Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Những câu truyện tối thứ bảy

1 trả lời, 1.306 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-29 20:43:11Ct.Ly>
Thể loại: Tuổi học trò
Tác giả: Đặng Thiêm
Những câu truyện tối thứ bảy
Rikko_chan
 
Phần 1: Với bè bạn
 
Cái nết
 
-Cái Nga xinh nhất lớp con đấy mẹ ạ.
-Nga nào? Nga gọi bố con và ông Minh đều bằng chú cả ấy à?
-Vâng! Nhưng tại ông có hơn bố con mấy tuổi đâu?
-Tất nhiên mẹ sẽ ko trách, nếu bố con ko giới thiệu và gọi ông bằng cậu, xưng cháu rất lễ phép. Vả lại, lúc ông ra về, ông vui vẻ chào hai cháu thì nó chỉ biết "Vâng ạ!" đúng ko? Con gái như thế là vô ý con ạ.
 Tôi chả biết nói thế nào để bênh nó trước mặt mẹ. Qủa thật, cái Nga rất đoảng. Ở nhà, nó chẳng biết làm gì. Đã thế còn hay càu nhàu với mẹ. Ở lớp, nó chê hết đứa này đến đứa khác. Đứa thì nó gọi là "bồ...sứt cạp", đứa thì nó kêu "Đôn ki-hô-tê", đứa thì nó chê "quê một cục". Đến các cô giáo mà nó cũng ko thôi bình phẩm. Còn về học hành thì nó cũng chỉ xoàng xoàng, bởi phần lớn thời giờ nó dành cho trang điểm. Ở lớp, bọn tôi tôn nó là " Nàng Bạch Tuyết tóc đen như mun, môi đỏ như máu...". Nhưng ngoài tôi ra, Nga ít đc các bạn gần gũi. Tôi cũng ko biết tại sao vẫn thích đi với nó mặc dù tôi biết, nó ko quý tôi lắm, chỉ vì tôi đen và"thon thon hình vại" mà thôi. Có lẽ nó cần tôi vì những bài tập toán, lý và những câu hỏi chuẩn bị môn văn? Cũng có thể để khi đi với nhau, nó càng nổi bật lên? Còn tôi, tôi cần nó giúp tôi tỉa lông mày, là, gấp quần áo và nghe nó giảng về các mốt mới. Thấy chúng tôi đi với nhau, cái Dung, cái Thảo thường giễu: "Bộ đôi cọc cạch". Tôi chỉ cười nhưng cái Nga tỏ ra rất bực tức. Nó ngấm nguýt, hậm hực và giận rất lâu.
Thấy tôi im lặng, mẹ tôi hỏi:
-Con nghĩ gì mà thần mặt ra thế?
 Nhìn đôi mắt âu yếm của mẹ, tôi ko dám giấu giếm. Thế là tôi kể hết về cái Nga. Tất nhiên là tôi giấu biệt lý do tôi muốn gần nó. Mẹ tôi chăm chú lắng nghe rồi với một giọng rất buồn, mẹ tôi khẽ thở dài:
 -Đẹp người mà ko ai ưa thì rõ ràng là ko hay đâu con ạ. Ai ko may chưa đẹp mà chỉ chăm lo về hình thức thì thật là thiếu sót lớn. Chính cái nết tốt mới thật sự là cái cốt lõi của cái đẹp bền lâu. Người ta gọi là cái duyên con gái đấy. Còn như sửa sang hình thức cho phù hợp cũng ko khó lắm, nhất là với kỹ thuật và trình độ bây giờ!
 Tôi hiểu mẹ đang nói ai rồi. Nhưng tôi ko tự ái mà lại thấm thía. Tôi nhìn mẹ lòng đầy biết ơn thì mẹ tôi lại nhắc: "Con là bạn thân nhất của Nga phải ko? Đã lần nào con góp ý cho nó chưa? Chưa hả?".
 Sao mẹ tôi tinh thế nhỉ? Nhìn nét mặt dịu dàng của mẹ, tự nhiên tôi muốn đến ngay với cái Nga. Đúng! Tôi sẽ khuyên nó, sẽ quyết giúp nó trở nên đúng là nàng Bạch Tuyết dịu hiền, trong sáng.
 
About me: A Vampire like eating garlic n wearing Cross necklace ^_^
BLOOD IS MY FAVORITE!!
Đăng nhập để trả lời
0
mi' anh chi. oi, co' truyen nao can nguoi danh fu. ko? cho e danh' voi'
Đăng nhập để trả lời
0