<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Edited by: <b>TLT4ever</b> -- <b>8/4/2003 12:20:13 AM </b> >>
Ở nhà TLT có cuốn truyện Trạng Quỳnh, nhưng TLT không biết tác giả là ai? Gửi tặng các bạn đọc cho đỡ buồn .
Dưới triều đại Lê Trung Hưng, một ngày đầu mùa hạ, Chúa Trịnh Cương có nhận tờ “khải” của quan đầu tỉnh Thanh Hóa, báo tin tại khu vực Hàm Rồng, nước sông Mã đang trong xanh bỗng đỏ lòm như nhuộm máu suốt mười ngày. Đồng thời, một hũ nước sông nhuộm đỏ được dâng lên làm bằng chứng. E ngại điềm tai họa, Chúa hội họp quần thần, các quan đều tâu là triệu chứng chẳng lành, xin chúa sớm gia ân bố đức hầu tránh tai trời ách nước, hoặc đại họa can qua. Chúa càng lo âu, bởi tình thế nước nhà đang nguy ngập: phía bắc nhà Mạc vẫn mưu toan rửa hận, phía nam Chúa Nguyễn bành trướng thế lực, phía đông giặc bể hoành hành, phía tây mất an ninh vì đám loạn quân vùng Trấn Ninh.
Trong cơn bối rối, quan Lễ Bộ Thượng Thư họ Phan vừa từ Hải Dương trở lại kinh đô, Chúa hội ý, vị đường quan lại ngỏ ý mừng rỡ:
- Tâu Chúa Thượng, dân gian còn truyền tụng câu sấm ký của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm:
Như thế, điềm nước đỏ Hàm Rồng báo hiệu quốc gia sẽ có nhân tài giúp Chúa giữ vững bờ cõi. Vả chăng, thần xem thiên văn thấy các vì sao đế tinh đều rực rỡ, lại có vượng khí nổi lên cả vùng Thanh Nghê. Xin Chúa tuần du vào trong ấy, biết đâu sẽ tìm được hiền thần.
Chúa lấy làm đẹp ý. Sau đó, các quan trấn ở Thanh Hóa, Nghệ An được lệnh huy động dân chúng chuẩn bị nghênh đón Chúa Thượng. Chúa còn hạ lệnh mỗi làng phải dâng một con dê đực có chửa, bằng không, già trẻ lớn bé đều tử hình. Lệnh ban hành, trăm họ kinh hoàng bởi làm sao tìm được dê đực có chửa? Dân gian chi xiết ta thán, những ánh mắt tuyệt vọng ngước nhìn vị chúa để như đón đợi một lưỡi gươm đưa.
Thế rồi Chúa Trịnh cùng các quan chánh tòng văn võ tuần du Thanh Nghệ, cờ lọng uy nghiêm, ngang qua một làng, dân chúng bày hương án dọc đường vái lạy. Các quan sở tại cũng như chức sắc trong làng đều run rẩy bởi không thi hành nổi nghiêm lệnh. Khi Chúa Trịnh và quần thần đến đầu huyện Hoằng Hóa ngựa bỗng dừng lại ngửa cổ hí vang. Cùng lúc ấy, có tiếng khóc thảm thiết. Chúa dừng kiệu, sai thị vệ lục soát, tìm ra một đứa bé mặt mũi thật khôi ngô. Chúa hỏi vì sao lại khóc, đứa bé kính cẩn đáp:
- Tâu Chúa Thượng, mẹ con qua đời từ lâu, cha con không đẻ em cho con bồng ẵm, buồn vì lẻ loi nên con khóc. Chúa nghe xong bật cười ha hả:
- Thằng bé ngộ nghĩnh thật! Cha là đàn ông, làm sao đẻ con mà đòi hỏi?
- Tâu Chúa Thượng, dê đực có chửa, tại sao đàn ông lại không đẻ con?
- Đâu, dê đực có chửa ở đâu?
- Dạ, nếu không có, sao lệnh trên lại lên án tử hình trăm họ?
Quan Lễ Bộ Thượng Thư bấy giờ hân hoan đến bên kiệu, tâu với Chúa rằng đứa bé thông minh này có thể là quan Trạng mai sau. Hóa ra lệnh đòi dâng dê đực có chửa chỉ là mưu mẹo của quan Thượng, không ngoài chủ đích tìm người hiền biết bênh vực nỗi oan khiên của bá tính. Cố nhiên lệnh chúa được bãi bỏ, và đứa bé dùng tiếng khóc cứu dân cũng được ân thưởng trọng hậu. Riêng dân gian miền Thanh Nghệ thoát khỏi cơn ác mộng, mừng rỡ suy tôn đứa bé như vị cứu tinh. Nhiều người từ những xóm làng heo hút không ngại đường sá xa xôi, kéo về làng Yên Vực xem rõ tướng mạo một thần đồng...
Trạng Quỳnh
Dưới triều đại Lê Trung Hưng, một ngày đầu mùa hạ, Chúa Trịnh Cương có nhận tờ “khải” của quan đầu tỉnh Thanh Hóa, báo tin tại khu vực Hàm Rồng, nước sông Mã đang trong xanh bỗng đỏ lòm như nhuộm máu suốt mười ngày. Đồng thời, một hũ nước sông nhuộm đỏ được dâng lên làm bằng chứng. E ngại điềm tai họa, Chúa hội họp quần thần, các quan đều tâu là triệu chứng chẳng lành, xin chúa sớm gia ân bố đức hầu tránh tai trời ách nước, hoặc đại họa can qua. Chúa càng lo âu, bởi tình thế nước nhà đang nguy ngập: phía bắc nhà Mạc vẫn mưu toan rửa hận, phía nam Chúa Nguyễn bành trướng thế lực, phía đông giặc bể hoành hành, phía tây mất an ninh vì đám loạn quân vùng Trấn Ninh.
Trong cơn bối rối, quan Lễ Bộ Thượng Thư họ Phan vừa từ Hải Dương trở lại kinh đô, Chúa hội ý, vị đường quan lại ngỏ ý mừng rỡ:
- Tâu Chúa Thượng, dân gian còn truyền tụng câu sấm ký của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm:
“Bao giờ nước đỏ Hàm Rồng,
Là điềm báo trước Trạng Ngông ra đời.”
Là điềm báo trước Trạng Ngông ra đời.”
Như thế, điềm nước đỏ Hàm Rồng báo hiệu quốc gia sẽ có nhân tài giúp Chúa giữ vững bờ cõi. Vả chăng, thần xem thiên văn thấy các vì sao đế tinh đều rực rỡ, lại có vượng khí nổi lên cả vùng Thanh Nghê. Xin Chúa tuần du vào trong ấy, biết đâu sẽ tìm được hiền thần.
Chúa lấy làm đẹp ý. Sau đó, các quan trấn ở Thanh Hóa, Nghệ An được lệnh huy động dân chúng chuẩn bị nghênh đón Chúa Thượng. Chúa còn hạ lệnh mỗi làng phải dâng một con dê đực có chửa, bằng không, già trẻ lớn bé đều tử hình. Lệnh ban hành, trăm họ kinh hoàng bởi làm sao tìm được dê đực có chửa? Dân gian chi xiết ta thán, những ánh mắt tuyệt vọng ngước nhìn vị chúa để như đón đợi một lưỡi gươm đưa.
Thế rồi Chúa Trịnh cùng các quan chánh tòng văn võ tuần du Thanh Nghệ, cờ lọng uy nghiêm, ngang qua một làng, dân chúng bày hương án dọc đường vái lạy. Các quan sở tại cũng như chức sắc trong làng đều run rẩy bởi không thi hành nổi nghiêm lệnh. Khi Chúa Trịnh và quần thần đến đầu huyện Hoằng Hóa ngựa bỗng dừng lại ngửa cổ hí vang. Cùng lúc ấy, có tiếng khóc thảm thiết. Chúa dừng kiệu, sai thị vệ lục soát, tìm ra một đứa bé mặt mũi thật khôi ngô. Chúa hỏi vì sao lại khóc, đứa bé kính cẩn đáp:
- Tâu Chúa Thượng, mẹ con qua đời từ lâu, cha con không đẻ em cho con bồng ẵm, buồn vì lẻ loi nên con khóc. Chúa nghe xong bật cười ha hả:
- Thằng bé ngộ nghĩnh thật! Cha là đàn ông, làm sao đẻ con mà đòi hỏi?
- Tâu Chúa Thượng, dê đực có chửa, tại sao đàn ông lại không đẻ con?
- Đâu, dê đực có chửa ở đâu?
- Dạ, nếu không có, sao lệnh trên lại lên án tử hình trăm họ?
Quan Lễ Bộ Thượng Thư bấy giờ hân hoan đến bên kiệu, tâu với Chúa rằng đứa bé thông minh này có thể là quan Trạng mai sau. Hóa ra lệnh đòi dâng dê đực có chửa chỉ là mưu mẹo của quan Thượng, không ngoài chủ đích tìm người hiền biết bênh vực nỗi oan khiên của bá tính. Cố nhiên lệnh chúa được bãi bỏ, và đứa bé dùng tiếng khóc cứu dân cũng được ân thưởng trọng hậu. Riêng dân gian miền Thanh Nghệ thoát khỏi cơn ác mộng, mừng rỡ suy tôn đứa bé như vị cứu tinh. Nhiều người từ những xóm làng heo hút không ngại đường sá xa xôi, kéo về làng Yên Vực xem rõ tướng mạo một thần đồng...
* * *
Thân,
Hắc Bạch Song Hiệp
(PT & QV)


Life is a flower of which love is the honey.
Hắc Bạch Song Hiệp
(PT & QV)

Life is a flower of which love is the honey.