Mùa thu lá bay anh đã đi rồi
Chỉ còn lại mình em cuối con đường nhỏ
Lá cứ rơi vương vào nỗi nhớ.
Ngọn gió nào tê tái phía không anh.
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Anh đã đi rồi mùa Thu ơi!
Lá xào xạc cũng vừa rời nguồn cội
Chiếc lá cuối cùng mong mảnh ánh trăng soi
Năm tháng lạc qua đâu biết bồi hồi
Để gõ lại một mùa thay lá mới
Gió xoáy tròn như kết thành câu hỏi
Thế gian này ai biết hiểu cho em!?
Xao xác ánh trăng vào mỗi đêm Rằm
Lời của mùa Thu heo may mang đi hết
Lại làm em da diết nhớ anh xa...
Mùa thu lá bay... Anh đã đi qua !
29/6/07 !
Trích đoạn: NganGiang
Mùa thu lá bay anh đã đi rồi
Chỉ còn lại mình em cuối con đường nhỏ
Lá cứ rơi vương vào nỗi nhớ.
Ngọn gió nào tê tái phía không anh.
Anh đang đi lang thang trên bãi sông
Mùa lá rụng đang đau lòng con nước
Lá vàng bay lả tả xuống sông này
Sông có say, hồn nước có say không?
Sao sóng vỗ không còn theo nhịp gió
Sao dồn dập ngắt đi trong hơi thở
Để thời gian vương vấn với thời gian
Để mùa lá bay... cho nõi nhớ dần lan
Tỏa bóng đổ nhẵng nheo cành trụi lá
Nỗi buồn đó sao mà nhớ quá....
Thời gian đi tênh nhẹ chẵng hề chi
Mùa Thu lá bay anh ơi, đã nói gì ???
01/7/007!
Cũng đã lâu rồi, đau đáu nhìn xa
Con nước cũng đã bao lần đổi sắc
Một dòng trôi dưới ánh trăng vằng vặc
Không biết bao lần tròn khuyết dưới sương đêm !?
Và cũng bao lần lời nguyền đó trong em
Thổn thức dậy lên giữa hai miền tối sáng
Dù đã giật mình trong tiếng rền con sấm
Giữa bến bơ phờ của tuần nước đôi ta !
Cánh buồm tình yêu chấp chới nơi xa
Vẫn thủ thỉ nhắn lời nguyền trong gió
Mãi tận trong tim ngấm vào từng hơi thở...
Em đợi anh về ! Em đợi mãi lời thơ !
Em trông ngóng anh về tính tính từng giờ
Chờ khỏanh khắc câu nguyền trở lại...
Anh ơi anh, sao còn đi mãi
Để lời nguyền khô cứng đứng... bến sông !?
......06/07 !
Trích đoạn: NganGiang
Đợi anh về em nhé
Buốt lòng anh lời thơ em đêm nay
Em đừng nỡ trách anh lời phụ bạc
Anh ra đi cõi lòng đau tan nát
Bởi một cuộc tình chỉ có lệ rơi.
Anh ra đi, đi về nơi cuối trời
Nơi có thể tìm quên ảnh hình em nơi đó
Nhưng tháng năm dù phôi pha, anh vẫn nhớ
Nhớ về người yêu dấu đang chờ trông.
Anh chợt nhận ra mình đã tự dối lòng
Em vẫn còn đây, trong tim anh nguyên vẹn
Lời nguyện xưa đã không hề lỗi hẹn
Mình vẫn hai đầu nỗi nhớ thương chơi vơi.
Tháng Bảy vẫn mưa, mưa ngâu rã rời
Giọt vắn giọt dài xót xa nỗi nhớ.
Đừng trách anh không về khi hoa nở
Vì anh dù cuối trời vẫn đau đáu về em.
Hãy đợi anh về, đợi anh nhé em.
Trích đoạn: James Carlos
Trích đoạn: NganGiang
LỜI CUỐI CHO CUỘC TÌNHMột lời nữa thôi, tình đổi ngôi từ đấyNgười đi tôi ở vậy thôiTừ đây tình nghĩa chia phôi tháng ngàyÂn tình trong dạ đã phaiNgười quên ngày cũ đắm say hôm nàoQuên câu thề hẹn gởi traoQuên mình từng đã cùng nhau sớm chiềuĐời như chiếc bóng buồn hiuQuanh mình chỉ một tiếng tiêu u sầuNgười đi quên mối tình đầuCòn chi nói nữa mà lâu mà bềnThuyền tình sóng gió chông chênhPhong ba bão táp phủ lên trên thuyềnTiếng kêu uất hận đỗ quyênNhắn người bạc dạ uyên thuyên dối lừaNgồi buồn nhìn ngắm hạt mưaGió bay phảng phất đẩy đưa mưa vềTình ta nay quá não nềKhóc cho tình cuối đam mê một lầnLời buồn than thở một thânMột mình đơn lẻ bên sân lệ tràoĐây là lời cuối trao nhauTình đầu như thế làm sao bây giờCòn đâu tiếng mộng tiếng mơCòn đâu tiếng vọng ru hờ ngày quaCòn đây bao nỗi xót xaCòn đây một ánh trăng tà lẻ loiMột mình một bóng trăng soiKhóc đời hiu quạnh bằng ngòi viết thơThơ mang buồn chán chơ vơThơ mang tiếc nuối ơ hờ tình yêuMột lời cuối chẳng yêu nhiềuCuộc tình đã mất hắt hiu còn gì?
Và như vậy có đêm dài mong mảnh
Ngóng trời Thu có một chút heo may
Mơ một ngày có lá rợp trời bay....
Với nắng dịu,dịu dàng tha tha thuớt nắng
Em vẫy chào....Thôi nhé anh đi !
Lặng im sao chẵng nói gì?
Lặng im dỗi giận...trăng khuya thẹn lòng
Bóng ai soi bóng bến dòng...
Nước trôi, trôi mãi...bóng càng lung linh !
Mùa Thu là bay... rồi hai đứa chúg mình !?
04/06/07 !
Mùa Thu lá bay anh đã đi rồi
Gió bảo thế sao anh không bảo thế
Cành cây khô với mùa Đông đơn lẻ
Gió Xuân về tỉnh lại với sương đêm !
Ai hay ai đợi ai chờ?
Mùa Thu đi khuất câu thơ lưng chừng
Vội bay chiếc lá cuối cùng
Oằn mình cho kiếp Đông tàn hỡi Thu !?
Người dưng sao vẫn dững dưng
Người dưng sao lại không dừng lại yêu !
Nhớ nhau ,sao nhớ quá nhiều
Để cho phải khổ vì đâu ...dưng mà !
Mùa Thu !.....
Thu 2006!
Trích đoạn: BichPhuong
Mùa Thu lá bay anh đã đi rồi
Gió bảo thế sao anh không bảo thế
Cành cây khô với mùa Đông đơn lẻ
Gió Xuân về tỉnh lại với sương đêm !
Ai hay ai đợi ai chờ?
Mùa Thu đi khuất câu thơ lưng chừng
Vội bay chiếc lá cuối cùng
Oằn mình cho kiếp Đông tàn hỡi Thu !?
Người dưng sao vẫn dững dưng
Người dưng sao lại không dừng lại yêu !
Nhớ nhau ,sao nhớ quá nhiều
Để cho phải khổ vì đâu ...dưng mà !
Mùa Thu !.....
Thu 2006!
Trích đoạn: phamsitrung
SẦU THU CA
Anh xa em đã mấy mùa lá đổ
Truyện ngày xưa em còn nhớ không em?
Cũng mùa thu có lá trải êm đềm
Anh đến đón những chiều em tan học
Tà áo trắng bay theo làn gió lốc
Quấn chân anh làm cản bước chân đi
Em nói rằng làm chậm sự phân kỳ
Gió nhẹ thổi mưa hoa về phố xá
Đường Thanh Quan hai hàng cây rụng lá
Lá hoa vương trên mái tóc óng mềm
Làm tăng thêm vẻ đẹp thắm hồn nhiên
Và từ đó đôi ta đi vào mộng
Để lại buồn khi hoàng hôn xuống bóng
Xây mộng lành hai đứa hẹn yêu nhau
Sống bên nhau cho đến thuở bạc đầu
Nhưng truyện tình đôi ta không đạt được
Em sang ngang thôi đành tan mộng ước
Buổi cuối cùng gặp gỡ cũng chiều thu
Mưa phùn bay trắng xoá tựa sương mù
Cảnh vật buồn tình đôi ta câm nín
Dòng tâm sự từ đây đem nhốt kín
Giờ thu về em còn nhớ hay quên
Tiếc tình đầu bao mộng đẹp êm đềm
Anh đau khổ bên nỗi buồn gác trọ
Phạm Sĩ Trung
Trích đoạn: NganGiang
Trích đoạn: phamsitrung
SẦU THU CA
Anh xa em đã mấy mùa lá đổ
Truyện ngày xưa em còn nhớ không em?
Cũng mùa thu có lá trải êm đềm
Anh đến đón những chiều em tan học
Tà áo trắng bay theo làn gió lốc
Quấn chân anh làm cản bước chân đi
Em nói rằng làm chậm sự phân kỳ
Gió nhẹ thổi mưa hoa về phố xá
Đường Thanh Quan hai hàng cây rụng lá
Lá hoa vương trên mái tóc óng mềm
Làm tăng thêm vẻ đẹp thắm hồn nhiên
Và từ đó đôi ta đi vào mộng
Để lại buồn khi hoàng hôn xuống bóng
Xây mộng lành hai đứa hẹn yêu nhau
Sống bên nhau cho đến thuở bạc đầu
Nhưng truyện tình đôi ta không đạt được
Em sang ngang thôi đành tan mộng ước
Buổi cuối cùng gặp gỡ cũng chiều thu
Mưa phùn bay trắng xoá tựa sương mù
Cảnh vật buồn tình đôi ta câm nín
Dòng tâm sự từ đây đem nhốt kín
Giờ thu về em còn nhớ hay quên
Tiếc tình đầu bao mộng đẹp êm đềm
Anh đau khổ bên nỗi buồn gác trọ
Phạm Sĩ Trung
Tình cũ thu xưa
Thế là đã mấy Thu rồi anh nhỉ?
Đến hôm nay trở lại phố xưa
Gác trọ nay đâu còn bóng người xưa
Góc phố nhỏ còn mình em ướt lệ.
Chuyện ngày xưa hai đứa mình ước hẹn
Những chiều về vương phai tóc em bay
Con đường hoa ta chung bước ngày ngày
Tà áo trắng say hồn tình cõi mộng.
Nay về đây, một mình em lẻ bóng
Lòng bồi hồi nơi ta đã hẹn nhau
E ấp trao nhau nụ hôn tình đầu
Để giờ còn như ấm bờ môi lạnh.
Thu lại sang rồi, heo may vắng anh
Con phố xưa chẳng còn hương hoa sữa.
Em vẫn nhớ anh trong từng hơi thở.
Để mỗi Thu về, lại xốn xang phố xưa.
Anh đón thơ về mùa lá rơi
Dáng nắng Thu về trong chơi vơi
Thu đi Thu tới mà lưu luyến
Nỡ dứt thơ tình em buông lơi !
Em ơi , ngày ấy sao lâu đến...
Nghe gió thơ lòng quện lá bay
Năm tháng sẻ chia từng mùa vậy
Để ngổn ngang lòng Thu trong tay !
Anh phải đi rồi Thu mến yêu !
Đừng mong mong nhớ gió từng chiều
Xa xa mây tím hòang hôn đỏ
Theo gió lan đầy đêm quạnh hiu !
Chia xa, khoảng lặng đã bao điều
Sóng cuộn trong lòng phút phiêu diêu
Em ơi ngày tháng Xuân chưa tới
Lạnh lùng gió nói được bao nhiêu !?...
05/7/2007!
Trích đoạn: BichPhuong
!!!.....
Anh đón thơ về mùa lá rơi
Dáng nắng Thu về trong chơi vơi
Thu đi Thu tới mà lưu luyến
Nỡ dứt thơ tình em buông lơi !
Em ơi , ngày ấy sao lâu đến...
Nghe gió thơ lòng quện lá bay
Năm tháng sẻ chia từng mùa vậy
Để ngổn ngang lòng Thu trong tay !
Anh phải đi rồi Thu mến yêu !
Đừng mong mong nhớ gió từng chiều
Xa xa mây tím hòang hôn đỏ
Theo gió lan đầy đêm quạnh hiu !
Chia xa, khoảng lặng đã bao điều
Sóng cuộn trong lòng phút phiêu diêu
Em ơi ngày tháng Xuân chưa tới
Lạnh lùng gió nói được bao nhiêu !?...
05/7/2007!
Mùa lá rụng trong vườn
Thu lại đến mênh mông
Ngọn heo may lại mang đến bềnh bồng
Những sắc nắng nhuộm tình trong rực rỡ!
Anh ra đi trong bần thần nỗi nhớ
Về với khôn cùng...lá có nhớ hỡi em?
Mùa Thu lá bay
Đâu phải chỉ êm đềm
Bởi giông bão đã qua mùa bão tố
Ngọn heo may cho em anh tỉnh ngộ
Rằng ra đi...rằng nhớ với rằng thuơng !
Lớp lớp lá bay vấn vướng dọc con đường !
06/07/20007!
Biệt li
Đau lòng anh phút chia tay
Em đi, kỉ niệm vương đầy bóng em.
Lạnh lùng quay gót bên thềm
Em đâu có biết tim anh nát rồi.
Yêu thương xưa, hiến dâng người
Mà nay người nỡ chôn vùi xót xa.
Thôi thì người cứ bước qua
Còn anh ngóng đợi ngày xa lại về...