Mặt trời đỏ rực ..chiều tàn...lòng bâng khuâng đã bao buổi chiều ta nhớ em...quê nhà. Ta tưởng mọi chuyện có thể quên,rồi có thể thay đổi rồi bất chợt chiều nay ngắm mặt trời kia lòng ta chợt......con đường dài âm thanh ồn ã của cuộc sống hiện đại như...im ắng. Tất cả chỉ dõi theo ánh mặt trời kia......nhớ những chiều này ta đợi chờ.....chờ cho tới khi trăng ngó qua đồi gần nhà em. Ta tưởng chừng như đó là cái khung cảnh đẹp nhất mà ta bắt gặp...là cả giác vui vui khi chờ em ngồi ngắm chiều tàn ...trăng lên...tròn và đẹp,vẻ đẹp khiến ta ko tưởng tưởng như nụ cười thơ ngây-hồn nhiên,bím tóc dài tung tăng.........ta là kẻ hoài niệm ? cố chấp ? Ta tưởng chừng ta hiểu em,em hiểu ta ? ta ko tưởng ta ko nghĩ mình lại có tình cảm với em.........! Điều mà ta ko nghĩ đến thì nó đến bất chợt.....hey bao giờ nó mới trở lại trong ta.....?...ta nhớ em.......
Nhìn cảnh mờ ảo khi mà đám mây tàn che mất đi một phần chói lòa khi nó lặn. Mà ta tử hỏi ta cũng như ánh mặt trời kia....chiều tàn rồi uh ? ......trống rỗng vô vị ? ta đang làm j đây ? hay ta cũng đang chỉ như ánh nắng tàn phai kia..đang bị che mất bởi hàng cây....hay âm thanh ồn ã kia.....? Kỉ niệm vẫn là kỉ niệm,hoài niệm làm chi đây ? Ta biết ta kẻ ko tốt,là ta sai....là ta rời bỏ em vì những lý do ko chính đáng vì ta có ng` khác...vì khi buồn ta có ng` phụ nữ khác..cay đắng ta có thể cảm nhận đc nụ cười của em khi nhìn thấy ta và ng` khác đi với nhau.......!Em biết ko ....ta tưởng khi gặp em nói chuyện với em ta tưởng chừng như em là ng` hiểu ta nhất ..ah` ko mà em là ng` có cùng hoàn cảnh sẽ hiểu ta nhất......sẽ hiểu cảm thông chia xẻ cùng ta.......nhưng rồi tuổi trẻ vẫn là tuổi trẻ...ta còn quá đỗi ..khù khờ để hiểu đc em...hiểu những hành động của em.....ta là kẻ vầy đó ngốcc nghếch....chẳng có j hết.....!![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Em từng đau khổ phải ko ? có ko ? ta biết ng` con trai đến với em cũng rất nhiều nhưng cũng hiểu sơ sơ em tại sao chọn đi cùng con đường với ta...vì ta là kẻ ngốc nghếch.....hay kẻ "giả" chung tình ??? haaahaaaaa ta cay đắng cười lên tự vấn lòng mà hỏi vầy ....! tình yêu là thứ j đó thật kỳ diệu nó ko tự mà có ko tự mà đến..nó đến thật bất ngờ mà khi ta chợt hiểu ra...ta đang yêu.....ta thường nói "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ- Có duyên sẽ gặp" nhưng rồi nhiều khi ta lại nói....ta nói với em rằng: "chúng ta có duyên mà ko có phận ".Cay đắng thay.....ta kẻ vô tình hay "giả" chung tình ? Con gái..chà đẹp thì nhìn ngó....nhưng ta để trong lòng vầy thôi....ta bất chợt kịch lắm đùa cợt chút xíu để cho ta đỡ bùn thui mà......Sao...sao em giờ ko hiểu nhỉ ? Ta biết em là ng` rất.......rất.....ta ko biết nói sao nữa vì khi yêu ta cảm giác khác....nhưng ko em....hận...em ghét....thì sao thật ....anh ko thể cảm giác nghe lời đó...kể cả khi anh ...anh nói mà em........anh cảm giác thật "cay độc".......[>:]
Đóa "Tử đinh hương" như lời mún nói ....em vẫn còn yêu anh chứ ? Nhưng nó đã hóa tàn trong phòng ta.....vì sao vì sao chứ ? vì ta có duyên mà ko có phận ? chẳng nhẽ thật vầy sao ? vì sao giờ ta mới hiểu em rất quan trọng trong đời ta....rất rất quan trọng em biết ko ?![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
..."đời mà sống với dĩ váng chỉ mang đến đớn đau.......ta hay ngồi 1 mình cho đêm dài vây quanh...lật từng trang dĩ vãng với kỉ niệm đau......những lời nói hôm nào như vang vọng quanh đây ? thành tiếng hôm nào nào dày xéo con tim.....kìa hình em thấp thoáng trong đêm........"
<người nói...>
Nhìn cảnh mờ ảo khi mà đám mây tàn che mất đi một phần chói lòa khi nó lặn. Mà ta tử hỏi ta cũng như ánh mặt trời kia....chiều tàn rồi uh ? ......trống rỗng vô vị ? ta đang làm j đây ? hay ta cũng đang chỉ như ánh nắng tàn phai kia..đang bị che mất bởi hàng cây....hay âm thanh ồn ã kia.....? Kỉ niệm vẫn là kỉ niệm,hoài niệm làm chi đây ? Ta biết ta kẻ ko tốt,là ta sai....là ta rời bỏ em vì những lý do ko chính đáng vì ta có ng` khác...vì khi buồn ta có ng` phụ nữ khác..cay đắng ta có thể cảm nhận đc nụ cười của em khi nhìn thấy ta và ng` khác đi với nhau.......!Em biết ko ....ta tưởng khi gặp em nói chuyện với em ta tưởng chừng như em là ng` hiểu ta nhất ..ah` ko mà em là ng` có cùng hoàn cảnh sẽ hiểu ta nhất......sẽ hiểu cảm thông chia xẻ cùng ta.......nhưng rồi tuổi trẻ vẫn là tuổi trẻ...ta còn quá đỗi ..khù khờ để hiểu đc em...hiểu những hành động của em.....ta là kẻ vầy đó ngốcc nghếch....chẳng có j hết.....!
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Em từng đau khổ phải ko ? có ko ? ta biết ng` con trai đến với em cũng rất nhiều nhưng cũng hiểu sơ sơ em tại sao chọn đi cùng con đường với ta...vì ta là kẻ ngốc nghếch.....hay kẻ "giả" chung tình ??? haaahaaaaa ta cay đắng cười lên tự vấn lòng mà hỏi vầy ....! tình yêu là thứ j đó thật kỳ diệu nó ko tự mà có ko tự mà đến..nó đến thật bất ngờ mà khi ta chợt hiểu ra...ta đang yêu.....ta thường nói "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ- Có duyên sẽ gặp" nhưng rồi nhiều khi ta lại nói....ta nói với em rằng: "chúng ta có duyên mà ko có phận ".Cay đắng thay.....ta kẻ vô tình hay "giả" chung tình ? Con gái..chà đẹp thì nhìn ngó....nhưng ta để trong lòng vầy thôi....ta bất chợt kịch lắm đùa cợt chút xíu để cho ta đỡ bùn thui mà......Sao...sao em giờ ko hiểu nhỉ ? Ta biết em là ng` rất.......rất.....ta ko biết nói sao nữa vì khi yêu ta cảm giác khác....nhưng ko em....hận...em ghét....thì sao thật ....anh ko thể cảm giác nghe lời đó...kể cả khi anh ...anh nói mà em........anh cảm giác thật "cay độc".......[>:]
Đóa "Tử đinh hương" như lời mún nói ....em vẫn còn yêu anh chứ ? Nhưng nó đã hóa tàn trong phòng ta.....vì sao vì sao chứ ? vì ta có duyên mà ko có phận ? chẳng nhẽ thật vầy sao ? vì sao giờ ta mới hiểu em rất quan trọng trong đời ta....rất rất quan trọng em biết ko ?
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
..."đời mà sống với dĩ váng chỉ mang đến đớn đau.......ta hay ngồi 1 mình cho đêm dài vây quanh...lật từng trang dĩ vãng với kỉ niệm đau......những lời nói hôm nào như vang vọng quanh đây ? thành tiếng hôm nào nào dày xéo con tim.....kìa hình em thấp thoáng trong đêm........"
<người nói...>
I don't know why i love U but I know my heart forever belong to U !