#23 —
06.04.2007 19:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-08 18:56:32song>
25.
Chính Ramses phải an ủi Serramanna. Người đội trưởng cận vệ không thể kiểm soát được một con bọ cạp được ai đó bỏ vào cabin của Pharaon như thế nào. Kết thúc việc chất vấn những người hầu không mang lại kết qủa gì.
“Họ không liên quan,” Serramanna thông báo cho Ramses biết. “Thần cần nói chuyện với người quản lý của bệ hạ.”
Remet không ưa Serramanna, tuy nhiên không phản đối khi đức vua yêu cầu anh trả lời những câu hỏi của Serramanna một cách trung thực.
“Bao nhiêu người trong đội của anh đã vào phòng ngủ của vua?”
“Năm. Ồ, năm từ đội cố định”
“Điều đó có nghĩa là gì?”
“Đôi khi tôi mướn một hoặc hai người lao động tạm thời.”
“Có người nào vào lần dừng lại cuối cùng của chúng tôi?”
“Tôi thuê một người đàn ông lấy những tấm trải giường vào tiệm giặt ủi của địa phương.”
“Tên anh ta là gì?”
“Nó nằm trong sổ ghi bảng lương.”
“Đừng mất cái tên giả, và hơn nữa chúng ta không có thời gian để quay lại và theo dõi hắn.”
“Không ai nói với tôi về việc thuê mướn thêm người này! Anh đã giễu cợt các biện pháp an ninh của tôi!”
“Có việc gì xảy ra không nào?” Remet bắt đầu.
“Tôi không cần biết! Sau này tôi muốn kiểm tra từng người một lên chiếc tàu của đức vua. Tôi không quan tâm đó là ông tướng, nhà tu hay một tên quét đường.”
Remet quay sang Ramses, đức vua gật đầu đồng ý.
“Còn những bữa ăn thì sao?”người hầu hỏi.
“Một trong những đầu bếp của anh phải nấu từng món – dưới sự giám sát của tôi,” Serramanna nói.
“Như ngài muốn.”
Khi Remet ra khỏi cabin, Serramanna giơ tay đấm mạnh vào mạn tàu, quá mạnh đến nỗi gỗ kêu cót két. “Con bọ cạp đó đã không giết ngài, tâu bệ hạ”anh ta đưa ra ý kiến “Nhưng nó hẳn làm ngài rất khó chịu.”
“Và ta đã phải dừng cuộc hành trình còn lại – một dấu hiệu không tán thành của các thần linh. Đó là mục đích của sự trừng phạt.”
“Điều đó sẽ không xảy ra một lần nữa”chàng trai bảo vệ hứa.
“Ta sợ là có thể, miễn là chúng ta không biết ai ở đằng sau nó.”
Serramanna cau mặt.
“Anh co nghi ngờ ai không?” Đức vua hỏi
“Không phải ai cũng dễ chịu như họ thể hiện”
“Cứ nói ra đi”
“Remet… Nếu anh ta nói dối thì chính anh ta là thủ phạm chứ gì nữa?”
“Đó là việc anh phải tìm ra phải không nào?”
“Bệ hạ cứ tin vào thần.”
Sau khi dừng đi dừng lại, cuộc hành trình theo nghi lễ của hoàng hậu và vị vua mới cũng hòan tất. Vóc dáng của Ramses và vẻ yêu kiều của Nefertari chinh phục từng thống sứ của các vùng, các vị chủ tế, các thị trưởng và những người cao quí khác. Ramses cẩn thận để thể hiện rằng chàng coi trọng người anh trai của mình trong sự nhìn nhận về sự giao thiệp rộng rãi của Shaanar và thấy khuây khỏa với việc bổ nhiệm anh ta vào vị trí thư kí Ngoại giao. Điều này cho thấy không hề có sự phân chia nghiêm trọng trong chính gia đình hoàng tộc này; và, tình yêu quê hương của vị hoàng tử và vị tương lai của Ai Cập sẽ bảo đảm một chính sách phòng thủ mạnh, cần thiết cho việc ngăn ngừa nền văn minh tránh khỏi sự tấn công của những người man rợ.
Ở mỗi thị trấn mới, đôi uyên ương hoàng tộc này đều tỏ lòng kính trọng Tuya, người được mọi người tôn kính ở bất cứ nơi nào bà xuất hiện. Yếu đuối, yên lặng và lãnh đạm, Tuya là hiền thân của sự liên tục và truyền thống mà không có bà triều đại của con trai bà có lẽ dường như không hợp pháp.
Khi hạm đội tiến gần Abydos, trung tâm thờ phụng của Osiris, Ramses triệu người bạn của mình la Ahsha đến mũi tàu. Không kể đến ngày nào, giờ nào nhà ngoại giao trẻ tuổi này cũng luôn luôn bình tĩnh và hoàn hảo không chê vào đâu được.
“Nhà ngươi có hài lòng khi đi cùng không, Ahsha?”
“Bệ hạ đang thu phục được lòng dân của ngài, mà điều này rất tốt.”
“Có rất nhiều hành động đạo đức giả trong số những tấm lòng này.”
“Ngay cả khi ngài đang đối phó với những người đạo đức giả thì ít nhất họ cũng thừa nhận quyền lực của ngài.”
“Người nghĩ gì về vị trí mới của Shaanar?”
“Hơi độc đáo một tí.”
“Nói cách khác, nó khiến người bị sốc.”
“Thần không có quyền chất vấn những quyết định của pharaon.”
“Người có xem anh trai ta là kẻ bất tài không?”
“Trong hoàn cảnh hiện tại, ngoại giao là một công việc cần kinh nghiệm cao.”
“Ai giám thách thức sức mạnh của Ai Cập?”
“Những chiến thắng của ngài ở trong nước không được phép che mắt ngài. Những người Hittity nhận ra rằng ngài sẽ kiên quyết chống lại họ, vì thế họ sẽ phòng vệ vững chắc. Họ có thể tính đến ngay cả việc xâm lược trực tiếp.”
“Đã có thông tin nào xấu chưa?”
“Chưa. Chỉ là sự suy đoán của thần.”
“Người biết đấy Ahsha, anh trai ta là một người đại diện tốt, một ông chủ hoàn hảo tại các buổi lễ tân và các bữa tiệc lớn. Các nhà ngoại giao nước ngoài sẽ bị hấp dẫn bởi những lời nói của anh ta. Ai biết được, ngay cả anh ta có thể bắt đầu tin những lời nói hoa mỹ của mình! Nhưng anh ta cũng có thể bị dẫn vào con đường lầm lạc thông qua tính hiểm độc và mưu mô. Ta không lấy làm tin tưởng bởi sự thay lòng bất thình lình của anh ta, và đó là nơi anh đến.”
“Ngài muốn thần làm gì?”
“Ta sẽ bổ nhiệm ngươi làm người đứng đầu Bộ phận Do thám của Thượng va Hạ - Ai Cập. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm về một mạng lưới những người đưa tin nối kết toàn bộ vương quốc, bao gồm những tài liệu từ tay Shaanar.”
“Ngài ra lệnh cho thần do thám anh ta?”
“Đó sẽ là một trong những nhiệm vụ của ngươi.”
“Anh ta sẽ không nghi ngờ thần chứ?”
“Ta đã cảnh báo với anh ta rằng mỗi nhất cử nhất động của anh ta đều sẽ được giám sát. Điều đó có thể khiến anh ta thành thật”
“Cái gì sẽ xảy ra nếu anh ta tìm thấy một lối thoát ở chỗ thần?”
“Người không quá tốt để điều đó xảy ra, bạn tôi ạ.”
Khi đến nơi linh thiêng của Abydos, Ramses cảm thấy chán nản. Mọi thứ ở đây nói với anh ta về người cha của mình, người cùng tên với thần Set, sự hiện thân về sức mạnh của thượng đế, người đã giết chết anh trai Osiris của chàng. Như một hành động xoa dịu, Seti đã xây dựng một điện thờ nguy nga nơi đánh dấu những bí ẩn về cái chết và sự hồi sinh của Osiris. Ramses và Nefertari đã được khai tâm về những điều bí mật này, in hằn trong tâm hồn họ về việc chắc chắn có một cuộc sống vĩnh hằng, lời hứa mà họ phải lần lượt truyền đạt cho thần dân của họ.
Những bờ kênh dẫn tới nơi vào ngôi đền hoàn toàn vắng lặng. Đây là vùng đất thánh; sự hồi sinh của Osiris là một buổi lễ trang nghiêm; dù gì đi nữa, sự vắng bóng của một buổi tiệc đón chào làm những người tùy tùng của hoàng gia ngạc nhiên.
Serramanna là người đầu tiên rời khỏi thuyền với thanh gươm trên tay và được người cấm vệ cùng đội của ông hỗ trợ bên cạnh. “Thần thấy có vấn đề.” Serramnna lẩm bẩm.
Ramses ở sát đằng sau. Ở đằng xa, sau dãy cây keo cao hiện lên ngôi đền của Osiris.
“Bây giờ hãy cẩn thận,” Serramnna cảnh báo. “Để thần nhìn quanh trước đã”
Có nổi loạn tại Abydos chăng? Đức vua khó có thể tin một sự phạm thượng như thế.
“Xe ngựa”Đức vua ra lệnh. “Ta sẽ dẫn đầu”
“Nhưng tâu bệ hạ…”
Anh ta nhận ra thật vô ích để phản đối. Lo liệu an toàn cho một hoàng đế không biết điều gần như không thể được.
“Xe ngựa của hoàng gia chạy nhanh hướng tới ngôi đền. Ramses hết sức sửng sốt, sổng ngoài để mở. Xuống ngựa, chàng tiến vào sân trước ngoài trời.
Mặt chính của ngôi đền được bao bọc bởi giàn giáo. Trên mặt đất đặt bức tượng của phụ vương chàng được vẽ như Osiris. Đây đó các công cụ rải khắp nơi. Không một người thợ nào ở đây.
Trong cơn sững sốt, pharaon tiến đến điện thờ. Không có một lễ vật nào trên bệ thờ, không một thấy tu nào đọc kinh hàng ngày.
Ngôi đền rõ ràng bị bỏ hoang.
Ramses nổi xung lên và chửi rủa Serramanna, đang đợi tại cổng vào.
“Đi tìm ngay những người chịu trách nhiệm với ngôi đền này.”
Bớt căng thẳng, Serramanna lao đi làm việc.
Cơn giân của vị pharaon trẻ tuổi đốt nóng như bầu trời xanh chói chang bao trùm Abydos. Serramanna và các cận vệ khác chạy vòng quanh để tìm vị cgủ tế, những người qủn lí, người lo nghi thức, thợ thủ công, những người mà được cho là giự ngôi đền trong một trật tự tốt>đối với một người đàn ông, họ cúi mình, quỳ gối, chạmmũi xuống đất, khiếp sợ bởi giọng vang lên của hoàng đế khi ngài giảng cho họ về sự lười biếng và tính cẩu thả.
Ramses không nhận lời xin lỗi nào. Chẳng có ích gì khi khiển trách hành vi đáng hổ thẹn của họ về việc cái chết của Seti đã ngưng hoạt động thường ngày của ngôi đền. Có lẽ đây là lý do làm cho họ hốt hoảng và chấm dứt một cách có hiệu quả việc đưa vào một tín ngưỡng quan trọng .
Tuy nhiên sự trừng phạt khắc nghiệt mà họ nghe ngài nói không xảy ra. Người cai trị mới chỉ yêu cầu rằng họ sẽ nhận đôi các lễ vật cho vị thần (ka) của cha chàng trước đây. Chàng ra lệnh cho họ sắp đặt bố trí một vườn cây ăn quả, trồng thêm cây và mạ vàng các cánh cửa của ngôi đền, trở lại công việc xây dựng và hoàn thành các bức tượng, và lại tiếp tục cầu nguyện hàng ngày. Ngài tuyên bố rằng một chiếc thuyền ba buồm sẽ được làm để sử dụng trong hoạt động tưởng niệm những điều huyền bí của Osiris. Những người nông dân làm việc trên đất của ngôi đền không phải đóng thuế, và chính ngôi đền sẽ nhận những trợ cấp hào phóng miễn là nó không được phép rơi vào ỳinh trạng như vậy một lần nữa. Những người dân ở Abydos xếp hang im lặng ra khỏi sân trước, tỏ lòng biết ơn sự khoan dung của đức vua và thề không làm cho ngài tức giận lần thứ hai.
Cơn giận nguôi đi, Ramses tiến vào điện thờ trung tâm, thỉnh cầu thượng đế, nơi ánh sáng của sự huyền bí chiếu vào bóng đêm. Chàng cảm thấy gần gũi với linh hồn của người cha, bây giờ cùng với các vì sao, như một con thuyền mặt trời tiếp tục cuộc hành trình bất diệt.
26.
Shaanar rất vui sướng mặc dù thất bại trong việc con bò cạp bị phát hiện, thật sự anh chưa bao giờ mong đợi kế họach này của Sary, Người thầy giáo già của đức vua quá mù quáng với lòng hận thù đếnnỗi không thể suy nghĩ một cách thẳng thắn được. Giảm bớt uy lực của Ramses không phải là chuyện dễ. Tuy nhiên kinh nghiệm cho thấy ngay cả những biện pháp an tòan nhất cũng có chỗ hở.
Shaanar vui sướng vì khi kết thúc buổi tiệc, Ahsha đã nói cho ông nghe một tin khá tuyệt vời. Trên đuôi tàu của Shaanar, họ có thể có một cuộc nói chuyện bí mật. Một vài vị khách vẫn còn trên boong tàu đã uống say khướt, và vị ngự y của tàu đang để tâm đến một viên chức của triều đình đang ốm nặng.
“Thủ lĩnh đội do thám…Hẳn tôi đang mơ chăng?’
“Có hiệu quả ngay tức thì,”
“Và tôi cho rằng giám sát tôi là một phần việccủa anh?.”
“Chính xác”
“Có nghĩa là không có tự do đi lại thực sự và chỉ phụ trách trên danh nghĩa.”
“Đó là mong muốn của đưc vua.”
“Chúng ta hãy chấp nhận điều đó, Ahsha! Ta sẽ đóng vai trò của mình để làm tròn bổn phận. Và dường như anh sẽ trở thành người tin cẩn của đức vua về những thông tin trong chính sách Hittity.”
“Có lẽ vậy, thưa ngài.”
“Sự thỏa thuận của chúng ta vẫn còn có giá trị với anh chứ?”
“Hơn bao giờ hết. Tôi tin chắc rằng Ramses sẽ là một tên bạo chúa. Hắn sẽ ngờ vực người khác và không tin ai ngoại trừ chính hắn. Tính kiêu căng tự phụ của hắnsẽ dẫn đất nước này đến chỗ suy tàn.”
“Cảm nghĩ của ta thật chính xác. Nhưng có phải anh quyết định liều lĩnh mọi thứ?”
“Quan điểm của tôi không thay đổi.”
“Nhưng vì sao anh ghét Ramses nhiều như vậy, Ahsha?”
“Bởi vì hắn ta là Ramses.”
Nằm ở miền quê xanh rì cây cối, Dendera, ngôi đền nữ thần Hathor đang cười rất đẹp, là một bài thánh ca cho sự hài hòa của trời đất. Những cây ngô đồng cao được trồng xung quanh rào tỏa bóng che mát ngôi đền chính và những nhà phụ, bao gồm cả ngôi trường âm nhạc và khiêu vũ nổi tiếng. Là người bảo hộ của các nữ tu của nữ thần Hathor, và một iniate của những điều huyền bí về điệu múa của các vì sao, Nefertari đã mong đợi sự dừng chân này trong chuyến đi, hi vọng được một vài giờ suy ngẫm ở chính nơi tôn nghiêm này. Sau việc bất ngờ xảy ra ở Abydos, hạm đội của hoàng gia buộc phải đi về phía nam, nhưng hoàng hậu không quên Dendera trong cuộc hành trình này.
Ramses dường như lo lắng.
“Chàng đang suy nghĩ gì vậy?” Nefertari hỏi.
“Ta đang nghĩ về vị chủ tế mới của Amon. Ahmeni đã chuẩn bị một số ứng cử viên có khả năng, nhưng không ai trong số họ đúng như những gì ta mong đợi.”
“Chàng đã nói chuyện với mẫu hậu chưa?”
“Bà đồng ý với ta. Seti đã bỏ qua cho họ và họ hy vọng chúng ta sẽ quên điều đó.”
Khi Nefertari xem rất cẩn thận những hình ảnh của khuôn mặt của nữ thần Hathor đẹp lộng lẫy trên đá, một ánh sáng rực rỡ đột nhiên soi sáng cái nhìn của nàng.”
“Nefertari..”
Chìm đắm trong ảo mộng, nàng không đáp lại. Ramses cầm tay nàng, sợ nàng sẽ rời xa người mãi mãi, làm xúc động đến Thượng đế bởi nữ thần có khuôn mặt ngọt ngào của tình yêu. Nhưng hoàng hậu cứ như thể được dỗ dành, nép vào chàng.
“Thiếp đi xa, xa mãi… trong biển ánh sáng với một giọng gọi thiếp.”
“Nó nói gì?”
“Hãy quên những ứng cử viên được đề cử đó. Chúng ta sẽ cần tìm một vị chủ tế mới bởi chính chúng ta.”
“Ta chắc chắn là chúng ta không có thời gian cho việc đó.”
“Hãy nghe lời vì giọng nói từ trên cao rất giống pharaon từ thời xưa.”
Tại một buổi ca hát được tổ chức để tỏ lòng tôn kính họ, Nefertari lắng nghe một cách sung sướng khi những người phụ nữ hát và nhảy múa trên sân đền. tuy nhiên, Ramses kích động vì mất kiên nhẫn. Có phải chàng đang đợi một điều thần diệu khác để tìm một vị chủ tế mới của Amon mà không vướng với những tham vọng riêng tư.?
Chàng mong muốn chàng có thể trở lại con tàu để nói điều này với Ahmeni, nhưng chàng bị bắt buộc phải đi tham quan ngôi đền, các xưởng làm, các kho chứa. Mọi thứ đẹp như sự gọn gàng của nó.
Cuối cùng Ramses cảm thấy khuây khỏa bởi những bờ hồ linh thiêng. Mặt nước yên tĩnh, những luống cây irit và cây bông ngô xinh đẹp, tiếng bước chân nhẹ nhàng của vị nữ tu đến lấy nước cho buổi cầu kinh chiều làm dịu đi tâm trạng bồn chồn của chàng.
Không xa, một ông già đang nhổ cỏ và đút vào trong một cái bao. Động tác của ông chậm chạp nhưng chính xác. Quỳ trên một đầu gối, ông quay lưng về phía đưc vua và hoàng hậu. Việc không để ý của ông khiến ông bị khiển trách, nhưng vì ông quá cuốn hút vào công việc đến nỗi nhà vua để ông già cứ làm việc.
“những bông hoa của ông rất tuyệt vời”sau một lúc Neferrtari bảo người làm vườn.
“Ta nói với chúng những điều tốt đẹp.” Ông đáp lại một cách cộc cằn. “Nếu ta không bảo với chúng như vậy chúng sẽ mọc cong oằn.”
“ta cũng để ý thấy điều đó.”
“Hả? một cô gái xinh đẹp như nàng mà cũng thích làm vườn?”
“ta rất thích khi ta có thời gian.”
“Nàng bận lắm à?”
“Côn việc của ta không cho phép ta có nhều sự rảnh rỗi.”
“Nàng là một nữ tu?”
“Đó là một phần trong công việc của ta.”
“Và nàng cũng làm những việc khác nữa à? “ Hãy bỏ qua cho ta nhé. Ta không cố ý tò mò. Nàng có cùng tình yêu hoa với ta,đó là tất cả những gì ta muốn biết.”
Ông già nhăn mặt vì đau” Cái đầu gối tệ hại của ta… đôi khi nó làm ta khó đứng lên.”
Ramses với một cánh ta ra giúp ông ta.
“Cảm ơn hoàng tử, ngài là hoàng tử phải không?”
“Có phải vị chủ tế của Dendera đã buộc người ta lao động chân tay phải không?”
“Thưa vâng.”
“Họ nói rằng ông ta quá già và ốm yếu, sức khỏe rất tệ, không thể đi lại được.”
“Vâng, đúng thế. Ngài có yêu những bông hoa giống như người phụ nữ xinh đẹp này không?”
“Trồng cây là sở thích lúc trước của ta. Ta muốn nói chuyện với Chủ tế.”
“Về việc gì?”
“Vì việc vì saoông không có mặt tại hội nghị tại Karnak để giúp bầu Chủ tế mới của Amon.” Ngay bây giờ Ramses chắc chắn rằng chủ tế của Dendera không ai khác là người làm vườn già này. “Ta không nghĩ một cái đầu gối bị đau đủ làm một vị đứng đầu Dendera không thể lên tàu đi đến Thebes.”
“ Cũng còn cái vai bị tê liệt, cái lưng bị đau, cái…”
“Có lẽ vị Chủ tế của Dendera không hạnh phúc với số phận của ông ta phải không?”
“Ngược lại, tâu hoàng tử. Mong ước của ông ta là chỉ sống hết những ngày còn lại trong sự bình yên trong các bức tường của ngôi đền.”
“Điều gì sẽ xảy ra nếu chính pharaon yêu cầu ông ta tham dự hội nghị để cho các vị chủ tế đồng môn của ông ta học hỏi kinh nghiệm?”
“Nếu pharaon trẻ tuổi đã là một người đàn ông khôn ngoan, người sẽ không cần đến một người tôi tớ già nua mệt mỏi. Bây giờ Ramses có đủ tử tế để đỡ cho tôi cái cây lau đó trên tường ngôi vườn không?” Đức vua làm như ông ta yêu cầu. “ Hãy hiểu cho chính mình, đức vua của tôi ạ, Nebu nghèo khổ què quặt như thế này đây. Vì sao lại buộc ông ta ra khỏi ngôi vườn xing đẹp của ông ta?.”
“Là chủ tế của Dendera, ít nhất ông sẽ đồng ý cho đức vua của ông vài lời khuyên chứ?”
“ở cái tuổi của thần càng ít nói càng tốt.”
“Không như nhà hiền tiết Ptah-hotep, mà những câu cách ngôn của ông đã chỉ dẫn cho chúng ta từ thời đại của kim tự tháp. Ta coi trọng sự hiểu biết của ông. Ông vui lòng nói với ta rằng ông xem ai xứng đáng trở thành vị chủ tế mới của Amon.”
“Thần cả đời ở Dendera và chưa một lần đặt chân đến Thebes. Thần thực sự không biết câu trả lời. Tha lỗi cho thần tâu bệ hạ, nhưng gần đến giờ đi ngủ của thần rồi.”
Ramses và Nefertari trải qua một khỏang thời gian dài ở trên mái bằng của ngôi đền. Hàng ngàn linh hồn chập chờn trong bầu trời đêm, những con người bất tử trên thiên đàng quay tròn quanh chòm sao Bắc đẩu, tại trục quay của cái hữu hình và vô hình.
Sau đó họ lưu vào một dinh thự có cửa sổ có thể nhìn bao quát đồng quê. Mặc dù phòng của họ nhỏ và đồ dùng trong nhà thô sơ, nhưng đây là cả một thiên đường vì có thể nghe được tiếng chim hót. Nefertari gục ngủ trên cánh tay của Ramses, Họ có chung một giấc mơ hạnh phúc.
Sau khi cầu kinh buổi sáng, ăn một buổi sáng thịnh soạn, và tắm trong một cái hồ sát bên cung điện, Ramses và Nefertari chuẩn bị khởi hành. Giới tăng lữ tụ tập chào họ. Bất ngờ, Ramses quay ra hỏi đám rước và chạy vào ngôi vườn, đi men theo bờ hồ thiêng.
Nebu đang quì trên gối, đưa mắt nhìn một cách đáng chỉ trích những cây cúc vạn thọ và cây phi yến mà ông đã trồng.
“Ông thích hoàng hậu ở điểm nào, Nebu?”
“Ngài mong đợi thầnnói gì nào, tâu bệ hạ? Bà ấy là linh hồn của vẻ đẹp và sự thông minh.”
“Ý kiến của nàng thật quan trọng đối với ông?”
“Về vấn đề gì, thưa bệ hạ?”
“Ta không thích mang ông ra khỏi khu vườn của ông, nhưng ông cần đếnThebes với chúng ta, với yêu cầu đặc biệt của hoàng hậu.”
“Nhưng thần sẽ làm gì ở đó, tâu bệ hạ?.”
“Trở thành Chủ tế tối cao của Karnak.”
27.
Khi hạm đội của đức vua cập bến tại Karnak, rực sáng trên mặt nướccủa dòng sông Niel, cả Thebes đang reo mừng xúc động. Ý nghĩa của việc trở về sớm của pharaon là gì? Những tin đồn trái ngược lan rất nhanh. Một số chắc chắn rằng đức vua có kế họach bãi bỏ giới giáo sĩ của Amon và biến Thebes thành cấp thủ phủ của các tỉnh không nhộn nhịp. Một số khác tuyên bố rằng Ramses ốm nặng và sắp chết với mặt hướng về ngọn núi im lặng. ngôi sao của vị pharaon trẻ tuổi này mọc lên quá nhanh. Bây giờ các vị thần đang trả thù.
Raia, tên chỉ điểm người Hittity, bực dọc và cáu kỉnh. Lầnnày hắn không có được những thông tin xác thực.Nhờ vào mạng llưới giao dịch thương mại, bao gồm những người bán hàng ở các trung tâm dân cư quan trọng cũng như các thương gia lưu động, hắn có thể theo dõi cuộc hành trình của Ramses dọc theo sông Niel mà không cần rời khỏi Thebes. Tuy nhiên hắn đã không có lời giải thích cho sự trở về vội vàng của đưc vua. Ramses đã dừng lại tại abydos theo lịch trình, nhưng sau đó thay vì tiếp tục cuộc hành trình về phương Bắc ngài quay về theo lối cũ, dừng lại Dendera một thời gian ngắn.
Ramses không thể đóan trước được. Chàng hành động do sự thôi thúc của tình thế mà không nói cho các vị quân sư mà giọng lưỡi ba hoa của họ sẽ có lợi cho Syria. Raia quá điên tiết. Ramses sẽ là một đối thủ ghê gớm, khó kiểm soát và Shaanar sẽ rất khó khăn để đối phó. Nếu xảy ra xung đột, đức vua có thể chứng tỏ khá nguy hiểm hơn Raia tính tóan. Hắn không thể cố đợi để xem. Hắn phải vận động nhanh chóng và kiên quyết để lọai trừ bất kỳ mắc xích yếu kém nào trong dây chuyền thông tin của hắn.
Trong chiếc Vương miện xanh, áo choàng dài xếp li bằng vải lanh, cây vương trượng trong tay, Ramses thật sự oai nghiêm. Một sự im lặng bao trùm khi ngài tiến vào triều – nơi cuộc nghị sự đang tiến hành.
“Các ông có một người để tiến cử cho ta rồi chứ?” Chàng hỏi.
“tâu bệ hạ” Chủ tế Heliopolis công bố.” Chúng thần vẫn còn đang cân nhắc.’
“kể từ lúc này, sự cân nhắc đã xong. Đây là vị Chủ tế mới của Amon.”
Một ông già lê chân chống gậy vào triều.
“Neby!” Vị chủ tế của Sais kêu lên. “Tôi nghĩ ông đã quá yếu không thể đi lại được.”
“Đúng vậy nhưng Ramses đã thực hiện một phép mầu.”
“Ở cái tuổi của ông” Giáo đồ thứ hai của Amon phản đối. “ Ông nên nghĩ đến việc nghỉ ngơi. Sự quản lí Karnak và Luxor là một nhiệm vụ rất khó khăn!”
“Tôi hoàn toàn đồng ý, nhưng ý định của pharaon phải được thực hiện.”
“Sắc lệnh của ta đã được viết trên đá.” Ramses tiết lộ” Những tấm thẻ sẽ sớm tăng lên để chấp nhậnsự bổ nhiệm Nebu. Có ai trong các ông coi ông ta không phù hợp trong vị trí này?”
Không có sự phản đối.
Ramses đưa cho Nebu một chiếc nhẫn bằng vàng và một cây gậy hợp kim vàng và bạc như là biểu tượng của chức vụ ông ta.
“Kể từ lúc này ta gọi ông là Chủ tế của Amon. Ngân khố và các kho thóc của lãnh thổ rộng lớn này bây giờ nằm dưới sự quyết định của ông. Là người giám hộ những ngôi đền và tài sản của amon, hãy hết sức trung thực và cẩn tận. Làm việc không phải vì vị thế của chính ông mà để nâng cao uy lực của thần linh. Amon có thể đo được tâm hồncủa con người, đọc được suy nghĩ và tấm lòng của từng người. Nếu Amon được đáp ứng tốt, thần sẽ phù hộ ông với vị trí đứng đầu các giáo tăng, ban cho ông cuộc sống lâu dài và tuổi già hạnh phúc. Ông có thể tôn trọng Quy lệ của Ma’at và hoàn thành nhiệm vụ của mình không?”
“Tôi thề vì cuộc sống của pharaon”Nebe tuyên bố, khom mình chào Ramses.
Giáo đồ thứ hai và thứ ba của Amon giận dữ và bị bẽ mặt. Ramses không chỉ đã chất gánh nặng lên vai họ với một vị giáo chủ mà họ sẽ tuân theo từng mệnh lệnh của ông ta ngay tức khắc, mà còn chỉ định một người hoàn toàn không biết đến Bakhen, là Giáo đồ thứ tư. Vị vua cuồng tín trẻ tuổi này sẽ ủng hộ vị giáo chủ đứng không vững kia và trở thành người chủ thật sự của Karnak. Sự độc lập của ngôi đền sẽ bị tổn hại nhiều năm đã đến.
Bây giờ hai vị chức sắc tôn giáo này không hy vọng được một ngày kiểm soát vùng đất giàu có nhất của Ai Cập này. Bị xiết chặt giữa Nebu và Bakhen, họ sẽ không sớm thì muộn bị buộc từ chức, sớm kết thúc công việc của mình. Trong sự bối rối, họ xoay xở tìm đồng minh. Shaanar ngay lập tức xuất hiện trong đầu họ, nhưng bây giờ anh trai của đức vua đã là công sứ, anh ta có thể thay đổi thái độ.
Tuy nhiên từ khi không có gì để mất, vị Giáo đồ thứ hai sắp xếp để gặp Shaanar như là đại diện của tất cả thành viên tăng lữ của Karnak chống đối lại quyết định của Ramses. Họ gặp tại hồ cá dưới bóng tấm vải móc giữa hai cây cọc. Một người hầu mời vị giáo đồ thứ hai một ly nước carob và rút lui dè dặt. Shaanar cuộn tờ giấy cói mà ông đang nghiên cứu.
“Gương mặt ông dường như quen lắm.”
“tên thần là Doki, là Giáo đồ thứ hai của Amon.”
Một người đàn ông bé nhỏ đang cầu khẩn Shaanar. Với cái đầu đã cạo, cái trán hẹp, đôi mắt lồi ra, mũi dài, cằm nhọn, ông ta trông giống một con cá sấu.
“Ta có thể làm được gì cho ông?”
“Có lẽ ngài nghĩ thần quá sốt sắng, nhưng thần không quen với sự giao thiệp lịch sự.”
“Rồi, hãy tiếp tục đi”
“Một ông già tên là Nebu đã được chỉ định làm chủ tế và là Giáo đồ thứ nhất của Amon.”
“Một vị trí mà ông hy vọng là của ông, nếu ta không nhầm.’
“Vị Chủ tế trước đã công khai rằng thần là người ông chọn kế vị nhưng đức vua đã bỏ qua thần.”
“thật là nguy hiểm để chất vấn quyết định của ngài.”
“Nebu sẽ không bao giờ có thể quản lí được Karnak”
“Bakhen, người bạn của em trai ta, sẽ là một người thực sự có trách nhiệm.”
“Tha lỗi cho thần vì sự lỗ mãng, nhưng ngài có cảm thấy đây là một sự sắp xếp thỏa đáng không?”
“ ta chấp nhận nó như ý định của pharaon.”
Doki thất vọng. Ông ta lo sợ vì nghĩ rằng Shaanar bây giờ cùng phe với Ramses. Ông ta đứng lên để rời khỏi “ Thần sẽ không làm mất thời gian của ngài một tí nào nữa.”
“Đợi một chút đã. Nếu ta đoán không lầm thì ông không chấp nhận tình thế này.”
“Đức vua đang cố gắng nhằm làm suy yếu sức mạnh của giáo giới Amon.”
“Ông có ý chống đối đức vua?”
“Không phải một mình thần.”
“Ông muốn đại diện cho ai?”
“rất nhiều người có quyền, và hầu hết là tăng lữ.”
“và ông chuẩn bị hành động?”
“Thưa ngài Shaanar! Chúng thần không có ý định phản bội.”
“Hãy quyết định đi Doki. Ông dường như biết những gì ông muốn.”
”thần cần sự giúp đỡ”
“Trước hết hãy chứng minh cho ta thấy rằng ông thành thật.”
“ Nhưng bằng cách nào?”
“Điều đó do ông quyết định.”
“Thần chỉ là một tăng lữ, một…”
“Ông là người hành động nếu không ông chẳng là ai cả. Nếu tất cả những gì mà các ông sẽ làm là sự than khóc cho số phận thì ta không hứng thú.”
“Điều gì sẽ xảy ra nếu thần cố ý làm mất uy tín những người thân cận của pharaon?”
“Hãy làm điều đó trước rồi đến gặp ta. Dù vậy ông hiểu rằng cuộc nói chuyện này chưa bao giờ có?”
Tinh thần của Doki phấn chấn lên. Ông ta rời khỏi chỗ của Shaanar với cái đầu đầy ắp những chương trình không thể xảy ra. Không sớm thì muộn ông ta sẽ tìm được một cơ hội để thực hiện.
Shaanar rất đa nghi. Vị giáo đồ thứ hai này có khả năngnhưng ông ta dường như không kiên quyết và rất dễ bị tác động. Một khi ông ta nhận ra rằng một bước nguy hiểm ông ta làm sẽ xảy ra điều gì, ông ta có thể thối lui. Nhưng không có đồng minh có khả năng có thể bị coi thường, và đây là cách mà hoàng tử sẽ phát hiện ra các vị tăng lữ bé nhỏ kia thực hiện.
Ramses, Moses và Bakhen xem xét kỹ việc đang xây dựng con đường tại Karnak, một dự án mà Seti đã vạch ra nhưng để lại cho con trai của ông hoàn thành, một tòa sảnh lớn ở Pillars. Việc chuyển những khối đá khổng lồ đang được thực hiện. Những khối công việc khác nhau đang phối hợp hết nỗ lực để nâng những cây cột cao chót vót, tượng trưng cho thân cây cói giấy mọc lên từ bùn sông hoang sơ.
“Những thứ này cùng với những người thợ của cậu như thế nào?” Đức vua hỏi.
“Sary đã gây cho thần một số khó khăn, nhưng thần nghĩ thần đưa anh ta trở lại đúng bổn phận “ Moses nói.
“Khó khăn gì vậy?”
“Anh ta quá hà khắc với người thợ của mình. Thần e rằng anh ta cũng keo kiệt trong khẩu phần ăn hàng ngày của họ và đút túi quần chênh lệch.”
“Hãy đưa hắn ta ra xét xử”
“Thần không nghĩ điều đó là cần thiết” Moses nói với sự thích thú. “Tốt hơn thầnnên để mắt tới anh ta . Lúc anh ta đi quá xa thần sẽ xử lí.”
“Nếu nhà ngươi ép hắn, hắn có thể chính thức kệ đơn kiện ngươi.”
“Đừng sợ, tâu bệ hạ. Sary quá nhát gan không thể làm điều đó.”
“hắn ta không phải là người giám hộ à?” Bahken hỏi.
“Hắn đúng là giám hộ “ Ramses trả lời. “Cũng là một giáo viên tốt. Nhưng vài thứ đã làm hắn chóang. Sau những gì hắn ta cố gắng làm với ta, người khác hẳn đã trục xuất hắn đến xa mạc. Ta hy vọng rằng công việc lương thiện sẽ làm cho hắn thấy phải trái.”
“Điều đó không thể xảy ra” Moses lắc đầu.
“Ta biết nhà ngươi sẽ thu được kết quả, mặc dù điều đó sẽ không xảy ra ở đây. Vài ngày nữa chúng ta sẽ đi về phương Bắc, và người sẽ đi cùng, Moses.”
Người bạn của chàng trông kém vui hơn. “Tòa sảnh của Pilliars… nó vẫn chưa hoàn thành!”
“Ta đã để Bakhen làm giáo đồ thứ tư của Amon. Cậu sẽ chỉ dẫn tường tận cho ông ta trước khi chúng ta đi. Ông ta sẽ trông coi sự hoàn thành của tòa sảnh và cũng trông nom phầnviệc thêm vào của Luxor của ta. Những hàng tượng khổng lồ ở sân trước, cửa tháp, những cột hình tháp, sẽ thật tuyệt vời! Hãy làm cho mọi thứ chuyển động Bakhen.Ta chỉ được sống một thời gian ngắn, và ta muốn cống hiến cho kiệt tác này.”
“Thần rất vinh dự được bệ hạ tin tưởng.”
“Ta không chọn những người tầm thường, Bakhen. Ông già Nebu sẽ làm việc của ông ta rất tốt, và cậu cũng vậy. ông ta sẽ vận hành ngôi đền và tài sản, cậu sẽ lo cho tòa nhà này. Cả hai phải báo cho ta biết bất kỳ khó khăn nào. Bây giờ hãy đi làm việc và quên đi mọi thứ khác.”
Pharaon và Moses rời khỏi nơi xây dựng và đi dạo xuống con đường nhỏ trồng cây thánh liễu về hướng điện thờ Ma’at , vị nữ thần của sự thật và công bằng.
“Đây là nơi ta đến để dàn xếp mọi thứ”đức vua kể” Nó làm tinh thần ta bình tĩnh và nhìn rõ mọi thứ hơn. Ta ghen tị với các nhà tu. Linhhồn của các vị thần nằm trong từng tảng đá ở đây. Mỗi bệ thờ tiết lộnhững sự thật về họ.”
“Vì sao ngài đưa thần rời khỏi Karnak?”
“ngươi và ta có việc phải làm. Có nhớ khi chúng ta còn là những cậu học trò thảo luận về tương lai với Ahsha, Ahmeni và Setau? Ta đã bị thuyết phục rằng chỉ có pharaon mới có sức mạnh thực sự. Ta được đưa lên ngôi như con bướm đêm đưa đến ngọn lửa, và có lẽ sẽ thiếu cháy ta nếu như cha ta không giao trách nhiệm cho ta. Ngay cả khi ta nghỉ ngơi, sưc mạnh đó cũng thúc giục ta, bảo ta gắng lên.”
“Ngài có một kế hoạch mới à?”
“Đó là một sự sắp xếp quá lớn đến nỗi thậm chí ta chưa thể nói với cậu. Ta cần suy nghĩ nhiều hơn trong suốt cuộc hành trình. Nếu có thể xuyên suốt thì có vai trò rất lớn của cậu.”
“thần phải thừa nhận bệ hạ làm tần ngạc nhiên”
“tại sao?”
“Thần chắc rằng khi ngài trở thành vua, ngài sẽ quên những người bạn cũ và tập trung vào triều chính, những vấn đề của vương quốc và bổn phận với quyền lực.”
“Ngươi đánh giá sai về ta rồi, Moses”
“Nhưng quyền lực không làm ngài thay đổi ư?”
“Người ta thay đổi theo mục đích chính họ đặt ra. Mối bận tâm duy nhất của ta là thanh danh của Ai Cập, và điều đó sẽ không bao giờ thay đổi.
---------------------------------------------------------------------------
Gửi mọi người, sắp tới có lẽ song không có thời gian nhiều để gõ và vào đây
một thời gian dài, phần truyện có lẽ sẽ nhờ người gõ tiếp và mang vào.
mong mọi người thông cảm.
★
★
★
★
★
0