Diễn Đàn » Thời Trang - Thẩm Mỹ

Nữ sát thủ Ninja

1 trả lời, 928 lượt xem — Trang 1 / 1
Thấy bài viết này có liên quan đến thời trang nên lụm về các bạn đọc cho vzui [:)]



Năm ngoái, sinh nhật của em gái tôi trùng với ngày cuối cùng của tháng Chạp âm lịch, tiệc sinh nhật cũng là tiệc Tất niên nên bạn bè của nó đến dự rất đông. Cũng như những lần sinh nhật trước, tôi hớn hở phụ nó mở quà vào cuối buổi. Tất cả các món quà đều đẹp, dễ thương nhưng chỉ có một món gây bất ngờ vừa vì người tặng không tự mang đến mà lại nhờ một ông xe ôm chuyển giúp, vừa vì nó nhỏ xíu lại được bọc nhung đỏ. Nhìn hộp quà, tôi chọc nhỏ em rằng chắc có anh nào muốn trao nhẫn đính ước mà không dám đưa. Con nhỏ đỏ mặt, nhìn tôi cười bẽn lẽn rồi chỉ tấm thiệp đi kèm với hộp quà nói: Anh hai kỳ quá, hộp quà này là của anh Charles, Việt kiều Mỹ, giáo viên dạy Anh ngữ ở đường Cao Thắng đó mà!”. À ra vậy.

Em tôi hồi hộp mở quà, từ cái hộp nhỏ sang trọng đó ló ra một miếng vải. Lấy miếng vải ra, chúng tôi ồ lên ngạc nhiên khi đó là một cái khẩu trang khá dày và may rất cầu kỳ. Cô em tôi cười ngặt nghẽo: Em thấy anh này đi đâu cũng đeo khẩu trang, rồi mỗi lần thấy em ra đường mà để mặt trần ảnh lại yêu cầu “Cô Uyên đeo giùm tôi cái khẩu trang cho bớt bụi” nhưng em không chịu vì khẩu trang làm mình cảm thấy ngộp thở, vậy là hôm nay ảnh lợi dụng sinh nhật, nhắc em lần nữa đây mà!”...

Cho đến bây giờ, cứ mỗi lần nhìn cái khẩu trang mà em gái tôi đã căng ra trên một tấm canvas rồi đóng khung, treo trong phòng của nó, tôi lại thấy thật thú vị và có cảm tình với món quà ý nhị của anh chàng Việt kiều hóm hỉnh này...

Chẳng biết dân Sài Gòn đeo khẩu trang ra đường từ bao giờ? Mốt này khởi đầu từ công nhân của các xí nghiệp may, khi tan sở do lười nên để vậy, đi luôn về nhà, thấy ngộ, người ta bắt chước luôn chăng? Hay là do không khí bụi bặm, gợi cảm hứng cho các nhà thiết kế thời trang?.. Dù từ đâu thì đến giờ, khẩu trang đã trở thành vật bất ly thân của phần đông dân Sài Gòn và nhiều nơi khác trên thế giới. Tôi xem ti vi và báo chí thì thấy dân nhiều thành phố lớn Trung Quốc, Hàn Quốc... cũng đeo khẩu trang ra đường, nhất là lúc dịch SARS bùng phát.

Hồi đầu, ở Sài Gòn, tuy muốn tránh bụi, tránh nắng nhưng vì ngại đeo khẩu trang loại chuyên dùng trong bệnh viện hay trong xưởng, người ta lấy khăn mùi soa che mặt. Sau đó, trên thị trường xuất hiện loại khẩu trang bản rộng, gấp xéo lại như khăn quàng. Tiếp đó, khi giới kinh doanh nhận ra khẩu trang còn sống khỏe, sống lâu như: kính đeo mắt, mũ, áo khoác,à người ta bắt đầu chăm chút để khẩu trang có nhiều mẫu, màu, họa tiết sao cho dễ coi. Dù thị trường Sài Gòn có nhiều loại khẩu trang với giá cả khác nhau song so với nhu cầu gìn giữ bộ phổi thì khoản tiền từ ba ngàn đến bảy ngàn một cái khẩu trang là khá rẻ. Vì khẩu trang nhỏ xíu, dễ làm rớt hay quên nên một tháng, có người phải sắm khẩu trang đến năm, bảy lần. Vài người “nhạy bén” trong kinh doanh, tính “móc túi” giới có tiền, vốn sính hàng ngoại nên nhập những loại khẩu trang đặc biệt, có thể lọc không khí, diệt vi khuẩn của Trung Quốc, Hàn Quốc, giá mắc hơn nội cả chục lần nhưng thiên hạ chê vì gần như ai cũng thấy chúng giống như cái “rọ ràng mõm chó” mà tài tử Anthony Hoppkins phải mang khi sắm vai serial killer trong phim “The silence of the lamps”.

Từ lúc các loại bệnh về đường hô hấp gia tăng, thị trường Sài Gòn xuất hiện những loại khẩu trang đắt tiền, được quảng cáo là có thể ngăn ngừa những loại vi khuẩn gây ra các căn bệnh đáng sợ như: cúm gà, lao,... Nếu thật sự loại khẩu trang này có được các công dụng như trên, có thể nó sẽ góp phần ngăn chặn bệnh cúm gia cầm và SARS một cách hữu hiệu.

Đi dọc các con đường lớn ở Sài Gòn, hoặc lái xe trên các con đường cao tốc, chúng ta thường thấy những gian hàng hoặc những giá bày khẩu trang, bán kèm với kính mát và nón. Gần như tất cả các loại khẩu trang bày bán ở những chỗ đó chỉ có tác dụng che nắng và ngăn bớt bụi chứ không thể cản các căn bệnh lây nhiễm qua đường hô hấp. Khi làm các loại khẩu trang này, nhà sản xuất thường dùng vật liệu có độ xốp lớn, không lọc được hạt bụi có kích thước nhỏ, dễ gây trở ngại trong việc hít thở. Nhiều người cho rằng việc dùng khẩu trang trong tình trạng ô nhiễm như hiện nay là cần thiết, tuy nhiên nếu dùng không đúng cách thì lợi bất cập hại, vì chính nó có thể gây bệnh.

Việc mang khẩu trang ở những vùng nhiệt đới hay cận nhiệt đới không đơn giản, chỉ chừng 10 phút là đã cảm thấy ẩm ướt, rin rít. Vẫn có không ít người dùng khẩu trang chưa đúng cách và do vậy, nó trở thành nguồn lây bệnh. Khi đã đeo khẩu trang, chỉ cần đưa tay gãi, hay day trở cái khẩu trang là đã có thể đưa thẳng các tác nhân gây bệnh vào cơ thể. Một hơi khói thuốc lá vương lại trong khẩu trang cũng có thể đem đến sự nguy hại rất lớn cho phổi. Hít khói thuốc ủ trong khẩu trang còn nguy hiểm hơn hít khói bụi mỗi khi kẹt xe.

Nếu chỉ chống nắng thì dùng loại khẩu trang nào cũng được nhưng phải giặt thường xuyên vì khi đã bám bụi, khói, mồ hôi mà còn vo khẩu trang nhét vào túi quần, túi xách, sau đó lôi ra dùng tiếp thì bạn có thể nhiễm khuẩn và mắc bệnh ngoài da lúc nào không biết.

Trước kia, khi nhìn ai đó mang khẩu trang che kín mặt, người ta thường thấy buồn cười và cho rằng những người đó bày đặt, làm ra vẻ sạch sẽ, kỹ lưỡng. Thế nhưng bây giờ, quan niệm đã thay đổi. Một cô gái đi ngoài đường dưới ánh nắng gay gắt, không khí đầy khói bụi, mà không đội nón, không mặc áo dài tay, không mang găng tay, không mũ bảo hiểm và nhất là không đeo khẩu trang, sẽ bị cho là người không kỹ tính, không biết giữ vệ sinh, không biết giữ gìn sức khỏe bản thân... Kết quả nhãn tiền có thể là... khó lấy chồng như cô em của tôi. May mà sau khi nhận món quà của anh chàng Charles, con nhỏ đã giác ngộ. Tuy nhiên nó vẫn chưa lấy được chồng vì một lẽ đơn giản là đâu phải ai cũng tìm được ngay một đấng tài hoa, văn võ song toàn, lại đẹp giai như... anh trai nó, người đang viết bài này!

Các nhà nghiên cứu cho rằng, hiện nay, nồng độ hóa chất PM10 - một loại hóa chất rất có hại cho sức khỏe con người - sản sinh từ khói xe máy đã tăng đến mức nghiêm trọng trong không khí tại các thành phố như: Hà Nội, Sài Gòn, Jakarta, Bắc Kinh,... Đồng thời, khí NO2 và các loại khí thải khác cũng đang tăng nhanh chóng cùng với sự gia tăng lượng xe gắn máy.

Sống trong một thành phố đang trên đà công nghiệp hóa như Sài Gòn thì đeo khẩu trang là việc mà ai cũng khuyến khích. Hình ảnh những du khách đi dạo trên các con đường ở Việt Nam với cái khẩu trang máng trên mặt cũng đã trở thành quen thuộc, giúp cái khẩu trang khẳng định vị thế của nó. Người người đeo khẩu trang, nhà nhà có khẩu trang. Đi bộ, xe đạp, xe gắn máy, xích lô, xe đò đều có thể mang khẩu trang, trừ phi bạn ngồi trong các loại xe có gắn máy lạnh. Trước kia, khi phải mang con nít ra đường, các bậc phụ huynh thường choàng cái khăn voan lên đầu đứa bé. Sau này, nghe nói khăn voan có thể làm hại thị giác vì khi bé nhìn xuyên qua tấm voan, cảnh vật đang di chuyển sẽ trở nên lung linh, mờ mờ, ảo ảo nên khăn voan đã bị tẩy chay, nhường chỗ cho cái khẩu trang. Ở các siêu thị tại Sài Gòn có bán các loại khẩu trang được chế tạo riêng cho trẻ con. Có loại, bên trong chứa một lớp than hoạt tính chống độc, sản xuất theo công nghệ mặt nạ chống độc của Anh.

Các bác sĩ khuyến khích nên đeo khẩu trang để giữ sức khỏe, các thẩm mỹ viện thì bảo rằng đó là cách giữ da mặt, trên bao bì của các loại mỹ phẩm như kem chống nắng đã thấy kèm lời khuyên khách hàng nên đeo khẩu trang khi ra đường. Món quà sinh nhật của cậu giáo viên Việt kiều, bạn em gái tôi dường như cũng có “âm mưu” riêng của nó.

Nhờ cái khẩu trang mà có khối người ăn nên làm ra, từ cơ sở sản xuất, cho đến các đại lý phân phối, những quầy, kệ bán hàng ở vỉa hè. Sinh viên và những người thất nghiệp cũng có chuyện để ăn theo (chào hàng). Khẩu trang đã và đang tạo ra công việc cho rất nhiều người.

Người ta còn nhận ra rằng việc mang khẩu trang có thêm nhiều lợi ích khác. Chẳng hạn mỗi lần ra đường, chẳng còn phải chào những người mình không ưa (ví dụ người yêu cũ) nữa. Có gì thì cứ đổ thừa cái khẩu trang đã che kín mặt, mần răng mà nhận được nhau. Các cô gái có thế tha hồ cười ở mọi nơi, trong mọi lúc mà không phải e hở mười cái răng, không sợ bị đàm tiếu là đồ vô duyên, mất nết. Các ông có bồ nhí thì đeo khẩu trang để chống vợ nhận diện. Các cô gái là bồ nhí của các ông thì đeo khẩu trang để chống bị đánh ghen, lỡ bị tạt acid cũng hạn chế thiệt hại. Rồi con nợ đeo khẩu trang để trốn chủ nợ. Các sếp lớn đi bia ôm, mát xa thì có thể tránh quần chúng nhân dân phát hiện. Nói chung, với chừng đó lý do vừa kể, rõ ràng mọi người nên đeo khẩu trang, vì không tốt đàng này, cũng tốt đàng nọ.

Tuy nhiên, thử nghĩ ngược lại, nếu ai ra đường cũng máng một miếng vải trên mặt thì thật là... Ví dụ, cô em gái của tôi tuy gương mặt khá xinh nhưng phải máng cái khẩu trang che mặt lại, rõ là uổng. Rồi chiều hôm kia, bà chị dâu nổi tiếng chằn lửa của chúng tôi, mặc chiếc áo đầm dạ hội lấp lánh đủ thứ kim tuyến và dây nhợ, cũợng máng cái khẩu trang có những nụ bông vàng chóe nở bung trên mặt để đi dự tiệc Tất niên, hai anh em tôi nhìn nhau rồi tự hỏi: Nữ sát thủ “Ninja Sài Gòn” đi “xử” ai dzậy cà?..


Bài ni lụm lại của TieuPhongbbqt.com
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn sis MV đưa bài ni về cho NHDT đọc ké.

Vui á sis. Đọc mắc cười ghê!

Nụ cười làm giải tỏa căng thẳng!!![:D]

Merci sis MV [sm=hugs.gif]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0