Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Người mẹ

3 trả lời, 730 lượt xem — Trang 1 / 1
Khỏang thời gian nào đó mà tôi không nhớ. Chính lúc đó tôi từ từ xa mẹ và không gần gũi mẹ nhiều lắm. Xa vòng tay ấm áp, xa giọng hát câu hò của người mẹ thân thương làm sao tôi quên được. Và từ đó tôi bắt đầu đến trường học chữ A, B, C....là nét chữ đầu tiên. Khi bắt đầu đến trường tôi rất làm biếng. Mỗi lần tôi đi học là mẹ dỗ dành khuyên bảo. Nhiều lúc tôi làm mẹ rất buồn, nhưng mẹ không nỡ chửi mắng tôi mà còn vỗ vê an ủi làm cho tôi càng hiểu tấm lòng mẹ hơn. Mẹ tôi sống bằng nghề cuốc dất bán khoai để kiếm tiền nuôi anh em tôi học, làm từ sáng tới chiều, còn nấu cơm, giặc đồ mà mẹ không than phiền một câu nào. Dêm đến mẹ còn lấy quạt đuổi những con muỗi đáng ghét để cho anh em tôi ngủ ngon giấc.

Ôi! Người mẹ thật cao cả đã lo cho chúng con hết mọi thứ. Không biết bao giờ con có thể đền đáp công ơn cũa mẹ đây. Viết tới đây tôi chơt nhớ đến một kỷ niệm không bao giờ quên được trong trái tim tôi. tôi nhớ có một lần, nhà tôi không may túng thiếu, không còn tiền nữa, và trong nhà không còn một thức ăn uống nào cả và người em trai tôi lại phải mắc bịnh nặng. Lúc đó anh em chúngtôi không giúp gì được cho người mẹ thân thương của chúng tôi mà còn làm cho mẹ tôi lại thêm bận rộn thêm. Mẹ tôi đành phải sang hàng xóm mượn tiền. lc đó cuộc sống ai cũng khó khăn cả nên năng nỉ mãi, người ta mới cho mượn, mẹ tôi lập tức bồng em tôi vào bịnh viện để chữa trị. Và rồi chuyện khó khăn đã trơi qua.

Thời gian lặng lẽ trôi qua tóc mẹ tôi đã bắt đầu bạc đi nhiều, tay chân nhiều những nét nhăn của người nhiều tuổi. và ngày tháng anh em tôi cùng nhau lớn lên. tuy mẹ tôi đã già đi nhưng không bao giờ ngừng tay làm việc để kiếm tiền nuôi con trong những lúc nguy cơ. Rồi có một lần mẹ đau trong lúc gánh nặng, đôi chân tê đi lại. chắc có lẽ mẹ đã làm lụng nhiều quá không biết mệt mỏi là gì. tôi thật buồn trong lúc đó vì không giúp được gì cho người mẹ thân yêu của tôi cả, tôi đôi lúc nghĩ mình là một đấng nam nhi mà cũng phải rơi lệ vì những chuyện khó khăn trước mắt tôi mà không làm gì được cả, và còn để mẹ tôi lại bị như vậy nữa.

Mẹ ơi! Mẹ hy sinh cho chúng con nhiều quá, công ơn của mẹ không biết khi nào chúng con trả được đây, con chỉ biết luôn ghi trong lòng của chúng con trong con tim, và hẳng trong cuộc đời này con luo 6n hằng ghi nhớ. từ những cực khổ cua mẹ, con sẽ sống tốt hơn và làm những điều có ích cho mọi người và cho gia đình. để khỏi phũ lòng công ơn mẹ đã chăm sóc con trong bao năm qua.



Truoc khi cuoi hay chon nguoi minh yeu.
Sau khi cuoi thi yeu nguoi minh chon.
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ và thần tượng

15 tuổi, con gái lên lớp 10. Lần đầu tiên nhìn con gái thướt tha trong tà áo dài, cũng xinh xắn và thiếu nữ như ai, mẹ mỉm cười đầy hạnh phúc. Khi ấy con gái lại nghĩ đến một anh chàng cùng lớp. 17 tuổi, con gái biết thế nào là cảm giác “thất tình”, con gái có ý nghĩ “chán sống”. Mẹ biết được, chỉ thủ thỉ: “Hãy đặt con trong trường hợp mẹ, mồ côi khi mới 6 tuổi, không được ai dạy dỗ, không được học hành, nghèo không thể nghèo hơn.

Thế sao mẹ phải sống, nếu ngày ấy mẹ cũng chết đi thì sao giờ có con được. Thế thì chẳng phải con đã làm cho mẹ ân hận vì đã sinh ra con hay sao?”. Lần đầu tiên con gái khóc và cảm thấy ghét mình. Khi ấy “chàng trai thần tượng” của con gái vô tư đi bên cạnh người con gái khác.

18 tuổi, mẹ tiễn con gái lên Sài Gòn để vào đại học. Lần đầu tiên xa nhà, mẹ căn dặn con gái đủ chuyện, rồi lại tiếp tục lo lắng và dõi theo từng bước chân của con. Lúc ấy con gái chỉ nghĩ đến những “ánh đèn” qua lời kể của bạn bè. Và một lần nữa thần tượng của con gái lại thay đổi - một ca sĩ nổi tiếng nhất thế giới.

25 tuổi, con gái ra trường, đi làm, thay đổi công việc như thay đổi suy nghĩ, thay đổi thần tượng như thay đổi công việc, rồi con gái yêu, rồi thất bại. Con gái đầy tham vọng nhưng lại thiếu nghị lực, những khó khăn bình thường của cuộc sống cũng làm cho con gái chán nản. Những lúc như thế con gái lại trở về nhà. Lần về chơi này con gái ở hơi lâu, bỏ quên hết tất cả những bạn bè ở xa, để suy nghĩ và quan sát nhiều hơn. Mẹ lúc nào cũng giản dị và nồng hậu. Cả đời con gái chưa hề thấy mẹ ghét ai, ở mẹ luôn toát lên một sự đảm đang mà con gái chắc rằng mình khó có thể giống.

Và con gái chợt nhận ra rằng chỉ cần con gái có nghị lực, có niềm tin vào bản thân và cuộc sống, biết vị tha, biết hy sinh, biết yêu thương người khác thì cuộc sống sẽ như một trò chơi mà con gái luôn là người chiến thắng. Hãy sống cho một ngày mai.



Truoc khi cuoi hay chon nguoi minh yeu.
Sau khi cuoi thi yeu nguoi minh chon.
Đăng nhập để trả lời
0
Có lẽ con trai ko hay cùng tâm sự với mẹ như con gái,nói thế nào nhỉ,có lẽ do tính muốn tự lập sớm,con trai thường muốn khẳng định mình và tốt nhất là nói chuyện với cha như 2 người đàn ông.Con trai đâu có biết rằng mẹ luôn âm thầm dõi theo bước con,luôn thủ thỉ hàng đêm với cha để cha tin rằng con trai có thể làm được.Mẹ luôn bên con trai mà con trai đâu có biết.Mẹ ơi....con trai yêu mẹ thật nhiều
Đăng nhập để trả lời
0
Con trai đang làm gì và sẽ làm gì lúc nào cũng nghĩ đến mẹ đó chứ,lúc nào cũng luôn nhớ lời mẹ "Dù con lớn vẫn là con của mẹ,đi suốt đời lòng mẹ vẫn thương con" Mẹ ơi con biết làm gì khi con không có mẹ ở bên,mẹ ơi con xin lỗi mẹ,nếu phải chon giữa mẹ và người con yêu thì thật là khó con biết làm gì đây? mẹ hiền sẽ hiểu con trai mẹ mà và con sẽ là người hạnh phúc
Đi tìm mùa thu.
Đăng nhập để trả lời
0