Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Là nỗi niềm mượn con chữ hoá thân

281 trả lời, 38.589 lượt xem — Trang 3 / 10
một chút
 
một thoáng mơ, một chút mộng
một nét sầu, một nỗi niềm u uẩn
cho lòng dạ chẳng chút nào yên
để đêm về đợi nắng lên
ngày bình minh lại chờ sương xuống
đi giữa phố đôi khi hồn luống cuống
cơn gió nào rất lạ giữa chiều nay
lơi nhịp chân thả hồn theo mây gió
yêu biết mấy dìu dịu khung trời nhỏ
thắm hồn ta những yêu thương chưa ngỏ...
 
                      Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn người
 
Cám ơn người vẫn còn theo đuổi
Dù ngăn cách vẫn chưa được lấp đầy
Cám ơn người vẫn quanh quẩn đâu đây
Dù tình ai ta vẫn chưa đáp lại
Cám ơn người muốn ta biết sẽ chẳng theo gió bay
Dù nhiều lần ta vô duyên lặng câm
Cám ơn người muốn làm khách tri âm
Dù ta chỉ tầm thường một con người
Cám ơn người đã giữ lại chút tình đời
Để ta biết mình không là vô nghĩa
 
Lời cám ơn nghe sáo rỗng mòn tai
Vẫn xin nói Cám Ơn tấm tình ai
Mai cuộc đời dù có đổi thay
Có một người sẽ nhớ mãi chuyện hôm nay.
            
                Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-02 13:46:32BĂNG NGUYỆT>
Lưu đày
 
Ta lưu đày hồn mình
Vào miền thơ khổ ải
Cho đau thương nếm trải
Gấp vạn lần hơn xưa.
 
Vũ Thị Thu Hiền
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-02 13:51:23BĂNG NGUYỆT>
 
 
 
Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yên

Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yên
Nhưng cứ thao thức mãi trong tiềm thức
Bài thơ xưa bỏ quên trong kí ức
Phải chăng là nỗi buồn tuổi hai mươi
 
Có chút ngây thơ trong những tiếng cười
Tình yêu không là suy tính thiệt hơn
Yêu thật nhiều mà vẫn thấy cô đơn
Trang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ
 
Có những bài thơ nữa chừng dang dỡ
Sao vẫn còn ảo vọng tuổi hai mươi
Giữ trong tim giọng nói tiếng ai cười
Như bảo vật là niềm đau chôn giấu
 
Có những muộn phiền cứ mãi gọi tên
Khi tất cả chỉ còn là trống vắng
Bài thơ xưa của một thời áo trắng
Bây giờ đọc lại thấy mình ngây ngô
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sgecstasy
 
 
Có những nỗi buồn tưỡng đã ngủ yên

Có những nỗi buồn tưỡng đã ngủ yên
Nhưng cứ thao thức mãi trong tiềm thức
Bài thơ xưa bỏ quên trong kí ức
Phải chăng là nỗi buồn tuổi hai mươi
 
Có chút ngây thơ trong những tiếng cười
Tình yêu không là suy tính thiệt hơn
Yêu thật nhiều mà vẫn thấy cô đơn
Trang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ
 
Có những bài thơ viết rồi xé bỏ
Đã qua rồi ảo vọng tuổi hai mươi
Giữ trong tim giọng nói tiếng ai cười
Như bảo vật là niềm đau chôn giấu
 
Ta mãi đi tìm nghĩa chữ Hạnh Phúc
Quá muộn màng rồi phải thế không em?
Lá Thừa dại có lẻ không có thực
Ước mơ tàn phai rơi vào lãng quên
 
Có những muộn phiền cứ mãi gọi tên
Khi tất cả chỉ còn là trống vắng
Bài thơ xưa của một thời áo trắng
Chỉ còn là những dòng chữ ngây ngô

 
Cám ơn anh đã chọn trang thơ này để gởi gắm nỗi lòng. Chúc anh quên được nỗi buồn trong quá khứ và hiện tại.
 
 
 
Góc bình yên
 
Cuộc sống này đâu chỉ tình trai gái
Trên mạng ảo thơ là giấc mơ dài
Người trong thơ luôn lung linh huyền ảo
Để cho lòng thoáng rung động mông lung
 
Người trong thơ rất khác người đời thường
Bởi cuộc đời đâu chỉ một màu hường
Người trần tục cũng lắm tài nhiều tật
Đâu như trong thơ đẹp đẽ dễ thương
 
Tình trai gái hay mang lại đau thương
Chỉ nên giữ tình bạn chốn văn chương
Đôi khi mệt vì đời nhiều bon chen
Cùng thơ cùng bạn chia sẻ nỗi niềm             
 
Thơ là góc bình yên trong âm thầm  
Bạn trong thơ là tri kỷ tri âm
Nâng đỡ nhau, hồn xanh mãi ước mơ
Để yêu đời, yêu người và yêu thơ.
 
               Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cám ơn em một góc bình yên
Cho ta quên đi phút muộn phiền
Người trong thơ dù là mộng ảo
Tình trong thơ là nỗi niềm riêng
 
sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-02 13:56:15BĂNG NGUYỆT>
Tiếc gì xuân xanh
 
 
Có ai bán cái hồn nhiên
Em mua một gánh dành riêng tặng mình
Có ai bán nụ cười xinh
Em mua giăng khắp chổ mình sẽ qua
Ngày đêm hoa lại nở hoa                
Xua đi lo lắng xót xa ngập lòng
Bỏ đi gánh nặng chất chồng
Đem đổi thanh thản trống không nỗi buồn
Ai người ngăn được mưa tuôn
Đem bình an đến cho cuồng phong đi
Dù là giá đắt cỡ chi
Cũng xin đánh đổi tiếc gì xuân xanh.
 
                   Vũ Thị Thu Hiền
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
   Phân vân
 
Có một người cứ làm ta xao xuyến
Dẫu biết bạn-tình trải rộng như gió mây
Những lời thơ vẫn làm ta ngất ngây                                              
Chẳng thể cầm lòng khi thơ bạn như có men say.
 
Đã dặn lòng sẽ không quay lại
Nhưng đọc thơ bạn lại cứ muốn đáp lời
Lòng rưng rưng như bắt gặp chính mình
Trong thơ bạn chút tình nào trao gởi.
 
Bởi cuộc đời không như mình mong muốn
Trên mạng ảo cũng quá nhiều bon chen
Đã lánh đời tìm vui lại gặp toàn màu đen
Nên phải đành lòng làm người lỗi hẹn.
 
Thân đã đi mà lòng như còn ở lại
Bởi tình ai cứ vương vương hoài trong dạ
Bởi thương lắm những tâm tình của người lạ
Nên phân vân chẳng biết tính làm sao.
 
                     Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
 Đợi một người
 
Đợi một người, ta đợi một người
Mà lạ lùng, người có quen đâu
Vậy nhưng nỗi nhớ vẫn thấm sâu
Bâng khuâng, trông ngóng… lắm lúc sầu
 
Là những đợi chờ rất ngô nghê
Đợi mong rồi chẳng nói câu nào
Vẫn ngày ngày ngóng trông nhau
Vắng dăm ba bữa lại khát khao
 
Lời thơ người gởi cho mây gió
Gởi cả trăng sao với chiêm bao
Gởi vào trong thơ vị ngọt ngào
Thấm dần hồn ta niềm ước ao
 
Người dễ thương chi lắm người ơi
Để hôm qua, hôm nay … ngày mai…
Ta cứ vào ra mong dáng ai
Lúc vui hớn hở, lúc thở dài
 
          Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-30 19:55:57Minh Tuấn>
Đợi một người

Đợi một người, ta đợi một người
Mà lạ lùng, người có quen đâu
Vậy nhưng nỗi nhớ vẫn thấm sâu
Bâng khuâng, trông ngóng… lắm lúc sầu

Là những đợi chờ rất ngô nghê
Đợi mong rồi chẳng nói câu nào
Vẫn ngày ngày ngóng trông nhau
Vắng dăm ba bữa lại khát khao

Lời thơ người gởi cho mây gió
Gởi cả trăng sao với chiêm bao
Gởi vào trong thơ vị ngọt ngào
Thấm dần hồn ta niềm ước ao

Người dễ thương chi lắm người ơi
Để hôm qua, hôm nay … ngày mai…
Ta cứ vào ra mong dáng ai
Lúc vui hớn hở, lúc thở dài

Vũ Thị Thu Hiền


 

 
BÓNG DÁNG THƠ.
 
Xin trao vần nhớ gửi cho người
Để giữ tình đầu mãi thắm tươi
Nắng hạ phơi hồng ngọn lửa ấm
Tuyết đông ươm lạnh nụ xuân cười
Tương tư thả lối theo từng bước
Dang dở xếp buồn đã mấy mươi
Nhớ bạn tiếng lòng thơ dệt nghĩa
Thương thân lệ chảy hẹn vàng mười
 
 
MINH TUẤN
 
CHÚC VUI NHÉ THU HIỀN
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
[sm=1.gif]
Trích đoạn: Minh Tuấn
 

 
BÓNG DÁNG THƠ.
 
Xin trao vần nhớ gửi cho người
Để giữ tình đầu mãi thắm tươi
Nắng hạ phơi hồng ngọn lửa ấm
Tuyết đông ươm lạnh nụ xuân cười
Tương tư thả lối theo từng bước
Dang dở xếp buồn đã mấy mươi
Nhớ bạn tiếng lòng thơ dệt nghĩa
Thương thân lệ chảy hẹn vàng mười
 
 
MINH TUẤN
 
CHÚC VUI NHÉ THU HIỀN
 
 

 
 
Cám ơn huynh, thơ hay lắm. Trong thơ có cái tình trân trọng của những tấm lòng tri kỷ dành cho nhau. Hiền thích nhất là câu cuối [sm=1.gif].
 
Nhìn ấm trà và chiếc lá vàng khiến Hiền ước ao có được một khoảnh khắc được cùng ai đó bên tách trà, cùng thinh lặng để tâm hồn hòa nhập vào cỏ cây hoa lá, cảm nhận những biến chuyển tinh tế nhất của thiên nhiên... Cám ơn huynh Minh Tuấn đã cho Hiền là những phút mơ giữa đời thường.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thu Hien

Tiếc gì xuân xanh
 
 
Có ai bán cái hồn nhiên
Em mua một gánh dành riêng tặng mình
Có ai bán nụ cười xinh
Em mua giăng khắp chổ mình sẽ qua
Ngày đêm hoa lại nở hoa                
Xua đi lo lắng xót xa ngập lòng
Bỏ đi gánh nặng chất chồng
Đem đổi thanh thản trống không nỗi buồn
Ai người ngăn được mưa tuôn
Đem bình an đến cho cuồng phong đi
Dù là giá đắt cỡ chi
Cũng xin đánh đổi tiếc gì xuân xanh.
 
                   Vũ Thị Thu Hiền

 
Chỉ em là đủ
 
Em là cánh én báo mùa xuân
Em là hoa thắm đẹp tuyệt trần
Em cho ước mộng vui hò hẹn
Em xóa ưu phiền những đêm đông.
 
Nụ cười em là đóa hoa hồng
Mang ấm áp sưởi ấm đời giông tố
Bước cùng tôi giữa trần ai bể khổ
Em mãi ngọt ngào tuổi thanh xuân
______________
 
ONLY
 
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: onlyyou
 
Chỉ em là đủ

Em là cánh én báo mùa xuân
Em là hoa thắm đẹp tuyệt trần
Em cho ước mộng vui hò hẹn
Em xóa ưu phiền những đêm đông.
 
Nụ cười em là đóa hoa hồng
Mang ấm áp sưởi ấm đời giông tố
Bước cùng tôi giữa trần ai bể khổ
Em mãi ngọt ngào tuổi thanh xuân
______________
 
ONLY


 
Thơ hay lắm onlyyou, chỉ mới đọc cái tựa đề thôi trái tim Hiền đã đập những nhịp nhanh hơn lúc bình thường rồi [sm=1.gif]. Nếu là bài thơ của đôi lứa dành tặng nhau chắc sẽ có một trái tim rụng bên thềm đấy bạn ơi ! [sm=40.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
[

Thơ hay lắm onlyyou, chỉ mới đọc cái tựa đề thôi trái tim Hiền đã đập những nhịp nhanh hơn lúc bình thường rồi [sm=1.gif]. Nếu là bài thơ của đôi lứa dành tặng nhau chắc sẽ có một trái tim rụng bên thềm đấy bạn ơi ! [sm=40.gif]

 
Mơ ước cùng nhau một sớm mai
 
Tay nắm bàn tay... hết u hoài
 
Nghe tim thổn thức... lòng xao xuyến
 
Âu yếm nhìn nhau... ánh mắt cười.
____________
 
ONLY
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: onlyyou

Mơ ước cùng nhau một sớm mai
 
Tay nắm bàn tay... hết u hoài
 
Nghe tim thổn thức... lòng xao xuyến
 
Âu yếm nhìn nhau... ánh mắt cười.
____________
 
ONLY

 
Cám ơn onlyyou đã lại ghé thăm. Chúc bạn thơ càng ngày càng dồi dào nhé !
Đăng nhập để trả lời
0
      Chơi vơi
 
Chẳng có ai để gởi những vần thơ
Chẳng có gì để say đắm mộng mơ
Nên câu chữ cứ trốn đâu mất dạng
Khi ngôn từ cũng mệt bởi thở than
 
Là nỗi buồn không có nơi phát tiết
Chỉ còn biết nương nhờ vào trang viết
Là tâm sự cố thành điệu thành vần
Là nỗi niềm mượn con chữ hóa thân
 
Bởi làm người nên có lắm suy tư
Những nỗi buồn không cách chi chối từ
Như nắng mưa cứ theo mùa đi, đến
Những vui buồn biến ảo rất chông chênh
 
Vẫn hoài cảm giác lạc lõng chơi vơi
Thơ cũng bất lực không thốt thành lời
Chỉ còn mình cố hiểu được chính mình
Trong tận cùng sâu thẳm của lặng thinh
 
                          Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
    Khắc khoải
 
Nào ai dám nói: yêu thương là ảo ảnh ?
Lỡ cảm rồi cứ ra ngẩn vào ngơ
Nếm đợi chờ cho dài thêm nỗi nhớ
Để ngày đêm chỉ một niềm canh cánh
 
Đã lâu lắm rồi ngỡ đã hết mộng mơ
Những ngơ ngẩn vẩn vơ tưởng có thể rời xa
Chợt một lần vô tình hiểu ra
Lại bắt đầu những niềm mong bơ phờ
 
Chắc cũng tại mình nhạy cảm với đa sầu
Chẳng nhớ mong này, thì cũng buồn chuyện đâu đâu …
Kể từ khi tuổi thơ mình giã từ
Là vuột mất hồn nhiên lẫn vô tư
 
Thơ của ai, mình thuộc đến từng cái ngắt câu
Cũng là lúc sâu thêm nhiều khắc khoải
Một lần nữa mở ra những điều đã xếp lại
Cho xa xăm mong đợi mỗi ngày ngày.
 
                     Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Kỷ niệm, phải chăng là giọt lệ khô
 
Kỷ niệm, phải chăng là giọt lệ khô
Nơi khóe mắt in vết hằn năm tháng.
Ta ngồi đây, đối diện với hư vô
Còn sót lại cuối ngày một bóng nắng.
 
Cành lá mục, rơi xuống trong im lặng
Người ở xa nhưng nỗi nhớ thật gần.
Lời thị phi, miệng đời con dao nhọn
Trái tim đau rướm máu đã bao lần.
 
Ta tự hỏi lòng chưa hết phân vân
Có gì không, phía bên kia bóng tối.
Đăng nhập để trả lời
0
         Tự hỏi
 
Có những nỗi buồn khó gọi thành tên
Khi chênh vênh bao điều được mất
Có ước ao rất xa đời thực
Chẳng biết làm sao để tim mình mở lối
Và thời gian là bước đi rất vội
Ta quẩn quanh với những khát khao
Đôi khi tự hỏi hạnh phúc có hình dáng ra sao ?
Là niềm tin hay hư ảo mong manh ?
 
Ta lạnh lùng sỏi đá hay yếu mềm như cỏ
Có những câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ …
 
                       Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-08 06:24:21Thu Hien>
Trích đoạn:     
                                                    Chuyện ngày xưa
                                                                 Trình bày: Mộng Thi
 
                                                                 [embed]http://members.lycos.co.uk/banmaitronglanh/Chuyen_ngay_xua.wma[/embed]
 
Lần đầu tiên khi nghe bài hát "Chuyện ngày xưa" không hiểu sao cứ thấy thương ghê cô gái trong bài hát. Mà bài hát cũng bình thường thôi, thậm chí có thể xếp vào loại "sến" nhưng nghe vẫn thấy thích. Thích những câu chữ rất gợi trong bài hát như "Hôm nào em đến chơi mà quên mang tiếng cười", hay "Khi nhìn sâu trong đáy mắt mưa rơi", hoặc là "Lửa thương chưa tắt nên em để lại hương tóc dài". Cụm từ "quên mang tiếng cười" rất hay, người nghe có thể hình dung được ngay tâm trạng và nét mặt của cô gái. Có một cái gì đó vương vương trong tâm tình của cô ấy, đến chơi nhà người quen mà vẫn phảng phất nét buồn man mác. Rồi hơn thế nữa, cô ấy chẳng những quên cười mà còn "đáy mắt mưa rơi". Những giọt nước mắt chưa tuôn rơi mà chỉ lóng lánh nơi đáy mắt như cố che giấu nỗi lòng. Nàng dù chẳng nói một lời, chẳng thở than, chẳng rơi một giọt lệ nhưng người tình cũ cũng đã tinh ý cảm nhận được khi “nhìn sâu” vào mắt nàng. Qua cách cảm rất tinh tế của chàng người nghe như đã phần nào chạm được vào niềm u uẩn của người yêu chàng. Một người thì kín đáo, lặng lẽ; một người thì tinh tế, dường như họ rất hiểu nhau dù chẳng nói với nhau một lời.  
 
Giá như nàng thở than cho cuộc tình dang dở đã qua hay than thân trách phận cho cuộc hôn nhân hiện tại thì bài hát đã rơi vào lối mòn của hằng hà những ca khúc tình cảm phổ thông khác. Nhưng không như thế, có cái gì đó rất đáng chú ý ở nàng. Khi người yêu nàng chẳng thể dằn lòng phải cất tiếng hỏi "Khi hỏi duyên cớ sao để hoa kia úa màu",  nàng đã rất nhẹ nhàng: "Thôi quá muộn, ta gặp nhau khi áo cưới may xong, còn gì mà mong". Chỉ có một chiếc áo cưới mới may xong thôi mà, đã chính thức là vợ của người ta đâu nhưng với nàng như vậy cũng coi như chim đã vào lòng, cá đã cắn câu rồi, “còn gì mà mong” nữa. Sao mà nghe xót xa quá. Có lẽ đây chính là điều khiến ta rung động và càng lúc càng bị cuốn hút hơn. Đó chính là tính cách chung thủy và khuôn phép rất Á Đông này đây. Cuộc hôn nhân hiện tại chắc rằng không mấy vui đối với nàng và bây giờ nàng đang đối diện với người yêu xưa với biết bao yêu thương của những ngày xưa cũ. Thông thường trong những tình huống như thế này người ta dễ khóc than kể lể cho thỏa nỗi lòng hoặc cùng người trong mộng nối lại tình xưa như lòng hằng ao ước. Nhưng cô ấy đã rất ý thức và biết dừng lại bên bờ lễ giáo. Chắc chỉ có phong tục của người Á Đông mới có được sự ràng buộc chắc chắn đến thế và điều đó góp phần tạo nên tính thủy chung, chịu đựng chỉ có ở phụ nữ Châu Á. Có thể nét thuỷ chung này bây giờ đã lỗi thời nhưng nó vẫn tạo nên sự kính trọng cho một nhân cách. Và nhân cách cao đẹp đó đã khiến người ta rung động. Niềm rung động đó càng mãnh liệt hơn khi đến cuối cuộc hội ngộ cô ấy ra về dù "lửa thương chưa tắt" mà cũng chỉ dám "để lại hương tóc dài" cho người yêu cũ. Rất tiết hạnh, dù tiết hạnh đó chắc chắn sẽ khiến lòng người trong cuộc quặn đau và tiếc nuối biết chừng nào.
 
Vừa nghe hát vừa thả hồn trong tưởng tượng ta như nhìn thấy cô gái trong bài hát là một cô gái rất đẹp với một mái tóc dài, đặc biệt là cô ấy có đôi mắt đẹp và buồn. Cô ấy dịu dàng, thùy mị, kín đáo. Và cô gái mang đậm tính cách Á Đông ấy có lẽ chỉ có ở ngày xưa thôi, ngày nay người ta đã yêu theo kiểu khác rồi, hiện đại và táo bạo hơn. Thế nên bài hát mới có tựa đề là "Chuyện ngày xưa". Vâng, ngày xưa của những Quỳnh Nga, Thoại Khanh, Châu Long ... đó mà.
 
Mộng Thi đã hát rất hay bài hát này. Mộng Thi đã chọn cách hát đơn giản, hiền lành, man mác buồn. Không quá sến khi sa đà vào việc tô đậm những tình tiết buồn, dang dở, cũng không quá sắc xảo trong cách nhấn nhá câu chữ và càng không có cách ca trong vắt ngây thơ-vốn là ưu thế của Mộng Thi. Cô ca tự nhiên, vừa phải, man mác buồn đúng với tính cách của cô gái trong bài hát. Qua tiếng ca của Mộng Thi ta càng thấy cảm mến cô gái đẹp cả về hình thức và nhân cách trong bài hát đồng thời cũng thương lắm cho uẩn khúc trong lòng cô.
 
10 Aug 2007
Vũ Thị Thu Hiền

 

Tâm sự cùng người xưa
 

Đôi khi ta muốn diện kiến Quỳnh Nga
Xem tiết hạnh đó đẹp đến dường nào !
Nàng nghĩ gì khi kiêu hãnh ngẩng cao ?
Chọn cái chết để sống thật với lòng
 
Châu Long ơi có phút nào xao động ?
Khi thay chồng giúp bạn thành danh
Nàng làm sao để thuyền không tròng trành
Giữa lớp lớp sóng tình vây bủa đêm ngày ?
 
Thoại Khanh ơi có chút gì ngần ngại ?
Khi can đảm lóc thịt mình dâng mẹ
Điều gì khiến nàng tin anh chồng trẻ
Không ngã lòng trước sóng mắt công nương ?
 
Đẹp biết mấy người ngày xưa đã nêu gương
Câu thủy chung, tiết hạnh chẳng sờn lòng
Mà bây giờ chỉ chuyện nhỏ giữ gìn phẩm hạnh
Đôi khi thấy ngại như kẻ ngu ngơ giữa đời thường
 
                                    Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-09 05:52:00Thu Hien>
Trích đoạn:
 
                                                   Nếu phải yêu anh
                                                               Trình bày: Mộng Thi
 
                                                              [embed]http://members.lycos.co.uk/banmaitronglanh/Neu_phai_yeu_anh.wma[/embed]
 
 
Nếu như có người yêu chỉ để mà yêu, là thích thì quen còn không thì chia tay, nhẹ nhàng và dễ dàng cả khi đến và đi. Nhưng cũng có người yêu nghĩa là trao trọn con tim về nhau, là ước mơ gắn bó trăm năm bền lâu. Bởi yêu trọn vẹn bằng cả con tim như thế cho nên nếu phải yêu anh thì coi như chim đã vào lồnghoa đã đơm vào bình. Là từ đây chỉ biết có nhau thôi, vì một cây mà bỏ cả rừng cây, vì lồng son mà bỏ cả biển trời lồng lộng nên thơ:

Nếu phải yêu anh
Cầm như chim nhốt chung vào lồng
Cầm như hoa đã đơm vào bình
Chim rồi buồn và hoa sẽ héo
 
Nếu phải yêu anh
Cầm như cá cắn câu vào bờ
Nếu phải yêu anh
Thương biển trời lồng lộng nên thơ
 
Mà từ xưa không biết ai đó đã khéo ví von rằng phái nữ là phái đẹp và người phụ nữ như một cành hoa. Ừ, thì đẹp đấy nhưng cái gì đẹp vốn lại thường mong manh và hoa thì chỉ nở một lần. Thế cho nên khi nhận một lời yêu đi kèm với những hân hoan vui sướng của men tình: 
 
Nếu phải yêu anh
Lời thân thương hót ca ngọt bùi
Và dâng lên sắc hương tuyệt vời
Hương càng nồng và sắc thêm thắm
 
Luôn là nhưng âu lo canh cánh bên lòng:
 
Dù cho em như là đóa hoa
Xin thương hoa kia chỉ nở một lần
Dù em như cá chậu chim lồng
Thương chim quên lồng, thương cá quên sông
 
Vậy cho nên điều cốt lõi em muốn nhắn gởi cùng anh là:
 
Nếu phải yêu anh
Chỉ xin anh hứa cho thật lời
Nếu phải yêu anh
Xin yêu chỉ một mình em thôi
 
Không cần anh phải giàu sang, quyền thế, phải cho em điều nọ điều kia mà chỉ cần anh hứa thật một lời là yêu chỉ một mình em thôi. Anh có thể không thương, nhưng nếu đã thương thì xin thương cho chắc. Chỉ cần có thế thôi, có khó lắm không anh nhỉ ?
 
3 Sep 2007
Vũ Thị Thu Hiền


 
 
Nếu phải yêu nhau
 
Nếu phải yêu nhau
Anh ơi đừng vội
Tìm hiểu trước sau
Mai này chẳng hối
 
Đừng chỉ nhìn thấy
Điều tốt luôn luôn
Mà xin anh hãy
Hiểu em ngọn nguồn
 
Nếu mai tình trao
Mong anh bao dung
Đừng để tình đau
Dù em sai đúng
 
Tình anh bao la
Cho bờ cát em
Nương nhờ biển cả
Sóng ru êm đềm
 
Nếu do duyên trời
Ta là một đôi
Xin anh một lời
Yêu chỉ em thôi
 
Em không vẹn toàn
Lại nhiều vụng về
Nếu anh đã chọn
Xin vẹn câu thề
 
Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
   Sáu mươi ngày
 
Sáu mươi ngày thịt da rướm máu
Sáu mươi ngày nát nhàu niềm đau
Sáu mươi ngày lắng chịu âm thầm
Ngày từng ngày trôi qua rất chậm.
 
                    Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-12 15:09:02Thu Hien>
  Anh, em và Thơ
 
 
                   Tặng người đã từng có "một trận chiến kịch liệt"
 
Có lần anh bảo sao thơ buồn khôn nguôi
Những niềm vui trốn đi đâu hết rồi

Dạ, vì nỗi buồn mới khó giải bày
Khi vui mình đâu cần ngần ngại
Nên chỉ còn buồn đọng lại
Theo thời gian chất chồng lên năm tháng
 
Anh lại bảo mong em không vướng bận
Để thảnh thơi gieo thơ thả vần
Dạ, ai chẳng mong được ươm mộng vào thơ
Nhưng đôi khi hồn cứ lãng đãng ngẩn ngơ
Lại sợ mình lỡ có gì sai sót
Anh cũng biết, đời vốn nhiều khắc nghiệt …
 
Nhưng thật lòng thơ cũng an ủi em rất nhiều
Những tâm sự chưa bao giờ vơi cạn
Mà chỉ có thơ bầu bạn
Rồi trước bao nỗi niềm, thơ giúp em đồng cảm
Trước cái đẹp, thơ khiến em xúc động
Thơ cho em niềm tin yêu cuộc sống
 
Khi yêu thơ hồn em bớt nghèo nàn
 
                     Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Anh, em và Thơ


Tặng người đã từng có "một trận chiến kịch liệt"

Có lần anh bảo sao thơ buồn khôn nguôi
Những niềm vui trốn đi đâu hết rồi
Dạ, vì nỗi buồn mới khó giải bày
Khi vui mình đâu cần ngần ngại
Nên chỉ còn buồn đọng lại
Theo thời gian chất chồng lên năm tháng

Anh lại bảo mong em không vướng bận
Để thảnh thơi gieo thơ thả vần
Dạ, ai chẳng mong được ươm mộng vào thơ
Nhưng đôi khi hồn cứ lãng đãng ngẩn ngơ
Lại sợ mình lỡ có gì sai sót
Anh cũng biết, đời vốn nhiều khắc nghiệt …

Nhưng thật lòng thơ cũng an ủi em rất nhiều
Những tâm sự chưa bao giờ vơi cạn
Mà chỉ có thơ bầu bạn
Rồi trước bao nỗi niềm, thơ giúp em đồng cảm
Trước cái đẹp, thơ khiến em xúc động
Thơ cho em niềm tin yêu cuộc sống

Khi yêu thơ hồn em bớt nghèo nàn

Vũ Thị Thu Hiền

 

 
 TÌNH TỪ THUỞ BAN SƠ
 
Thơ em viết như thắm nồng nắng hạ
Mỗi vần câu em thả với từng ngày
Mỗi nõi buồn như dấu giọt lệ cay
Anh đón đọc nỗi tỏ bày trăn trở...
 
Tình thơ đến ,khi em quen mặt chữ
Nơi gói tình riêng ,hay quá khứ cuộc đời
Lưu thời đại bằng bút sử tinh khôi
Giữ tình nghĩa con người thơ khắc họa
 
Nhớ ấu thơ yêu cành hoa cánh bướm
Đồng cỏ con trâu bên sông nước vơi đầy
Mắt sáng ngời khi cánh bướm dừng tay
Mơ ập đến...Mong bước vào cổ tích.
 
Anh con trai  tâm hồn theo tiếng Hịch
Giữ quê hương cho êm ấm mọi nhà
Em con gái sắc dậy với ngàn hoa
Yêu mong manh của chan hòa ,thơ mộng.
 
Đọc thơ nhau trong tháng ngày trông ngóng
Nước chảy bèo trôi theo câu hát quanh làng
Lá vàng rụng mùa thu đếm miên man...
Thơ hoen lệ...Kết bẽ bàng câu chữ.
 
Đời viễn xứ...Bao sầu thương mới đủ
Kiếp hàn thơ...Mưa chẳng cũ bao giờ
Mộng duyên lành còn xa lắc xa lơ
Tình thơ Ủ ...Nơi bến bờ gieo chữ.
 
MINH TUẤN
Chúc vui nhé THU HIỀN UI 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Tuấn

 

 
 TÌNH TỪ THUỞ BAN SƠ
 
Thơ em viết như thắm nồng nắng hạ
Mỗi vần câu em thả với từng ngày
Mỗi nõi buồn như dấu giọt lệ cay
Anh đón đọc nỗi tỏ bày trăn trở...
 
Tình thơ đến ,khi em quen mặt chữ
Nơi gói tình riêng ,hay quá khứ cuộc đời
Lưu thời đại bằng bút sử tinh khôi
Giữ tình nghĩa con người thơ khắc họa
 
Nhớ ấu thơ yêu cành hoa cánh bướm
Đồng cỏ con trâu bên sông nước vơi đầy
Mắt sáng ngời khi cánh bướm dừng tay
Mơ ập đến...Mong bước vào cổ tích.
 
Anh con trai  tâm hồn theo tiếng Hịch
Giữ quê hương cho êm ấm mọi nhà
Em con gái sắc dậy với ngàn hoa
Yêu mong manh của chan hòa ,thơ mộng.
 
Đọc thơ nhau trong tháng ngày trông ngóng
Nước chảy bèo trôi theo câu hát quanh làng
Lá vàng rụng mùa thu đếm miên man...
Thơ hoen lệ...Kết bẽ bàng câu chữ.
 
Đời viễn xứ...Bao sầu thương mới đủ
Kiếp hàn thơ...Mưa chẳng cũ bao giờ
Mộng duyên lành còn xa lắc xa lơ
Tình thơ Ủ ...Nơi bến bờ gieo chữ.
 
MINH TUẤN
Chúc vui nhé THU HIỀN UI 
 

 
 
Dạ, thấy huynh vẫn còn ghé thăm là Hiền vui rồi.
 
Dù Hiền hầu như không có thơ họa với bạn bè nhưng tất cả những bài thơ mọi người ưu ái gởi vào đây Hiền đều đọc và cảm tình thơ mà người viết đã gởi trong từng câu chữ.
 
Huynh cũng vui nhiều nhé huynh !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thu Hien

Trích đoạn: Nhật Hạ

Nhật Hạ Chào Thu Hiền
 
Xin được ghé thăm trang thơ của bạn Chúc bạn luôn vui và luôn mang giọng đọc thơ trong trẻo đến cho mọi người thưởng thức nghe
 
 
Thân ái

 
 
 
Cám ơn Nhật Hạ đã ghé thăm, chắc chắn Hiền sẽ còn diễn đọc nhiều tác phẩm nữa, chỉ sợ là mọi người không có thời gian nghe thôi [:)].


 
Có chứ, SươngAnh nè, ghiền nghe đọc thơ và ngâm thơ lắm đó! Vì là " lính mới " nên chưa đi hết, chỉ sợ chị Thu Hiền hổng còn hơi để đọc nưã đó...[sm=3.gif]Vưà mới trong nhà chị bên  "Đâu chỉ là thoáng nhớ " chui ra nè...hay lắm chị ạ ![sm=----.gif] SA xin chúc chị luôn vui khoẻ, và mãi có giọng tốt dể diễn đọc thơ nhiều nhiều hơn nha...[sm=1.gif]
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SuongAnh

Có chứ, SươngAnh nè, ghiền nghe đọc thơ và ngâm thơ lắm đó! Vì là " lính mới " nên chưa đi hết, chỉ sợ chị Thu Hiền hổng còn hơi để đọc nưã đó...[sm=3.gif]Vưà mới trong nhà chị bên  "Đâu chỉ là thoáng nhớ " chui ra nè...hay lắm chị ạ ![sm=----.gif] SA xin chúc chị luôn vui khoẻ, và mãi có giọng tốt dể diễn đọc thơ nhiều nhiều hơn nha...[sm=1.gif]

 
Cám ơn Sương Anh đã ghé thăm. Chất giọng của Hiền chỉ có được đến đó hà Sương Anh ơi, muốn "có giọng tốt" cũng hỏng được nữa. Nhiều khi Hiền muốn giọng mình trong hơn một chút, cao hơn một chút mà ông trời hỏng cho. Thôi đành có bao nhiêu dùng bấy nhiêu vậy, phần còn lại là mang cảm thụ văn chương của mình khai phá những tầng cảm xúc khác nhau của tác phẩm và thả vào giọng đọc, hy vọng đem đến cho người nghe những lay động văn học mới mẻ.
Đăng nhập để trả lời
0
Xin bon chen vào thăm các bạn, BP xin phép nhé!
 
Chia tay !?...
 

Em lặng người rời tay ấm nơi anh...
Rồi khắc khoải gót hồng như thanh thản
Nhẹ bước chân em về lại chốn xưa
Dù đường đời lại nắng với lại mưa
Nhòe giọt lệ đắng chìm trong tim nhỏ
Đời bước đi trong một ngày nắng gió
Thổi tỏa tung tóc nhuộm thời gian...
Chia tay anh...chia tay chính mình !
Vì để lại một nửa còn nửa mất...
Anh ơi, chính mình ơi ! Thế thật,
Vì có bao giờ một nửa của riêng ta !
                         BP-02-06-07

 
 
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-09 08:27:54Thu Hien>
      Bình thản
 
Có một ngày buồn lặng lẽ nhận ra
Vết thương xưa đã lành tự khi nào
Giờ bình thản, chẳng có gì để giận
Như mặt hồ thiếu con sóng lăn tăn.
 
                          Vũ Thị Thu Hiền
 
Đăng nhập để trả lời
0
      Bài học thú vị
 
Anh bảo giọng Sài Gòn em rất dịu dàng.
Rất dễ thương và lại quá đỗi đáng yêu.
Giọng trầm ấm đọc thơ bỗng trầm cung điệu.
Sống động con chữ xao xuyến lòng thi nhân.
 
Trước giờ em chẳng nhận thấy mình may mắn.
Chẳng biết yêu quý chất giọng mình trầm lắng.
Vẫn ước ao thanh âm cao vút trong trẻo.
Cho réo rắt nhí nhảnh giọng cười tiếng nói.
 
Người ngày xưa đã có lần tha thiết viết.
Tên bạn đó cả mùa thu hiền dịu nha !
Là lần đầu tiên em xúc động nhận ra.
Tên mình cũng mang nhiều ý nghĩa đó mà !
 
Tên mẹ cha cho từ khi mới lọt lòng.
Rất bình dị nên gặp hoài giữa đám đông.
Em ghét ghét ghê như mang nỗi phiền hà.
Mình có hiền đâu, cứ gọi Hiền hoài hà ?!
 
Có những điều vô giá mình được ban cho.
Nắm trong tay vật báu dù rất nhỏ nhoi.
Lại ngu ngơ hờ hững chẳng chịu nhận ra.
Hay cứ học đòi ước ao điều xa xôi.
 
Sẽ biết trân trọng những gì mình đang có.
Để lấy đó nhân rộng hạnh phúc đơn sơ.
Em luôn tự nhắc nhở mình cần chú ý.
Bài học này học hoài vẫn nhiều thú vị.
 
                          Vũ Thị Thu Hiền
 
 
 
(Mang từ trang thơ "Thơ ơi Thơ" của anh Vũ Kim Thanh về)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»