Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Tình Yêu & Hạnh Phúc - Những bài sưu tầm

1 trả lời, 637 lượt xem — Trang 1 / 1
Nghệ thuật gìn giữ tình yêu


Ai cũng biết tình yêu là niềm hạnh phúc lớn nhất của con người nhưng chính tình yêu cũng là nguyên nhân của nhiều nỗi khổ đau, bất hạnh.
Tại sao tình yêu đem đến hạnh phúc cho người này và cũng chính nó lại đọa đầy người khác?
Tại sao con người thường mong mỏi, khao khát tình yêu rồi cũng chính họ có lúc lại nguyền rủa tình yêu?
Trong tất cả các trường hợp đó, lỗi nhiều khi không phải bởi tình yêu mà do chúng ta không biết nghệ thuật yêu!

_______________________________



Tôi đã nghe tâm sự của nhiều chàng trai, cô gái đau khổ vì tình yêu. Có người hỏi với giọng bất bình :
- Em chẳng hiểu thế nào cả, tự nhiên cô ấy bảo là không yêu em nữa! Cô ấy đề nghị chia tay! Như thế là thế nào?
Tôi băn khoăn hỏi :
- Hai người yêu nhau được lâu chưa ?
- Gần một năm !
- Yêu như thế nào? Có hay gặp nhau không?
Giọng chàng trai sôi nổi hẳn lên :
- Suốt ngày! Thấy tôi lặng im, cậu ta giải thích thêm – Chúng em ở tỉnh xa, lên Hà Nội học đại học, thuê nhà ở gần nhau, lên lớp, ngồi học cạnh nhau, đi chơi đâu cũng đi với nhau mà sao bây giờ cô ấy lại bội bạc thế?

Câu chuyện trên đây chỉ là một trong hàng trăm chuyện mà tôi đã trực tiếp nghe ở Trung tâm tư vấn tình cảm Linh Tâm 1900585808. Nhiều trường hợp khác không yêu nhau đến mức “suốt ngày” như vậy nhưng một tuần, họ gặp nhau cả bảy ngày hoặc tối nào cũng đi chơi hay ngồi nói chuyện với nhau. Có cô gái thú thật :
- Nhiều lúc ngồi bên người yêu mà em thấy như không còn chuyện gì để nói. Có lẽ vì gặp nhau quá nhiều nên nói lắm cũng hết chuyện. Ngay cả cảm xúc yêu đương cũng cùn nhụt đi, có khi anh ấy hôn em mà em chẳng thấy có cảm xúc gì. Dần dần, em chán anh ấy mà em cảm thấy anh ấy cũng chán em. Lẽ nào tình yêu lại nhạt nhẽo vô vị như thế ? Trong khi đó, nói chuyện với các chàng trai khác, em lại thấy họ đầy hấp dẫn. Chỉ một cái đụng nhẹ vào bàn tay nhau cũng làm em xao xuyến. Thế là chúng em quyết định chia tay nhau vì cả hai cùng cảm thấy có lẽ tình yêu đã lụi tàn?

Những chuyện như thế không có gì lạ nếu chúng ta biết rằng, có một quy luật tâm lý phổ biến là, tình cảm con người phai nhạt dần theo năm tháng. Có thể chúng ta không muốn tin điều đó nhưng từ hàng ngàn năm nay, trong thực tế, quy luật ấy vẫn chi phối mọi tình cảm của con người. Có những nỗi khổ đau lúc đầu ta tưởng như không thể chịu đựng nổi nhưng thời gian cũng làm cho nó nguôi ngoai, lắng dịu dần. Có những niềm sung sướng tưởng như có thể phát điên lên nhưng vì lặp đi lặp lại, nó cũng không thể làm cho ta sung sướng quá đến thế nữa. Cứ cho rằng tình yêu là một dạng tình cảm thiêng liêng, cao quý hơn các tình cảm khác thì nó cũng không thể nằm ngoài quy luật của tình cảm. Tất cả những ai đã từng yêu dù chỉ một lần, chắc cũng không thể quên được cái cảm xúc ngất ngây, rạo rực của buổi ban đầu. Nhưng rồi năm tháng qua đi, những cảm xúc ấy cứ cùn nhụt dần. Càng vồ vập, suồng sã, càng thường xuyên tiếp xúc với nhau thì sự suy giảm ấy càng nhanh. Như miếng bánh càng ăn ngốn ngấu, tham lam càng chóng hết. Có triết gia ví tình yêu như con quái vật, càng bỏ đói càng sống lâu nhưng hễ cứ cho ăn uống no nê phè phỡn là chết.

Có người oán ghét quy luật tình cảm này. Nhưng thực ra đó là một cơ chế tâm lý cần thiết để bảo vệ hệ thần kinh của con người. Thử tưởng tượng nếu không có cơ chế đó, liệu con người có tồn tại được không? Hay khi đó nếu con người không chết vì những nỗi khổ đau cùng cực thì cũng chẳng sống nổi với những niềm sung sướng tột độ. Phải chăng, để có được sự nguôi ngoai của những niềm đau khổ, con người phải trả giá bằng sự mất dần đi của những niềm sung sướng? Cho nên để giữ được một tình yêu đẹp, trước hết phải biết nuôi dưỡng tình yêu. Thực tế cho thấy, có được tình yêu đã khó nhưng nuôi dưỡng tình yêu còn khó hơn nhiều. Không ít mối tình buổi đầu rất đẹp nhưng chỉ vì không biết yêu mà vô tình huỷ hoại tình yêu, làm cho nó héo hon tàn lụi. Yêu vồ vập, quấn quít không khó. Điều đó ai cũng biết, chẳng cần phải học. Yêu sao cho càng yêu càng thấy khao khát, nhớ nhung, quý trọng nhau mới khó. Nếu có thể tóm gọn nghệ thuật yêu trong một câu thì câu đó là:

"Hãy để cho tình yêu luôn luôn cảm thấy thiếu”.

Hãy nghe nhà thơ ca ngợi tình yêu :

"Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước.
Mỗi tối anh nằm, mỗi miếng anh ăn
.”

Có phải chính những lúc xa nhau ta cảm thấy thiếu nhau, khao khát nhau hơn cả? Để khi gần nhau ta biết trân trọng từng phút giây hạnh phúc và rồi sau đó lại tạm xa nhau. Như tính đàn hồi của sợi dây cao su, cứ co vào lại giãn ra nhịp nhàng. Thử hình dung một sợi dây cao su nếu không hề giãn ra thì làm sao có thể buộc chặt được cái gì ? Sự xa cách giống như ngọn gió, nó chỉ có thể làm tắt ngọn lửa lom đóm nhưng lại thổi bùng lên những ngọn lửa lớn. Điều đó giải thích vì sao trong thời chiến tranh, có những đôi trái gái yêu nhau, xa cách hàng chục năm vẫn chờ vẫn đợi? Và vì sao có những đôi ở chung một nhà, suốt ngày cặp kè như hình với bóng mà chỉ vài ba tháng đã muốn chia tay?

Điều đáng chú ý nữa trong nghệ thuật yêu là biết tôn trọng nhau. Có thể nói sự cư xử suồng sã là kẻ thù của tình yêu. Bởi tình yêu là một tình cảm cao đẹp, nó đòi hỏi một cung cách giao tiếp lịch sự tương ứng. Từ cách tặng hay nhận quà trong ngày sinh nhật đến cách mời nhau uống một cốc nước hay tranh luận với nhau về một vấn đề. Tất cả những việc làm dù lớn dù nhỏ cho nhau chỉ đẹp khi ngoài tấm lòng ra, nó còn được thể hiện bằng một cung cách đẹp. Điều vô lý là tại sao thông thường chúng ta không dám cư xử khiếm nhã với một người lạ nhưng lại có thể có những hành vi, cử chỉ, lời nói thiếu lịch sự, thậm chí thiếu văn hóa với người mình yêu? Có phải như thế mới là thân mật? Không, chính điều đó làm cho người tình trở thành tầm thường, xoàng xĩnh và đến một lúc nào đó nếu đặt họ bên cạnh một người khác, rất dễ nảy sinh những so sánh không có lợi chút nào cho người mình yêu.

Điều quan trọng nữa là trong tình yêu phải có điểm dừng. Nghệ thuật yêu là nghệ thuật xác định điểm dừng. Chưa đến điểm đó chưa đủ độ nhưng vượt qua điểm đó tình yêu có thể chuyển thành tình cảm khác. Có những người khi đang yêu lại muốn sống như vợ chồng nhưng lấy nhau rồi lại muốn sống lãng mạn, mơ mộng như tình yêu. Thực ra, đó là sự nhầm lẫn đáng tiếc giữa hai giai đoạn, khiến họ rơi vào tình trạng vượt qua giới hạn của tình yêu nhưng lại chưa đến được tình vợ chồng. Họ chới với giữa ranh giới đó và không ít trường hợp dẫn đến chia tay trong bẽ bàng, tủi hổ.

Nói đến yêu, có người nghĩ đó là điều quá đơn giản, cứ “khắc yêu, khắc biết”. Thực ra, người ta nhận thấy, tình yêu có thể đến do một sự tình cờ nhưng một mối tình đẹp, son sắt, thuỷ chung, đem lại hạnh phúc cho cả hai người không bao giờ do tình cờ mà có được. Xưa nay những người được hưởng hạnh phúc của tình yêu không phải chỉ do may mắn mà điều cốt yếu là phải biết vận dụng những kiến thức tối thiểu của nghệ thuật yêu.

Trịnh Trung Hòa
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu và Cuộc sống - Để sống mãi mãi bên nhau



Khi đang yêu, mọi người mọi vật chung quanh chúng ta dường như đều trở nên xinh đẹp tuyệt vời. Chim hót líu lo trên cành non, hoa nở trên khắp nẻo đường và người đang yêu như đang sống trong một mùa xuân của tình yêu bất tận. Tuy nhiên tình yêu không phải là một điều tự nhiên đến và tự nhiên đi. Sau khi yêu nhau, thành lập gia đình và sống với nhau một thời gian, chúng ta mới chợt hiểu rằng để duy trì tình yêu mãi mãi, chúng ta cần phải có rất nhiều nổ lực để vun xén cho tình yêu đó.

Để giữ cho tình yêu sống mãi với thời gian không đòi hỏi chúng ta phải tặng cho nhau đều đặn những bó hồng tươi thắm hàng ngày, hàng tuần hay hàng tháng mà chúng ta phải thực sự gửi đến cho nhau những cảm xúc tình yêu chân thành một cách liên tục.

Một cô gái từng chứng kiến bố mẹ cô đã sống với nhau 50 năm dài tràn trề hạnh phúc. Sau khi mẹ cô qua đời, cô gái trong khi thu xếp những di vật của mẹ đã tình cờ tìm thấy một mãnh giấy hoa tiên có tựa đề như sau " Bí quyết để có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc". Cô không biết làm sao mẹ cô có được mãnh giấy nói trên hay mẹ cô đã ghi chép nó lại được bao nhiêu lâu rồi. Tuy nhiên sau khi đọc những lời khuyên trong tờ giấy hoa tiên, cô gái cảm thấy thật tuyệt vời và muốn được chia xẻ với tất cả chúng ta. Trong tờ giấy của bà mẹ, có ghi lại 10 điều khuyên như sau:

1. Không bao giờ cả hai vợ chồng nên nổi giận cùng một lúc

2. Không bao giờ to tiếng với nhau trừ khi trong nhà xảy ra hỏa hoạn

3. Nếu một trong hai người tranh luận, nên nhường phần thắng cho người kia

4. Nếu muốn phê bình chồng hay vợ, nên phê bình một cách dễ thương và dịu dàng

5. Không bao giờ nhắc lại những lỗi lầm của quá khứ

6. Có thể lãng quên cả thế giới nhưng bao giờ cũng nhớ đến nhau

7. Không bao giờ vào giường ngũ với một cuộc tranh chấp vợ chồng chưa giải quyết ổn thỏa.

8. Ít nhất mỗi ngày nên nói một điều gì dễ thương đối với người bạn đời

9. Khi mình làm điều gì sai, nên lập tức nhận lỗi và xin tha thứ

10. Khi hai bên cãi nhau, phải ghi nhớ rằng người nào cãi nhiều nhất hăng nhất chính là người sai nhiều nhất

Rất thường khi cả hai người vợ hoặc chồng lại tỏ ra dễ thương và rộng rãi với bạn bè nhiều hơn là đối với người bạn đời của mình. Vì thế cho nên để có được một mối quan hệ hài hòa trong cuộc sống gia đình, chúng ta cần phải tâm đắc phương châm tình yêu là sự cho đi không đòi hỏi sự đáp lại. Trong trường hợp này người vợ hay chồng đặt nhu cầu, sở thích và niềm hy vọng của người kia lên trước những nguyện vọng của chính mình. Dĩ nhiên khi một người tự nguyện thực hiện sự hy sinh này như một cách bày tỏ tình yêu thì người bạn đời của mình sẽ tự nhiên đáp lại với một mức độ tình yêu tương xứng.

Một điều tưởng chừng như chỉ có tính chất hình thức nhưng lại có hiệu quả vô cùng quan trọng. Đó là hãy tìm mọi cơ hội để khen tặng người bạn đời của mình. Ít ra mỗi ngày hãy tìm cơ hội để nói những lời tốt đẹp, những nhận định đầy tình cảm, khen tặng người bạn đời của mình. Cứ mỗi việc không hay mà chúng ta gây ra cho người bạn đời của chúng ta cần phải có đến năm lần khen tặng thành thật như thế mới có thể trung hòa được. Ai cũng thích được khen tặng và nhất là sự khen tặng này lại đến từ người mà mình thương yêu nhất.

Trong những cơn hoạn nạn cả vợ và chồng phải đồng tâm hợp lực. Một ông chồng được chẩn đoán ung thư và được đưa vào bệnh viện. Một hôm kia một vị bác sĩ ghé đến và chăm chú đọc tập hồ sơ treo trên đầu giường và bỗng buộc miệng nói rằng "Ái chà, thế này là anh không xong rồi". Lúc đó người vợ của bệnh nhân đang ngồi đan áo bên cạnh giường của chồng liền đứng bật dậy và nói với chồng rằng "Anh không thể nằm ở đây được nữa. Ông bác sĩ này chính là một mối nguy cho sức khỏe của anh". Thế rồi bà vợ áp tải ông bác sĩ nói trên ra khỏi phòng bệnh của chồng và yêu cầu thay thế một bác sĩ điều trị mới. Cuối cùng ông chồng chiến thắng căn bệnh ung thư và hai người tiếp tục sống một cuộc đời hạnh phúc.

Thay vì dành thời giờ nhiều hơn cho bạn bè hãy cố gắng dành nhiều thì giờ nhất cho người bạn đời của mình. Cho dù không có cùng chung sở thích vợ chồng nên tạo nhiều khoảng thời gian ở bên nhau. Chính sự có mặt bên nhau nhiều này sẽ cũng cố một ý niệm rằng cả hai không thể thiếu nhau được và vì thế họ sẽ cảm thấy một mối dây ràng buộc chặt chẽ với nhau. Càng ở bên nhau nhiều, vợ chồng sẽ có cơ hội được nói chuyện với nhau nhiều hơn. Trong khi nói chuyện nhiều mâu thuẫn sẽ được giải tỏa, sự thông cảm sẽ được bồi đắp và tình yêu vì thế sẽ phát triển. Nếu hai vợ chồng không trao đổi và nói chuyện được nhiều với nhau, họ không thể là một cặp vợ chồng hạnh phúc.

Một điều cũng không kém phần quan trọng khác là cố gắng suy nghĩ những điều tốt đẹp, chỉ nhìn thấy những điều tốt đẹp của vợ hay chồng của mình, thay vì chỉ thấy và tin vào những khuyết điểm. Nếu thấy vợ mình nói nhiều người chồng thay vì phiền muộn và phê bình bà vợ hay nói nên suy nghĩ rằng tính nói nhiều của bà vợ là một thể hiện của sự ưa thích xã giao và cởi mở với mọi người. Thay vì phàn nàn một bà vợ hay nói những điều nghe khó chịu thì nên suy nghĩ rằng vợ mình có làm phật lòng một ai đó cũng chỉ vì vợ mình có tính tình thẳng thẳng và nghĩ gì nói đó. Một người như thế không bao giờ hại ai.

Nhiều người cho rằng sau hôn nhân vợ chồng sống với nhau chỉ vì cái nghĩa chứ không còn cái tình nữa. Nghĩ như vậy là sai, vì tình yêu nam nữ được chuyển hóa thành tình chồng vợ, nhưng bản chất của nó vẫn là tình yêu. Và vì thế nếu không nuôi dưỡng thì tình yêu sẽ chết. Hãy cố gắng tìm mọi cách để bày tỏ tình yêu của mình thường xuyên và bằng nhiều cách khác nhau một cách sáng tạo. Một bà vợ trong bảy năm chung sống vẫn thấy yêu chồng như lần đầu mới gặp gỡ vì trong thời gian đó ông chồng thông minh đã thể hiện tình yêu của ông làm cho bà vợ ngạc nhiên và bất ngờ một cách thú vị. Thỉnh thoảng bà tìm thấy dưới gối, trong ví tay của bà, trong hành lý mỗi chuyến đi xa, trong hộp phấn xoa mặt những mãnh giấy nhỏ, những tấm thiệp nhỏ xinh xinh có ghi những dòng chữ ngọt ngào tình yêu của chồng. Những dòng chữ nhỏ đại loại như "Sinh nhật em anh thắp nến hồng", "Vài dòng ngắn ngủi để em hiểu rằng anh tha thiết yêu em. Mong em sớm làm xong việc và về nhà với anh" hay "Trời ơi, sao mà anh yêu em đến thế" đã làm cho bà vợ mỉm cười hạnh phúc và có khi giữ những mẩu giấy nhỏ đó lại cả nhiều tháng trời trong túi xách của mình.

Nói tóm lại nếu chúng ta không cho rằng tình yêu và cuộc sống gia đình là những điều quan trọng nhất trong cuộc đời, thì tình yêu sẽ sớm phai tàn và gia đình sẽ trở thành buồn chán. Chỉ có những ai chú tâm vun xén và bồi đắp tình yêu thì tình yêu sẽ tồn tại mãi với thời gian.


Sông Hương




Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0