Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

XIN MỘT GÓC TRỜI

158 trả lời, 21.157 lượt xem — Trang 2 / 6
Trích đoạn: Vũ Nguyên

Cảm ơn sự chia sẽ của Băng Nguyệt rất nhiều ,vần trăng bạn tặng tôi thôi nhuốm màu quan tái,tình cũ cũng được đôi phần phôi phai....

                      BỪNG TỈNH
     
            Đêm khuya rồi cũng tan ra,
            Khách thi bừng tỉnh ,phôi pha cũng nhiều.
            Nợ tình nhẹ gánh bồng phiêu ,
            Cách chia đời cũng xế chiều rồi kia.

            Đam mê đập vỡ hôm qua,
            Thâý sau Diễm Mộng một tà áo ai ,
             Trăng tà đã khuất triền đồi ,
            Gío ngưng lay động ,đắp bồi Liễu thơ
             Mơn man lá liễu ,réo bài ,
             Một trang tương ngộ rơi ngay mắt nhìn.

             Cảm ơn Băng Nguyệt tiểu thơ,
             Những giòng chia sớt ta ngơ ngẩn hoài... 

                                          Vũ Nguyên



 
Hồ xanh
 
Hồ trong soi bóng quan hoài
Cảnh say lòng ấy hỏi ai không buồn
Cỏ xanh diệp lục liễu buông
Tâm hồn lãng mạn dệt nguồn thơ ca
 
Đừng buồn điều mới vừa xa
Rồi thì cũng cũ như hoa rụng chiều
Đam mê thức với mỹ miều
Một trang tương ngộ nguyên tiêu trăng tình
 
Hồ trong soi bóng một mình
Hạ buồn ta với hành trình mưa bay
Chúc cho các hạ anh tài
Thơ rồi sẽ hết đắng cay nhé người! hih
 
 
@@@@@@TNâu bằng hữu,... phạt nha....
Aó thơ đâu hỉ sao mà wên treo
Để cho áo mốc mục meo
Mai mốt mặc lại cũ mèo đó ngoen*****[;)][:)]
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Chị ơi! Sao nỡ phạt em,
Áo kia có rách thì nhờ chị khâu
Người ta thơ thẫn mỗi ngày
Em thì... xin đứng gốc cây ngắm trời...
 
Băng Nguyệt đã không để cho em tâm tư yên ỗn đi phá phách thiên hạ, em sẽ treo ấn từ quan  dìa quê đi bắt chuồn chuồn à nghen... [;)]. Thân chào chị Băng Nguyệt tiếng vang xa gần... [:D]
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-09 17:13:22Vũ Nguyên>



Hồ xanh
 
Hồ trong soi bóng quan hoài
Cảnh say lòng ấy hỏi ai không buồn
Cỏ xanh diệp lục liễu buông
Tâm hồn lãng mạn dệt nguồn thơ ca
 
Đừng buồn điều mới vừa xa
Rồi thì cũng cũ như hoa rụng chiều
Đam mê thức với mỹ miều
Một trang tương ngộ nguyên tiêu trăng tình
 
Hồ trong soi bóng một mình
Hạ buồn ta với hành trình mưa bay
Chúc cho các hạ anh tài
Thơ rồi sẽ hết đắng cay nhé người! hih
 
 
@@@@@@TNâu bằng hữu,... phạt nha....
Aó thơ đâu hỉ sao mà wên treo
Để cho áo mốc mục meo
Mai mốt mặc lại cũ mèo đó ngoen*****[;)][:)]
 



                        BÓNG THƠ BÊN HỒ


                                 Mến tặng Băng Nguyệt.

               Tôi đi nhặt nỗi cô đơn,
               Nghe lời nhắn nhủ mắt tròn sắc vui.
               Hồ xanh lá cũng tươi cười ,
               Bạn thơ đã ghé ngang đời viễn du.

               Sắm vần lục bát phù du ,
               Những mong được tạc chén BUỒN ,chén CAY!
               Hoạ cùng cảnh trí phơi bày ,
               Nhưng tay chùng bút bởi người can ngăn.

              Vâng thì ân ái thời gian ,
              Cũng như một rẻo trăng vàng hư không ,
              Đau buồn mấy cũng qua sông ,
              Tương tư mấy cũng nhẹ lòng một khi.......

              Một khi thấy những bóng thơ ,
              Quanh hồ đơn chiếc vẫy chờ bóng tôi.
              Chúng ta sẽ nghịch thơ vào ,
              Cho hồn son trẻ len vào tâm tư.
               
                                     Vũ Nguyên
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-11 11:51:52Viet duong nhan>
                        VÔ CẢM

           Một lần ta thấy chiêm bao ,
           Nhiều Tường Vi nở trên rào trước sân.
           Duyên xưa lối lạc mấy vần ,
           Nay vần thi nối bâng khuâng mắt Người.
           Mắt Người như sợi tơ trời ,
           Rối ren nhịp thở ,buông lời ghẹo trêu.
           Bấc đèn khuya lụn lại khêu ,
           Vườn thơ tôi lén yêu kiều vào chơi.
           Bao giờ tình ái thảnh thơi?
           Cung đàn sẽ trổi ,câu mời sẽ trao.
           Bây giờ tôi chẳng hứng nào ,
           Đem tình gửi gió ,trăng ,sao mất rồi.
           Nếu em khiển trách thì thôi ,
           Thi nhân gàn rỡ xanh trời xa say.
            Niềm yêu rất muốn tỏ bày ,
            Bỗng cơn vô cảm về xây thành trì ,
           Chiều nay mây xám heo may ,
           Thấy hồn tĩnh mịch ,ngô ngây ngưỡng đời.
           Em đi để lại tiếng cười,
           Giòn tan ,vụn vỡ ,rối bời tóc thơ. 
           Ta sinh ra trót bơ vơ ,
           Yêu ta? Đa tạ ,xin chờ kiếp sau !

                                   Vũ Nguyên
 
R
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
            TRI   ÂM
 
Đêm dài nghe tiếng thở than,
Chạnh lòng tôi thức, chong đèn hỏi thơ?
Lời thơ ai đó giãi bày
Cho tình vơi bớt những buồn..., những thương...
 
Tôi đọc, vì tôi yêu thơ
Tôi nghịch, tôi phá cho người...buồn vơi!
 
Người ơi! Định mệnh tại Trời
Có bày, có sắp, cũng rồi chử duyên
Ai kia duyên thắm chỉ hồng,
Ta về thắp nén hương trầm, cầu an...
Than cho hết tiếng, hết lời,
Hết đời trách cứ, hết rồi nợ vương...
 
Tôi đọc, vì tôi yêu thơ
Chứ tôi không dám rộn vườn tâm tư.
Nếu ai xây chử Thành trì,
Tôi xin dùng chử Tri Âm, mở vòng.
Tình duyên là chuyện riêng ta,
Riêng tình bằng hữu, phải bồi, phải vun...
 
Chiều nay mây trắng bay bay,
Xin người chớ vội khép đời hư vô!
Quan san, nghìn dặm mịt mờ,
Nhắn mây, nhắn gió,nhắn lời cùng ai...
 
                                Tóc  nâu.
        
 
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-16 23:41:12Viet duong nhan>
                           VẠT TỨ THÂN

              Bâng khuâng tôi đếm từng đêm lạnh ,
              Tiếng gót giầy khua vỡ mộng lành ,
              Qua bến phà xưa châm điếu thuốc ,
              Khói sông lờ lững một sắc xanh.
              Em bước vào đời tôi hư ảo ,
              Ra đi chẳng vọng tiếng âm thầm.
              Bến sông đã bạc sờn vai áo ,
              Của những lữ hành ôi xanh xao!
              Đây miền quan họ lắm môi đào ,
              Tứ thân vàng ,tím ,đỏ xôn xao ,
              Dải yếm lã lơi tình viễn xứ ,
              Thắt lòng lãng tử ,thắp nôn nao.
              Tôi ngóng dại say trong ngày hội,
              Bờ môi mọng chín tuổi ham chơi ,
              Đôi mắt lúng la và lúng liếng ,
              Hàm răng tuyết ngọc ngã nghiêng cười.
              Từ ấy đến giờ đã năm năm ,
              Hội làng ta có tự trăm năm ,
              Những câu quan họ xanh mươn mướt,
              Đãi ta cổ tiệc dưới trăng rằm.
              Em quên dải yếm phương nào nhỉ?
              Đánh đố đời tôi những khoé cười ,
              Lẳng lơ đoá Quỳnh vô tư chỉ...
              Khoe mình trong tiếng trống canh khuya.
              Từ ấy đến giờ trăng đã xưa ,
              Quỳnh hoa chẳng mọc để dư thừa ,
              Em sớm ôm cầm sang thuyền khác ,
              Tôi ngồi hụt hẫng cuộc mây mưa.
              
              Bến xưa có một khách phong trần ,
              Ngồi đò tự vấn vạt tứ thân ,
              Về thôn với xóm nào đây nhỉ?
              Hay dạt về đây nét thất thần...
              Em đi vội quá nào theo kịp?
              Làng hội xong rồi ,vắng hẩm hiu ,
              Bỏ mặc ta với con đò nhỏ ,
              Bấm tay đếm tuổi ,sóng lêu bêu.
              Chiều ơi cứ nhạt theo màu nắng ,
              Tủi thân ghi dạ một chữ liều.
              Ta liều đi khắp miền quan ải ,
              Ôm lòng sắc nắng cuối chiều phai.
              Như ôm vạt tứ thân năm trước ,
              Hương nụ Quỳnh hoa cứ bám tay.

                                    Vũ Nguyên
              R
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn tóc nâu đã vào hoạ thơ và xem VN như một tâm hồn tri âm ,với tình bạn thì quả nhiên không có thành trì nào cả ,còn với tình cảm trên tình bạn thì càng không có thành trì nào luôn vì người làm thơ sống vì được iu đương mùh[:D][:D]
 
                                                   Vũ Nguyên
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-17 11:31:52Vũ Nguyên>
                            TIẾNG CHIỀU XƯA


             Tiễn em nghìn dặm quan san,
             Tiếng chiều xưa khóc lỡ làng lòng nhau.
              Tay cầm nếp áo đã nhầu ,
             Hỏi trong thiên cổ ai sầu hơn ai?
             Giai nhân chợt vuốt tóc mai,
             Ngàn năm vẫn đợi bóng người tình chung.
             Nhưng nay tao ngộ đã cùng ,
             Chồng em đã biết tiếng chùng ,tiếng thăng...
             Cung đàn ấy anh đừng giăng ,
             Lỡ người ấy tỏ cuồng phong ba đào.
             Nghe em dòng lệ tuôn trào ,
             Aí ân xin cuốn đặt vào bâng quơ
             Nhé em ngày đã sáng trơ ,
             Tiếng gà canh bốn đã quơ cả về.
             Nay ta xin nuốt lời thề ,
             Yêu nhau chi để tư bề khổ nhau.
            Tim em nhịp đập sắc màu ,
             Chỉ xin sắc thắm cho cầu phu thê,
             Quay lưng lại nhé đam mê ,
             Guồng tơ lòng lại quay về chồng ,con.
             Mấy giòng nhắn gửi vuông tròn ,
             Hãy riêng ta cõi sống còn mặc ta
             Em về đài các xa hoa ,
             Với chiều nắng lịm ,vết son phai nhoà.
             Yêu nhầm phải vợ người ta,
             Đắng cay ,từ tạ sẽ là hiển nhiên.
             Tự ta chuốc lấy vô biên
              Nổi nông đến mức thánh hiền cũng điên.
              Tự ta chuốc ngập men phiền ,
              Em về mà sớm diện tiền lầu son.
              Tiếng chiều xưa ĩ ôi tuôn ,
              Lời yêu này đã thác tuôn sói mòn.

              Trả về em những trăng sao ,
               Kèm thêm một cánh bích đào héo hon.
              Trả em giấc mộng no tròn ,
              Gối tay vào giữa một hồn thương đau.
              Chồng em hỏi?Có gì đâu ,
              Xin em hãy nói lá khua sau hè.
              Tiếng chiều xưa gõ tư bề ,
              Xin em hãy nói bên hè lá rơi...


                                        Vũ Nguyên
             

           

            
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-29 04:50:10Vũ Nguyên>
                        TRÁI ĐẰNG

           Đài trăng rót mật chỗ nằm,
           Em lùa vào tóc mấy mầm cô liêu ,
           Để tôi sớm ít đêm nhiều ,
           Dạo chân ,cất thổi tiếng tiêu đơn lòng.
           Tầm xuân đâu đã tròn bông?
           Em dậy thì sớm dập dờn bể dâu.
           Tôi đi khẽ khúc nhiệm mầu,
           Con tim em bật một màu tương tư.
           Nặng lòng gửi một phong thư ,
           Van em khoan đọc để Thu chưa vàng.
           Xin em cứ để hoa Soan,
           Thềm quen rụng xuống cho vàng lối thơ.
           Em ,vì tinh tú bất ngờ ,
           Lạc vào diễm mộng phất cờ hoàng huy.
           Tôi đi chưa tới tà huy ,
           Thấy đêm ngát toả đoá lưu ly nồng.
           Hỏi lòng mưa có qua sông?
           Sao nghe ẩm ướt lời bông đùa này...
           Mắt em cái liếc rất dài ,
           Tôi nghe da thịt đau lời tri âm.
           Tiếng hồn tôi đã lạnh câm ,
           Tiếng tiêu còn thổi bên vàm nước nghiêng.
           Thương em đôi mắt dõi xuyên ,
            Thấu đời kiêu bạc tôi chen bon nhiều.
           Thương em nhặt vội câu Kiều ,
           Hôm xưa tôi liệng bóng chiều mang đi.
           Ba trăm năm nữa còn ai ,
           Cùng tôi khóc những niềm đau trái mùa.
           Tưởng rằng tôi đã sầu chua,
           Trái tim cằn cỗi lệ thưa ,dạ chừa...
           Chừa ra trái đắng tình xưa ,
           Nay em bỗng đến phôi pha nguyện thề:
           Suốt đời chỉ đứng bên lề ,
           Suốt đời chỉ đứng bên lề chữ YÊU.


           Ta ngạo ta cũng đã nhiều ,
           Xin em giây khắc bồng phiêu giậu vườn.
           Thơ tình lại lấm phong sương ,
           Chùng tay ta thấy công nương cận kề.
           Thôi thì mặc kệ sơn khê ,
            Cúi hôn trái đắng mới tê dại người.


                                     Vũ Nguyên
           
           
           
          
         
          
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-03 07:51:15Vũ Nguyên>
                       
 


          BÀI THƠ CHƯA GỬI
 

          Bài thơ anh gửi vẫn chưa xong ,
          Làm sao xong kịp với mùa Đông ,
          Sao em không vờ đi với ở ,
          Mà bước âm thầm chẳng ngóng trông.
          Hôm nay có mưa bụi ven đường ,
          Vai gầy em ướt giữa phong sương ,
          Anh đã nhủ lòng tung trái phá ,
          Vào giữa vô cùng thinh vắng im.
          Em như con sẽ gục vào tim,
          Tán lá xanh xao chơi trốn tìm ,
          Anh như song cửa buồn ngây ngất ,
          Một sớm mai hồng vắng tiếng chim.
          Bài thơ anh viết vẫn chưa xong ,
          Thôi thì xin chờ đến tàn Đông ,
          Khum tay che một chùm thơ nhỏ ,
          Thả gió vươn cao nỗi đợi chờ.
          Em căng mắt đợi từng đêm lẻ ,
          Gối chiếc ôm cùng mảnh sao khuê ,
          Cô đơn vào hồn anh bày vẽ ,
          Đề thơ lên diễm mộng bay về.
          Bàn tay ta khẽ nắm bàn tay,
          Thuyền lộng buồm rồi xin ngất ngây ,
          Kề vai biển rộng sớm ra khơi ,
          Hết cuộc đi rong ,én lẻ bầy.    

                                Vũ Nguyên   
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-03 07:59:05Vũ Nguyên>
                       

 
           ĐIỆP KHÚC HẠ


            Em đã đến và em đã hiểu ,
            Dải lụa vàng phơ phất ở chân mây ,
            Ngày đã mõi trên đường đi bộ ,
            Đêm biếng lười ngủ trọ tối hôm nay.

            Cầu đã gãy ,nổ màu tương ngộ ,
            Em đã buồn màu phượng úa hôm qua.
            Phượng đã chết như linh hồn úa vẫy ,
            Trót giăng tơ con nhện khóc vô cùng.

            Thơ khó hiểu hay đời ta biếng nhác?
            Tay gieo vần vô thức ở trong mơ,
            Mù sương cũ đã đôi lần đổi chác ,
            Ném âm u lên ngôi vị đợi chờ.

            Điệp khúc hạ làm ta mi đã cụp ,
            Chân đã đau nên chân rất thật thà ,
            Bồng giấc hạ ném tràn lên sỏi đá ,
            Đến thưở nào em đã biết bơ vơ?

           
            Trùng lai đó lời hứa suông dĩ vãng,
             Ta chấp tay tụng niệm rất từ bi,
            Bồng lai đây ,điệp khúc hạ là đây ,
            Nắng oà vỡ trên vai gầy mặc sĩ ,
            Nắng tương tư và nắng đã hao gầy.

                                 Vũ Nguyên

           
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
                      BƯỚC NGỌC
 
         Em đi bước ngọc mênh mang quá ,
         Gửi lại cho ta một chữ sầu ,
         Điêu luyện hồn bơi như rái cá ,
         Qúa giang thấy lạnh mấy mùa đau.
 
 
          Quầy quả gánh trên vai thổn thức ,
          Lệ tràn sót lại hạt trân châu ,
          Tìm em nơm nớp trong tiềm thức ,
          Tỉnh dậy nhân duyên đã gãy cầu.
 
          Quê nhà còn bao thời luyến ái ,
          Bút điên bẻ gọn khóm tre khờ ,
          Ngày mai cuồng nộ lên màu nhớ ,
         Nhặt hộ bên đường một chữ thơ.
 
          
           Suốt đời ta múa gươm với chữ ,
           Hoa lạnh lùng ngồi ,hoa ngóng trông ,
          Rừng thiêng đầu độc hồn thê lữ ,
           Suối cũng dần tan một tiếng lòng.
 
                                Vũ Nguyên
          
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Vũ Nguyên

                      BƯỚC NGỌC

        Em đi bước ngọc mênh mang quá ,
        Gửi lại cho ta một chữ sầu ,
        Điêu luyện hồn bơi như rái cá ,
        Qúa giang thấy lạnh mấy mùa đau.


         Quầy quả gánh trên vai thổn thức ,
         Lệ tràn sót lại hạt trân châu ,
         Tìm em nơm nớp trong tiềm thức ,
         Tỉnh dậy nhân duyên đã gãy cầu.

         Quê nhà còn bao thời luyến ái ,
         Bút điên bẻ gọn khóm tre khờ ,
         Ngày mai cuồng nộ lên màu nhớ ,
        Nhặt hộ bên đường một chữ thơ.

         
          Suốt đời ta múa gươm với chữ ,
          Hoa lạnh lùng ngồi ,hoa ngóng trông ,
         Rừng thiêng đầu độc hồn thê lữ ,
          Suối cũng dần tan một tiếng lòng.

                               Vũ Nguyên
         

 
 Thỉnh thoảng bình loạn tí nhà Vũ Nguyên nhỉ?
 
 Bước Ngọc thường được nhắc tới như sự e lệ, nhẹ nhàng và duyên dáng. Tức là người con gái có dáng đi đẹp. Thế mà Mênh mang vầy chắc là mỗi sải ngàn dặm như kụ Tôn chứ chả ít.
Người đi người ở thì buồn, chả nói cũng biết sầu nẫu ra rồi. Nhưng tớ va ngay vào cái Sầu Điêu luyện thì lạy kụ VNg một lạy ^:)^ Tớ chịu chết luôn ko hiểu Sầu điêu luyện như bơi nó thế nào. Mà Rái cá qua sông nữa thì hồn ơi là hồn! Thơ ơi là thơ cái sự logic dù nó thiếu đến 90% cũng ko đáng khi bắt con Rái cá phải rời sông như người lữ hành như thế. Hị hị! ( tớ bình vui thôi nhé đừng giận)
 
Mấy khổ sau mai tớ mổ nốt! Giờ tớ phải ngủ phát!
Tại sao ko?
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bạn đã BÌNH LOẠN[:)][:D]
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-20 03:08:14giotnangmuathu2007>
XIN MỘT GÓC TRỜI
 
Em đã biết rồi... chưa mùa đông.
Nên thư anh viết vẫn không xong.
Mùa xuân chim én bay về tổ.
Mang nỗi giận hờn giữa mênh mông..

Em đã biết rồi...giữa giữa phong sương.
Anh như cơn gió lướt qua nhìn.
Thả chùm thơ nhỏ vào trong mộng.
Ai đã vô tình nhặt vấn vương.

Em đã biết rồi....ai yêu thương.
Tình yêu phân cách giữa sang hèn.
ký ức chôn vùi vào huyết lạnh.
kỷ niệm theo chân bước lỡ làng.

Em đã biểt rồi... chỉ thế thôi.
Bức thư anh viết qua xa vời.
Thả giữa đất trời miền hoang dại.
ai đã vô tình nhặt niềm đau.
 
Xin một lần thôi ta bên nhau
để xua tan hết những u sầu
một chút ngỡ ngàng khi bất chợt
cuống quýt mơ màng để ngẩn ngơ...
 
xin một góc trời để làm thơ
xin một tình yêu để thẩn thờ.
Thả chùm thơ nhỏ mong tim bạn.
Cùng nhau dạo bước giữa rừng mơ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-20 04:32:37lucquaipsnt>
.
Nguyễn Mạnh Hùng
0976 570 045
Đăng nhập để trả lời
0
                        DUNG
 
           Ta gọi tên em là phiêu du ,
           Cồn xanh, lau trắng ,gió ưu tư ,
           Gặp em nhoẻn miệng cười vi vút ,
           Tóc rối mây ngàn ôm khư khư
 
            Ta gọi tên em là giai nhân ,
           Mắt biếc thơm tình nghe phân vân ,
           Em đến thơ ngây hoà diễm tuyệt ,
           Gieo đây một thế kỷ trăng rằm.
 
           Ta gọi tên em là phù vân ,
           Rất gần nhưng lại rất chia ly ,
           Nằm ngủ trên hai đầu nổi nhớ,
           Thế kỷ phù du ,ôi lâm ly.
 
           Ta gọi tên em là phân kỳ ,
           Ga buồn không khách ,mỗi ta đi ,
           Thấy giữa vòng tay,em nhẹ hẩng ,
           Như là định mệnh chẳng sân si.
 
           Ta gọi tên em là Dung nhan,
           Đưa em lên ngôi vị nữ hoàng ,
           Để rồi băng giá trùm vây kín ,
           Một đời cô độc lẫn hoang mang.
 
           Ta gọi tên em là ám ảnh ,
           Chung thân ta bám lá víu cành ,
           Một phút không em ,ta chới với ,
           Ngàn thu đội hận dưới mưa rơi. 
                    
     
                              Vũ Nguyên
          
 
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-21 16:35:34Vũ Nguyên>
                           MẸ

        Mẹ hao gầy đi sau cơn bạo bệnh ,
        Tóc lam chiều như lau trắng chiều Đông ,
        Thân run rẩy ,bàn tay còn ve vuốt ,
        Trán con vồ đau đáu giọt ăn năn.

        Chân con sinh ra để bước không ngừng ,
        Mẹ lam lũ góc vườn nhà ,ao rau muống ,
        Nhiều năm trời trôi qua trong lãng đảng,
        Mẹ chắt chiu những ru vọng ân tình.

        Lần thăm cuối mắt mẹ vương màu lá chuối ,
        Lá đã già khuya bám víu từng canh ,
        Lần chuỗi hạt ,giọng xót xa như biển muối ,
        Con đi đâu mẹ cũng chúc sự an lành.

        Còn ngày nào để sống với mẹ đâu?
        Mẹ xa con như trời xa bản ngã ,
        Nhạt dần mây ,thưa gió ,xám trên đầu ,
        Con nức nở khóc trong lời từ tạ
        Trước di quan ,tự vấn rất xa sâu....

        Còn ngày nào nghe mẹ kể niềm đau ,
        Của những sớm ủ tro hồng bếp lữa ,
        Mong con về giữa vô trùng thương nhớ,
        Củ khoai lang vùi trấu để phần con.

        Còn ngày nào để con mõi cánh hạc ,
        Làm vần thơ về lũ vịt ,giàn bầu ,
        Sớm tối chúng đánh bạn cùng tóc bạc ,
        Mẹ thân cò lặn lội mấy bể dâu.

        Con đã hiểu vì sao con mất mẹ ,
        Vì tình say nên phiêu lãng ngông cuồng ,
        Vì thói đời hay nở nụ cười suông ,
        Xa vô cảm nhận ra mình bất hiếu

        Chiều nay đã ba năm rồi đấy mẹ ,
        Rũ phong trần buồn bực gót thi nhân ,
        Con nhỏ lệ bên hàng dâm bụt thấp ,
        Tang tóc này còn đọng đến ngàn năm.


                                Vũ Nguyên        
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-21 15:39:20Vũ Nguyên>
                 NẰNG QUÊ


Có phương trời nằm vắt vẻo lưng đèo ,
Quê tôi đó bóng ngàn dâu xanh mướt ,
Từ chân trời góc bể ngóng trông theo ,
Tôi vẫn thấy tóc em bay óng mượt.
Thân hình em ,cánh cò lả dáng chiều ,
Bên giếng nước khoan thai từng chiếc gáo ,
Múc thương nhớ đổ đầy lên sắc áo,
Chiếc bà ba ướm gọn sắc hoa đào.
Những đầm sen dậy tiếng gọi xôn xao ,
Mái chùa cổ soi bóng hình xiêu vẹo ,
Thoảng hơi đưa lá đa chợt bay vèo.
Có lời ru kiếp một nắng hai sương ,
Kẹp sau tóc như bài đường thi đẹp ,
Tiếng guốc em dội muôn nghìn nẻo hướng,
Phía tôi về có bóng mặt trời theo.
Nắng vẫn là con nắng xưa nhung nhớ ,
Đón tôi đi nay vội đón tôi về ,
Em giấu mặt nụ tầm xuân biếng trễ ,
Lời cầu hôn lờ lãng ,áo vân vê.
Có nắng nào đẹp như con nắng quê ,
Vàng chung thuỷ trong mắt em son trẻ ,
Tôi nhặt vội trên vai em cọng mạ,
Đặt nụ hôn lên mi biếc khép hờ.

                        Vũ Nguyên





Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
                   PHỒN HOA ĐÔ HỘI
 
       Ta muôn đời xa lạ với xa hoa ,
       Để muôn kiếp thành người tình trễ hẹn ,
       Em sớm đến giữa phồn hoa đô hội ,
       Ngoảnh ánh nhìn nên tình chẳng lên men.
 
       Rượu nâng ly em chuốc để quên phiền ,
       Ngày với tháng nắm tay nhau chạy trốn ,
       Quên chuyến đò ngày cũ dưới cơn mưa ,
       Quên áo trắng thời nữ sinh lãng mạn.
 
       Giữa chập chờn những bụi đường bám phủ ,
       Những hoa đăng diễm lệ cũng phai phôi ,
       Phố chập chùng những vũ trường trôi nổi ,
       Giọng ca em chìm xuống cõi âm u.
 
       Bao giờ nhỉ?Em về sau cơn mộng ,
       Lại hồn nhiên chân sáo đến bên đời ,
       Gốc sim già là nơi anh đứng đợi ,
       Thắp ân tình cho sáng tuổi hai mươi!
 
       Phố phồn hoa ngập ngụa khói cay nồng ,
       Sẽ từ nay lùi sâu vào dĩ vãng ,
       Em lại mặc chiếc áo dài xưa trắng ,
       Đi hài nhung dạo nhẹ cõi tang bồng....
 
 
        Xa lắc rồi những đêm dài thăm thẳm,
        Chân lắc lư theo giòng nhạc xoáy tròn ,
        Tiếng hát sầu bao cung bậc nỉ non,
        Mắt thất thần phải gượng vờ say đắm.....
 
                                    Vũ Nguyên
 
         
       
      
 
      
      
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: giotnangmuathu2007

XIN MỘT GÓC TRỜI

Em đã biết rồi... chưa mùa đông.
Nên thư anh viết vẫn không xong.
Mùa xuân chim én bay về tổ.
Mang nỗi giận hờn giữa mênh mông..

Em đã biết rồi...giữa giữa phong sương.
Anh như cơn gió lướt qua nhìn.
Thả chùm thơ nhỏ vào trong mộng.
Ai đã vô tình nhặt vấn vương.

Em đã biết rồi....ai yêu thương.
Tình yêu phân cách giữa sang hèn.
ký ức chôn vùi vào huyết lạnh.
kỷ niệm theo chân bước lỡ làng.

Em đã biểt rồi... chỉ thế thôi.
Bức thư anh viết qua xa vời.
Thả giữa đất trời miền hoang dại.
ai đã vô tình nhặt niềm đau.

Xin một lần thôi ta bên nhau
để xua tan hết những u sầu
một chút ngỡ ngàng khi bất chợt
cuống quýt mơ màng để ngẩn ngơ...

xin một góc trời để làm thơ
xin một tình yêu để thẩn thờ.
Thả chùm thơ nhỏ mong tim bạn.
Cùng nhau dạo bước giữa rừng mơ




 
 
GIỌT NẰNG MÙA THU
 
Em sẽ là giọt nắng ,
Chan hoà vào tim tôi ,
Nỗi sầu bèn lẳng lặng ,
Bước xa chân bên đời.
Một lần nghe gió thổi ,
Dưới chân tóc bềnh bồng ,
Ta nghe lời gió hát ,
Khúc thi hữu bâng khuâng.
Em bây giờ có lẽ ,
Thiếp đi trong giấc nồng ,
Anh bây giờ có lẽ ,
Nghe hạnh ngộ đơm bông.
Còn nhiều sớm mai hồng ,
Cho đời anh ân phúc ,
Còn một cõi văn chương ,
Để quên trời gió lộng.
Cảm ơn em đậm đà ,
Tình thân rồi tri kỷ,
Giúp anh vùi xót xa,
Vào đáy sâu mộng mị.
Bài thơ xưa hoa mỹ ,
Anh đành dở dang thôi ,
Biết đâu trong bối rối ,
Lại khiến tình thôi vui.
Em là giọt nắng thu ,
Mở lối vườn tao ngộ ,
Đông về dẫu âm u,
Gía băng thôi bão tố.
 
              Vũ Nguyên
 
 
                
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
                           YÊU EM
 
           Yêu em nhật thực toàn phần ,
           Yêu em khờ khạo ,lần khần bấy lâu.
           Yêu em rạo rực nhiệm mầu ,
           Yêu em ực cả rượu bầu làm thơ.
           Yêu em khoác áo cà sa,
            Yêu em lầm lỗi ,vị tha suốt đời.
            Yêu em nửa khoé em cười ,
            Nửa vành môi đắng ,nửa trời tang thương.
            Yêu em ,yêu nỗi chán chường ,
            Yêu ngày tinh nghịch rọi giường u mê.
             Yêu em như đoá sao khuê ,
            Yêu em từ độ sơn khê mới về.
            Yêu em giỏi chải tóc thề ,
             Rụng đầy thương nhớ bên hè cô liêu.
             Yêu em chúm miệng thổi tiêu ,
             Ven bờ suối vắng đìu hiu mấy mùa.
             Yêu em vội vã thêu thùa ,
             Những lời ngào ngọt ,những chua cay cùng.
             Yêu em dạ chẳng mông lung ,
             Rừng xưa đã khép chưa chùng bước chân.
 
                                              Vũ Nguyên
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
                        ĐOẢN THƠ
 
ĐÔI BỜ
 
Bất chợt như chia ly ,
Vô cùng như nỗi nhớ ,
Vô tâm là cõi trọ ,
Ta đã thôi làm thơ.
 
Rét mướt bờ Thu ấy ,
Con sông thành quán chờ ,
Thi hứng mòn hơi thở ,
Bao giờ em sang đây?
 
MI NGÀ
 
Mi ngà chừng đã thấm ,
Những ta bà nhân gian,
Em cài cánh hoa tang ,
Lên tình ta thánh ngã.
Buồn như là cuống lá ,
Xanh hết đời thơ ngây ,
Em rình trong đói lả ,
Một cánh nhạn sa bầy.
Là thân ta lội lầy ,
Trôi theo bèo vội vã ,
Kết tụ dưới cầu say...
 
GUITARE ĐIÊN
 
Lời ghi ta kể lể ,
Phận đi rong tháng ngày ,
Ai nằm trong cơn say ,
Thấy đời vui bê trễ ,
Giòng ghi ta nắc nẻ,
Điệu không vui ,không buồn ,
Em nụ cười thôi trẻ ,
Chớp bể nhìn mưa tuôn....
 
NHẰN NHỦ
 
Em gầy như sa mạc ,
Chết khô những nụ hồng ,
Ta vùi trong tro đống ,
Những tình thư đăm chiêu.
Em ơi có lắm miền ,
Gío phơi niềm tình tự ,
Rót mời ta chút rượu ,
Để ta làm thơ điên.
 
 
              Vũ Nguyên
 
 
       
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CUỐI CHO EM
 
                       Kính dâng hương hồn nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên
 
Xào xạc lá ,xào xạc con tim nhỏ ,
Aó trắng em bay thoát mộng con đường ,
Đường thèm khát bàn chân trần bé nhỏ ,
Mỗi tinh mai ,dẫm chút mạ nên thơ.
 
Xào xạc tuổi ,tuổi đã buồn em hỡi ,
Sinh nhật ta hết chổ cắm nến rồi ,
Thôi thì cũng chúm má hồng mà thổi ,
Mẩu bánh đời lỗ chỗ tổ ong thôi.
 
Ta và gió đánh bạn cùng hơi thở ,
Bờ muĩ em hơi thở quá ngây thơ ,
Nghe linh mộng và ngây thơ gửi gấm ,
Trước cổng trường ta đứng vội đề thơ.
 
Em áo trắng ,trần gian này quá tục ,
Thơ biếu không chớ đề cập bạc tiền ,
Để có lúc thơ dỗi hờn miên viễn ,
Cõi thanh nào cho ta suất đầu thai?
 
Xin một suất về suối vàng em nhé ,
Cỗ  xe già lắc lẻo chở ta qua ,
Em đứng khóc ở bên đường ngơ ngác ,
Thấy chiêm bao lắm giấc cũng bi hài.
 
Đời không thực nên ta nhiều kịch tính ,
Diễn sĩ buồn nhặt mộng đã bay xa....
Em hãy rót cả một hồn con gái ,
Xuống nón quai thao rất đổi thật thà.!
 
Em hãy đến mộ chí ta miệt thị ,
Bằng mắt buồn ngân ngấn giọt kiêu sa ,
Khóc làm chi một đời thơ uỷ mị ,
Ơí sao mai chớ vội vã băng hà.
 
Em có lúc đã cuồng trong ngông tưởng ,
Mới gọi ta bằng hai chữ thi nhân ,
Thơ với người khác nhau như vô tưởng ,
Quán niệm chi  một kẻ rất sa đà. 
 
Ta có lúc chết chìm trong tưởng tượng ,
Đám tang ta tin báo bởi Thiên di ,
Khăn vuông trắng trùm tóc em đau xót ,
Nến soi đêm trường chảy nặng hơn chì.
 
Nay gửi lai bài thơ xin vĩnh biệt ,
Em hồn nhiên rồi em sẽ thăng hoa,
Thơ đã nhạt ta không cần phù phiếm ,
Bảo ấy là châu lệ ánh trăng ngà.
 
                             Vũ Nguyên
 
 
 
 
 
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
Nhanh Chậm Trước Sau
 
 
Miễn là gặp trong cuộc đời thi đạo
Có gì đâu nhanh chậm hoặc trước sau
Cũng bạn bè, tìm đọc, hát vài câu
Cho thi tứ khua vang đêm lạnh vắng
 
Miễn là gặp, tự nhiên không cưỡng, gắng
Những dòng sông, con suối gặp miền xuôi
Trước lạ sau quen mắt liếc môi cười
À ra bạn, à ra anh, chị, chú...
 
Miễn là gặp, trước sau là gì chứ
Nhanh hay chậm mức tương đối thời gian
Nửa đời sau cũng mộng thắm chứa chan
Cũng thi tứ như thời còn rất trẻ
 
Miễn là gặp, tiếc gì đâu mắc rẻ
Cuộc đời thơ ai trả giá đòi chi
Đã tự do theo đuổi bóng nàng Thi
Thì tất cả hướng về Chân Thiện Mỹ
 
Nguyên Đỗ

 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-27 06:13:58Vũ Nguyên>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Nhanh Chậm Trước Sau


Miễn là gặp trong cuộc đời thi đạo
Có gì đâu nhanh chậm hoặc trước sau
Cũng bạn bè, tìm đọc, hát vài câu
Cho thi tứ khua vang đêm lạnh vắng

Miễn là gặp, tự nhiên không cưỡng, gắng
Những dòng sông, con suối gặp miền xuôi
Trước lạ sau quen mắt liếc môi cười
À ra bạn, à ra anh, chị, chú...

Miễn là gặp, trước sau là gì chứ
Nhanh hay chậm mức tương đối thời gian
Nửa đời sau cũng mộng thắm chứa chan
Cũng thi tứ như thời còn rất trẻ

Miễn là gặp, tiếc gì đâu mắc rẻ
Cuộc đời thơ ai trả giá đòi chi
Đã tự do theo đuổi bóng nàng Thi
Thì tất cả hướng về Chân Thiện Mỹ

Nguyên Đỗ




TRƯỚC SAU CŨNG MỘT CHỮ THI TẠC LÒNG

Vâng ,thi tứ đã đào sâu bốn hướng ,
Cho anh em ,đạo hữu lại gặp nhau,
Thơ với ta như thánh thần ,tôn giáo ,
Trót sinh ra cõi ấy đã vẫy chào.

"Miễn là gặp tự nhiên không cưỡng  ,gắng ",
Mắc rẻ gì những tình tự nên thơ ,
Ta trải rộng nhận ,cho không mặc cả ,
Tấm chân tình dào dạt mấy mùa mơ.

Mộng rất thắm như thì duyên con gái ,
Aó Nàng Thơ sắc rất đỗi mặn mà ,
Vang đêm lạnh những đời thơ bất tử,
Sẽ trỖI lên cung điệu của thật thà.

Đây chén rượu sẽ chia anh một nửa ,
Ta cùng nhau vớt mộng ở bên đời ,
Đem vào lòng hoa sóng cuộn trùng khơi ,
Chắt lọc mãi ra cam lồ vĩnh cửu ...

                        Vũ Nguyên

Cảm ơn NGUYÊN ĐỖ đã ghé qua tặng bài thơ rất đẹp ,mong có dịp đọc thêm thơ của bạn nữa nhé.Thân ái.
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Vũ Nguyên

                        NGŨ NGÔN HUYỀN THOẠI

                    Chẳng còn gì sót lại ,
                    Trên vai gầy em tôi ,
                    Chiều nhắn lời tê dại ,
                    Cuốn hồn em mất thôi.
                    Em yêu Trinh nữ chiều ,
                    Xếp mình âu yếm trao ,
                    Một nỗi gì riêng lẻ ,
                    Thu phong đã bước vào.
                    Vào ngày mười tám tuổi ,
                    Mắt em buồn hơn sao.
                    Vầng mi em thánh thiện ,
                    Ngủ ngoan trong tóc chiều.
                    Em bao giờ mới hiểu ,
                    Lời tình tôi liêu xiêu ,
                    Linh hồn tôi cuốn chiếu ,
                    Những ngôn từ thương yêu.

                    Khi em tuổi biết buồn ,
                    Mái đầu tôi sương tuyết ,
                    Trăm bài thơ tôi viết ,
                    Chẳng ý ,từ nào suông.
                    Tôi gồng tay cự tuyệt ,
                    Tuổi già xồng xộc theo.
                    Chân chồn không khôn khéo ,
                     Mối u tình cứ đeo.

                    Khi em tuổi biết sầu ,
                    Tôi nằm dưới mộ sâu ,
                    Thiên Di về đau đáu ,
                    Một niềm đau lo âu.
                    Tội tôi ,ai sẽ rửa?
                    Ngoài mắt bồ câu xưa.

                                       Vũ Nguyên 


 
 
EM - HUYỀN THOẠI
 
Em đi để lại trời thương nhớ
Huyền thoại tình khờ với tháng năm
 
Còn gì sót lại em ơi
Vai gầy nửa gánh rụng rơi mất rồi
Chiều buồn tê dại mình tôi
Gió thu cuốn mất đi rồi hồn em
 
Lật tờ Trinh Nữ vào xem
Nhớ nhiều kí ức của em khi nào
Nhớ câu thề hẹn gởi trao
Xếp trong lưu bút ép vào trong tim
 
Giờ thì riêng lẻ cánh chim
Phương trời vắng bóng còn tìm nơi đâu
Thu phong cuốn hút giọt sầu
Tuổi đời mười tám biết rầu vì yêu
 
Mắt buồn má thắm tiêu diêu
Tuổi em đôi tám cho chiều ngẩn ngơ
Vì em tôi biết làm thơ
Vì em tôi đã biết chờ biết trông
 
Gót ngà yểu điệu thong dong
Hàng mi xanh thắm đang bồng bềnh bay
Không rượu mà vẫn cứ say
Chữ tình mới chớm đâu phai bóng hình
 
Tóc thề tha thướt đẹp xinh
Ngủ trong giấc mộng giật mình nhớ thêm
Thẫn thờ ngồi dưới bậc thềm
Biết em có hiểu? Lòng mềm vì tôi?
 
Lời tình vội tỏ xa xôi
Liêu xiêu vài chữ nổi trôi theo đời
Linh hồn tôi cứ chơi vơi
Ngôn từ lẫn lộn rớt rơi nơi nào
 
Tuổi già hồng hộc theo sau
Tháng năm bươn chải làm đau tim này
Nỗi niềm nào có phân bày
Trở thành huyền thoại ngày nay - muôn đời.
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Vâng ,[:)],cảm ơn JAMES CARLOS đã một lần nữa chuyển tải một cuộc tình buồn của tôi qua thể thơ lục bát điêu luyện.
 
 
CẢM ƠN NGƯỜI THI NHÂN
 
                     Mến tặng JAMES CARLOS
 
 
Đã có người trân trọng cõi yêu tôi ,
Xin suốt kiếp ngả đầu trong cảm phục ,
Trái tim suýt nhiều phen ôm hạnh phúc ,
Vai em gầy nên hao hụt niềm tin.
Cánh chim lẻ đâu báo nổi bình minh ,
Thời áo trắng em xa rời tâm thức ,
Đem ngẫu tượng vào trong đời rất thực ,
Mắt còn buồn má còn thắm ,môi xinh?
Em yểu điệu ,gót ngà nhung nhớ mãi ,
Nhớ câu thề hẹn gửi đã trao tôi?
Nhớ lời yêu luống cuống rớt khỏi môi ,
Và giây phút em cười hồn ma mãnh?
Vâng ,rời rạc những tháng năm bươn chải,
Dấu chấm tình khi tóc nhạt màu xanh.
Để suốt cuộc em vẫn là huyền thoại ,
Cảm ơn Người đã mặc áo thi nhân ,
Nhắc lần cuối em mãi là huyền thoại...
 
                            Vũ Nguyên
 
 
 
 
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
Đã có người trân trọng cõi yêu tôi ,
Xin suốt kiếp ngả đầu trong cảm phục ,
Trái tim suýt nhiều phen ôm hạnh phúc ,
Vai em gầy nên hao hụt niềm tin.
Cánh chim lẻ đâu báo nổi bình minh ,
Thời áo trắng em xa rời tâm thức ,
Đem ngẫu tượng vào trong đời rất thực ,
Mắt còn buồn má còn thắm ,môi xinh?
Em yểu điệu ,gót ngà nhung nhớ mãi ,
Nhớ câu thề hẹn gửi đã trao tôi?
Nhớ lời yêu luống cuống rớt khỏi môi ,
Và giây phút em cười hồn ma mãnh?
Vâng ,rời rạc những tháng năm bươn chải,
Dấu chấm tình khi tóc nhạt màu xanh.
Để suốt cuộc em vẫn là huyền thoại ,
Cảm ơn Người đã mặc áo thi nhân ,
Nhắc lần cuối em mãi là huyền thoại...

 
 
HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU
 
Thân tặng Vũ Nguyên
 
Cùng trong thế giới yêu và hận
Trân trọng nhau gần gũi với nhau thôi
Cũng như bạn tôi cũng đã yêu rồi
Cũng dang dở cùng bồi hồi xao xuyến
 
Cũng có những ân tình còn quyến luyến
Cảm phục chi khi chuyện quá bình thường
Yêu rồi buồn rồi giận lại rồi thương
Cũng có lúc tưởng với tay hạnh phúc
 
Nhưng đường tình còn quá nhiều đoạn khúc
Có quá nhiều phút yếu đuối ai ơi
Lại thêm vào yêu có lúc đầy vơi
Làm sao biết cuộc chơi nào đến đích
 
Thời áo trắng xa rồi ôi mù mịt
Đánh mất rồi đâu xích lại gần nhau
Có còn chăng đó chỉ là nỗi đau
Đau rất thực không sao mà chôn giấu
 
Giọng nói đó như kim châm khôn thấu
Má thắm tình đẫm lệ dấu ấn xưa
Đôi môi xinh hôn biệt dưới trời mưa
Dáng yểu điệu xóa nhòa trưa nắng xế
 
Nhớ câu hẹn một lần tôi đã để
Để quên rồi trong giấc mộng đời trai
Ai biết rằng đường tình có ngày mai
Là tươi sáng hay là màu tím biếc
 
Rồi rời rạc kí ức nào kể xiết
Quên thật rồi biệt dấu cánh chim xanh
Dấu chấm hết em đã để cho anh
Kết cuộc một cuộc tình mong manh quá
 
Đối với em một cuộc tình từng đã
Không là gì em mau chóng nguôi ngoai
Nhưng trong tôi hình em mãi không phai
Em mãi mãi trong tôi em - huyền thoại
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-27 16:50:40Vũ Nguyên>
ƠN EM

Ơn em sầu khổ muộn màng ,
Chờ ta đầm thắm vô vàn thiết tha.
Ơn em giọt lệ xót nhoà ,
Ngày ta cất gót ,băng hà nỗi riêng.

Ơn em ơn đó kinh thiên ,
Một bờ ngực ấm ta thiền đêm mưa.
Ơn em ơn mấy cho vừa ,
Tà dương khé khép dạ thưa thầm thì...

Ơn em giọng yếu nhu mì ,
Một cơn gió mạnh li bì ắng im.
Ơn em nhút nhát như chim ,
Xoãi xa cánh ứơt lim dim thở dài.

Sầu sao giấu mãi em ơi?
Buồn ta vì cớ duyên gì nói ra.
Ơn em thù ghét xa hoa ,
Dựa vai ta kể thật thà như ru...

Kể về niềm nhớ ,ưu tư ,
Những ngày ta bước phiêu du thập thành
Tóc lười chải mỗi tinh sương ,
Lấy gương đối bóng ,giường đơn chiếc hờn.

Ơn em đáy mắt nhốt hồn ,
Để ta run rẩy ,bồn chồn thịt da.
Ơn em quán niệm sâu xa ,
Một thâm tình sử loà xoà bể dâu.

                      Vũ Nguyên
 

 
Xa lắc rồi em người mỗi ngã ,
Bên này đất nước nhớ thương nhau .
(Quang Dũng)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»