Anh LB ơi,
Anh có thương tớ thì xin đừng nhắc lại chuyện xưa, tích cũ nữa. Nào là hoa nầy, hoa kia v.v.
Thôi mình đừng có vấn vương,
Chuyện xa xưa quá, trầm hương nhạt mùi.
Cứ mỗi lần nhắc tới là như có một con dao đâm vô hũ mật nầy.... ủa ủa, đâm vô con tim nầy. Phải chi
hồi đó, cô ta đừng "hung" quá thì đâu có ngày hôm nay...
Còn cái ống kiếng cuả con vit luộc, sau ở đâu cũng có hết vậy? Chỗ nầy là chỗ bí-mật mà sao chụp được???! Vỗ tay khen chàng phóng ảnh viên, chỗ nào cũng chui vô được.
Những vỗ tay khen thì cũng nhẹ nhẹ thôi vì tuy có chụp được tấm ảnh nóng hổi nầy (!!!), anh ta còn thua một chuyện là đáng lẽ phải từ sau chụp tới mới đươc... Từ trưóc chụp lại như thế nầy là còn thiếu sót...
Nói đúng ra, hổng phải tại Gấu tui tò mò đâu, anh bạn LB ơi ! Cái nầy là tại vì cô nọ uýnh quá, gặp lúc cấp bách, "mần" đại ngay trước cửa động của tớ. Đang lim dim mà nghe có tiếng xì xèo, lạ lắm, nên Gấu tui mới lật đật chạy ra xem, sợ mưa rồi ngập hang của mình. Nào dè...
-----
Có trầu mà chẳng có cau,
Thì đành không đỏ môi nhau kiếp nầy
TB: Mấy câu thơ nầy - cái nây mới gọi là thơ - là Gấu tui ăn cắp, đem vô đây, chứ hổng phải tự mình sáng tác đâu nha.
Còn mấy câu kia thì không dám cho là thơ. Cái đó chỉ là con ếch mà thôi.