Diễn Đàn » Cổ Nhạc

âm nhạc truyền thống..!

0 trả lời, 708 lượt xem — Trang 1 / 1
Mời các bạn cùng tham khảo nhé!
Âm nhạc cổ truyền dân tộc: Bảo tồn thì khó, kế thừa lại 'sợ'

« Quay lại | Cập nhật, 13-08-2004

"Âm nhạc cổ truyền dân tộc trong bối cảnh toàn cầu hóa" là chủ đề cuộc hội thảo do Viện Âm nhạc vừa tổ chức tại Hà Nội với sự tham gia của hơn 100 đại biểu đến từ các nước ASEAN, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản.

Bên bờ tuyệt chủng

VN không phải là quốc gia duy nhất giật mình khi nhìn lại thực trạng âm nhạc cổ truyền dân tộc. Thay cho những con số, giáo sư Tanaka Kenji (Nhật) kể về cuộc chinh phục ngoạn mục của cây đàn piano trên xứ sở hoa anh đào. Sau 140 năm, dân số Nhật hiện bằng khoảng một nửa dân số Mỹ, nhưng số người luyện tập piano - nhạc cụ phương Tây ở Nhật lại nhiều gấp hai lần số người tập piano ở Mỹ. Vậy âm nhạc truyền thống đứng ở đâu ? "Ở bên bờ tuyệt chủng". Ông Tanaka Kenji nói. "Giảng dạy âm nhạc truyền thống cho học sinh Nhật cứ như chúng tôi đang truyền đạt một thứ gì đó thuộc về một nền văn hóa khác, đầy lạ lẫm".

Chưa có cuộc soán ngôi nào của nhạc cụ phương Tây diễn ra ở Lào và Campuchia, nhưng âm nhạc truyền thống vẫn cứ mai một với tốc độ chóng mặt. Những người yêu vốn cổ dân tộc đến từ hai quốc gia này day dứt: Vì sao âm nhạc truyền thống được bảo lưu gần như nguyên vẹn qua chiến tranh, lại rơi rụng như mưa ngay giữa thời bình ? GS.TSKH Tô Ngọc Thanh đưa ra lời giải thích thấu đáo: "Ngày nay, công nghiệp hóa, hiện đại hóa - cùng với chúng là đô thị hóa - là những yêu cầu không thể thiếu cho sự phát triển xã hội, thì những cơ sở xã hội mà từ đó xưa kia âm nhạc cổ truyền dân tộc được hình thành, tồn tại và phát triển đã mất đi tính chỉnh thể và đang chịu một quá trình "giải cấu trúc".

Bảo tồn hay kế thừa ?

Sau hai ngày thảo luận, hội thảo vẫn tồn tại 2 luồng ý kiến trái chiều về vấn đề ứng xử thế nào với âm nhạc truyền thống trong xu hướng toàn cầu hóa. Phái "kế thừa" đề xuất một thái độ mềm dẻo. Ông Zhang Boyu (Nhạc viện Trung ương, Trung Quốc) lập luận: "Sự biến đổi truyền thống là hợp lý. Nếu truyền thống gắn với nhu cầu xã hội thì truyền thống sẽ tồn tại, bằng không sẽ bị mất". Ông dẫn chứng thành công vang dội của dàn nhạc dân tộc Trung Quốc kiểu mới trong suốt thời gian qua. Câu chuyện về âm nhạc Okinawa của đại biểu Simeda Takasi (Đại học Osaka Kyoiku, Nhật Bản) cũng khá thuyết phục: Nhóm song tấu gồm một người Mỹ và một người Anh đã sử dụng âm nhạc truyền thống Okinawa và phối khí lại trên phần nhạc do họ sáng tác. Hiệu quả thì ngay đến những nhạc sĩ lão làng khó tính nhất của Okinawa cũng phải sung sướng gật đầu.

Phe "bảo tồn", trái lại, yêu cầu giữ nguyên trạng những giá trị của âm nhạc cổ truyền. Không ít đại biểu tâm sự về nỗi đau của một nền nghệ thuật không thể hoạt động âm nhạc dân gian với đầy đủ bản sắc, chức năng xã hội vốn có. Đại biểu Bountheng Souksavatd (Lào) thậm chí kết án mọi sự pha trộn truyền thống - hiện đại thiếu cẩn trọng là "đánh mất bản sắc dân tộc của mình một cách thiển cận".

Tham luận của đại biểu Nông Thị Nhình (VN) có thể dung hòa 2 luồng ý kiến trên với đề xuất: Đi song song cả hai hướng bảo tồn và kế thừa trong khâu đào tạo. Tuy nhiên, giải pháp này chỉ có tính khả thi ở các nước bạn, còn tại VN thì... không, bởi chúng ta chưa hề có học viện quốc gia chuyên đào tạo âm nhạc cổ truyền dân tộc.

Thanh Niên
polictistlawyer thanks
Đăng nhập để trả lời
0