<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-08 08:25:34fool_girl>
8/1/2007
Nửa đêm, trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo. Silbi bỗng lên tiếng, phá vỡ cái không khí ảm đạm đó: “Có ai biết cô chủ đang bị làm sao không? Sao nửa đêm rồi mà cô ấy không ngủ, cứ thắp nến ngồi trong góc giường, nhìn về nơi xa xăm thế kia?” Cún xám cũng sốt sắng: “Ừ nhỉ, cô ấy đang bị làm sao vậy? Mấy tuần nay mặt mày cứ ủ dột, chẳng nói chẳng rằng. Về phòng một cái là ngồi thu lu một góc, nhìn mặt cứ như người mất hồn..” Cún xám chưa nói hết câu,chị Gối đã nguýt dài: “Thế mà cũng phải hỏi,bị cậu chủ bỏ rồi chứ sao.” Cả phòng nhồn nháo hết lên “Sao lại thế ?” “Sao lại bỏ?” “Ai bỏ ai chứ?” “Có ai biết đầu đuôi ra sao không?”. Chị Gối lớn tiếng ra vẻ hiểu biết “Thì bị cậu chủ bỏ, bị thất tình đó. Đêm nào chả khóc ướt đẫm mặt tôi,đúng là khó chịu. Làm mấy thằng Mốc thi nhau mọc vào đó, nhìn cái mặt tôi bây giờ trông có thảm hại không cơ chứ.” Cả phòng lại xôn xao không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc bấy giờ Bút bi mới lên tiếng: “Mọi người trật tự”, cả phòng im lặng, đổ dồn mắt về phía Bút bi chờ đợi câu tiếp theo. Bút bi tiếp tục “Có lẽ người hiểu nhiều và biết nhiều nhất về câu chuyện của cô chủ chính là tôi. Ngày nào cô ấy cũng dùng tôi để viết nỗi lòng mình vào chị Sổ nhật ký kia. Nhưng chị Sổ đã hứa với cô chủ là sẽ không bao giờ kể cho ai biết rồi. Tôi cũng không định kể đâu, nhưng thấy mọi người quan tâm đến cô chủ quá nên đành phải kể vậy”. Bút bi tiếp tục “Thực sự tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ thấy cô chủ bảo với chị Sổ là cậu chủ bỏ cô ấy rồi. Mới hôm trước tôi vẫn còn thấy cậu chủ cười nói vui vẻ với cô chủ lắm mà, cậu còn ôm cô ấy thật chặt và nói Anh Yêu Em, mà, không hiểu sao hôm sau đã thấy cô chủ kể với chị Sổ như vậy rồi.”
Gấu Tobi tặc lưỡi “Ừ,sao lạ vậy nhỉ.Tôi cũng chứng kiến cậu chủ nói như vậy mà.” Silbi giục “Thôi, anh Bút bi kể tiếp đi,cô chủ còn nói gì nữa?” Bút bi gật đầu nói “Cô chủ như phát điên lên. Cô ấy vẫn còn yêu cậu chủ lắm. Cô ấy dằn vặt, trách móc bản thân mình, cô ấy còn bảo cậu chủ bỏ cô ấy là đúng rồi, là đáng đời cô ấy rồi. Ai bảo cô ích kỉ, nhỏ nhen, hiếu thắng. Ai bảo cô không biết thông cảm, không biết chia sẻ với cậu chủ.” Bút bi dừng lại, nhìn cả phòng, đứa nào cũng trầm ngâm suy nghĩ. Chỉ có chị Gối là vẫn làu bàu về mấy thằng Mốc làm giảm hết nhan sắc của chị. Thấy mọi người im lặng, chị ta hắng giọng một cái rồi bắt đầu cái giọng the thé của mình: “Ôi dào, tôi thấy cậu chủ bỏ cô chủ là cũng phải rồi. Mọi người thấy đấy, cậu chủ rõ phong độ, đẹp trai, lại học giỏi nữa, còn cô chủ, người thì bé như cái kẹo mút dở, mặt mũi thì đầy mụn, học hành cũng lẹt đẹt. Chỉ được cái chơi là giỏi. Làm sao đòi xứng với cậu chủ chứ.” Cún xù bỗng lên tiếng: “Bác Gối nói thế là không được. Người ta yêu nhau nhau phải vì hình thức.” Chị Gối liếc xéo Cún xù một cái cháy mặt: “Mày trẻ con biết cái gì, ngủ đi. Hóng hớt chuyện người lớn.” Cún xù đưa mắt nhìn Silbi lắc đầu. Silbi nãy giờ vẫn suy nghĩ,nhìn ra vẻ mông lung lắm. Khỉ vàng im lặng nãy giờ, lên tiếng: “Cún xù nói đúng đấy chị Gối ạ. Con người ta yêu nhau không quan trọng hình thức đâu. Cái chính là tính nết ấy. Chị không nên nói cô chủ như vậy..cô ấy…” Chưa nghe Khỉ vàng nói xong, chị Gối đã nhảy chồm lên, nói không ngừng, nước miếng văng tùm lum: “Chúng mày toàn lũ ranh con, hiểu gì ba cái chuyện đời. Ừ thì không quan trọng cái hình thức…nhưng chúng mày tưởng cô chủ cũng được cái nết lắm đấy hả? Con gái con đứa gì mà suốt ngày bốp chát,chẳng được lấy một câu nhẹ nhàng. Suốt ngày cáu gắt, mắng mỏ cậu chủ. Mà có phải cậu ấy suốt ngày ở đây đâu. Cậu ấy còn phải học hành, thỉnh thoảng mới xuống được thôi chứ. Mỗi lần xuống có phải gần gì cho cam,cũng phải 20km chứ ít gì,vừa đi vừa về tổng cộng là 40km đấy..có khi phải hơn nữa chứ. Vẫn còn là sinh viên, cậu ấy đã kiếm ra tiền được đâu,vẫn còn phải phụ thuộc bố mẹ mà cô chủ chẳng thông cảm cho cậu ấy. Suốt ngày đòi mua cái nọ cái kia. Cậu ấy không nhịn ăn thì lấy đâu ra tiền mà mua? Đấy, mới yêu nhau đã thế rồi. Cái ngữ này á,rước về nhà để trèo lên đầu lên cổ người ta à. Cậu chủ sáng suốt, bỏ sớm là may đấy. Ko có sau này,hối cũng không kịp.”
Nói xong, chị ta thở hổn hển, vừa chỉnh lại cái mặt bị lệch, vừa cong cớn lên ra vẻ đắc ý lắm. C168 gườm gườm nhìn chị ta nãy giờ, ra vẻ bực bội lắm: “Bà chua ngoa nó vừa thôi. Bà biết cái gì mà nói. Cậu chủ nói bỏ cô chủ bao giờ? Cậu mới chỉ bảo cần yên tĩnh để suy nghĩ một thời gian và muốn tập trung học hành, không muốn phải lo nghĩ nhiều, thế thôi. Chưa có gì là chính thức cả.” Trong cái phòng này, chị Gối có vẻ nể C168 nhất, tại chị ta thấy nó cái gì cũng biết. Ngày xưa, khi cậu chủ với cô chủ còn yêu nhau, nó ở đây mà còn biết được cậu chủ ở trên đó đang làm gì, đang nghĩ gì…
Chị ta cười cười, cố tạo ra cái vẻ mặt thân thiện, trông thật tội nghiệp: “Ừ, thì chị nói thế thôi chứ cũng chẳng biết thế nào. Nhưng mà, còn yêu nhau thì sao cậu chủ phải cần thời gian để suy nghĩ chứ? Còn yêu nhau mà sao không muốn lo cho người yêu nữa lại chỉ muốn lo cho mỗi việc học hành? Chỉ có hết yêu rồi người ta mới vậy thôi chứ. Tôi nói có phải không cô Silbi, bác Cún xám?- Ko ai trả lời. Chị ta quay sang cười thân thiện với C168, cái miệng chị ta đã bị hỏng khóa, không thể kéo được vào, trông nó cứ rộng ngoác, méo xệch thật tức cười. C168 nói tiếp: “Đúng là đàn bà, tầm nhìn không vượt quá sống mũi. Sống với cậu chủ bao lâu rồi mà không hiểu cậu ấy sao? Cậu chủ là một người đàn ông của gia đình, một người con có hiếu, có trách nhiệm và rất tình cảm, dễ bị tổn thương. Cậu muốn học hành thật tốt, trước hết là để lo cho tương lai của cậu, sau là không muốn bố mẹ phải lo nghĩ…cậu rất yêu gia đình của mình. Trách nhiệm luôn đè nặng trên vai cậu. Tôi không phải nói xấu cô chủ, nhưng có một số điểm mà tôi thấy cô chủ cũng không phải. Cô ấy hay giận dỗi cậu chủ quá, động cái gì không vừa ý là mặt chảy xị ra, làm cậu chủ lại phải cuống quít lên. Cậu ấy còn bao nhiêu việc phải lo, thời gian đâu mà giải quyết mấy chuyện cỏn con ấy. Rồi còn tiêu pha phung phí, bừa bãi nữa. Cả 2 vẫn còn đi học, còn phải phụ thuộc bố mẹ, gì chứ cứ phải lo nghĩ về kinh tế thì đau đầu lắm. Như tôi đây này, cứ khi nào gần hết tiền là lo phát sốt lên..Hết tiền thì tôi như kẻ vô dụng, nhớ em Nokia091…686 cũng chẳng thể làm thế nào được”. Thấy C168 có ý giống mình, chị Gối ra vẻ tự hào lắm, dương dương nhìn cả phòng khắp lượt.
“Mọi người không ai hiểu được tình yêu của cô chủ với cậu chủ thế nào đâu.” Cả phòng lại đổ dồn về nơi phát ra tiếng nói. Thì ra là cô bé Cá heo xanh, cô bé ít nói, hiền lành, nhút nhát nhất nhà, vẫn im lặng từ đầu đến giờ. Cún xù hấp tấp hỏi, hình như đây là điều nó quan tâm nhất nhưng chưa thấy ai nói đến: “Như thế nào hả chị? Chị hiểu được ạ?” “Không, chị không dám chắc là mình hiểu hết, chắc chỉ được một phần nhỏ thôi.” Cá heo chậm rãi trả lời. Chị Gối bỉu môi một cái dài thượt “Thế mà cũng đòi nói”. Cá heo chẳng thèm để ý đến lời châm chọc, tiếp tục nói: “Có một lần, cô chủ nói với cậu chủ, cháu là biểu tượng của một tình yêu vĩnh cửu.. Thế là, cậu chủ lúc nào cũng chăm chăm tìm mua cháu cho cô chủ. Một hôm, cậu chủ lai cô chủ xuống tận Cầu Giấy để tìm cháu cho cô ấy. Lúc về, trời còn mưa rất to, vậy mà họ vẫn vui vẻ..chẳng sợ gì. Khi cậu chủ về, cô chủ đã nói thầm vào tai cháu rằng: “Cám ơn số phận đã mang Anh đến cho Em”. Cô đã ngồi ôm cháu như vậy..rất lâu… Khi cậu chủ vào Đà Nẵng, có 10 ngày thôi mà cô ấy đã thơ thẩn như người mất hồn. Cô ấy còn mua rượu về uống với bạn cho say để đỡ nhớ cậu ấy mà..” Nói đến đây, cá heo có vẻ buồn buồn “..mà giờ đây cậu chủ lại bỏ cô chủ..” Nó nói mà như khóc “..cháu..đúng là..đồ..bỏ..đi…vĩnh cửa cái nỗi gì chứ..đến tình yêu của cô chủ, cậu chủ mình còn không giữ nổi,,còn làm được gì nữa đây..” Nói đến đây, nó òa lên khóc nức nở..Lúc này Cún xám mới lên tiếng: “Thôi, nín đi cháu ạ. Cháu không có lỗi gì hết, không ai có lỗi gì hết.” Cún xám là đứa lớn tuổi nhất trong phòng, giọng của nó nhẹ nhàng mà ấm áp khiến cho người ta có cảm giác tin cậy và an toàn. Cá heo xanh vẫn thổn thức “ nhưng mà..không ai biết được đâu,,không ai biết được cô chỉ yêu cậu chủ nhiều thế nào đâu..có lần, cô ấy đã ôm cháu mà khóc,vì, nhớ cậu chủ..cô ấy…không muốn ai biết được tình cảm của mình..cô ấy sợ,,sợ người khác biết được sẽ cười cô ấy vì yếu đuối..vì, mít ướt…” Nó vẫn nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Cún xám gật gù: “Bác biết, bác biết..cả cô Silbi kia nữa, cũng là một minh chứng cho tình yêu của họ. Chắc cô ấy cũng bị sock nặng lắm”. Dừng một chút, nó tiếp tục “Bác còn biết cô chủ với cậu chủ từ trước khi họ yêu nhau..Tình yêu của họ đẹp lắm, lãng mạn lắm, nhiều kỉ niệm lắm…” Nó lim dim như đang hồi tưởng về quá khứ..về những ngày tháng ngọt ngào… Cún xám, Silbi,Cá heo xanh, Khỉ vàng..đang nhớ về những kỉ niệm của chúng với cô-cậu chủ…
Chị Gối nãy giờ mới chịu nằm yên, chị ta tặc lưỡi một cái thật lớn: “Ko ngờ tình yêu của họ đẹp vậy. Sao không có ai nói với tôi sớm hơn…tội nghiệp..” Chị ta bỏ lửng câu nói làm mọi người không ai hiểu. Tội nghiệp cái gì đây? Tội nghiệp cho tình yêu của họ? Hay tội nghiệp cho cô chủ?
C168 lạnh lùng nói: “Các vị ngồi đấy mà gặm nhấm quá khứ làm gì?Cái quá khứ ngọt ngào ấy càng làm cho cô chủ thêm đau đớn chứ ích gì?” Tất cả như bừng tỉnh “Phải rồi” “Cái chính là hiện tại bây giờ này” “Không biết cậu chủ bây giờ ra sao nhỉ?” “Không biết cậu chủ còn yêu cô chủ không nhỉ?”. Cả phòng lại nhao nhao lên. Chị Gối léo nhéo: “Hay là chú C168 thử gọi cho cô em Nokia091..686 xem sao? “Không được, cậu chủ đã bảo không được làm phiền cậu ấy. Để cậu ấy được yên tĩnh học hành.” Cá heo xanh buồn rầu nói: “Không còn cách nào khác sao?” C168 vẫn cái giọng lạnh tanh không một chút tình cảm: “Cách tốt nhất là để thời gian trả lời. Nếu họ là của nhau thì cái gì đến sẽ phải đến thôi.” Nó vẫn tiếp tục: “Hơn nữa, đây cũng là thời gian để cô chủ xem lại tình cảm của mình, xem lại bản thân mình mà sửa chữa.”
“Yêu là phải sống cho cả người mình yêu, không thể lúc nào cũng là chính mình được. Phải biết nhẫn nhịn, biết chia sẻ, biết thông cảm, biết tha thứ, biết quan tâm, biết lo lắng cho người mình yêu…
Khi người yêu mình nổi nóng, phải biết nhẫn nhịn, chờ khi người yêu mình nguôi rồi hãy phân tích, hãy giải thích cho họ hiểu. Chứ, cả 2 cùng nổi nóng chỉ dẫn đến đổ vỡ mà thôi.
Khi người yêu mình gặp khó khăn, phải ở bên cạnh, tìm cách vượt qua khó khăn đó…đây chính là sự chia sẻ, và, cũng chính là điều kì diệu của tình yêu,,nỗi buồn chia đôi, niềm vui tăng gấp bội.. Khi yêu nhau, người ta sẽ chẳng sợ khó khăn, khổ sở..miễn sao được ở cùng người mình yêu là hạnh phúc rồi…
Khi muốn cái gì mà người yêu mình chưa đáp ứng được, hãy biết thông cảm, vì, người ta luôn mong sẽ mang những điều tốt đẹp nhất đến cho mình, chỉ vì hiện tại người ta chưa đủ điều kiện thôi.. đừng đòi hỏi nhiều, sẽ khiến người ta phải suy nghĩ..
Khi người ta có lỡ mắc sai lầm, hãy biết tha thứ..đừng đay nghiến, chì chiết người ta. Vì, phải nói dối mình, người ta cũng đã khổ lắm rồi…
Quan tâm, lo lắng đến người ta-đó là điều dĩ nhiên rồi, nhưng, chưa đủ, còn phải quan tâm đến gia đình, đến bạn bè của người ta nữa..bởi vì, họ cũng chính là một phần cuộc sống của người ta mà..”
Tất cả lặng im nghe C168 nói, chúng gật gù cho là phải…Silbi sụt sùi nói: “Nhưng đến bao giờ thời gian mới trả lời đây? Chờ đến khi thời gian trả lời rồi,cô chủ sẽ ra sao đây? Ngày ngày cô ấy cười cười nói nói với mọi người, đến khi còn một mình, cô ấy lại thế kia.. Ngồi nép mình ở góc tường, nước mắt nhạt nhòa, mắt đờ đẫn..vô cảm..” Khỉ vàng cũng òa khóc theo: “Cô ấy chẳng chịu ăn uống gì. Từ ngày cậu chủ bỏ, cô ấy ăn uống thất thường quá..có lần mấy ngày liền không chịu ăn..có khỏe mấy cũng không thể chịu lâu được..” Cún xù lên tiếng: “Hôm nay cô ấy chưa ăn gì hết, mới uống có 2 cốc thuốc thôi.” Cún xám lại tiếp tục: “Thỉnh thoảng cô ấy còn cười cười nói nói một mình trông đến tội nghiệp..” “Cứ lẩm bẩm một mình những điều vô nghĩa, khó hiểu..” Computer trầm lặng bấy giờ mới chen vào. Nó lại tiếp: “Cô ấy cần được chia sẻ.” “Tại sao cô ấy không nói với ai cho lòng nhẹ nhõm nhỉ”. “Tại cô ấy không muốn điều đó chứ sao”. “Nhìn cô chủ vô tư lự, có ai biết được lòng cô ấy đang trĩu nặng không?”-Bút bi lúc bấy giờ mới tiếp tục. “Cô ấy yêu cậu chủ nhiều lắm, đến tôi đây cũng không biết phải diễn đạt thế nào cho mọi người hiểu.” “Tôi chỉ biết rằng, đó là một tình yêu thật sự…yêu,,bằng cả trái tim…yêu,,bằng cả tấm lòng…yêu,,bằng cả tâm hồn..”
Không ai bảo ai,tất cả cùng bật khóc…cả thằng C168 cứng rắn nhất cũng phải thốt lên “Hi vọng cậu chủ sẽ hiểu”.
Trên màn hình Computer hiện lên dòng chữ chạy :
“I LOVE [...]”
Tất cả đổ dồn về cô chủ..cô ôm từng đứa vào lòng,nước mắt cô vẫn rơi,miệng cô khe khẽ hát: “…vẫn yêu người thật lòng..dù cho..nhiều đớn đau…”
Chị Gối là người khóc nhiều nhất,chị cố tình đón lấy những giọt nước mắt nồng ấm kia..giờ đây,chị lại cảm thấy tự hào vì được nâng niu chúng..
Một thoáng,chỉ một thoáng thôi..môi cô khẽ nở nụ cười-một nụ cười hạnh phúc- Mong cho Anh luôn được vui vẻ, hạnh phúc, và, hãy nhớ đến Em…
Chị Gối thì thầm:
"Chúc cả 2 hạnh phúc!"
(to be continue)
Nửa đêm, trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo. Silbi bỗng lên tiếng, phá vỡ cái không khí ảm đạm đó: “Có ai biết cô chủ đang bị làm sao không? Sao nửa đêm rồi mà cô ấy không ngủ, cứ thắp nến ngồi trong góc giường, nhìn về nơi xa xăm thế kia?” Cún xám cũng sốt sắng: “Ừ nhỉ, cô ấy đang bị làm sao vậy? Mấy tuần nay mặt mày cứ ủ dột, chẳng nói chẳng rằng. Về phòng một cái là ngồi thu lu một góc, nhìn mặt cứ như người mất hồn..” Cún xám chưa nói hết câu,chị Gối đã nguýt dài: “Thế mà cũng phải hỏi,bị cậu chủ bỏ rồi chứ sao.” Cả phòng nhồn nháo hết lên “Sao lại thế ?” “Sao lại bỏ?” “Ai bỏ ai chứ?” “Có ai biết đầu đuôi ra sao không?”. Chị Gối lớn tiếng ra vẻ hiểu biết “Thì bị cậu chủ bỏ, bị thất tình đó. Đêm nào chả khóc ướt đẫm mặt tôi,đúng là khó chịu. Làm mấy thằng Mốc thi nhau mọc vào đó, nhìn cái mặt tôi bây giờ trông có thảm hại không cơ chứ.” Cả phòng lại xôn xao không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc bấy giờ Bút bi mới lên tiếng: “Mọi người trật tự”, cả phòng im lặng, đổ dồn mắt về phía Bút bi chờ đợi câu tiếp theo. Bút bi tiếp tục “Có lẽ người hiểu nhiều và biết nhiều nhất về câu chuyện của cô chủ chính là tôi. Ngày nào cô ấy cũng dùng tôi để viết nỗi lòng mình vào chị Sổ nhật ký kia. Nhưng chị Sổ đã hứa với cô chủ là sẽ không bao giờ kể cho ai biết rồi. Tôi cũng không định kể đâu, nhưng thấy mọi người quan tâm đến cô chủ quá nên đành phải kể vậy”. Bút bi tiếp tục “Thực sự tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ thấy cô chủ bảo với chị Sổ là cậu chủ bỏ cô ấy rồi. Mới hôm trước tôi vẫn còn thấy cậu chủ cười nói vui vẻ với cô chủ lắm mà, cậu còn ôm cô ấy thật chặt và nói Anh Yêu Em, mà, không hiểu sao hôm sau đã thấy cô chủ kể với chị Sổ như vậy rồi.”
Gấu Tobi tặc lưỡi “Ừ,sao lạ vậy nhỉ.Tôi cũng chứng kiến cậu chủ nói như vậy mà.” Silbi giục “Thôi, anh Bút bi kể tiếp đi,cô chủ còn nói gì nữa?” Bút bi gật đầu nói “Cô chủ như phát điên lên. Cô ấy vẫn còn yêu cậu chủ lắm. Cô ấy dằn vặt, trách móc bản thân mình, cô ấy còn bảo cậu chủ bỏ cô ấy là đúng rồi, là đáng đời cô ấy rồi. Ai bảo cô ích kỉ, nhỏ nhen, hiếu thắng. Ai bảo cô không biết thông cảm, không biết chia sẻ với cậu chủ.” Bút bi dừng lại, nhìn cả phòng, đứa nào cũng trầm ngâm suy nghĩ. Chỉ có chị Gối là vẫn làu bàu về mấy thằng Mốc làm giảm hết nhan sắc của chị. Thấy mọi người im lặng, chị ta hắng giọng một cái rồi bắt đầu cái giọng the thé của mình: “Ôi dào, tôi thấy cậu chủ bỏ cô chủ là cũng phải rồi. Mọi người thấy đấy, cậu chủ rõ phong độ, đẹp trai, lại học giỏi nữa, còn cô chủ, người thì bé như cái kẹo mút dở, mặt mũi thì đầy mụn, học hành cũng lẹt đẹt. Chỉ được cái chơi là giỏi. Làm sao đòi xứng với cậu chủ chứ.” Cún xù bỗng lên tiếng: “Bác Gối nói thế là không được. Người ta yêu nhau nhau phải vì hình thức.” Chị Gối liếc xéo Cún xù một cái cháy mặt: “Mày trẻ con biết cái gì, ngủ đi. Hóng hớt chuyện người lớn.” Cún xù đưa mắt nhìn Silbi lắc đầu. Silbi nãy giờ vẫn suy nghĩ,nhìn ra vẻ mông lung lắm. Khỉ vàng im lặng nãy giờ, lên tiếng: “Cún xù nói đúng đấy chị Gối ạ. Con người ta yêu nhau không quan trọng hình thức đâu. Cái chính là tính nết ấy. Chị không nên nói cô chủ như vậy..cô ấy…” Chưa nghe Khỉ vàng nói xong, chị Gối đã nhảy chồm lên, nói không ngừng, nước miếng văng tùm lum: “Chúng mày toàn lũ ranh con, hiểu gì ba cái chuyện đời. Ừ thì không quan trọng cái hình thức…nhưng chúng mày tưởng cô chủ cũng được cái nết lắm đấy hả? Con gái con đứa gì mà suốt ngày bốp chát,chẳng được lấy một câu nhẹ nhàng. Suốt ngày cáu gắt, mắng mỏ cậu chủ. Mà có phải cậu ấy suốt ngày ở đây đâu. Cậu ấy còn phải học hành, thỉnh thoảng mới xuống được thôi chứ. Mỗi lần xuống có phải gần gì cho cam,cũng phải 20km chứ ít gì,vừa đi vừa về tổng cộng là 40km đấy..có khi phải hơn nữa chứ. Vẫn còn là sinh viên, cậu ấy đã kiếm ra tiền được đâu,vẫn còn phải phụ thuộc bố mẹ mà cô chủ chẳng thông cảm cho cậu ấy. Suốt ngày đòi mua cái nọ cái kia. Cậu ấy không nhịn ăn thì lấy đâu ra tiền mà mua? Đấy, mới yêu nhau đã thế rồi. Cái ngữ này á,rước về nhà để trèo lên đầu lên cổ người ta à. Cậu chủ sáng suốt, bỏ sớm là may đấy. Ko có sau này,hối cũng không kịp.”
Nói xong, chị ta thở hổn hển, vừa chỉnh lại cái mặt bị lệch, vừa cong cớn lên ra vẻ đắc ý lắm. C168 gườm gườm nhìn chị ta nãy giờ, ra vẻ bực bội lắm: “Bà chua ngoa nó vừa thôi. Bà biết cái gì mà nói. Cậu chủ nói bỏ cô chủ bao giờ? Cậu mới chỉ bảo cần yên tĩnh để suy nghĩ một thời gian và muốn tập trung học hành, không muốn phải lo nghĩ nhiều, thế thôi. Chưa có gì là chính thức cả.” Trong cái phòng này, chị Gối có vẻ nể C168 nhất, tại chị ta thấy nó cái gì cũng biết. Ngày xưa, khi cậu chủ với cô chủ còn yêu nhau, nó ở đây mà còn biết được cậu chủ ở trên đó đang làm gì, đang nghĩ gì…
Chị ta cười cười, cố tạo ra cái vẻ mặt thân thiện, trông thật tội nghiệp: “Ừ, thì chị nói thế thôi chứ cũng chẳng biết thế nào. Nhưng mà, còn yêu nhau thì sao cậu chủ phải cần thời gian để suy nghĩ chứ? Còn yêu nhau mà sao không muốn lo cho người yêu nữa lại chỉ muốn lo cho mỗi việc học hành? Chỉ có hết yêu rồi người ta mới vậy thôi chứ. Tôi nói có phải không cô Silbi, bác Cún xám?- Ko ai trả lời. Chị ta quay sang cười thân thiện với C168, cái miệng chị ta đã bị hỏng khóa, không thể kéo được vào, trông nó cứ rộng ngoác, méo xệch thật tức cười. C168 nói tiếp: “Đúng là đàn bà, tầm nhìn không vượt quá sống mũi. Sống với cậu chủ bao lâu rồi mà không hiểu cậu ấy sao? Cậu chủ là một người đàn ông của gia đình, một người con có hiếu, có trách nhiệm và rất tình cảm, dễ bị tổn thương. Cậu muốn học hành thật tốt, trước hết là để lo cho tương lai của cậu, sau là không muốn bố mẹ phải lo nghĩ…cậu rất yêu gia đình của mình. Trách nhiệm luôn đè nặng trên vai cậu. Tôi không phải nói xấu cô chủ, nhưng có một số điểm mà tôi thấy cô chủ cũng không phải. Cô ấy hay giận dỗi cậu chủ quá, động cái gì không vừa ý là mặt chảy xị ra, làm cậu chủ lại phải cuống quít lên. Cậu ấy còn bao nhiêu việc phải lo, thời gian đâu mà giải quyết mấy chuyện cỏn con ấy. Rồi còn tiêu pha phung phí, bừa bãi nữa. Cả 2 vẫn còn đi học, còn phải phụ thuộc bố mẹ, gì chứ cứ phải lo nghĩ về kinh tế thì đau đầu lắm. Như tôi đây này, cứ khi nào gần hết tiền là lo phát sốt lên..Hết tiền thì tôi như kẻ vô dụng, nhớ em Nokia091…686 cũng chẳng thể làm thế nào được”. Thấy C168 có ý giống mình, chị Gối ra vẻ tự hào lắm, dương dương nhìn cả phòng khắp lượt.
“Mọi người không ai hiểu được tình yêu của cô chủ với cậu chủ thế nào đâu.” Cả phòng lại đổ dồn về nơi phát ra tiếng nói. Thì ra là cô bé Cá heo xanh, cô bé ít nói, hiền lành, nhút nhát nhất nhà, vẫn im lặng từ đầu đến giờ. Cún xù hấp tấp hỏi, hình như đây là điều nó quan tâm nhất nhưng chưa thấy ai nói đến: “Như thế nào hả chị? Chị hiểu được ạ?” “Không, chị không dám chắc là mình hiểu hết, chắc chỉ được một phần nhỏ thôi.” Cá heo chậm rãi trả lời. Chị Gối bỉu môi một cái dài thượt “Thế mà cũng đòi nói”. Cá heo chẳng thèm để ý đến lời châm chọc, tiếp tục nói: “Có một lần, cô chủ nói với cậu chủ, cháu là biểu tượng của một tình yêu vĩnh cửu.. Thế là, cậu chủ lúc nào cũng chăm chăm tìm mua cháu cho cô chủ. Một hôm, cậu chủ lai cô chủ xuống tận Cầu Giấy để tìm cháu cho cô ấy. Lúc về, trời còn mưa rất to, vậy mà họ vẫn vui vẻ..chẳng sợ gì. Khi cậu chủ về, cô chủ đã nói thầm vào tai cháu rằng: “Cám ơn số phận đã mang Anh đến cho Em”. Cô đã ngồi ôm cháu như vậy..rất lâu… Khi cậu chủ vào Đà Nẵng, có 10 ngày thôi mà cô ấy đã thơ thẩn như người mất hồn. Cô ấy còn mua rượu về uống với bạn cho say để đỡ nhớ cậu ấy mà..” Nói đến đây, cá heo có vẻ buồn buồn “..mà giờ đây cậu chủ lại bỏ cô chủ..” Nó nói mà như khóc “..cháu..đúng là..đồ..bỏ..đi…vĩnh cửa cái nỗi gì chứ..đến tình yêu của cô chủ, cậu chủ mình còn không giữ nổi,,còn làm được gì nữa đây..” Nói đến đây, nó òa lên khóc nức nở..Lúc này Cún xám mới lên tiếng: “Thôi, nín đi cháu ạ. Cháu không có lỗi gì hết, không ai có lỗi gì hết.” Cún xám là đứa lớn tuổi nhất trong phòng, giọng của nó nhẹ nhàng mà ấm áp khiến cho người ta có cảm giác tin cậy và an toàn. Cá heo xanh vẫn thổn thức “ nhưng mà..không ai biết được đâu,,không ai biết được cô chỉ yêu cậu chủ nhiều thế nào đâu..có lần, cô ấy đã ôm cháu mà khóc,vì, nhớ cậu chủ..cô ấy…không muốn ai biết được tình cảm của mình..cô ấy sợ,,sợ người khác biết được sẽ cười cô ấy vì yếu đuối..vì, mít ướt…” Nó vẫn nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Cún xám gật gù: “Bác biết, bác biết..cả cô Silbi kia nữa, cũng là một minh chứng cho tình yêu của họ. Chắc cô ấy cũng bị sock nặng lắm”. Dừng một chút, nó tiếp tục “Bác còn biết cô chủ với cậu chủ từ trước khi họ yêu nhau..Tình yêu của họ đẹp lắm, lãng mạn lắm, nhiều kỉ niệm lắm…” Nó lim dim như đang hồi tưởng về quá khứ..về những ngày tháng ngọt ngào… Cún xám, Silbi,Cá heo xanh, Khỉ vàng..đang nhớ về những kỉ niệm của chúng với cô-cậu chủ…
Chị Gối nãy giờ mới chịu nằm yên, chị ta tặc lưỡi một cái thật lớn: “Ko ngờ tình yêu của họ đẹp vậy. Sao không có ai nói với tôi sớm hơn…tội nghiệp..” Chị ta bỏ lửng câu nói làm mọi người không ai hiểu. Tội nghiệp cái gì đây? Tội nghiệp cho tình yêu của họ? Hay tội nghiệp cho cô chủ?
C168 lạnh lùng nói: “Các vị ngồi đấy mà gặm nhấm quá khứ làm gì?Cái quá khứ ngọt ngào ấy càng làm cho cô chủ thêm đau đớn chứ ích gì?” Tất cả như bừng tỉnh “Phải rồi” “Cái chính là hiện tại bây giờ này” “Không biết cậu chủ bây giờ ra sao nhỉ?” “Không biết cậu chủ còn yêu cô chủ không nhỉ?”. Cả phòng lại nhao nhao lên. Chị Gối léo nhéo: “Hay là chú C168 thử gọi cho cô em Nokia091..686 xem sao? “Không được, cậu chủ đã bảo không được làm phiền cậu ấy. Để cậu ấy được yên tĩnh học hành.” Cá heo xanh buồn rầu nói: “Không còn cách nào khác sao?” C168 vẫn cái giọng lạnh tanh không một chút tình cảm: “Cách tốt nhất là để thời gian trả lời. Nếu họ là của nhau thì cái gì đến sẽ phải đến thôi.” Nó vẫn tiếp tục: “Hơn nữa, đây cũng là thời gian để cô chủ xem lại tình cảm của mình, xem lại bản thân mình mà sửa chữa.”
“Yêu là phải sống cho cả người mình yêu, không thể lúc nào cũng là chính mình được. Phải biết nhẫn nhịn, biết chia sẻ, biết thông cảm, biết tha thứ, biết quan tâm, biết lo lắng cho người mình yêu…
Khi người yêu mình nổi nóng, phải biết nhẫn nhịn, chờ khi người yêu mình nguôi rồi hãy phân tích, hãy giải thích cho họ hiểu. Chứ, cả 2 cùng nổi nóng chỉ dẫn đến đổ vỡ mà thôi.
Khi người yêu mình gặp khó khăn, phải ở bên cạnh, tìm cách vượt qua khó khăn đó…đây chính là sự chia sẻ, và, cũng chính là điều kì diệu của tình yêu,,nỗi buồn chia đôi, niềm vui tăng gấp bội.. Khi yêu nhau, người ta sẽ chẳng sợ khó khăn, khổ sở..miễn sao được ở cùng người mình yêu là hạnh phúc rồi…
Khi muốn cái gì mà người yêu mình chưa đáp ứng được, hãy biết thông cảm, vì, người ta luôn mong sẽ mang những điều tốt đẹp nhất đến cho mình, chỉ vì hiện tại người ta chưa đủ điều kiện thôi.. đừng đòi hỏi nhiều, sẽ khiến người ta phải suy nghĩ..
Khi người ta có lỡ mắc sai lầm, hãy biết tha thứ..đừng đay nghiến, chì chiết người ta. Vì, phải nói dối mình, người ta cũng đã khổ lắm rồi…
Quan tâm, lo lắng đến người ta-đó là điều dĩ nhiên rồi, nhưng, chưa đủ, còn phải quan tâm đến gia đình, đến bạn bè của người ta nữa..bởi vì, họ cũng chính là một phần cuộc sống của người ta mà..”
Tất cả lặng im nghe C168 nói, chúng gật gù cho là phải…Silbi sụt sùi nói: “Nhưng đến bao giờ thời gian mới trả lời đây? Chờ đến khi thời gian trả lời rồi,cô chủ sẽ ra sao đây? Ngày ngày cô ấy cười cười nói nói với mọi người, đến khi còn một mình, cô ấy lại thế kia.. Ngồi nép mình ở góc tường, nước mắt nhạt nhòa, mắt đờ đẫn..vô cảm..” Khỉ vàng cũng òa khóc theo: “Cô ấy chẳng chịu ăn uống gì. Từ ngày cậu chủ bỏ, cô ấy ăn uống thất thường quá..có lần mấy ngày liền không chịu ăn..có khỏe mấy cũng không thể chịu lâu được..” Cún xù lên tiếng: “Hôm nay cô ấy chưa ăn gì hết, mới uống có 2 cốc thuốc thôi.” Cún xám lại tiếp tục: “Thỉnh thoảng cô ấy còn cười cười nói nói một mình trông đến tội nghiệp..” “Cứ lẩm bẩm một mình những điều vô nghĩa, khó hiểu..” Computer trầm lặng bấy giờ mới chen vào. Nó lại tiếp: “Cô ấy cần được chia sẻ.” “Tại sao cô ấy không nói với ai cho lòng nhẹ nhõm nhỉ”. “Tại cô ấy không muốn điều đó chứ sao”. “Nhìn cô chủ vô tư lự, có ai biết được lòng cô ấy đang trĩu nặng không?”-Bút bi lúc bấy giờ mới tiếp tục. “Cô ấy yêu cậu chủ nhiều lắm, đến tôi đây cũng không biết phải diễn đạt thế nào cho mọi người hiểu.” “Tôi chỉ biết rằng, đó là một tình yêu thật sự…yêu,,bằng cả trái tim…yêu,,bằng cả tấm lòng…yêu,,bằng cả tâm hồn..”
Không ai bảo ai,tất cả cùng bật khóc…cả thằng C168 cứng rắn nhất cũng phải thốt lên “Hi vọng cậu chủ sẽ hiểu”.
Trên màn hình Computer hiện lên dòng chữ chạy :
“I LOVE [...]”
Tất cả đổ dồn về cô chủ..cô ôm từng đứa vào lòng,nước mắt cô vẫn rơi,miệng cô khe khẽ hát: “…vẫn yêu người thật lòng..dù cho..nhiều đớn đau…”
Chị Gối là người khóc nhiều nhất,chị cố tình đón lấy những giọt nước mắt nồng ấm kia..giờ đây,chị lại cảm thấy tự hào vì được nâng niu chúng..
Một thoáng,chỉ một thoáng thôi..môi cô khẽ nở nụ cười-một nụ cười hạnh phúc- Mong cho Anh luôn được vui vẻ, hạnh phúc, và, hãy nhớ đến Em…
Chị Gối thì thầm:
"Chúc cả 2 hạnh phúc!"
(to be continue)