<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>ct.ly</b> -- <b>25.9.2004 2:27:14 </b> >>
Đã bao nhiêu lần tôi thường ước mơ 1 người nào đó sẽ được cùng với người mình yêu dạo chơi và tâm sự cùng nhau những niềm vui nỗi buồn nhưng ông trời sao nở đùa giởn với tình cảm của tôi? không hiểu vì sao ,vì lý do gì mà anh đã nói khộng yêu tôi nữa.mặc dù tôi biết chắc rằng anh vẫn còn yêu tôi nhưng tránh làm sao được nổi buồn và lời nói đó của anh cứ ám ảnh tôi hoài. tôi nhớ cũng vào dịp nghĩ hè năm ngoái khi tôi chuẩn bị thi đại học anh cũng đã 1 lần đề nghị chia tay nhưng khi thi xong anh lại nói "anh làm vậy cũng chỉ vì lo lắng cho tương lai của tôi"rồi anh xin lỗi và muốn bù đấp cho tôi nhưng khoảng trống đó.rồi đến man nầy khi anh bước vào kì thi dh giống tôi năm ngóai và rồi anh cũng không vào được đại học anh lại đề nghị chia tay.tôi không biết được rằng khi nghĩ hè mọi người vui như thế nào nhưng tôi thì khác tôi ghét những ngày hè những ngày hè đối với tôi thật vô nghĩa và tràn trề nổi buồn.tôi phải làm gì bây giờ khi cả 2 chúng tôi vẫn còn tình cảm với nhau mả phải chịu buồn phiền như vậy? anh bảo "anh không dám gặp tôi vì không vào được đại học"phải chăng người ta yêu nhau nhất thiết phải cần 1 điều kiện nào sao? còn riêng tôi ,tôi đã yêu anh không hề tính tóan 1 chuyện gi ,có phải toi ngốc và si tình quá không? bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi nhưng không ai trả lời được.tôi đã chờ ,chờ anh tới tận bây giờ để mong anh nhìn nhận lại mình, để mong tôi và anh có một cái nhìn đồng cảm và để tôi có thể kéo lại 1 cái gì đó và làm giảm bớt nổi buồn trong anh! tôi cô thể hiểu được tất cả những gì anh đang gặp và sẻ phải trải qua bởi tôi hơn anh 1 tuổi.tinh yêu gần 4 năm trời của tôi giờ đây đã tan biến ,tôi đã quyết định viết cho anh 1 bức thư và bức thư đó là bức thư cuối cùng mà tôi viết cho anh bởi do là thư "chia tay"thực sự là tôi đã mất bao nhiêu đêm không ngũ và đã suy nghĩ rất nhiều.chừng ấy thời gian yêu nhau mà ngay chúng tôi được gặp nhau cũng chỉ được khoảng 1 tháng bởi chúng tôi ở xa nhau ,tôi ở Hà Nội còn người ta ở cách tôi khoảng 60 km.ngày tháng chờ đợi của tôi đến giờ tưởng chừng như đã kiệt sức.ai cũng có giới hạn phải khg? liệu tôi viết lá thư cuối ấy cho anh khi vẩn biết rằng tình cảm của anh với tôi vẩn còn thi có sao không?thực sự là bây giờ tôi không biết làm cách nào và phải suy nghĩ ra làm sao nữa.có lẽ anh là người ích kỉ ,không hiểu cho tôi,tâm trạng của một người con gái lúc nào cũng đếm từng ngày để được gần anh.tôi biết nhận được bức thư này anh rất buồn nhưng khong biết lảm cách nào khác vì sức chịu đựng ấy sự chờ đội của tôi cũng chỉ có giới hạn.
thuy
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
t=17880![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)