Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Như Cơn Gió Vô Tình - Hoàng Thu Dung 🔒

42 trả lời, 31.545 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-25 10:39:39songchoquangay>
Cô phì cười:
- Nổ vừa thôi. Nè! Nói đi! Tự dưng sao có mặt ở đây?
- Đang đi tour khách đòi ghé siêu thị rồi mới về khách sạn.
- Giám đốc đi hả?
- Đốc họ không, họ không chịu. Phỉa theo "giám" sát nữa.
- Sao anh hổng nói họ yêu cầu anh hưởng dẫn luôn đi.
- Em biết rồi. Anh khỏi nói.
Cô lườm lườm anh rồi cả hai phì cười. Bất chợt Quang nắm hai tay cô ủ trong tay mình, sững sờ mấy giây rồi Tố Quyên làm lơ ngó ra mưa, giọng Quang êm êm:
- Ấm chưa?
Cô giựt ta lại:
- Lúc anh chưa đụng vào thì ấm.
Quang cũng không vừa:
- Chứ không phải em lạnh run vì hồi hộp hả?
Cô chu môi:
- Không biết xấu hổ là gì?
- Anh bị lây của em đấy.
- Ơ! Sao từ em.
- Chứ sao. Hợp đồng đã hết lâu rồi. Ai uốn ba tấc lưỡi nài nỉ anh ký tiếp đi.
Cô gãi đầu rồi buông gọn:
- Ai bảo dễ dụ thì ráng chịu.
Quang chồm người qua kí nhẹ lên trán cô, anh mắng:
- Đồ lật lọng.
Cơn mưa cũng đã tạnh. Quang vẫn đứng bên cạnh Tố Quyên không muốn đi. Tố Quyên vẫn chưa xác định được trái tim mình muốn gì. Cô ngập ngừng:
- Tạnh mưa rồi. Em... phải về.
Quang nheo nheo mắt:
- Nếu em chịu trả cho anh đúng giá xe ôm, anh sẽ cho em cùng đoàn xe về khách sạn.
Cô chun mũi:
- Đồ tính toán.
- Giám đốc khách sạn mà. Không "chặt đẹp" uổng lắm huống hồ anh lấy đúng giá.
- Anh đúng là dân kinh doanh đó.
Tuy nói vậy nhưng cô vẫn đi theo Quang leo lên xe. Anh để cô ngồi phía sau cùng du khách, còn mình thì đứng phía trên hướng dẫn mọi người cảnh quanh của thành phố.
Ngồi tự lự ngó ra ra đường qua ô cửa nhỏ Tố Quyên chợt ôn lại nhiều kỷ niệm.
Khi đứng trên đỉnh cao sự nghiệp cô mới phát hiện mình đã mất nhiều thứ, Tố Quyên chợt hỏi:
- Hy sinh như thế có đánh không?
Đặt tay trên ô cửa nhỏ, cô tỳ cằm suy nghĩ. Không phải cô không tìm được một người đàn ông nhưng giữa dòng người này ai sẽ là người yêu thương cô thật lòng.
Đã lâu cô và Phong không gặp mặt mà chỉ liên lạc qua điện thoại. Liệu cô và anh còn hy vọng gì không?
Trái tim cô đang nghĩ gì đây?
Tố Quyên rối bời với những tâm sự trong lòng. càng ngày cô càng cảm nhận sự cô đơn của mình.
- Có lẽ mình cần thời gian để suy nghĩ.
***
Cơn mưa chặn đường Tố quyên thì cũng không tha cho Triệu Thương. Khi trời bắt đầu mưa, cô còn ở tiệm làm việc, thấy trời tạnh mưa cô mới khoá cửa ra về. Nào ngờ vừa bóp ổ khoá trời đã đổ mưa. Từng hạt lất phất trên đường như đủ làm khách lữ hành phải lạnh run.
Thấy mưa còn nhẹ hạt, cô chạy băng qua đường, vẫn giơ cái giỏ trên đầu che mưa, ô nói gấp:
- Chú ơi! Bán cho tôi cái áo mưa.
Ông chủ đang dọn tiệm, quay lại:
- Hết rồi. Vừa mới bán xong.
Nói rồi ông đóng cửa tiệm lại cái rầm.
- Số mình cũng hên quá hén!
Cô lầm nhẩm, nép mình vào hàng hiên. Biết vầy lúc nãy mở cửa tiệm trở vào cho rồi.
Có tiếng xì xào, Triệu Thương nhìn qua. Thì ra không chỉ riêng cô, có rất nhiều người cùng hoàn cảnh với Triệu Thương. Cô xấu hổ quay đi khi phát hiện đó là hai cập tình nhân đi chơi bị mắc mưa. họ cũng đang tận dụng thời gian ở bên nhau bằng những nụ hôn thật cuồng nhiệt.
- Hết biết.
Triệu Thương lẩm nhẩm. Chợt cô hơi nheo mắt. Sao có chiếc xe dựng gần đó. À! Có lẽ họ không đi chung xe.
Cô thu người nép vào một góc như con mèo ướt mưa.
Tít... tít.
Điện thoại reo. Triệu Thương móc trong giỏ ra. Tên Phong hiện lên. Cô vuốt mặt cho trôi mấy giọt nước vừa thấm bám vào. Ngập ngừng một lúc, cô mở máy:
- Alô...
Bên kia, Phong không nói gì. Anh hình như đang rất xúc động, một lúc anh mới lên tiếng:
- Em đang ở đâu?
- Chẳng phải lần trước đã nói rồi sao. Em đang di du lịch mà.
- Thế hả? Ở đâu? Anh quên rồi.
- Thái Lan.
Phong lại im lặng. Từ lúc quen anh, Triệu Thương phát hiện anh có thói quen im lặng khi phải suy nghĩ. Nhưng anh đang nghĩ gì?
Tự dưng cô muốn biết như Triệu Thương không hỏi. Cô nói:
- Nếu không có việc gì em tắt máy đây.
- Khi nào em về.
- Để làm gì?
- Anh đón.
- Không cần đâu.
Cô tắt máy nhìn ra màn mưa.
Bậm môi, cô chớp mi thật nhanh để nước mắt không trào ra.
Khóc để làm gì hả Triệu Thương. Nếu đã quyết định xa rời anh ta thì phải quyết tâm từ bỏ chứ! Cô lấy điện thoại ra. Triệu Thương không gọi mà nhắn tin cho Quang đến rước mình. Cô không dám nói chuyện trực tiếp vì sợ không dằn được những cảm xúc trong lòng, cô sẽ khóc mất thôi.
Triệu Thương bỏ điện thoại lại giỏ, cô có cảm giác si đó đang nhìn mình. Ngẩng mặt nhìn qua đường. Trái tim cô đập liên hồi khi căng mất nhìn xuyên qua màn mưa. Tuy trái tim cô bướng bỉnh, có khi dập không theo ý muốn của chủ nó nhưng chỉ có một người mới làm đước việc đo. hồi hộp cô nghĩ Phong đang đứng bên kia. Xuyến xao trong lòng, hai tay cô bấu chặt vào nhau khi cố nhìn rõ bên kia tiệm. Không có ai.
Cô thất vọng dựa vào tường lý trí bảo né tránh thậm chí lúc nãy còn từ chối người ta nhưng trái tim thì cứ trông ngóng, đợi chờ và tìm kiếm người ta. Cô có quá mâu thuẫn với mình không?
Thả hồn với những suy nghĩ, cô như chìm vào thế giớ riêng tư của mình.
Bỗng cô đưa tay lên ngực, đặt vào tim mình tự nghe nhịp tim đập của mình. Cô hoảng hồn vì cánh làm việc của nó. Sao mà mạnh và nhanh dữ vậy.
- Trời ơi! Bệnh càng nặng rồi. Không có anh ta ở đây mà nó cũng đập tùm lum. lý nào là vậy.
Cô nhăn nhó lẩm nhẩm.
- Mới nghĩ đến đã đau tim rồi. Không được. Ngày mai mình phải đi khám bệnh mới được.
Cô sực nhớ đến tin nhắn cho Quang.
Lâu rồi sao máy không báo đã gởi tin. Lại kẹt mạng nữa ư?
Rõ là ông trời trêu mình mà.
Thình thịch... thình thịch...
Triệu Thương hoảng hồn nghe nhịp tim mình. Gì nữa đây? Lúc nãy mình đã nhìn kỹ rồi mà.
- Tên Trịnh Phong khó ưa đó đâu có ở đây? Mày làm gì mà đập lung tung vậy?
Cô nhăn nhó khó chịu với bản thân rồi bực mình nhìn sang đôi tình nhân.
Họ không còn quấn lấy nhau mà hình như đang cãi nhau. Triệu Thương đoán thế khi nghe xì xào:
- Sao lạ vậy?
- Đứng nhìn hoài. Đồ mất lịch sự.
- Vô duyên hết chỗ nói.
Triệu Thương thoáng đỏ mặt khi nghe họ làu bàu. Nói mình ư?
Triệu Thương thắc mắc, nhưng cô đứng phía sau họ mà. Vả lại cô mới chú ý khi họ cãi nhau.
Cô hơi nghiêng đầu ra phía trước nhìn theo hướng nhìn của đôi tinh nhân. Khe hở của họ cô thấy có một bóng người. xem nào! Ai mà làm kỳ đà cản mũi người ta vậy?
Triệu Thương đứng sững người khi nhìn rõ cái dáng cao to lù lù bên kia. Hai tay cố bấu vào vai giỏ bên hông. Giờ thì cô có thể lý giải được sự bấn loạn của con tim mình.
Có lẽ Phong đã đứng đó trước khi cô vào đây mà Triệu Thương không để ý.
Đôi tình nhân có lẽ cảm nhận được những tia nhìn như thiêu như đốt của Phong đang chiếu qua Triệu Thương. Họ ngoái đầu về phía cô. Triệu Thương cũng đang hoá đá nhìn qua bên kia.
Ngoài trời vẫn mưa mà cả hai vẫn đứng nhìn nhau nghe những xúc cảm trong lòng. Lời nói trong trường hợp này trở nên vô nghĩa khi ánh mắt của cả hai đã chạm vào nhau.
Đôi tình nhân hết nhìn Phong lại đến nhìn Triệu Thương. Cuối cùng, họ cảm nhận mình mới là người "vô duyên" khi làm "kỳ đà cản mũi" nên bỏ đi.
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-25 10:51:30songchoquangay>
Vẫn thọc tay vào túi quần Phong ung dung bước qua Triệu Thương. Hít thật sâu, cô cố bình tĩnh làm chủ cảm xúc của mình. Triệu Thương quay mặt ra đường tỏ thái độ lạnh nhạt.
Phong vẫn giữ nguyên tư thế đứng cạnh cô. Cả hai im lặng cố ghìm tiếng nói con tim.
Gió thổi vào lạnh buốt, Triệu Thương vòng tay trước ngực ủ ấm cho mình trong khi Phong vẫn đứng thọc tay vào túi quần.
Anh ta làm bằng sắt chắc?
Cô đảo mắt qua chiếc xe lúc nãy. Giờ thì cô dám chắc là xe anh. ơ... Gì thế kia
Cô quắc mắt nhìn Phong:
- Anh thật là. Áo mưa không có mà mắc thế mà anh lại đậy xe?
Phong nheo mắt nhìn cô:
- Rồi sao? Nó là của tôi. Tôi muốn làm gì thì làm. Không liên quan.
Hai hàm răng cấn chắt, chống hai tay lên hông, cô bước lên bậc thềm đứng ngang với anh:
- Sao lại không liên quan?
- Liên quan chổ nào? Không phải đang ở Thái Lan sao? Thái Lan giờ này làm gì có mưa mà đòi.
Cô nheo mắt nhìn anh:
Tức chắc chết quá. Cô nhìn ra cái áo mưa ngoài xe. Đó chắc là cái áo mưa cuối cùng ông chủ bán cho anh.
- Được rồi! Không thèm.
Cô mím môi quay mặt đi. Triệu Thương đứng né ra để tỏ thái độ rạch ròi. Phong cười cười, anh đứng kiểng một chân dựa vào tường.
- Tại sao tránh mặt?
Triệu Thương chun mũi nhìn qua anh:
- Không liên quan. hỏi làm gì?
Anh liếc nhẹ qua cô:
- Tò mò thôi.
Cô trề môi "xì" một tiếng thật dài, cất giọng mai mỉa.
- Bộ anh không có việc gì làm nên ra đường ngắm mưa hả?
Anh thở ra tỏ vẻ ảo não:
- Công việc ngập đầu đấy chứ! Nhưng người yêu chơi trò trốn tìm nên phải đi "săn lùng" nè.
Cô bĩu môi dài giọng:
- Làm như người ta là con gì săn lùng.
Phong vẫn không thèm nhìn cô:
- Chưa trả lời đấy. Tại sao tránh mặt
- Không thích.
Anh nghiêng đầu qua cô:
- Không thích trả lời hay không thích gặp.
Cô nhìn thẳng anh, gằn từng chữ:
- Cả hai
- Thế thì đứng đó một mình đi
Cô bướng
- Đứng thì đứng. Sợ gì chứ? Bất quá thì đi taxi.
Phong biết cô có đem theo điện thoại theo nên mới tự tin như thế.
- Không sai. Nhưng trước khi taxi đến thì... con ma lết nó đã ra tìm mấy người rồi.
- Ma lết? Có loại ma này nữa hả?
Cô rùng mình khi hình dung điệu bộ con ma Phong vừa nói. Anh ta đúng là độc ác mà. Biết người ta sợ mà còn nhát nữa. Giọng cô vỡ đi khi thấy Phong giũ áo mưa chuẩn bị đi.
- Ừ! Anh đi đi. Đồ đáng ghét.
Phong tủm tỉm cười, anh nói mà không thèm nhìn lại:
- Ừ! Không cần nhắc, đang đi nè! Khoảng vài phút nữa nó sẽ lết ra. Có lẽ nó đem về làm "áp trại phu nhân" đó. Chúc vui vẻ nha.
Ôi trời! Còn làm áp trại phu nhân nữa. Đúng là đồ xấu xa. Sợ muốn chết mà Triệu Thương vẫn cứng mồm:
- Ừa! Làm áp trại phu nhân của nó còn đỡ hơn mấy người.
- Mấy người sao?
- Xấu xa.
Rầm.
- Á! Trời ơi.
Triệu Thương ngồi thụp xuống khi một tiếng sấm vang rền vừa nổi lên.
Tự dưng nước mắt tuôn ra, cô tủi thân mình quá. Có lẽ cô khó ưa lắm nên anh mới đối xử với cô như thế. Ngay cả ông trời cũng đang trừng phạt cô nữa kìa.
- Triệu Thương! Đứng lên nào! Đừng sợ nữa. Anh nè!
Cô gục hẳn vào Phong. Anh đỡ cô đứng dậy lau nước mắt cho cô. Phong trêu:
- Ghê quá đi. Lớn rồi còn khóc nhè!
Cô phủi tay anh ra khỏi mặt mình:
- Tránh ra đi. Sao không đi đi.
- Thôi đừng bướng nữa. Con ma lết nó thích mấy người ngang bướng lắm đó.
Cô quệt nước mắt lườm anh
Phong mím môi cười cười, kéo cô sát vào mình:
- Lạnh không?
Cô né ra:
- Tôi thà ôm con ma chứ không thèm đụng vô anh đâu.
Phong ghì sát cô vào ngực mình. Vòng tay anh siết chặt cô.
- Đã bướng mà còn hung dữ nữa.
Biết thế nào Phong cũng ôm mình không buông, Triệu Thương làm nũng xoay mặt ra màm mưa. Phong ủ lưng cô trong ngực mình, hai tay anh quàng lấy hai tay cô thật tình tứ.
- Hung dữ thì buông ra đi.
Phong cười:
- Tưởng "khoái" ôm lắm hả? Trước khi giao "con cua" này cho con ma lết, anh phải dạy dỗ cho ngoan cái đã.
Cô phụng phịu xoay mặt lại:
- Anh đúng là người nhẫn tâm.
Anh véo mũi cô:
- Bằng cái mặt này không? Gần tháng nay em có biết anh sống thế nào không?
- Anh vẫn khoẻ mạnh. Có sứt mẻ miếng nào đâu.
Phong cụng đầu cô, anh thủ thỉ:
- Em giận anh chuyện gì thì phải nói. Không gặp em một tháng mà anh tưởng chừng lâu cả thế kỷ. Chọn cách trừng phạt khác đi nhóc.
Cô đứng nép trong lòng anh xúc động mạnh. úp mặt vào ngực anh, cô nói:
- Em không biết rồi anh sẽ ra sao nhưng em sợ lắm.
Phong vuốt mái tóc dài của người yêu:
- Nói anh nghe đi.
Cô ngẩng lên nhìn sâu và mắt anh:
- Anh yêu em ở điểm nào?
Phong cười trêu cô:
- Ai nói yêu hồi nào đâu?
Cô giậm chân:
- Ghét quá đi. Mau trả lởi em đi.
Phong dựa vào tường, ghì lấy cô ngã theo:
- Không biết nữa.
- Vậy trước em, anh có ai không?
Phong nâng mặt cô lên:
- Em quan trọng quá khứ anh đến vậy à?
Cô chu môi lắc đầu:
- Không. Đến giờ em cũng chưa biết gì về anh mà. Nhưng em muốn biết để hiếu anh.
- Anh đã có một đời vợ và một đứa con.
- Gì cơ?
Nhìn gương mặt thẳng thốt của cô, Phong phì cười:
- Anh đùa đấy. Thật ra anh cũng có một mối tình.
Cô cười rúc rích trong cổ anh:
- Chắc tại anh nhát ma người ta, người ta giận nên chia tay anh chứ gì?
- Em tường anh cũng sợ ma như mình hà?
Cô ngẩng đầu lên:
- Sao lại chia tay?
- Cô ấy đã chọn sự nghiệp.
Triệu Thương nhìn Phong e ngại:
- Anh... không thích phụ nữ đi làm hả?
Anh búng mũi cô:
- Khờ quá đi. Anh không phải người độc đoán, nhốt vợ ở nhà đâu.
Cô ngượng ngùng:
- Ai làm vợ con gì anh.
Phong cười, không nói gì cả. Cả hai ở bên nhau thật lâu.
- Hai người còn gặp nhau không?
- Thỉnh thoảng.
Cô lặng thinh. Triệu Thương muốn hỏi về Tố Quyên. Cô ngập ngừng:
- Nè! Dạo này có đi xem mắt cô nào nữa không?
Phong hơi trầm giọng:
- Số anh đào hoa lắm nên chỉ dám đi coi mắt một lần. coi mắt lần thứ hai chắc có người khóc.
- Hứ! Tự tin qua đi.
- Mấy hôm trước anh có đi dự tiệc ở khách sạn cửa... Tố Quyên. Cô ấy là một người thông minh. Cô ấy rất giỏi.
- Không nên khen một người phụ nữ trước một người phụ nữ.
- Anh không khen. Anh chỉ nói lên sự thật.
Phong cọ nhẹ má cô:
- Giống như cô gái này nè. Cũng giỏi vậy.
- Giỏi thế nào?
- Giỏi sợ ma.
Cô xụ mặt:
- Thấy ghét!
Phong nâng mặt cô lên:
- Còn lạnh hết?
Đứng nép trong lòng anh thế này mà lạnh nữa thì đâu có gì ấm áp hơn. Triệu Thương cắn môi gật đầu.
- Anh có cách làm em ấm hơn đấy.
Chưa kịp hỏi cách gì. Triệu Thương đã thấy Phong cúi xuống. Anh cười khẽ:
- Muốn hôn "dịu dàng" hay hôn "cưỡng đoạt" hả nhóc?
Triệu Thương đỏ cả mặt:
- Ghét lắm. Người ta nhìn kia.
- Kệ.
Phong cúi xuống hôn thật khẽ lên môi cô. Anh dịu dàng cầm lấy tay cô quàng lên cổ mình. Triệu Thương rướn người dáp lại môi anh. Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng say đắm biết bao.
Phong rời môi cô, Anh nhăn nhó:
- Chẳng thích tí nào.
Triệu Thương trố mắt nhìn anh, Phong tiếp:
- Anh thích cảm giác được hôn hơn.
Anh ôm cô:
- Hôn anh đi.
- Không dám đâu.
Anh nghiêm mặt:
- Em gọi điện về nhà đi. Về nhà với anh.
- Gì cơ?
Anh tỉnh bơ:
- Lúc nãy em nói chưa hiểu nhiều về anh. Giở anh cho em cơ hội nè.
Cô bối rối:
- Nhưng... em chưa chuẩn bị.
Phong bước đến ôm gọn lấy cô nói nhỏ vào tai:
- Anh không... ẩu đâu mà sợ.
Cô đỏ mặt, cố chống chế:
- Ai đảm bảo chứ?
- Tình yêu của anh.
Phong âu yếm hôn lên tóc cô:
- Thôi nào! Em không thấy là đã khuya lắm à? Trời bắt đầu nhẹ hạt rồi. Đứng đây một lúc mưa lớn là em... chịu trách nhiệm đó.
Cô nhìn Phong. Anh mắt tự tin của anh làn cô yên lòng. Hay mình cứ ở bên anh hết tối nay. Sáng mai chỉ cần một vé xe là cô đã rời bỏ thành phố này rồi. Triệu Thương lấy điện thoại ra, cô tiếc nuối đưa lên:
- Anh Phong. Điện thoại em hết pin rồi.
Phong lấy điện thoại của mình đưa cô. Triệu Thương nói thật ngắn gọn với Quang rồi trả máy lại cho Phong. Anh cười:
- Giờ đưa công chúa về dinh nha.
Triệu Thương leo lên ngồi sau chiếc Win. Cô muốn trời đừng sáng để cô được ở bên anh thế này mãi.
Phong cho xe chạy thật chậm trên đường. Anh sẽ không để tình yêu của mình vuột đi một lần nữa đâu.
Triệu Thương! Anh hiểu được em đang lo lắng về mối quan hệ tay ba với Tố Quyên đúng không?
***
 
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-03 06:58:58songchoquangay>
- Triệu Quang! Có chuyện gì sao anh ngồi ra thừ vậy?
Quang quay lại Tố Quyên xinh xắn trong chiếc đấm ngắn màu cam nhạt từ phòng tắm bước ra. Cô vội đến bên Quang:
- Anh bệnh hả? Chắc là dầm mưa nên bệnh rồi.
Cô hối hả đứng dậy:
- Để em đi lấy thuốc.
Quang chụp tay cô lại:
- Không cần đâu. Anh vẫn khoẻ mà.
- Còn nói khoẻ. Trông sắc mặt anh kìa. Cả hai nhìn nhau thật lâu... thật lâu.
Tố Quyên chịu không nỗi ánh mắt da diết của anh, cô vội quay đi, lí nhí:
- Không hiểu phục vụ sao lâu quá. Để em đi...
Anh giữ tay cô:
- Em xem em kìa.
Anh đứng dậy dìu cô đến bàn ăn:
- Ngồi đi cô bé.
Tố Quyên ngồi đối diện với Quang qua chiếc bàn nhỏ. Hai dĩa bò bít tết, chai rượu vang, một lọ hoa có duy nhất một nụ hồng vàng. Ngọn nến lung linh trong đêm. Quang tắt dèn, mở nhạc rồi ngồi xuống. Tiếng đàn vilon của bài Romeo và Juliet vang lên. Tố Quyên ngạc nhiên nhìn Quang:
- Anh cũng thích bài này hả?
Quang gật gù:
- Nhạc hoà tấu rất tốt cho những người làm việc căng thẳng. Anh rất thích bài này.
Cô mỉm cười ngắm anh đang thả hồn theo bài nhạc:
- Trong anh giống... cụ non quá đi.
- Anh cũng thấy vậy nữa. Thôi! em ăn đi.
Tố Quyên tự nhiên cầm dao và nĩa lên. Không hiểu các nhân viên đang nói gì khi cô đưa Quang vào phòng mình. Còn anh nữa? Anh có nghĩ cô là người dễ dãi không?
Những câu hỏi làm Tố Quyên không tập trung được. Quang phì cười khi thấy cô cắt mãi không đứt miếng thịt bò.
Hơi quê, Tố Quyên đâm quạu:
- Không ăn nữa! Đầu bếp hôm nay làm tệ quá.
Triệu Quang cười tủm tỉm. Cô bé này có đánh chết chắc cũng không bao giờ thừa nhận khuyết điểm của mình. Anh cho một miếng thịt bò vào miệng rồi làm bộ ngó lên:
- Em sao thế? Thịt bò ngon lắm. Thử đi.
- Em không thích nữa.
- Nhưng chiều giờ em chưa ăn gì mà.
Anh cũng biết tôi chưa ăn gì hà? Vậy mà ngồi đo ăn một mình. Người gì mà tham ăn. Chẳng biết ga lăng tý nào.
Quang cắt nhỏ dĩa thịt bò của mình ra rồi đổi dĩa của cô. Anh thản nhiên cắt tiếp và ngồi ăn tỉnh bơ. Tố Quyên thích cửa chỉ đó của anh. Cô mím môi cười chúm chím, đảo nhanh mắt qua anh. Quang vẫn ngồi ăn ngon lành như thế không có chuyện gì xảy ra. Cô ghim một cọng xà lách bỏ qua dĩa anh:
- Cảm ơn nghen.
Quang dừng nĩa, anh đặt con dao nhỏ xuống dĩa, bưng ly rượu lên uống một ngụm.
- Người giàu mà "trùm" quá. Không được một lát thịt nữa.
Tố Quyên nhai ngấu nghiến miếng thịt vì cô cũng đang đói.
- Một cọng rau là em đã lỗ rồi. Không lấy thì trả đây.
- Ê! Đừng mà.
Quang cản lại, anh vội chụp cọng rau cho vào miệng, nhai ngồm ngoàm:
- Kệ! Có ăn là mừng rồi.
Tố Quyên cười. Ở Quang không hiểu khi nào là thật khi nào là giả nhưng nó rất gần gũi, ấm áp và chật thật.
đợi cô ăn xong, Quang cầm ly rượu cụng vào ly cô:
- Uống mừng nào.
- Về chuyện gì?
- Về... về... về trời mưa nên chúng ta mới có buổi tối lãng mạm thề này.
Tố Quyên nâng ly rượu uống cạn cùng Quang. Đôi má cô ửng hồng vì rượu khiến Quang nhìn không ngớt. Anh nắm tay cô:
- Nhảy với anh một bản nghen Quyên.
Tố Quyên nhìn tay anh nắm gọn tay mình, Cô cảm nhận được hơi ấm từ tay anh. Cô đứng dậy, Quang choàng qua eo cô. Cả hai bước thật đẹp theo điệu vale. Tố Quyên không phân tích được cảm xúc đang đến. Gần đây trái tim cô có những lý lẽ rất lạ, rất khó hiểu. Tố Quyên thường ngồi một mình chìm đắm trong những suy nghĩ vu vơ. cô không còn ham thích công việc như trược kia, cô...
Tố Quyên ngẩng lên bắt gặp ánh mắt say đắm của Quang:
- Nắm tay rồi mới khiêu vũ. Anh đã làm thế với bao nhiêu cô gái rồi?
Quang buông tay cô ra, hai tay anh dang lại ôm lấy eo cô:
- Không nhớ nữa.
Tố Quyên nghe tim mình đau nhói, cảm giác thật khó tả. Cảm giác này còn khó chịu hơn khi chia tay với Phong. Cô nghẹn cả lời vì thái độ của Quang. Anh ân cần chu đáo rồi lại cách xa, lạnh lùng.
- Em sao thế? khi không lại... ngầu với anh.
Cô không nhìn anh, hai tay cô chống lên ngực anh như đẩy ra. Quang cười, Tố Quyên bực mình đẩy mạnh anh ra. Quang bị bất ngờ nên ngã xuống giường.
Tố Quyên bước đến mở cửa, Khoanh tay đứng ngay cửa giọng cô lạnh lùng.
- Anh về đi. Em mệt rồi.
Quang cố nén cười. Anh bước ra cửa:
- Vậy anh về nhé.
Tố Quyên đóng sầm cửa lại. Chưa kịp quay đi thì có tiếng gõ cửa. Tố Quyên nhìn chiếc đồng hồ trên bàn cạnh giường:
- Tối rồi mà cũng không cho người ta nghỉ nữa.
Tố Quyên làu bàu đám nhân viên. Cô mở cửa, Quang chống tay vào thành cửa nhìn cô:
- Xin lỗi nghen. Anh quên chúc em ngủ ngon.
Rụt cổ, Tố Quyên nhìn anh đề phòng. Hướng dẫn viên du lịch thì dẻo mồm phải biết. Cô lạnh lùng nhìn anh:
- Được rồi! Anh nói đi.
- Em muốn anh chúc theo kiểu nào?
- Gì? Còn chọn kiểu nữa ư?
Gật gù, Quang nhìn cô không chớp mắt. Hôm nay cô nàng không buồn thoa một lớp son trông càng hấp dẫn hơn.
- Em muốn kiểu Việt Nam hay Kiểu Ý?
Kiểu Ý? Tố Quyên tầhm cười. Người Ý chỉ hôn phớt lên trán rồi "chúc ngủ ngon". Dĩ nhiên cô sẽ chon nó rồi.
Cô mím môi:
- Được rồi. Kiểu Ý.
Quang cười, anh bước đến nhìn như soi vào đôi mắt đẹp, anh cười nhếch môi rất khó hiểu, nụ cười của người chiếc thắng.
Tố Quyên nhận ra ánh mắt khác lạ của anh, cô ngờ ngợ ra chuyện gì đó nhưng chưa kịp phản ứng thì Quang đã cúi xuống chạm khẽ vào môi cô. Tố Quyên giật thót tim, Quang đậu môi mình thật lâu trên môi cô rồi anh bỗng choàng ta mạnh mẽ qua eo Tố Quyên. Nụ hôn thật mạnh liệt khiến Tố Quyên chao đảo. Một chút lý trí còn sót lại, Tố Quyên đẩy mạnh anh ra. Triệu Quang bật người ra cửa, làm cánh cửa đóng sầm lại mà tay anh vẫn không buông cô.
Nấm tay đấm mạnh vào vai hy vọng Quang buông mình ra nhưng Tố Quyên thất vọng. Anh lì hơn cô tưởng. Bàn tay yếu ớt của Tố Quyên rã rời trên vai anh, không hiểu anh có ma lực gì mà đôi tay cô từ từ nằm im trên vai anh. Quang hơi nới lỏng vòng tay, nụ hôn anh nhẹ nhàng cháy bỏng hơn. Tố Quyên trở nên yếu đuối trong tay anh mà từ từ đón nhận rồi đáp trả bằng tình cảm mãnh liệt của mình.
Mãi một lúc lâu, Quang mới buông cô ra, Tố Quyên đẩy mạnh anh ra, cô đùng đùng ngồi xuống giường:
- Nếu biết anh là người như vầy. Tôi không dại gì mà "rước giặc vào nhà"
Quang dựa lưng vào cửa, anh nhìn cô say dắm. Anh phát hiện một điều, từ sau nhìn tới trông cô rất dìu dàng, không mạnh mẽ như mọi người thường nói.
Mắng thế mà không nghe Quang trả lời lại, Tố Quyên vội xoay người. Anh vẫn khoanh tay đứng dựa cửa.
- Sao anh chưa về?
Quang vẫn đứng trơ ra đó. Cô bực bội sấn đến kéo anh ra để mở cửa:
- Tôi buồn ngủ lắm.
- Ngủ được không?
Cô trố mắt nhìn anh:
- Tại sao không ngủ được.
Anh ngã người xuống giường.
- Chưa có ai ngủ được khi anh chúc kiểu đó. Nếu em ngủ được thì em là người có vấn đề rồi.
Nghe anh ta nói có lẽ anh ta đã làm như thế với rất nhiều người. Mình đúng là ngốc mà:
- Nè! Anh về đi.
Cô nắm tay kéo Quang dậy:
- Nơi này không hoan nghênh anh.
Quang bị Tố Quyên kéo mạnh dành phải ngồi dậy, Anh nhướng mắt nhìn gương mặt đỏ lựng vì giận của cô.
- Đuổi thật à?
- Đuổi là đuổi làm gì có thật, giả.
Anh đặt ngón tay trỏ vào tay cô khều khều:
- Khuya rồi! Hay em nói nhân viên dọn cho anh một phòng đi.
Cô trề môi:
- Giám đốc một công ty du lịch thì thiếu gì tiền. Cứ xuống dưới đăng ký là được mà.
Quang nheo một mắt, khều tay cô tiếp:
- Quen thân với giám đốc mà cũng phải mướn nữa hà?
Cô chu môi:
- Dĩ nhiên.
- Được. Vậy em nhường phòng này cho anh nghen.
Tố Quyên chụp tay anh khi Quang định nằm xuống:
- Anh ngang vừa thôi.
Quang nhìn xuống tay Quyên đang bấu chặt tay mình, giọng anh thật khẽ:
- Tố Quyên! Đợi anh nói em mới hiểu tình anh ư?
Lời nói mang tính trách móc nhưng cũng là một lời tỏ tình khiến Tố Quyên cứ ngây người.
Thấy cô cứ đứng đó, Quang đứng dậy, dịu dàng ôm cô vào lòng:
- Cho anh một cơ hội đi.
Tố Quyên khẽ nhắm mắt, một lúc lãng mạm trôi qua, cô đẩy nhẹ anh ra:
- Không được đâu. Em không xứng với anh.
Quang nâng mặt cô nhìn thẳng mắt mình:
- Em đừng nói thế mà.
- Anh Quang. Đừng ép em, em không thể, em không trong sáng, cáo quý như anh tưởng đâu.
Ngọn nến nãy giờ sắp tàn, Tố Quyên chồm người bật đèn. Anh sáng giúp người ta lý trí hơn.
- Em không đưa ra lý do chính đáng. Anh không về đâu.
Không lạ tính lì lợm của anh, Tố Quyên nạt ngang:
- Tuỳ anh. Em mệt lắm rồi.
Cô leo lên giường ôm chiếc gối vào lòng nhắm mắt lại. Quang ngồi nhìn cô một lúc rồi cũng ngã người xuống cạnh cô. Trước giờ anh không yêu ai thật lòng, anh chỉ đùa vui nên giờ phải trả giá đây. Có được một tình yêu khó thật.
Với cá tính trước đây, có lẽ Tố Quyên dẽ nằm im và đi vào mộgn đẹp nhưng không hiểu sao cô cứ trằn trọc mãi.
Vì người đàn ông nằm kế bên? Cô tự hỏi. Cảm nhận được tình yêu của anh từ lâu nhưng cô không dám đối diện. Trong quá khứ, cô đã có một tình yêu sáu năm dài vơí Phong, Cô không thể chối bỏ nó. Vừa mới lớn cô đã chọn Phong và ở bên anh trong suốt thời gian dài. Khó mà xóa hình ảnh đó. Và Quang có chấp nhận được quá khứ của cô không?
Không nghe Quang nói hay nhúc nhích, Tố Quyên làm bộ cựa mình, Cô he hé mắt nhìn qua Quang.
- Mệt mà. Sao không ngủ đi.
Bị bắt quả tan, Cô chống chế bằng cách cự lại:
- Anh nằm trên giường người ta như vậy làm sao ngủ?
Cả hai im lặng. Cô vứt cái gối đang ôm qua cho Triệu Quang. anh kê dưới đầu:
- Cám ơn.
- Không cần khách sáo.
Cả hai tiếp tục im lặng. Quang nằm được một lúc anh nghêng người qua cô. Tố Quyên cảm nhận được điều đó nhưng vẫn nằm im xoay lưng về phía anh
Quang dang tay luồn dưới gáy làm gối cho cô, anh thủ thỉ:
- Quyên! Đừng thế mà em. Hãy nói với anh đi.
Tố Quyên đã mềm nhũn nãy giờ nhưng cô vẫn cố cứng lòng. Nghe quang nói, cô muốn tan ra. Quang kéo cô vào lòng:
- Đừng sợ. Anh yêu em thật lòng mà.
Cô úp mặt vào ngực anh:
- Em xin lỗi. Nhưng anh đừng yêu em nhiều thế. Em không xứng.
- Anh không quan tâm đến quá khứ. Chúng ta hãy nói về hiện tại.
Cô nức nở:
- Không. Rồi anh sẽ hối hận. sẽ hối hận thôi anh Quang ạ! Chúng ta hãy quên nhau đi anh.
Quang kề sát mặt cô, hơi thở anh tỏa ra khắp mặt Tố Quyên:
- Nếu quên được anh đã quên lâu rồi. Không cần phải khổ sở thế này. Anh chỉ cần biết em yêu anh là đủ rồi.
Cô lắc đầu trong ngực anh:
- Nhưng em không xứng. Em mặc cảm vì điều đó.
- Vậy thì em yêu anh nhiều một chút nữa để bù bắp đi.
Quang siềt mạnh cô hơn:
- Hãy trả lời anh. Em có yêu anh không?
Cô im lặng. anh nhìn thẳng mắt cô:
- Nói đi.
- Em không biết.
Anh cười:
- Anh giận em bây giờ, không phải đã nói là yêu anh nhiều một chút sao?
Quang cúi xuống hôn lên trán cô:
- Nói đi, anh sẽ nghe am nói.
- Em... yêu anh
Quang cười thật rạn ngời. Khi yêu con người ta thật lạ.
- Nhưng em muốn nói về quá khứ của mình.
Quang lại hôn lên trán cô như lời hứa tha thứ. Tố Quyên để mặc Quang hôn mình, cô đều giọng:
- Lúc em còn bên Ý. em có một người bạn trai. Em và anh ấy yêu nhau sáu năm. Bọn em...
Tố Quyên chưa kịp nói trọn câu Quang đã ngắt lời cô bằng một nụ hôn. Cô đưa ta đẩy nhẹ mặt anh ra:
- Quang! Nghe em nói. Em muốm...
Quang vẫn nhắm nắt hôn cô:
- Anh không muốn em nói.
Anh mở mắt nhìn cô dịu dàng:
- Không phải anh sở đối diện sự thật mà anh không muốn khoét sâu vết thương của em. Anh sợ em đau, hiểu không Quyên?
Tố Quyên nhìn anh bằng ánh mắt biết ơn. Cô đưa tay sờ mặt anh để ghi sâu đường nét trên mặt anh.
- Em yêu anh.
Quang vỗ nhẹ trán cô:
- Yêu mà nỡ đuổi anh về hả?
Cô cười:
- Đàn ông mấy anh tham lắm. Được rồi thì lại bão người ta dễ dãi.
- Vậy cho anh cưới gấp đi.
- Không thèm. Mất công anh đưa khách du lịch đến mà không thanh toán tiền phòng cho em
Anh phì cười:
- Thông cảm đi, vợ anh vừa dữ vừa kinh doanh giỏi nên quản lý hết tiền bạc rồi.
Cô véo vào hông anh:
- Dám nói xấu em hả?
- Nè! Nói vậy là em chịu làm vợ anh rồi à?
Cô cười cười:
- Để xem anh biểu hiện thế nào đã. Quà cầu hôn ít nhất phải là một công ty du lịch khác đó.
Anh hôn lên khoé môi cô:
- Vừa thôi cô. Một công ty tôi làm muốn chết rồi nè! Xúi người ta thành lập một công ty nữa để chết sớm mà đi lấy chồng khác à?
Cô đan hai tay vào tóc anh, Bờ môi Quang quyến rũ, hấp dẫn làm sao. Tố Quyên không khống chế được.
- Nhóc! Cuối tuấn về gặp mẹ anh nghen?
- Không thích. Em sợ lắm.
Anh cười:
- Ôm con trai người ta rồi mà không định cưới hả? Anh đi kiện đó.
- Anh kỳ quá di.
Cô đẩy anh ra nhưng Quang đã hôn lên môi cô. Nụ hôn thật ngọt ngào và đê mê.
***
 
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-25 11:14:20songchoquangay>
Sáu giờ sáng.
Phong đã tề chỉnh với chiếc quần tây kẻ sọc đứng nhuyễn rất sang, chiếc áo thun ba lỗ ôm sát để lộ bờ ngực rộng và cánh tay rắn chắc. Anh đặc một đĩa nhạc vào máy, nhẹ bước đến giường. Triệu Thương vẫn còn say ngủ.
Ngồi nhẹ xuống mép giường, anh nghiêng nghiêng đầu ngắm cô. Mái tóc dài xoã trên gối thật quyến rũ làm sao. Bờ má mịn màn với hàng mi cong vút tựa một thiên thần.
Phong chống tay xuống giường, kề sát mặt cô. Triệu Thương chịu trận cho anh ngắm. Phong cũng lì lợm giữ nguyên tư thế luôn. Biết cô đã thức nhưng giả vờ nên anh nói:
- Bộ lúc này người ta ít cưới hỏi lắm hay sao mà người ta nằm nướng đến khét giường luôn vậy ta.
Cô vẫn nằm im. Phong tiếp:
- Có người sắp đi làm, không dậy hôn tạm biệt hả nhóc?
Triệu Thương vẫn nằm im. Cô không thích kiểu đánh thức đó của anh. Phong ngã người xuống giường luôn. Nằm trên giường của chính mình thật là sướng. Cả đêm nằm dưới gạch ngủ đúng thật là khó chịu thật. Có như thế Phong mới thấu hiểu mấy thằng bạn đi nhậu về khuya mà vẫn phải năn nỉ vợ để được lên giường.
Anh quay qua Triệu Thương, cô nàng tiểu thư của anh đang nhõng nhẽo đây mà. Phong hăm he:
- Không dậy anh sẽ đánh đòn đó.
Triệu Thương đưa tay cọ cọ mũi, cử chỉ như thách thức, Phong đành chào thua. Anh đang tay làm gồi kéo cô phía mình, Hôn sâu vào bờ môi mộng. Triệu Thương nằm im, không hôn đáp lại anh. Phong phì cười, nằm trở lại gối.
Hé hé mắt nhìn anh, Triệu Thương cố nén cười, cô vươn vai ngáp thật dài, xoay qua Phong cô ngơ ngác:
- Ủa! Anh dậy sờm vậy?
Cô vòng ta tỳ cằm lên ngực anh:
- Anh nè! hồi nãy em mơ mình là công chúa đang ngủ trong... nhà và có một hoàng tử đến đánh thức em bằng một nụ hôn đó.
Phong bún mũi cô:
- Sợ cô luôn. Đợi người ta hôn mới chịu dậy. Nhỗng nhẽo hết biết.
Cô chống tay nằm trên vai anh:
- Nhỗng nhẽo hồi nào đâu. Tại người ta muốn tạo chút lãng mạm chứ bộ.
Phong nâng cô lên người mình, giọng ngọt lịm:
- Chứ không phải thấy anh cưng rồi lừng à?
Cô trề môi:
- Xí! Không dám cưng đâu. Lúc nãy đòi đánh người ta mà cưng.
- À! Thì ra có người giả vờ ngủ.
- Giả vờ hồi nào đâu. Tại người ta đợi hoàng tử đánh thức mà.
Anh vuốt tóc cô đang đổ cuống cồ mình:
- Công chúa ngủ trong... nhà trông xấu quá đi.
Cô giật mình. Anh hai cũng thường nói là cô ngủ rất khó coi. Chết rồi! Phong thấy rồi.
Không nghe cô trả lời trả vốn gì. Phong biết mình đã đoán đúng chỗ yếu của cô, anh tiếp:
- Công chúa có nhiều tật xấu thật.
Triệu Thương ngốc đầu dậy nhìn vào mắt anh, giọng giận dỗi:
- Không được nói nữa.
- Anh cứ nói.
- Anh thật là ác.
- Ác bằng người ta không? Để anh ngủ dưới sàn nhà suốt một đêm. Đau cả lưng. Nghe Phong dài giọng kể tôi mình, Triệu Thương cười khúc khích:
- Người ta nghe anh nói chắc nghĩ em đối xử tệ với anh lắm đấy.
Đó là cách tốt nhất để... bảo vệ anh. Anh nhắm mắt:
- Vậy thì bây giờ bù đi.
- Anh khôn lắm. Không bỏ qua cơ hội nào.
Anh kéo cô nằm xuống, ôm ghì lấy cô hôn lên môi. Triệu Thương vòng tay lên cổ anh hôn đáp lại thật nồng nàn.
- Phòng này không phải là phòng hôm trước đúng không?
Phong hôn lên mắt cô:
- Ừm! Anh đi làm rồi về đây nghĩ cho tiện.
- Chỗ anh làm gần đây?
- Ừ! Có muốn đến đó không?
Cô chu môi:
- Không thèm.
Anh vuốt tóc cô:
- Vậy mà đòi tìm hiểu.
Cô cười cười:
- Có ai đến đây bao giờ chưa?
Phong cọ cọ môi cô:
- Biết ngay mà. Mặt này xem vậy mà ghen dữ.
- Hứ! Đương nhiên là phải ghen rồi.
- Vậy thì anh đi làm buổi sáng, chiều về đưa em đi gặp một người nhé.
Cô nheo mắt nhìn anh, Triệu Thương bật người ngồi dậy. Cô nhích ra xa:
- Em hổng đi về nhà anh đâu. Em sợ lắm.
- Ăn hiếp anh mà dám nói là sợ ư? Anh sẽ đưa em đến mách mẹ, mẹ sẽ...
- Ghét anh lắm. Nhưng em chỉ sợ vừa gặp em, mẹ sẽ thương em hơn anh đấy.
- Ranh con. Mồm cũng dẻo thật.
Phong bước xuống giường, anh bế bổng cô lên:
- Nào! Mời công chúa đi đáng răng.
Cô nhõng nhẽo:
- Lấy kem cho em đi.
Phong đẩy cô vào phòng tắm rồi kéo cửa lại:
- Vào đi nhóc. Lưòi quá đi.
Anh lắc đầu đến bàn làm việc, cầm chiếc di động lên. Mở máy xem có tin nhắc không, anh dừng mắt lại.
- Một cuộc gọi nhỡ. Triệu Quang gọi làm gì nhì.
Anh lại mở tiếp rồi tắt máy. Tối qua anh đã vứt nó lên góc bàn không thèm đếm xỉa đến. Anh muốn chỉ có cô bên anh. Bỏ chiếc áo sơ mi của Phong trong phòng tắm, Triệu Thương mắc lại bộ đồ tối qua. Cô bước đến cạnh anh:
- Ừm! Đang nhớ ai vậy ta?
Anh quay lại, Triệu Thương đã tươm tất cô cười:
- Bây giờ không có tật xấu nào nữa nhé.
Anh ấn cô ngồi xuống bàn, pha hai ly sửa nóng. Đặt thêm bọc bánh sanwich xuống anh nói:
- Ăn đi em.
Cô chu môi:
- Em không thích uống sửa.
- Không thích cũng phải uống. Tối qua em chỉ ăn có nữa gói mì. Không tốt cho sức khoẻ đâu.
- Xem ra anh thì biết cách chăm sóc người khác quá.
Phong nhìn cô đầy yêu thương:
- Em muốn ở đây đợi anh về hay là ra ngoài tuỳ ý, trưa anh sẽ gọi điện. Điện thoại em anh đã sạc pin rồi.
- Cám ơn. Anh chu đáo quá.
- Nếu không có người bào là anh không cưng họ.
Đồng hồ chỉ sáu giờ năm mươi, Phong vội đứng dậy, anh đặt vào tay cô chùm chìa khoá:
- Nếu đi thì khoá cửa nghen.
Phong lấy chiếc áo thun mặc vào, Triệu Thương đứng dậy đến bên tủ áo anh, Phong ngạc nhiên:
- Sao nữa đây cô hai?
- Áo ai may cho mà đầy một tủ?
- Vợ may.
Phong trả lời tỉnh bơ, anh lấy chiếc áo khoát, Triệu Thương vội kêu lên:
- Anh lộn rồi. Áo này mới hợp nè.
Cô lấy trong tủ chiếc áo máu kem đưa cho Phong:
- Thôi để em giúp anh mặc vào. màu đen dễ làm người ta già lắm.
Phong kéo cô sát mình:
- Có vợ sướng thật.
Cô chồm người hôn lên môi anh:
- Em đã... đánh dấu rồi. Tốt nhất là anh đừng cho ai đụng vào.
Phong bật cười:
- Chà! Anh phải xem lại chuyện cưới vợ mới được.
Triệu Thương véo vào hông anh. Cô luồng tay vào áo ôm ngang lưng Phong, úp mặt vào ngực anh. Cả hai chỉ đứng như thế nhưng thật lâu.
- Hay hôm nay anh nghỉ ở nhà với em nghen.
Cô vẫn giữ chặt anh trong tay, Phong thấy lạ, giọng anh ân cần hỏi:
- Triệu Thương! Em không khoẻ hả?
Cô lắc đầu:
- Không có.
- Hay anh làm gì em buồn.
Giọng cô vỡ ra:
- Yêu em không?
Anh ghì lấy cô:
- Yêu hay không phải nói nửa ư?
- Nhưng em thích gnhe.
Anh phì cười bế cô lại giường, anh thật mật:
- Anh sẽ không tha thứ nếu em rời xa anh. Đừng suy nghĩ nhiều quá nhóc.
- Em không biết. Em...
- Nghe anh đi. Em như thế anh lo lắm.
Phong đặt cô ngồi gọn trên đùi. Phong hiểu cô rất áy nấy về Tố Quyên. Đôi khi anh muốn nói tất cả cho cô nghe nhưng Phong thấy sợ.
Phải. Anh sợ sẽ mất cô. Triệu Thương trong sáng quá.
- Hôm nào mình hẹn Quyên ra ăn cơm nghen em. Cô ấy rất rộng lượng chuyện chúng mình sẽ không ảnh hưởng cô ấy đâu.
Triệu Thương không muốn nghĩ đến, cô gật đầu cho qua:
- Vâng.
- Chiều nay anh đưa về nhà nội chơi. Bà mừng khi gặp em đó.
- Anh còn bà nội hả? Thích nhỉ.
- Ừ! Bây giờ có định để anh đi làm không?
Cô phì cười bước xuống luyến tiếc đẩy anh ra cửa.
- Anh đi đi.
Phong chìa má:
- Phải hôn tạm biệt chứ!
- Ghét.
Cô hôn thật kêu lên má anh. Phong bẹo má cô một cái mới chịu đi.
Triệu Thương ngồi trởi lại giường với bao suy nghĩ.
- Cô phải làm sao?
***
Triệu Thương bước xuống đường mới hay nơi Phong ở là một chung cư. Ngước lên nhìn căn nhà của mình, cô cười thầm:
- Không biết anh ta còn bao nhiêu bí mật?
Đưa ta định gọi chiếc taxi vừa đậu lại, Triệu Thương phát hiện trước mặt mình là một bệnh viện. Cô thò tay vào túi xách lấy điện thoại.
- Chậc! Lại để quên rồi.
Triệu Thương suy nghĩ một lát rồi băng qua đường. Cô nhìn lên tấm băng có ghi dòng lớn:
- Khu khám bệnh theo yêu cầu.
Cô bước vào. Cô cần phải kiểm tra lại quả tim bướng bỉnh của mình trước khi đi Huế.
Cô muốn ra đó để mở một tiệm áo cưới và cái chính là quên Phong đi.
***
 

kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-25 11:20:38songchoquangay>
Triệu Thương ngồi bó gối trên chiếc giường trằng của bệnh viện. Cô đảo mắt xung quanh.
toàn là dụng cụ y khoa, nào là dây nhợ, nào là máy móc. Triệu Thương nén mình. Cô đang hối hận vì quyết định của mình.
- Không bệnh ngồi đây một hồi cũng kinh.
Có tiếng xì xào ngoìa cửa, cô tỳ cằm lên ngồi không dám nhìn ra. Lằng tai nghe một lúc, Triệu Thương đoán bác sĩ đang la cô y tá. Hình như phải khám cho cô nên anh ta lỡ hẹn với bạn gái.
Tiếng bước chân, tiếng khép cửa.
Triệu Thương đoán có người vào nhưng cô vẫn ngồi yên.
Có tiếng thở ra rồi giọng đàn ông vang lên:
- Bê bối hét sức.
Tên bác sĩ ngồi xuống cầm tờ giấy trên bàn lên xem. Bỗng hắn hỏi:
- Triệu Thương à?
Để xác nhận thêm điều gì đó, anh ta nghiêng qua nhìn cô. Vì anh đeo khẩu trang nên cô cũng không nhận ra ai. Mà bây giờ dù có gặp người quen chưa chắc cô đã nhận ra khi đang trong tâm trạng sợ hãi, run rẫy này.
Gã bác sĩ tháo thẻ đeo ra cho vàotúi, anh ta nheo mắt ngồi xuống mép giường. Triệu Thương thu người lại. giọng cô run run:
- Ông... ông là bác sĩ hả?
- Hỏi thừa. Không lẽ là bệnh nhân.
Gã bác sĩ nói mà không sợ "bệnh nhân" giận. Anh ta nhìn thẳng cô.
- Cô bị gì?
Đến Triệu Thương cau mày:
- Tôi mà biết mình bị gì thì đâu cần đến đây.
Hình như hơi quê quê, gã bác sĩ tằng hắng rồi hỏi tiếp:
- Ý tôi muốn biết triệu chứng để đoán bệnh. Đã bị bệnh mà còn hung dữ.
Bậm môi vì cách nói chuyện khó nghe đó, Triệu Thương định cãi lại nhưng thôi. Có lẽ hôm nay cô xui xẻo nên gặp một tên "lang băm"
Hình như nậhn ra sự quá đáng của mình, tên bác sĩ dịu giọng:
- Cô mau khai bệnh đi. Chẳng lẽ muốn ở đây mãi. Mùi bệnh viện khó chịu lắm.
Triệu Thương liếc gã một cái bén ngót:
- Tôi... tôi muốn bác sĩ kiểm tra tim giúp tôi.
- Tim cô thế nào?
- Tôi không biết nhưng dạo gần đây nó lạ lắm.
- Cô nói tiếp đi.
- Nó hay đập mạnh, đôi khi là rất mạnh. Còn nữa nó thường xốn xang rất khó chịu.
Đôi mày gã bác sĩ hơi nhíu lại tỏ vẻ lo lắng cho bệnh nhân. Từng câu từng chữ của cô hắn đều chăm chú nghe.
- Cô bị như thế lâu chưa?
Cô lắc đầu:
- Tôi cũng không rõ nhưng tôi muốn bác sĩ kiểm tra giúp tôi. Tôi không muốn như thế.
- Đước rồi! Cô đừng quá lo lắng. Đó là nhiệm vụ của tôi mà.
Anh ta đứng dậy bắt mạch cho cô bằng cách đặt mấy ngón tay lên cổ tay cô.
Triệu Thương hơi hoảng khi bị bất ngờ như thế. Cảm giác quen quen nhưng cô không nhớ nỗi
- Lạ nhỉ. Mạch bình thường mà.
- Không đâu bệnh tôi tôi biết mà.
Anh ta trấn an cô mà cũng tự trấn an mình.
- Được rồi... được rồi. Cô yên tâm.
Anh ta vỗ vỗ vào tay cô:
- Tôi sẽ kiểm tra giúp cô. ok?
- Vâng cám ơn, bác sĩ nhiều.
Anh ta đọc lại bệnh án của Triệu Thương lần nữa. Triệu Thương hồi hộp chờ đợi. Sáng giờ họ kiểm tra, đo đạc đủ thức rồi bảo cô vào căn phòng này. Hừm! Không biết mình có bệnh gì nặng không nữa?
- Cô cởi áo ra đi.
- Gì?
Triệu Thương trợn trừng mắt
- Cởi... cởi áo hả?
Tên bác sĩ hình như rất quen với việc này nên anh ta chớp mắt tự nhiên:
- Ừ! Cô đòi đo điện tim mà.
- Có cần thiết phải cởi áo không? Không cởi áo thì không làm được à?
Hình như anh ta hơi mỉm cười
- Không cởi thì... không làm được.
Triệu Thương xụ mặt. Biết vậy có chết cô cũng không vô đây. Mấy tay bác sĩ này "lời" chán luôn. Hèn gì mà tranh nhau làm bác sĩ.
- Sao? Suy nghĩ kỹ chưa... bệnh nhân?
Triệu Thương lườm lườm. Có gì đảm bảo tên lang băm này sẽ không giở trò. Biết đâu hắn là tên háo sắc.
- Yên tâm đi người đẹp. Cô vừa thiếu điện vừa thiếu nước sẽ không động lòng được ai đâu.
Tự ái dồn lên đến đỉnh đầu. Cô không hiểu sao gã có thể đoán được những suy nghĩ trong đầu.
Hắn lấy cái mền trắng toát giục vào Triệu Thương
- Đắp vào rồi cởi ra đi.
Nhắm mắt cố kiềm chế mình, Triệu Thương ao ước trước mắt mình là một nữ bác sĩ. Như thế sẽ dễ dáng cho cô hơn
Triệu Thương rụt rè lấy cái mền quấn quanh người. Tiếng gã bác sĩ vang lên
- Triệu Thương!
Triệu thương giật cả mình. Âm thanh rất quen. Cô đảo mắt nhìn thật lâu tên bác sĩ. Hắn chớp mắt thật lẹ rồi tiếp tục thúc hối:
- Cô không nhanh lên được à?
Bĩu môi Triệu Thương khó khăn với áo đầm dài.
- Thề với lòng sẽ không có lần thứ hai đầu.
Tên bác sĩ loay hoay vời mấy cái máy của hắn nãy giờ, bây giờ quay lại.
Nhìn ánh mắt của hắn sao mà gian thế? Triệu thương thầm nghĩ
Gã bác sĩ ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt của hắn cho biết hắn đang cười. Quỷ quái anh ta.
Triệu thương cố lờ đi vì cô dự đoán nguyên nhân khiến hắn cười.
- Xong chưa?
Cô tránh cái nhìn của gã. Bậm môi cô chỉ gật đầu. Gã đưa tay về phía cô, Triệu Thương rụt người. Giọng hắn lạnh lùng:
- Tôi không có nhiều thời gian cho cô đâu. Vì cô mà tôi phải để rất nhiều bệnh nhân chờ đấy cô bé.
Thì ra cô đã hiểu lầm hắn. Bệnh nhân chờ chứ không phải người yêu đâu Triệu Thương. Đừng nghĩ xấu người ta.
Hắn đụng vào chiếc mền. Triệu Thương cố trân mình. Nếu cô là hắn cô sẽ bỏ ra ngoài gọi một bác sĩ nữ vào.
Chiếc mền từ từ tuột khỏi vai Triệu Thương, gã đảo mắt qua cô. Triệu Thương ngượng ngùng muốn chết mà hắn cứ nheo nheo làm cô tức muốn chết.
Cô kéo chiếc mền lại che ngang một nửa khuôn ngực trắng ngần. Mắt không dám nhìn gã dù một lần. Hắn vừa áp những kim nhỏ tựa ống nghe lên ngực cô vừa nói:
- Cô chưa lập gia đình?
Chà! Lang băm này cũng có kinh nghiệm quá. Có thể đoán được việc đó nữa.
Gã chăm chú lên màn hình vi tính. Những biểu đồ, con số và hình ảnh hiện lên nhưng Triệu Thương nhìn chứ không hiểu gì.
- Cô thường bị nhói tim khi nào?
Triệu Thương im lăng. Gã lặp lại:
- Khi nào tim cô bị đập mạnh?
Cô ngập ngừng:
- Tôi... khi tôi nghĩ về một chuyện gì đó.
- Khi cô bị kích động à?
- Không.
Gã quay lại nhìn sâu vào mắt cô:
- Chuyện gì đó là chuyện gì?
Triệu Thương né tránh:
- Về một người.
Hắn mở to mắt nhìn cô. Một phút... hai phút... rồi ba phút trôi qua. Chợt hắn mỉm cười.
Cô đoán thế. Hướng mắt vào màn hình hắn hỏi:
- Cô hãy khai rõ bệnh tôi mới chẩn đoán chính xác.
Cô gãi gãi đâu ngập ngừng:
- tôi... mỗi khi tôi gặp một người thì tôi... tim tôi dập ghê lắm. Thẩm chí chỉ nghỉ đến là tim tôi đã bị rồi.
Hắn nói như trêu cô:
- Theo dõi nãy giờ tôi có thể biết đều náy trên máy. Cô nói tiếp đi.
- Tôi không muốn thế.
Gã chớt quay lại nhìn thẳng vào bờ vai trắng nõn để lộ nửa khuôn ngực đang e ấp. Đôi mày gã nhíu lại tỏ vẻ khó chịu.
- Tôi chưa hiểu ý cô.
- Tôi muốn mình thật bình thường khi nghĩ về người đó.
Anh ta lại nheo mắt nhưng có vẻ đang suy nghĩ hơn là cười.
- tôi đoán đo là người yêu cô.
Triệu Thương khẽ gật đầu, anh ta nhẹ nhàng gỡ dụng cụ ra khỏi người cô.
- Sao hai người không có ý định cưới nhau sao? Anh ta có đến cùng không?
Triệu Thương tật tình:
- Tôi không thể vì anh ấy là bạn của bạn tôi. Chúng tôi sinh ra không phải để dành cho nhau.
Đôi mắt gã chợt sầm lại.
Nhưng chỉ một thoát thật nhanh gã hỏi như thăm dò:
- Hình như cô định đi xa.
Triệu Thương gật đầu:
- Bác sĩ hãy giúp tôi bình thường như trước kia được không?
Có tiên dược cũng không thể giúp được đừng nói đến tôi cô bé ngốc à. Cô yêu say đắm người ta mà không biết ư? Khi xa anh ta rồi tôi sợ trái tim cô lại đập mạnh hơn hoặc là nó sẽ... chết dần.
Ân cần kéo áo lên cho cô, giọng bác sĩ có vẻ trịnh trọng.
- Cô qua đây.
Triệu Thương sửa áo lại. Cô hồi hộp đi theo hắn qua chiếc bàn nhỏ:
- Tôi bệnh gì hả bác sĩ?
Gã nhìn cô như tìm kiếm gì đo, giọng cũng lạc đi như rất xúc động.
- Cô phải bình tĩnh.
Triệu Thương đan hai tay vào nhau chờ đợi:
- Vâng. Xin bác sĩ cứ nói.
Anh ta nhìn cô e ngại:
- Hai người... có quan hệ với nhau chứ?
- Gì cơ?
Cô mở to mắt:
- Tôi đâu đi khám phụ khoa? Cớ sao lại khai chuyện đó?
Gã cười thành tiếng:
- Vì cô là bệnh nhân. Lý do đơn giản thế thôi
Triệu thương không kềm được một cái kiếc ngọt lim.
- Vâng. Thì sao?
Anh ta buông gọn:
- Chúc mừng cô. Cô đã có thai rồi.
- Hả?
Triệu thương mở to mắt kinh ngạc. Đất dưới chân như rung chuyển. Cô không tin điều mình vừa nghe, môi mấp máy hỏi lại:
- Tôi... tôi có con ư?
- Đúng vậy. Điều đáng nói là đứa bé không được khoẻ mạnh lắm.
Cô lo lắng:
- Sao lại thế?
Anh ta nhún vai:
- Cô phải biết rõ chứ! Lúc nào cũng ủ rũ, lo lắng làm sao co khoẻ. Theo tôi cô bớt làm việc và hạn chế suy nghĩ đi.
- Nhưng tôi...
- Cô không bảo là... nhờ tôi bỏ đứa bé chứ?
- Dĩ nhiên là không. Nó là con tôi mà.
- Vậy thì tốt. Tôi kê đơn cho cô. Sau đó cô nên về nhà nắm nghỉ. Nhớ là đừng đi lại nhiều nấht là đi xa ảnh hưởng đến đứa nhỏ đó.
Anh ta ghi ghi chép chép gì đó rồi đưa cho Triệu Thương.
- Cô theo tôi nhận thuốc nhé.
Triệu Thương riu ríu làm theo. Cô bị "sốc" thật sự vì tin mới nghe. Vậy là lần đó...
Phong sẽ nghĩ sao? Anh có vui mừng hay sẽ chối bỏ đây?
Triệu Thương đưa tay xuống bụng. Một sinh linh đang tượng hình. Cô sắp làm mẹ, Cô sẽ là một người mẹ tốt, sẽ bảo vệ con mình.
- Mình sẽ làm người mẹ tốt nhất.
Tên bác sĩ trở vào với bọc thuốc trên tay:
- Giờ cô có thể về. nhớ là nắm nghỉnghen. Đi xa là không tốt đâu.
Cô chớt hỏi:
- Vậy làm cách nào mới tốt hả bác sĩ?
Anh ta cười:
- Đứa bé khi còn trong bụng mẹ rất nhạy cảm. Nó cần được vuốt ve, trò chuyện với cả bố lẫn mẹ. Nếu không khi lớn nó sẽ không bình thường như những đứa trẻ khác đâu.
- Thế à?
Triệu thương bước ra ngoài:
- Cám ơn bác sĩ nhiều.
- Không có gì.
Cô đi rồi. Phong mới lấy khẩu trang xuống, anh phì cười:
- Đúng là khờ không thể tả.
Chớt Phong thấy mình có lỗi thật nhiều. Có lẽ anh cần đối mắt với sự thật. Thường sự thật sẽ làm người ta đau buồn nhưng anh không thể giấu mãi.
- Anh xin lỗi em, Triệu Thương.
***
 

kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-03 07:03:34songchoquangay>
Phong nhìn xuống vòng tay Triệu Thương đang siết chặt eo mình. Anh cho xe chạy chậm lại:
- Khờ à! Sao hôm nay tình tứ ôm anh cứng vậy?
Triệu Thương dựa đầu vào vai anh:
- Anh có thể chạy từ từ không?
- Ừ! Nhưng sao thế em?
- Tại em thích.
Anh mỉm cười. Cô nàng không biết nghĩ gì nữa. Anh chợt hỏi:
- Hôm nay em lạ lắm. Có gì muốn nói với anh không?
Cô ngập ngừng:
- Anh có biết em đã quen nội trước không? Lúc nãy em rất bất ngờ.
- Anh muốn tạo bất ngờ cho em mà.
- Có phải anh biết khi gặp em tối đó không?
Phong gỡ tay cô trong ủ trong tay mình:
- Ừ! Trách anh không chịu nói à?
- Không. Nhưng anh còn giấu em chuyện gì nữa.
Phong dừng xe lại, anh quay lại:
- Còn một chuyện anh muốn nói lâu rồi.
Cô cười cười:
- Không phải anh đã có vợ chứ? Em sẽ giết anh đó.
- Vừa thôi cô.
- Vậy thì tốt. Bây giờ em muốn về tiệm, anh chở em đi. Còn chuyện đó hôm khác mình nói. Em cũng có chuyện muốn nói.
Anh cười:
- Ok.
***
Quang đi đi lại lại trong vườn muốn nát đám cỏ, Phong vội kêu lên:
- Thằng khỉ à! Có chuyện gì thì nói đi. Làm tao chóng mặt.
Quang hét lên:
- Còn hỏi nữa? Lần này tao sẽ giết mày thằng khốn.
Phong cau mày, hiếm khi thấy Quang nổi nóng như vậy.
- Ừ! Thì tao sẽ chết nhưng ít ra mày phải nói lý do.
- Còn lý do nữa hả? Di động mày đâu?
Phong thọc tay vào túi quần lấy ra:
- Để làm gì?
Quang cố nén giận:
- Tại sao tao gọi mày từ sáng đến giờ mà không trả lời.
Phong phì cười:
- Chỉ vậy mà nổi điên lên à?
Quang gắt:
- Tao không đùa đâu.
Phong im lặng:
- Ừ! Thì nghiêm túc. Nhưng mày không nói làm sao tao biết chuyện gì? Đang đi trên đường rồi gọi giật tao đến đây:
- Tao hỏi mày. Tại sao mày khoá máy.
- Lúc sáng tao vào bệnh viện dĩ nhiên là không đem máy theo. Mày biết rõ mà.
- Vậy cả buổi chiều thì sao?
Phong cười cười:
- Những lúc ở cạnh người yêu, mày có mở máy không?
Quang mỉa mai:
- Mày mà cũng yêu nữa à?
- Nè! Chuyện nào ra chuyện nấy. mày cứ nói đi. Tao bực từ nãy giờ.
Quang cố nén giận bưng ly bia lên ực một cái:
- Kiểm tra lại máy đi. Xem coi đêm qua mày có gọi cho ai không?
Phong phẩy tay:
- Không.
- Chắc à?
- Dĩ nhiên.
- Vậy mau kiểm tra đi.
Phong nhìn gương mặt quả quyết của Quang đâm lo. Anh gắt:
- Chuyện gì mày cứ nói đi. Đêm qua bạn gái tao có gọi một cú.
Quang hất hàm:
- Gọi cho ai?
- Anh trai cô ấy. Liên quan gì đến mày?
- Vậy mà có đấy. Mày hãy xem lại đi.
Phong bực mình vì thái độ úp mở của Quang, anh mở máy lên:
- Các số đã gọi. Triệu Quang!
Anh như không tin vào mắt mình:
- Sao là số của mày.
Quang nhào đến chụp lấy đi động trên tay Phong. Anh bấm máy con số đang hiện trên màn hình.
Chiếc điện thoại di động trên bàn kêu liền hồi. Phong ngã ra băng đá vì sự xác nhận của Quang:
- Sao? Bây giờ thì liên quan chứ?
Quang trừng mắt nhìn Phong:
- Mày mà nói không thông là không xong đâu.
Phong gãi đầu. Lần này chết là cái chắc. Anh hiểu tính Quang, chuyện gì anh cũng bỏ qua nhưng đụng vô cô bà nhà này thì... Eo ơi! Chắc anh bỏ mạng tại đây quá:
- Quang à! Mày bình tĩnh đi. Chuyện không có gì to tác. Tao...
 
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
- Còn dám nói. Đêm qua nó chỉ nói một câu là "ngủ lại tiệm" rồi tắt máy. Nếu lúc đó tao mà gọi được cho mày là mày chết với tao.
Phong cười giả lả:
- Yên tâm. Bây giờ cô ấy đang ở tiệm.
- Tao không nói bây giờ. Tao nói lúc tối.
Quang túm lấy áo Phong gầm lên:
- Mày đã làm gì con bé hả thằng khốn?
Tiếp lời Quang là một cú đấm như trời giáng vào mặt Phong. Anh ngã nhào xuống cỏ, Phong gượng đứng dậy, anh quẹt miệng đang ứa máu.
- Mày không thể bình tĩnh để nghe tao nói à?
- Nói đi tao đang rất bình tĩnh đây.
Phong nhăn nhó:
- Với vết thương này tao mà đi thưa là mày cũng tiêu với tao đó.
Quang sấn đến:
- Còn hù tao hả?
- Được rồi. Tao đùa thôi. Anh giơ tay tỏ vẻ đầu hàng.
Xoa xoa chỗ đau anh nói:
- Đúng là đêm qua cô ấy ở bên tao.
- Ở đâu?
Phong phì cười:
- Nhà tao.
- Cái gì? Mày đưa con bé đến đó mà cả nhà mày không ai biết?
Phong lắc đầu:
- Nhà tao thuê đối diện với bệnh viện. Chỗ mày thường ghé.
- Có ma mới tin tụi bây trong sáng.
Phong buông gọn:
- Tin hay không tuỳ mày. Bọn tao không làm gì vượt qua ranh giới hết.
Quang nhìn Phong tư lự:
- Lấy gì làm bằng chứng?
Phong quắc mắt:
- Mày không tin tao thì phải tin em gái mình chứ.
- Trước kia thì tao sẽ làm thế nhưng bây giờ thì không. Nó dám nói dối tao ngủ lại tiệm, để trốn đi với mày. Còn mày! Tại sao quen nó mà "ém" luôn.
Phong nhăn nhó khổ sở. Ông anh vợ này khó tánh quá. Nói sao cũng không tin:
- Không phải là "ém". Thực sự tao không biết Triệu Thương là em gái mày.
Quang nhìn Phong nghi ngờ:
- Thật đó. Nếu biết tao đâu đổ máu thế này.
Quang ngồi thừ xuống băng đá. Một lúc sau lên tiếng:
- Quá khứ mày không trong sáng. Tao không gả nó cho mày đâu.
Phong bật dậy, mắt anh như trợn ngược, anh quát:
- Mày dám?
- Tao là anh hai nó. Tao có quyền.
- Nhưng cô ấy đã lớn. Triệu Thương có quyền quyết định chuyện hôn nhân của mình.
- Nó còn khờ lắm. Tao chưa muốn gả nó.
Phong ngồi xuống ghế, gương mặt anh nhăn nhó lì lợm đến đáng sợ:
- Tao sẽ đợi. Mày đừng hòng xen vô. Đừng lôi quá khứ của tao vào.
Quang vẫn cương quyết:
- Tao không xen vào chuyện của mày. Tao chỉ không muốn em gái tao khổ.
- Thế nào là khổ? Yêu và được yêu là khổ ư?
Quang cười châm chọc:
- Mày còn dám nói yêu. Mày đã dứt khoát với cô người yêu củ chưa?
Phong ngớ ngưới ra. Nếu biết có ngày Quang lấy điều này ra làm "đòn chí mạng" với mình thì dù có cạy miệng anh cũng không tâm sự với hắn.
- Mày hãy hỏi lại lòng mình đi.
Quang nói tiếp:
- Mày có yêu con bé thật lòng hay chỉ là phút nông nổi khi trống vắng. Mày đã thực sự quên chưa?
Trịnh Phong ngồi im trên băng đá không nói được lời nào:
- Sao? Không có câu trả lời à?
Giọng Phong khàn đi:
- Mày biết trong chuyện tình cảm sáu năm đó tao không là người chủ động chia tay mà.
- Dù vậy nhưng mày cũng cần có trách nhiệm.
Phong hét lên:
- Vậy mày muốn sao mới vừa ý đây? Tao đã cầu hôn cô ấy, đã cho cô ấy thời gian suy nghĩ nhưng vẫn không có kết quả gì. Không lẽ tao phải ở vậy suốt đời, không lẽ đời tao chỉ được yêu một lần, không có cơ hội làm lại ư?
Quang nhìn vẻ kích động của Phong cũng thấy mình hơi quá đáng. Nhưng biết sao? Phong là người từng trải, còn Triệu Thương thì như con nai tơ. Từ nhỏ đến lớn cái gì cũng mẹ với anh hai. Đi du học thì chíu đầu vào học không biết yêu đương bồ bích là gì.
- Vậy mày hãy trả lới tao đi. Mày quên chưa?
- Là đàn ông với nhau. Lại là bạn thân. Mày nỡ hỏi tao câu đó sao?
- Mày đừng nhắc đến hai tiếng bạn thân. Tao càng khó xử thêm. Bây giờ mày là người đang đeo đuổi em gái tao. Tao có quyền điều tra để bảo vệ hạnh phúc em gái mình.
Phong cười khan:
- Vậy thì tao nói đây. Suốt cuộc đời này tao cũng không quên được mối tình đó.
Triệu Quang giận đỏ cả mặt. Anh nhào qua đấm một cái nửa vào mặt Phong.
- Thằng khốn! Mày biết mình đang nói gì không?
Phong lì lợm không đáng trả lại, anh ngồi xoa xoa chỗ đau:
- Đánh hay lắm. Nếu muốn mày có thể đáng nữa.
- Mày đừng thách tao. Hai cái đấm đó. một là cho em gái tao, hai ta cho người tình củ của mày đo. Phần tao vẫn chưa đâu.
Phong cười chưa chát:
- Vậy mày nghĩ sao nếu tao nói không còn nhớ gì. Mày có chịu để Triệu Thương quen một thằng phủi sạch tình cảm chóng váng thế không?
Quang cứng lời. Anh chỉ giận vì Phong không nói thật về chuyện của Triệu Thương chứ anh không lo ngại về nhân cách của Phong.
- Triệu Thương biết chuyện đó chứ?
- Không.
- Gì? mày giấu nó à?
Phong lắc đầu:
- Chưa nói chứ không phải giấu.
Đêm qua tao định nói nhưng không có cơ hội. Cô ấy chỉ biết tao từng có một mối tình.
Quang cười nửa miệng:
- Không biết nên thông cảm với mày hay đấm cho mày vỡ mặt ra đây. có lẽ tao sẽ chọn cách thứ hai để mày bớt đào hoa.
Phong bật cười:
- Mày làm như mình ít đào hoa lắm.
Có tiếng chuông ngoài cửa, Quang đứng dậy:
- Đợi đó đi. Tao chưa giải quyết mày xong đâu.
***
Quang đứng trước cửa phòngTriệu Thương mà ứa gan khi thấy cô chăm sóc cho Phong.
- Bộ mày không biết tự sát trùng vết thương hả?
Phong nhìn ra cửa rồi nhìn Triệu Thương. Không nói nhưng nhìn vào mắt anh đoán cô rất xót xa.
- Đưa đây anh làm cho.
Triệu Thương quắc mắt nhìn Quang
- Sao anh lại đánh anh Phong? Nếu em không về kịp thì còn gì cái mặt người ta.
Nước mắt Triệu Thương lưng tròng.
Quang vẫn nói gắt:
- Còn bênh vực nó hả? Anh chưa giết nó là may mắn lắm rồi.
Phong thắt cả lòng nhìn Triệu Thương khóc. Nếu không nhờ hai cái đấm của Quang chắc anh cũng không biết được cô yêu anh nhiều đến vậy.
Phong lau nước mắt cho cô:
- Nào! Ngoan nào. Triệu Quang chỉ đùa thôi. Anh không sao.
Triệu Thương vẫn chưa hả giận:
- Anh ấy mà có bề gì em không bỏ qua cho anh đâu.
Quang trợn mắt:
- Dám nói với anh thế hả? Em mà nói một hồi anh vứt nó ra cửa sổ bây giờ.
Phong phì cười kéo cô sát vào mình:
- Triệu Quang chỉ đùa thôi. Anh ấy không đánh lại anh đâu.
Quang nhìn cách Phong dỗ Triệu Thương mà mắc cười. Đúng là chỉ có Phong mới chịu nỗi con bé. Anh khép của:
- Nghỉ ngơi đi. Khi nào khoẻ sẽ nói tiếp.
Triệu Thương le lưỡi nháy lại:
- Đáng ghét. Chỉ giỏi lấy quyền anh hai ra ăn hiếp người ta.
Phong sỉ nhẹ trán cô:
- Dữ vừa thôi cô. Tôi đang nhịn để ghi điểm nè. Cô làm phật ý hắn, hắn không chịu gả cô cho tôi chắc tôi chết quá.
Cô mỉm cười:
- Để em thoa thuốc cho.
- Không cần đầu, anh làm được. Anh vợ mà thấy lại trách anh.
- Hừ! Chưa chi đã gọi anh vợ.
Phong đặt cục bông gòn xuống. Anh thu dọn dụng cụ nhanh chóng.
Triệu Thương ngạc nhiên:
- Anh có vẻ rành nghề quá!
Phong kéo cô ngã xuống giường với mình:
- Người yêu em không tệ như em nghĩ đâu nhóc.
- Nếu vậy sao lúc nãy không đánh lại anh Quang?
Phong xoay qua vỗ vỗ má cô:
- Thua không có nghĩa là không đánh thắng, hiểu không? Khi nào cưới được em anh sẽ làm thịt hắn sau.
- Dữ quá đi. 
 
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-03 09:20:36songchoquangay>
***
 
Ướm chiếc áo đầm màu trắng hai dây màu xanh ngọc lên người, Triệu Thương xoay qua xoay lại ngắm nghía bộ đồ:
- Tuyệt vời.
Triệu Thương xoay người lại:
- Ủa! Sao rảnh mà đến đây vậy?
Tố Quyên ngồi phịch xuống ghế::
- Đến chơi không được à?
Móc chiếc áo vào tủ, Thương ngồi xuống cạnh bạn:
- Lúc này thấy mày lạ quá.
- Lạ chỗ nào?
Quyên vờ nhìn cô rồi im lặng:
- Thay đổi từ cách ăn mặc đến tranh điểm. Không biết có lý do không hén?
Tố Quyên cười toe ngả vào Triệu Thương, mắt cô mơ màng:
- Chắc có... đó
Triệu Thương đẩy Tố Quyên ngồi dậy:
- Á! Con quỷ này, vậy mà giấu. Mau khai ra.
Tố Quyên cười:
- Nhưng có điều kiện. Mày phải chuẩn bị gấp cho tao một bộ đồ.
- Đừng mơ. Mỗi lần mày đến đây là tao hao tốn. Nhìn mặt mày là tao đoán được rồi.
Tố Quyên hất mặt:
- Vậy đoán đi, đến Tết cũng không ra.
- Xì! Mày đã gặp một... hoàng tử nào đó?
- Gần đúng.
- Đúng là đúng, sao lại gần đúng?
- Thì lý do tao gặp hoàng tử là đúng nhưng lý do tao đòi áo mới kìa.
Triệu Thương kéo Quyên sát vào:
- Ê! Hôm nay hắn hẹn mày để... tỉnh tò hả?
- Quỷ mày. Làm sao biết trước khi nào người ta tỏ tình.
Triệu Thương gắt:
- Vậy chứ sao? Mau nói đi. Tao tò mò lắm rồi.
Tố Quyên õm ờ cố ý kéo dài thời gian:
- Hôm nay không phải tỏ tình.
- Chứ sao?
- Tỏ tình rồi nhóc ạ.
Bực mình vì thái độ dài vòng của Tố Quyên, Triệu Thương nạt:
- Mau nói đi, con khỉ này.
Tố Quyên cười cười e thẹn như cô dâu mới về nhà chồng:
- Hôm nay ra mắt phụ huynh được chưa?
Triệu Thương la lên như cô vẫn thể hiện khi vui mừng. Cô ngồi lặng mất mấy giây, giọng cô hơi lạc đi:
- Có thể bật mí... tên đó hông?
Tố Quyên đưa tay lên miệng:
- Bí mật.
- Vậy... tao quen chứ?
- Dĩ nhiên là không. Tao với ảnh quen nhau khi làm việc.
Triệu Thương nhẹ lòng khi nghe Tố Quyên nói. Nếu cô bảo là Trịnh Phong có lẽ Triệu Thương sẽ lăn ra xỉu quá.
Triệu Thương hào phóng lấy chiếc đầm vừa may xong đưa Tố Quyên:
- Tặng mày luôn.
Tố Quyên đứng dậy:
- Cái này mày vửa may mà, tao không nhận đâu.
Triệu Thương làm mặt nghiêm:
- Nhận hay không?
- Tao ngại quá.
- Làm bộ hoài. Yên tâm đi, khi nào cưới tao sẽ phụ trách áo cưới cho.
Như chờ có thế, Tố Quyên nhào đến bên Triệu Thương:
- Cám ơn nghen. Mày đúng là số một đó.
Triệu Thương cười cười:
- Không cần cám ơn. Lúc nào... cưới chồng mày lo giúp chỗ đãi với thức ăn là được rồi.
- Chuyện nhỏ. Tao sẽ giảm giá cho.
- Không phải giảm mà là miễn.
Tố Quyên làm bộ sửng sốt:
- Giới kinh doanh bị thất thu một nhân tài rồi. Tính toán quá đi.
Cô kéo Triệu Thương ngồi xuống ghế:
- Nếu tao vượt qua ải này, không những miễn phí nhà hàng mà tao còn khuyến mãi thêm hai vé đi Đà Lạt cho bọn bây.
- Trời! Sộp dữ ta.
Tố Quyên lên mặt:
- Để có dịp, tao sẽ giới thiệu cho mày quen.
Triệu Thương lo lắng:
- Ba mẹ hắn khó lắm à? Mày có vẻ thiếu tự tin.
Tố Quyên vuốt tóc:
- Nếu là ba mẹ anh ấy yao cũng không ngại đến vậy.
- Chứ ai?
- Anh ấy có một cô em gái, cưng như vàng. Tối này tao phải ra mắt nó.
Triệu Thương phì cười:
- Thì mua thật nhiều quà, bánh kẹo là xong. Nếu cần tao cho mày thêm vài bộ đồ tặng nó.
Tố Quyên thở ra:
- Được vậy thì tốt rồi. Khổ nổi cô ấy cũng trạc tao với mày. Ổng cưng nó lắm.
Triệu Thương cười gượng:
- Vậy thì chỉ còn một cách thôi. Hên xui.
Tố Quyên xụ mặt:
- Có lẽ vậy.
Cô đứng bật dậy:
- Thôi tao về. Hôm nay cuối tuần nhà hàng đông khách lắm.
- Không thử áo sao?
- Khỏi size mày cũng là size tao mà.
Nhìn dáng Tố Quyên nhảy chân sáo xuống lầu Triệu Thương lắc đầu:
Tình yêu thật lạ, nó biến một ngưởi nghiêm chỉnh thành một kẻ vui nhộn, một người lúc nào cũng có công việc lại dành thời gian làm đẹp.
- Triệu Thương.
Triệu Thương giật mình quay lại, cô ngạc nhiên:
- Huy! Sao lại đến đây.
Huy trợ lý của Quang cưởi:
- Sếp bảo tôi đến bảo cô chuẩn bị cho anh ấy một bộ đồ.
Chuẩn bị một bộ đồ. Lúc nãy là Tố Quyên, Bây giờ là Triệu Quang. Phải không vậy? Họ định trả cô bao nhiêu một tháng đây?
Triệu Thương cười méo xẹo với Huy:
- Anh chờ tôi một chút nha.
Cô đứng dậy trước tủ áo. Toàn đồ của khách thôi. Cô đi sang tủ kế bên luyến tiếc lấy bộ vest vừa may ra.
- Xin lỗi nghen.
Cô với lấy thêm một cái áo sơ mi vàng nhạt có sẳn một cra-vat kẻ sọc màu xám cùng màu với bộ vest. Cô không sếp vào mà lấy bọc nilon trắng trùm như những tiệm giật ủi thường làm.
- Anh cầm thế này nhé! Chắc anh hai tôi cần gấp đó.
Nhìn Huy cầm bộ đồ đi mà cô nghe xốn xang:
- Mai mốt mình sẽ đổi tên bảng hiệu. Đặt là " trại cứu tế" thì đúng hơn.
- Ai dám chọc giận cô ba vậy?
Phong từ dưới lầu bưới đến:
- Nhăn nhó gì đây?
Cô ngồi im trên ghế, đợi Phong ngồi xuống cô mới sả vào lòng anh:
- Em không may nữa. Đóng cửa tiệm luôn.
Phong nâng cô ngồi lên đùi mình:
- Lại nhõng nhẽo gì nữa đây?
Cô vẽ vẽ những đường cong trên ngực anh:
- Có nhớ tối nay anh hai bảo mình cùng ăn tối. Ảnh sẽ giới thiệu bạn gái không?
Phong tỳ cằm lên tóc cô:
- Vậy nên anh mới đến nè!
Cô phụng phịu:
- Ghét lắm. Em đã chuẩn bị hai bộ đồ cho anh và em rất đẹp.
- Vậy thì tốt quá rồi.
- Tốt gì mà tốt, Tố Quyên nó lấy một bộ, anh Quang lấy một bộ. Bây giờ anh với em lấy gì mà mặc.
Anh phì cười:
- Ừ! Đúng là họ đáng ghét thật.
Anh hôn phớt lên má cô:
- Nhưng mà mình đẹp sẵn rồi, mặc gì mà không đẹp hả nhóc?
Cô bướng:
- Nhưng... đó là đồ tình nhân của người ta chứ bộ?
Anh hôn lên môi cô, Triệu Thương ngồi im. Cô thích cảm giác ngồi thụ động đón nhận môi anh.
- Như thế mới gọi là tình nhân, hiểu không?
Cô hôn lên môi anh:
- Còn thế này gọi là gì?
Phong cười tủm tỉm thì thầm trên môi cô:
- Đó không phải là tình nhân, đó là tình yêu.
***
 
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
truyện này hay quá, bạn post lên nhanh nhanh đi [:)]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-03 09:27:44songchoquangay>
Nhà hàng Sao Đêm. Buổi tối.
Phong đẩy cây nến sang bên, anh nheo mắt với Triệu Thương:
- Có người vui chuyện gì mà cười hoài vậy?
Cô cọ cọ mấy ngón tay mình trong tay anh.
- Mình làm đám cưới nghen.
Anh suýt bật cười, hẳn cô nàng phải đắn đo lắm mới thốt lên được câu nói đó. Anh trêu:
- Xem kìa! Có người muốn chồng ra mặt luôn.
- Hứ! Em không đùa đâu. Em nói chuyện nghiêm túc đó.
Phong vẫn trêu cô dù anh đã đoán được lý do:
- Hãy nêu một lý do để anh... hy sinh cuộc đời mình đi.
Cô chu môi giận dỗi:
- Không có lý do nào hết. Tự dưng thấy người ta đám cưới, nên muốn thử xem sao thôi.
- Con gái mà đi cầu hôn người ta. Không biết mắc cỡ.
Phong trêu cô rồi anh bước qua ngồi sát bên cô. Một tay ác lên ghế cô, một ta anh nắm lấy bàn tay thuôn dài trắng nõn của Triệu Thương. Anh kề môi nói thật khẽ vào tai cô:
- Người yêu anh sợ... mất "phọt" à?
Vừa nói Phong vừa đưa tay xuống bụng cô, Triệu Thương hốt hoảng chụp tay anh, mắt lia xung quanh.
- Người ta cười bây giờ.
Anh vẫn lì lợm ghì lấy cô. Phong đã cố ý chọn chiếc bàn khuất ở trong thì sợ gì.
- Nào! nói anh nghe đi.
Cô chun mũi đẩy anh ra:
- Nham nhỡ không ai bằng.
Cô lấy trong túi xách ra một tờ giấy đưa cho anh. Phong xem tỉnh bơ như không quen biết với chữ ký trên đó.
Anh cười tủm tỉm ghì lấy bờ vai trần, Triệu Thương kêu ré lên:
- Ghét quá đi.
Phong trừng mắt:
- Sao lại ghét. Anh nựng con anh mà.
- Không biết xầu hổ. Nó mới có tí xíu hà.
Anh cười cười chọc quên cô:
- Bác sĩ nói mấy tháng rồi hả Thương? Sao anh hổng thấy ghi trên giấy.
- Ờ nhỉ! Lúc đó em mừng quá nên không để ý.
Phong nhìn cô cười cười:
- Anh nghi em gặp phải bác sĩ dỏm quá.
- Hứ! Anh ta đẹp trai lắm.
Phong bật cười:
- Không khen tài năng mà khen đẹp trai. Bộ em thấy hắn hả?
Cô lắc đầu:
- Không có. Em chỉ thấy đôi mắt anh ta thôi. À! Mà mắt anh đó rất giống mắt anh.
- Chỗ nào?
- Đa tình.
Phong phì cười. Không dùng cách này chắc cô chẳng chịu ở lại và đồng ý đám cưới đâu.
- Em chuẩn bị đi. Anh sẽ đưa em về ra mắt mẹ. Sợ không?
Cô lắc đầu:
- Không sợ. Bây giờ trời có sập thì cũng có người chống rồi. Lo gì?
Anh chồm người véo mũi cô:
- Tự tin vừa thôi cô.
Anh nắm tay cô:
- Hay mình đám cưới trước Quang luôn nghen.
- Đừng có mơ.
Quang lù lù bước vào. Anh tự nhiên ngồi giữa Phong và Triệu Thương. Anh lườm lườm:
- Hai đứa bây khi người vừa thôi. Chỗ đông người mà làm như có hai đứa. Nắm tay nắm chân khó coi quá đi.
Phong buông tay Triệu Thương ra, cả hai nhìn nhau đầy yêu thương. Triệu Thương cất vội tờ giấy vào giỏ.
- Nè! Sao đến một mình? Đừng nói là bị người đẹp cho leo cây nha.
Triệu Thương đế vào:
- Lần đầu ra mắt mà thất hẹn là em không chịu đâu.
Quang lườm Phong rồi đến Triệu Thương:
- Em đúng là nữ sang ngoại tộc. Chưa chi đã hùa theo thằng Phong.
Anh mỉm cười:
- Người ta đến đúng giờ là được rồi. Đầu ai dư hơi như hai người.
- Nè! Vừa thôi nghen mậy. Đừng có quạu người yêu rồi đổ lên tụi tao.
Quang biết không đấu lại hai người này nên lấy điện thoại ra bấm số.
- Alô! Anh đây. Em đang ở đâu.
- ...
- Được rồi! Anh đợi.
Cắt điện thoại, anh hất mặt:
- Đang cất xe. Tụi bây đợi đi.
Triệu Thương liếc mắt qua Phong cười cười. Đúng lúc điện thoại Phong vang lên. Anh nhìn xem ai gọi Triệu Thương hỏi:
- Bệnh viện hay ở nhà hả anh?
- Mẹ gọi. Hai người ngồi đây nghen... Anh ra ngoài nghe.
Phong sãi từng bước ra cửa, anh không muốn Triệu Thương nghe được cuộc đối thoại giữa anh với mẹ. Cô sẽ cười anh vì cách nói của bà.
- Con à! Con đang ở đâu vậy?
- Mẹ! Con đang ăn cơm với bạn.
- Tối nay con trai mẹ không trực à?
Anh cười:
- Dạ không. Mẹ đừng nói chuyện vợ con nữa nghen. Mẹ chuẩn bị đi. Con sắp đưa con dâu về cho mẹ rồi.
Phong cười nhỏ:
- Bây giờ con cúp máy đây. Chúc mẹ ngủ ngon.
Anh vội tắt máy. Phong bước vào trong.
- Á!
Anh vội kêu lên khi người phục vụ sơ ý đổ ly cooktail vào áo Phong.
- Xin lỗi quý khách... xin lỗi...
- Được rồi! Không sao.
Anh dễ dãi mỉm cười:
- Anh cứ đi làm việc đi.
Phong bước vội vào toilet, Không giặt sạch thì Triệu Thương sẽ lo lắng cho mà xem.
Phong vừa khuất sau bụi trúc đào thì Tố Quyên bước vào. Cô sửa lại dây áo, Lật đồng hồ lên xem:
- Mừng quá! Còn kịp.
Cô đi vào trong tìm Quang. Thấy cô, anh giơ tay:
- Đây nè!
Quang lịch sự đứng dậy kéo ghế cho cô:
- Ngồi đi em. Anh giới thiệu nghe. Đây là Triệu Thương. Đây là Tố Quyên.
Cả hai cô gái nhìn nhau. Một phút bất ngờ, đồng thanh:
- Em gái.
- Chị dâu.
Quang ngơ ngác:
- Quyen à?
Cả hai lại đồng thanh:
- Không quen.
Tố Quyên nhìn Triệu Thương cười cười. Cả hai đang nhớ lại cầu chuyện lúc sáng.
Thấy Quang cứ quan sát mình và Triệu Thương, Tố Quyên đứng dậy:
- Xin lỗi hai người. Em vào rửa tay chút xíu.
Triệu Thương khuấy ly sô da:
- Có gì muốn nói không? Anh ghê thật. Người khó tính vậy mà cũng cua được nữa. Phải ráng mà giữ nghen.
- Hai người quen nhau đúng không?
- Không phải quen mà là rất thân. Thân đến mức... rước về làm chị dâu luôn.
Anh bật cười. Triệu Thương nhăn nhó:
- Sau hai người này đi lâu quá. Anh ngồi đây đợi, em đi tìm họ.
Quang chưa kịp chụp tay thì Triệu Thương đã bước đi.
- Con nhỏ này! Lảm gì nhanh quá vậy?
***
Khuôn viên nhà hàng Sao Đêm
Phong và Tố Quyên đứng thật lâu bên nhau. Cả hai cùng nhìn nhau ra bờ sông. Giọng Phong khàn đi:
- Tố Quyên! Anh xin lỗi.
- Sao anh lắm tiếng xin lỗi quá vậy? Không phải mình rất hạnh phục sao?
Phong quay qua, anh dịu dàng cầm lấy tay cô ủ trong bàn tay ấm của mình.
- Nói sao cũng được nhưng mỗi lần nghĩ đến anh rất áy náy, anh là một tên đàn ông tồi phải không Quyên?
Tố Quyên bước gần đến anh. Cô ngã vào Phong như một điểm tựa:
- Phong! Mình sẽ là bạn tốt. Anh đồng ý không?
Phong vuốt tóc cô:
- Khờ à! Phải biết giữ lấy hạnh phúc nhé! Lần này phải biết bỏ việc bớt đó.
Cô cười trên vai anh:
- Biết rồi. Em đang tiếc vì nhường anh cho người khác đó.
- Tố Quyên! Đến bây giờ anh vẫn chưa quên sáu năm mình ở ý. hãy tin rằng ở một góc nào đó trong tim, anh vẫn luôn cầu nguyện cho em.
- Vâng, em biết.
Xoảng.
Cả Phong và Tố Quyên giật mình hướng về nơi có tiếng động.
- Triệu Thương.
Triệu Thương sơ ý làm rớt chậu hoa trên lan can. Cô xua tay bối rối:
- Xin lỗi! Tôi... tôi không cố ý.
Phong hoảng hốt chạy đến bên cô:
- Triệu Thương! Không phải như em nghĩ đâu.
- Anh biết tôi đang nghĩ gì sao?
Tố Quyên bước đến:
- Phong! Triệu Thương là cô gái anh nói sao?
Phong im lặng nhìn Triệu Thương đau đớn. Nhìn vào đôi mắt đầy nước của Triệu Thương anh biết mình khó mà được cô thứ tha.
Anh lặng người:
- Triệu Thương! Anh biết khó để em tha thứ nhưng anh không làm gì có lỗi với em.
- Tôi biết.
Triệu Thương lạnh lùng nhìn Phong, cô cũng lặng lẽ nhìn Tố Quyên.
- Chúc hai người vui vẻ.
***
 
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
- Triệu Thương! Mở cửa ra cho anh. Em không được làm điều dại dột. Anh không tha thứ cho em đâu.
Phong đấm vào cửa phòng Triệu Thương liên tục:
- Có nghe anh nói không?
Quang mệt mỏi vứt áo vest lên salon. Anh ngó lên lầu:
- Đập một hồi sập nhà tao bây giờ. Nó không làm gì dại đâu mà sợ.
Phong lững thững đi xuống. Mới có một đêm mà anh tưởng mình già đi hàng chũc tuổi.
- Ra đây.
Quang mở tủ lạnh lấy mấy lon bia đem ra sân. Anh khui một lon bia đưa Phong:
- Uống đi.
Phong cầm lon bia lạnh ngắt mà cũng không biết mình cầm gì. Thà Triệu Thương mở cửa. xỉ vả anh thẩm chí nói lời chia tay còn thấy đễ chịu hơn.
Quang ngó lên lầu, phòng Triệu Thương không hề mở cáng cửa sổ nào.
- Suốt đêm qua con bé chắc khóc nhiều lắm.
Phong gục mặt vào tay!
- Quang! Giúp tao giải thích với Triệu Thương đi.
Quang không trả lời. Anh rít thuốc hết điếu này đến điếu khác.
Phong ngẩng lên:
- Im lặng là sao? Hay mày cũng không tin tao.
Quang búng tàn thuốc. chưa bao giờ anh nghjĩ mình phải uống bia lúc sáng tinh mơ thế này. Đời có nhiều bất ngờ.
- Suốt đêm qua tao ở bên Tố Quyên. Nghe cô ấy kể mọi chuyện rồi.
- Vậy thì giúp tao đi. Hay mày không tin lời cô ấy.
- Vấn đề không phải tao tin hay không. Mấu chốt là ở Triệu Thương. Này đứng cả đêm trước cửa phòng nó còn không động lòng.
- Cô ấy rất nghe lời mày.
Điện thoại Quang reo. Anh lấy máy ra nghe. Một lát anh nhìn Phong:
- Nếu tao đoán không lầm con bé sắp xuống đấy.
Phong nheo mày. Anh lơ ngơ nghĩ ra chuyện gì đó.
- Ai gọi?
- Thằng Huy - Trợ lý của tao.
Mắt Quang nhìn Phong xót xa, anh an ủi bạn:
- Phong! Hãy dùng tình cảm chân thật của mày đi. Tao tin Triệu Thương sẽ hiểu.
Quang vửa nói dứt lời thì chiếc Toyota dừng lại ngoài cổng. Phong nheo mày không dám tin dự đoán của mình.
Triệu Thương xách một vali nhỏ bước xuống bậc tam cấp. Phong hấp tấp đứng dậy nhưng Quang đã cản:
- Để tao.
Anh đến bên Triệu Thương. Cô đeo cặp kính đen nên biết cả đêm qua cô đã khóc thế nào.
- Em gái! Nghe anh nói được không? Môi quyết định đưa ra vào lúc này đều là sai lầm.
- Anh hai! Đừng khuyên em.
- Anh không khuyên em. Anh chỉ muốn nói với em một chuyện. Phong nó rật thật lòng. Những gì chúng ta thấy không có nghĩa là sự thật.
Anh ôm cô vào lòng đầy thương yêu:
- Trốn chạy không phải là cách tốt.
Quang nhìn về phía Phong:
- Phong có chuyện muốn nói với em.
Phong nhào tới cầm tay Triệu Thương, giọng anh van nài:
- Anh xin lỗi. Anh tệ quá phải không em? Hãy tha thứ đi? Triệu Thương, đừng đi mà em.
Huy bước vào, anh bối rối nhìn Quang:
- Thưa sếp! Tôi...
- Được rồi! Cậu đợi tôi.
Quang đến bên cạnh Triệu Thương:
- Anh cản nhưng em cần suy nghĩ kỹ. Phong nó...
- Anh cầm giút tôi.
Triệu Thương gỡ treo cho huy túi xách, cô gỡ mắt kính nhìn Phong vô hồn:
- Tôi cần thời gian. Hãy cho tôi thời gian.
Cô nhìn Quang:
- Hãy nói với ba mẹ là em đi du lịch.
Chào anh.
***
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-03 09:38:53songchoquangay>
Một năm sau.
Triệu Thương bước vào nhà thờ như con gió nhẹ. Hôm nay là ngày cưới của anh hai cô.
- Xứng đôi quá!
- Cô dâu xinh quá.
Triệu Thương mỉm cười, ngồi vào góc trong của dãy bàn dành cho khách mời.
Buổi lễ diễn ra long trọng trong không khí thân mật. Nhìn Quang đeo nhẫn cho Tố Quyên mà cô buồn cười. Thì ra có lúc anh hai cô cũng lúng túng. Đến lượt Tố Quyên đoe nhẫn cho anh. Cô đã quen đứng trước ống kính nhà báo vậy mà còn lóng ngóng. Thật ngộ.
Triệu Thương hơi nghiêng đầu ngắm chiếc áo cưới trắng xoá của Tố Quyên. Cô chỉ nhắm chừng không ngờ nó lại vừa vặn đến thế. Trông Tố Quyên như nàng công chúa.
Có một người vừa vào. Triệu Thương ngạc nhiên nhìn qua. A cô đi trễ mà có người còn đi trễ hơn.
Đôi mắt Triệu Thương sáng lên khi nhìn dáng người cao to mặc bộ comple trắng ngồi trong góc như cô nhưng ở dãy bàn bên kia.
Cô vỗ tay theo quán tính để chúc mừng cô dâu chú rễ mà mắt không rời Phong.
Những cánh hoa hồng tung lên, dòng người ùa theo cô dâu chú rễ tạo thành cảnh ồn ào ở giữa lối đi. Cô nhón chân nhìn xuyên qua Phong.
Anh vẫn đứng đó, vỗ tay theo mọi người. Có lẽ Phong đã phát hiện ra sự có mặt của cô, anh xoay người đối diện qua cô.
Cả hai nhìn nhau. Thật lâu... thật lâu.
- Triệu THương!
Triệu Thương giật mình khi Huy gọi. Anh ta kề tai nói gì đó rồi bỏ ra ngoài.
Triệu Thương lại nhìn qua Phong. Mắt cô tối lại khi không thấy anh đâu. Thánh đường còn lại mình cô. Sự cô đơn lại đến. Vuốt nhẹ tóc cô nghe hồn mình lặng lẽ quá.
Lần này về đây cô không hy vọng gặp lại anh nhưng cô đã thất vọng khi không được trò chuệyn cùng Phong dù là một lời vu vơ.
Hình ảnh lúc nãy chỉ là ảo giác. Ngày ấy cô ra đi là một quyết định sai lầm ư?
- Phong! Anh ở nơi nào có nhớ đến em không? Em đã về rồi đây anh yêu ơi.
Triệu THương lặng lẽ bước khỏi thánh đường như lúc cô vào.
***
Ngồi vào xe, Triệu Thương xoay xoay bó hoa Tố Quyên thảy cho mình.
- Hy vọng mày sẽ cầm nó bước vào nhà thờ một ngày gần đây.
Cô mỉm cười vuốt nhẹ cách  hồng vàng:
- Có không?
Triệu Thương tự hỏi mình rồi tự tìm câu trả lời:
- Về nhà hay đến nhà hàng hả Thương?
Triệu THương mỉm cười với Huy:
- Ra sân bay. Lúc nãy anh nói có một ông khách đang chờ tôi ký hợp đồng mà.
Chiếc Ford nhẹ lướt trên đường Triệu Thương ngó lơ ra đường. Từng hàng cây, con phố còn in bóng anh thế mà vẫn không một tin tức nào.
Phong! Anh đang trừng phạt em phải không?
Cô lấy chiếc nhẫn Tố Quyên đưa cho mình lồng vào tay. Nỗi nhớ nhung khắc khoải cuộn lên se thắt trái tim cô.
Đám cưới Triệu Quang mà Phong vẫn không đến dự đủ hiểu trái tim anh đâu còn vị téi nào cho em.
- Vĩnh biệt... vĩnh biệt...
Triệu Thương lẩm nhẩm như người vô hồn.
***
Không ồn ào náo nhiệt như ở Sài Gòn. Hà Nội như cô gái đang xuân, e ấp, duyên dáng làm xao xuyến lòng người.
Bước đều trên vỉa hè Triệu Thương nghe những nỗi buồn không tên đang lan vào con tim.
Lần này về Sài Gòn mục đích là dự đám cưới Triệu Quang, cô không mang theo hy vọng , chờ đợi nào nhưng sao khi về lòng cô nặng trĩu thế này. Sao cô lại mang nỗi cô đơn , thất vọng trở về? Tự dưng cô sợ về nhà, chưa bao giờ cô cảm nậhn thấm thía nỗi cô đờn của mình.
Bảo Huy dừng xe cho cô đi một đoạn ngắn về nhà mà Triệu Thương ngỡ mình đang lạc lõng giữa sa mạc. Cô đơn, hoang vắng làm sao? Biết thế này cô thà đi thẳng từ sân bay về còn hơn.
Dừng lại cạnh một cây cao già, Triệu Thương ngước lên. Từ lúc ra đây, cô đã mở shop chuyên báo áo quần trẻ em và đồ bầu cho phụ nữ. Tuy không đắt như tiệm ở Sài Gòn nhưng nhờ có nó cô đỡ buồn hơn.
- Cô chủ! Cô mơí về hả?
Triệu Thương mỉm cười, cô nói:
- Mọi việc vẫn tốt chứ?
- Dạ có một ông khách đợi cô định ký hợp đồng về đồ trẻ em. Đợi lâu quá ông ta về rồi.
Triệu Thương mệt mỏi:
- Không sao? Dù gì tôi cũng không muốn mà.
- Nhưng có một ông khác đơi cô nãy giờ. Ông ấy đang ở trên lầu xem mẫu.
Hơi phật lòng vì cung cách làm việc của cô nhân viên, Triệu Thương cau mày. Cô vẫn chưa bỏ thói quen cấm người lạ lên chỗ làm việc của mình.
Cô uể oải cởi giày ra.
- Được rồi. Không sao đâu.
Cô xách đôi giày đi chân trần lên lầu, bước chân Triệu Thương từ từ chậm lại, bàn tay cô bấu chặt vào lan can.
Bàn tay cô đưa lên ngực, nơi trái tim đang đập loạn lên. Bệnh cũ tái phát. Cô nhắm mắt trấn tĩnh mình, những cảm xúc cháy bỏng dâng lên, cuộn xoay trái tim cô. Cô ngó lên lầu. Một năm rồi, một năm trôi qua cô chưa hề có những xúc cảm như thế này. Triệu Thương hồi hộp bước lên lầu.
Cái dáng cao to, bờ vai ngang tàn đang hiện ra trước mắt cô.
Cộp.
Một chiếc giày Triệu Thương rơi xuống sàn nhà. Phong quay lại. Ánh mắt giao nhau nhuu trao cả vạn lời, Triệu Thương chôn chân tại chỗ, mọi tế bào cô căng ra theo nhịp đập con tim.
Anh đứng đó, nỗi khát khao mong chờ của cô đang hiện hữu trước mặt. Sao cô lại chôn chân ở đây. Bao lời thương nhớ đã tan biến.
Phong bước đến phá tan bầu không khí căng thẳng như Triệu Thương đã buông chiếc giày còn lại xuống, cô bước sang bên né tay Phong.
- Anh đợi tôi có việc gì?
Phong đến chiếc ghế salon nhỏ ngồi xuống. Lúc đặt chân lên đây, anh thật sự xúc động vì cách bày trí của nó không khác gì tiệm ở Sài Gòn.
Triệu Thương xem như không có mặt Phong, cô bước đến trải tấm vải lên bàn vẽ kiểu.
Phong đan hai tay tỳ cằm, ngắm cô một lúc cho thoả lòng, anh nói:
- Vợ anh sắp có em bé. Em chọn giúp anh vài bộ dồ bầu được không?
Viên phấn màu đỏ hình trái tim trên tay Triệu Thương rớt xuống bàn. Cô vội cầm lên:
- Anh xuống dưới nhà chọn đi. Nhân viên tôi không tệ đâu.
Anh đứng dậy, đến sau lưng Triệu Thương. Cô vẫn cố tập trung vào công việc.
Cái dáng phong trần, chiếc quần jean bạc phết, cái áo jiean đầy bụi của anh đã làm trái tim cô mềm nhũn khi nãy rồi. Cô không thể yếu đuối được. Triệu Thương cố lấy giọng lạnh lùng khi Phong dang tay định ôm cô:
- Anh về đi. Tôi phải làm việc.
- Em mai cho anh một bộ đồ, anh đi liền.
Triệu Thương như được đưa về hình ảnh ngày xưa. Cô vẫn không quay lại:
- Nếu anh cứ quấy rối tôi sẽ gọi công an đó.
- Anh sẽ gọi giúp em nếu em thấy cần.
Triệu Thương xoay người lại, Phong đã đứng sát vào cô nãy giờ. Cả hai như không dám thở vì chỉ cần một hơi thở thôi họ sẽ tan vào nhau liền, hơi thở thôi họ sẽ tan vào nhau liền.
- Em vô tình lắm. Từ Sài Gòn ra đây không thèm ngoáy đầu nhìn anh một lần.
Cô ngạc nhiên:
- Anh.. đi cùng máy bay với tôi?
Phong gật đầu:
- Rời khỏi máy bay anh đã định kêu em nhưng tên Huy cứ kè kè bực mình muốn chết đành đến đây đợi.
Cô suýt bật cười. hoá ra không phải ảo giác cô gặp anh ở lễ cưới là có thật.
- Huy đang thu xếp để vào Nam. Quang nó sẽ điều Huy về không cho hắn ở đây.
Cô lườm anh:
- Nhờ xong rồi luôn tiện, anh đã xin địa chỉ nhà tôi luôn, đúng không?
Phong ngập ngừng vòng ay ngang eo cô:
- Anh nhớ em lắm, nhóc. Để anh đợi hoài không tội nghiệp hữ?
Triệu Thương đẩy anh ra nhưng Phong đã bế cô lên. Anh ngồi xuống ghế salon, đặt cô lên đùi mình như ngày nào.
- Anh về đi. Tôi không quen biết gì anh, Đừng làm ẩu.
Anh giữ cô chặt trong ay khiến Triệu Thương phải dựa lưng vào ngực anh.
- Lúc đợi em. Anh đã thử hết đồ trong tủ rồi.
- Anh... Sao anh dám?
- Từ đồ vest đến áo sơ mi đều là size của anh. Tờ giấy chứng nhận em có thai do anh ký em còn để trong tủ. Bấy nhiêu đủ chứng minh mình quen nhau chưa?
Làm mặt ngơ khi gặp cô ở lễ cưới. Để cô khắc khoải từ Sài Gòn ra đây. Bây giờ còn đến đây áp đặt cô. Anh đúng là ác mà.
Triệu Thương quay lại nhìn thẳng mắt Phong:
- Tôi không yêu anh. Tôi ghét anh.
Phong nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, môi anh chạm vào những giọt nước mắt trong veo trên má cô:
- Giận à? Vậy em mới biết cảnh anh phải nhớ em đến mức nào, mới thông cảm và yêu anh nhiều hơn.
Cô hơi đẩy anh ra:
- Không ai dư thừa tình cảm mà yêu anh.
- Thật à? Vậy ai nhớ anh đến độ may một tủ áo luôn.
Cô đấm vào vai anh:
- Anh ác lắm. Một năm qua chẳng tin gì cho em.
- Còn trách? Ông anh vợ sợ cô ba có cho anh địa chỉ đâu. Phải ăn vạ mới được địa chỉ của em đó.
Anh bẹo má cô:
- Anh nhớ có lần người ta nói sắp có em bé mà. Con đâu?
Cô xấu hổ đấm mạnh hơn:
- Còn nói. Lừa đảo là anh đó.
Phong lại nâng cầm cô lên, anh thì thầm trên môi cô:
- Vậy mới ấn tượng chứ em!
Anh hôn cô thật sâu trên môi cô, nụ hôn thương nhớ bấy lâu. Triệu Thương cũng ghì lấy anh.
- Anh chán mặc quần jean rồi. Về Sài Gòn may áo cho anh nghen
Cô không trả lời mà cười cười trên môi Phong:
- Anh hứa với em một việc đi.
phong cười tủm tỉm:
- Dạy em cách... hôn trong bóng tối phải không?
Triệu Thương véo vào hông anh:
- Ghét.
Cả hai say đắm trao nhau những nụ hôn ngọt ngào. Giờ thì họ không cần phải mặc đồ tình nhân nữa. Tay đã trong tay rồi. Yêu và được yêu thật hạnh phúc biết bao.
Hết rùi!@
kHÔNG PHẢI CHỈ CÓ ĐAU KHỔ NGƯỜI TA MỚI KHÓC
0
Chào songchoquangay
 
Truyện như cơn gió vô tình đã đem vào thư viện.
 
Cảm ơn songchoquangay đã góp sức cho thư viện VNTQ.
 
Chúc vui
0
«« « 1 2 » »»