NỢ NGƯỜI GIẤC MỘNG KHÔNG TÊN
"....Nợ lại lần này trong cõi đời nhau...."
Chợt một ngày mỏi gối chốn phong ba
Ta ước dừng chân thảnh thơi lắng nghe một câu ca vọng cổ
Cánh đồng, dòng sông và cánh cò nghiêng chao trong câu ca trẻ nhỏ
Tóc lụa em bay vấn vít gió chiều...
Ta nợ người dọc năm tháng phiêu diêu
Dắt díu nhau ngược dòng thời gian trở về miền cổ tích
Giấc mộng không màu, yêu thương là những dáng hình có thực
Nơi mộng mơ vẽ lên những say đắm nồng nàn...
Ta nợ người những cung đường lang thang
Gió nắng sạm đen trên phím đàn những thanh âm đơn độc
Nơi nào em đến, miền nào ta qua, có bao lần chung niềm vui gặp mặt?
Con đường thênh thang liệu có lối tương phùng?...
Ta nợ người khúc hát một dòng sông
Ru mê mải về nguồn một bến bờ thương nhớ
Bể lớn mênh mông, dòng sông ơi, có ước mơ chợt hoá thành dang dở
Cánh buồm em, vì ai, lạc sóng giữa trùng khơi...
Ta nợ em hoang hoải một cõi người
Căn phòng trống và khúc ghi ta cô liêu vang trong đêm đơn lạnh
Ai vẽ ước mơ lên trời cao để trăng sao cũng lu mờ như ảo ảnh
Niềm tin nào hóa sức mạnh vượt thời gian...
Nếu một ngày mỏi gối trước gian nan
Món nợ ân tình khắc khoải trong tim kia biết làm sao trả đủ
Cho ta về bên em nằm bên nhau thênh thang trên nội cỏ
Nợ nần đem trả trăng sao, chỉ còn nhau, thảnh thơi khúc dạ cổ êm đềm...
Cám ơn người, một giấc mộng không tên...
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)