Nữ sinh Ðồng Khánh
Nữ sinh Ðồng Khánh ngày xưa
Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò
Nữ sinh Ðồng Khánh qua đò
Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi
Nữ sinh Ðồng Khánh dạo chơi
Phấn thông vàng rải ngát trời Thiên An
Trống trường Ðồng Khánh vừa tan
Trên đường Lê Lợi từng đàn bướm bay
Nữ sinh Ðồng Khánh thơ ngây mỉm cười
Bóng ai khuất nẻo phố rồi
Vô tư đâu biết có người nhìn theo
Âm thầm một cánh phượng gieo
Nữ sinh Ðồng Khánh trong chiều nhặt hoa
Bâng khuâng ngắm áng mây qua
Cảm thương một cánh chim xa lẻ đàn
Mùa thu thả chiếc lá vàng
Nữ sinh Ðồng Khánh mơ màng lắng nghe
Một mình với mảnh trăng khoe
Nhạc buồn chạm mái tóc thề chấm vai
Nữ sinh Ðồng Khánh nhớ ai
Mi cong khẽ chớp mắt nai thẫn thờ...
Ðâu còn là chuyện ngày xưa
Nữ sinh Ðồng Khánh bây chừ là em.
Mai Văn Hoan
