Diễn Đàn » Thời Trang Thiết Kế

Minh Hạnh trình diện "Quà tặng của nhân gian"

0 trả lời, 1.166 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-12 20:36:53Ngọc Lý>
 
Minh Hạnh trình diện "Quà tặng của nhân gian"



Bộ sưu tập thời trang "Quà tặng của nhân gian" sẽ được nhà thiết kế Minh Hạnh đem tới Italia trình diễn trong khuôn khổ Lễ hội Văn hóa Việt Nam với tên gọi "Rồng và bướm" diễn ra từ 26/05 đến 15/07.


Bộ sưu tập Quà tặng của nhân gian gồm 60 mẫu mới trên các chất liệu ren, da cá sấu, hổ phách, thổ cẩm, cẩm thạch, san hô, da rắn được người mẫu hai nước Việt và Italia trình diễn tại Cung Valentini, trụ sở tỉnh Roma.

Những bông hoa trên bộ thổ cẩm của em bé người Mông được Minh Hạnh “cấy” vào tác phẩm của mình một cách nhuần nhuyễn, sinh động. Hai người mẫu Việt Nam là Phương Liên - vốn là diễn viên múa và Hoàng Yến (cao 1m78) được chọn sang biểu diễn tại Roma.

Theo Minh Hạnh, điểm nhấn của đêm trình diễn là ở phần kết với bốn mẫu thiết kế do bốn cháu bé người Italia trình diễn xuất hiện cùng Phương Liên với bộ trống của người Việt. 

Thời trang Minh Hạnh là chương trình duy nhất được yêu cầu lặp lại cho lần liên hoan này sau Lễ hội Rồng và bướm lần thứ nhất diễn ra năm ngoái cũng tại Italia. Sau ấn tượng với thời trang Việt Nam, Đài Truyền hình Italia đã mời Minh Hạnh sang quay một chương trình riêng.

Giới thiệu đến bạn đọc Việt những mẫu trang phục rất quyến rũ của nhà thiết kế Minh Hạnh. 
 
 
Mẫu trong bộ sưu tập "Quà tặng của nhân gian" của Minh Hạnh.
 


 
 
 
 
 



Đối thoại VIP:


Minh Hạnh:
Hàn lâm quá thì chúng ta
chưa tới tầm
Thứ hai, 11/6/2007, 08:12 GMT+7
 


(VietTimes) - "Một người có văn hóa sẽ biết phải chọn lựa như thế nào để làm cho mình đẹp, họ sẽ không phải cầu kỳ, không phải chạy theo mốt, theo mùa. Đẹp nhất là khi người ta hiểu mình rõ nhất và chân thật nhất" - Nhà thiết kế Minh Hạnh trò chuyện.

Ca sĩ Thu Minh, nghệ sĩ thị giác Như Huy, các phóng viên và nhiều bạn đọc cùng trao đổi về chủ đề đẹp và xấu.
Nhà thiết kế Minh Hạnh: "Gia đình là chốn yên bình...". (Ảnh: Zim)

Đẹp nhất là khi ta hiểu rõ mình và chân thật nhất

Theo chị cần phải sáng tạo và vận dụng cái đẹp sẵn có của Việt Nam như thế nào để đưa ra thế giới?
- Đây là một vấn đề hay, hay vì đã có rất nhiều người nói tới nhưng chúng ta sẽ trao đổi ở một phương diện khác.
Phương diện nào thưa chị?
- Mỗi người có một quan điểm khác nhau về vẻ đẹp, chính quan điểm khác nhau này sẽ đưa đến những cảm nhận khác nhau. Có thể một triệu người thì có một triệu quan điểm khác nhau về cái đẹp nhưng một triệu quan điểm đấy sẽ có một mẫu số chung, đó là nguồn gốc của văn hóa.
Như một cô gái vốn nền nã, nếu bắt cô ấy phải bốc lửa, rực rỡ thì cô ấy sẽ không làm được. Ngược lại cũng vậy, nếu người đã rực rỡ, bốc lửa có muốn họ nền nã dịu dàng sẽ rất khó. Trong thời trang cũng vậy, ta nên tôn trọng mọi vẻ đẹp. Không có vẻ đẹp nào là xấu hay được thiên vị hơn vẻ đẹp nào. Vấn đề là làm thế nào để vẻ đẹp đó đặt nó đúng chỗ.
Chị nói vậy khiến tôi liên tưởng tới câu "không có người phụ nữ xấu chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp”?
- Câu đó ngày xưa đúng và giờ còn đúng hơn nữa. Nếu đẹp rồi cần biết thể hiện thế nào cho đẹp hơn.
Quan niệm về bản sắc là rất phức tạp vì trong đó có liên quan tới thẩm mỹ riêng của từng người, tôi cho rằng: Việt Nam thuộc văn hóa Á Đông nên vẻ đẹp trong thời trang của tôi là một vẻ đẹp cần phải được khám phá, không quá "lộ". Còn cái những cái đẹp khác nhau như: đẹp diêm dúa, đẹp cầu kỳ, đẹp rực rỡ, đẹp nền nã, đẹp lãng mạn…đó đều là cái đẹp và nó phù hợp với tính cách của từng người.
Khi một người có văn hóa họ sẽ biết phải chọn lựa để làm cho mình đẹp, họ sẽ không phải cầu kỳ, không phải chạy theo mốt, theo mùa. Đẹp nhất là khi ta hiểu về mình rõ nhất và chân thật nhất.
Câu đó phải được hiểu một cách sâu sắc, không phải chỉ phụ nữ, tức là "phái đẹp" nên hiểu. Các chàng trai bây giờ cũng nên hiểu, bất cứ là thanh niên nam hay nữ muốn làm một cái gì đó ấn tượng, đột phá thì cần phải hiểu điều đó.

Tuy nhiên, còn trẻ thì thường chưa có kinh nghiệm và ít khi nhìn lại mình. Nhưng nếu hiểu rõ mình hơn thì chắc chắn bạn sẽ tạo ra được cho mình một phong cách "đẹp" hơn. Tính cách tạo nên phong cách, có hiểu rõ mình thì phong cách tạo ra sẽ rõ rệt hơn.

Gốc rễ của cái đẹp

Tới thời điểm nào thì chị nhận rõ bản thân mình và bản sắc văn hóa mà mình gắn kết?

Những người làm trong lĩnh vực nghệ thuật phải có những nền tảng để thích nghi với môi trường của mình. Thí dụ khi tôi thiết kế một bộ đồ rất Tây thì cũng được thôi, nhưng nó sẽ không giúp tôi đi đến thành công nhanh hơn. Vì quy luật trong thiết kế là phải tạo dựng nên một phong cách, mà phong cách đó phải thể hiện được nguồn gốc của người thiết kế.
Nguồn gốc chính là cái nôi cung cấp cho họ những đặc sắc riêng, mình không thể tự có được mà do văn hóa dân tộc trao cho mình. Mình sẽ phải chắt lọc những gì quý giá nhất và từ đó sẽ biến đổi để thích nghi với văn hóa đó.
Theo chị như thế nào là người có nền tảng, có gốc văn hóa?
- Mỗi một người có quan điểm sống và quan điểm đó chi phối nghề nghiệp. Trước hết tôi sẽ nói về quan điểm nghề nghiệp. Nghề thiết kế thời trang tạo cho người ta nhiều tiếng tăm lẫn tiền bạc, trong đời sống riêng tư đòi hỏi người đó phải rèn luyện rất kinh khủng để có được một bản lĩnh vững vàng. Không tự dưng mà ta có được bản lĩnh ấy. Tôi cũng có một thời tuổi trẻ, cũng có những sốc nổi của lứa tuổi nhưng quan trọng là tôi có được tình yêu với nghề, chứ không phải làm vì tiền, vì tiếng.
Từ những quan sát chung quanh, phải xác định được cuộc sống của mình sẽ như thế nào. Đó là một cuộc sống khá vất vả về mặt tinh thần, phải tự rèn luyện thường xuyên bằng cách đọc, xem thật nhiều. Không chỉ có vậy mà đọc xem xong phải tư duy để tìm ra con đường riêng cho mình.
Nhiều người có chuẩn bị tốt, có ý chí vươn lên nhưng họ không thể vượt trội lên, ít nhất là... bằng chị. Phải chăng ở chị có một yếu tố nào nữa để đến được với thành công?
- Tôi không nghĩ mình trội. Tôi chỉ là người đi trước nên có thời gian nhiều hơn so với các em đi sau. Các em đi sau bây giờ rất giỏi, làm việc với họ tôi thấy rất rõ điều này. Nhưng tôi cũng luôn có một cảnh báo cho các em trẻ là: Làm nghề này phải có sự hy sinh cá nhân, thay vì mình được thoải mái ngồi café, ngồi tán chuyện với bạn bè hay đi chơi thật nhiều thì mình phải dành thời gian đó để tư duy.
Trong nghề này ngoài kiến thức về nghề thì một tầm hiểu biết trong mọi lĩnh vực sẽ rất có lợi cho công việc. Nó sẽ giúp ta bắt nhịp được với cuộc sống, điều này rất khó. Điều đáng mừng là có một số em đã hiểu điều đó, vui chơi thì vẫn vui chơi nhưng các em đã tìm ra được cho mình con đường riêng để đi tới thành công nhanh nhất.

Con đường sáng tạo

NTK Minh Hạnh đón nhận danh hiệu
Hiệp sĩ Nghệ thuật và Văn chương
 do Bộ trưởng Văn hóa Thông tin Pháp trao tặng.
 
 
Sự kiện nào có tác động lớn nhất tới nhận thức của chị về cái đẹp, về nghề?
- Tuổi thơ của tôi trôi qua rất nhẹ nhàng, tôi sinh ra ở Plâycu. Lúc nhỏ tôi có tham gia hướng đạo sinh, tôi là sói con. Ở Plâycu có rất nhiều đồi núi, qua tham gia hướng đạo tôi đã được cho tìm mật thư, phải leo trèo rất nhiều. Tôi dần quen với những trò khám phá, tìm tòi đó.
Sau đó tôi về Huế, Đà Nẵng sống. Đời sống ở Huế rất nhẹ nhàng, những chiều đi học mưa giăng đầy phố. Chính khung cảnh đã phần nào tạo cho tôi một nhịp sống nhẹ nhàng. Tôi được thấy những con vật nhỏ xinh như con cóc nhảy ven đường, được nghe tiếng ve vào hè. Tất cả những điều ấy đã tạo cho tôi những rung cảm ngay từ nhỏ.
Trong những lần chuyển nhà, tôi được đi đến nhiều nơi nên được cảm nhận rất nhiều những nhịp sống khác nhau. Tôi có nhớ khi ở Đà Nẵng ba thường đưa tôi ra đảo Tiên Sa vào mỗi chủ nhật để chơi với những con khỉ. Cuộc sống gần gũi với thiên nhiên đã đem lại cho tôi một cảm giác rất nhẹ nhàng. Đến tuổi dậy thì thế hệ của tôi phải trải qua những năm tháng khó khăn của đất nước sau ngày mới giải phóng, chính môi trường đó đã tôi luyện cho tôi một lý tưởng sống.
Lý tưởng đó là gì, thưa chị?
Đó chính là: Mình đã đam mê một thứ gì đó thì phải theo đuổi đến cùng, làm cho bằng được.
Khi đó chị đã thích thời trang và hội họa?
- Từ nhỏ tôi đã thích hội họa. Thời đó vẫn chưa có khái niệm về thời trang. Chỉ tới những năm gần đây mới có những trường dạy thiết kế thời trang.
Hồi nhỏ tôi may đồ cho búp bê, lớn chút may cho bạn bè mặc. Rồi may cho mình, khi 12 tuổi tôi đã biết may áo dài, váy… Nhưng chuyện kỹ năng không quan trọng mà cái quan trọng là vốn sống.
Khi nào chị nhận ra thời trang là cơ hội của mình?
- Học xong Mỹ thuật, ra trường tôi làm layout (trình bày báo - NV) cho báo Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh. Lúc đó trong báo có rất nhiều chị em nhờ tôi may đồ. Tổng biên tập Phương Điền lúc đó có quyết định để tôi may đồ cho toàn bộ chị em trong tòa soạn.
Có lẽ đây chính là tờ báo đầu tiên viết về thời trang. Tôi có tổ chức chụp hình các bộ sưu tập do các phóng viên thể hiện. Bọn tôi làm một trang hướng dẫn cho mọi người may đồ, sau một thời gian thì hình thành được một đội ngũ phóng viên về thời trang, có cả phóng viên ảnh thời trang. Như nhiếp ảnh gia Hải Đông cũng bắt đầu từ đó.
Vậy là tôi đến với thời trang một cách tự nhiên. Cho đến năm 1994, khi làm việc cho Legamex thì đó mới là cơ hội của tôi. Tôi có hai nhiệm vụ chính là: phụ trách may đồ lót vào thị trường nội địa. Tôi về tổ chức Lega Fashion lần đầu tiên và cho ra mắt bộ sưu tập thổ cẩm. Đây là bước đánh dấu cho con đường thời trang chuyên nghiệp mà tôi theo đuổi cho đến bây giờ.
Quan điểm sống của chị lúc 20 tuổi và bây giờ có gì khác?
Không có gì khác hết. Quan điểm sống đã được hình thành từ nhỏ. Tôi sống không phải vì tiền và danh lợi. Ngay cả khi tôi còn làm báo tôi cũng kiếm được rất nhiều tiền, chạy show tất cả các báo, tiếng tăm cũng có; nhưng điều đó không phải là lý tưởng sống của tôi.
Tôi có lý tưởng là: Khi mình đã yêu thì mình phải trọn vẹn hết với công việc. Nếu làm được như vậy thì chắc chắn sẽ thành công. Có thể bị phụ bạc, nhưng khi mình đã hết lòng với con người đó, với công việc đó thì mình sẽ nhận lại được những thành quả xứng đáng thôi.
Đẹp - xấu, yêu - ghét
Có hai vế “cái đẹp và cái xấu” “yêu và ghét”, làm sao để chúng ta luôn có được vế đầu tiên?
- Khi mình yêu ai hay cái gì thật lòng thì mình sẽ cho rất nhiều và cũng sẽ nhận lại những thứ mình xứng đáng. Cái ghét là một phạm trù rất phức tạp, yêu ghét là hai phạm trù rất khó giải thích. Nhưng ghét thì cũng phải có sự hợp lý.
Chị ghét nhất điều gì, cái gì trên đời?
- Tôi không thích nhất là sự thiếu trung thực và không rõ ràng. Không thể chấp nhận được một người hôm nay nói trắng mai nói đen.
Chị dùng từ “không thích” chứ không dùng từ “ghét”?
- Tôi chỉ dùng từ ghét cho những sự vật cụ thể và mang tính rõ ràng như chuyện tôi ghét ăn thịt chẳng hạn. Còn với những sự vật mang tính tương đối như chuyện ghét một ai đó là không dùng được. Vì tình cảm ở đây chỉ là tương đối thôi, biết đâu sau này mình lại yêu họ thì sao?
Chị đã bao giờ tạo ra cái xấu?
- Tôi nghĩ là có chứ, vấn đề là mình biết cách hạn chế điều đó tới mức thấp nhất. Người làm công việc sáng tạo thì chắc chắn là sẽ có những sản phẩm xấu trong sáng tác của mình.

Thông thường với tôi trong 100 mẫu sẽ có khoảng 10 mẫu mà mình thấy không hài lòng với chính mình. Cho nên mình phải biết gạn đục khơi trong, cái gì là đẹp, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đó, thì mình phải biết giữ lấy. Mình cũng sẽ hình thành nhân cách qua việc gạn đục khơi trong đó.

Nguyên tắc chung trong thiết kế của chị?
- Nguyên tắc chung của tất cả các nhà thiết kế là: Khi anh lấy một ý tưởng nào đó thì anh phải bộc lộ sao cho ý tưởng đó đậm chất nhất. Còn kỹ năng của mỗi người là khác nhau, có người thiên về tông màu, người thiên về kiểu dáng… và một yếu tố quan trọng nhất đó là tay nghề của mỗi người. Trên cở sở đó họ tạo được những form dáng đặc biệt.
Chị nói cứ 100 mẫu thì có khoảng 10 mẫu không hài lòng. Làm gì để giảm thiểu điều đó?
- Điều ấy rất đơn giản nếu tôi có nhiều thời gian hơn. Hiện tôi có rất ít thời gian để tập trung cho thiết kế. Thời gian chủ yếu của tôi là dành cho hướng dẫn các nhà thiết kế trẻ và giúp họ tạo dựng thương hiệu cũng như thúc đẩy thương mại vì Fadin còn là nơi giúp các nhà thiết kế tham gia vào thị trường, từ đó đưa thời trang Việt Nam phát triển.

Người làm sáng tạo luôn phải đối diện với cô đơn

 
Quá nhiều việc vậy chị có cách làm như thế bào để hoàn thành chúng hết được?
- Tôi thường giải quyết việc rất nhanh, và điều may mắn là tôi có những người cộng sự vô cùng hiểu ý tôi. Thêm nữa là tôi cũng thường làm việc trong thời gian tĩnh lặng ban đêm. Rất nhiều ý tưởng bật ra vào thời điểm đó.
Để những người cộng sự hiểu được mình đến vậy chị có phải kỳ công lắm không?
- Tôi chỉ hết lòng với con người và hết lòng với công việc. Như vậy mọi người sẽ hiểu mình...
Nói vậy là chị không cô đơn trong công việc cũng như trong cuộc sống?
- Tôi nghĩ tất cả những người làm sáng tạo đều cô đơn, nhưng phải có bản lĩnh để giải quyết công việc của mình sao cho hiệu quả nhất. Quan điểm sống sẽ giúp tôi làm được điều đó. Như bộ sưu tập cho Fashion Week vừa rồi tôi vẫn hoàn thành được trong khi nằm liệt giường. Tôi nằm đó vẽ mẫu còn lại do những người cộng sự làm.
Họ hiểu chị đến vậy sao chị vẫn cho là mình cô đơn?
- Tôi được bình yên với cuộc sống của mình vì tôi có quan điểm sống tốt. Nhưng về bản chất thì những người làm công việc sáng tạo luôn luôn phải đối diện với cô đơn. Không phải chúng tôi cố tình làm ra vậy để tô điểm cho bản thân. Mà trong sáng tạo thì rất nhiều khi đi vào bế tắc, những lúc đó cần phải giữ lại mình. Dòng tư tưởng của mình nhiều khi không thể chia sẻ được, tư duy về sáng tạo cũng vậy.
Nhưng tôi biết chị cũng gặp nhiều phản ứng từ phía đồng nghiệp cũng như một bộ phận người xem thời trang. Họ cho rằng chị không vượt lên được những lối mòn chị đã đi, nhiều tác phẩm chưa tạo nên sự đột phá. Điều ấy có làm chị thêm cô đơn?
- Tôi không thấy có điều gì phải buồn vì đây là điều tất yếu của cuộc sống, có khen có chê là hết sức bình thường. Nếu thiếu cả hai sẽ không có động lực cho mình đi lên, nhưng mình phải hiểu rõ mình là ai. Người ta có chê mình tới tận cùng cũng sẽ giúp cho mình luôn luôn phải sáng tạo sáng tạo hơn. Cuộc sống có quy luật của nó và những ai đã hết lòng với cuộc sống thì nó sẽ không quay lưng lại với họ.
Sự chuyển động của "cái đẹp"
Trong năm nay sự kiện nào kiện quan trọng nhất đối với chị?
- Vẫn là Vietnam collection grand prix, đây vẫn là sự kiện cơ bản vì không có nó sẽ không thể có những Fashion week và cả những sự kiện thời trang khác. Bởi chúng ta thiếu căn bản nên cuộc thi này vẫn là sự kiện quan trọng nhất.
Việc đưa mẫu mốt của mình ra với thế giới quan trọng như thế nào với sự nghiệp của chị?
- Từ năm 1997 tôi đã bắt đầu có những buổi trình diễn ở nước ngoài. Mục đích chính của tôi là cho họ thấy được một vẻ đẹp mà họ vẫn cho rằng là lạc hậu. Để họ thấy được Việt Nam rất đẹp, văn minh và có nhiều điều cần khám phá.

Thời trang là một loại hình nghệ thuật không cần phiên dịch, nó đánh ngay vào não trạng con người. Họ nhận ra vẻ đẹp đó là gì và họ sẽ đến để xem vẻ đẹp đó.
Mẫu của chị xuất hiện ở Mỹ, Pháp, Ý, Trung Quốc… Đưa mẫu của mình đến càng nhiều nước càng tốt, phải chăng là mục tiêu của chị?
- Không phải vậy. Chuyện các mẫu thiết kế của tôi đi diễn ở nước ngoài là hết sức bình thường, đôi khi là sự ngẫu nhiên. Có thể người ta nhìn thấy một vài mẫu thiết kế của tôi trên một tạp chí nào đó, rồi họ gọi điện nói muốn mời tôi tham gia trình diễn trong chương trình của họ. Đi nước ngoài không phải là mục đích của tôi. Mục đích quyết liệt nhất của tôi là đưa nền thời trang Việt Nam phát triển kịp với thế giới





Vẻ đẹp trong các thiết kế của chị là động hay tĩnh?
- Là cả hai, trong phong cách của tôi tôi thường dùng gam mầu tương phản và bố cục là bất cân đối.
Theo chị khi nào thời trang dùng được và khi nào chỉ để ngắm?
- Xu thế hiện nay là sự kết hợp của cả hai, có thể vừa là tác phẩm vừa dùng được.
Nhưng lại có ý kiến cho rằng thời trang phải là những tác phẩm treo trên tường để ngắm?
- Điều đó cũng không sai, nhưng hiện nay ở Việt Nam thì chúng ta nên theo xu thế của thế giới là thiết kế lên những tác phẩm vừa ngắm được nhưng vừa là vật dụng. Còn nếu chỉ để ngắm thì thời trang của chúng ta chưa phát triển đến mức đó. Những tác phảm đó phải có giá trị bất biến, chúng sẽ được đưa vào bảo tàng. Những bộ như thế có giá trị khoảng 100.000 đến 200.000 USD là chuyện hết sức bình thường.
Nếu một tác phẩm: một mẫu thiết kế, một bộ phim, một bài hát mà khi làm ra chỉ xếp xó để đấy thì giá trị của nó là ở đâu?
- Tôi có quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh. Nếu nghệ thuật được đưa vào đời sống thì sẽ có giá trị cho cả người nghệ sĩ lẫn xã hội. Vì xã hội phải được hưởng những sáng tạo đó chứ. Còn nếu nó hàn lâm quá thì chúng ta chưa tới tầm.
Chị còn điều gì chị muốn nói thêm mà trong cuộc trò chuyện về chủ đề "Cái đẹp" mà hôm nay chúng tôi chưa đề cập đến đến?
- Cái đẹp thường phát xuất từ tự nhiên, mỗi một cá nhân muốn đẹp hơn thì cũng đừng khiên cưỡng và gò ép. Hãy thân trọng trước những gì gọi là trao lưu về mốt để không đánh mất mình.

Gia đình - nơi bình yên nhất

 

Chị là người đàn bà như thế nào?
Tôi là một người bình yên với cuộc sống, với công việc. Sống hết lòng với mọi người và hết mình với công việc.
Chồng chị nói gì về chị?
- Anh nhà tôi làm báo Tuổi Trẻ Cười, chuyên viết bài trào phúng... Nhưng tôi không muốn nhắc nhiều về gia đình. Đó là nơi bình yên nhất của tôi...
Một người chuyên viết báo Cười có bao giờ làm chị khóc?
- Chưa bao giờ cả.
Như vậy thật quá lý tưởng phải không chị?
- Anh ấy hiền lắm. Có khi tôi làm anh ấy khóc ấy chứ… (Cười).
Tôi vẫn luôn thấy cuộc sống của mình rất bình yên. Hơn nữa tôi lại là người rất có kỷ luật, ngay từ bé đã được gia đình tạo cho tính này.
Cho đến lúc đi làm báo, tính cách đó càng mạnh. Tôi luôn cân đối thời gian cho gia đình và cho công việc. Trong gia đình thì mình phải là người thứ hai. Người chồng vẫn là trụ cột của gia đình. Dù mình tài giỏi đến đâu thì cũng không nên có ý định tiến tới làm người thứ nhất. Nếu thế sẽ là bi kịch.


[/align]Cảm ơn nhà thiết kế Minh Hạnh!


"Cái đẹp" dưới nhiều góc nhìn


 

Ca sĩ Thu Minh
* Ca sĩ Thu Minh: Tôi đã nghe ý kiến của chị Minh Hạnh về cách ăn mặc của mình. Nói thật là bây giờ tôi không còn quan tâm đến thông tin từ phía chị đưa ra nữa vì sự việc đã qua lâu rồi, đã có nhiều ý kiến trên báo chí nói về giải thưởng kia của Fadin và cách ăn mặc của tôi. Tôi cho đó là những ý kiến khách quan nhất của "người thứ 3" nhìn vào tôi và giải thưởng của Viện mẫu.

Tôi đã từng bày tỏ quan điểm của mình rằng: "Phản cảm" là hình ảnh ăn mặc quá xấu. Ví dụ: luộm thuộm, hở hang, chỉ khoe những nhược điểm của cơ thể nên trở thành dung tục khiến khán giả phải quay mặt đi hoặc khoác những bộ trang phục khiến con người ta trở nên dị hợm.
Qua nhiều chương trình tôi thấy nhiều bạn đồng nghiệp ăn mặc đẹp thật sự, rất khó có thể nói ai là nhất vì mỗi người một vẻ "mười phân vẹn mười. Người biết cách ăn mặc là người dù ở phong cách thời trang nào cũng biết tôn ưu điểm của mình lên và che đậy nhược điểm".

Đọc những gì chị Minh Hạnh nói lại về mình, tôi chỉ muốn nói hai điều: Thứ nhất là Thu Minh chưa già nhưng đã đủ tuổi để không làm trò con nít nữa. Thứ hai, nếu Fadin mua ủng hộ Thu Minh 5.000 đĩa nhạc thì chắc chắn Thu Minh sẽ suy xét nhiều đến ý kiến từ phía Fadin và chị Minh Hạnh.
Tôi cũng thấy lạ khi mình là đối tượng rất được Fadin "ưu ái" khi 3 năm liền nhắc đến tên. Chưa bao giờ gặp chị Minh Hạnh và tôi không biết sự "ưu ái" này là xuất phát từ đâu nhưng tôi đã chứng minh được một điều: Năm nay trên thị trường nhạc Thu Minh đã thành công hơn năm qua.

 

Nghệ sĩ Như Huy

* Nghệ sĩ thị giác Như Huy: Nhắc đến cái đẹp, điều đầu tiên đến với tôi là... bối rối vì trong thời buổi quá nhiều thông tin, cái đẹp có quá nhiều khuôn mặt. Nhưng cũng rất nguy hiểm nếu cái đẹp chỉ có một khuôn mặt. Cái đẹp có nhiều khuôn mặt nhưng có một cơ cấu chung gắn với từng cộng đồng, với nhiều quy chuẩn.
Ngày xưa, Kant coi cái đẹp mang tính phổ quát. Còn trong thời hậu hiện đại ngày nay, quan niệm đó bị đặt trước nhiều nghi vấn. Cái đẹp còn gắn với văn cảnh, với mỗi xã hội khác nhau... chứ không mang tính cụ thể nữa. Cái đẹp bây giờ còn là sự diễn giải về cái đẹp và không bao giờ tách khỏi sự diễn giải đa phương, đa hướng.
Tôi làm việc với nhiều chất liệu. Dù là chất liệu ngôn ngữ hay chất liệu thị giác thì đều có sự xuất hiện những cảm giác, cảm xúc và khi cảm giác, cảm xúc ấy đạt đến "ngưỡng" nào đó thì dừng lại và tác phẩm tạo ra được coi là mang cảm nhận và quan niệm về cái đẹp của tôi. Và khi đó, tác phẩm chính là hệ quy chiếu cuối cùng về cái đẹp, thể hiện "nhãn quan" của mỗi người sáng tạo.
Một tác phẩm nếu không mang đủ thông tin, chỉ mô tả bề mặt thì vô nghĩa, không thể coi là đẹp. Quan điểm của tôi là cái đẹp không thể nào không gắn với một phím số, một hoàn cảnh cụ thể. Nếu chỉ có bề mặt thì đó mới chỉ là "đẹp mắt".
Là người làm nghệ thuật nhưng không phải tôi quá khắt khe với "cái đẹp" mà ra đường thấy cô gái đẹp hay đồ vật đẹp vẫn khiến tôi không kìn nén sự thảng thốt. Có những thứ ban đầu tôi coi là đẹp nhưng sau mới nhận thất là là nó xấu. Nhưng đau đớn hơn là khi coi là xấu nhưng rồi sau mới phát hiện ra đó là đẹp...

 

PV Nguyễn Ngọc Diệp
* Phóng viên Nguyễn Ngọc Diệp (Báo Hà Nội Mới Tin chiều): Tôi thích Thu Minh vì cách hát của cô ấy nhưng không phải bao giờ cũng đồng tình với cách ăn mặc đó. Thu Minh có dáng người đẹp, rất dễ mặc nhưng nhiều khi cô ấy lại khoác lên mình những bộ trang phục rất kì quặc. Khán giả chỉ thấy phản cảm chứ không hề thấy phong cách.
Không chỉ Thu Minh mà rất nhiều ca sĩ trên thị trường hiện nay bị vướng vào chuyện ăn mặc. Đa số đều nghĩ rằng lên sân khấu phải rực rỡ, bắt mắt và họ đều muốn hướng tới một phong cách nào đó. Nhưng không phải ca sĩ nào cũng thành công. Nhiều ca sĩ tự biến mình thành những con vẹt Hồng Kông loè loẹt hoặc tự biến mình thành một cái mắc treo toàn những đồ rách rưới.
Minh Hạnh nói đúng, ăn mặc là cả một nghệ thuật đòi hỏi người lựa chọn trang phục phải có kiến thức và nhận thức tối thiểu. Việt Nam không phải là nơi tiên phong về thời trang, chúng ta thường mặc quần áo nhập từ nước ngoài, mẫu mã hoàn toàn nước ngoài. Do vậy người mặc phải có sự tỉnh táo nhất định để nhận biết trang phục nào phù hợp với vóc người, với phong cách của mình. Hiện nay tôi thấy mọi người chạy theo mốt một cách mù quáng.
Có những cô gái chân rất to, không thẳng nhưng rất thích mặc quần bò bó. ăn mặc như vậy chỉ làm lộ rõ nhược điểm của mình mà thôi. Mấy năm về trước tìm một bộ trang phục phù hợp rất khó nhưng giờ đây có quá nhiều shop quần áo đẹp. Sự lựa chọn đã tăng lên trông thấy. Đó cũng là một nguyên nhân khiến người ta bị rối trí trong một biển quần áo, một biển phong cách.
Nhưng tôi nghĩ đây là giai đoạn tạm thời mà thôi. Khi người tiêu dùng được tiếp xúc nhiều hơn với thời trang, dần dần họ sẽ quen và sẽ biết thế nào là đẹp, là phù hợp với mình. Tất cả đều phải học, không ai có thể ăn mặc đẹp ngay, kể cả ca sĩ.

 

Phóng viên ảnh Zai Zai
* Phóng viên ảnh Zai Zai (Tạp chí Việt Teen):
Là phóng viên ảnh theo dõi mảng văn hóa văn nghệ, công việc đòi hỏi tôi thường xuyên chụp chân dung cho những nghệ sĩ, diễn viên. Phần lớn họ là những người đẹp, “ăn hình” và biết "diễn".
Nhưng tôi thực sự cảm thấy thú vị và có hứng với những nét đẹp đời thường của họ hơn, đó có thể là khi họ chưa trang điểm, họ trông giản dị và đáng mến hơn. Khi đó tôi cảm nhận được nét đẹp trong tính cách và tâm hồn của họ nhiều hơn khi họ biểu diễn. Những bức hình chân dung đời thường của họ dễ khiến họ toát lên nét đẹp, sự đáng yêu của mình hơn là khi được "make up" rất kỹ, đến mức nhiều khi không dễ nhận ra cái "hồn" của họ.
Nhiếp ảnh khác với những bộ môn nghệ thuật khác, nó chỉ có thể ghi lại một khoảnh khắc duy nhất của một nhân vật trong một tấm ảnh. Và tôi nghĩ tấm ảnh được cho là đẹp là một tấm ảnh có thể chụp được nét đẹp có hồn của nhân vật. Chính vì thế, không chỉ với nghệ sĩ mà với công chúng cũng vậy, nếu quá căng cứng, quá "diễn" - tức là thiếu tự tin với bản thân mình - thì rất khó toát lên vẻ đẹp gây thiện cảm với người đối diện.
Nam Linh (163 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Q3, TPHCM - Email: [email=klinhvan308@yahoo.com]klinhvan308@yahoo.com[/email]): Tôi đã đọc bài viết phỏng vấn về phát biểu của chị Minh Hạnh về cách ăn mặc của ca sĩ hiện nay. Thực sự, tôi không đồng tình chút nào đối với một số ý kiến cho rằng giới ca sĩ hiện nay ăn mặc đẹp hơn nhiều so với trước kia. Là một ca sĩ, đương nhiên giọng hát sẽ quyết định 80% sự thành công. Nhưng nếu anh ăn mặc đẹp, phù hợp thì sẽ góp phần không nhỏ trong việc gây ấn tượng trước mặt khán giả.

Chúng ta hãy thử so sánh cách ăn mặc lòe loẹt, diêm dúa và lập dị của giới ca sĩ trong nước với cách ăn mặc tinh tế, đơn giản nhưng đầy tự tin của ca sĩ nước ngoài. Có thể nói, một khi đã sexy, thì phải sexy sao cho phù hợp, sang trọng. Không phải cứ phô diễn một phần thân thể ra rồi mệnh danh nó là sexy, là hết mình vì nghệ thuật là xong. Sự sexy chỉ hấp dẫn khi nó còn một chút gì ẩn hiện, để khám phá, chứ nhìn vào một bộ trang phục chỉ thấy sự tục tĩu, lố lăng thì không còn gì để nói, đó hoàn toàn không phải là sự sexy đúng nghĩa.

Chúng ta hãy làm một phép so sánh giữa ca sĩ Thu Minh và ca sĩ Phạm Văn Phương (Singapore), tôi nhớ không lầm là trong một chương trình giao lưu âm nhạc cách đây hơn 1 năm, khi đó chúng ta thấy rõ khoảng cách rõ rệt trong nhận thức về thẩm mỹ của ca sĩ trong nước và trong khu vực, chưa nói đến quốc tế. Một bên là sự diêm dúa, tầm thường, hở hang trong khi đó một bên là sự tinh tế, kín đáo nhưng không kém nữ tính. Đâu có phải ăn mặc hở hang thì mới được xem là sexy.

Về phía nam ca sĩ, chúng ta thử tưởng tượng so sánh lối ăn mặc màu mè diêm dúa của Đàm Vĩnh Hưng với cách ăn mặt giản dị, nhưng đầy nam tính của những Quách Phú Thành, Lưu Đức Hoa, Tạ Đình Phong. Họ đâu cần phải phô trương hàng hiệu, khoác lên mình những bộ trang phục không giống ai thì mới khẳng định được đẳng cấp của mình. Tóm lại, chúng ta còn phải bỏ ra một thời gian dài để thu ngắn được khoảng cách về gu thẩm mỹ trong nước và ngoài nước, nhất là trong giới ca sĩ và cả thế hệ các bạn trẻ hiện nay. Như thế, những người tiên phong thu ngắn khoảng cách về nhận thức thẩm mỹ của chúng ta chính là những nhà thiết kế chân chính như Minh Hạnh.

Đừng vì những lời nhận xét thẳng thắn của chị mà tỏ ra giận dữ, hay cảm thấy bực bội. Chúng ta hãy hiểu rằng, đẹp và sexy ở đây chính là sự phù hợp giữa trang phục và vóc dáng, sự nền nã, sang trọng, khẳng định được giới tính của mình và phải là bản chất của dân tộc mình, đừng chạy theo trào lưu và bắt chước những cái không thuộc về mình rồi cứ hô hào lên đó chính là phong cách riêng của tôi.
Ken Nguyễn (email: [email=written2thestar@yahoo.com]written2thestar@yahoo.com[/email]): Tôi cảm thấy vô cùng thất vọng khi đọc những câu trả lời của nhà thiết kế Minh Hạnh về ca sỹ Thu Minh. Trước đây tôi có xem chị Minh Hạnh trong chương trình Văn hóa - Sự kiện - Nhân vật và thực sự ấn tượng với chị qua chương trình đó. Nhưng khi đọc bài phỏng vấn này tôi lại có cảm nhận khác về chị.

Nhân vô thập toàn, con người dù sâu sắc đến mấy cũng có lúc nông cạn. Tôi không tưởng tượng được Minh Hạnh sẽ dùng từ “dung tục” để nói về một người trong giới nghệ thuật như mình. Dù chị có quá tự tin với mỹ cảm và “tri thức” của mình đi chăng nữa, tôi nghĩ người tri thức sẽ phát ngôn có tri thức hơn.

Về ca sỹ Thu Minh, tôi có dịp xem Thu Minh biểu diễn trực tiếp vài lần ở các sân khấu lớn và đặc biệt là trong liveshow Thiên Đàng của chị. Tất cả những gì đọng lại trong tôi là: giọng hát đẹp và mê say, trang phục gợi cảm, phong cách nóng bỏng. Nói về Thu Minh tôi thấy chị là là một quả táo đỏ mọng và quyến rũ. Tôi trân trọng những nổ lực không ngừng của chị. Tôi nghĩ trong lòng nhiều người Thu Minh đã là diva rồi.

Linh Ly (email: [email=lynguyentl@yahoo.com]lynguyentl@yahoo.com[/email]): Tôi thấy những nhận xét thẳng thắn, thậm chí đến mức hơi "phũ phàng" như vậy là cần thiết nếu muốn tạo ra sự thay đổi. Tôi đã đọc "Người Trung Quốc xấu xí", phải nói rằng tôi cảm thấy nó như một cái tát thẳng vào mặt người Trung Quốc. Nhưng nếu không tát mạnh một cái như vậy, liệu người ta có chịu giật mình, suy nghĩ và hành động khác đi hay không? Vì vậy tôi ủng hộ cô Minh Hạnh.

Tôi cũng là một người trẻ tuổi và tôi tâm đắc với nhận định của nhà thiết kế Minh Hạnh rằng cần có một phông văn hoá, lòng tự tôn dân tộc và sự hiểu rõ về bản thân thì mới có thể tạo được một phong cách riêng, gợi cảm mà thanh lịch, hiện đại và độc đáo cho bản thân. Và giới trẻ hiện giờ gần như là thiếu tất cả những điều đó. Tôi đã thấy rất nhiều bạn trẻ tuổi xung quanh tôi chạy theo tất cả các mode bất kể có hợp với tính cách mình và văn hoá Việt Nam hay không. Tiêu chí quan trọng thường là "mốt", "lạ" và "đắt".

Chúng ta đúng là thiếu một nền tảng và sự hiểu biết, tôn trọng đúng mức đối với văn hoá, bản sắc của chúng ta. Nếu không có bản sắc riêng, chúng ta sẽ mãi mãi nhạt nhoà trên thế giới. Riêng về chuyện Thu Minh, tôi chưa bao giờ xem Thu Minh biểu diễn nên không thể đưa ra đánh giá được.

Hoàng Anh Thi (email: anhthi-h@fpt.vn): Tôi cũng đồng tình với một số ý kiến của chị Minh Hạnh về một số ca sĩ. Nhưng cực lực phản đối cách nói đầy ác cảm của chị Minh Hạnh khi chị nói về phong cách của Thu Minh (nếu đó đúng là ý kiến của chị). Tôi thấy cách nhận xét như thế không công bằng.

Tôi là phụ nữ 100%, lại không hề trẻ tuổi, nhưng tôi rất thích phong cách ăn mặc lẫn phong cách biểu diễn của Thu Minh. Cô ấy rất hấp dẫn, về mọi mặt. Và nhờ ăn mặc đẹp, cô ấy ngày càng đẹp lên. Dĩ nhiên tôi không bao giờ có thể học theo cách ăn mặc này, kể cả nếu tôi có thân hình đẹp đi chăng nữa. Nhưng tôi cho rằng không nên đánh giá trang phục của ca sĩ giống như một người bình thường. Ngược lại, tôi thấy cách ăn mặc của Mỹ Tâm chưa bao giờ đẹp, ngay cả bây giờ. Có lẽ vóc dáng cũng làm hạn chế hiệu quả trang phục của cô ấy.

Và tôi cũng xin khai nghề nghiệp của mình: tôi là giáo viên đại học, tôi cũng từng đi nước ngoài, nước mà chị Minh Hạnh khen hết lời về duyên, dễ thương ngay cả khi "điên". Tôi khai như vậy kẻo lại bị cho là kém tri thức và kém văn minh. Người của công chúng rất khó làm vừa lòng tất cả mọi người. Khi nói về họ, ta cũng chỉ có thể đại diện cho chính mình mà thôi. Chị Minh Hạnh dù là nhà thiết kế thì cũng chỉ là một cá nhân mà thôi, không đại diện cho ai cả.

Độc giả tên Uyên (email: [email=uyenun@yahoo.com.vn]uyenun@yahoo.com.vn[/email]): Cách ăn mặc phù hợp với hoàn cảnh và vóc dáng. Ví dụ mặc váy ngắn chỉ phù hợp khi bạn đi ô tô, váy ngắn mà đi xe máy thì khó xoay sở chưa kể là tai nạn giao thông tăng vọt. Như thế thôi, đủ hiểu ai có hiểu biết về cách ăn mặc của mình. Đó chính là văn hóa của bạn. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc của bạn thì có thể đánh giá trình độ văn hóa của bạn cỡ nào.

Tina Nguyễn ([email=babykolkool@yahoo.com]babykolkool@yahoo.com[/email]): Tôi hoàn toàn đồng ý với chị Minh Hạnh. Thật sự tôi cụng là một trong những người lựa chọn phong cách ăn mặc theo xu hướng sexy, nhưng sexy không thể hiểi theo kiểu hở là đẹp, hở nhiều mới là sexy. Sexy theo tôi là ăn mặc làm sao để có thể tôn vinh thêm cái đẹp mà mình có, giống như ông bà xưa vẫn hay nói "tốt khoe, xấu che" vậy. Tôi rất thích giọng hát của ca sĩ Thu Minh nhưng thú thật, xưa nay hễ mở TV mà có Thu Minh biểu diễn thì một là tôi nhắm mắt mà nghe, hoặc không là tôi quyết định chuyển ngay kênh khác.
Tôi có đọc qua nhĩưng ý kiến của các bạn độc giả, có nhiều bạn thật đã quá lời đối với những nhận xét củ chị Minh Hạnh. Chúng ta, những con người hiện đại, sống trong một thế giới hiện đại, có tri thức, nhận thức đầy đủ. Chúng ta có quyền nhận xét một ai đó theo chính kiến của mình. Bản thân các bạn, khi không thích chính kiến của người khác nên dùng chính kiến của mình để trình bày, thuyết phục, chứ không phải theo kiểu "bà" này "già" quá không thể hiểu hết được những gì giới trẻ cho là đẹp.
Có thể các bạn bức xúc khi chị Minh Hạnh nói thẳng quá, nói thật quá. Nhưng liệu bao giờ chúng ta, những con người Việt Nam mới có thể chấp nhận "thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng" đây? Các bạn nói chị Minh Hạnh làm các bạn thất vọng khi đã lên mặt báo xúc phạm một người nhưng bản thân các bạn, liệu các bạn có thấy mình cũng đang làm một việc tương tự đó không? Chuyện ăn mặc đúng là chẳng bao giờ có thể qui ra đâu là đẹp trong mắt người này, đâu là xấu trong mắt người kia, giống như làm dâu trăm họ vậy. Nhưng hãy ăn mặc cho đúng thuần phong mỹ tục, hãy đẹp theo cách "cá tính" chứ đừng cố gắng "khác người".

...
Mời bạn đọc tiếp tục gửi ý kiến trao đổi về bài viết và chủ đề "Cái đẹp"...
Bùi Dũng - Điệp Giang (thực hiện)



[/align]http://vietimes.com.vn/vn/vanhoa/1498/index.viet
Đăng nhập để trả lời
0