình người mông lung, chán lắm ơi....
Ta Chỉ Là Đêm Sa Mạc Khát
Như cơn gió nọ rất vô tình
Lang thang trên những bước phiêu linh
Ta chỉ là đêm sa mạc khát
Anh qua để lại dấu chân mình
Cơn gió người xưa quả vô tình
Sao đành đánh đổi với "feeling"
Đêm dài vô vọng sa mạc khát
Dấu người mờ nhạt nỗi trung trinh
Hương Xưa
Hạt nhớ nảy mầm tự đáy tim
Chợt nghe khao khát biết đâu tìm
Hương người còn thoảng quanh đâu đó
Hơi ấm vòng tay quyện dáng mềm
Khao khát trong đêm nhói vào tim
Tình xưa nghĩa cũ có ai tìm
Hơi ấm hương người còn quanh quẩn
Thôi đành chôn dấu nỗi niềm riêng
Một Đêm Thật Buồn
NH
Bớt buồn đi nhé NH ơi
