<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-13 12:31:13obanhmi>
Tuổi học trò là tuổi ngây thơ hồn nhiên, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới phải nhờ cơm cha áo mẹ( nhưng trong số đó ta không kể những mãnh đời bất hạnh không cha, không mẹ phải sống nhờ vào ngưòi thân). Tình cảm học trò ngây thơ và trong sáng.Ai trong chúng ta cũng đã từng đi qua tuổi học trò để bước vào cuộc sống bon chen tự lập, để hướng tới một tương lai trong sáng. Và ai trong chúng ta cũng từng có những kỷ niệm thật đẹp ở lứa tuổi hồn nhiên này.Kỷ niệm mà bây giờ lớn lên trưởng thành mỗi khi nhìn lại nó ta mới cảm thấy nó ngây ngơ đến dường nào và đôi lúc cảm thấy thật buồn cười....Tuổi học trò là quảng đời đáng quý và đáng nhớ nhất trong cuộc đời chúng ta,ở lứa tuổi này ta đôi khi ta phân biệt được giữa tình yêu và tình bạn, đôi lúc xãy ra những mãnh tình thật ngây thơ và vụn dại, và dẫn đến những cảnh rất thương tâm, và đau xót.....Cách đây vài ngày tôi đọc được một ký sự trên báo Tuổi Trẻ ngày 11/05/07 về lứa tuổi học trò. Bài ký sự nói về câu chuyện rất thương tâm, tôi xin được trích 1 đoạn ở bài KS này : " Dù chỉ mới học lớp 9 nhưng T và U đã thương nhau mấy năm...Bố mẹ T mất từ khi cậu lên 6 tuổi, T được dì mang về nuôi. Mồ côi từ nhỏ và thiếu thốn tình cảm của cha mẹ, bao nhiêu tình cảm đầu đời T đều dành cho U và T đã không chịu nổi cú sốc khi thấy U nói lời chia tay. Phẫn nộ, ghen tuông, sự mất mát tình cảm quá to lớn khiến T lao vào ma tuý để tìm lối thoát...Rồi ngày địnhmệnh đến với T. T nhìn thấy U đi cùng với B trên con đường nhỏ và T đã không chờ cho B giải thích và cũng không nghe U nói, ngay lập tức cầm ghế nhựa phan vào mặt B làm B bị thương. B sợ quá bỏ chạy nhưng T vẫn chưa hả cơn giận, rượt theo. Cuộc đuổi đánh diễn ra tới 3 lần trong ngày, có cả lần T cùng bạn dí theo B bằng xe máy. Vì thế B thủ sẵn một con dao để phòng thân...B đâm T trong lúc bị dồn đánh lần thứ ba trong ngày, tinh thần bị kích động mạnh và mất bình tĩnh. Những nhát dao oan nghiệt đã cướp đi mạng sống của T và cướp cả những năm tháng học trò tươi đẹp của cậu học trò chỉ học lớp 9...". Thế đấy các bạn ạ, và B phải sống ở trại cải tạo 3 năm 6 tháng trong cái tuổi hồn nhiên của học trò. Đó là câu chuyện rất thương tâm, gây nên cảm giác xót xa, đau đớn cho người nghe và người đọc khi B hỏi " Cháu có thể tiếp tục đi học được không?". Vì thế, tình cảm ở lứa tuổi học trò thật hồn nhiên, thật trong sáng và ta nên gìn giữ sự trong sáng đó sống mãi với thời gian và đừng để xãy ra điều đáng tiếc đến cuộc đời mình.....các bạn ạ.
[sm=MexicanWave.gif][sm=MexicanWave.gif]
[sm=MexicanWave.gif][sm=MexicanWave.gif]