Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Failure to Atone.( Không thể chuộc lỗi)

10 trả lời, 512 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-02 22:49:01silverbullet>
Failure to Atone:
The True Story of a Jungle Surgeon in Vietnam
By Allen Hassan, MD, JD, DVM
As told to David Drum

Failure to Atone: The True Story of a Jungle Surgeon in Vietnam is Dr. Allen Hassan’s unforgettable memoir of his two tours as a civilian doctor in Vietnam. Failure to Atone is a factual account of the heroism, the horror, the lies and the unspeakable atrocities one volunteer physician witnessed on the front lines of a no-holds-barred war. Also containing the recollections of other Volunteer Physicians for Vietnam, Failure to Atone is the first in-depth account of a group of American doctors who volunteered to save civilian lives during a long, difficult war.

As a surgeon working day and night to treat the wounded civilians of South Vietnam, assisted only by a small crew of Navy corpsmen and Vietnamese nurses, Dr. Allen Hassan battled government intimidation, tropical diseases, enemy shelling, insects, dust, primitive sanitary conditions and all varieties of war wounds as he fought to treat an endless stream of patients wounded by the war. The atrocities and brutality he witnessed in Vietnam left him with memories he cannot forget.

"Spread out before me are the writhing, dying forms of approximately 40 very young Vietnamese children. Many are infants, the oldest perhaps five years of age," Dr. Hassan writes of one unforgettable day in Quang Tri Provincial Hospital. "The children all wear plastic medical armbands. They are struggling to stay alive. Many of the children try to move their arms and legs, but blood spurts from small, round wounds in their heads. Each beautiful little boy or girl has an untreated head wound. They have all been shot through the head. I quickly realize that these young children were probably lined up and shot, execution-style."

Even for a tough former Marine sergeant like Dr. Allen Hassan, the experience of performing emergency surgeries day and night in the glare of a horrible, seemingly endless war is a life-changing experience. Failure to Atone is the story of a heroic doctor’s tribulations, his triumphs, and his transformation in the horror and tragedy of war.

http://www.allenhassan.com/

“… Sau 30 năm, tôi vẫn còn nằm mơ thấy mình đang nâng cánh tay rũ rượi của một cháu bé bị bắn một phát đạn ngay vào đầu, đang đọc dòng chữ rõ nét trên dải băng tay “Thủy quân lục chiến Mỹ thẩm vấn”. Tôi không thể lay chuyển ký ức về một hội trường bệnh viện vấy đầy máu, về những điều kinh hoàng và về những cú sốc từ tất cả những gì mình đã chứng kiến” - Allen Hassan, bác sĩ tình nguyện người Mỹ trong chiến tranh VN, viết như vậy trong cuốn hồi ký Không thể chuộc lỗi (Failure to atone, bản tiếng Việt do NXB Trẻ và First News xuất bản tháng 4-2007).
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=197651&ChannelID=89

**********

Hết ý!!! Đúng là Mỹ "ngu" và VN muốn tuyên truyền nhưng lại "soạn tuồng" quá dở (đầy sơ hở).

1) Ngay  cái đoạn "nhấn mạnh" (hi-line)  để  giới thiệu cuốn sách mà cũng sơ hở rồi.
a) Nếu là "execution -style" (giết theo kiểu hành quyết - giết bỏ -) thì ở  đó mà Mỹ nó chở  máy bay đem về trạm cứu thương để cứu =&gt;  Rất là vô lý... Và một là cái ông Hassan này "ngu"  thiệt;  hai là ông Hassan này cố ý  xem thường thông minh của độc giả.
b) Còn cái vụ "dải băng tay “Thủy quân lục chiến Mỹ thẩm vấn”... " thì  mới thiệt là mắc cười (đúng là hề và bồi bút) [8D][:D].  Vì dù là con nít, mà lỡ có "làm bậy" thì nó cũng biết giấu cái tên của nó, chứ ở đó mà nói đến dân chuyên nghiệp như: "Thủy quân lục chiên Mỹ", hay cảnh sát, mật thám ...  v.v... thẩm vấn xong , bắn, mang cho cái "tag" và chở về nhà thương cưú...  Đúng là "sắp tuồng" dở !!![X(]

2)  Và mới vào trang 1 thôi là đã có mâu thuẫn rồi...
"…Tôi đến phục vụ ở Quảng Trị khi mới 32 tuổi, là một bác sĩ còn khá trẻ và chưa có nhiều kinh nghiệm, tuy đã được đào tạo về y khoa tổng quát, nhi khoa và thú y …"
“… Một trong những ca phẫu thuật đầu tiên của tôi ở Quảng Trị là mổ cho một người đàn ông Việt Nam 44 tuổi bị thương nằm ngoài đồng ruộng suốt cả bốn ngày …”
Các bạn có chút " hiểu biết" về y khoa của Mỹ  phân tích xem nhé ... Có "hợp lý" và "tin" được không? Chứ tui thì thấy mí con ruồi nó bay "vo vo" chung quanh thằng cha bác sĩ này.

Rảnh sẽ  bàn tiếp ... First impression ... "3 xu hông mua"! 
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
Còn các nạn nhân Mỹ và VN chịu tác hại của Dioxin thì ko có gì để nghi ngờ nhỉ. Đến Bệnh viện Sản Từ Dũ xem các thai nhi dị dạng, ko có sự sống, ko thể làm người để xem có tấn tuồng nào ở đó ko. Máu VN đó, thịt VN đó, nếu ko là người VN hoặc ko phải là con người có nhân tính thì chẳng lấy gì làm lạ khi các người cười vào những đau thương như vậy.
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-01 19:07:16silverbullet>
Trích đoạn: hoahuongduong09j

Còn các nạn nhân Mỹ và VN chịu tác hại của Dioxin thì ko có gì để nghi ngờ nhỉ. Đến Bệnh viện Sản Từ Dũ xem các thai nhi dị dạng, ko có sự sống, ko thể làm người để xem có tấn tuồng nào ở đó ko. Máu VN đó, thịt VN đó, nếu ko là người VN hoặc ko phải là con người có nhân tính thì chẳng lấy gì làm lạ khi các người cười vào những đau thương như vậy.


Nói thiệt với bạn, SB  không thích chủ nghĩa cộng sản  nhưng cũng chẳng có ưa chi Mỹ (đường lối và chính sách của Mỹ - ghét và hận nữa là khác) và mong muốn cho VN thắng kiện để được bồi thường dù đúng dù sai.

Những cái mà SB "phê bình" là vì SB  thấy nó quá xá "dỏm".  Nếu SB có thể nhìn thấy những điểm "dỏm" thì  bạn nghĩ là công chúng Mỹ "ngu" sao mà hông thấy? Và như vậy, phía VN làm sao mà lôi kéo được dư luận của công chúng Mỹ ủng hộ để làm "áp lực" với chính phủ Mỹ?

Bây giời là thế kỷ 21,  tuyên truyền kiểu như thời 196X -197X  không có "work" mà có thể còn phản tác dụng nữa.  Chúng ta đang sống trong thế kỷ 21 (information age). Hông tin  nhận xét của tôi (quyền của bạn) thì bạn cứ chờ mà xem.

"Lời thật thì thường khó nghe" nhưng "thuốc đắng đả tật"

Cuối cùng, giọng điệu hằn học và kẻ cả của bạn chẳng có thuyết phục được ai và cũng chẳng làm cho ai "sợ" rồi "nghe" theo bạn đâu.

Regards,
SB
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
Hàm hồ quá, đúng là thuốc đắng dã tật. Hoa hướng dương đã cho "đồng chí" một liều thuốc đắng rùi đó/[:D][:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-01 22:21:44silverbullet>
Trích đoạn: broom

3 xu hông mua ?
tui cũng vậy.
nhưng lí do của tui khác của bạn. hình như bạn cho rằng, cuốn sách này "có-mòi-ko-chân-thật".
uhm. tui cũng nghĩ vậy. nhưng cái chính mà tui ko thích ở đây, đó là, ông này là người Mĩ mà lại hành động y như thể là người ko có quốc tịch.
ko phải tui ko ghi nhận tấm lòng của ông bác sĩ, nhưng [&gt;:],tui ko thích người ta ca ngợi dân tộc mình một cách muộn màng như vậy. nhất là khi đó lại là người Mĩ.
đã ác thì ác cho trót đi. "không thể chuộc lỗi" - điều đó là đương nhiên rồi.
chỉ cái nhan đề là có giá trị. còn lại, cả một cuốn sách, là tốn thời gian để viết và để đọc.[&gt;:].


Chào Broom

1) Nếu ông Hassan, đặt ông vào cương vị của "công dân thế giới" (citizen of the world) để làm việc ích lợi chung cho nhân loại, hay nói lên, sự thật, lẽ công bằng... cho người yếu thế... thì mọi người (kể cả dân chúng Mỹ) có thể hiểu, thông cảm và chấp nhận được và nước Mỹ ( hay bất cứ quốc gia nào) cũng nên hãnh diện vì có những công dân như vậy.
Nhưng... khi ông ta làm như vậy... chỉ cho lợi ích cá nhân... và nhất là việc của ông ta nói không đúng với "sự thật"... thì thiệt đáng khinh bĩ ...  Và SB ngửi thấy "hũ mắm thối" ở đây.

Ông ta đóng góp 25K US cho quỷ "Không thể chuộc lỗi"... Nhưng không biết phía VN  đã trả bao nhiều tiền để mua bản quyền cuốn sách đó? Và những "secret deal" với Hassan.  VN or Dr. Hassan, who got the better deal here? This is the real question in this case.

2) SB nghĩ, chúng ta nên  học "forget & forgive" chút [:)]... Nhất là khi người làm sai biết lỗi của họ và thực tâm hối hận...   Sẽ dễ sống hơn. [8D]

Vài hàng trao đổi suy tư.
Chúc Broom mọi việc vui vẻ.
SB
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
Sao lại phải căng thẳng với nhau thế. Có một sự thật không thể chối cãi là cuốn sách đã được xuất bản và có một công ty tại Việt Nam đả mua bản quyền. Tất nhiên khi một tác phẩm ra đời nó sẽ nhận được nhiều lời bình phẩm từ phía độc giả: khen có , chê có....nhưng giá trị của cuốn sách ở chỗ được đại đa số dân chúng tán thưởng, đánh giá cao. Ý kiến của mỗi chúng ta cũng chỉ là thiểu số, trong đại đa số.
Một sự thật nữa là cuộc chiến tranh xâm lược của Đế Quốc Mỹ đối với Việt nam là cuộc chiến tranh phi nghĩa. Những tội ác mà Đế Quốc Mỹ và bè lũ tay sai gây ra cho dân tộc Việt Nam  quả thật là "Không thể chuộc lỗi".

CN

Tác giả cuốn "Không thể chuộc lỗi":

"Xin được chân thành xin lỗi"

(Lao Động Cuối tuần số 16 Ngày 29/04/2007 Cập nhật: 7:19 AM, 29/04/2007)





Bác sĩ Allen Hassan thời ở Quảng Trị, VN 1968. Ảnh: T.L (LĐCT) -

Bác sĩ Allen Hassan trở lại VN trong đợt ra mắt cuốn sách "Không thể chuộc lỗi" của ông vào dịp 30.4 này với một tâm thế mới. Nếu như trước đây, trong mơ, lúc nào ông cũng bật khóc đau đớn vì thấy lại hình ảnh 40 đứa trẻ ở Quảng Trị bị lính Mỹ bắn vào đầu và hấp hối trong bệnh viện tỉnh, thì giờ đây, khi đã nói lên những sự thật tưởng chừng bị chôn vùi trong cuộc chiến, lương tâm ông bắt đầu thanh thản.
Xúc động hơn, ông đang phải chiến đấu từng ngày với căn bệnh ung thư - do nhiễm chất độc da cam trong thời kỳ chiến tranh ở VN. Mặc dù phải dưỡng sức trong thời gian xạ trị, ông vẫn dành thời gian bay sang VN, kêu gọi lập quỹ  giúp đỡ nạn nhân chiến tranh và những trẻ em VN bị nhiễm chất độc da cam.

Cuộc đời của Allen Hassan - khi mang một cái tên của người Hồi giáo - đã hết sức thăng trầm, nhưng ông rất tự hào: "Chính những trải nghiệm ở VN đã biến tôi thành một người yêu chuộng hoà bình. Số tôi thật may mắn khi được cải đổi từ một sát thủ, một lính thuỷ quân lục chiến trẻ, thành một người theo chủ nghĩa nhân văn, một bác sĩ cứu mạng người".

Tác giả-tiến sĩ Allen Hassan  là bác sĩ phẫu thuật người Mỹ,  nguyên là lính thuỷ quân lục chiến của quân đội Mỹ, từng  qua VN làm bác sĩ tình nguyện để chữa trị cho những nạn nhân chiến tranh. 

 

Cuốn sách "Không thể chuộc lỗi" của Allen
Hassan.
 Mục đích của ông khi viết cuốn sách này là "muốn những người lính đã từng tham chiến tại VN  và chính quyền Mỹ thực sự  hiểu rõ những gì mà nước Mỹ  đã gây ra cho người dân  VN lớn hơn rất nhiều những gì mà  người Mỹ từng nghĩ.  Khi đọc xong cuốn sách này,  mọi người sẽ hiểu  bây giờ  dù làm bất cứ việc gì,  nước Mỹ cũng không  thể chuộc lại tội lỗi  của mình đối với người dân VN".

Chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn tiến sĩ Allen Hassan ngày 23.4 tại văn phòng của Công ty Trí Việt - đơn vị mua bản quyền cuốn sách này.

Thưa ông, nếu trước đây, nhắm mắt lại, ông thường bị ám ảnh trước cái chết của 40 đứa trẻ, thì đến bây giờ, khi đã viết  tất cả hồi ức khủng khiếp nhất thành sách, đến VN lần này, ông nhìn thấy điều gì?

- Lần này thì tôi đã có thể ngủ yên khi đã nói ra được sự thật về cuộc chiến của người Mỹ ở VN.  Trước đây, năm 1968, khi lần đầu tiên chứng kiến cảnh người ta khiêng từng đợt những đứa bé bị bắn vào đầu, trên tay có dải băng "Thủy quân lục chiến Mỹ thẩm vấn", tôi không thể tin được! Người Mỹ giết trẻ con vô tội?  Khi hiểu ra sự thật đó, toàn thân tôi rúng động, chỉ muốn phát điên. Khi cháu bé cuối cùng lặng lẽ lìa đời, tôi tự nghĩ là không thể nào chuộc  hết tội lỗi cho hành động vô nhân đạo này.

Khi trở về nước, tôi nghĩ, nhiệm vụ của mình là  mỗi ngày phải kể lại sự thật nhìn thấy ở VN. Tất cả những chuyện đó khi đã được tải hết  trong cuốn sách, những hồi ức đã không còn khiến tôi phải thét lên, đã không còn là gánh nặng trong tim tôi. Nhắm mắt lại, tôi có thể hình dung về VN hôm nay - hình ảnh đường phố  tấp nập, những gương mặt thân thiện, những con người  làm việc chăm chỉ, những nụ cười...

Người ta vẫn hay nói đến chuyện khép lại quá khứ,  hướng đến tương lai. Nhưng vì sao ông vẫn khẳng định bằng tiêu đề cuốn sách "Không thể chuộc lỗi"?

- Người Mỹ nổi tiếng về sự khéo léo, hào phóng, vị tha. Điều này được thể hiện sau Thế chiến thứ 2, khi kế hoạch Marshall đã giúp tái thiết Châu Âu và Nhật Bản. Sự hỗ trợ của người Mỹ đã tạo cơ hội cho những quốc gia bại trận này vươn lên thành những gã khổng lồ thương mại, tái thiết  lại đất nước từ đống tro tàn chiến tranh. Và đất nước VN xứng đáng được như thế. Nhưng mãi cho đến nay, đã có mấy ai từ Mỹ trở lại VN để giúp xây dựng lại trường học, bệnh viện, đường sá?

Thật đáng ngạc nhiên là những người này chính là một số cựu chiến binh Mỹ. Họ trở lại VN không có được nguồn lực của môt chính phủ toàn vẹn, nhưng họ có trái tim,  giống như tôi đã trở lại đây vì  yêu mến VN. Chưa có  một đất nước nào trên thế giới bị  rải chất độc hóa học, chất độc da cam nhiều như VN. Vậy mà cho đến bây giờ, nước Mỹ vẫn chưa xin lỗi  VN vì những tội ác chiến tranh của mình. Cho phép tôi  được nói lại lần nữa,  với những người VN thân thiết của tôi: "Tôi xin được chân thành xin lỗi!". 
Minh Thi thực hiện
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-06 03:34:14silverbullet>

Bác sĩ Allen Hassan- tác giả cuốn “Không thể chuộc lỗi”:
Bất ngờ gặp lại người phiên dịch Việt Nam

TP - Failure to Atone - Không thể chuộc lỗi, cuốn sách tiết lộ nhiều sự thật khủng khiếp trong cuộc chiến tranh Việt Nam mà bác sĩ tình nguyện người Mỹ Hassan tận mắt chứng kiến vừa được Cty First News mua bản quyền, phát hành đúng dịp 30/4.


(Tại cuộc gặp mặt và ra mắt cuốn “Không thể chuộc lỗi” (người bắt tay Hassan là nhà văn Tạ Nghi Lễ tức Nguyễn)

Nhân dịp này, Quỹ Không thể chuộc lỗi dành cho nạn nhân chiến tranh Việt Nam được thành lập do Trung tướng Nguyễn Việt Thành làm Chủ tịch danh dự. Cty First News ủng hộ 50 triệu đồng từ tiền bán sách, còn Hassan đóng góp 25.000 USD.
Ngày 3/5/1968, bác sĩ  Allen Hassan 32 tuổi rời San Francisco để tới Hồng Công và từ đây cùng đoàn bác sĩ tình nguyện của Hiệp hội y học Mỹ bay thẳng tới Sài Gòn.
Từng là lính thủy quân lục chiến dẻo dai, nhưng khi tình nguyện tham gia chương trình này, Hassan không nhận thức được rằng công việc ngắn hạn ở Việt Nam như thế lại trở thành một giai đoạn quan trọng trong cuộc đời mình.
Cuốn sách của ông đề cập 2 câu chuyện chưa từng được tiết lộ: Một ngày cuối tháng 5/1968, chiếc trực thăng hạ cánh xuống bệnh viện tỉnh Quảng Trị với những chiếc cáng chất đầy trẻ em. Khoảng 40 đứa trẻ ở tình trạng bị bắn vào đầu theo kiểu hành quyết tập thể và dù ông đã gắng hết sức chạy chữa, tất cả đã chết.
Và một sự thật nữa: Ít nhất 200 lính Mỹ bị thương ở Đông Hà đã không được trở về Mỹ chữa trị kịp thời chỉ bởi người ta muốn che giấu tấn thảm kịch.
Năm 1998 trong chuyến tìm về bệnh viện cũ ở Quảng Trị, ông có đi kiếm Nguyễn - người thông dịch viên 17 tuổi của mình ngày ấy, nhưng không thành. Ông nghĩ Nguyễn không còn nữa?
Đúng là tôi đã hỏi tin tức về thông dịch viên Nguyễn nhưng chẳng có chút manh mối nào. Cũng có thể cậu ấy không còn nữa, chiến tranh mà, nhưng tôi vẫn muốn tiếp tục tìm Nguyễn.
Sau chuyến tới Việt Nam lần này, hành trình tiếp theo của ông sẽ là gì?
Tôi đang viết một cuốn sách có nhan đề Invisible Woman cũng nói về tội ác chiến tranh và đấu tranh cho công cuộc bồi thường sau chiến tranh. Rời Việt Nam lần này tôi sẽ đến Iraq dù biết nơi đó đang rất nguy hiểm để tìm kiếm thêm tư liệu. Sau đó tôi sẽ về với gia đình mình, tôi có 2 đứa con nuôi…
Tất nhiên, tôi sẽ tiếp tục nói chuyện với các nghị sĩ Mỹ, viết thư cho các nhân vật quan trọng. Hy vọng với sự ủng hộ của Trung tướng Nguyễn Việt Thành - Chủ tịch danh dự Quỹ Không thể chuộc lỗi, tiếng nói của chúng tôi sẽ được chú ý hơn.
Tôi có nhiều bệnh nhân là cựu thủy quân lục chiến, nhìn chung họ đều có tâm trạng mình đã phạm tội trong chiến tranh Việt Nam. Tôi bảo họ rằng nếu chúng ta không nói ra sự thật thì chúng ta chỉ là những kẻ hèn nhát.
Những sự thật tôi viết ra trong cuốn sách này không phải là hùa theo mà là đi tiên phong nên tôi không có gì phải sợ hãi. Tôi nghĩ chuyến này trở về cũng chẳng ai dám chất vấn tôi đâu, nếu có tôi cũng không hề sợ hãi hay cúi đầu.
Sự xuất hiện bất ngờ của Nguyễn
Chủ nhật, ngày 22/4/2007, nhà văn Tạ Nghi Lễ tình cờ đọc được thông tin về bác sĩ Hassan trở lại Việt Nam trên báo, ông gọi điện đến Cty First News và nhận được lời mời: 9 giờ sáng 24/4 có mặt tại khách sạn Majestic sẽ gặp bác sĩ Hassan.
Sáng 24/4, nhà văn Tạ Nghi Lễ đến sớm, vừa nhìn thấy Hassan, ông nhận ra ngay đây chính là bác sĩ tình nguyện người Mỹ mà mình từng giúp thông dịch vào năm 1968 ở bệnh viện Quảng Trị.
39 năm trôi qua, nhìn thấy Tạ Nghi Lễ bác sĩ Hassan cũng nhận ra ngay: “Quá bất ngờ và xúc động được gặp lại Nguyễn. Làm sao tôi quên được nụ cười và vẻ mặt tươi vui thường trực của cậu ấy".
Ông nhớ lại: "Lúc đó, Nguyễn luôn có mặt bên tôi để thông dịch. Có lần Nguyễn bị sốt, tôi tưởng anh bị bệnh thận nên cho thuốc uống, nhưng anh không khỏi. Anh biến mất vài ngày rồi trở lại rất khỏe mạnh, anh nói: Tôi đi kiếm bác sĩ đông y, tôi bị bệnh sốt rét. Xin bác sĩ tây y thứ lỗi cho tôi. Nay biết Nguyễn cũng là nhà văn, có thể tới đây chúng tôi  viết chung một cuốn sách chăng?”.
Vì sao bác sĩ Hassan gọi anh là Nguyễn trong khi anh mang họ Tạ? Vụ thảm sát 40 trẻ em mà bác sĩ Hassan đề cập trong sách anh có được chứng kiến không?
Nhà văn Tạ Nghi Lễ: Khi ấy thường thì người Việt nào ông ấy cũng gọi là Nguyễn. Tôi không hề biết là năm 1998 rồi 2002 ông có quay lại Quảng Trị tìm mình, cuộc sống vốn biến thiên mà. Sau khi bác sĩ Hassan về nước, cũng năm 1968 đó thì tôi vào ĐH Huế theo ngành Luật và Văn khoa. Rất tiếc vụ  40 trẻ em đưa tới bệnh viện hôm đó tôi lại không có mặt.
Gặp lại bác sĩ Hassan rồi, anh có dự định gì cùng ông ấy?
Tôi sẽ mời ông trở lại Quảng Trị thăm nơi xưa kia là bệnh viện cũ, gặp lại những y tá từng phục vụ ở đó. Cái nhà ông ấy ở trước kia gần trường cấp 3 Nguyễn Hoàng, nay là trường THPT Quảng Trị (thị xã Quảng Trị).

Kiều Bích Hương
http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=82387&ChannelID=7

******************************

Tạ Nghi Lễ
... Rất tiếc vụ  40 trẻ em đưa tới bệnh viện hôm đó tôi lại không có mặt.

 
silverbullet
Hết ý!!! Đúng là Mỹ "ngu" và VN muốn tuyên truyền nhưng lại "soạn tuồng" quá dở (đầy sơ hở).

1) Ngay  cái đoạn "nhấn mạnh" (hi-line)  để  giới thiệu cuốn sách mà cũng sơ hở rồi.
a) Nếu là "execution -style" (giết theo kiểu hành quyết - giết bỏ -) thì ở  đó mà Mỹ nó chở  máy bay đem về trạm cứu thương để cứu =&gt;  Rất là vô lý... Và một là cái ông Hassan này "ngu"  thiệt;  hai là ông Hassan này cố ý  xem thường thông minh của độc giả.
b) Còn cái vụ "dải băng tay “Thủy quân lục chiến Mỹ thẩm vấn”... " thì  mới thiệt là mắc cười (đúng là hề và bồi bút) [8D][:D].  Vì dù là con nít, mà lỡ có "làm bậy" thì nó cũng biết giấu cái tên của nó, chứ ở đó mà nói đến dân chuyên nghiệp như: "Thủy quân lục chiên Mỹ", hay cảnh sát, mật thám ...  v.v... thẩm vấn xong , bắn, mang cho cái "tag" và chở về nhà thương cưú...  Đúng là "sắp tuồng" dở !!![X(]...


Broom
...




[/align]tui ko có cảm giác tôn trọng những gì ông này đang làm. cũng như mọi người ko có cảm giác tôn trọng những gì tui đang ngồi gõ.
mặc xác ông ta! và cũng mặc xác tui!
có điều. có thể ông bác sĩ có những ý nghĩ thực sự sâu sắc hơn những gì mà ông thể hiện trước công chúng...

 
Chào Broom,
 
Cho riêng SB, thì SB  có chung "cảm giác" với Broom về ông bác sĩ Hassan này (untrustable - ie... something is "fishy" about this man -).
 
Broom viết : Sâu sắc = Sấu (nước mắt cá sấu) = Xấu.  Không chừng Broom và SB có "cảm giác" đúng về  ông bác sĩ Hassan này a!   Đại khái, ông ta viết " không hợp lý" ( =&gt;  không phải sự thật như SB đã phân tích... =&gt; viết láo)
Và ngay chính nhà văn Tạ nghi Lễ ( một thông dịch viên cho Hassan) cũng chẳng thấy  vụ 40 đứa trẻ Việt Nam bị giết theo kiểu "execution-style" được đưa vào bịnh viện Quảng Trị ...

Trong thực tế, nếu lúc đó mà có chuyện xảy ra như vậy.  Hassan chỉ cần chụp vài tấm hình của sự việc này đưa cho báo chí Mỹ và thế giới... thì cả nguyên một dàn "administration" của chính phủ Mỹ lúc đó sẽ bị dân chúng Mỹ và dư luận thế giới "thiêu" luôn" =&gt; Hassan là dân Mỹ, là 1 bác sĩ nữa (dân có kiến thức) mà làm gì hông biết chuyện : "Picture tells story more than anything else = giá trị của hình ảnh chứng minh".

Thí dụ trước mắt.
1) Tấm ảnh tướng VNCH Nguyễn Ngọc Loan bắn đại úy đặc công VC tết Mậu Thân.
2) Tấm ảnh công an Nguyễn Minh Tân "bịt miệng" Linh mục Lý trong phiên toà ở Huế.
và... rất nhiều thí dụ khác trên thế giới nữa.
 
Cao Nguyên
Sao lại phải căng thẳng với nhau thế....


Broom & SB chỉ trao đổi ý kiến và nhận xét với nhau... SB nghĩ chẳng có chi là "căng thẳng" cả...
Bộ CN  cảm thấy căng thẳng hả? Sao "kỳ" vậy ta?  Ngộ thiệt a!!!! [:D]
📎 TNL
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0


thì thiệt đáng khinh bĩ ...  Và SB ngửi thấy "hũ mắm thối" ở đây.

Ông ta đóng góp 25K US cho quỷ "Không thể chuộc lỗi"... Nhưng không biết phía VN  đã trả bao nhiều tiền để mua bản quyền cuốn sách đó? Và những "secret deal" với Hassan.

SB

 
Thì đấy, CN thấy bạn có gì đó có vẻ hằn học, dùng từ hơi bị ấn tượng.....trong khi sự việc thực tế thì chẳng đáng phải tỏ thái độ như thế. Còn việc ông ta đóng góp 25k cho quỹ, đó là tấm lòng của họ, bạn luận để làm chi??? Còn việc VN mua bản quyền chắc hẳn cũng có nhiều lý do và cũng là việc của Cty mua bản quyền. Họ biết họ phải làm gì mà... Bạn lo dùm làm chi cho tổn thọ nhỉ?
 
CN
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Cao Nguyên



thì thiệt đáng khinh bĩ ...  Và SB ngửi thấy "hũ mắm thối" ở đây.

Ông ta đóng góp 25K US cho quỷ "Không thể chuộc lỗi"... Nhưng không biết phía VN  đã trả bao nhiều tiền để mua bản quyền cuốn sách đó? Và những "secret deal" với Hassan.

SB


Thì đấy, CN thấy bạn có gì đó có vẻ hằn học, dùng từ hơi bị ấn tượng.....trong khi sự việc thực tế thì chẳng đáng phải tỏ thái độ như thế. Còn việc ông ta đóng góp 25k cho quỹ, đó là tấm lòng của họ, bạn luận để làm chi??? Còn việc VN mua bản quyền chắc hẳn cũng có nhiều lý do và cũng là việc của Cty mua bản quyền. Họ biết họ phải làm gì mà... Bạn lo dùm làm chi cho tổn thọ nhỉ?

CN

 
Chào Bạn,

Tôi chỉ  làm nhiệm vụ của một "con người" với xã hội .  Thấy chuyện không hợp lý ... thì "phải" nêu lên cho mọi người thấy. Vì "biết & thấy mà không nói thì tội lỗi ... ".   Vì tôi được giáo dục như vậy.  Không có "mackeno",  không nhắm mắt bịt tai, không a-dua ... trước những sự "phi lý" được. Hơn nữa, việc làm này của tôi có thể giúp được cho những người lương thiện và những tấm lòng nhân ái  tránh khỏi bị "lợi dụng" bởi bọn bồi bút và những kẻ có "mưu đồ bất chính".
Là người Việt Nam (dù bất cứ ở đâu) thì giúp VN là bổn phận và nhiệm vụ. Nhưng "giúp" và "bị lợi dụng" là hai việc rất khác nhau.[/align]Nhận xét và phân tích của tôi "Đúng hay Sai" thì cứ để độc giả phán đoán.  Tôi thì tin tưởng ở sự thông minh ( phán đoán, nhận xét ...etc..) của độc giả.
Dĩ nhiên, để tương xứng với việc diễn tả rất "ấn tượng" (40 trẻ em VN bị giết theo kiểu execution-style) của tác giả Hassan thì tôi cũng phải dùng từ cho "ấn tượng" chứ. Theo tôi, thì cụm từ "hũ mắm thối" trong trường hợp này sợ còn chưa có tương xứng nữa a![/align] [/align]Cho tôi xin phép hỏi lại bạn nhé:[/align]- Sao tự nhiên bạn CN lại  đổi "tông" binh  "thằng đế quốc Mỹ"  (chữ của bạn thường xài để gọi Mỹ) này vậy?  
- Kế đến,  theo bạn đã viết, đây là chuyện của Hassan & Cty First News mà, mình không nên "luận" &  "lo dùm làm chi cho tổn thọ" ?  Thế sao bạn lại làm ngược với lời bạn khuyên vậy? Lời nói và hành động phải đi đôi với nhau mới đúng chứ.  Tôi thấy bạn tự mâu thuẫn ở đây rồi.[/align]- Cuối cùng,  tại sao bạn "khen" thì được và  bạn lại có ý muốn ngăn cản người khác "chê" (với  lý lẽ & lập luận ) vậy? Nói khác,  nói ngược lại với ý kiến của bạn là  không được,  là bị "cấm" sao? [/align]Nếu bạn có "ý" như vậy  thì tôi khuyên ngược lại bạn : "forget it".  Vì  "nói" (viết) & "nghe" (xem)  là 1 quyền căn bản của con người, và quyền này luôn được tôn trọng trong một xã hội văn minh. Và theo tôi biết thì VNTQ là một "xã hội văn minh" trong tập thể của những xã hội văn minh.[/align]
SB[/align]
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
Những điều bạn nói ở đây chỉ càng làm cho tôi thấy không học hỏi được điều gì hay ho và cũng chẳng đáng để luận bàn thêm.
Đăng nhập để trả lời
0
Tốt, và cám ơn.
Phần tôi cũng chẳng có chi thắc mắc...  It was predicted & expected so.
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0