Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

viết cho riêng NGỌC

5 trả lời, 751 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngọc a ! đây là forum ma tó hay vào nhất và những gì tớ viết ở đây là viết cho riêng ngọc và chỉ có ngọc thôi. Đối với tớ chăng dể gì mình có thể nói ra tất cả nhưng điều cho người khác biết. Bởi vì tớ là thế nói rất nhiều cười đùa rất nhiều, nhưng có lẻ về tớ mọi người cũng chỉ biết là một người thật vô tư và rất vô tư mà thôi... Ngọc thường bào tớ nói rất mâu thuẩn đúng ko? có lẽ vậy vì bản thân tó cũng là một người đầy mâu thuẫn, cái điều mâu thuẫn nhất mà trong những ngày này tớ nghỉ đó là yêu ngọc hay chỉ xem ngọc là bạn. Tại sao vậy Ngọc biết ko? bởi vì tớ là con người luôn nhìn vào thực tế, tớ không muốn tô vẽ ì về cuộc sống của mình cả, tương lai của tớ ngọc biết đấy còn rất mù mịt, không như ngọc đã ổn định công việc rồi, bầu trời phía trước ngọc luôn là một màu hồng còn với tớ chưa nói được gì cả...
  Rất yêu ngọc đó là sự thật mà tớ không thể che dáu được, nhưng lại quá là ích kỷ khi cố bám theo ngọc để rồi sau này chẳng biết sẽ đưa ngọc đi về đâu. Thời nay cũng chẳng còn một túp lều tranh và 2 trái tim vàng nữa phải không Ngọc? cuộc sống thời nay theo đúng nghĩa đen của câu " vật chất quyết định ý thức ".Vật chất của tớ là gì là con số không vừa tròn và vừa to...  Ngọc cũng thường nói không tin răng tó chưa có người yêu bao giờ phải ko? yêu thì chắc chăn là chưa nhưng nếu bảo rằng tớ chưa thích ai thì la tớ nói dối. Đúng vậy tớ thích và đã thich một số người, nhưng giưa cái thích và cái yêu là một khoang cách phải không ngọc?
  Có những lúc tớ ngồi một mình và cũng nghỉ thật nhiều về cuộc sống, sao vậy nhì sao lúc nào mình cung luôn nhìn vào thực tế. sao mình không nghỉ được như những người khác " yêu để được yêu và biết yêu " má lúc nào cung thực dụng vậy. có lẽ tớ là vậy trong cuộc sống tớ không phải là người hiền từ gì, mữu mô xảo quyệt uh, tó cũng từng làm cả rồi.Nhưng trong tình yêu thì tớ không thể nào áp dụng được. Cũng chẳng biết thế là tốt hay xấu cho mình cả, nhưng cái điều mà ý trí tớ không thể đièu khiển nổi con tim đó là vẫn ước muốn được một lần nghe lời yêu và nói lời yêu với ngọc, cho dù đó tó biết cũng chẳng là gì cả cũng không thể thay đổi được gì cả. Thật sự phải nghỉ đến đây tó lại thấy rất buồn và mâu thuẩn. Mâu thuẩn mâu thuẩn lám Ngọc a. ( mâu thuẫn vì sao lúc này tớ lại đánh mất hết lý trí mà để con tim điều khiển vậy ). Hôm khác tó sẽ tâm sự với ngọc nhiều nhiều nữa, hôm nay tó cung ko thể nới được gì nữa rôi
 
 
mọi con đường đều dẩn tới thành LA MÃ
Đăng nhập để trả lời
0
Thế là có lẽ ta chia sẽ khoảng trời riêng mà ta hằng giử cho riêng ta, o nơi này ta thường tự do nói những gì mà ta nghỉ, ta chẳng sợ ai nghỉ gì về ta cả, ta sống thực với chính mình híc. Cuộc sống là thế đấy nhiều lúc ta tưởng mình rất tinh tế trong cuộc sống và ta có thể dự liệu được trước mọi viẹc. Nhưng gần đay ta đã nhầm rồi cuộc sống có những diều ta vẫn chưa có thẻ hiểu được. T đã lạp trình săn cho mình phải sống như thế nào nhưng rồi lại có nhưng xáo trộn, ta đã cố định hình, ta đã cố quên nhưng lần này ta đã sai rồi ta càng cố quên thì ta lại càng nhớ. Ta cũng không thể hiểu được mình nữa tại sao nhỉ? tại sao ta không thể lam chủ được mình nhỉ. A tối qua người ấy nhăn tin cho ta muộn quá nhưng lúc ấy ta đã ngủ đâu, ta vẫn thức ta có lẽ còn thức khuya hơn người ấy nghỉ, ta vẫn nhớ và vẫn đọc kỹ tin nhắn  cuối cùng cua người ấy nhăn cho ta. Nhưng ta không thể nhắn tin cho người ấy được vì ta đau bụng quá, người ta toát hết mồ hôi rồi ta khong thể cựa được người thì làm sao nhắn tin được. Nhưng thôi mặc kệ mọi người nghỉ ta thế nào cũng được ta cũng không quan tâm nữa vì bây giờ ta vẫn chỉ có mình ta thôi mà.
 Tối nay kể ra cũng buồn thật, thần bài đã từ bỏ bài rồi chỉ còn biết ngồi trên mạng thôi. Mọi người có biết tại sao ta đánh bài giỏi đến thé không, đó cũng là một nghệ thuật đấy. Vì khi ta nhìn cach đánh của mọi người và nhìn vào khuôn mặt của mọi người ta có thể đoán gần chính xác được mọi người đang cầm bài như thế nào, dó chỉ là sự tinh tế nho nhỏ thôi. Trong cuộc sông cũng vậy ta luôn cố gắng quan sát tát cả để đưa ra những nhận định chính xác nhất cho, cho nên ta đau có mấy khi bị lừa, ta thạt tự hào với điều đó người ấy a. Xét ra trên thế giới này nếu muốn lừa được ta thì chỉ có 2 người thôi, đó là 2 người bạn Dũng và MẠNH mà ta đặt chon niềm tin vào họ, 1 người ta gặp trong cấp 3 và một người ta gặp trong đại học. Họ là những người bạn thật sự tốt với ta ta cảm ơn cuộc sống đã cho ta làm bạn của 2 người ấy, cho dù ta chưa từng một lời cảm ơn họ nhưng ta thầm cảm ơn họ về những gì họ làm cho ta.
 Cuộc sống thật phức tạp nhưng cũng nhiều màu sắc phải không người ấy, ta rất cảm ơn người ấy đã nói thật cho ta về tát cả. Cho dù tình cảm của ta chỉ là đơn phương thôi nhưng ta cung thật sự cảm ơn người ấy về tất cả nhé.
mọi con đường đều dẩn tới thành LA MÃ
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay lại một ngày nưa ta lên mạng ta viết. Người ấy a! nếu cuộc sống cứ diễn ra bình thường như cân đường hộp sữa thì còn gì là cuộc sống nữa người ấy nhỉ. Ta cũng không biết tại sao hôm qua người ấy thức khuya vậy, nhưng người ấy à. Cái tin nhắn đầu tiên của người ấy làm ta suy nghỉ rất nhiều, có lẽ ta cung thức khuya gần bằng người ấy đấy. " nếu con người cứ thay đổi theo thời tiết thì cuộc sống sẽ thế nào hả " trời sao lại nói thé vậy. Ta không biết người ấy đang nói về ta hay nói về người ấy vậy. Nếu người ấy nói về ta như thế thì có lẽ người ấy đã nhầm rồi, còn nếu nói về người ấy như vậy thì ta cũng không biết nói gì hơn nữa.
 Hic thật sự ta cũng không hiễu cho lắm những gì người ấy định chuyền đạt nưa cơ. Tại sao vậy, ta cũng tự hỏi tại sao người ấy lại xin lỗi ta, người ấy lại cảm ơn ta. Có gì để người ấy xin lỗi ta đâu, cũng có gì để người ấy cảm ơn ta đâu. Ta rât ghét 2 từ ấy người ấy biết không, bởi vì người ấy xin lỗi có lẽ người ấy đang định từ chối ta và người ấy cảm ơn có lẽ phải chăng người ấy đang định ra đi. Nhưng người ấy à cho dù sao ta vẫn thích người ấy nói thật tất cả hơn, người ấy chỉ cần nói với ta một câu rằng ta là người thứ 3 thì ta sãn sàng không làm phièn người ấy nưa đâu. Bản chất của ta là thế mà ta thích sự thật, dù đau như thế nào thì sự thật vẫn hơn dúng khong người ấy.
 Người ấy biết không từ ngày tới giờ ta thường thờ ơ với chuyện tình cảm,  người ta thường bảo rằng ta sống vô cảm. Ùh ta là vạy thật bởi vì nhiều lúc ta suy nghỉ cuộc sống có những chuyện còn khó hơn chuyện tình cảm nhiều. Nhưng bây giờ ta cũng cảm thấy yêu một người đâu phải là dễ dàng người ấy nhỉ. Thường ngày ta nghỉ chuyện tình yêu chỉ là phù phím nhưng thật sự nó cũng chẳng phù phím chút nào, dể có được tình cảm của người mình yêu đâu phải là dễ gì dúng khong người ấy.
 Chắc người ấy cũng biết máy hôm nay ta không thể nhăn tin cho người áy là vì sao rồi chứ. Thật sự tá cũng muốn lắm chứ nhưng là sinh viên mà  lại sinh viên cuối khoá nữa. Biét sao được người ấy nhỉ, người ấy nhiều lúc phải lắng nghe và thaus hiểu cho ta nhé.
mọi con đường đều dẩn tới thành LA MÃ
Đăng nhập để trả lời
0
hôm nay một ngày thật nhiều. Uống bia thật nhiều, tớ cũng liên tục phải chúc mừng mọi người. Ai cũng vui vì họ là những người tân kỹ sư mà, năm nào cũng thế từ khi vào dại học có lẽ cứ đến dịp các anh chị khoá trên ra trường là mình lại bận rộn. Nhưng năm nay khác lắm người ấy à vì cũng chỉ vài tháng nữa thôi là tớ cũng vậy. cái cảm giác năm nay ngồi đây nghỉ đến vài tháng nữa mình cũng như vậy sao mà cảm thấy sợ nhièu hơn thấy vui người ấy à.Sợ cái cmr giác ra trường, sợ cái tuổi hồn nhiên như cô tiên cũng bắt buộc phải qua, sợ cái cảm giác đi kiếm việc làm. Nhưng tát cả cũng đã đến rồi và giường như mình cũng đang có những động thái thích nghi với nó.
Người ấy có biết lần đầu tiên mình tập đi phỏng vấn là lúc nào không. đó là cáh đây khoảng 1 năm cảm giác run quá sợ quá, lần thư hai vẫn thế không dám nới, không dám thể hiện mình. Nhưng hôm qua tớ thật sự đã cảm tháy mình đã có chút trưởng thành ngồi trước họ mình cảm thấy tự tin hơn, noiư một cachs dễ nghe biết cách nói chuyện hơn bao nhiêu đến nỗi mình và ông ấy nói chuyện cả 1 tiêng đồng hồ thật vui thật hay người ấy à. Có những lúc chúng ta nhìn lại cái tuổi ăn chơi nhảy múa của mình đã qua mà thật tiếc người ấy ơi, Nhưng là thế đấy cái gì qua thì nó vẫn phải qua và cái gì đến thì nó vẫn phải đến thôi. Người ááy có còn nhớ câu nói mà tớ đã nói với người áy trên nhà Giang ko, với bạn bè tớ luôn thích sông ở cái tuổi hồn nhiên nhất, trẻ con nhất. Thật sự tớ muốn dủ người ấy 30 - 4 này về đi sầm sơn với bọn tớ cũng một lần nữa tớ được sống ở cái tuổi trẻ con nhất hồn nhiên nhất, tớ cũng rất muốn sau những ngày làm việc vất vã mà người ấy trải qua muốn người ấy có những ngày thật vui vẽ.
 Chúng ta đã lớn thật sự rồi đứng không người ấy. Những gì mà chúng ta nới và làm chúng ta đều nhận thức được đúng không người ấy, những gì tớ nói ra với người ấy không phải là những từ yêu thương buông xuôi đâu người ấy à mà đó là những suy nghỉ cửa những con người đã lớn thật sự
 
mọi con đường đều dẩn tới thành LA MÃ
Đăng nhập để trả lời
0
Cái nắng của mùa hè đã đến rồi. Bản chất ta thường ghét mua hè năm nay ta lại càng thấy mùa hè nặng nề hơn người ấy à vì mùa hè năm nay là ta tốt nghiệp sức nóng mỗi ngày một tăng cũng đồng nghĩa với sức nóng công việc của những sinh viên cuối khoa như ta ngày một tăng. Suốt ngày ở đây câu chuyện của những sinh viên cuối khóa là ra trường sẽ làm việc ở đâu, làm gì lương bao nhiêu, công ty nào đang tuyển gần như những điều đó làm ta đau dầu quá người ấy ơi. Nhưng biết sao được đó là những lợi ích sát sườn mà ko nghỉ đâu có thể được và ta cũng chuẩn bị trước tinh thần cho điều đó rồi, những ngày tới đây của ta có lẽ sẽ là những ngày vất vã nhất. Người ấy biết tại sao 30 - 4 vừa rồi ta về ta muốn đi chơi thật nhiều không vì ta muốn xã hơi muốn thoải mái tinh thần để chuẩn bị cho những ngày hè nóng nực và vất vã này. Có lẽ có những lúc ta đã làm người ấy khó chịu phải không người ấy hảy thông cảm nhé cho ta nhé cũng chỉ vì lúc nào ta cũng thích được ở gần người ấy thôi mà. 
 Nhiều lúc ta đã thầm cảm ơn người ấy vì đã thổi cho ta một luồng gió mới đã làm cho ta cảm thấy cuộc sống thật sự không chỉ có một mình màu xám màu của những vật lộn những tranh đấu của cuộc sống mà nó còn có những màu sắc khác dịu mát hơn, nhẹ nhàng hơn.
  A hôm nay có một chuyện mà ta cảm thấy mình thật sự thành công trong con mắt nhìn người. Có một người đã định lừa ta định rủ ta làm ăn họ cứ tưởng rằng đưa ra những khoản lợi nhuận không lồ với mức đầu tư vài triệu công việc nhẹ nhàng cho tương lai sau này. trời đất họ có biết rằng những mánh khoé lừa đó ta đã biết từ năm đầu tiên khi ta vào đại học, họ có biết rằng khi họ còn chưa biết nó ta đã biết rồi. Họ cứ nghỉ rằng ta không nói gì nghĩa là ta không biết người ấy à! thật nhầm. Những mánh khoé đó làm sao đủ trình qua được ta, ta lại có thể hic hic hic và tự tin với chính mình. Ôi chao có những kẻ sau khi bị rồi mới ngớ người ra rằng kể ra biết trước trời oi cuộc sống là thế mà kẻ nào không va chạm kẻ ấy chết, ta cứ kệ miễn là mình không bị lùa con nhưng kẻ khác u cứ để chúng nó rút ra bài học đi rồi chúng nó sẽ khôn người lên thật bại là mẹ của thành công.
 Thôi ta phải về đây chúc người ấy làm việc tôt. ta yêu người ấy nhiều và rất nhiều
mọi con đường đều dẩn tới thành LA MÃ
Đăng nhập để trả lời
0
cũng đã lâu rồi ta không còn thời gian rãnh rỗi để vào đây nữa. Hôm nay nắng quá tự cho mình một buổi sáng nghỉ để vào thư viện online, ta thích lắm cái thư viện này đã 4 năm rồi gắn bó với nó vào đay ta được truy cập nét miẽn phí này, được ngồi máy điều hoà nhiệt độ. Nói chung là được hưởng một cuộc sống của nhân viên văn phòng. Người ấy biết không ngày trước ta thường ước mơ sau này mình sẽ có một cuộc sống của nhân viên văn phòng, một ngày đi làm như bao ngày với những công việc như thế ngồi trong cái phòng như thế suốt cả năm cả đời cuộc sống cứ thế mà nhẹ nhàng diễn ra. Nhưng bây giờ thì khác ta cảm thấy cuộc sống như thế thật nhàm chán, cuộc đời nhiều lúc không có một chút gì đó thay đỏi thì còn gì là cuọc sống nữa phải không người ấy nhỉ. là con trai mà không có cái dám nắng của ngoài trời đát, ra ngoài mưa một hôm đã ốm liễng xiễng thì còn gì là con trai nữa nhì. Cuộc sống của ta có lẽ chẵng bao giờ ta có thể ngồi yên một chổ được ta cảm thấy cứ suốt ngày chỉ làm một công việc và cuộc sống quá nhàn nhã diễn ra thì còn gì là sống nữa người ấy nhì.
 Những ngày qua thật là mệt nhưng ta cảm thấy rất vui vì mình cũng đã làm được nhiều việc và ta vui hơn nữa là cái gì ta cũng có thể làm được. Nhưng những gì ta làm có lẽ vẫn chưa thu được thành quả nào người ấy à, có lẽ cũng phải chấp nhận vậy thôi bây giờ mình cứ cố gắng làm hết sức mình cứ giúp tất cả mọi người đi, coi như là mình làm không công và coi như là mình bầy cổ cho họ ăn đi, nhưng ta tin rằng rồi sẽ có một ngày ta thành công. ta vẫn nhớ lời một người thầy giáo nói với ta ràng hảy luôn luôn cố gắng thì rồi lúc nào đó mình sẽ nhận được thành qua, chô nên người ấy biết không ta sợ nhất là sự nhàn rồi ta rất sợ một ngày nào đó mình sẽ trở nên lười nhác. Ta biết rằng chính cái thời sinh viên đã làm ta lười nhác đi rất nhiều thật sự ta cảm thấy nếu không khắc phục thì ta nguy cơ mình sẽ trở thành người lười nhác mât thôi.
 Người ấy biết hôm trước đi chát tại sao ta không nói chuyện mà ta muốn nói cho người ấy biết không tại vì chuỵen ấy đã qua rồi, cũng chỉ là công việc thôi người ấy à hôm ấy ta rất buồn vì ta vừa rọn một bữa tiệc lớn cho người khác ăn. Biết sao được vì lực của ta quá mổng và quá yếu ta không thể nào cáng đáng được công việc quá lớn như thế, biét là có người sẽ dành mất nhưng ta không làm gì được người ấy à. Ta chỉ tiếc một điều cơ hội đến mà ta không đủ khả năng để đáp ứng nó đành phải để cho những người hơn ta hơn ta về tát cả về địa vị xã hội, về tuổi đời cũng như về tiền bạc làm. đến bây giờ ta vẫn tiếc vì thật sự ngay kể cả những đứa bạn của ta bọn nó trong mơ cũng chưa bao giờ thấy được cơ hội lớn như thế, dự án như thế. Nhưng biết sao được nhì cuộc sống là thế mà cá lớn thường nút cá bé mà.
mọi con đường đều dẩn tới thành LA MÃ
Đăng nhập để trả lời
0