Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

888 Bằng Thơ Con Nhái

170 trả lời, 5.523 lượt xem — Trang 1 / 6
Hôm nay Lang Thang mở mục này để các cô bác 8 vào đây 8, vì gần đây hình như mọi người không thích 8 bằng văn nên giờ mình 8 bằng thơ vậy.
 
Hy vọng bà con vào ủng hộ, 888 nhiều nhiều để sau này Lang Thang in tập thơ con nhái, khi đó sẽ trả nhuận bút cho bà con.
 
 
Mở hàng Lang Thang có bài thơ về cái hồi đâu đi kua gơ, nhưng không biết tác giả là ai[sm=6.gif], các gấu 8 cũng vào kể kinh nghiệm chinh chiến đi ha, nhất là tiên sinh Lang Băm áh[sm=4.gif]
 
 
 
Tối qua đi dạo lang bang
Dòm qua cửa sổ thấy nàng ôn thi
Tớ bèn lên tiếng "hắt xì"
Để nàng ngước mặt, dung nghi thế nào ?
Không ngờ nàng vẫn làm cao
Thản nhiên ngồi học, chẳng xao xuyến lòng.
Chơi luôn, tớ mới chuyển "tông"
Ho gà, vận hết nội công một tràng !

Tỉnh bơ, nàng nói dịu dàng:
- Tội ghê cho cái anh chàng ho lao
Đêm hôm khuya khoắt thế sao
Anh đi mô rứa, không vào nhà thương ?

Nghe xong, tớ lủi một đường !...

 
 


"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
lang thang lủi thẳng một đường
đi đến ngay trước cổng trường xóm ta
mấy nàng xóm 8 đi ra
lang thang nhìn thấy chạy qua quen liền
khổ thay lang thang rất hiền
gặp ngay hai bà Ran Pan
mỗi nguời một đá thang nằm nhà thương [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
lang thang lủi thẳng một đường
đi đến ngay trước cổng trường xóm ta
mấy nàng xóm 8 đi ra
lang thang nhìn thấy chạy qua quen liền
khổ thay lang thang rất hiền
gặp ngay hai bà Ran Pan
mỗi nguời một đá thang nằm nhà thương [:D]



 
 
Nằm nhà thương mà vẫn vấn vương
Không biết địa chỉ để tìm đường
Mấy gấu 8 có ai biết rõ
Số nhà, điện thoại của mấy nường[:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lang thang

lang thang lủi thẳng một đường
đi đến ngay trước cổng trường xóm ta
mấy nàng xóm 8 đi ra
lang thang nhìn thấy chạy qua quen liền
khổ thay lang thang rất hiền
gặp ngay hai bà Ran Pan
mỗi nguời một đá thang nằm nhà thương [:D]





Nằm nhà thương mà vẫn vấn vương
Không biết địa chỉ để tìm đường
Mấy gấu 8 có ai biết rõ
Số nhà, điện thoại của mấy nường[:D]

nhà nàng ở cạnh nhà thang
cách nhau nhà đá đi ngang cũng gần
nếu mà thang đến dừng chân
các nàng cho tiếp mấy cân thịt bầm trên mặt lang thang [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
LT kiếm được cái nì chỉ đường cho lang thang nghe:
 
"Nhà nàng ở cạnh nhà tôi"
Cách hàng dậu cũ sắp rời từng phên
Tôi chẳng là hen-đi-men
Ít đi ra tiệm, đinh quên mua hòai
Bên kia nàng cứ lai rai
Gác chổi giặt thảm cứ hoài phơi lên
Vài ngày rớt một chiếc phên
Hình như nàng cố ý lên tiếng mời
Có lần tôi thấy nàng cười
Ra vào thấp thoáng chưa lời đổi trao
Có con mèo mướp leo rào
Sang chơi sớm tối tôi nào cần đâu
Meo meo ai khéo cơ cầu
Để con mèo mướp ra vào nhà tôi
Chủ nó chẳng nói một lời
Còn tôi ngần ngại đánh rơi lời mình
Hôm qua tôi đã mua đinh
Định hôm nay sẽ chờ rình nàng ra
Búa đinh đóng rất thật thà
Chắc nàng cũng sẽ lời ra, câu chào
Ầm ầm tiếng búa nện vào
Ầm ầm tiếng sóng dạt dào lòng tôi
Chẳng thấy nàng bước ra cười
Con mèo mướp cũng đâu rồi biệt tăm
Cái gì như thể kim châm
Nhớ nàng, tôi quyết không thầm nhớ đâu
Vâng từ lỡ vận, nhỡ tàu
Lòng tôi quyết chẳng nhớ sầu như xưa
Rào rào trời đổ cơn mưa
Ngày qua ngày lại đã vừa năm hôm
Càng rầu râu mọc nhanh hơn
Tạnh mưa mèo mướp có còn sang chơi
Cuối cùng mưa đã tạnh rồi
Nàng không phơi thảm, mèo lười không sang
Nhìn qua không thấy bóng nàng
Rượu vào tôi ...ngã xuống sàn rưng rưng
Nhớ con mèo mướp lạ lùng!
Nhớ mấy tấm thảm, quyết không nhớ nàng.
Hôm nay chợt thấy bóng nàng
Cùng ai âu yếm bên hàng dậu thưa
Trời dù không đổ cơn mưa
Sao tôi ướt lạnh như vừa rớt sông
Thấy con mèo mướp lòng vòng
Phang cho chiếc dép, đừng hòng sang chơi
Chủ mày đã có bồ rồi
Cút về bên ấy không ...toi bây giờ !

Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Lang toi làm bài thơ dài thấy sợ, nhưng hay lắm àh[:D]
 
Montreal trời lập đông chưa em
Calgary giờ phủ đầy tuyết trắng
Từ ngày em đi con đường bỗng vắng
Cội thông già cũng cảm thấy cô liêu

Ngày em đi, trời cũng đã vào chiều
Cuối chân đồi còn vuơng vài sợ nắng
Đi bên em, cả không gian vắng lặng
Nghĩ bao điều mà nói chẳng thành câu

Rồi từ mai ta sẽ vắng bóng nhau
Con đường nhỏ từ nay chắc buồn lắm
Vắng một người, đâu còn tay cùng nắm
Rồi đông về sẽ hoá đá con tim

Và từ nay sẽ có kẻ mãi tìm
Trong giảng đường và trên hàng ghế đá
Chút kỉ niệm về hình bóng đã xa
Người con gái và mảnh khăn choàng trắng...

"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Ấy chết! langthang làm vậy thì LT biến thành kẻ đạo thưo gòi! Đó là LT kiếm về chỉ đường dumg langthang đó! LT cũng không rõ ai làm đâu hén!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Ấy chết! langthang làm vậy thì LT biến thành kẻ đạo thưo gòi! Đó là LT kiếm về chỉ đường dumg langthang đó! LT cũng không rõ ai làm đâu hén!



 
 
Hic hic...bác chỉ đường nhưng em chả tìm thấy lối ra, nhiều lúc thấy chán chán cái gì ấy, mà cũng chả biết chán vì cái gì...khổ...
 
Đêm nay trăng vẫn lẻ đôi
Gió cô đơn cứ vô hồi đi qua
Đêm nay ta chỉ còn ta
Mà sao vẫn thấy thừa ra một người

Tiếng gì trên cỏ vừa rơi
Hình như phía ấy có người bỏ đi
Đạp lên cả ánh trăng khuya
Tiếng trăng như lá vỡ nghe thật buồn
.
 
nvc
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Tôi biết lòng anh vẫn hững hờ
Đêm về viết vội chút vần thơ
Số kiếp đã cho đòi sao được
Chẳng biết ngày mai có bao giờ......
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi biết mình tôi quá ngẩn ngơ
Mộng ước tình duyên đã hửng hờ
Nên tôi viết lại đường định mệnh
Cột lại tơ duyên khỏi đợi chờ
Hạt tương tư nở hoa thương nhớ
Có lẽ vì...anh lỡ yêu em.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Talkative

Tôi biết mình tôi quá ngẩn ngơ
Mộng ước tình duyên đã hửng hờ
Nên tôi viết lại đường định mệnh
Cột lại tơ duyên khỏi đợi chờ

 
CTNC ngồi thẩn thơ
Đọc rồi làm người ta ngẩn ngơ
xong rồi cũng bị lây hững hờ
Đêm về không ngủ cũng chẳng mơ  [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
ơi, vào đây sao thấy toàn là thơ
Đọc xong đôi phút thấy thẫn thờ
Thơ thơ thẩn thẩn làm ta nhớ
Ta nhớ ... ngừi làm thơ ... đoá mờ [:o]
 
 
 
 
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm qua ta có một giấc mơ
Gặp phải mụt gã rất là khờ
làm cho ta zui ta thương nhớ
sáng ra tỉnh giấc lèm bài thơ
--------
 
Chiều nay kon nhện nó giăng tơ
Để cho ong bướm phải lượn lờ
Lỡ mà lạc đường dính tơ nhện
Là xong đời đoá đồ lơ ngơ
 
kờ kờ...[:o]
-----
 
hôm qua về nhà qua hàng quà
hok có tiền mua đành bỏ qua
Hôm nay về nhà qua hàng quà
Tiền cũng hok có đành cho qua
-----
 
Sáng nay gió heo may
Thổi ngang căn phòng nhỏ
Em với tay lấy gió
quàng cho nắng bớt say
SH
 
 
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm qua ta có một giấc mơ
Gặp một cô gái cũng lơ ngơ
Chưa kịp cùng em qua lối nhỏ
Trời đã bừng sáng tự bao giờ...[:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi buồn TT nhở ngẩn ngơ
Còn RAN trằn trọc hoá thẫn thờ
Lang thang bỏ bói chuyển làm thơ
Thơ về lòng ai thật hững hờ!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm nay ngồi đếm thời gian trôi
Mới biết tuổi xuân qua mất rồi
Cuộc đời như bốn mùa thay lá
Ta gặp lại ta trong mơ thôi...
 
 
 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi buồn để cuộc đời trôi
Cuốn theo tình cảm trốn thời cuộc kia!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: langtoi

Ngồi buồn để cuộc đời trôi
Cuốn theo tình cảm trốn thời cuộc kia!

Ngồi buồn chi hỡi lang toi
Đời còn dài lắm cứ chơi vui nào [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi buồn để cuộc đời trôi
Cuốn theo tình cảm trốn thời cuộc kia!

Ngồi buồn chi hỡi lang toi
Đời còn dài lắm cứ chơi vui nào [:D]



 
 
Cuộc đời dài tựa dòng sông chãy mãi
Vượt thác nghềnh tựa vực thẳm thời gian
Một con thuyền tựa hành khách quá giang
Ra biển khơi là quên dòng sông cũ
Chỉ con sông là quê mùa lam lũ
Vẫn mãi một lòng mang nặng phù sa
Vẫn mãi một lòng đưa đón thuyền qua
Dù vẫn biết thuyền ra đi mãi mãi...
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
"Ai hãy lặng im chớ nói nhiều
Để nghe dưới nước lá hồ reo
Để nghe tơ liễu run trong gió
Và để nghe trời giảng nghĩa...yêu"
 
HMT
 
Tôi đã lặng im mỗi đêm về
Chờ người sẽ đến như đêm nao
Chờ cơn gió đến mang hơi thở
Để tôi biết yêu là thế nào...
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lang thang

"Ai hãy lặng im chớ nói nhiều
Để nghe dưới nước lá hồ reo
Để nghe tơ liễu run trong gió
Và để nghe trời giảng nghĩa...yêu"
 
HMT
 
Tôi đã lặng im mỗi đêm về
Chờ người sẽ đến như đêm nao
Chờ cơn gió đến mang hơi thở
Để tôi biết yêu là thế nào...

 
"HMT" là Hoàng Minh Tuấn hử  [8|] 
 
Thơ con nhái của HMT hay nờ ^_^
 
R típ mụt chiu coi cóc nhái nghe xong có lăn ra chít hong nhá [:D]
 
Muốn biết tình yêu là thế nào
Xin hãy ngước nhìn những vì sao
Và viết lên đó những iu mến
Để tình ấm áp tới nơi nao... (có ngừi ta iu)
 
hè..
 
Muốn biết tình yêu là thế nào
Hãy gửi vào trong gió lao xao
Một chút hương lòng người viễn xứ
Gío sẽ mang đi tới chốn nào... (có ngừi ta iu)
 
^_+
 
hơ..
 
Muốn biết tình yêu là thế nào
Hãy gửi vào trong nắng lung linh
Một nụ cười ấm một lời nói
Để cuộc đời này thêm đẹp xinh ^_^
 
hix...
 
Mún bít tình iu là thế nào
Hãy gửi vào trong nỗi thương đau
Những ngọt ngào và thương mến
Để tình mãi mãi đẹp thanh cao
 
hì...
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã hiểu yêu là thế nào
Đó là một chút của lao xao
Khi bước chân về con phố nhỏ
Hàng cây kỹ niệm vẫn rì rào
 
Tôi đã hiểu yêu là thế nào
Đó là một chút buồn rất khẽ
Khi đôi tình nhân còn rất trẻ
Dạo bước ngang qua một đêm hè
 
Tôi đã hiểu yêu là thế nào
Đó là khi tim thấy chớm đau
Những lá thư viết trong đêm thâu
Không thấy hồi âm như thuở trước
 
Tôi đã hiểu yêu là thế nào
Đó là khi hồn trong cơn say
Tôi gửi mộng mơ vào làn mây
Để gió mang đi về phương ấy.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Thẩn thờ như ở trong mơ
Ði đâu cũng nhớ cũng chờ tình em
Dù là đang ngủ trong đêm
Tình ơi hãy đến cho thêm ấm nồng
 
Hạt tương tư nở hoa thương nhớ
Có lẽ vì...anh lỡ yêu em.
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Hư Ảo

Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.

Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.

Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.

Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm.

Toàn Phong ( GS N X Vinh)



"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
hơ R cũng sưu tầm được một bài kiu này hay lém ^_+
 
*** MỐI TÌNH QUANG HỌC ***

Bởi cận thị nên chẳng nhận ra em
Nhìn lăng kính cũng ngỡ là con gái
Anh tụ sáng cho gương cầu hoá dại
Và đặt em trên tiêu điểm đời mình

Anh cận thị còn em cứ lặng thinh
Cứ đảo sắc lung linh quanh võng mạc
Anh điều tiết bên quang tâm chậm chạp
Quăng điểm mù xuống cạnh con ngươi

Tán sắc ngàn năm ánh sáng mặt trời
Anh sợ hãi tách một chùm tia đỏ
Nhưng bất mãn bởi hờn ghen độ tụ
Anh âm thầm tứ tưởi với phân ly

Lỡ kiếp này … đau xót mà chi
Bởi cực viễn sợ người đi mất
Bởi ảnh thật vì ai không rõ nét
Chạnh lòng thương thấu kính lạc môi trường

Anh tìm về chiết suất rêu phong
Khúc xạ cũ cũng đã thành định luật
Tia tới ngậm ngùi bên tiêu điểm vật
Biết bao giờ ký ức mới giao thoa ?

Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-09 09:45:15meomeo>
xin chào, mình cũng mới chôm được bài thơ con nhái này nè, xin mời nghe thử[:)]
 
            vô đề
 
Ta gặp nhau qua phương trình thể tích
Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha
Góc độ nào mà tính mãi không ra
Hay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách

Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ mi
Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi

"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủi
Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian
Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn
Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"

Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"
Nhưng đường đời mình hai kẻ "song song"
Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"
Traveling forms a young man - Travelling broadens your mind
Đăng nhập để trả lời
0
Đi đâu cũng gặp làm thơ
Mấy đá lơ ngơ khỏi thẫn thờ
Tưởng chi con ếch ra thành nhái
Gặp mấy bạn đây hết vẩn vơ [:D]
Gió bốn mùa vẫn thổi
Đăng nhập để trả lời
0
Xóm tám hôm nay thích làm thơ
Cóc nhái bâng quơ đứng thẫn thờ
Chờ ngày mai đến, chân trời ấy
Lượn bay Yến Phượng chẳng còn mơ
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng


My Blog: http://360.yahoo.com/congly084
Đăng nhập để trả lời
0
cứ thế ngày qua ngày
thời gian chẳng chờ ai
ngày thêm ngày nhanh quá
chẳng mấy chốc đến ngày
........
một dòng đời trôi mãi
trôi đi trôi về đâu
về phương trời nơi ấy
một vùng trời bình yên ! 

Đăng nhập để trả lời
0
Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên cho vào đôi mắt em
Bình yên lại đến môi em cười
Bình yên bình yên...muôn đời ta hát câu ca bình yên
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»