<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-01 22:29:08Mỹ Trinh>
Nhớ quên là chuyện bình thường
Nắng đã lên cao thu rơi tà áo
Lành lạnh mùa thu đồi tắm nắng vàng
Nắng ở trong lòng giọt cuối vừa tan
Mong manh gió thoáng buồn heo may hát
Có những kỷ niệm lao xao vờn bóng
Những câu chào thăm hỏi lúc thân quen
Chỉ bình thường sao ta phải nhớ quên
Đời vẫn thế khi gần khi xa vắng!
Chuyện bình thường cà phê hương ngọt đắng
Uống bao lần đâu biết vị đã quen
Một ngày kia thiếu cà phê như thiếu nắng
Như mùa đông thiếu chăn ấm, đêm dài...
Xin hãy để thời gian chôn kỷ niệm
Thuốc nhiệm mầu gội rửa vết đau xưa
Nhọc lòng chi khi năm tháng đẫy đưa
Quên và nhớ một tuyến đời định mệnh!
Mỹ Trinh
Nắng đã lên cao thu rơi tà áo
Lành lạnh mùa thu đồi tắm nắng vàng
Nắng ở trong lòng giọt cuối vừa tan
Mong manh gió thoáng buồn heo may hát
Có những kỷ niệm lao xao vờn bóng
Những câu chào thăm hỏi lúc thân quen
Chỉ bình thường sao ta phải nhớ quên
Đời vẫn thế khi gần khi xa vắng!
Chuyện bình thường cà phê hương ngọt đắng
Uống bao lần đâu biết vị đã quen
Một ngày kia thiếu cà phê như thiếu nắng
Như mùa đông thiếu chăn ấm, đêm dài...
Xin hãy để thời gian chôn kỷ niệm
Thuốc nhiệm mầu gội rửa vết đau xưa
Nhọc lòng chi khi năm tháng đẫy đưa
Quên và nhớ một tuyến đời định mệnh!
Mỹ Trinh
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)