Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Trao đổi "kinh nghiệm sống" - Góc riêng tư của Marcel & Silverbullet -

3 trả lời, 609 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-02 04:52:02silverbullet>
Kính gởi các MODS,

SB xin phép mở 1 topic riêng ở đây để tiếp tục trao đổi những "kinh nghiệm sống" với huynh Marcel đang còn dang dở ở topic "học & dạy" bên chuyện mục "Học Đường"

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202132&mpage=3&key=&#259615

Lý do:
- Vấn đề đang trao đổi  đang nghiêng về kinh nghiệm đời sống hơn là học đường.
- Tránh làm phiền topic sis HY với những bài đăng không liên quan đến chủ đề  của sis HY .

Nếu có gì "trở ngại" xin các vị cho SB biết. SB sẽ tuân theo  sự "điều hành và quản lý diễn đàn" của các vị.

Kính,
SB
 
marcel[/align]Chắc do ngày xưa tớ sống ở vùng nông thôn nghèo nàn lạc hậu, cứ mỗi độ mùa nước lũ là tai hoạ khôn lường, trâu bò chết trôi, đói khát lũ lượt. Nay nghe cậu nhắc thiên tai tớ chột dạ giật bắn mình lên. [:D]

Ấn độ, Singapore, Hongkong  là những ví dụ đã được lịch sử chứng minh rồi, ta không cần chứng minh lại nữa. Tuy nhiên, lịch sử lại chưa chứng minh được rằng những nước thống nhất như VN sẽ phát triển được không? Hơn 30 năm rồi, quãng thời gian đâu có ngắn, nó đủ để Ấn Độ rồi Singapore phát triển vượt bậc như ngày nay. Vậy mà VN vẫn chỉ là nước kém phát triển.

Nhưng phát triển như thế nào? Tự do dân chủ như thế nào? Nước nào chẳng có tiêu cực ( nhất là các nước đang phát triển ). Cậu thử nhìn lại trình độ dân trí VN xem, tám mươi triệu người, bao nhiêu người đọc được báo, bao nhiêu người có tư duy để hiểu được vấn đề của bài báo??? Cậu muốn dân chủ như các nước phát triển khác ư? Có mà loạn, có mà một năm phải lo dẹp trăm trận bạo động. Những thứ ấy cần thời gian, cần giáo dục nữa, chứ không phải chồm chồm lên đòi theo Tây theo Mẽo mà được.

Tuy nhiên, khi có được sự độc lập rồi, điều thật sự đáng ghê tởm, là quay lưng lại với bao sự hy sinh xương máu của cha ông đã mang lại cái đất nước độc lập đấy, rồi lại lôi lịch sử và sự hy sinh của bao nhiêu thế hệ mà oán trách, mà nói ví thế nọ, thế kia.

Lịch sử đã xẩy ra, không thay đổi được. Nhưng phải xem xét lịch sử để mà rút ra bài học. Xem xét lịch sử để rút ra bài học là xem xét trên những cái đã xảy ra. Còn xem xét trên những cái chưa từng xảy ra (tức là chưa từng là lịch sử) như cậu nói: "Phải chi Pháp nhận Hồ chí Minh vào trường thuộc địa thì có lẽ nước Việt đã tránh được thiên tai này" thì không gọi là xem xét lịch sử. Đó gọi là cái gì.. tớ không biết, cậu tự định nghĩa đi.

Lịch sử cũng như đứa trẻ lớn lên, có rất nhiều sai lầm. Nếu cứ lập đi lập lại thì có phần nhàm chán và sẽ dễ gây phản cảm. Chỉ có một điều thôi, tớ rất đồng ý là "Lịch sử như một bánh xe quay liên tục. Tư duy mà lạch bạch quá thì bánh xe lịch sử nó cán cho nát mặt".

&lt; Sửa đổi bởi: marcel -- 1.4.2007 3:26:54 &gt;


Xin phép anh Marcel, SB quote cái bài anh sang đây cho tiện xem[/align]
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-02 23:42:45silverbullet>
marcel

[/align]Chắc do ngày xưa tớ sống ở vùng nông thôn nghèo nàn lạc hậu, cứ mỗi độ mùa nước lũ là tai hoạ khôn lường, trâu bò chết trôi, đói khát lũ lượt. Nay nghe cậu nhắc thiên tai tớ chột dạ giật bắn mình lên.  [:D]


Nhắc đến chữ "thiên tai" anh vẫn còn  "chột dạ giật  bắn mình" về nạn nước lũ  ngày xưa ở quê anh.  SB cũng vẫn còn nhớ những lần nước biển mặn dâng tràn bờ, tàn phá và hủy hoại mùa màng, dân chúng ở quê ven biển ngày xưa của SB cũng  rất là chật vật với cuộc sống trong những năm như vậy.   Xem ra, quá khứ, nhất là quá khứ thương đau cũng khó mà quên hén anh .  Bằng chứng là nó vẫn còn trong anh và trong tôi.

Anh nhắc "nước lũ" làm SB  liên tưởng đến chữ "hồng thủy" nữa.   Nếu  nạn nước lũ  ở quê của anh, đã làm anh chột dạ giật bắn mình . Thì  những tai họa do cơn lụt đỏ mang tới cho dân VN  mà  SB nghe nạn nhân kể lại thôi mà đã  rởn tóc gáy và xanh mặt mày rồi.  Như trong cuộc Cải cách ruộng đất ở miền Bắc; như trong những trận đánh Tư sản miền Nam; hình ảnh những chiếc thuyền lênh đênh chở đầy xác chết trên biển Đông; hình ảnh những bà mẹ ôm đứa con chết trong tay mà nước mắt đã khô cạn; hình ảnh của những cô gái nạn nhân của hải tặc;  những xác người chương sình trôi tấp vào bờ biển  (vì  mỗi chuyến gần ngàn người được dồn lên những chiếc thuyền có lẽ chỉ an toàn cho sông và cho ra biển khơi dù biết chắc là thuyền  sẽ chìm, cái  này thì SB tận mắt thấy); những cái chết bi thương trong trại cải tạo (nhiều trường hợp còn thua súc vật ...  nhân chứng còn nhiều đó ... anh có thể tự kiểm chứng).  Cũng may mắn là SB không có kinh nghiệm trực tiếp với nhiều trường hợp quá kinh hoàng, và hãi hùng như vậy. Nếu không SB có lẽ dám ngủ với ác mộng suốt cả đời lắm.

Nếu nước lũ ở quê anh chỉ giết hại trâu bò và gây ra đói khát cho con người  anh đã xem đó là thiên tai. Thì nạn nhân của những "cơn lụt đỏ" này là con người và con số tử vong chắc chắn nhiều hơn trâu bò chết trong những trận nước lũ của quê anh. Thêm nữa những giá trị  tinh thần mà tiền nhân VN đã xây dựng tự ngàn xưa cũng bị cuốn trôi mất với cơn lụt đỏ này luôn.  Và như vậy, SB dùng chữ thiên tai để ví von về tai họa do nhũng "cơn lụt đỏ" gây ra có chi là "quá đáng" hay không đúng ở đây hả anh Marcel?

Tiện đây kể lại câu chuyện của đứa con khi phải đấu tố cha:
Đứa con chỉ vào mặt cha mình quát to:
- Mày biết tao là ai không?
Người cha trả lời :
- Thưa ông con biết! Ông là con của con !
Cho phép SB hỏi anh nhé.  Thí dụ nếu anh là người cha trong câu chuyện này thì anh có nghĩ đây là "thiên tai" chưa?

Và ai là người đã  ruồng bỏ, đã  hủy hoại, đã quay mặt lại với công lao của tiền nhân  đã xây dựng nên con người VN từ mấy ngàn năm qua .  Đất nước Việt Nam là sự kết hợp giữa đất đai và  tinh thần truyền thống ... tạo ra con người Việt  mà  tiền nhân đã  un đúc và xây dựng từ ngàn năm qua. Huỷ hoại những giá trị  tinh thần, những giá trị thiêng liêng tạo ra  con người Việt Nam thì  VN có còn thực sự  là Việt Nam không?  Tội này của Ai?  Nếu ghê tởm thì có lẽ nên ghê tởm cái chủ thuyết đó hay những con người đã  mang cái chủ thuyết đó về áp dụng gây ra bao nhiêu hận thù nòi giống và tang thương cho đất nước Việt Nam.  Và những di hại của nó đang sờ sờ trước mắt cho con người và xã hội VN.

Hãy quên quá khứ đau thương để hướng về tương lai.  Đừng lật lại quá khứ.  Vâng, nói thì rất dễ nhưng làm thì không dễ đâu ... Nó đòi hỏi chân tâm và thành tâm của những người trong cuộc. Nhưng với đảng cộng sản,  không có kẻ thù và mâu thuẫn thì  đảng cộng sản  không còn sức sống. Vì vậy để có sức sống (để nắm quyền) đảng cộng sản phải  luôn luôn có kẻ thù và mâu thuẫn.  Không có thì phải tạo ra  cái chi chi đó...  Và mong đợi sự "thành tâm" từ đảng cộng sản chẳng khác nào chờ "đá đẻ trứng".

Ngày xưa, thì "hận thù giai cấp". Nhưng nay,  họ đành phải  tạm thời "quên" và "dẹp" cái  lý luận " hận thù giai cấp" này. Vì nếu theo cái này ... thì giai cấp vô sản   phải tiếp tục vùng lên  tận diệt giai cấp hữu sản đồng nghĩa với  dân VN (vô sản) phải vùng lên diệt hết các ngài tư bản đỏ.  Và nếu vậy thì tiêu tùng hết các quan chức cộng sản sao?   Nên thời gian gần đây, ở Việt Nam , chủ thuyết "mackeno" ra đời.  Không "hận thù" nữa mà là "ai chết mặc ai tiền quan bỏ túi". Tụi Việt gian, tụi vượt biên, tụi phản quốc, tụi đế quốc, tụi bành trướng ... trở thành những "khúc ruột" và "bạn bè" ... Nhưng đừng có tưởng bở nhé ... coi vậy chứ không phải vậy đâu.  Hậu duệ của  Lenin, Stalin, Mao, và của "Bác" mà ... Nên nhớ  là không (hay hết) đô ... thì chẳng còn  là cái gì cả với "họ"...  Tụi đế quốc, tụi bành trướng  thì chẳng có chi để lo. Họ có khả năng phòng thủ và tấn công  với những quan hệ kiểu  "kẻ cắp và bà già", "vỏ quít dày móng tay nhọn"... Chỉ tội cho dân ngu khu đen của VN (giai cấp vô sản), một thời đã là rường cột của đảng, giờ này không có đô la, mới hiểu rõ ràng cái chữ "tiền-bạc" hơn bao giờ hết khi phải đối diện với cái chủ nghĩa "mackeno"... Và một số  "Việt kiều" (sau một thời là Việt gian nay được đảng "thăng tiến"  lên Việt kiều), sau một thời cày & bừa vất vả, no cơm ấm cật, rủng rỉnh  chút đô la.  Đã quên quá vội vàng những "bài học lịch sử", những  khổ đau, ngậm ngùi, cay đắng ... v.v.. và  rất là hồ hởi, phấn khởi ... khi được các "quan đỏ" bá vai, quàng cổ, ôm hôn thắm thiết ... Thật là đậm đà thắm thiết, thật là cảm động ...  Ôi, cái tình quê hương dân tộc, cái nghĩa anh em Việt Nam ... Nhưng ....  cái qui luật "tiền-bạc" thì nó bao giờ cũng bạc bẽo và cộng thêm  "trái tim cộng sản" ... Nên đã có không ít người  vì cả tin mà ôm thương đau "ra đi"  làm cái khúc ruột thừa ung thối ngàn dặm trở lại.

"Lá rành đùm lá rách", "ta về ta tắm ao ta", "bầu thương bí", "anh em phải thương mến nhau" ... vẫn là những giá trị tinh thần quí giá của những con người Việt, đáng được gìn giữ, bảo tồn, khuyến khích và phát triển thêm ... Nhưng với những "nụ hôn Juda" của cộng sản thì  nên "cẩn thận". Nên ôn những bài học lịch sử của Phan Bội Châu, Huỳnh Phú Sổ, Nguyễn Thái Học ...và rất nhiều trong lịch sử nữa ... để khỏi ôm hận thiên thu.

 
marcel[/align]silverbullet ăn nói mạnh bạo nhưng có lẽ chưa hiểu hết được nội hàm của cái từ như "thiên tai" đâu nhỉ?
[/align] [/align]SB đã giải thích cách xài chữ "thiên tai"  và xài như "ở trên" có phát huy đủ "nội hàm" của chữ thiên tai chưa, anh Marcel?  Nếu chưa thì nhờ anh chỉ giáo thêm. Cám ơn trước!!![/align]
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-03 00:24:14silverbullet>
marcel
Ấn độ, Singapore, Hongkong  là những ví dụ đã được lịch sử chứng minh rồi, ta không cần chứng minh lại nữa. Tuy nhiên, lịch sử lại chưa chứng minh được rằng những nước thống nhất như VN sẽ phát triển được không? Hơn 30 năm rồi, quãng thời gian đâu có ngắn, nó đủ để Ấn Độ rồi Singapore phát triển vượt bậc như ngày nay. Vậy mà VN vẫn chỉ là nước kém phát triển. 
Nhưng phát triển như thế nào? Tự do dân chủ như thế nào? Nước nào chẳng có tiêu cực ( nhất là các nước đang phát triển ). Cậu thử nhìn lại trình độ dân trí VN xem, tám mươi triệu người, bao nhiêu người đọc được báo, bao nhiêu người có tư duy để hiểu được vấn đề của bài báo??? Cậu muốn dân chủ như các nước phát triển khác ư? Có mà loạn, có mà một năm phải lo dẹp trăm trận bạo động. Những thứ ấy cần thời gian, cần giáo dục nữa, chứ không phải chồm chồm lên đòi theo Tây theo Mẽo mà được


1) Về phương diện lịch sử,  thì vẫn có chứ anh, tuy không giống hoàn toàn, nhưng VN có thể rút ra được những bài học quý giá từ nước Đức (thống nhất sau VN). Cái điều " giống & khác" đáng chú ý nhất  là dân Đức đã cho chủ thuyết Mác- Lê vào sọt rác sau khi thống nhất và VN  cho tới nay vẫn còn sử dụng. Nên nhớ, là  SB chỉ nói là mình nhìn và học hỏi và áp dụng nếu thích hợp.  Và anh  lại có thể nói  tiếp là dân trí Đức  cao, hoàn cảnh nước Đức khác VN và  ...v.v  không áp dụng được ... Thì dĩ nhiên, nước Đức, Ấn độ, Singapore ... đều khác VN mà.   Và nếu anh cứ tiếp tục nói như vậy thì SB nghĩ rằng sự thảo luận  chắc chắn sẽ chẳng đi tới đâu, chẳng có ích lợi chi hết, mà chỉ phí thời  giờ của anh và SB.  SB sẽ ngưng sau bài viết này.

2) Anh nói: " hơn 30 năm, quảng thời gian này không ngắn".  Lịch sử đã chứng minh một quảng thời gian như vậy  đủ để 1 nước lớn như Ấn độ, 1 nước nhỏ như Singapore phát triển  và tại sao VN vẫn lẹt đẹt như con vịt đẹt chạy sau lưng mọi người?   Anh đặt câu hỏi và anh đã tự trả lời  vì : "Tư duy mà lạch bạch ...".  . Chỉ có điều SB không chắc là cái chữ "lạch bạch" của anh dùng là ám chỉ cái tư duy nào? SB cũng nghĩ  "tư duy lỗi thời và lạc hậu" là nguyên nhân chính và có lẽ rất nhiều người VN cũng nghĩ như vậy. Và SB cũng chẳng có ngại ngần và tránh né mà nói rõ cái điều SB nghĩ: đó là những tư duy lỗi thời phát sinh từ chủ thuyết Mác-Lê  như đang áp dụng ở VN.

3) Vâng, như anh nhận xét: loạn, bạo động ...và nhiều cái bất ngờ  khác ngoài ý muốn có thể xảy ra  trong quá trình phát triển ... cũng như dân trí, giác ngộ chính trị, kinh tế ... đều có những tương quan chặt chẽ với nhau.  Và  nếu là một người với đầu óc thực tiễn  thì chắc không ai dám mơ  cái việc VN "nhảy chồm chồm lên theo Tây theo Mỹ" là những nước có quá trình sinh hoạt tự do dân chủ từ mấy trăm năm nay.  Cho riêng SB thì chưa hề nói "muốn" VN như Tây như Mỹ hay như nước nào cả và Việt Nam là Việt Nam.

4) Đây là những câu hỏi mà mọi người VN có tấm lòng với đất nước đều đang tự hỏi  và rất nhiều người đang mò mẫm kiếm tìm.  Như SB đã hỏi anh ở bài viết trước: "anh có cách?"  và dường như câu trả lời của anh là "độc tài"  như hiện tại là một sự cần thiết trong giai đoạn này cho VN . (nếu SB hiểu không đúng ý anh thì xin anh correct). 

5)  Chính anh nói 30 năm một thời gian khá đủ để một quốc gia phát triển và lịch sử cũng đã cho thấy như thế (Ấn độ,  Singapore) . Và Việt Nam, trước mắt mọi người, vẫn là nước kém phát triển.  Dựa vào câu văn thì SB đoán anh không "hài lòng" với hiện trạng "kém phát triển" của nước VN hiện giờ???  ...   Rồi cũng chính anh  nói "VN cần thời gian"  vì tự do dân chủ  trong tình trạng VN sẽ dẫn tới bạo động .... v.v.   Vậy thì theo anh,  dân VN phải chờ bao lâu nữa để được thực tập tự do dân chủ và phát triển?   Nói thiệt SB không chắc là  hiểu được rõ ràng ý anh?   Vì  lập luận của anh rất mù mờ, không rõ ràng ... Như đã nói ở trên, SB chỉ có thể đoán là  giữa tự do, dân chủ và "độc tài"  thì anh ủng hộ "độc tài"  như  trong thời gian này. Nói khác và rõ ràng hơn là anh Marcel ủng hộ chính quyền VN hiện tại???

6)  Xa hơn nữa anh nói những "thứ ấy" (xin xem phần trích dẫn) cần thời gian, cần giáo dục ... Vâng, SB đồng ý, nhưng Ai sẽ làm chuyện này vậy anh Marcel? Chính quyền cộng sản VN sẽ giáo dục, sẽ tạo điều kiện cho dân VN  học hỏi, thực hành ... tự do dân chủ?  Nếu thiệt tình anh nghĩ như vậy thì SB có thể kết luận rồi : là anh đang nằm mơ hoặc anh cũng đang vẽ bánh "chờ" cho dân VN ăn thôi.

Mời anh xem tấm hình chơi. (Vừa mới được chụp gần đây trong một phiên tòa ở Việt Nam xử Cha Nguyễn Văn Lý)



Nguồn: http://www.time.com/time/world/article/0,8599,1605455,00.html




[/align]
📎 nvlybyHoan..nhNamAFP
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-03 01:34:12silverbullet>
marcel
Tuy nhiên, khi có được sự độc lập rồi, điều thật sự đáng ghê tởm, là quay lưng lại với bao sự hy sinh xương máu của cha ông đã mang lại cái đất nước độc lập đấy, rồi lại lôi lịch sử và sự hy sinh của bao nhiêu thế hệ mà oán trách, mà nói ví thế nọ, thế kia.
Lịch sử đã xẩy ra, không thay đổi được. Nhưng phải xem xét lịch sử để mà rút ra bài học. Xem xét lịch sử để rút ra bài học là xem xét trên những cái đã xảy ra. Còn xem xét trên những cái chưa từng xảy ra (tức là chưa từng là lịch sử) như cậu nói: "Phải chi Pháp nhận Hồ chí Minh vào trường thuộc địa thì có lẽ nước Việt đã tránh được thiên tai này" thì không gọi là xem xét lịch sử. Đó gọi là cái gì.. tớ không biết, cậu tự định nghĩa đi.


Những công lao cũng như tội  lỗi của  các bậc tiền nhân  với đất nước và dân tộc không có ai có thể phủ nhận  hay che dấu được hết.   Lịch sử sẽ rất công bằng với mọi người.  Về việc "quay lưng với những sự hy sinh của các bậc cha ông". Khi một người nào đó,  chịu bỏ công học hỏi, tìm hiểu , nghiên cứu lịch sử của đất nước thì "rất rõ ràng" là  người đó đã quan tâm đến đất nước nên mới quan tâm đến những việc làm của  tiền nhân.  Nên anh "kết tội" người ta  như vậy và "ghê tởm" chỉ dựa vào một vài "sự kiện" không đúng với "chủ kiến" của anh  thì  nó không có hợp lý và nghe rất buồn cười.  Dĩ nhiên là tiền nhân có công sẽ được hậu bối  kính trọng, và tiền nhân có tội sẽ không được kính trọng.  Nếu ông Hồ là người có công  thì SB  hay anh Marcel  hoặc bất cứ Ai  đi nữa có đổi được ông Hồ là người có tội không?  Đúng  như  anh đã nói  lịch sử là những gì xảy ra và không ai thay đổi được mà.

Và chuyện ông Hồ chí Minh đã nộp đơn xin  vào học trường thuộc địa của Pháp là một sư kiện lịch sử đã xảy ra và sẽ  không có ai thay đổi được.  Kế đến, một người đã  nộp đơn  là  ít nhất đã có ý muốn đi học và trong hoàn cảnh "lý tưởng" (ideal situation) thì sẽ có hai trường hợp xảy ra:  được nhận hay không được nhận.  Ông Hồ không được nhận là một sự thật lịch sử.   Và cũng và bắt nguồn từ sự kiện lịch sử này, một người  VN (như SB chẳng hạn) quan tâm đến lịch sử và hiện tình đất nước VN có thể tự đặt câu hỏi liên quan đến sự kiện lịch sử đó chứ.  Vì ông Hồ là một nhân vật quan trọng trong lịch sử VN cận đại mà.

Thí dụ một người đặt câu hỏi: Giả sử, nếu ông Hồ  được nhận và vào học trường đó rồi  ra trường làm quan cho Pháp chẳng hạn thì  chuyện chi sẽ xảy ra cho nước Việt Nam ? VN sẽ phát triển theo chiều hướng nào? Có khá hay tệ  hơn so với tình trạng đất nước VN hiện giờ không?  Có chi "sai trái"  khi đặt câu hỏi như vậy?  Và anh "ghê tởm"  điều chi ???  Xa hơn,  anh không thể chỉ dựa  vào chỉ  1 "dữ kiện"  (một người đặt câu hỏi về HCM)  rồi kết luận  là người ta quay lưng với sự hy sinh của cha ông?  Và xa hơn nữa,  dù AI đó có muốn phủ nhận hay che dấu công hoặc tội của tiền nhân thì cũng chẳng có làm được =&gt; SB không hiểu nổi tại sao anh Marcel  "ghê tởm" ? .. Trừ khi anh Marcel là  "fan của ông Hồ" thì  SB  may ra hiểu được sự bực bội và ghê tởm của anh.  Nếu vậy thì xin lỗi anh nha, nhưng sự thật thì vẫn còn là sự thật  mà. Và chuyện ông Hồ  của anh (công, tội, đúng, sai ...) sẽ vĩnh viễn ở đó với lịch sử VN .  SB có đổi được theo ý SB đâu,  dù có muốn. 

Cuối cùng, một người  VN và yêu đất nước và dân tộc Việt Nam đâu có nhất thiết phải tôn ông Hồ làm thần tượng và phải yêu đảng cộng sản VN của ông ta . Và dựa vào hoàn cảnh  lịch sử thực tế  của VN, của miền Nam và  miền Bắc thì ông Hồ là cứu tinh hay sát tinh cho dân miền Nam nói riêng và dân VN nói chung còn tùy vào hoàn cảnh của mỗi cá nhân nữa.   Với anh thì ông Hồ là có thể là cứu tinh  nhưng với SB thì ông ta là hung thần. Chuyện dài ...  đã hơn nửa thế kỷ rồi vẫn chưa ngã ngũ.  Anh cứ nghĩ như anh nghĩ  và anh có "ghê tởm" những suy nghĩ như vậy cũng là quyền của anh - SB tôn trọng -.  Nhưng ngược lại, thì SB cũng có  những suy nghĩ riêng của SB  ... với những người suy nghĩ theo chiều hướng như anh.

Về chuyện phải "ôn cố tri tân" hay "xem xét lịch sử" để làm cho tốt hơn thì SB đã nói "sơ sơ" như ở trên và SB muốn nói riêng thêm  với anh Marcel vài điều:

SB có thể nhỏ tuổi hơn anh .. nhưng chắc chắn cả hai đều có thể được sắp vào loại "người lớn" (= trưởng thành).  Dựa vào bài viết, thì  SB đã "chân thành đối thoại" (đúng sai thì tùy anh và độc giả). SB đã "show" sự kính trọng cho  anh, và đã "đủ lễ" với  anh. Nhưng dường như anh không có "ý" tương tự như SB...  Dựa vào câu văn và khẩu khí của anh thì anh đang cố tình  "chất vấn và bắt bí" SB về những việc thật ra chẳng có quan trọng như chữ "thiên tai"  và cái câu văn ví von "phải chi ..."  của SB mà mọi người đểu hiểu đó là một câu văn "cảm thán" diễn tả 1 ước muốn không có trong tầm tay ... Không ai có quyền cấm cản  người khác nói ước muốn và dù đó là ước muốn không thật sao?  Thí dụ như Hồ chí Minh đã nói : "Tôi dẫn  năm châu tới đại đồng".  Anh nghĩ sao? Có "ghê tởm" ông ta không? Vì rõ ràng đây là chuyện không tưởng và "quay lưng lại với công lao của cha ông VN đó" (ở khía cạnh khác, câu nói này còn chứng tỏ rõ ràng bản chất thực sự của Hồ chí Minh là 1 tay sai làm việc cho "quốc tế cộng sản" chứ chẳng phải là cho "dân tộc và đất nước VN".  Dân tộc và đất nước VN chỉ là một phương tiện cho HCM đạt "tham vọng" của ông ta thôi.)  Nhưng ai có quyền cấm HCM nghĩ vậy và làm như vậy? Và thêm một số như ở dưới:
-  Về tình yêu:  "Phải chi ngày đó chẳng gặp em/anh" ... thì là một sự quay lưng phản bội với người tình xưa sao? Và không được phép nói??? 
-  Chu Du cũng cảm thán : "Trời sinh Du mà còn sinh Lượng" ...  vì Đông Ngô thua trận.  Chu Du, theo anh, cũng không được nói  vì thua trận, việc đã qua, Chu Du không nên nhắc lại vì Khổng Minh đã được sanh (đã là lịch sử) ??????
-  SB cũng cảm thán: "Phải chi VN đừng có Hồ Chí Minh!" ; "Phải chi nước Pháp nhận Hồ chí Minh vào học cho rồi " ...  Vì SB là một người miền Nam,  không ưa chủ nghĩa cộng sản và miền Nam đã thua trận. Và  ôn lại lịch sử  rồi nhìn vào hiện trạng đất nước VN, SB còn có những ước muốn riêng tư khó nói cho có văn hoa và đủ lịch sự nên chẳng dám nói ra đây vì kính trọng anh và độc giả.   Và SB dựa vào sự kiện lịch sử mà cảm thán (= nói ước muốn).  Có chi sai trái ở đây hả anh Marcel? Thích hay không là quyền của anh và nói vẫn là quyền của SB ...  Nói chung thì SB thấy  anh rất là "???" khi dùng những lý luận "?" để bắt bẻ SB về những chuyện mà SB biết anh "hiểu ý" là  người viết chỉ "cảm thán" ... như vậy. 
- Nếu ý định của anh chỉ có vậy thì có lẽ mình nên dừng ở đây là tốt hơn.

marcel
Lịch sử cũng như đứa trẻ lớn lên, có rất nhiều sai lầm. Nếu cứ lập đi lập lại thì có phần nhàm chán và sẽ dễ gây phản cảm. Chỉ có một điều thôi, tớ rất đồng ý là "Lịch sử như một bánh xe quay liên tục. Tư duy mà lạch bạch quá thì bánh xe lịch sử nó cán cho nát mặt".


Nói thiệt, SB không hiểu ý của anh ở đây, nếu anh "nhắc nhở" thì SB rất cám ơn. Nhưng...
Câu hỏi và thắc mắc của SB: Tại sao lại sợ phản cảm? Lịch sử VN (tất cả những sự kiện liên quan),  là  dân VN thì phải học & phải biết. Và biết nhiều chừng nào tốt chừng đó. 
Cho anh thì  anh "tán đồng" những sự thật xấu xa phải dấu, phải chôn? Không được "lật"  ra xem?   Tại sao vậỵ?  SB không hiểu nổi "thâm ý" của anh.  Anh có thể giải thích lý do không?
Cho SB thì ngược lại,  những sự thật  lịch sử cần được mọi người dân VN biết hết ... và luôn luôn phải lật ra xem lại như có thể... để tránh lập lại những việc sai lầm (lãng phí nhân lực, tài nguyên, thời gian ... của dân tộc và quốc gia).
SB chỉ sợ là bánh xe lịch sử cán nát mặt những người vô tội (dân VN) thôi. Vì họ không có khả năng để tránh hoặc xoay kịp theo bánh xe lịch sử  mà nguyên nhân chính là những phương tiện để tạo khả năng thích ứng đã bị tước đoạt .  Còn những kẻ có tội, đáng bị trừng phạt, lại "nhởn nhơ" ... Đây là một điều không hợp lý và bất công nhưng nó có thể sẽ xảy ra cho nước VN dưới sự thống trị  độc tài, tàn bạo của đảng cộng sản.


Nếu những người dân VN vô tội bị "bánh xe lịch sử nó cán cho nát mặt "... Anh có "đau lòng" không hả anh Marcel?   Hay là  anh cũng sẽ "mackeno" = Mặc Kệ Nó...  Mặt của tụi nó chứ đâu phải mặt tui !!!
 
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0