Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Chân lý cuộc đời

6 trả lời, 653 lượt xem — Trang 1 / 1
NGỰA ĐỰC VÀ NGỰA CÁI
 
     Ngựa cái ngày đêm không làm lụng gì hết và chỉ tha thẩn trên cánh đồng, còn ngựa đực đêm đêm mới được thả đi ăn, ban ngày phải cày đất. Thấy vậy ngựa cái mới bảo ngựa đực:
 
- Anh việc gì phải kéo cày? Nếu tôi là anh thì tôi không chịu. Chủ mà lấy roi quật tôi, tôi sẽ tung vó đá lại.
 
      Ngày hôm sau ngựa đực bèn làm theo lời ngựa cái. Bác nông dân thấy ngựa đực trở nên ương bướng, bèn đóng ngựa cái vào vai cày.
Đăng nhập để trả lời
0
                  CÁO VÀ SẾU
     Cáo mời Sếu đến ăn bữa trưa và bày đĩa canh ra. Với cái mỏ dài của mình Sếu chẳng ăn được chút gì, thế là Cáo một mình chén sạch.
     
     Sang ngày hôm sau Sếu mời Cáo đến chơi và dọn bữa ăn trong một cái bình cổ dài. Cáo không sao thò được mõm vào bình, còn Sếu vươn cái cổ dài thò mỏ vào bình và một mình ăn no.
Đăng nhập để trả lời
0
                  KHỈ CON

    Khỉ mẹ ấy có hai khỉ con. Một con được khỉ mẹ yêu quý, còn con kia bị ghét bỏ. Bữa nọ người ta rượt đuổi khỉ mẹ. Khỉ mẹ chộp lấy đứa con yêu quý và bỏ chạy cùng với nó, để lại đứa con bị ghét bỏ. Đứa con bị ghét bỏ lẩn vào giữa lòng rừng rậm, người ta không thấy nó, bỏ qua. Còn khỉ mẹ nhảy lên cây, luống cuống thế nào lại va đầu đứa con yêu quý vào cành cây, thế là làm cho nó chết. Khi người thợ săn bỏ đi, khỉ mẹ đi tìm đứa con bị ghét bỏ, nhưng không thấy nó đâu, thế là khỉ mẹ còn lại một mình.
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẠI BÀNG, QUẠ VÀ NGƯỜI CHĂN CỪU
 
     Bầy cừu tha thẩn ăn trên đồng. Một con đại bàng từ đâu bay tới lao xuống quặp một chú cừu mang đi. Quạ nhìn thấy cũng đâm thèm thịt. Nó tự bảo:
 
- Chẳng có gì đặc biệt cả. Mình cũng làm như vậy mà còn hay hơn nữa kìa. Đại bàng là đứa ngu, nó chộp con cừu non bé tí, chứ là mình, mình chọn con cừu đực béo núc kia kìa.
 
     Quạ cắm móng vuốt vào đám lông cừu đực, muốn cuỗm cừu đi nhưng cuỗm sao nổi. Mà cũng không có cách nào gỡ được móng vuốt ra khỏi đám lông cừu. Người chăn cừu đến gỡ chân qua khỏi đám lông cừu, đánh chết quạ rồi ném đi.
Đăng nhập để trả lời
0
HAI CHÚ GÀ TRỐNG VÀ ĐẠI BÀNG
 
   Hai chú gà trống chọi nhau trên đống phân. Một chú sức lực khỏe hơn, đánh bại chú kia và đuổi nó đi khỏi đống phân. Cả lũ gà mái ào đến vây quanh gà trống, khen ngợi nó. Gà trống muốn được gà ở sân nhà khác biết về sức lực và vinh quang của nó. Anh chàng bay lên nóc căn nhà chứa đồ, vỗ cánh và lớn tiếng:
 
- Tất cả bọn các người hãy trông ta đây, ta đã đánh bại một gà trống khác! Trên thế gian này không có một gà trống nào có sức lực như ta.
 
     Anh chàng chưa kịp hát hết bài, một gã đại bàng đã bay đến đánh gục, quặp vào móng và mang về tổ.
Đăng nhập để trả lời
0
         GÀ RỪNG VÀ CÁO
 
    Gà rừng đậu trên cây. Cáo đi tới gần và nói:
 
- Chào anh bạn gà rừng bé bỏng của tôi! Vừa nghe thấy tiếng gáy lảnh lót của bạn, tôi liền tìm tới thăm bạn ngay.
 
- Cảm ơn lời lẽ chân tình của chị. - Gà rừng trả lời
     
Cáo giả bộ không nghe thấy, nó nói tiếp:
 
- Anh bạn nói gì thế? Tôi không nghe thấy gì. Anh bạn gà rừng bé bỏng của tôi, giá bạn xuống bãi cỏ này mà dạo chơi, chuyện trò với tôi, chứ ở trên cây tôi chẳng nghe rõ.
    
Gà rừng bảo:
 
- Tôi sợ xuống bãi cỏ. Họ nhà chim muông chúng tôi đi dưới mặt đất nguy hiểm lắm.
 
- Hay bạn sợ tôi? - Cáo hỏi.
 
- Không phải sợ chị, mà tôi sợ là sợ các con thú khác, - gà rừng trả lời - Trên đời có đủ loại thú khác nhau.
 
- Không, anh bạn gà rừng bé bỏng của tôi, vừa có lệnh ban bố rằng trên khắp mặt đất này hòa bình rồi.
 
- Thế thì tốt - gà rừng nói - chứ không thì thấy bầy chó đang chạy kia, cứ theo lệ cũ thì chị hẳn đã phải chuồn cho mau rồi, còn bây giờ thì chị  chẳng lo sợ gì nữa.
    
Cáo nghe nói đến chó, vểnh tai lên và đã toan bỏ chạy.
 
- Chị định đi đâu thế? - gà rừng nói - bây giờ lệnh đã ban bố rồi kia mà, chó sẽ không động đến chị.
 
- Nhưng ai mà biết được! - cáo nói - Có thể bọn họ chưa nghe gì về lệnh ấy.
 
Và nó ù té chạy.
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
2. Hỷ túc thiểu dục: Hỷ túc là vui vẽ hoan hỷ biết đủ với những điều vật chất nhu dụng đã có được, không chê xấu, khen tốt. Biết đủ là biết vừa đủ đối với vật đã có, ít muốn là không ham muốn nhiều đối với những nhu dụng chưa có. Người tu theo Phật, lấy sự giải thoát làm gốc, để tâm được tự tại với cảnh giới cao siêu, thì đối với những vật dụng tầm thường thiển cận bên ngoài, không nên bận tâm câu nệ tham đắm. Ðó mới chính là thiểu dục hỷ túc. Nếu giả sử cứ bận tâm tham đắm những sự vật tầm thường thiển cận bên ngoài, thì tâm sẽ nổi lên những ý gian tà tạp loạn, thân sẽ ưa giao du với bạn ác, chắn chắn sẽ trở ngại lớn cho sự tu hành.
Đăng nhập để trả lời
0