Diễn Đàn » Gỡ Rối Tơ Lòng

Tình yêu qua NET

3 trả lời, 423 lượt xem — Trang 1 / 1
NÉT là.... con dao hai lưỡi




Nó có thể giúp cho ta tìm được hạnh phúc hôn nhân

nhưng

cũng có thể phá vỡ hôn nhân đang hạnh phúc

Sống trong thế giới văn mình vật chất , con người phải chạy theo công việc rất mệt mỏi

nhiều khi không còn thời gian để đi ra ngoài , đẻ gặp gỡ , để tâm sự ,chia vui ,sẽ buồn...
Học sinh , sinh viên ngoài việc lo bài vở còn phải lo việc nhà , phải đi làm thêm kiêm tiền nuôi sống bản thân

Cho nên NET là nơi gặp gỡ..tiên lơi nhanh chóng.....tuy chỉ là...ảo mà thôi

Nêu đưa vào đời thật , thì có thể chuyển phương cách liên lạc qua Phone , và hẹn hò gặp gỡ....

Cũng có những cuộc hôn nhân mặc dù hai miền cách nhau nữa địa cầu..vẫn lâu bền hạnh phúc ( nếu hai bên đều thật lòng )

Nhưng Đỗ vỡ hôn nhân thì cũng không phải là ít

Có những vợ chồng ,

trước khi cưới nhau , thật là lãng mạng , tăng hoa cho nhau, email cho nhau hằng ngày , những lời âu yếm ,mật ngọt , cuối tuần đi đây đi đó..

sau một tuần chạy theo công việc , những giờ giải lao có thể trao cho nhau những tình tứ yêu thương nhung nhớ...

Cưới nhau rồi , kèm theo cái nhà phải trả góp , cái xe chưa trả xong ,kèm theo thằng con..phải bồng bế , nhiều khi phải thức đêm vì thằng con kho'c lóc đau bênh , tiền tả lót , tiền sữa ,tiền bệnh viện , hai người đều mệt mỏi cau có nhau

Đó là chưa kể kinh tế xuông dốc mất việc..v..v.v....Lo việc này chưa xong , thì việc khác lai đến từ đây nảy ra vợ chồng không thông cảm và không chia sẽ cho nhau được..

Vậy thì người vợ và người chồng thay vì ngồi lại vơi nhau , bàn bạc vơi nhau và tìm ra phương cách giải quyết thì lai đi tìm nguồn an ủi trên NET

NET sẽ cho ta

- Vài lời dịu ngọt , ủi an có lý đứng về phe mình , cho mình là đúng !!!

-Vài bài thơ lãng mạng làm cho chàng và nàng hồi tưởng lai lỷ niêm xưa

-Vài món quá , vài bó hoa , vài tấm cards...

Và từ đây lai đem ra so sánh ,nghi kị nhau , và cho bên kia..... đối phương của mình đã .thay đổi không còn như xưa...

-Vơi lời kể lể của mình cho NÉT đương nhiên đâu có ai nói là mình có lỗi , cho nên NÉT sẽ giải đáp làm cho ta cảm giác...thoã mãn hơn..

-Vài cuôc hẹn hò lén lút lãng mạng vơi NET

-Hàng ngày thư qua từ lại vơi NET làm cho ta thấy như là ly cafe buổi sáng không thể thiếu được

Chiến tranh lạnh sẽ khó lòng kết thúc..

Chiến tranh nóng bùng nỗ

Thách thức nhau li dị

Luât sư thì đầy giẫy và nhanh chóng lại On sale nhiều khi half price

Nêu như không can đảm vượt qua được thử thách thì hôn nhân sẽ trở thành bất hạnh , một vết thương lòng trong cuộc đời không những thế mà còn ảnh hưởng đến con cái sau này...




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>17.9.2004 15:35:33 </b> &gt;>
Vắng Net !



Mấy ngày vắng Net thấy buồn hiu
Không bịnh mà người lại yếu xìu
Mặt héo như vừa lùa cháo khét
Thân đờ giống mới nuốt cơm thiu
Mô-đem* táy máy dò từ sáng
Po.t-táp** lần mò kiếm đến chiềư**
Cũng chẳng làm sao vào được
Mạng Kiểu này cả tháng chắc là tiêu !

Vntvnd




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>17.9.2004 19:10:55 </b> &gt;>
NIỀM VUI I-MEO



Tác giả Minh Tâm cho biết ông qua Mỹ đã được 14 năm, hiện là một Kỹ Sư Công Chánh làm việc tại Los Angeles. Ông đã góp cho giải thưởng Việt Báo ba bài viết. Kèm bài mới lần này là một i-meo ca ngợi các tác giả Viết Về Nước Mỹ và nhấn mạnh.Tôi thường xuyên theo dõi và đã học từ các bài viết nhiều điều hữu ích về đời sống ở xứ người.
*
Xin nói ngay chữ i-meo là phiên âm từ chữ "email" tức là thư điện tử. Loại thư nầy mới có chừng chưa tới 10 năm nay trên máy vi tính. Nó rất tiện lợi nên làm người ta ... ghiền. Nhứt là đối với hắn. Từ ngày phong trào i-meo rộn nở, tính tình của hắn cũng thay đổi. Hắn cởi mở hơn, vui vẻ hơn, đặc biệt là khi hắn nhận đýợc một i-meo của một người bạn nào đó đã mất liên lạc sau hơn hai mưõi năm. Tối ngày hắn ngồi trước máy vi tính viết "meo", nhận "meo", forward email ... Ai viết i-meo cho hắn thì hắn mừng lắm và trả lời ngay tức khắc, bạn cũ mà. Rồi thì "hầm bà lằng" chuyện được tuôn ra ào ào từ máy đánh chữ. Khi hắn i-meo cho ai, hắn đợi người ta trả lời dữ lắm. Hắn đứng ngồi không yên, bồn chồn , bứt rứt như người ghiền thuốc lá mà trong ngày chưa có điếu nào. I-meo có khi bị trả lại thì hắn buồn bã mấy ngày như bạn mình đã ... chết. Thật ra, nhờ có i-meo mà hắn liên lạc được nhiều bạn cũ hồi trung học, đại học tưởng đã ngủm từ lâu. Ai dè còn sống mà lại có i-meo nữa mới lạ. Rồi hắn làm một danh sách bạn bè. Lâu lâu hắn lại gởi cho bạn một i-meo chỉ có mấy chữ "just say hi" (chào bạn). Vậy là đủ rồi, chứng tỏ hắn còn .. sống, i-meo còn hoạt động, bởi vì i-meo gởi không tốn tiền mà. Chớ nếu tốn tiền thì hắn đâu có gởi nhiều như vậy. Bạn hắn, có người trả lời dài, có ngýời trả lời ngắn, có người không trả lời. Mặc kệ, hắn thỉnh thoảng cứ gởi i-meo như vậy để cho thiên hạ biết là mình còn ... tồn tại.

Hắn mê i-meo đến mức con gái của hắn cười hắn dữ lắm. Nó nói "Ba làm cái gì mà mở i-meo hoài, đâu có ai gởi cho ba đâu mà đọc". Bởi vì có ngày hắn mở máy vi tính đọc i-meo hai ba lần. Hắn sợ nếu có người gởi i-meo tới mà mình chưa trả lời thì bất lịch sự. Nhưng đâu có ai rảnh mà gởi i-meo cho hắn hoài. Thây kệ, "Nếu không có i-meo thì mình vô internet, đọc tin tức gì đó cũng đýợc", hắn tự nhủ nhý vậy.

Lúc đầu hắn viết i-meo bằng chữ Việt không dấu. Nhưng có lần bạn hắn đọc chữ "vợ của anh là một người đảm đang" thành "vợ của anh là một người dâm đãng" khiến hắn đâm hoảng nên rán học thêm cách đánh máy chữ Việt có dấu. Lúc đầu thì học cách đánh dấu ngang. Như chữ đảm đang thì đánh là: "dda?m ddang" (để không nhầm với chữ "da^m ddan~ng" !!!). Sau đó thì học thêm cách đánh dấu theo đúng chữ Việt đẹp đẽ y như bài viết nầy. Bây giờ thư hắn gởi đi và nhận về đều đọc được với đầy đủ dấu chữ Việt. Hắn rất hãnh diện mỗi khi có ai hỏi hắn về điều nầy. Cũng nhờ đó, hắn biết cách viết nhật ký, du ký, và một vài truyện ngắn nho nhỏ ... Không chừng vài năm nữa hắn sẽ thành nhà văn tên tuổi.

Hắn có một người bạn cùng bịnh. Người nầy cũng mê i-meo, ham vui, ham bạn như hắn. Hai người i-meo cho nhau tối ngày. Họ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất: chuyện chánh trị, chuyện cộng đồng, chuyện bạn bè, chuyện mưa nắng, chuyện Việt Nam, chuyện chiến tranh, chuyện khủng bố ... có khi "gây lộn" trên máy điện toán vì bất đồng ý kiến, nhưng cũng vui lắm. Tối ngày hắn cứ ôm máy vi tính đến nỗi vợ hắn than rằng:" Cỏ sau nhà không chịu cắt để nó lên cao tới đầu gối rồi. Tối ngày cứ "ghiền" i-meo. Chồng con gì chán quá". Cái chữ ghiền mà vợ hắn đem ra sử dụng ở đây coi bộ cũng chính xác lắm đó. Nhưng hắn lại phân trần: " Mê i-meo trên computer thì có gì là hại. Có người mê gái, mê cờ bạc còn hại hơn nhiều". Bạn nghe coi có lọt lỗ tai không ?

Địa chỉ i-meo thì hắn có hai ba cái. Cái trong sở thì để làm việc, cái nầy "bí mật" không cho ai biết. Cái ở nhà để nhận thơ bạn bè. Cái thì lưu động trên "hotmail", "yahoo" để hắn liên lạc khi đi du lịch trên thế giới. Ở đâu hắn cũng coi i-meo được bởi vì i-meo là nguồn vui, là hơi thở của hắn. Đi chơi ở nước ngoài hắn cũng rán kiếm cho ra những quán cà phê internet để đọc và gởi i-meo. Hắn còn sưu tập địa chỉ i-meo của bạn bè cùng khoá, của đàn anh, đàn em, của đồng hương ... làm thành danh sách. Khi nào cần hắn chỉ bấm một cái, i-meo đuợc gởi đến vài chục người một lúc, khoẻ re.

Khi nhận được i-meo có kèm hình ảnh thì hắn càng vui hơn nữa. Có lần hắn nhận được một cái meo, dở hình ra thì thấy một bà Mỹ mập "tổ chảng" nằm trên bãi biển, lần khác hắn nhận được hình chiếc xe cam nhông do ... bò kéo (sản phẩm tự chế nội địa ở VN) ... hắn cười xoà rồi xoá. Có lần hắn bị tổ trác, người ta gởi cho hắn i-meo có kèm pháo bông. Hắn tưởng bở mở ra , té ra đó là "sâu bọ" (virus) hại máy, làm hắn phải mời chuyên gia sửa chữa máy vi tính hết mấy ngày. Từ đó , hắn đề phòng dữ lắm, thấy email nào lạ lạ có kèm hồ sõ dạng .exe, .com hay .bat ... là hắn bỏ vô giỏ rác ngay không cần biết người gởi là ai. Giống như là mấy văn phòng ngày nay nhận thư mà có bột trắng trắng thì sợ lắm vì nghi là bột vi trùng.

(còn tiếp)




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>ct.ly</b> -- <b>17.9.2004 19:26:42 </b> &gt;>
NIỀM VUI I-MEO


(tiếp theo)

Đễ nhận hình thì cũng phải gởi hình. Cũng tại mí i-meo mà hắn đi mua một cái máy chụp hình kỹ thuật số (digital) hết ba trăm. Hắn chụp hình vợ chồng hắn để sẵn, mỗi khi liên lạc được với một bạn mới là hắn kẹp hình mình vô thư gởi liền để cho bạn biết mình ra sao sau hơn mấy mươi năm bặt tin. Những khi có đám cưới hay họp bạn, hắn chụp hình "lia chia" sau đó gắn vô i-meo rồi gởi cùng khắp như một phóng viên chuyên nghiệp. Họp vừa xong thì bạn bè ở khắp thế giới để có hình xem rồi. Khi cháu hắn làm đám cưới, hắn dặn bà con ở nơi xa không đến được thì cứ theo dõi trên i-meo. Tiệc vừa xong thì hắn gởi hình liền. Khiến cho những người ở xa xem được ngay tức thì. Ai cũng khen hắn giỏi lắm cho hắn càng thêm hứng chí. Thời đại nguyên tử có khác. Thông tin thật nhanh chóng và tiện lợi.

Có một lần hắn lặng người đi khi nghe tin người ta sẽ tính 5 xu Mỹ trên mỗi cái i-meo hắn gởi. Nhẩm tính mỗi ngày hắn gởi chừng 20 cái thì tốn hết 1 đô, vị chi một tháng cũng hết 30 đô rồi. Đó là chưa kể thư gởi theo danh sách. Cũng may đó là tin vịt làm hắn thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ghét nhứt là những thứ i-meo không mời mà tới. Đó là i-meo quảng cáo, còn gọi là "thư rác". Không biết làm sao mà người ta biết địa chỉ i-meo của hắn mà gởi tới đủ thứ thư "hầm bà lằng" như kết bạn tâm tình, quảng cáo bán máy điện toán, quảng cáo nhu liệu ... Chắc tại lúc đầu hắn không biết nên mỗi khi người ta hỏi địa chỉ i-meo thì hắn cho. Bây giờ thì hắn cẩn thận hơn, không cho ai i-meo riêng của hắn, trừ những người quen biết. Ngoài ra, hắn có một cái i-meo "dỏm" để dành tặng cho mấy tay hay quảng cáo (nhưng hắn không bao giờ mở).

Có một lần hắn cũng dại dột vô một cái "group" (nhóm) i-meo kia. Chắc nhóm nầy cũng rảnh và khoái i-meo còn hơn hắn nữa nín gởi nhau hàng chục i-meo tối ngày. Họ bàn đủ thứ chuyện, từ chánh trị chánh em cho tới thơ văn triết học, chuyện tiếu lâm, câu đố, chuyện đời tư ca sĩ ... Đọc riết cũng chán và ngán ngẩm vì vô bổ ích, nên hắn xin rút tên ra khỏi nhóm.

Người xưa có thú để găp, đánh cờ. Ngày nay hắn có thú vui i-meo. Thời đại mới, kỹ thuật tấn tiến thì sự tiêu khiển của con người cũng khác. Đó là một cách vui chơi vô hại. Thôi cũng được, phải không các bạn?

MINH TÂM




Đăng nhập để trả lời
0