Chủ nhật vừa rồi, trong khi đang online để tìm kiếm những thông tin trên mạng thì tôi bắt gặp một cô bé xinh thật xinh bước vào dịch vụ cho thuê internet. Cô nhẹ nhàng bước đến ngồi cạnh... máy của tớ, login vào mạng. Chưa kịp tranh thủ nghía tiếp gương mặt baby ấy thì tớ bỗng... phát hoảng. Trên màn hình mà cô bé đang "chiếm ngự" hiện ra một loạt trang websex (mà toàn là hình những người mẫu nam trong tư thế... Adam mới kinh). Cô bình thản... phóng to hình ra, save vào đĩa mềm một cách thuần thục?! Đến nước này thì tớ chào thua, chỉ biết tìm gặp vài tay chatter quen thuộc để xin ý kiến: "Bạn cảm thấy thế nào khi xem những hình ảnh bậy bạ trên mạng?"
-Langtu: "Ôi dào, ba cái chuyện đó bây giờ bình thường lắm rồi! Tớ nghĩ con trai thì cũng nên biết chút ít để mai mốt lập gia đình khỏi bị... bỡ ngỡ?! Cảm giác ư?! Lúc đầu tớ cũng ngượng lắm. Sau rồi tớ thấy bình thường, coi mấy cái đó hoài cũng chán...!"
-Baconquy (nick này là của một cô nương kẹp tóc đấy nhé): "Thật xấu hỗ khi phải thú nhận rằng mình đã coi... hình sex. Tình cờ thôi mình bị lọt vào một trang web đen. Nóng mặt, hơi thở gấp gáp cứ như đang làm chuyện gì đó mờ ám, thế nhưng mình vẫn tò mò... muốn xem tiếp, càng xem càng thấy nóng! Mấy ngày sau mình luôn bị ám ảnh, đầu óc thì lơ mơ, chẳng tập trung làm được việc gì. Chắc! con gái như mình là thiệt hư phải không?!"
-Nokia8850: "Thằng bạn tôi chỉ cho tôi một địa chỉ web với một lời bỏ nhỏ "thử xem đi rồi biết". Cha mẹ ơi, tôi gần như bị... sốc vì những bức ảnh quá lộ liễu và những câu chuyện kể với lời lẽ hết sức dung tục. Tôi vội vàng tắt ngay trang web đó. Giữa chốn công cộng lỡ ai biết tôi "lỡ" click vào web đen thì thật là... chẳng ra gì..."
-Cafeden: "Nhà tôi có máy vi tính riêng nên thỉnh thoảng tôi cũng hay vào mạng. Dĩ nhiên như vậy rất dễ bị..."đi lạc" vào web đen. Biết là không hay ho gì vậy mà trí tò mò cứ thôi thúc tôi. Ray rứt khó chịu nhưng tôi không biết cách delete những hình ảnh bậy bạ kia ra khỏi đầu mình bằng cách nào. Nó cứ chập chờn, lúc ẩn, lúc hiện, dần dần dắt tôi đi đến những hành động... "tự thoả mãn". Chuyện gì đến sẽ đến, tôi bị ba bắt gặp. Ôi chao! biết biện hộ thế nào cho cái sự mất thể diện ấy nhỉ ?!...."
Thế đấy, Internet càng phát triển thì cơ hội đến với web đen càng gần tầm tay. Khó mà biết chính xác bao nhiêu bạn trẻ đã từng một lần "rửa mắt" trên mạng, nhưng chắc chắn con số đó không phải là ít. Có thật nhiều lý do chữa cháy cho sự "lỡ" của mình, rằng xem hình sex chỉ đơn giản là... thoả trí tò mò, rằng khỏi bị chê là nhà quê... Nhưng bạn có biết tác hại lâu dài của web đen đối với thế hệ trẻ chúng mình ghê gớm chừng nào không?!
17h30 chiều ngày 21.03.2002, khi đoàn thanh tra 814 (TP.HCM) kiểm tra công ty TNHH TMDV vi tính S trên đường Trần Quang Khải (Q.1) - Một điểm cho thuê Internet lớn nhất nhì TPHCM với 155 máy vi tính luôn hoạt động liên tục. hai bạn trẻ (một nam, một nữ)-sinh viên năm nhất đại học - đã bị yêu cầu làm bản tường trình vì bị bắt quả tang đang đọc truyện đồi trụy trên máy. Trước sự chứng kiến của nhiều người, bạn nữ nói trống không như không có thái độ phục thiện, mà ngược lại, lớn tiếng thách thức các kiểm tra viên: "Tui coi cái gì là quyền của tui?!". Nói rồi cô nàng móc điện thoại bấm bấm vài cái, "alo liên tục". Chỉ ít phút sau, một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, cà-vạt hẳn hoi xuất hiện. Dĩ nhiên, trước sự kiên quyết của đoàn thanh tra. cuối cùng cô nàng cũng đành... im re!
Trước đó khi kiểm tra một cửa hàng dịch vụ Internet khác trên đường BHN-Q.5 (15 máy), đoàn thanh tra phát hiện tại máy số 13, một "mày râu" đang say mê theo dõi chương trình "người mẫu mát mẻ tự giới thiệu". Cách đó vài bước chân, tại máy số 04, tình cảnh tương tự diễn ra với một mày râu khác!. "Độc hơn" tại một net trên đường NCC-Q.1. Một học trò áo trắng quần xanh, "đóng thùng" chỉnh tề, vào định thuê máy nhưng hết chỗ. "Nghía" thấy trên một máy đang chạy có truyện "hấp dẫn", chàng bèn ghé vô xem ké mê mẩn đến độ đoàn thanh tra ập vào chàng cũng chẳng hay biết...
Theo thanh tra sở Văn Hóa Thông Tin Tp.HCM thì "Hiện nay việc học trò đến các điểm truy cập Internet xem hình ảnh hoặc đọc truyện có nội dung đồi trụy đã đến hồi báo động bởi cứ bốn điểm chúng tôi kiểm tra thì có ba điểm có hiện tượng này. Nguy hiểm hơn, có nơi người ta sẵn sàng in các nội dung trên để bán lại cho các em bất chấp các hậu quả của nó..." Qua bản tường trình, hầu hết các bạn bị bắt quả tang đều thú nhận lý do mình truy cập vào địa chỉ đen là "tò mò" hoặc "thử cho biết". Cá biệt có một số cho rằng "đó là nhu cầu chính đáng để mở rộng kiến thức, chuẩn bị cho cuộc sống gia đình sau này?!". Có lẽ các bạn lập luận như thế là vì chưa lường hết hậu quả bước khởi đầu lệch lạc của mình.
Những người dự kiến phiên toà hôm ấy đã lặng người khi nghe Chủ toạ phiên toà phúc thẩm TAND tối cao tại Tp.HCM tuyên phạt 12 năm tù cho bị cáo N- Một học sinh cấp III tại Củ Chi. Sau lời tuyên án N gần như ngã quỵ xuống ngay giữa pháp đình với khuôn mặt đẫm đìa nước mắt. Thế là hết! Hy vọng được trở lại trường với thầy cô, bạn bè của N tan thành mây khói. "Kính thưa quý toà, bữa đó con vào một điểm internet, truy cập vào một trong những địa chỉ mà bạn bè con đã cho. Sau khi xem xong. Trên đường về, gần đến nhà, thấy một bé gái, con cho bé một ngàn mua bánh rồi dẫn bé vào ven đường thực hiện những gì vừa xem xong trên Internet. Chừng cô bác phát hiện, con mới bị bắt...", trước hội đồng xét xử N khai rành rọt như thế...
Tương tự N là trường hợp HDP (1986). Sau khi xem những hình ảnh đồi trụy, P đã có hành vi định hãm hiếp một em bé con nhà hàng xóm. Ngày 21.03.2002, đoàn phúc thẩm tuyên xử giữ nguyên án sơ thẩm, phạt P bản án bốn năm sáu tháng tù giam...
Cũng tại TAND tối cao Tp.HCM, người viết đã chứng kiến một bi kịch đau lòng: Tất cả các bị cáo học trò trong một vụ án nghiêm trọng đã hoảng loạn và oà khóc trước bản án thấp nhất là 03 năm và cao nhất là 10 năm tù dành cho mình. Sự việc bắt đầu khi các bạn trai trong nhóm này lén lút trao đổi cho nhau bản photo những cuốn truyện đồi trụy lấy từ Internet. Bị kích thích vì những gì đọc được, các bạn bàn nhau rủ hai bạn gái đi pic-nic ở Biên Hoà. trong chuyến đi đó! Cả bọn đã thuê phòng, đồng lòng cưỡng hiếp bạn nữ có "người yêu" là một bạn trai trong nhóm (bạn nữ còn lại kịp chạy thoát!)
Điều đáng nói là "tác nhân ban đầu" không phải luôn thuộc về các bạn nam. Tại một phiên toà khác, ngay cả vị chánh án cũng ái ngại... lắc đầu trước lời khai rất thành thật của L. với nguyện vọng được xin giảm án cho "người yêu": "Đọc truyện xem phim con thấy người ta bảo yêu nhau là phải dâng hiến?! nên con đã tự nguyện. Xin toà đừng bỏ tù anh ấy. tụi con thật lòng thương nhau..." nói xong L và người yêu của mình - sinh viên năm I đại học dân lập cùng... khóc mùi mẫn! Thế nhưng những giọt nước mắt của đôi bạn trẻ không làm nhòe nổi quy định khắt khe của pháp luật: Bị cáo lãnh án hai năm sáu tháng tù vì tôi quan hệ với trẻ vị thành niên. Còn L trở về nhà chờ nở nhụy khai hoa khi vừa chớm bước sang tuổi 17!
Trong các trường hợp trên, khi đứng trước vành móng ngựa, hầu như không có bị cáo học trò nào chợt nhớ vì sao tai họa đổ ập xuống đầu mình. và dẫu xã hội luôn tạo cơ hội cho người lầm lỡ có cơ hội hoàn lương, thế nhưng, liệu khi trở lại với đời sau cánh cửa nhà tù, các bạn còn giữ được cho mình một tâm hồn trong trắng?!
"Làm sao có thể chặn đứng những bi kịch trên?" Báo chúng tôi đã đặt câu hỏi này với ông Vũ Phi Long - Phó chánh án toàn án hình sự Tp.HCM.Rất chân tình, ông nói: "Phim, ảnh khiêu dâm và truyện có nội dung đồi trùy mà học trò lén xem qua Internet và các nguồn khác chính là nguyên nhân đưa đến những vụ phạm pháp hết sức đáng thương. Ở tuổi mới lớn, việc các em thắc mắc về vấn đề tâm sinh lý, giới tính là lẽ tự nhiên. Quan trọng là các em cần có nhận thức đúng đắn về điều này. Nếu có những câu hỏi liên quan đến việc riêng tư, các em hãy trao đổi trực tiếp với cha mẹ, thầy cô, chuyên gia ở các trung tâm tư vấn hoặc liên hệ với các báo...vvv. Bởi đây là những địa chỉ đáng tin cậy nhất của tuổi mới lớn. Đặc biệt trong cuộc sống các em phải hành xử theo tinh thần thượng tôn pháp luật..."
Cũng cùng câu hỏi này, Thanh tra Sở Văn hoá - Thông tin Tp.HCM cho biết: "Chúng tôi đã tăng cường kiểm tra các điểm dịch vụ internet, ấn phẩm... và cương quyết xử lý nghiêm theo pháp luật những ai vi phạm nghị định 31 và 55 (nghị định của chính phủ vw62 xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hoá thông tin). Sắp tới sở đề xuất một hội nghị có sự tham gia, phối hợp của nhiều ngành nhằm tìm ra phương thức quản lý dịch vụ internet hữu hiệu hơn..."
Các chế ngự những bi kịch trên sẽ được tìm ra. Nhưng trước mắt để bảo vệ mình, bạn hãy tự nhủ đừng bao giờ dại dột "Click" vào vùng cấm. Bởi lẽ những hình ảnh đen + trí tò mò + bản năng = ấn tượng khó quên. Dĩ nhiên, đó là những ấn tượng xấu, nó như một thứ virut, khi đã thâm nhập vào "bộ nhớ" của tuổi mới lớn thì thật khó "Delate". Nó cứ làm bạn bị ám ảnh, khó tập trung học hành... có khi tệ hơn, dẫn dắt bạn đi đến hành động tội lỗi như những câu chuyện kể trên. Còn những bạn "lỡ xem"?! Các nhà tâm lý khuyên rằng, đừng tạo cho mình thời gian rảnh (vì những lúc rảnh "nó" hiện lên trong đầu). Học bài xong, làm việc nhà xong, bạn hãy chơi thể thao, đọc sách hoặc dạo phố với bạn bè. Cảnh giác cao độ, đừng theo lời rủ rê của "virut đen" bước chân vào vùng cấm một lần nữa.
(Theo Mực tím)
-Langtu: "Ôi dào, ba cái chuyện đó bây giờ bình thường lắm rồi! Tớ nghĩ con trai thì cũng nên biết chút ít để mai mốt lập gia đình khỏi bị... bỡ ngỡ?! Cảm giác ư?! Lúc đầu tớ cũng ngượng lắm. Sau rồi tớ thấy bình thường, coi mấy cái đó hoài cũng chán...!"
-Baconquy (nick này là của một cô nương kẹp tóc đấy nhé): "Thật xấu hỗ khi phải thú nhận rằng mình đã coi... hình sex. Tình cờ thôi mình bị lọt vào một trang web đen. Nóng mặt, hơi thở gấp gáp cứ như đang làm chuyện gì đó mờ ám, thế nhưng mình vẫn tò mò... muốn xem tiếp, càng xem càng thấy nóng! Mấy ngày sau mình luôn bị ám ảnh, đầu óc thì lơ mơ, chẳng tập trung làm được việc gì. Chắc! con gái như mình là thiệt hư phải không?!"
-Nokia8850: "Thằng bạn tôi chỉ cho tôi một địa chỉ web với một lời bỏ nhỏ "thử xem đi rồi biết". Cha mẹ ơi, tôi gần như bị... sốc vì những bức ảnh quá lộ liễu và những câu chuyện kể với lời lẽ hết sức dung tục. Tôi vội vàng tắt ngay trang web đó. Giữa chốn công cộng lỡ ai biết tôi "lỡ" click vào web đen thì thật là... chẳng ra gì..."
-Cafeden: "Nhà tôi có máy vi tính riêng nên thỉnh thoảng tôi cũng hay vào mạng. Dĩ nhiên như vậy rất dễ bị..."đi lạc" vào web đen. Biết là không hay ho gì vậy mà trí tò mò cứ thôi thúc tôi. Ray rứt khó chịu nhưng tôi không biết cách delete những hình ảnh bậy bạ kia ra khỏi đầu mình bằng cách nào. Nó cứ chập chờn, lúc ẩn, lúc hiện, dần dần dắt tôi đi đến những hành động... "tự thoả mãn". Chuyện gì đến sẽ đến, tôi bị ba bắt gặp. Ôi chao! biết biện hộ thế nào cho cái sự mất thể diện ấy nhỉ ?!...."
Thế đấy, Internet càng phát triển thì cơ hội đến với web đen càng gần tầm tay. Khó mà biết chính xác bao nhiêu bạn trẻ đã từng một lần "rửa mắt" trên mạng, nhưng chắc chắn con số đó không phải là ít. Có thật nhiều lý do chữa cháy cho sự "lỡ" của mình, rằng xem hình sex chỉ đơn giản là... thoả trí tò mò, rằng khỏi bị chê là nhà quê... Nhưng bạn có biết tác hại lâu dài của web đen đối với thế hệ trẻ chúng mình ghê gớm chừng nào không?!
17h30 chiều ngày 21.03.2002, khi đoàn thanh tra 814 (TP.HCM) kiểm tra công ty TNHH TMDV vi tính S trên đường Trần Quang Khải (Q.1) - Một điểm cho thuê Internet lớn nhất nhì TPHCM với 155 máy vi tính luôn hoạt động liên tục. hai bạn trẻ (một nam, một nữ)-sinh viên năm nhất đại học - đã bị yêu cầu làm bản tường trình vì bị bắt quả tang đang đọc truyện đồi trụy trên máy. Trước sự chứng kiến của nhiều người, bạn nữ nói trống không như không có thái độ phục thiện, mà ngược lại, lớn tiếng thách thức các kiểm tra viên: "Tui coi cái gì là quyền của tui?!". Nói rồi cô nàng móc điện thoại bấm bấm vài cái, "alo liên tục". Chỉ ít phút sau, một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, cà-vạt hẳn hoi xuất hiện. Dĩ nhiên, trước sự kiên quyết của đoàn thanh tra. cuối cùng cô nàng cũng đành... im re!
Trước đó khi kiểm tra một cửa hàng dịch vụ Internet khác trên đường BHN-Q.5 (15 máy), đoàn thanh tra phát hiện tại máy số 13, một "mày râu" đang say mê theo dõi chương trình "người mẫu mát mẻ tự giới thiệu". Cách đó vài bước chân, tại máy số 04, tình cảnh tương tự diễn ra với một mày râu khác!. "Độc hơn" tại một net trên đường NCC-Q.1. Một học trò áo trắng quần xanh, "đóng thùng" chỉnh tề, vào định thuê máy nhưng hết chỗ. "Nghía" thấy trên một máy đang chạy có truyện "hấp dẫn", chàng bèn ghé vô xem ké mê mẩn đến độ đoàn thanh tra ập vào chàng cũng chẳng hay biết...
Theo thanh tra sở Văn Hóa Thông Tin Tp.HCM thì "Hiện nay việc học trò đến các điểm truy cập Internet xem hình ảnh hoặc đọc truyện có nội dung đồi trụy đã đến hồi báo động bởi cứ bốn điểm chúng tôi kiểm tra thì có ba điểm có hiện tượng này. Nguy hiểm hơn, có nơi người ta sẵn sàng in các nội dung trên để bán lại cho các em bất chấp các hậu quả của nó..." Qua bản tường trình, hầu hết các bạn bị bắt quả tang đều thú nhận lý do mình truy cập vào địa chỉ đen là "tò mò" hoặc "thử cho biết". Cá biệt có một số cho rằng "đó là nhu cầu chính đáng để mở rộng kiến thức, chuẩn bị cho cuộc sống gia đình sau này?!". Có lẽ các bạn lập luận như thế là vì chưa lường hết hậu quả bước khởi đầu lệch lạc của mình.
Những người dự kiến phiên toà hôm ấy đã lặng người khi nghe Chủ toạ phiên toà phúc thẩm TAND tối cao tại Tp.HCM tuyên phạt 12 năm tù cho bị cáo N- Một học sinh cấp III tại Củ Chi. Sau lời tuyên án N gần như ngã quỵ xuống ngay giữa pháp đình với khuôn mặt đẫm đìa nước mắt. Thế là hết! Hy vọng được trở lại trường với thầy cô, bạn bè của N tan thành mây khói. "Kính thưa quý toà, bữa đó con vào một điểm internet, truy cập vào một trong những địa chỉ mà bạn bè con đã cho. Sau khi xem xong. Trên đường về, gần đến nhà, thấy một bé gái, con cho bé một ngàn mua bánh rồi dẫn bé vào ven đường thực hiện những gì vừa xem xong trên Internet. Chừng cô bác phát hiện, con mới bị bắt...", trước hội đồng xét xử N khai rành rọt như thế...
Tương tự N là trường hợp HDP (1986). Sau khi xem những hình ảnh đồi trụy, P đã có hành vi định hãm hiếp một em bé con nhà hàng xóm. Ngày 21.03.2002, đoàn phúc thẩm tuyên xử giữ nguyên án sơ thẩm, phạt P bản án bốn năm sáu tháng tù giam...
Cũng tại TAND tối cao Tp.HCM, người viết đã chứng kiến một bi kịch đau lòng: Tất cả các bị cáo học trò trong một vụ án nghiêm trọng đã hoảng loạn và oà khóc trước bản án thấp nhất là 03 năm và cao nhất là 10 năm tù dành cho mình. Sự việc bắt đầu khi các bạn trai trong nhóm này lén lút trao đổi cho nhau bản photo những cuốn truyện đồi trụy lấy từ Internet. Bị kích thích vì những gì đọc được, các bạn bàn nhau rủ hai bạn gái đi pic-nic ở Biên Hoà. trong chuyến đi đó! Cả bọn đã thuê phòng, đồng lòng cưỡng hiếp bạn nữ có "người yêu" là một bạn trai trong nhóm (bạn nữ còn lại kịp chạy thoát!)
Điều đáng nói là "tác nhân ban đầu" không phải luôn thuộc về các bạn nam. Tại một phiên toà khác, ngay cả vị chánh án cũng ái ngại... lắc đầu trước lời khai rất thành thật của L. với nguyện vọng được xin giảm án cho "người yêu": "Đọc truyện xem phim con thấy người ta bảo yêu nhau là phải dâng hiến?! nên con đã tự nguyện. Xin toà đừng bỏ tù anh ấy. tụi con thật lòng thương nhau..." nói xong L và người yêu của mình - sinh viên năm I đại học dân lập cùng... khóc mùi mẫn! Thế nhưng những giọt nước mắt của đôi bạn trẻ không làm nhòe nổi quy định khắt khe của pháp luật: Bị cáo lãnh án hai năm sáu tháng tù vì tôi quan hệ với trẻ vị thành niên. Còn L trở về nhà chờ nở nhụy khai hoa khi vừa chớm bước sang tuổi 17!
Trong các trường hợp trên, khi đứng trước vành móng ngựa, hầu như không có bị cáo học trò nào chợt nhớ vì sao tai họa đổ ập xuống đầu mình. và dẫu xã hội luôn tạo cơ hội cho người lầm lỡ có cơ hội hoàn lương, thế nhưng, liệu khi trở lại với đời sau cánh cửa nhà tù, các bạn còn giữ được cho mình một tâm hồn trong trắng?!
"Làm sao có thể chặn đứng những bi kịch trên?" Báo chúng tôi đã đặt câu hỏi này với ông Vũ Phi Long - Phó chánh án toàn án hình sự Tp.HCM.Rất chân tình, ông nói: "Phim, ảnh khiêu dâm và truyện có nội dung đồi trùy mà học trò lén xem qua Internet và các nguồn khác chính là nguyên nhân đưa đến những vụ phạm pháp hết sức đáng thương. Ở tuổi mới lớn, việc các em thắc mắc về vấn đề tâm sinh lý, giới tính là lẽ tự nhiên. Quan trọng là các em cần có nhận thức đúng đắn về điều này. Nếu có những câu hỏi liên quan đến việc riêng tư, các em hãy trao đổi trực tiếp với cha mẹ, thầy cô, chuyên gia ở các trung tâm tư vấn hoặc liên hệ với các báo...vvv. Bởi đây là những địa chỉ đáng tin cậy nhất của tuổi mới lớn. Đặc biệt trong cuộc sống các em phải hành xử theo tinh thần thượng tôn pháp luật..."
Cũng cùng câu hỏi này, Thanh tra Sở Văn hoá - Thông tin Tp.HCM cho biết: "Chúng tôi đã tăng cường kiểm tra các điểm dịch vụ internet, ấn phẩm... và cương quyết xử lý nghiêm theo pháp luật những ai vi phạm nghị định 31 và 55 (nghị định của chính phủ vw62 xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hoá thông tin). Sắp tới sở đề xuất một hội nghị có sự tham gia, phối hợp của nhiều ngành nhằm tìm ra phương thức quản lý dịch vụ internet hữu hiệu hơn..."
Các chế ngự những bi kịch trên sẽ được tìm ra. Nhưng trước mắt để bảo vệ mình, bạn hãy tự nhủ đừng bao giờ dại dột "Click" vào vùng cấm. Bởi lẽ những hình ảnh đen + trí tò mò + bản năng = ấn tượng khó quên. Dĩ nhiên, đó là những ấn tượng xấu, nó như một thứ virut, khi đã thâm nhập vào "bộ nhớ" của tuổi mới lớn thì thật khó "Delate". Nó cứ làm bạn bị ám ảnh, khó tập trung học hành... có khi tệ hơn, dẫn dắt bạn đi đến hành động tội lỗi như những câu chuyện kể trên. Còn những bạn "lỡ xem"?! Các nhà tâm lý khuyên rằng, đừng tạo cho mình thời gian rảnh (vì những lúc rảnh "nó" hiện lên trong đầu). Học bài xong, làm việc nhà xong, bạn hãy chơi thể thao, đọc sách hoặc dạo phố với bạn bè. Cảnh giác cao độ, đừng theo lời rủ rê của "virut đen" bước chân vào vùng cấm một lần nữa.
(Theo Mực tím)
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)