#22 —
21.03.2007 04:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-21 04:16:53meomeo>
Mình là thành viên mới, chào các bạn!
Mình cũng đã yêu trên mạng vậ, vừa mới đây thui nhưng mà bây giờ chẳng còn gì nữa cả vì anh ấy nhất định ko chịu tin có thể thành đôi qua mạng dù mình đã bộc bạch mọi tâm tư, tình cảm của mình, mình quý tính cách của anh ấy, tuổi thì cũng hợp. Nhưng dù có níu kéo cũng vậy thôi. Anh ấy đã quyết định ko gửi thư cho mình nữa vì ko biết có gì để nói, chẳng có gì để nói với nhau. Trong khi mình sẵn sàng kể mọi chuyệncủa mình cho anh ấy nghe, chỉ tiếc là anh ấy ít chịu hỏi han gì. Mìnhyêu anh ấy vì anh ấy vì đó là một người tốt, thích xả th6n vì nghĩa, chỉ có cái là luôn nghi kỵ, đi kèm tính cố chấp nên khó mà thay đổi tư duy căn cố (thâm căn cố đế). Mình cũng ko biết phải làm sao. Mình yêu thật lòng mà sao anh ấy ko chịu hiểu, dứt khoát ko thèm hiểu mà mình chẳng muốn yêu nhiều. Mình chỉ trọng sự chung thủy thôi, chỉ muốn có duy nhất một người trong tim thôi, nên mình đã cố gắng níu kéo, nhưng vẫn thất bại.
Xin lỗi, có lẽ mình quá mẫn cảm nên nói hơi nhiều, vừa sáng này thôi, anh ấy bảo không viết thư nữa, và cũng ko sign in mà lúc nào cũng bảo rảnh thì chat với anh. Có khi từ ngữ trong thư anh làm mếch lòng mình, mình đã nói ra nhưng ko trách móc gì, chỉ là nhắc thôi vậy mà làm anh ấy giận.
Sống chân thật, nói chân thật sao khó quá các bạn ơi. Mình nghĩ yêu nhau qua mạng thì thiếu nụ cười, ánh mắt, gương mặt, cùng có cảm xúc để nói bằng lời nagy với nhau, nắm tay, nắm chân, nói chung là tất tần tật... Nói nôm na là "khoảnh khắc chân thật", "hình ảnh sống động" như trên quảng cáo đều ko có. Cho nên có thể lời nhắc nhở kia của mình mà nói = lời thì nghe có vẻ dễ chịu hơn nhỉ, có thể cười tươi sau khi nói thì ai mà giận được.
Con gái thì hay tưởng tượng nên dễ yêu qua mạng hơn con trai, đa số con gái có niềm tin mãnh liệt vào tình yêu và dễ yêu hơn con trai. Và đối với mình, khoản này mạnh lắm, mình luôn tin tưởng và yêu mãnh liệt, nói chung đố mà mình có thể nói dối một cái gì đó với người yêu, ánh sáng tình yêu ko cho phép mình làm thế.
Ông tỷ phú mà langthang nói chắc chắn có thể gặp mặt người yêu trong quá trình quen nhau trên mạng, nhưng làm sao mình có thể gặp anh ấy khi hai người ở quá xa nhau (ko cùng trên một đất nước). Mình vô vọng và ko biết làm gì cả. Anh ấy bảo nếu có rảnh thì sang bên ấy chơi (một đất nước hào nhoáng và sa xỉ), mình ko có ngại, ko hề ngại, mình muốn làm tất cả vì người mình yêu mà. Và có thể anh ấy cũng yêu mình nhưng ko muốn nói ra vì anh ấy chẳng muốn yêu qua mạng, lúc nào cũng nhìn đời = một ánh mắt dò xét và cứ sợ tai họa. Còn mình thì nghĩ yêu qua mạng vẫn là yêu thôi, vẫn có cảm xúc thật, chờ cho đến khi có thể nắm lấy tay nhau (1->2,3 năm gì đó) nếu ở xa nhau quá, có tình yêu thật sự và luôn giữ mối liên lạc thì chờ như vầy cũng ko có gì là lâu lắm. Riêng chúng mình thì còn trẻ, đến lúc đó vừa tuổi lập gia thất, có sao đâu vậy mà anh ấy luôn cả nghĩ và ngờ vực. Mình ko muốn buông xuôi thế này vì vẫn còn yêu anh ấy mà, yêu nhiều lắm. Tuần trước, mình đã đành nuốt lệ vào trong và đành lòng bảo với anh ấy mình bồng bột và ngộ nhận tình cảm của mình là tình yêu, có chết ko cơ chứ, mình bảo là chỉ là có cảm tình thôi, thực sự mình ko muốn nói vậy, hu hu
Traveling forms a young man - Travelling broadens your mind
★
★
★
★
★
0