Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mùa thu lá bay anh đã đi rồi

477 trả lời, 63.145 lượt xem — Trang 15 / 16

Một giọt rơi thấp thỏm
Ươm muôn hoa nẩy mầm
Giọt va thành vách lõm
Ươm cuộc tình trăm năm

Người không  qua mộng tưởng
Mà đến từ đời thường
Mắt da nâu hiền hậu
Nhẹ nhàng gây yêu thương

Ơ  này thu tóc ngắn
Sao làm mưa bâng khuâng
ơ  này em đầm trắng
Nhớ ai mà trắng ngần
 
9Ngốc
Đăng nhập để trả lời
0
NẮNG SÀI GÒN
Em tìm anh giữa Sài Gòn đỏ nắng
Lối em qua xanh thẫm tán me già
Nghe bồi hồi bước chân trên phố lạ
Anh là ai giữa muôn mặt lướt qua...
 
Bước lang thang ngỡ đâu đây nắng hát
Công viên chiều bao đôi lứa bên nhau
Em trống vắng câu thơ không vần điệu
Thầm hỏi lòng: anh đang ở nơi đâu?
 
Nắng lung linh trên phố dài xao xác
Chộn rộn người giữa tất tả ngược xuôi
Chợt ước ao thêm bàn chân chung lối
Để mưa qua không ướt mắt em cười...
 
Sài Gòn ơi mãi khắc ghi kỉ niệm
Dẫu bàn tay chưa nắm lại một lần
Em khẽ gọi tên anh trong nỗi nhớ
Để xa rồi vẫn màu nắng vẫn bâng khuâng…
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
Mình ơi sao thương đến vậy?
Bôn ba chăm lo cuộc sống qua ngày
Còn lo cho anh đến từng chiếc áo
Áo trắng áo màu sọc ngang cộc tay

Mình ơi sao thương nhiều thế
Hãy mặc anh với những con đường
Chăm tuổi con và em kẻo trễ
Hằn vết thời gian dãi nắng dầm sương

Mình ơi sao thương quá đỗi
Chiếm cả hồn anh mỗi khắc mỗi giờ
Đừng lo nữa kẻo mà anh choáng ngộp
Nín thở và rồi trở nên ngu ngơ

Ngốc
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hứa sẽ im lặng với sầu hận bi thương
Em hãy mang vẻ đẹp tinh khôi đi khỏi
Để anh một mình, mộtvẻ, bìnhthường
Ghìm chặt ân hận đầy tim chật chội


Đăng nhập để trả lời
0
- Chạm đến bến bờ 
bến bờ lạc mất 
- Chạm đến nỗi niềm 
nỗi niềm sướt mướt 

Khẽ viết ước mơ ra giấy trắng 
Sợ ngàn thu bắt tội ngoan đồ 
Trốn trong vỏ áo màu vô sắc 
Vội chối từ ruồng rẫy cơn mơ
Đăng nhập để trả lời
0
XIN LỖI SYDNEY
Ta gặp em trong trái mùa giá rét
Sydney ơi, phong đỏ lối tương phùng
Muốn ôm trọn hình em trong cánh áo
Lời tình nào cho thỏa những nhớ mong
 
Ta bâng khuâng nghe chiều rơi trên lối
Nghe con tim vọng nhịp sóng xô bờ
Mênh mang lắm nỗi niềm ai da diết
Xanh màu trời hay thăm thẳm giấc xưa...
 
Chiều quanh co, gió lùa xao xác nắng
Tay trong tay mà chẳng dám trao lời
Em có hiểu lòng tôi như cỏ rối
Thổn thức lời mà chẳng thể lên môi...
 
Sydney ơi, có fải chăng định mệnh
Để muôn sau còn vọng khúc tình buồn...
Ta nợ em thêm ngàn lời xin lỗi
Gửi lại chiều dang dở tiếng yêu thương...
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
Thời gian qua
cứ ngỡ đã một kiếp người
Không còn em, tôi chỉ là cái bóng xanh xao
Dật dờ vô định trong tháng ngày mất hết ý nghĩa

Không còn ngày nào trước mặt
Không thể đảo ngược mặt trời
Ta gắng sống cho những ngày đã khuất

Quá khứ thật đẹp phải không em?
Tương lai mơ hồ
Hiện tại không như mong muốn
Ý nghĩ mập mờ tìm về luận lý giản đơn


Phải chăng
Thời gian trôi qua
Khiến con người khô héo cùng những thú vui giản dị của cuộc đời
Đến khi chỉ còn là phiến đá
Lạnh lẽo và nghiệt ngã..

 
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH MỀM

Tình mềm như sợi mưa bay
Đong đưa vuốt ve đêm dài
Tay ôm lạnh căm vào mộng
Ước ngồi bên nghe sầu lay

Tình mềm như màn sương giăng
Bình minh co ro e rằng
Gom mình thành giọt trĩu nặng
Lắt lay rụng xuống tan hoang

Tình mềm như làn nắng mai
Tràn lên sưởi ấm muôn cây
Lá hoa đâm chồi nẩy lộc
Tình mềm như hơi bàn tay

Ngốc
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng phai màu tươi tháng bảy
Mưa đong đưa rơi xa hơn
Ta mệt nhoài bao khắc khoải
Nghe thu choáng ngộp trong hồn

Hương nồng ơi bàn tay nhỏ
Như gần đây mà xa xăm
Muốn nghe hơi trầm môi đỏ
Cho buồn lây cảm thương thầm

^Ngoc


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2014 18:41:37 bởi NganGiang>
THÁNG BẢY YÊU THƯƠNG
 
Em ướt lạnh nghe mưa về tháng bảy.
Nỗi nhớ mong cứ đau đáu theo mùa
Từng  chiều về nghe mưa giăng trên lối
Lá rơi đầy phủ kín dấu chân xưa…
 
Như con sông sóng cuộn dâng mùa lũ
Cánh buồm anh chở cả giấc mơ em 
Em khắc khoải bên bến đời lầm lụị 
Tìm mong manh trong kí ức thật hiền…
 
Em vẫn gửi nhớ thương vào tháng bảy 
Dẫu bão giông còn vần vũ bên mùa
Bằng lăng vẫn tím hồng trên lối hẹn
Khúc hợp cầm trong da diết tiếng mưa
 
Em ru mình khúc tình thơ tháng bảy
Vần yêu thương gieo chan chứa tâm hồn
Mơ một ngày trong vòng tay tương ngộ  
Tháng bảy nồng nàn, tháng bảy yêu thương…
 
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
HỜN

Tình yêu ơi anh dậy rồi
Trong đêm qua mơ thấy người
Cười nghiêng nghiên làm sao rơi
Tình mong manh thành sương mơi

Tình yêu ơi anh nhớ mà
Từ hôm kia không ngại ngần
Đừng hờn chi cho bâng khuâng
Cười lên cho tim lâng lâng^^

Ngốc
 
Đăng nhập để trả lời
0
THƯỜNG LÀ…

Thường là mùa thu  đi qua
Mình còn ngồi hiên mưa sa
Xem đông bay bay la đà
Che vừa nơi thu phôi pha

Thu này cũng y như răng
Lạnh mềm trên da hơi căng
Ta buông trôi bao nhọc nhằn
Sóng tình gợn lên lăn tăn

Thường là tình yêu không tên
Dạt dào mong manh lênh đênh
Đôi khi dạt trôi dập dềnh
Tuổi đời nhiêu khi hay quên

Thường là ngày ta bên nhau
Buông chiều khi mây giăng cao
Đêm lên khắc khoải muôn màu
Khuya vào cơn mơ lao xao

Ngốc
Đăng nhập để trả lời
0
THỨ 7 CHỦ NHẬT

Chiều về thứ sáu
Chia tay hoang hoài
Ai ngờ thứ  bảy
Đôi niềm hanh  cay

Ngày dài vô tận
Đêm sâu mịt mùng
Lòng ai thăm thẳm
Xa xôi muôn trùng

Ta đếm chủ nhật
Mỗi khắc mỗi giây
Thời gian rất thật
Mong mau qua ngày


Đăng nhập để trả lời
0
Tinh mơ mưa phủ ngoài hiên
Thềm sương thấm lạnh ướt mềm tâm can
Người đang say giấc mơ màng
Hụt vòng tay với thênh thang dặm dài

Tình mềm như sợi mưa mai
Mộng đời là những hoang hoài tháng năm

                                       Ngốc
Đăng nhập để trả lời
0
xem hình nhớ chuyện......xưa
 
TÓC THU

Hà Nội đến mùa man mát hơi Thu
Ta nghe trong gió vị của vùng là mốc
Mùi thơm hương ngan ngát từng thớ tóc
Sợi ngắn hoe màu vàng vọt thu  trôi

Ấy thế mà người chẳng chịu phai phôi
Lần giận dỗi ấy như bồi hồi  vương lại
Cắt bỏ nỗi lòng tóc dài xa mãi
Ta bỗng ngỡ ngàng nét đẹp tháng năm

Đôi ba hôm kiểu tóc thay lần
Như làm mới dung nhan hiển hiện
Gương mặt hơi tròn vừa nét cổ điển
Cười mềm mềm thu quyện gió tàn phai

Ơ thu này ơ thu này
mình huề nhé ...^

Ngốc
Đăng nhập để trả lời
0
ANH ĐÃ MANG CẢ MÙA THU EM ĐI
      (...người ra đi ...còn riêng em chênh vênh tháng ngày...)
Anh đi rồi mùa thu chợt bơ vơ
Phố vẫn đông sao lối về lạnh giá
Em bỗng nhiên như trở thành xa lạ
Ngơ ngác chiều ướt lạnh những cơn mưa...

Em tìm đâu trong cả những giấc mơ
Để níu tay ôm lại ngày qua mãi
Có phải chăng tình yêu em khờ dại
Khát khao hoài mùa xa vắng anh mang...

Kỉ niệm xưa trong kí ức miên man
Cuộn sóng sâu dưới mặt sông phẳng lặng
Vườn nhà ai nở cành hoa phong trắng
Em ép trong lòng những khắc khoải nhớ nhung...

Biết đến đâu là yêu thương tận cùng?
Để được nói cùng anh lời tình em sâu lắng
Này mắt, này môi, này vòng tay say đắm
Kí ức vẹn nguyên niềm hạnh phúc diệu kì...
 
Anh đã mang cả mùa thu ra đi...

Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0

( lạc vận...)
Gặp được người là một bí mật
Cả đôi mắt và trái tim không thể chạy thoát bóng hình
Làm sao giải được mối tương tư

Mặc năm tháng trôi theo dòng nước
Hôm nay không biết là khi nào
Yêu người đến nỗi ánh mắt không thể rời đi
Mỗi lần nhớ đến quặn lòng không thể hít thở

Hận không thể lao về người và ngăn mọi gió mưa
Dẫu không thể đến được nhau
Vẫn tin rằng duyên phận đã ghi nhớ
Vẫn tin có ngày xảy ra kỳ tích...

Nguyện mãi không rời xa..

Ngốc

 
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa thu
ta thèm một góc riêng ấm cúng
ngồi bên em rỉ ra tiếng đàn
Nghe em hát khúc tình ca tuổi mộng
Trầm vụng về mà sóng động âm vang
Mùa thu
ta thèm một góc riêng nhỏ nhắn
ngồi bên nhau thỏ thẻ chuyện vui buồn
Nghe em kể chuyện tình yêu thơ trẻ
Giọng nhẹ nhàng rất Hà Nội êm suông
Mùa thu
ta thèm một giấc ngủ dài
trong vòng tay êm êm thuở ấy
Muộn phiền trong mơ cựa mình động đậy
Hóa thành nỗi niềm sưng tấy yêu thương

Ngốc
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.09.2014 06:24:47 bởi NganGiang>
YÊU DẤU À, MƠ ƯỚC VẪN CÒN ĐÂY
"...Biển vẫn thấy mình dài rộng thế... Xa cánh buồm...một chút đã cô đơn..."
Em biết làm gì những ngày tháng không anh
Khi nỗi nhớ niềm thương như bão giông cứ trào dâng trong lồng ngực
Khoảng trống mênh mông những đêm dài đối trăng thao thức
Lạc cõi muôn trùng,
có thể nào mãi mãi chẳng bao giờ tìm lại được ngôi sao ước vọng của đời em...
 
Những giấc mơ hoang liêu nấc nghẹn giữa đêm đen
Đọng lại trong đêm nỗi đớn đau câm lặng
Ai biết lòng đêm tận cùng đến đâu mà cồn cào thăm thẳm
Có những thương yêu chẳng thể cất thành lời…
 
Em vẫn nợ mùa thu dang dở một nụ cười
Nợ cuộc đời ân tình kia không biết có khi nào đáp trả...
Chẳng có yêu thương nào lướt qua đời nhau vội vã
Mà phai nhoà dẫu chỉ hơi ấm một vòng tay
 
Yêu dấu à, mơ ước vẫn còn đây...


Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
NỢ NGƯỜI GIẤC MỘNG KHÔNG TÊN
                           "....Nợ lại lần này trong cõi đời nhau...."
Chợt một ngày mỏi gối chốn phong ba
Ta ước dừng chân thảnh thơi lắng nghe một câu ca vọng cổ
Cánh đồng, dòng sông và cánh cò nghiêng chao trong câu ca trẻ nhỏ
Tóc lụa em bay vấn vít gió chiều...


Ta nợ người dọc năm tháng phiêu diêu
Dắt díu nhau ngược dòng thời gian trở về miền cổ tích
Giấc mộng không màu, yêu thương là những dáng hình có thực
Nơi mộng mơ vẽ lên những say đắm nồng nàn...


Ta nợ người những cung đường lang thang
Gió nắng sạm đen trên phím đàn những thanh âm đơn độc
Nơi nào em đến, miền nào ta qua, có bao lần chung niềm vui gặp mặt?
Con đường thênh thang liệu có lối tương phùng?...


Ta nợ người khúc hát một dòng sông
Ru mê mải về nguồn một bến bờ thương nhớ
Bể lớn mênh mông, dòng sông ơi, có ước mơ chợt hoá thành dang dở
Cánh buồm em, vì ai, lạc sóng giữa trùng khơi...


Ta nợ em hoang hoải một cõi người
Căn phòng trống và khúc ghi ta cô liêu vang trong đêm đơn lạnh
Ai vẽ ước mơ lên trời cao để trăng sao cũng lu mờ như ảo ảnh
Niềm tin nào hóa sức mạnh vượt thời gian...


Nếu một ngày mỏi gối trước gian nan
Món nợ ân tình khắc khoải trong tim kia biết làm sao trả đủ
Cho ta về bên em nằm bên nhau thênh thang trên nội cỏ
Nợ nần đem trả trăng sao, chỉ còn nhau, thảnh thơi khúc dạ cổ êm đềm...


Cám ơn người, một giấc mộng không tên...


Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ TÌNH THU HÀ NỘI

Tự tình tự tình xanh ươm
Hàng cây lung lay áo hường
Hàng hoa thẹn thùng chớm ửng
Nắng hắt hiu sóng hồ Gươm

Nắng vàng tự tình hanh khô
Bâng khuâng nhớ nhung Tây Hồ
Chờ ai ngập ngừng chưa gọi
Đợi chờ một điều hư vô

Tự tình một mình đi rong
Dừng chân chia tay phiêu bồng
Dòng qua ngã chiều tấp nập
Phố xa như gần Hàng bông

Chợt chiều tự tình mưa bay
Lơ ngơ lấm lem gót hài
Ướt mem tự tình Hà Nội
Giật mình Thu về qua đây

Tự tình một mình trong đêm
Nhớ nhung hương đôi môi mềm
Quặn đau tự tình nín thở
Cơn mơ trùm lên êm rêm

Ngốc
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
GHEN
(Nhỏ nhen, Ích kỷ)


Anh không thích em họa thơ với bất cứ người nào
Chỉ mỗi anh để có thể nghe tiếng lòng em nói
Cũng để em hiểu nhiều hơn trong anh cũng lắm niềm nỗi
Nhớ thương, lo, cảm xúc mỗi chiều tàn

Anh không mong em nghe nhạc Phú Quang
Tuấn Hưng, Mỹ Tâm hay Trịnh Công Sơn chăng nữa
Nghe nhạc của anh thôi, em hãy hứa
Mấy bản tình ca, classic, giao hưởng anh viết cho em

Dù anh chẳng qua chỉ là kẻ với tri thức nghèo – hèn
Nhưng tình yêu cho em là bể cả
Anh không muốn em xem tranh của Bùi Xuân Phái
Chỉ mỗi anh thôi, em nhé, chỉ mỗi anh

Anh muốn nghe em huyên thuyên như chỉ se mành
Liên tục liên tục êm êm như sáo điệu
Giọng Hà Nội ôi sao mà thích thế ^^

 Ngốc

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.09.2014 14:02:19 bởi 9NGỐC>
Nhận được thư như giải thoát góc đường cùng, .. một khoảnh khắc trái tim ngừng đập, quặn thắt trong hơi thở… cảm giác ấy thật đáng sợ  €)

DỆT MỘNG

Anh sẽ trồng một cây sầu riêng
Cây chôm chôm, mít thái, xoài xanh và 3 cây hoa sữa
Trước hiên nhà, để chiều em đứng đó
Ngát hương và nhớ thương Hà Nội xa

Anh sẽ trồng thêm cây sơ-ri
Ổi xá lị, nhãn trái mùa, em nhé
Sau lưng nhà, ở góc sân be bé
Để quanh nhà mình là cây trái và hoa

Còn tất cả sân là vườn Lan bốn mùa
Nhưng trước mắt anh sẽ trồng dừa dứa
Thu hoạch 3 mùa đế lấy phần thịt đất nhựa
Làm mạch đâm chồi cho vạn cánh hoa Lan

Ah, còn cái ao anh…vẫn tính làm càn ^^
Đào sâu thả cá và để mình ngồi xem mưa rớt
Và biết đâu, có một đêm bất chợt
Mình cùng ngắm sao trời
gối mộng
hương hoa

Ngốc
 
Đăng nhập để trả lời
0
GHEN (2)
"....Một người đi với một người....Một người đi với ...nụ cười hắt hiu...."
Đêm qua mơ thấy anh cười
Với cô áo thắm lả lơi bên đường
Biết là bạn hay người thương?
Để em như thấy ...mưa nguồn chớp giăng...
Người ta đẹp tựa như trăng
Hồn anh ngơ ngẩn hoá vầng mây trôi
Lòng anh chắc cũng rối bời
Ứớc sao se chỉ, kết đôi cùng nàng...
Ai giờ khổ nỗi đa đoan
Ai giờ chua chát cung đàn đứt dây
Diều lên cả gió căng dây
Trời xanh trải rộng cánh bay phiêu bồng
Lời tình tan giữa hư không
Mong manh như gió trên đồng thoảng qua...
Bây giờ nàng ấy là hoa
Anh đem âu yếm để mà nâng niu...
 
Thôi thì nắng tắt cuối chiều
Trả anh giấc mộng trăm chiều em mang...

 
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2014 11:02:27 bởi 9NGỐC>
Mình ơi...
có biết là những ngày này cần mình lắm hay không?
Anh đào sâu tư duy thấm mệt nhoài ý tưởng
Xoa lên trán nghe nóng ra tưởng tượng
Cần bàn tay, nụ hôn em xoa nhẹ hương trầm

Mình có biết là anh thèm mưa lâm râm
Hàng hiên bên nhau tâm tình thấm mát
Nghe em huyên thuyên, trầm tư, ngời rạng
Để sống động hồn âm vang lên thu
^^
Ngốc
Đăng nhập để trả lời
0
Thời gian này thật đẹp em ah
Tận hưởng ngất ngây say từng hạnh phúc


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.11.2014 11:25:28 bởi NganGiang>
GIẤC MƠ NGÀY XANH
"...I wanna call the stars …down from the sky… I wanna live a day…that never dies...I wanna change the world….only for you… All the impossible ...I wanna do…"
Thu luyến lưu nơi khung trời lộng gió
Nắng trong xanh và mây trắng dịu dàng
Nỗi nhớ nào theo cơn gió đi hoang
Cùng song hành bước chân anh phương ấy
 
Tiếng yêu thương cứ cồn cào, vẫn vậy
Để tháng ngày là nỗi nhớ em mang
Hương mùa thu vẫn sâu lắng mênh mang
Như những ngày đón chân anh về lại
 
Câu thơ em dọc tháng năm dầu dãi
Vẫn cồn cào một kí ức tên anh
Cháy trong tim một khát vọng trong lành
Ngày đầy nắng và vòng tay rộng mở…
 
Nhành lan trắng nở hoa trong nỗi nhớ
Anh có nghe chim hót gọi mùa say
Vững bước chân nơi sóng gió dạn dày
Em mãi là bến yêu thương chờ đợi…
 
Vẽ cùng nhau bức tranh ngày tươi mới
Giấc mơ em rạng rỡ nụ cười anh
Vườn địa đàng ươm hạt giống mầm xanh
Đợi ngày mai tiếng chim về ca hót…


Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
DỆT MỘNG

Anh tính ươm mầm hạt giống tình yêu
Trên vuông đất nhỏ xinh xinh ấy
Sẽ là một vườn Lan thiên hạc trắng
Là hoa tinh anh cao quý nhất vườn

Anh sẽ bắc cầu qua suối nhỏ yêu thương
Làm hàng hiên mình ngắm chiều sống động
Và đêm ngự trị trên cánh lá mỏng
Là vọng tinh lâu xem vũ trụ xoay vần

Mà nguyên nhân là em
......................làm mây gió bâng khuâng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2014 08:33:25 bởi NganGiang>
Đêm dài thăm thẳm
Mờ mịt sương giăng
Không gian trăn trở
Mơ bóng chị Hằng...
 
Gió quên lối gió
Trăng bỏ đường trăng
Có cơn mưa lạnh
Giăng hồn căm căm...
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 11:21:55 bởi 9NGỐC>
HÀ NỘI BỒI HỒI CHỢT HÓA CỐ ĐÔ

Hà Nội bồi hồi chợt hóa cố đô
Khi em về mang hồn anh đi mất
Thu bỗng chơ vơ Đông sang rất thật
Cái lạnh cứa hồn cứa da trong đêm

Em duyên xinh như gió thu mềm
Xào xạc đến ru đời anh thấm mát
Hà Nội chưa lần đưa hương sữa ngát
Mà tiếng nói em ngào ngạt hương trầm

Răng trắng cười mềm nước da ngâm ngâm
Kín đáo bâng khuâng mỗi lần e lệ
Ôi duyên thế, em này, sao duyên thế
Có biết rằng anh xao xuyến vô vàn

Sài gòn mỗi lần gió bắc đưa sang
Mang hơi lạnh cứ ngỡ em vừa tới
Bao lâu đủ một chặng đường chờ đợi
Một kiếp nha, dẫu ước vọng mơ hồ

Hà Nội bồi hồi chợt hóa cố đô
Em ra về mang hồn anh đi mất

Ngốc


 
Đăng nhập để trả lời
0