BAD BOYS II: Nam nhi hư hỏng II
Cao Thanh Tùng
Tập I quay năm 1995 cũng kể chuyện đôi bạn cảnh sát hình sự Mike Lowrey (Will Smith) và Marcus Burnett (Martin Lawrence) vốn là bạn học cũ ngày xưa, thề “sống chết có nhau” ngay từ thời còn “để chỏm.”
Lớn lên hành nghề, cả hai sát cánh bên nhau, vào sanh ra tử cũng như cùng một cách sống nhưng lại hay gây nhau vì những chuyện không đâu. Marcus Burnett đã có vợ, ba con, thêm một chú chó nhểu nhảo. Còn Mike Lowrey thì vẫn độc thân, sung mãn, con nhà giàu, thường lái một chiếc Ferrari dọc ngang miền đất phía nam Florida những khi rỗi rảnh công tác ở Miami, đỗ vào những bến vui chơi phù phiếm.
Will Smith và Martin Lawrence làø hai diễn viên da đen rất được khán giả yêu mến với những vai hình sự căng thẳng nhưng ngay thẳng và khôi hài. (Will Smith từng được đề nghị Oscar và còn đảm nhiệm vai nhà vô địch võ đài hạng nặng trong phim Ali). Lần này bên cạnh hai diễn viên tái hiện trong Bad Boys II còn có người đẹp kiều diễm Gabrielle Union, nữ diễn viên của phim Bring It On.
Tập I và tập II đều có nạn buôn lậu ma túy và những ông trùm ma túy từ Cuba với chân rết đồng bọn đầy thế lực và súng đạn ở Miami.
Tập II ở phần đầu còn có một nhóm KKK tập họp với “bao bố” trùm đầu, miệng hô to khẩu hiệu tán dương “da trắng.”
Jerry Bruckheimer nhà sản xuất và Michael Bay đạo diễn của Pearl Harbor vừa qua, nay lại tái hồi cùng nhau thực hiện Bad Boys II. Cặp bài trùng này trước đây còn hợp tác qua những phim Bad Boys, The Rock, Armageddon là những phim có số thu rất cao.
Tháng Bảy này, trong mùa nghỉ hè của học sinh, nhà sản xuất Bruckheimer cho ra lò hai phim cách nhau một tuần lễ: Pirates of the Caribbean: The Curse of the Black Pearl và Bad Boys II. Ron Shelton, đạo diễn của Hollywood Homicide tham gia viết kịch bản quay cho Bad Boys II.
Phim dài 2 tiếng 26 phút chiếu.
Đuổi-Nổ-Giết
Mike Lowrey và Marcus Burnett là hai cảnh sát viên hình sự ở Miami, dưới quyền đại úy Howard (Joe Pantoliano), có phận sự theo chân bọn cung cấp ma túy vào Florida rồi chuyển tiền về Cuba bằng các cỗ quan tài ném xuống biển rồi thuyền nhỏ của đồng bọn ban đêm ra vớt.
Chơi với nhau từ hồi còn ở trung học, đôi bạn chí thân viết xuống những lời như thề bồi, nguyện ra vào sống chết có nhau, giờ đây lại có những điều riêng tư – Marcus muốn chuyển công tác, còn Mike thì ôm ấp mối tình với Sydney Burnett (Gabrielle Union), em gái của Marcus, một nữ nhân viên ngành DEA (Drug Enforcement Administration) của New York được phái tới Florida.
Cầm đầu bọn buôn ma túy là Hector “Johnny” Tapia (Jordi Molla) một tên trẻ tuổi nhưng độc ác, ra lệnh cho đồng bọn giấu tiền trong những cỗ quan tài, giấu ma túy trong bụng những xác nạn nhân bị chúng giết chết. Cùng trên đường công tác, Sydney Burnett len lỏi được vào “mật khu” của địch, nhờ sắc đẹp đến gần đầu sỏ Tapia, gần đến trong gang tấc biến thành tình nhân của hắn. Cảnh sát Miami cùng với Mike, Marcus cộng thêm DEA, Lực Lượng Tuần Duyên (Coast Guard), FBI và toán chiến thuật ma túy đồng loạt ra tay đập nát đối phương.
Toàn thể truyện phim dài gần hai tiếng rưởi hầu như gồm những cuộc đuổi bắt bằng xe hơi (có cả xe tải dềnh dàng) chạy như bay trên đường phố, xa lộ, đâm sầm, nổ tung, bốc cháy với súng đạn tiểu liên nả vào đầu, thân thể ngả xuống như rơm rạ. Đương nhiên các vai chính không ai chết, có khi thất thế nhưng vẫn tồn tại như anh hùng.
Vui
Một phim hình sự, bạo lực và bạo động với đầy dẫy những xen đuổi bắt, nổ tung, bắn giết như thế thật ra mang một nội dung hài hước, vui. Các tác giả truyện phim không bỏ cơ hội nào làm khán giả bật cười.
Văn phòng của cảnh sát trưởng có tượng Phật mỉm cười và bàn thờ, lư hương. Giữa chốn lửa đạn công tác, hai con kỳ nhông trèo lên nhau cũng được điệp viên gọi xen-phôn “báo cáo” đồng sự. Cũng vì cái “vui” ấy mà một xen hơi dài, có vẻ như thừa, lại gây sự khó chịu trong khán giả. Đó là xen con gái 15 tuổi của Marcus sửa soạn, mặc áo mới, đi chơi với bạn trai hẹn tới nhà. Đó là một cậu trai cũng 15 bị bố bạn gái cho là mình “trông giống 30,” sau đó bố bạn lại cùng bạn bố là Mike hăm doạ không được cầm tay con gái mình, tra hỏi mình “còn trinh” không, và (trời đất!) chĩa súng vào đầu: “Có bao giờ mầy ngủ với con trai?” Chưa hết, hai người lớn hỏi tiếp: Muốn ngủ không? Người lớn mà ăn nói, hù doạ con trẻ như thế quả là hư – đàn ông hư, nam nhi hư hỏng.
Có thể vì nội dung vui mà phim hình sự nổ tung màn bạc thi thố nhiều xảo thuật hình ảnh “khủng khiếp.” Một xen ghi hình từ trên không, ca-mê-ra như rời khỏi trực thăng, lao xuống một toà nhà chọc trời, chui vào ống thông hơi của hệ thống điều hoà không khí, luồn vào một câu lạc bộ dạ vũ, quay hình từ dưới váy mini giữa hai chân của phụ nữ quay lên... Xảo thuật sử dụng com-puy-tơ ấy là “nghề” của đạo diễn Michael Bay. Tuy nhiên xảo thuật hình ảnh loại này được sử dụng nhiều trong phim, trong những cảnh có nhân vật và sự kiện, khiến khán giả bật cười hay không.
Những xảo thuật khác, như quay chậm cảnh viên đạn thoát ra từ nòng súng lao vào đầu hay thân thể nạn nhân khiến khán giả nhớ những xen trên phim của đạïo diễn John Woo với sự việc diễn tiến đột ngột chậm lại. Cũng về hình ảnh, Bad Boys II tạo một ấn tượng là phim bắn giết dữ dội và thản nhiên (bữa ăn trên bàn có một thùng rượu còn tươm máu ra ngoài, bên trong là tay chân và đầu người) thật sự là một phim “sa-đích” (thích thú phô bày những trò tàn bạo, độc ác).
Thật ra, phải thấy rõ dụng ý của các tác giả: Bad Boys II mang đến những phút giờ giải trí, bật cười hào hứùng. Những hình ảnh, những xen căng thẳng vì vậy có khi quá trớn hoặc quá đáng, thô, không giấu che, mục đích sau cùng là gây tiếng cười. Tuy vậy, người Việt chúng ta xem phim hài Johnny English với xen tổng giám mục Canterbury bên Anh bị vén áo chùng lên đưa cặp mông tổ bố ra khán giaœ, cũng cảm thấy “trò vui” ấy quá đáng, không cần thiết.
Xem Bad Boys II với cặp mắt nghiêm nghị, soi mói, cái miệng không cười chắc chắn sẽ phàn nàn những chỗ “không cần thiết,” “sống sượng” hoặc không gây một xúc động nghệ thuật nào.
Cao Thanh Tùng
Tập I quay năm 1995 cũng kể chuyện đôi bạn cảnh sát hình sự Mike Lowrey (Will Smith) và Marcus Burnett (Martin Lawrence) vốn là bạn học cũ ngày xưa, thề “sống chết có nhau” ngay từ thời còn “để chỏm.”
Lớn lên hành nghề, cả hai sát cánh bên nhau, vào sanh ra tử cũng như cùng một cách sống nhưng lại hay gây nhau vì những chuyện không đâu. Marcus Burnett đã có vợ, ba con, thêm một chú chó nhểu nhảo. Còn Mike Lowrey thì vẫn độc thân, sung mãn, con nhà giàu, thường lái một chiếc Ferrari dọc ngang miền đất phía nam Florida những khi rỗi rảnh công tác ở Miami, đỗ vào những bến vui chơi phù phiếm.
Will Smith và Martin Lawrence làø hai diễn viên da đen rất được khán giả yêu mến với những vai hình sự căng thẳng nhưng ngay thẳng và khôi hài. (Will Smith từng được đề nghị Oscar và còn đảm nhiệm vai nhà vô địch võ đài hạng nặng trong phim Ali). Lần này bên cạnh hai diễn viên tái hiện trong Bad Boys II còn có người đẹp kiều diễm Gabrielle Union, nữ diễn viên của phim Bring It On.
Tập I và tập II đều có nạn buôn lậu ma túy và những ông trùm ma túy từ Cuba với chân rết đồng bọn đầy thế lực và súng đạn ở Miami.
Tập II ở phần đầu còn có một nhóm KKK tập họp với “bao bố” trùm đầu, miệng hô to khẩu hiệu tán dương “da trắng.”
Jerry Bruckheimer nhà sản xuất và Michael Bay đạo diễn của Pearl Harbor vừa qua, nay lại tái hồi cùng nhau thực hiện Bad Boys II. Cặp bài trùng này trước đây còn hợp tác qua những phim Bad Boys, The Rock, Armageddon là những phim có số thu rất cao.
Tháng Bảy này, trong mùa nghỉ hè của học sinh, nhà sản xuất Bruckheimer cho ra lò hai phim cách nhau một tuần lễ: Pirates of the Caribbean: The Curse of the Black Pearl và Bad Boys II. Ron Shelton, đạo diễn của Hollywood Homicide tham gia viết kịch bản quay cho Bad Boys II.
Phim dài 2 tiếng 26 phút chiếu.
Đuổi-Nổ-Giết
Mike Lowrey và Marcus Burnett là hai cảnh sát viên hình sự ở Miami, dưới quyền đại úy Howard (Joe Pantoliano), có phận sự theo chân bọn cung cấp ma túy vào Florida rồi chuyển tiền về Cuba bằng các cỗ quan tài ném xuống biển rồi thuyền nhỏ của đồng bọn ban đêm ra vớt.
Chơi với nhau từ hồi còn ở trung học, đôi bạn chí thân viết xuống những lời như thề bồi, nguyện ra vào sống chết có nhau, giờ đây lại có những điều riêng tư – Marcus muốn chuyển công tác, còn Mike thì ôm ấp mối tình với Sydney Burnett (Gabrielle Union), em gái của Marcus, một nữ nhân viên ngành DEA (Drug Enforcement Administration) của New York được phái tới Florida.
Cầm đầu bọn buôn ma túy là Hector “Johnny” Tapia (Jordi Molla) một tên trẻ tuổi nhưng độc ác, ra lệnh cho đồng bọn giấu tiền trong những cỗ quan tài, giấu ma túy trong bụng những xác nạn nhân bị chúng giết chết. Cùng trên đường công tác, Sydney Burnett len lỏi được vào “mật khu” của địch, nhờ sắc đẹp đến gần đầu sỏ Tapia, gần đến trong gang tấc biến thành tình nhân của hắn. Cảnh sát Miami cùng với Mike, Marcus cộng thêm DEA, Lực Lượng Tuần Duyên (Coast Guard), FBI và toán chiến thuật ma túy đồng loạt ra tay đập nát đối phương.
Toàn thể truyện phim dài gần hai tiếng rưởi hầu như gồm những cuộc đuổi bắt bằng xe hơi (có cả xe tải dềnh dàng) chạy như bay trên đường phố, xa lộ, đâm sầm, nổ tung, bốc cháy với súng đạn tiểu liên nả vào đầu, thân thể ngả xuống như rơm rạ. Đương nhiên các vai chính không ai chết, có khi thất thế nhưng vẫn tồn tại như anh hùng.
Vui
Một phim hình sự, bạo lực và bạo động với đầy dẫy những xen đuổi bắt, nổ tung, bắn giết như thế thật ra mang một nội dung hài hước, vui. Các tác giả truyện phim không bỏ cơ hội nào làm khán giả bật cười.
Văn phòng của cảnh sát trưởng có tượng Phật mỉm cười và bàn thờ, lư hương. Giữa chốn lửa đạn công tác, hai con kỳ nhông trèo lên nhau cũng được điệp viên gọi xen-phôn “báo cáo” đồng sự. Cũng vì cái “vui” ấy mà một xen hơi dài, có vẻ như thừa, lại gây sự khó chịu trong khán giả. Đó là xen con gái 15 tuổi của Marcus sửa soạn, mặc áo mới, đi chơi với bạn trai hẹn tới nhà. Đó là một cậu trai cũng 15 bị bố bạn gái cho là mình “trông giống 30,” sau đó bố bạn lại cùng bạn bố là Mike hăm doạ không được cầm tay con gái mình, tra hỏi mình “còn trinh” không, và (trời đất!) chĩa súng vào đầu: “Có bao giờ mầy ngủ với con trai?” Chưa hết, hai người lớn hỏi tiếp: Muốn ngủ không? Người lớn mà ăn nói, hù doạ con trẻ như thế quả là hư – đàn ông hư, nam nhi hư hỏng.
Có thể vì nội dung vui mà phim hình sự nổ tung màn bạc thi thố nhiều xảo thuật hình ảnh “khủng khiếp.” Một xen ghi hình từ trên không, ca-mê-ra như rời khỏi trực thăng, lao xuống một toà nhà chọc trời, chui vào ống thông hơi của hệ thống điều hoà không khí, luồn vào một câu lạc bộ dạ vũ, quay hình từ dưới váy mini giữa hai chân của phụ nữ quay lên... Xảo thuật sử dụng com-puy-tơ ấy là “nghề” của đạo diễn Michael Bay. Tuy nhiên xảo thuật hình ảnh loại này được sử dụng nhiều trong phim, trong những cảnh có nhân vật và sự kiện, khiến khán giả bật cười hay không.
Những xảo thuật khác, như quay chậm cảnh viên đạn thoát ra từ nòng súng lao vào đầu hay thân thể nạn nhân khiến khán giả nhớ những xen trên phim của đạïo diễn John Woo với sự việc diễn tiến đột ngột chậm lại. Cũng về hình ảnh, Bad Boys II tạo một ấn tượng là phim bắn giết dữ dội và thản nhiên (bữa ăn trên bàn có một thùng rượu còn tươm máu ra ngoài, bên trong là tay chân và đầu người) thật sự là một phim “sa-đích” (thích thú phô bày những trò tàn bạo, độc ác).
Thật ra, phải thấy rõ dụng ý của các tác giả: Bad Boys II mang đến những phút giờ giải trí, bật cười hào hứùng. Những hình ảnh, những xen căng thẳng vì vậy có khi quá trớn hoặc quá đáng, thô, không giấu che, mục đích sau cùng là gây tiếng cười. Tuy vậy, người Việt chúng ta xem phim hài Johnny English với xen tổng giám mục Canterbury bên Anh bị vén áo chùng lên đưa cặp mông tổ bố ra khán giaœ, cũng cảm thấy “trò vui” ấy quá đáng, không cần thiết.
Xem Bad Boys II với cặp mắt nghiêm nghị, soi mói, cái miệng không cười chắc chắn sẽ phàn nàn những chỗ “không cần thiết,” “sống sượng” hoặc không gây một xúc động nghệ thuật nào.