Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Diễm Châu - Những bài thơ về sự ra đi

6 trả lời, 2.114 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 04:35:00gương soi>
.
 
 
 
 
DIỄM CHÂU
(1937-2006)
[/align] 

[/align]
Bài thơ


[/align]Thế là tôi đã lấp đầy một hình chim

[/align]bây giờ cánh chim không còn là của tôi nữa

[/align]nó là của mọi chiều không gian

[/align]của mọi màu đèn của mọi thành phố của mọi làng quê

[/align]của những cành xanh của những cành tím của cả những cành

[/align]không còn màu sắc

[/align]trên trái đất

[/align]bây giờ thơ của người đã truyền vào mạch máu

[/align]tôi trả lại người cho sự sống

[/align]hay sự chết

[/align]đang tìm đường trở lại

[/align]đang vu vơ hỏi thăm những đường phố

[/align]khi những bụi gai đang chờ tôi

[/align]những giọt máu cũng đang chờ tôi nữa

[/align]ai sẽ ngắt những bông hồng đỏ thẫm cho tôi

[/align]ai sẽ gạt đôi hòn sỏi làm đau thân xác

[/align]ai sẽ trồng nơi tôi cây đời thẳng đứng

[/align]và ai sẽ đem lại cho tôi dòng nước ngầm

[/align]từng tưới đẫm hồn tôi

[/align]bây giờ

[/align]cánh chim mà tôi tự rót đầy

[/align]bằng những đêm nhung đen

[/align]bằng những ngày hồng thắm

[/align]cánh chim mà tôi đã trang sức

[/align]bằng những vòng âu yếm

[/align]và cả những nụ hôn thầm lén

[/align]cánh chim mà tôi đã vây bủa

[/align]bằng những lời yêu thương

[/align]cánh chim ấy không còn là của riêng tôi nữa

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align]Vĩnh biệt


[/align]Em không thể là người bạn đường của tôi

[/align]Em không thể chia sẻ với tôi những khát vọng thầm kín

[/align]Tại sao ta không thể nói thẳng với nhau điều ấy

[/align]Lại loanh quanh bắt bẻ nhau về những điều nhỏ nhặt?

[/align]Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến

[/align]Đã không thể cùng ta chung một đường

[/align]Nhưng có sao nếu những nụ cười của họ ta vẫn gặp ở không trung

[/align]Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng

[/align]Thơ là điều có thật nhưng tôi đã hoài công tìm kiếm

[/align]Ở cõi đời kỳ quặc này đó em bởi sau cùng tôi đã hiểu

[/align]Ấy là mồi nhử của cuộc sống để đưa ta tới

[/align]Thơ muôn đời thơ vĩnh cửu không bao giờ tìm thấy ở trần gian

[/align]Ở đây nỗi đớn đau là có thật nhưng đền bù hạnh phúc

[/align]Vẫn là ở khóe mắt bờ môi – tạm bợ – dù với nụ cười buồn hay kiêu sa

[/align]Em thừa biết trên trái đất có con đường nào không chấm dứt

[/align]Kể cả con đường yêu kiều nhất của mọi người chúng ta

[/align]Hạnh phúc tìm được chỉ là một mùi hương thoảng qua

[/align]Còn lần khân ở lại trên mút đầu ngọn gió

[/align]Kỳ cục kỳ cục hết sức kỳ cục:

[/align]Làn hương không thể hiểu lời ca đã lịm tắt

[/align]Những giận hờn xé nát ruột gan...

[/align]Tôi không thể là người bạn đường của em

[/align]Nhưng tôi cũng không thể

[/align]Quên đi những bờ môi quá dịu dàng

[/align]Đôi bàn tay e ấp

[/align]Chéo khăn quàng khép lại thật kín

[/align]Mái tóc ngắn hất lên

[/align]Để lại một làn hương phai dần giữa phố phường đông nghẹt

[/align]Hà-nội của 5 g. sáng tiếng loa

[/align]Hà-nội của kế đó, rụt rè, rồi mạnh mẽ tuôn tràn dòng thác người và xe cộ

[/align]Mãi tới thinh lặng của đêm sâu

[/align]Hà-nội của buổi chiều ta gặp nhau

[/align]Em là tiếng chim hót đầu tiên của Sài-gòn hoảng hốt vào 2 g. sáng

[/align]Choàng dậy vì ánh hỏa châu và tiếng nổ đạn bom

[/align]Rồi ngủ lại ngay sau đó

[/align]Em là cánh bướm giữa vườn rau xơ xác

[/align]Buông từ trời cao xuống: những cánh hoa vàng hiếm hoi còn lại

[/align]Trên vườn cải đã tan hoang

[/align]Em là chiếc hộp cổ khảm xa-cừ

[/align]Chất chứa những nỗi niềm bí ẩn thèm khát nhất

[/align]Gợi nhớ tới nụ cười bần thần héo hắt của cha tôi

[/align]Khi người tỉa tót những cành hải đường

[/align]Em là tất cả những châu báu còn lại

[/align]Của một quá khứ đắm say và không thể nào quên

[/align]Cơn lũ tâm hồn vũ bão nhất

[/align]Còn tôi tôi chỉ là một người nhỏ nhoi từ quá khứ xa xôi trở về trong giây lát để rồi lại sửa soạn lên đường

[/align]Như cha mẹ tôi anh chị em tôi đã vội vã lìa bỏ quê hương

[/align]Tôi tôi chỉ là người may mắn nhất trong bọn họ:

[/align]Đã tìm lại được chiếc hộp cổ...

[/align] 

[/align]Em là người ở lại nhưng không phải là một kẻ lạ xa

[/align]Em cũng là của một thế hệ khác nhưng thời gian đã bị...bác bỏ

[/align](con đường của chúng ta lẽ ra đã rất có thể là một

[/align]nhưng cuộc đời quái ác đã chia rẽ/ phân cách chúng ta...)

[/align]Xin hãy giữ gìn cẩn trọng ngôi nhà em đang ở

[/align]Xin hãy tiếp tục sống tự lập với niềm kiêu hãnh của riêng em

[/align]Vì em thuộc về kẻ có đủ sức để ở lại

[/align]Này Hồ Gươm là của em Chùa Một Cột cũng là của em

[/align]Hãy ở lại với tiếng loa

[/align]Hãy ở lại với những đổi thay nhộn nhịp trong quy định

[/align]Hãy phục vụ tốt ở bất cứ nơi nào em đang phục vụ

[/align]Và hãy coi tôi như một trong những kẻ lỡ cung đàn

[/align]Không thể góp tiếng với một dàn đại hòa tấu

[/align]Trí huệ lớn – Vinh quang lớn

[/align]Xin hãy quên mau

[/align]Một cánh chim lẻ loi ngày mai đây đã ở cuối trời

[/align]Vô vọng và tuyệt vọng

[/align]Một bóng mây góa bụa

[/align]Một tia nắng mồ côi

[/align]Một con tàu biệt xứ

[/align]Nhưng vẫn sống một đời

[/align]Vui

[/align]Vì đã một lần gặp em...

[/align] 

[/align]Trên cõi thế này có biết bao kẻ ta thương mến

[/align]Đã không thể cùng ta chung một đường

[/align]Nhưng có sao nếu những nụ cười của chúng ta vẫn gặp nhau ở không trung

[/align]Và những bờ vai vô hình vẫn tựa vào nhau trong xa vắng...

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align]Tưởng niệm


[/align]Trần Tuấn Nhậm đã chết

[/align]Thế Nguyên - Trần Trọng Phủ đã chết.

[/align]Nguyễn Khắc Ngữ đã chết

[/align]Nguyên Sa đã chết

[/align]Đỗ Long Vân mới chết

[/align] 

[/align]chết

[/align]chết

[/align]chết

[/align]chết tai nạn

[/align]chết bệnh tật

[/align]chết xa nhà chết ở nhà

[/align]chết như mọi người phải chết

[/align]chết như những người chưa chết cũng sẽ chết

[/align] 

[/align]Những người chưa chết gửi lời chào những người đã

[/align]         chết :

[/align]Chết không phải là hết

[/align]chết là chết

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align]Lời cuối cùng


[/align]không thể viết

[/align]lời vĩnh biệt

[/align]bởi lời chót hết

[/align]cũng là một khởi đầu

[/align]bất tuyệt

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align]R.I.P.*


[/align]Có những kẻ vừa chợt cười chợt nói

[/align]đã biến đi trong khoảnh khắc vô tình

[/align]ở góc đường thường khi không chờ đợi

[/align]còn thấy được một bàn tay họ vẫy...

[/align] 

[/align]gót chân họ nhẹ nhàng như tà áo

[/align]đôi khi mềm như mái tóc dòng sông

[/align]nụ cười tươi và đôi mắt rất trong

[/align]còn thoáng hiện trong chiều vàng ảo não

[/align] 

[/align]họ đứng đợi dưới mái vòm thiên cổ

[/align]hoặc đuổi theo khi mình chợt bước nhanh

[/align]và buồn rầu trong tiếng gọi thất thanh

[/align]như báo trước những điều mình lầm lỡ...

[/align] 

[/align]hỡi chiếc bóng vừa nhìn tôi lần cuối

[/align]và theo tôi về dưới mái giáo đường

[/align]xin hãy khóc cùng tôi điều oan trái

[/align]và nghỉ yên trong tình mộng phi thường.

[/align] 

[/align] 

[/align]-------------------

[/align]* Requiescat in pace - ‘Xin hãy nghỉ yên’. (Diễm Châu)

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align]http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5436

[/align] 

[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0

.[/align] [/align]DIỄM CHÂU[/align]MƯỜI BÀI Ở PARIS & NHỮNG MẢNH RỜI [/align][/align] [/align] [/align] [/align] [/align]Diễm Châu sinh tại thành phố Hải-phòng. Tổng thư ký tạp chí Trình bầy ở Sài-gòn trước 1975. Đã viết và cho in Hạnh hoa, Sáng muôn thu và Thơ Diễm Châu. Còn dịch một số thơ, truyện, kịch của thế giới. [/align] [/align]Mười bài ở Paris & những mảnh rời in lần thứ nhất tại Lộ-trấn, Pháp vào cuối năm 1999 trong tủ sách TLT/ TB (Tư Liệu Thơ/ Trinh bầy), khổ 9.9 x 21, tái bản năm 2000 (có thêm một số bài)... Ấn bản khổ 10.5 x 14.85 in lần đầu vào năm 2000, tái bản năm 2001 (cũng có thêm một số bài). Ấn bản này (2002) là lần in thứ năm và bản chót.[/align] [/align]________________[/align] [/align]MƯỜI BÀI Ở PARIS [/align]& NHỮNG MẢNH RỜI [/align] [/align]
Rơi từ khoảng không tới khoảng không,
như một cánh chim rơi xuống để chết
và đột nhiên cảm thấy mình tiếp tục bay.
 
ROBERTO JUARROZ (1925-1995)
 [/align] [/align]Mười bài ở Paris: [/align] [/align]                                               Du sei wie du, immer. [/align]                                                              Paul Celan[/align] [/align]ngày mai[/align]những con ốc sên mi nuốt trong vườn[/align]sẽ trở lại đất[/align]và mi[/align]kẻ âm thầm đãi bụi[/align]từ ngọn núi ngai vua[/align]mi sẽ rời xa những lâu đài nhã tập[/align]đem theo một thìa bóng[/align]và bông mộc lan duy nhất còn lại ở một khu vườn của paris[/align] [/align]— gửi PKK., PN., và anh chị ĐMT. [/align] [/align] [/align]*
 [/align]chữ N lớn nằm trên những bức tranh nhỏ:[/align]những đường gờ trồi lên rối rắm tháo tung và đọng lại thành những vết máu[/align]màu trắng màu hoàng thổ chế ngự một nền ngôn ngữ thẫm, vạm vỡ[/align]nói cùng những chậu cây lùn đang quằn quại –[/align]sự sống là muôn thủa[/align] [/align]— tặng họa sĩ PN. [/align] [/align] [/align]*
 [/align]dịu dàng & hối hả[/align]những người đàn bà nai nịt những nụ cười dọn bữa ăn trên cỏ[/align]những bàn tay gọn gàng nâng ly rượu mừng ánh sáng ngoại ô một ngày tháng tám[/align] [/align]hối hả & dịu dàng[/align]những nụ cười tiễn biệt[/align]lát phẳng những con đường đã bắt đầu phân cách[/align] [/align] [/align]*
 [/align]có thật thế không:[/align] [/align]        bông thược dược màu huyết dụ này,  [/align]        chế bản truyện ngắn này,[/align]        nhát cá thát lát này[/align] [/align]là do cùng một bàn tay thực hiện?[/align] [/align]những câu hỏi thật hiển nhiên:[/align]bởi quê hương vạn dặm[/align] [/align]— gửi NNG. [/align] [/align] [/align]*
 [/align]cái mũi xinh xắn như một trái mirabelle [/align]nụ cười hé mở như hai cánh hoa đậu[/align]và đôi mắt[/align]đôi mắt tròn tinh anh[/align]mà tiếng nói đôi lúc phủ lên màu hổ phách[/align]im lặng tích tụ một lằng sét [/align] [/align] [/align]*
 [/align]ông ta bước vào nhà cùng với mọi người[/align]chào chủ nhân và xin phép ra vườn[/align]ông ta ngồi xuống một chiếc bàn tròn trong vườn[/align]đốt điếu thuốc rồi xem xét cái lồng chim[/align]mà nan lồng đã han rỉ và cánh cửa không còn nữa[/align](có phải con chim đang lách chách trên cành?) –[/align]chỗ ở cũ của con chim đã được những cơn mưa buổi sáng quét dọn lau chùi[/align]lúc này tá túc một cây cải nhỏ xíu[/align]chủ nhân của con chim chẳng hề thố lộ[/align]chỉ mỉm cười dịu dàng khi họ cùng nghe tiếng hót và nhận ra[/align] [/align]ông ta trở lại với một ngọn tháp đứng tách biệt giữa một khu phố[/align]đẩy cánh cửa hẹp nặng nề lách mình vào và thắp một ngọn nến[/align]trong ánh sáng lờ mờ pho tượng ôm đứa bé và một cành huệ rũ cho ông hay:[/align]vị tu sĩ cuối cùng & người bạn chăm sóc hương hoa[/align]đã đi tìm một trời mới đất mới –[/align]ở cuối phố[/align] [/align] [/align]*
 [/align]im lặng[/align] [/align]làm gì có[/align]                    ở thế giới này[/align] [/align]hàng cây rì rào[/align]đường phố vang động tiếng người, thú [/align]                                                               xe cộ[/align]ngày đêm[/align]                    mặt trời nổ[/align]                                            những dòng nước;[/align] [/align]trong không[/align]                                gió[/align]                                                  vẫn bồi hồi[/align] [/align]im lặng –[/align] [/align]chuông thủy tinh chụp xuống[/align] [/align]tiếng nức nở[/align]một linh hồn[/align] [/align]— tặng Th. A. [/align] [/align] [/align]*
 [/align]từ núi rừng vosges trở lại một trung tâm ánh sáng[/align]mi ngạc nhiên nhận thấy kẻ đón chào mi là một con sẻ[/align]con chim ấy cùng đi với lũ bạn[/align]sà tới chân mi[/align]         [/align]       âu yếm[/align]                     trìu mến [/align]                                      ngước nhìn mi[/align] [/align]mi sục tìm trong túi xắc một mẩu bánh[/align]túi xắc đầy bụi[/align]không có lấy một hạt vừng như sự tích kẻ đi cầu vồng[/align]và mi chợt nhớ tới một vách tường phủ đầy cây dây leo ở bắc mỹ nơi mi đã miệt mài –[/align]những con sẻ từng bầu bạn với mi ở đó đều phong lưu hay ít ra cũng to gấp đôi gấp ba[/align]mi cũng nghĩ tới một mái tranh còn lơ thơ rủ đôi mình trấu lép ở quê nhà[/align]nhưng những con sẻ ở chốn xưa – những con sẻ ra ràng với đôi mép màu bơ[/align]vẫn đậm hơn con chim trước mặt[/align]mi ngượng ngùng nói với nó:[/align]chào em[/align]cánh chim thương mến đầu tiên của đất liền[/align]tôi chỉ là một kẻ đãi bụi ở sông rhin –[/align]một khách qua đường[/align]rồi mi quày quả rời sân ga[/align]bỏ trốn một nụ cười hãy còn lơ lửng[/align] [/align] [/align]*
 [/align]                          in memoriam paul celan (1920-1970) [/align] [/align]trong họng con thú[/align]giữa tiếng hú hãi hùng[/align]chuyến xe điện ngầm đưa tôi trở lại[/align]cây cầu mà từ đó anh đã bay đi[/align]«bằng chính những vết thương của mình»[/align]cây cầu[/align]mà một người ba-lan nọ đã khoác lên bài thơ[/align] [/align]nếu thời gian là dòng nước đen kia[/align]thời tôi đang đứng bên trên nó[/align]kiếm tìm anh[/align]kẻ đã băng qua[/align] [/align]hàng cây trên bờ vẫn chỉ là hàng cây của hôm nay[/align]không một chiếc nhẫn nào thức giấc trên chùm lá[/align] [/align]tôi chính là «nạm thóc» –[/align]«người anh em châu á»[/align]kẻ đã gục ngã trong bài thơ anh[/align]tôi đã đào tôi tới mãi tận anh[/align]bởi trong người không có đất[/align] [/align]nơi bãi biển trái tim [/align]tôi kêu gọi anh –[/align]kẻ mang thương tích một vì sao[/align]kẻ kiếm tìm thực tế:[/align]     hãy đặt muối[/align]                đặt đá[/align]                            đặt ngôi sao của anh[/align]     trong đêm tối của tôi[/align]     trong nỗi bất hạnh một đời của chúng ta[/align] [/align]kìa người ba-lan đã ra hiệu:[/align](không có một niềm vui nào sau nỗi đau cả)[/align] [/align]anh –[/align]kẻ không thể khẩn cầu[/align]hãy che phủ lấy nhau[/align]bằng «trấn thành quan yếu nhất»[/align]nơi «mất là không mất»[/align] [/align]— gửi martine broda [/align] [/align] [/align]*
 [/align]tám cây vĩ cầm & đại vĩ cầm[/align]ba người đàn bà & năm người đàn ông[/align]áo quần xoàng xĩnh nhưng bộ điệu nghiêm chỉnh[/align]trên sân ga miền đông[/align]paris với lũ chó săn bịt mõm sẵn sàng[/align]những chiếc nón chào mào lập lờ trôi nổi[/align]như muốn nhấn xuống đôi chút tiếng vỗ tay tán thưởng[/align]của những khách chờ tầu đường trường nằm ngồi la liệt[/align] [/align]bản nhạc vừa chấm dứt[/align]tiếng nhạc lại bắt đầu[/align]tám cây vĩ cầm & đại vĩ cầm[/align]trên một chiếc bè tròng trành nghiêng ngả rời sân ga[/align]ánh sáng vỡ trên đầu những chùm lá[/align] [/align] [/align]& những mảnh rời: [/align] [/align]
Trong hành trình ngắn ngủi của chúng ta trên trái đất, một quê hương vẫn thường được áp đặt lên mỗi
người chúng ta; quê hương ấy chỉ có ý nghĩa đối với chúng ta khi chúng ta tự ý biến đổi tình trạng
trên thành một tình yêu vô hạn hoặc vô điều kiện. Có lẽ thơ là một quê hương hay kẻ báo hiệu một
quê hương mà chúng ta thực sự có quyền chọn lựa, cái quyền bất khả nhượng cao quý mà thiếu nó,
chúng ta chỉ còn là người... Nơi quê hương trần thế của mỗi người chúng ta, phải nhìn từ xa
mới thấy hết, có lẽ thơ cũng là cõi... từ xa ấy.
DC.
(trích lời tựa Ở phía nam của tâm hồn tôi, 1995.)
 [/align] [/align]PHÍA NAM [/align] [/align]Tôi không nhìn thấy em nhưng nghe tiếng ríu rít[/align]Sơn ca[/align]Ở mãi trên cao ấy[/align]Phía nam của tâm hồn tôi[/align] [/align]Bông mỹ nhân thấp thoáng trên cánh đồng lúa chín.[/align] [/align] [/align]BÀI CA TRÊN BẾN BẮC [/align] [/align]Tôi đi tìm con tôi trên chiếc xe đạp này[/align]chiếc xe còn lại của cả một đời tôi hơn 80 năm..[/align]tôi không còn nhớ mình đã ăn sáng ăn trưa hay chiều tối[/align]tôi đi tìm con tôi, đeo tấm bảng: "Tôi đi tìm con tôi..."[/align] [/align] [/align]* [/align] [/align]ngày trước [/align]tôi đã mơ [/align]những cột báo chạy dài đến vô tận [/align]trên sóng biển ì ào ngày đêm của những giàn máy [/align]loan báo với mọi người mọi thế giới [/align]giấc mơ tôi [/align] [/align]tôi đã mơ [/align]một con ngựa trắng cao hơn hàng bao lơn của cha tôi [/align]một vườn cam bát ngát [/align]những đứa trẻ xoay vòng vòng quanh một ve sấu dầm [/align]và những trái nhót mọng hồng để lại ánh bạc [/align]         trên túi áo len [/align]ních những kẹo bi [/align] [/align]tôi đã mơ [/align]cả đến những gì rất hiện thực trên trái đất [/align] [/align]và lúc này [/align]tôi mơ [/align]những dấu chân chim phai dần [/align]để lại một nụ cười lặng lẽ [/align]        trên khoé mắt [/align]giấc mơ tôi [/align] [/align] [/align]CA NGỢI BẢN THÂN [/align] [/align]Tôi nói với không khí:[/align]tình trong và tình ngoài cũng là tình cả..[/align] [/align]tôi đang đi giữa cánh đồng mùa đông[/align]cả đến bầy quạ chiều nay cũng trốn rét[/align]lũ thỏ ẩn kín dưới hang sâu[/align]vài mảng tuyết trên đường rung rinh như kỷ niệm[/align] [/align]tôi bước tới chầm chậm[/align]những tầng mây cũng chậm lại theo tôi[/align]một lưỡi dao giải phẫu[/align]lùa qua những vách mây[/align] [/align]tôi là một người bị phân xẻ[/align]giữa những gì tôi yêu & những gì tôi yêu[/align]tôi nói tới một người, – một người trọn vẹn[/align]nhưng trọn vẹn tôi còn có nhiều tôi..[/align] [/align]tôi đi giữa những bụm cỏ muộn phiền nhớ mình là một loài dế [/align]ánh sáng đùa rỡn trên vai:[/align]những sắc hồng sắc thắm mặt trời đảo lộn[/align]mùa tím than còn đọng mãi trên người[/align] [/align]tôi cất lời ngợi ca tôi và khoảng không [/align]rằng tình trong[/align]                        và tình ngoài[/align]                                             cũng là tình cả[/align] [/align] [/align]KHAI BÁO THỰC TÌNH [/align] [/align]Đã nhiều năm tôi làm nghề xuất bản, giả bộ xuất bản: mỗi tháng tôi in một tập thơ (vài triệu cuốn, thơ của mình thơ của người) gửi cho bạn bè người quen, các tạp chí văn nghệ...[/align] [/align]Tìm cách giải thích điều khó hiểu này, một bạn gái yêu thơ đã viết cho tôi: anh là người ham cho và người đời thời ham nhận... Phấn khởi vì khám phá ra chân lý, nàng hứa sẽ san sẻ những gì tôi gửi cho.[/align] [/align]Đôi khi tôi cũng tự hỏi: phải chăng đây chỉ là một cách níu bám dĩ vãng. Dĩ vãng—những gì đã qua hoặc sẽ qua? Giữa bọn cướp ngày và bọn giặc nước, chúng tôi không có quyền chọn lựa. Giữa những thảm bom và lối mòn đầy thây người vô thừa nhận, chúng tôi không thể chỉ biết khóc. Và tia lửa đã bùng lên... Và rốt cuộc, giữa những thây người mới hoài công thét gào anh em, chúng tôi đã gia nhập họ.. Đào. Chúng tôi tiếp tục ca múa trên sóng nước, – kẻ chìm vào bụng cá làm đấng tiên tri muôn thủa, đứa tiêu lòn trên ngọn mù u gọi hồn người dấu yêu...[/align] [/align]Không, dĩ vãng đã qua thật rồi, tôi tự nhủ, nhưng dĩ vãng vẫn tới. Tôi đang sống hôm nay cũng là sống dĩ vãng của ngày mai.[/align] [/align]Tờ tạp chí của người bạn gái đã "tự ý" đình bản. Nghe đâu cũng chỉ vì nàng là một kẻ ham cho và người đời thời ham nhận.. Ở đâu đó nổi trôi giữa đám bọt sóng vật vờ, đôi khi tôi vẫn còn nhìn ra một dòng thơ của nàng. Như một chiếc phao trên mặt biển im lìm tạm bợ. Như một vòng hoa dành cho một giấc mơ cũ kỹ. (Khi sống những gì các nhà thơ viết, tôi cũng sống những giấc mơ).[/align] [/align]Tội nghiệp. Chúng tôi vẫn ra sức níu bám những giấc mơ. Được bao lâu nữa? — Cho đến khi những áng mây chia lìa? — Không, cho đến khi những áng mây, vốn là những bông hồng, "lại trở thành những bông khác, không dứt"...* Vì chúng tôi quan niệm:[/align] [/align]Tất cả đều bắt đầu bằng những giấc mơ. Và giấc mơ trả lại cho chúng tôi tự do. Bây giờ & mãi mãi.[/align] [/align]------------------------[/align]* Jorge Luis Borges. [/align] [/align] [/align]BÀI CA TRÊN ĐỒI [/align] [/align]giản dị như nụ cười ngày đầu[/align]đôi môi chúng ta lại gặp nhau[/align]13 năm thiêu trong vàng của gió[/align]paris ngoan như một bầy cừu [/align] [/align]khói lò sát sanh nhạt nhòa[/align]hoa muguet nở[/align]hơi thở[/align]chục 13[/align]thơ tập tành vần điệu[/align]tim nhịp đôi[/align] [/align]giản dị như nụ cười không một hôm sau[/align]đôi vai chúng ta chỗ tựa đầu[/align]13 năm vàng thiêu trong gió[/align]paris tóc bạc quấn tóc nâu. [/align] [/align]Sacré-Coeur, Paris 1996 [/align] [/align] [/align]SỮA ĐEN [/align] [/align]từ bầu trời trắng đục[/align]người giao sữa đã tới:[/align]«sữa đen[/align]dùng cho năm tuổi!»[/align]mi cúi đầu:[/align]cảm tạ.[/align] [/align] [/align]CHO MỘT NHÀ THƠ [/align] [/align]Hãy để người yên nghỉ trong cơn hôn mê này[/align]đừng nhắc nhở[/align]những gì người đã nói với những kẻ gần gụi[/align]– về một cơn mê trong đời[/align]về một bọn người không mặt.[/align] [/align]Hãy cất đi những viên đạn đồng chữ nổi hay chìm[/align]những sài-gòn thủ đô văn hóa,[/align]hà-nội ở đâu đó..[/align]Hãy để người yên nghỉ[/align]đừng xô lệch những miếu đền.[/align] [/align]Hãy mở rộng những lối mòn người khai phá[/align]và cầu chúc người đạt tới vĩnh hằng[/align]trong con tim của những kẻ[/align]đã tìm thấy lại những trái tim thất lạc.[/align] [/align]Hãy nắm lấy tay người thật lâu[/align]để người nhận biết hơi ấm[/align]và chúc lành cho chúng ta –[/align]những kẻ còn mê mệt đuổi theo mộng mị,[/align]bởi hà-nội    huế    sài-gòn[/align](hay bất cứ nơi nào khác)[/align]vẫn có thể trở thành những thủ phủ của trái tim.[/align] [/align]Lộ-trấn, IX. 97. [/align] [/align] [/align]CÁI CHẾT ĐÃ ỔN ĐỊNH [/align] [/align]                       tặng các bạn lao động [/align]                       Việt-nam ở Đông Âu [/align] [/align]Vào giờ của định mệnh[/align]hay của bữa điểm tâm văn nghệ *[/align]chúng tôi lần lượt được gọi ra[/align]để nói về thiểu số của chúng tôi –[/align]những bầy người thất lạc[/align]ở Ba-lan   Bosnie   Đức quốc[/align]Ru-ma-ni   Tiệp-khắc..   châu Âu[/align]– ở khắp nơi trên mặt đất này[/align] [/align]Giữa những «nhà điêu khắc của lưu đày và bật gốc»[/align]giữa những người «gi-tan siêu hình của ngày lại ngày»[/align]giữa những hồn ma thi sĩ vừa trở lại[/align]từ trại chết trại lao động vinh quang của các nước[/align]tôi nói về kinh nghiệm một thiểu số tuyệt đối –[/align]thiểu số của một người[/align]bị nghiền nát giữa hai thế giới...[/align] [/align]Và khi bạn «cất tiếng hát Đông phương» huyền nhiệm[/align]xoa dịu những vết thương của tình anh em[/align]tôi nghe những mũi gai của hiện thực đời mình[/align]những mũi gai đã lận vào bên trong;[/align]những đường gân xanh xao[/align]cuốn đi những hòn đảo tế bào phiêu dạt...[/align] [/align]Còn có nhịp cầu nào bắc qua châu Âu của các bạn[/align]mà sao, dưới lượn sóng ngầm, tôi vẫn nghe tiếng chim?[/align]Còn có những bàn tay nào vói qua châu Á[/align]mà sao từng cánh lá gục ngã trong lòng tôi?[/align] [/align]Thiểu số của một người![/align]Trong lặng thinh khiếp nhược đồng lõa[/align]cái chết đã ổn định.[/align] [/align](1997) [/align] [/align]* đọc tại Đại hội lưỡng niên các nước Trung Âu (Biennale Mitteleuropa) lần thứ VI, ở Schiltigheim, Pháp. [/align] [/align] [/align]LIỆT KÊ & MÔ TẢ MỘT SỐ VẬT DỤNG* Ở THẾ GIỚI BÊN KIA [/align] [/align]                                             tặng Roland Reutenauer [/align] [/align]trong chuyến viễn du về thế giới bên kia[/align]những người quá cố đã mang theo nhiều vật dụng của đời sống hằng ngày:[/align]giữa những vũ khí, nữ trang, đồ gốm và thủy tinh[/align]là những con ngựa nhỏ thó bờm rậm mắt tròn[/align]chân trước gập lại đính liền với chân sau[/align]ấy những con ngựa ở Yên-sa thế kỷ 5 và 6, sau khi đế chế La-mã sụp đổ,[/align]dùng để kẹp áo quần.[/align] [/align](1997) [/align] [/align]* có thể thấy tại Viện bảo tàng khảo cổ ở Lộ-trấn, Yên-sa, Pháp. (DC.) [/align] [/align] [/align]NHỮNG BÔNG HỒNG [/align] [/align]ngày trước có một kẻ thương mi nói:[/align]đây là giờ phút anh cần nghỉ ngơi và [/align]chăm sóc hoa[/align]mi đã buồn rầu giận dỗi,[/align]để hôm nay, khi bước ra vườn[/align]bắt gặp một bụi hồng[/align]với hai đóa hoa đã nở từ mùa hạ[/align]miệng đầy sương giá[/align]gắng mỉm cười với mi,[/align]mi bồi hồi nghĩ tới những chăm chút của hoa[/align]và chợt muốn ôm ghì lấy mảnh trăng liềm nhọn bén[/align] [/align] [/align]ĐI DẠO [/align] [/align]một con chim sẻ đội nón chào mào[/align]thoăn thoắt trên con đường trải sạn[/align]vẫn một con chim ấy đã băng ngang đường hôm qua[/align]và có lẽ sẽ còn vội vã ngày mai nữa[/align]hốt nhiên mi nhớ đến một người em gái[/align]có nước da trái mận và những lọn tóc màu lúa chín già[/align]giữa những người xa lạ ở cố hương,[/align]và thiên nhiên khẽ rùng mình trong lớp lông thú[/align]không hề muốn trở thành manh áo lót khoác [/align]     trên người mi[/align] [/align]một con chim sẻ đội nón chào mào[/align]thoăn thoắt thoăn thoắt thoăn thoắt mãi[/align]trên con đường trải sạn trong đầu mi[/align] [/align] [/align]THUYỀN GIẤY [/align] [/align]... đập nát một viên ngói cũ[/align]cũng chỉ thấy một mảnh trời xám màu chì[/align]mưa như chân nhện chấp chới trên lối đi[/align]một con thuyền giấy bềnh bồng bên dòng lũ![/align] [/align]XII. 97 [/align] [/align] [/align]BI CA [/align] [/align]trên cành mùa đông[/align]một trái cây vừa rụng[/align]mặt hồ nín lặng[/align]con cá hỏi gợn sóng:[/align]ngươi là ai[/align]chuyện gì đã xẩy ra [/align]chiếc ghế ông hoàng bỏ trống[/align]cái nón kết ấy đi đâu...[/align] [/align]«nguyên sa/ nguyễn sả[/align]giữa đám đông[/align]nào có hề gì . . . », người đã[/align]kể, khi tôi cùng người & em lội gió [/align]trên xa lộ ở ca-li một ngày [/align]núi[/align]      lẫn với những bóng mây[/align]trong mắt người & tôi, hoa,[/align]«người em gái không cùng họ»,[/align]không hẳn là một từ của [/align]người mù . . . *[/align] [/align]con cá hỏi vần mây xưa:[/align]vì đâu hoa & trái đều rụng [/align] [/align]IV-IX . 98 [/align] [/align]---------------- [/align]*  Hoa - một từ của người mù [/align]    (...) [/align]    Thêm một từ như thế, thời những chiếc búa [/align]    sẽ nẩy lên giữa không trung. (Paul Celan)[/align] [/align] [/align]PHẾ TÍCH [/align] [/align]Một ông già hết ngồi lại nằm[/align]Nhìn hai tấm kính cửa và một bầu trời xám[/align] [/align]Những tiếng động trờ tới lui xa nhưng vẫn âm âm[/align]Như một tiếng than dài không dứt...[/align] [/align]Ấy đời mi sau biết bao năm[/align]Bon chen  ê chề  rã rượi  cùng kiệt[/align] [/align]Mi ở lại bên đường như một phế tích[/align]Dưới bầu trời xám.[/align] [/align]14 mars 1999 [/align] [/align] [/align]LÀM SAO DỊCH HẾT THƠ CỦA MỘT NGƯỜI... [/align] [/align]Tôi muốn dịch[/align]tất cả những bài thơ[/align]của một người[/align]bởi mỗi bài thơ[/align]phản ánh[/align]một khía cạnh[/align]của cuộc đời ấy,[/align]tất cả những bài thơ...[/align] [/align]Nhưng không thể được.[/align] [/align]Hơn nữa[/align]một bài thơ (dịch)[/align]cũng chỉ là phản ánh của phản ánh.[/align] [/align]Tựa như trên chiếc lá giọt sương[/align]phản ánh nhạt mờ của mấy sắc[/align]cầu vồng[/align] [/align]Và cầu vồng[/align]cũng chỉ là...[/align] [/align]Làm sao[/align]làm sao dịch hết thơ của[/align]một đời. . .[/align] [/align] [/align]* [/align] [/align]Cả những người cộng sản nữa[/align]cũng cần thơ.[/align]Để nhìn thấy[/align]trong vinh quang chiến thắng của mình[/align]những giọt nước mắt ứa ra khi nằm xuống[/align]những người không cộng sản.[/align] [/align] [/align]NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI ĐI TỚI [/align] [/align]Tôi biết[/align]các anh chị dùng từ tục tĩu[/align]không phải là vì muốn tục tĩu[/align](Các anh chị vốn là những người lễ độ[/align]quá lễ độ nữa –)[/align] [/align]mà là vì muốn chặt vào ót xương sống[/align]của những kẻ tục tĩu[/align]những kẻ giả hình[/align]những kẻ bóp nát tự do[/align]tuyệt đối[/align] [/align]để tự khẳng định[/align]mình khác[/align](mỗi người đều có quyền khác[/align]mọi người).[/align] [/align]Tội nghiệp[/align]ngôn ngữ,[/align]khí cụ để cảm thông![/align]Có những người ở lại mãi một tuổi đời[/align]kể cả tôi.[/align] [/align] [/align]* [/align] [/align]Bởi giấu mãi nên tôi không còn thấy[/align]những gì mình đã giấu:[/align]một chút đam mê của buổi đầu[/align]nửa mảnh tim[/align]những hình ảnh vùi sâu trong trí nhớ...[/align]Khi vườn nho vàng lay động trên những sườn đồi[/align]giữa Yên-sa và nước Đức[/align]tôi biết thu vàng vẫn còn đó![/align]Khi em thẫn thờ bên cụm cây ao cá[/align]ở phía Nam[/align]tôi thấy,[/align]in lờ mờ trên bóng nước,[/align]hình ảnh người chồng –[/align]kẻ tiếm đoạt –[/align]của em[/align] [/align]Ôi phía Nam[/align]phía Nam bao giờ lại trở thành miền Nam[/align]với Sài-gòn yêu dấu![/align] [/align] [/align]* [/align] [/align]Chuyện cấp bách với anh bây giờ[/align]là đôi chân –[/align]đôi chân có còn đủ độ dẻo[/align]để băng qua dĩ vãng rửng rưng[/align]hiện tại man mọi[/align]tới một ngày mai hửng nắng.[/align]Trái đất này có biết bao con đường[/align]nhưng tại sao chỉ có mình anh[/align]phải bước mãi giữa những lùm gai góc.[/align]Anh bắt gặp một con chó[/align]nó vẫy đuôi: [/align]nó đã tìm ra một con đường...[/align]Còn anh?[/align] [/align] [/align]http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=4295[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 05:12:20gương soi>
.
 
DIỄM CHÂU sinh tại Hải-phòng, thành phố cảng. Trở thành tổng thư ký tạp chí Trình bầy ở Sài-gòn trong những năm 70. Rời khỏi miền Nam Việt Nam từ năm 1983.
[/align] 
[/align]Thơ Diễm Châu phần lớn là thơ không vần, nhưng đôi khi cũng có vần. Thường là thơ “chính sự” hoặc “tình cảm” hoặc cả hai. Ông còn dịch thơ, truyện và kịch thế giới.
[/align] 
[/align]Việt Nam, tổ quốc và em in lần thứ nhất tại Lộ-trấn, Pháp vào năm 1993 trong tủ sách Thơ/ Trinh bầy, chia làm ba phần: “Người làm vườn và bông hoa”, “Việt Nam, tổ quốc và em” và “Đốm hương”, gồm một số bài viết từ 1969 đến 1993...
[/align] 
[/align]_________________
[/align] 
[/align]VIỆT NAM, TỔ QUỐC VÀ EM
[/align] 
[/align]
 Nothing happens unless first a dream.
CARL SANDBURG
 
rong rêu mình lướt cỏ mềm
ngàn trùng trở mộng một thềm hạnh hoa
cũng là gió táp mưa sa
nghìn xưa sau vẫn là ta với mình...
DC.
(trích Hạnh hoa)
 
[/align] 
[/align]Người làm vườn và bông hoa:
[/align]                                                     
[/align]
Tặng Jean Reye.
Không có người, tất cả chỉ là ngụ ngôn;
không còn người, cả đến ngụ ngôn cũng hóa đá.
DC.
 
[/align]NHƯ MỘT ĐƯỜNG DÂY HÚT GIÓ

[/align]                                                —  gửi Ngô Kha
[/align] 
[/align]Từ biển cả mênh mang với những đồng cát trắng
[/align]tôi trở về thành phố ngủ yên
[/align]buổi chiều thức dậy trong khe núi
[/align]đá khô chờ giọt mưa rưng rưng
[/align] 
[/align]ôi quê hương của một dòng sông
[/align]với những triền ngô tỏa mềm ánh sáng
[/align]những con đò đan những vết thương
[/align]lên mình nước dàn đi
[/align]                                những mảnh đời rách nát
[/align]tôi trở về để nhìn tôi thiêu thân
[/align]và nhìn em đội vòng gai hận thù rướm máu
[/align]những ngọn đuốc năm xưa thắp màu hỏa hoàng lên áo ấy
[/align]và chiều buồn ru mình vào tiếng ve
[/align]những cánh dơi bay về cổ thành
[/align]và em làm giọt mưa lăn xuống má
[/align]ấy thương yêu gầy trong vành nón
[/align]và khổ đau lay từng gót chân nai
[/align] 
[/align]một buổi mai tôi tung tăng ngoài lộ
[/align]như bóng mây hồng còn đợi nắng phất phơ
[/align]tôi ngửa mặt đón làn sương mai
[/align]từ mẩu tre ngà khum vòng tay gió biếc
[/align]em lặng lờ như tiếng hát
[/align]trong vườn cây vả cũng đơm bông*
[/align]tôi níu chùm hoa dâng một ngày đã mất
[/align]và hương hoa làm ngây ngất hồn tôi
[/align]tôi đưa tinh tú về bên dẫy núi
[/align]đón tay em từng ngón vuốt ve
[/align]và thảm cỏ thở mùi tóc trầm
[/align]và viền môi quyện áng mây đưa
[/align]tôi ngửa mặt nhìn tôi trong ánh mắt
[/align]thấy em về trong cánh bướm hư vô
[/align] 
[/align]vào trong ngõ lá thuôn xác xơ màu tưởng niệm
[/align]tôi lạc mất tôi trong thành phố và em
[/align]khi những bước đi của loài rắn quanh co
[/align]còn vần vi bên trái táo
[/align]những vết chân của loài rất độc
[/align]còn cày sâu trên vừng trán dòng sông
[/align]những bụi cỏ lấp dần tiếng hót
[/align]của loài chim mang định mệnh trong hồn
[/align]tôi ngỡ ngàng đuổi theo em như một đường dây hút gió...
[/align] 
[/align]Huế, 1969
[/align](Tạp chí Đất Nước)
[/align] 
[/align]-----------------
[/align]* Vì một “hạt sạn” ở dòng này khi đăng trên tạp chí Đất Nước, Ngô Kha cho tôi biết: cây vả đằng nhà không có hoa.— Ấy chính là lý do..., tôi đáp. (DC.)
[/align] 
[/align] 
[/align]NGỌN ĐÈN SOI KHÔNG TỎ

 
[/align]Thầy chết được năm ngày
[/align]xác đem về quàn đó
[/align]gạo bỏ vào rang, xay
[/align]miệng Thầy đầy một lọ
[/align] 
[/align]tóc tai Thầy mẹ chải
[/align]xống áo Thầy ông thay
[/align]hai vạn cỗ quan mới
[/align]Thầy nằm xuôi đôi tay
[/align] 
[/align]Chú Ba nhường thửa ruộng
[/align]đất này nung gạch đây!
[/align]Mưa rơi khi Thầy xuống
[/align]một thước nước đầy vơi
[/align] 
[/align]dập dềnh áo quan bơi
[/align]hai người dìm đầu cuối
[/align]mười người mình nhễ nhại
[/align]mai, cuốc đứng chuyên giài
[/align] 
[/align]bùn đât rồi bùn đất
[/align]giữ Thầy dưới huyệt nông
[/align]hai đầu bốn cành chông
[/align]vòng hoa bày trước mặt
[/align] 
[/align]Mẹ khóc rồi ông nói
[/align]nó chết hãy còn may
[/align]hai vạn cỗ quan mới
[/align]trả xong biết mấy đời
[/align][/align]lũ bay còn nhỏ dại
[/align]tám đứa làm sao nuôi
[/align]nó chết rồi nằm đấy
[/align]chỉ khổ người sống thôi...
[/align] 
[/align]Thằng Đỏ và thằng Trắng
[/align]Khóc Thầy không ra hơi
[/align]Chú Ba ngồi im lặng
[/align]hất mẩu đất lên Thầy:
[/align] 
[/align]đất này nung gạch đây
[/align]đắp thêm lên chút nữa
[/align]thêm lên vậy khéo rồi
[/align]trâu đằm cũng chả sợ...
[/align] 
[/align]Ông về mẹ còn khóc
[/align]mẹ nhớ đã bảo Thầy
[/align]cố thêm chúng ăn học
[/align]Trời thương cũng có ngày...
[/align]Ngọn đèn soi không tỏ
[/align]con ngồi khóc thương Thầy
[/align]thằng Trắng và thằng Đỏ
[/align]day vú mẹ mãi thôi
[/align] 
[/align]mưa rơi rồi mưa rơi
[/align]mưa rơi hoài mưa rơi
[/align]mưa rơi đều như thế
[/align]mưa rơi mãi Thầy ơi
[/align] 
[/align]con ngủ mê hòa bình
[/align]mặt trời đen rưng rức
[/align]Thầy nằm dưới lòng vực
[/align]Thầy chết có một mình.
[/align] 
[/align](Tạp chí Đất Nước)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]DƯỚI CHÂN CẦU CÁI CÁ

 
[/align]Khi ánh chiều lãng đãng trôi theo dòng nước
[/align]và cánh bèo qua mau dưới chân cầu
[/align]lùa bóng đêm vào đầy tâm hồn tôi
[/align]thì nụ cười em chợt nở ra như một đóa hoa quỳ
[/align]và ở phía xa tôi nghe tiếng con tàu réo gọi
[/align]cùng đốm lửa chập chờn rồi tắt ngấm
[/align]người ra đi gửi về từng đợt sóng
[/align]và bụm cỏ cúi đầu nhận cái hôn
[/align]làn môi lạnh
[/align]                   biển khơi
[/align]ấy là lúc tôi quay về tìm em trong bóng tối
[/align]chung quanh tôi đời lãng đãng qua mau
[/align]những cánh bèo nhòa nhạt
[/align]cùng ánh chiều ước mơ
[/align]và nụ cười em như một đóa hoa quỳ
[/align]tôi chờn vờn trên tóc em tưởng mình là người hoa tiêu
[/align]một hôm rời quê hương với con tàu bạc phước
[/align]nhưng tôi không sao nghĩ tới những bờ cỏ
[/align]khi đóa hoa quỳ em nở trên môi
[/align]vì ở mãi tận phía xa
[/align]cuối những hàng dừa ôm từng khối bóng
[/align]chợt lóe lên những tia lửa phù du
[/align]ôi giây phút nó ngã xuống
[/align]– dưới một trời đầy sao –
[/align]réo gọi tên tôi rền rĩ...
[/align]ấy là lúc tôi quay về tìm tôi trên mình em trong bóng tối
[/align]chung quanh tôi đời loáng thoáng quay mau
[/align]những cánh bèo nhòe nhoẹt
[/align]cùng ánh chiều ước mơ
[/align]và nụ cười em chợt nở ra như một đóa phù dung.
[/align] 
[/align]Vĩnh Long, 1969
[/align](Tạp chí Đất Nước)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]TRÊN QUỐC LỘ 4

[/align]     — gửi Anh Chị Nguyễn Đồng
[/align] 
[/align]Tôi băng bưởi trên con đường lỗ chỗ
[/align]về miền Tây vựa lúa nước tôi
[/align]những cánh đồng mênh mông như lời mời gọi
[/align]những lạch sông rực ánh mặt trời
[/align]những cây cầu chênh vênh
[/align]những chuyến phà lộng gió
[/align]những món quà đượm hương đồng nội
[/align]những mẹ hiền và thiếu nữ thơ ngây...
[/align] 
[/align]tôi đi mãi vào miền hy vọng ấy
[/align]tưởng chừng như nhịp gót chân tôi
[/align]cả trăm vạn người xưa cùng bước
[/align]bàn tay nào mở mang bờ cõi
[/align]bàn tay nào dựng nước dựng nhà
[/align]khi khói vươn lên trên hàng dừa thẳng tắp
[/align]khi cá về đầy ắp bến sông
[/align]và lúa vàng rào rạt trổ bông
[/align]tôi biết rõ là hơi thở ấy
[/align]đã thổi vào lòng đất quê hương
[/align]tôi biết rõ những giọt mồ hôi ấy
[/align]đã làm sương phủ khắp cánh đồng
[/align]và tiếng chim kêu trên bờ lau
[/align]nhắc tôi tới những ngày nào đơn độc
[/align]cánh tay trần chống trả với thiên nhiên
[/align]con cá lội ngu ngơ giữa hai dòng nước biếc
[/align]mở cho tôi cánh cửa bình yên
[/align]của lao tác hiền hòa của kiên cường bất khuất
[/align] 
[/align]tôi kiêu hãnh nhìn quê hương lớn mãi
[/align]với giấc mơ một dân tộc anh hùng
[/align]tôi nghe tiếng người xưa thầm gọi
[/align]trong miên man triều sóng biển khơi
[/align]và tôi hiểu là đời tôi không thể
[/align]ở yên như núi xa
[/align]ở yên như dòng sông lặng lờ trôi cùng lục bình tưởng nhớ.
[/align] 
[/align]Cần Thơ, 1969
[/align](Tạp chí Đất Nước)
[/align] 
[/align] 
[/align]TRONG NGUỒN CƠN ĐÓ

[/align]
— gửi Sachiko
 
[/align]Nghĩ đến em bây giờ thật là buồn nghĩ đến em con
[/align]đường phơi ánh sáng xám ngắt mùa thu rộ lá phong
[/align]hồng cây cầu gỗ trơn dài những bước mềm của tuyết
[/align] 
[/align]nghĩ đến em bây giờ thật là buồn thât là buồn mùa xuân
[/align]không còn trên cỏ úa cánh chim xưa thôi vút qua làn khói
[/align]nhẹ vẩn vơ con tàu đài-trung lọt vào vùng mưa buổi sáng
[/align] 
[/align]nghĩ đến em nghĩ đến em nghĩ đến em mùa đông bắc-hải-
[/align]đạo băng qua thái-bình-dương đổ về nam-hải ngày sài-
[/align]gòn đêm sài-gòn những là heo may rét quá rét quá...
[/align] 
[/align]nghĩ đến em cơn lụt tới rần rần những óc trắng óc
[/align]xám trôi ra từng bè mây vờn sóng ngọn bút
[/align]sương mù quệt lên bọt bèo rác rến một
[/align]năm hai năm ba năm mười một
[/align]tháng em có nhớ
[/align] 
[/align]Cái gì đỏ thắm trên
[/align]môi em đó đôi môi mặt
[/align]trời ửng chín giữa một
[/align]mùa Thơ trắng toát
[/align]nụ hôn đầu hết
[/align]nồng nàn
[/align]như mới yêu khổ đau
[/align]đã tới khi được yêu thì vội đã chia ly
[/align] 
[/align] 
[/align]Cái gì loáng thoáng trên tóc em những hình lục lăng
[/align]tan mau như nước mắt hạnh phúc líu ríu trên tay nhau
[/align]giữa lòng phố hẹp ngả nghiêng những bóng tối cùng
[/align]bóng tím lùa từng miếng nhỏ qua chòm râu do-
[/align]thái gạ bán cho mình hai đứa ba chiếc nón
[/align] 
[/align]cái gì trong veo bỏng cháy như chén
[/align]cà phê ái-nhĩ-lan ở buena vista
[/align]khiến mình đã trèo lên
[/align]tầng lầu cao nhất
[/align]thế gian
[/align]để
[/align]nhìn
[/align]từng
[/align]bầy
[/align]tinh tú
[/align]lũ lượt
[/align]rong chơi cùng
[/align]những tinh cầu sắp tắt...
[/align] 
[/align]Ôi có nghĩ đến em bây giờ
[/align]cũng chỉ bằng như nghĩ đến quê hương.
[/align] 
[/align]
(Tạp chí Trình bầy, số Xuân Tân Hợi)
 
 
[/align] 
[/align]PHÚN THẠCH CỦA MÙA XUÂN KHẢI HUYỀN

 
[/align]Trên cánh tay mỏi mệt
[/align]trên nét mặt buồn thiu
[/align]trên chiếc áo sơ-mi nhàu nát
[/align]trên đôi giày gót vẹt
[/align]trên đôi vai xiêu xiêu chĩu đổ
[/align]trên trái tim mười bốn chặng đường khổ nạn
[/align]trên vừng trán tầm tã mồ hôi của cơn sốt xuất huyết
[/align]trên đôi môi héo khô của mật đắng giấm chua
[/align]mùa xuân trở về như lưỡi đòng đâm suốt bên người
[/align]những bông hoa đỏ thắm một ngọn đồi trọc
[/align] 
[/align]mùa xuân trở về với tiếng gà eo óc ở thôn xưa
[/align]với người lính già bần thần chối bỏ bình yên
[/align]với tình yêu run rẩy
[/align]trong ánh sáng xanh xao của đức tin hèn mọn
[/align]mùa xuân trở về với ba mươi chín lằn roi
[/align]với mão gai làm triều thiên cho người khốn khổ
[/align]với áo đỏ bết máu với cây sậy quyền uy
[/align]mùa xuân trở về với bảy mươi bảy lần sấp ngã
[/align]với những tảng đá loang máu người vô tội
[/align]với con đường bụi bặm dốc cao
[/align]với cánh đồng trống trơn lỗ chỗ những hố bom
[/align]rừng lớp lớp bày ra cảnh đìu hiu cách lạ:
[/align]những thân cây làm thập tự giữa trời
[/align]mùa xuân trở về với bầy thú săn đuổi con người
[/align]với tiếng reo hò của loài kên-kên đói khát
[/align]năm mươi vì sao giữa một nền trời gạch mặt quay cuồng
[/align]năm mươi cánh tay bạch-tuộc
[/align]                              chụp bắt
[/align]                                          giằng xé
[/align]                                                      hỏa thiêu
[/align]phún thạch đã khô trong ống điếu của nhà trí thức
[/align]ở phòng bột đen của hãng Pin lớn người công nhân không tìm thấy ánh sáng
[/align]– những con chuột chũi mãi đi trong bóng tối sự chết –
[/align]trên lề đường nhân ái chúa bị quăng ra
[/align]mùa xuân xối nước rửa tay
[/align]tiếng hò reo của bầy kên-kên
[/align]                                        bầy kên-kên
[/align]                                                        bầy kên-kên.
[/align] 
[/align](Tạp chí Trình bầy)
[/align] 
[/align] 
[/align]TIẾNG NÓI
[/align]                — gửi Trần Tuấn Nhậm
[/align]                   & Cao Nghi Bình
[/align] 
 
[/align]Chim cánh trắng xôn xao
[/align]vùng biển xanh diệu vợi
[/align]tiếng còi tàu thét gọi
[/align]rền rĩ trong đêm thâu
[/align] 
[/align]trái tim cửa sổ mở
[/align]nhìn ra khu vườn này
[/align]gió lay ngọn bắp lay
[/align]ánh hồng trên gương vỡ
[/align] 
[/align]chúng ta ngồi bên nhau
[/align]chụm từng thanh củi nhỏ
[/align]kỷ niệm ngày xưa đó
[/align]khói lam bay ngang đầu
[/align] 
[/align]ngày vàng và đêm đen
[/align]niềm vui xen nỗi nhớ
[/align]mây trôi qua ưu phiền
[/align]lửa hồng soi rực rỡ
[/align] 
[/align]“thiêu trong vàng của gió”
[/align]những đêm dài u mê
[/align]bừng lên như hơi thở
[/align]rừng căng từng thớ gỗ
[/align] 
[/align]tiếng đàn trầm trong khe
[/align]uy nghi và lặng lẽ
[/align]đôi mi nào chớp khẽ
[/align]nhè nhẹ bước em về
[/align] 
[/align]ngày của ngày đã tới
[/align]run run những ngón hồng
[/align]trên vừng trán phương đông
[/align]mặt trời hiền đã gọi
[/align] 
[/align]quay lưng lại bóng tối
[/align]những người con nhân loại
[/align]những cánh tay dựng ngày
[/align]lưỡi rìu là tiếng nói
[/align] 
[/align]chim cánh trắng bay cao
[/align]lòng trời xanh vô hạn
[/align]giọt mồ hôi lấm tấm
[/align]đọng lại trên bông đào.
[/align] 
[/align](Tạp chí Đứng dậy, số Xuân Đinh Tỵ)
[/align] 
[/align] 
[/align]PARIS TRONG TẦM TAY

[/align]                                — gửi mn.
[/align] 
[/align]Chỉ một vài ngày nữa anh sẽ lên máy bay
[/align]chiếc máy bay thân thẳng và trắng muốt
[/align]sẽ cất cánh đưa anh tới hạnh phúc
[/align]paris trong tầm tay!
[/align] 
[/align]anh sẽ bay mải miết anh sẽ bay
[/align]xa lánh những nhỏ nhen hận thù phân biệt
[/align]những đố kỵ ghét ghen những tủi hờn sợ sệt
[/align]paris trong tầm tay!
[/align] 
[/align]anh sẽ nhìn xuống từ trên máy bay
[/align]sài-gòn trong cơn mưa dầu nắng lửa
[/align]những mái nhà chật chội những cõi lòng tan vữa
[/align]paris trong tầm tay!
[/align] 
[/align]anh sẽ nhắm mắt để tận hưởng một chút say
[/align]cái ghế êm thoải mái cái cảm giác thoát chết
[/align]chiếc nón cối xa dần ảo tưởng cuối cùng đã hết
[/align]paris trong tầm tay!
[/align] 
[/align]rồi anh sẽ chệnh choạng bước thêm vài bước
[/align]để nôn tháo ra những ý nghĩ chua cay
[/align]và khi trở lại ghế ngồi anh sẽ khóc
[/align]paris trong tầm tay!
[/align] 
[/align]Sài-gòn, 7-1983
[/align] 
[/align] 
[/align]CƠN GIÔNG

 
[/align]Có những chiếc lá
[/align]trong gió vẫn tung tăng
[/align]như vầng trăng
[/align]khi ẩn hiện
[/align]cười trên mặt giếng
[/align]vẫn no đầy
[/align] 
[/align]như mây trong cơn say
[/align]bay mải miết
[/align]cuốn theo những mảnh trời da diết
[/align]bỏ lại cơn mưa
[/align]hạt đong đưa
[/align]trên hàng dừa ủ rũ
[/align]bỏ lại cơn mưa
[/align]bên dòng lũ
[/align]bụi sóng còn in trên vách tim
[/align] 
[/align]như muôn ngàn cánh chim
[/align]về cùng bóng tối
[/align]– những chuỗi giờ đứt nối –
[/align]bên đám tro
[/align]màu xanh xám ơ hờ
[/align] 
[/align]chúa ơi
[/align]có những chiếc lá rơi
[/align]nghiêng một trời giông bão.
[/align] 
 
[/align] 
[/align]LỜI CẢM ƠN CÁC BẠN Ở CANADA

[/align]                — gửi Nguyễn Khắc Ngữ, Đỗ Quý Toàn
[/align]                   & để nhớ Cao Bá Minh
[/align] 
 
[/align]Các bạn đã viết thư cho ta
[/align]các bạn đã gửi cho ta sách
[/align]các bạn còn tặng quà cho xấp nhỏ
[/align]cám ơn các bạn ở canada
[/align]những người bạn thật xa nay đã chợt gần!
[/align] 
[/align]cám ơn bụi forsythia vàng nhắc ta nhớ mùa xuân
[/align]cám ơn những ngày cuối cùng ở việt-nam
[/align]cám ơn ông Tố Như 164 năm sau còn có người nhớ
[/align]cám ơn ngọn gió rung cây ở trong dường có hương bay
[/align]cám ơn con sóng lút đầu đưa ta về phiến đá
[/align] 
[/align]cám ơn những đỉnh cao tuyết phủ
[/align]năm tháng ngủ dài nay vươn vai thức dậy
[/align]cám ơn cái giường cám ơn khung cửa mở:
[/align]mây còn đầy mưa trong mắt buổi sáng
[/align]cám ơn lời mời dự “đám cưới ở Brownsville”*
[/align]tiếng gọi âm thầm như nụ hôn trên cát
[/align]cám ơn con tàu đâm suốt trái tim ta
[/align]lời cảm ơn ngậm ngùi giữa một hồng đông lạnh
[/align] 
[/align]cám ơn m
[/align]ngọn lửa nhỏ bé dưới mồ không bao giờ tắt.
[/align] 
[/align]26. 4. 1984
[/align] 
[/align]----------
[/align]* Isaac Bashevis Singer, in Short Friday... (DC.)
[/align] 
[/align] 
 
[/align]HẠ KHÚC

[/align]                — gửi Nguyễn Đăng Thường, Phương Sinh & anh Tư
[/align] 
 
[/align]Ta nhặt được tờ thư từ thành phố sương mù
[/align]những hàng chữ sít sao như hoa phượng chen nhau trong một mâm xôi lớn
[/align]những hàng chữ lượn vòng như con đường chợt mở rộng
[/align]trước mặt ta là cánh đồng
[/align]sau lưng là hừng đông
[/align]ta men theo trí tưởng
[/align]trở về nơi có khói của một dòng sông
[/align]hạ khúc chói lòa
[/align] 
[/align]từ thành phố sương mù mây bạn trôi qua
[/align]hàng dừa tóc xõa
[/align]những nghĩ suy của ta phút chốc bỗng thăng hoa
[/align]trái tim ta thoi thóp
[/align]như bông gấc trắng ngà
[/align] 
[/align]ta nghe trong tiếng leng keng chiếc xe người phát sữa
[/align]tiếng nói cười từ thế giới bên kia
[/align]ta nhìn rõ trong đôi mắt mở to trên từng chén cà phê sóng sánh
[/align]bập bềnh những ước mơ
[/align]và bạn ta – người đảng viên già –
[/align]trong cơn say biến thành con ngựa đá
[/align]một ngày hạ đơn sơ
[/align]ta hóa thân loài côn trùng bi bô lời vô nghĩa
[/align] 
[/align]trở về từ quê hương hoài niệm
[/align]ta biết bạn không còn gì (nhưng ta còn bạn):
[/align]từ thành phố sương mù ta đã nghe nhịp đập
[/align]của trái tim xô từng lớp biển xanh
[/align]ta bước quanh nỗi buồn cất đi giọt nước mắt
[/align]tiếng sóng vỗ quanh bàn cuốn ta về với thành phố mù sương.
[/align] 
[/align]9. 5. 1984
[/align] 
 
[/align] 
[/align]DƯỚI CHÂN CẦU CÁI CÁ (II)

 
[/align]Ở ngoài khơi
[/align]có những đốm lửa chập chờn đi trên làn nước
[/align]ánh sáng nhạt nhòa ướt đầm ngọn cỏ
[/align]trong tôi có khung cửa ngỏ
[/align]mây em về theo con gió đêm
[/align] 
[/align]dưới chân cầu có dòng lũ miên man
[/align]mây em chìm trong ánh đèn mờ tỏ
[/align]quán bây giờ còn tấm biển không tên
[/align]tôi bây giờ còn khung trời gió
[/align] 
[/align]những bãi cát phơi vàng trong trí nhớ
[/align]những hàng dừa đuổi mãi một vòng tay
[/align]tôi chợt thấy hạt mưa cuối phố
[/align]ở lưng trời sao vỡ không hay!
[/align] 
[/align]bước nhè nhẹ lên cầu mây
[/align]tôi lần về khung cửa gỗ
[/align]a! tiếng ai cười như bông cỏ may
[/align]hoa móng tay rụng đầy bên bờ đá
[/align] 
[/align]có bão rớt ở đâu đây hay bão tố
[/align]chỉ riêng tôi:
[/align]buổi sáng còn thấy nhau buổi chiều đã mất
[/align] 
[/align]ở ngoài khơi
[/align]có những đốm lửa chập chờn
[/align]đi trên làn nước.
[/align] 
[/align]17. 5. 1984
[/align] 
[/align] 
[/align]NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI NÓI CHUYỆN TRÊN XE LỬA

[/align]                                                      — gửi Đỗ Quý Toàn
[/align] 
[/align]Không thể ném xuống sông một con mèo xinh đẹp như thế
[/align]một con mèo biết rướn đôi mày cong thả nhẹ làn khói thuốc và nghiêng đầu trên trang báo
[/align] 
[/align]không thể ném xuống sông bởi dòng nước mùa xuân
[/align]sẽ cuốn mau những mẩu thời gian băng giá nhất
[/align] 
[/align]không thể trả lời những câu hỏi đơn sơ (nhưng thật khó) như bây giờ là mấy giờ chuyến xe lửa này đã tới chưa ngoại trừ: chết rồi định làm gì
[/align]bởi câu trả lời nhất định phải là: yêu!
[/align] 
[/align]không thể sống cho lúc vừa qua và chút nữa – dù ở thiên đường xanh hay địa ngục vàng
[/align]bởi lúc này
[/align]ngôn từ đã trở thành đạo cụ với ngoại cảnh là đồng hoa – tất cả
[/align]chỉ là từ chương.
[/align] 
[/align]20. 5. 1984
[/align] 
[/align] 
[/align]ĐÊM Ở GIF-SUR-YVETTE

[/align]I
[/align] 
[/align]Chuyến tàu cuối cùng giận dữ bỏ đi
[/align]ánh lửa trong ga chợt tắt
[/align]cơn lạnh ùa ra như tên cướp
[/align]khép những mắt cửa sổ
[/align]con đường thì thầm lá khô
[/align]hàng đèn đứng im thật trắng
[/align]những trái hỏa châu rớt xuống sau đồi
[/align]tiếng róc rách ở bên kia rặng cây
[/align]ở bên kia
[/align]mái tóc đẫm bụi mưa
[/align] 
[/align]II
[/align] 
[/align]tiếng chim hót vào ba giờ khuya
[/align]giọt chuông loang trong gió buốt
[/align]người lính xen-đầm đi ngủ lại
[/align]những hộp rác kín bưng
[/align]ngôi nhà không ánh lửa
[/align]cánh cửa không người đợi
[/align]rừng rã rượi trong đêm
[/align]những bước chân gõ vào trái tim rỉ sét.
[/align] 
 
[/align] 
[/align]NHỮNG CỌNG TRÀ

 
[/align]Những cọng trà chơi vơi giữa chừng rồi đứng dựng
[/align]như hàng cọc trên sông
[/align] 
[/align]ôi em tôi đôi má rám hồng
[/align]em đợi cơn mưa chiều em trông sao buổi tối
[/align]bên sườn đồi thoai thoải
[/align]trong vườn cũ âm u
[/align]bước chân em nhẹ hơn lá mùa thu
[/align]bàn tay em thoăn thoắt
[/align] 
[/align]những búp non ngọt nhạt
[/align]loạt soạt trên áo bầu
[/align]em ngắt từng mảnh sao
[/align]chén cơm đầy trong mắt
[/align] 
[/align]— hồi hôm gần trạm Ma-gui* đột xuất
[/align]đã bắt được một người đàn bà bụng chửa:
[/align]toàn trà!
[/align] 
[/align]những cọng trà đứng dựng khi thủy triều rút.
[/align] 
[/align]--------------
[/align]* Ma-gui hay Ma-ra-gui (địa danh) có lẽ từ “Margouillis” (tiếng Pháp)?
[/align] 
[/align] 
 
[/align]NGƯỜI LÀM VƯỜN VÀ BÔNG HOA

 
[/align]                                Tôi, người làm vườn và bông hoa
[/align]                                Không đơn chiếc trong nhà tù thế giới...
[/align]                                                             O. E. MANDELSTAM
[/align] 
[/align]Khi chuyến xe buýt uể oải cuốn đi sợi cuối cùng của gió
[/align]ta chỉ còn một không gian thủy tinh
[/align]ở đấy nắng chảy xuống thành luồng như đổ lửa
[/align]và lá cỏ vươn dài như những lưỡi gươm xanh
[/align] 
[/align]buổi sáng đàn quạ kêu vang như lệnh vỡ
[/align]ta bước ra vườn em còn mặc áo già lam
[/align]trưa về ta ngồi sau song cửa
[/align]ai đã thay màu rực rỡ cho em?
[/align] 
[/align]ở chốn địa đàng ta không phải người tù duy nhất
[/align]trót đưa chân nên quanh quẩn với người
[/align]ta lục tìm trái tim với nỗi sầu chất ngất
[/align]kết cho đời một tràng chuỗi tinh khôi...
[/align] 
[/align]những lá cỏ cao dần theo con nắng
[/align]những lá cỏ phủ kín mình hoa
[/align]ta chỉ còn một vạt màu của biển
[/align]và kỷ niệm một khoảnh khắc tình ta.
[/align] 
[/align]11. 7. 1984
[/align] 
[/align] 
[/align]MỖI NGÀY

[/align]m yêu dấu
[/align] 
[/align]mỗi ngày anh viết một tờ thư
[/align]những lá thư chồng chất
[/align]không người nhận
[/align]mỗi ngày anh vẽ một con tem
[/align]mang hình một người bạn
[/align]những người bạn không còn nữa
[/align]mỗi ngày anh trút hơi thở lên trang giấy
[/align]hơi thở đóng băng
[/align]mỗi ngày anh nắn nót từng dòng chữ
[/align]dòng chữ hóa đá
[/align] 
[/align]anh đằm mình trong bụm cỏ
[/align]gặm nhấm ngày qua như một cọng rác
[/align]anh lau mặt bằng tình thương mòn mỏi
[/align]gạt những sợi tóc bạc dần...
[/align] 
[/align]mỗi ngày
[/align]tia nắng đầu tiên nhỏ một giọt lệ
[/align]anh lại viết một tờ thư.
[/align] 
[/align]9. 1984
[/align] 
 
[/align] 
[/align]NHỮNG MÓN HÀNG

 
[/align]Trên cánh bồ câu gần bào tàng viện Con Người 
[/align]đôi mắt một người đen xè xè bay lượn
[/align] 
[/align]ngày bắt đầu khi chúng tôi y hẹn
[/align]tới bày hàng bên chân tháp Eiffel
[/align]tôi bán dây da và bạn tôi bán hột soàn:
[/align]những hạt thủy tinh trong như nước mắt
[/align]những mảnh da màu cát
[/align]bạn tôi bán hột soàn cho người châu á và châu mỹ la-tinh
[/align]tôi chạy theo những khách mặc hàng trắng có đôi mắt xanh
[/align]nưóc mắt của bạn tôi có thể dùng làm món đồ trang sức
[/align]dây da của tôi để ăn diện hoặc quất lên những mảng lưng trần khi buồn bực
[/align]chúng tôi bán tất cả giá rẻ mạt và thường tặng thêm những nụ cười
[/align] 
[/align]trên cánh bồ câu gần bảo tàng viện Con Người
[/align]những món hàng của chúng tôi xập xòe bay lượn
[/align]mỗi ngày.
[/align] 
[/align]9.10.1984
[/align] 
[/align] 
[/align]TỰ DO

[/align]                   — nhớ Thế Nguyên
[/align] 
[/align]Khi người nghệ sĩ bản địa múa ballet trên chiếc xe cọc cạch
[/align]kẻ thiên tài từ paris về giương ống kính
[/align]thâu hình một bóng ma
[/align] 
[/align]ôi tự do
[/align]mi đã cho anh trương chi đỏ những đồng francs yêu nước
[/align]mi đoàn kết những chuyến bay việt kiều đầy ắp
[/align]những món hàng thâu lợi gấp trăm
[/align]mi đã cho bạn bè ta mùi vị mật ong
[/align]ảo tưởng thiên đường hé mở
[/align]buổi chiều carnaval mi đeo mặt nạ
[/align]cột vào lưng ta chiếc pháo thăng thiên
[/align]từ chin tầng trời cao ngất
[/align]ta ngó nghiêng như cánh diều ác độc
[/align]nhìn quê hương quay theo vòng bánh xe
[/align]người nghệ sĩ múa ballet đầu cúi
[/align]xuống trái tim – nấm mộ
[/align] 
[/align]ôi tự do
[/align]mi cười như một con rối.
[/align] 
 
[/align] 
[/align]THƠ

 
[/align]Nếu em hỏi tôi thơ là gì tôi sẽ nắm tay em thật chặt và nói: chúng mình hãy đi uống bia nghe những người Bôlivia đánh đàn và thổi sáo
[/align] 
[/align]nếu em gặng hỏi tôi thơ là gì tôi sẽ chỉ cho em những đám mây trên ngọn tháp và nói: ở cánh đồng trên ấy có bầy ngựa trắng
[/align] 
[/align]nếu em vẫn không hài lòng với câu trả lời của tôi và tiếp tục hỏi thơ là gì tôi sẽ cắn vào môi chảy máu và nói: bông hồng của tim anh!
[/align] 
[/align]miếng bánh em ăn và ly rượu trên bàn
[/align]là thơ của bông lúa và chùm nho
[/align] 
[/align]thơ của lá phong ửng chín là dòng nhựa miên man nâng cơn say lên cùng nắng và gió
[/align] 
[/align]và thơ của em là mái tóc thơm mùi dưa hồng là đôi cánh tay tượng ngà nho nhỏ và chuỗi tiếng cười đuổi theo nhau như những hạt trân châu...
[/align] 
[/align]em đã thấy thơ của những người Bôlivia chưa?
[/align]— tiếng đàn của họ vàng như một cốc bia.
[/align] 
[/align]10. 1984
[/align] 
[/align] 
 
[/align]LỘ-TRẤN*

 
[/align]Đi theo Gustave Doré trên những con đường quanh co
[/align]tới ngọn tháp hồng ngất ngư dưới lá cờ ủ rũ
[/align]giã từ những áng mây nghệ sĩ – những vỉa hè đá cũ
[/align]bập bềnh trong tưởng niệm xa xưa
[/align] 
[/align]thành phố tiếng gót giày vọng lại từ bên kia sông Rhin
[/align]thành phố những phế tích lượn vòng quanh với bóng ma lãnh chúa
[/align]thành phố từng giọt chuông loang trong đêm màu lá úa
[/align]thành phố vườn hồng ngủ mơ trên thung lũng xanh
[/align] 
[/align]thành phố những bộ râu âm u thiếu mặt trời 
[/align]thành phố đỉnh tháp chìm trong sương nhớ bông cỏ bay ngày chớm hạ
[/align]thành phố bà mẹ ôm xác hai người con
[/align]                                  biến thành tượng đá
[/align] 
[/align]đi theo bông cỏ bay bay trong trí nhớ
[/align]nhét vội chuỗi ngày buồn
[/align]                                  trong túi một người câm
[/align]nghe tiếng sóng âm thầm
[/align]                                      xé toang lồng ngực gió.
[/align] 
[/align]Tiểu Pháp-quốc,
[/align]Lộ-trấn, 1985
[/align] 
[/align]------------------
[/align]* Strasbourg, Yên Sa (Alsace), Pháp. Gustave Doré là một họa sĩ thời danh của Lộ-trấn và thế giới. (DC.)
[/align] 
[/align] 
 
[/align]SAU MẶT KÍNH CỬA HÀNG

 
[/align]Vách tường loang bóng hoa 
[/align]dòng sông quên lớp sóng
[/align]cây cầu xoay lóng ngóng
[/align]con tàu trắng trôi qua
[/align] 
[/align]trong bình viên sỏi nhỏ
[/align]thấm miếng nước dần khô
[/align]nụ hồng không mở nữa
[/align]lá vàng theo cuống đỏ
[/align] 
[/align]những con cú bằng sứ
[/align]nhìn ta trong giấc mơ
[/align]thời gian như cơn mưa
[/align]dụi trên mi cửa ngỏ
[/align] 
[/align]những con cú bằng gỗ
[/align]nhìn ta xoay gót chân
[/align]một sợi mây phân vân
[/align]gợn trong tim rạn vỡ
[/align] 
[/align]trôi dần trên suối mê
[/align]những con cú bằng giấy
[/align]đôi mắt màu cỏ dại
[/align]rủ ta quên đường về.
[/align] 
[/align]Tiểu Pháp-quốc,
[/align]Lộ-trấn, 6.1985
[/align] 
[/align] 
 
[/align]HAI MƯƠI

 
[/align]Sương mù không thấy mặt
[/align]dòng lạnh quên trôi đi
[/align]nhớ anh về em dại
[/align]biển vắng bóng hải di.
[/align] 
 
[/align] 
[/align]MƯỜI SÁU

 
[/align]Trái rụng vườn sau
[/align]hoa rơi ngõ trước
[/align]bước đi một bước
[/align]nửa chừng nhớ nhau.
[/align] 
[/align] 
[/align]MƯỜI BA

 
[/align]Mưa Sài-gòn
[/align]tuyết sông Yên*
[/align]có chung một bóng
[/align]mây triền miên?
[/align] 
[/align]--------------
[/align]* Dòng l’ Ill của Lộ-trấn. (DC.)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]R.I.P.*

 
[/align]Có những kẻ vừa chợt cười chợt nói
[/align]đã biến đi trong khoảnh khắc vô tình
[/align]ở góc đường thường khi không chờ đợi
[/align]còn thấy được một bàn tay họ vẫy...
[/align] 
[/align]gót chân họ nhẹ nhàng như tà áo
[/align]đôi khi mềm như mái tóc dòng sông
[/align]nụ cười tươi và đôi mắt rất trong
[/align]còn thoáng hiện trong chiều vàng ảo não
[/align] 
[/align]họ đứng đợi dưới mái vòm thiên cổ
[/align]hoặc đuổi theo khi mình chợt bước nhanh
[/align]và buồn rầu trong tiếng gọi thất thanh
[/align]như báo trước những điều mình lầm lỡ...
[/align] 
[/align]hỡi chiếc bóng vừa nhìn tôi lần cuối
[/align]và theo tôi về dưới mái giáo đường
[/align]xin hãy khóc cùng tôi điều oan trái
[/align]và nghỉ yên trong tình mộng phi thường.
[/align] 
[/align]19. 1. 1988
[/align] 
[/align]-------------------
[/align]* Requiescat in pace - ‘Xin hãy nghỉ yên’. (DC.)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]THI SĨ

[/align]                — gửi Phương Sinh & NVBD.
[/align] 
[/align]Khi những nhà chép sử bỏ đi
[/align]anh vẫn có mặt
[/align] 
[/align]anh nhìn những bóng ma tất tả
[/align]và nhủ thầm sự thật
[/align]                           không phải là chén cơm
[/align]                                không phài những khẩu hiệu
[/align] 
[/align]anh mở toang trái tim mình
[/align]một con cánh cam xanh biếc bay lên
[/align]miên man với những cành phượng vĩ
[/align] 
[/align]và trở về với cơn mưa nghiêng
[/align]                                trên con phố dài kỷ niệm
[/align]ẩn dưới những nan hoa tháng ngày thấp thoáng
[/align] 
[/align]anh là nụ hôn đi tìm chiếc lông chim.
[/align] 
[/align]6. 6. 1989
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align]http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=4366
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
.[/align] [/align]VIỆT NAM, TỔ QUỐC VÀ EM [II] [/align] [/align] [/align]Việt Nam, tổ quốc và em: [/align] [/align]                                                     — tặng Jean Reye [/align] [/align]Việt Nam, mi đã sinh ra ta và cho ta những lòng rãnh đầy bóng tối[/align]mi đã hái từng trái bàng xanh và đánh đáo lỗ với ta[/align]VN, những ngày chạy bom đồng minh mi làm gì?[/align]VN, những ngọn đồi Kiến An, con đường Cầu Đất lầy lội còn in dấu chân ta[/align]VN, trên dòng nông giang ta không kéo nổi những phuy xăng vào tề[/align]VN, những ngọn đèn hoa-kỳ của mi thắp bằng mồ hôi và nước mắt ta[/align]VN, từ ngày mở mắt cho ta, mi đã cho ta cuộc đời hầm hố[/align]mi đã cho ta từng hạt thóc củ khoai bòn rút từ đất cằn[/align]mi đã cho ta miếng bánh đúc kẹo bột với bát nước chè xanh bốc khói[/align]mi đã cho ta 700 đồng bạc Đông-dương với ba hộp sữa khi ta lội từ đầu tới chân mi[/align]VN, mi đã cho ta một người cha cháu chắt của lũ người bị phân sáp[/align]và một người mẹ chết trong cô đơn nghèo túng giữa sự bất lực của đàn con[/align]VN, năm ta hơn 20 tuổi mi đã gửi ta đi như một món quà tặng nước bạn thân yêu[/align]từ cái lò cừ ấy trở về ta đã trở thành một kẻ chống Mỹ[/align]VN, cuộc đời ta từ đấy gắn liền với những tờ giấy[/align]những tờ giấy đen đủi của mi ngổn ngang tấm lòng ta[/align]VN, ta đã nằm conex của nước bạn tặng mi[/align]VN, những ngày ở thành phố HCM ta là một con chó[/align]ta chạy trên những đường rày cong queo bên những toa tàu đổ[/align]ta làm kế hoạch lớn cho mi bằng cách lượm nước mắt khô và gói ghém những nỗi niềm thương nhớ[/align]VN, bạn bè ta thất tán tứ phương[/align]đứa bị thủ tiêu trên đường Cửa Thuận[/align]đứa bặt tin từ Vĩnh Phú, Sơn La[/align]đứa ngồi giảng đạo ở Hỏa Lò Hà Nội[/align]đứa tuốt tranh ngoài Phú Giáo – Đồng Xoài[/align]đứa ngược Buôn Hồ đứa xuôi Thái Mỹ[/align]đứa tiếp tục đạp xe vào thành phố buổi sáng[/align]đứa chơi vơi một cõi mù sương...[/align]VN, ta đã cõng một đảng viên già bị phản bội sau khi đánh ngã y bằng đế Gò Đen[/align]Ta tiếc thương cho một kẻ khùng điên suốt ngày mơ ước một anh Đặng Tiểu Bình[/align]VN, ta còn ở Rạch Giá xác một người bạn khác[/align]VN, mẹ cha ta không còn mồ mả [/align]lũ anh em ta bây giờ xất bất xang bang[/align]lũ cháu ta lúc này đạp xích-lô ghiền ma túy và chết cho Heng Xomrin[/align]VN, hơn 100 tên đồ tể của mi ngồi cãi lộn với nhau về chế độ bao cấp[/align]Trong lúc người ta yêu bỏ xác ngoài biển khơi[/align]VN, mi thật là khốn nạn khi sinh ra ta đồng thời với bọn người ngựa[/align]những tên bán Chúa phản thầy hạng cú diều độc địa[/align]VN, ta không còn ai để thở than những buổi tối buồn[/align]VN, những ngày cúp điện những đêm xét hộ khẩu mi ở đâu?[/align]mi còn nhớ dòng sông với những con đò buôn người chi chit như lá tre? [/align]mi còn nhớ khu vườn khoảng khoát sau vương cung thánh đường Sài-gòn nơi những thằng hề phương bắc công khai làm tình với gái đĩ miền nam?[/align]VN, mi còn chiếu phim con heo cho thủy thủ Liên Sô ở kho 5?[/align]bọn lính tàu bay nước ngoài ở khách sạn Độc Lập Tự Do của mi mỗi ngày dội nước dơ mấy lần xuống đám học trò trẻ nít?[/align]VN, mỗi ngày mi nướng bao nhiêu mạng người?[/align]VN, mi làm cách mạng sao dám nói dối?[/align]VN, mồ cha những thằng công an khu vực của mi[/align]VN, mỗi ngày mi tra tấn bao nhiêu người vô tội ở Phan Đăng Lưu, Đại Lợi?[/align]VN, chừng nào mi mở khách sạn Hilton để bỏ tù thế giới?[/align]sao mi đào thêm mãi những con kinh nước mắt làm cạn nguồn sống của nông dân?[/align]VN, mi đã cướp của ta 8 năm trời đẹp nhất [/align]mi đã cắm vào sọ ta cái chùa Một Cột của mi với bọn lãnh đạo ngồi trên[/align]VN, ta xuất huyết từng giờ và mi vẫn thản nhiên ngồi vỗ béo lũ rệp[/align]mi phủ báo Nhân Dân lên những mưu mô thâm hiểm của mi[/align]mi phất cờ Giải Phóng trên mỗi đồng tiền công trái [/align]những đồng tiền thắt họng những đồng tiền siết máu[/align]mi giết những cụ già ám hại trẻ thơ và chia rẽ những người tình trong trắng[/align] [/align]VN, mi không còn xứng đáng với tình yêu của ta[/align]VN, ta thù ghét mi nhưng vẫn không quên những con đường của mi[/align]trong buổi chiều nắng tàn lúc hàng dừa xõa tóc[/align]VN, trong bước lưu đày ta nhớ hàng phượng rợp bóng[/align]ta nhớ sân trường tiếng ve kêu ran và cơn mưa ngã phiêu phiêu[/align]cơn mưa bay à à trên đường đẩy xuống lòng cống rãnh[/align]những mảnh đời dang dở những mối tình vô vọng những ước mơ mọn hèn[/align]VN, ta thù ghét mi khi mi thả lũ con rừng rú xuống đồng bằng   [/align]ta thù ghét mi khi mi xua đuổi những nạn nhân hiền hòa ra biển[/align]VN, sao mi đẩy ra xa những xác người giạt về quanh quẩn bên mi?[/align]VN, mi có nghe tiếng thét kinh hoàng đêm đêm?[/align]VN, ta đã gặp lại người ta yêu trong một đêm giông bão[/align]trên con thuyền không người, người ta yêu tóc rũ[/align]người ta yêu quỳ xuống ôm lấy ta, vuốt tóc[/align]người ta yêu giọt nước mắt long lanh[/align]người ta yêu đôi cánh tay gầy guộc[/align]người ta yêu trần truồng như một loài thú[/align]VN, chính người ta yêu đã khép mắt cho ta chứ không phải mi[/align]ta với người ta yêu chạy chơi trên những nội cỏ thiên đường[/align]ta với người ta yêu không thèm nhắc tới mi[/align]ta với người ta yêu viết lại những bức thư tình ngày trước[/align]chúng ta đã yêu nhau trên ba tầng tháp Eiffel[/align]bơi trên sông Seine như một con tàu hạnh phúc[/align]dưới bóng râm Nhà thờ Đức bà chúng ta vuốt ve một con lừa[/align]trên đồi Montmartre người ta yêu cắt bóng mình làm kỷ vật[/align]chúng ta đã ăn cơm với cá kho tiêu gần điện Bách thần[/align]vào cửa tiệm Lafayette mua quà gửi tặng cùng thế giới[/align]chúng ta đã bay khắp Paris để kỷ niệm ngày Nàng sinh ra ta[/align]VN, mi có nghe trong bước chân và tiếng mõ dập dồn đêm nao[/align]những hồn ma thơ thới trở về bên người còn sống?[/align]mi có thấy những vành khăn tang nở trắng trên những cành đước[/align]những cành đước khổng lồ bấu chặt lấy tim ta?[/align] [/align]VN, ta thù ghét mi chỉ là một cách nói[/align]VN, nếu quên đi là tha thứ[/align]chúng ta đã tha thứ cho mi[/align]như những kẻ thất lạc nhau tình cờ thấy lại[/align]thật khoan dung[/align]VN, có phải không vết thương nào rồi cũng lành[/align]với thời gian[/align]và ta chỉ cần quên đi[/align]ký ức một dòng máu?[/align]VN, trên cánh đồng còn chân rạ bốc cháy[/align]bên những luống cày còn đẫm máu hôm qua[/align]từ chốn rừng sâu và giữa lòng sóng dữ[/align]cùng với mẹ cha ta bạn bè ta và những kẻ đã hy sinh[/align]chúng ta nắm tay nhau[/align]bắt đầu bài ngợi ca tình yêu.[/align] [/align]Paris, 9.1984 – London, 11.1984[/align] [/align] [/align] [/align]http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=4367[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 05:17:36gương soi>
.
 
 
VIỆT NAM, TỔ QUỐC VÀ EM [III]
[/align] 
[/align] 
[/align]Đốm hương:
[/align] 
[/align]
  Tình yêu của một đốm hương rực sáng trước bàn ông Thiên
có soi đủ mặt những đứa con trong đêm tối của Mẹ?
 
                                                  DC.
 
 
[/align]KHI KHA-LUÂN-BỐ TÌM ĐƯỜNG

 
[/align]Khi Kha-luân-bố tìm đường đi vòng quanh thế giới
[/align]ông gặp Tân thế giới
[/align]khi tôi tìm đường đi vòng quanh sự sống
[/align]tôi gặp em
[/align]ở nơi em tất cả đều là châu Mỹ
[/align]biển mênh mông sóng nước
[/align]đập vào những dấu hỏi triền miên
[/align]và con thuyền tôi ngơ ngác sau cơn hồng thủy
[/align]đậu trên đỉnh cao một thiếu nữ
[/align]tôi giắt đôi dòng thơ như Noé bước xuống một triền dốc
[/align]gặp tiếng cười em lảnh lót
[/align]và khi tôi nép mình bên một khóm hồng
[/align]tôi nhận ra tiếng hót kia cũng là một bông hoa
[/align]tôi không nhìn thấy em
[/align]nhưng làm sao lẫn được một mùi hương
[/align]em tỏa quanh tôi một làn âu yếm
[/align]và tôi kẻ khô cằn vì gió bão
[/align]tôi cảm thấy vòng tay em siết lại
[/align]vòng tay vô hình ấy mềm như nhung
[/align]hay như những sợi tơ vàng quấn trên khóm lá
[/align]em là một chuỗi bướm
[/align]rơi từ không trung thất lạc của tuổi thơ
[/align]rơi vào hồn tôi cõi trống
[/align]rơi xuống trái tim
[/align]em là nguồn suối mà da thịt tôi đã nghe
[/align]những mũi kim của dòng nước thoáng nhẹ
[/align]làm bừng lên sự sống
[/align]trên những mỏm rêu
[/align]a có lẽ em không phải là hoa là bướm là nguồn suối
[/align]cũng chẳng phải tiếng chim
[/align]em chỉ là châu Mỹ
[/align]của một kẻ mang nặng dĩ vãng dẫu không còn dĩ vãng
[/align]của một kẻ thất lạc quê hương từ tuổi thơ
[/align] 
[/align]khi Kha-luân-bố tìm đường đi vòng quanh thế giới
[/align]ông không tìm ra nơi mình muốn tới
[/align]ông tìm ra Tân thế giới
[/align]và đưa về cho nữ hoàng của ông
[/align]một vùng trời kiêu hãnh
[/align]khi tôi mưu cầu sự sống cho bản thân
[/align]tôi tìm ra nơi mình phải tới
[/align]và còn lại với sự vắng mặt vô bờ bến của em:
[/align]quê hương tôi tìm kiếm.
[/align] 
 
[/align] 
[/align]NGÀY CUỐI TUẦN

 
[/align]Ngày cuối tuần thường ra là một ngày nghỉ ngơi
[/align]ngày của thăm hỏi ngày của bạn bè
[/align]ngày của những người lính vô danh còn sống vẫn đứng gác xanh tươi trên đường phố
[/align]mà lâu lâu mình mới nhìn ra
[/align]ngày của những cuốn sách mới những tấm bìa không giấu giếm
[/align]những trang giấy lẳng lơ quyến rũ
[/align]ngày của những cô hàng sách tạm
[/align]lo ngại mình không ở lại với sách được lâu
[/align]ngày của buổi chiều vàng xõa tóc trên nỗi nhớ dòng sông
[/align]hay những nụ tuyết hôn lất phất lên những mình tuyết khác
[/align]nhưng ngày cuối tuần không có thư em
[/align]không phải là một ngày của
[/align] 
[/align] 
 
[/align]CẨM THẠCH HỒNG VÀ CỎ XANH

 
[/align]                               Rau muống với bèo bồng
[/align]                               nở hoa đồng màu tím nhạt
[/align] 
[/align]Em ngủ trên đỉnh cao giữa trời quang mưa tạnh
[/align]cẩm thạch hồng và từng búi cỏ xanh còn nhớ dấu chân
[/align]em ngủ trong hồn tôi một buổi chiều mịt mù sương
[/align]thế kỷ tàn
[/align]xin em cứ ngủ yên
[/align]để tôi được nhìn ngắm những mộng mị em hồng
[/align]trên đôi má...
[/align]hỡi những hạt bụi đường đừng tiếp tục chờn vờn trước mắt
[/align]hãy chờ tới một buổi mai hỡi những hạt sương giá
[/align]cẩm thạch hồng và cỏ xanh
[/align]hãy trả lại ta mọi dấu chân
[/align] 
[/align]như trong bài thơ họ Bạch
[/align]em tới em đi — “hoa, phải chăng hoa...”
[/align]nhưng đêm nay tôi xin em
[/align]cứ ngủ yên trong hồn tôi như thế
[/align]để tôi được tiếp tục nhìn ngắm những mộng mị em hồng...
[/align] 
[/align]một búi cỏ xanh và cẩm thạch hồng
[/align]cẩm thạch hồng và cỏ xanh
[/align] 
[/align] 
 
[/align]HÔM NAY TRỜI MỊN MÀNG

 
[/align]Hôm nay trời mịn màng như một người yêu
[/align]da trời màu ngọc xám
[/align]long lanh một tiếng hót chim sâu
[/align]và rưng rưng ngọn cỏ
[/align]tôi cảm thấy mình đầy đủ:
[/align]một lần nữa, tôi đã nghe tiếng em
[/align]– giữa cánh đồng bát ngát –
[/align]bài thơ em mới viết
[/align]trên trang giấy còn thơm
[/align]tôi đã đọc thơ em xa khuất mọi nẻo đường
[/align]bài thơ của một người tình viết cho một người ngày xưa
[/align]tỏ bày nỗi xót xa không thể lặp lại những lời yêu thương cũ
[/align]và sự tiếc nuối khôn nguôi của điều không thể ấy...
[/align]tôi nhìn năm tháng
[/align]và thầm nhủ
[/align]có lẽ nào...
[/align]và tôi chợt thấy những vòng bánh xe
[/align]bánh xe lớn bánh xe nhỏ
[/align]vô số những vòng bánh trong một đời người
[/align]những vòng bánh giao nhau loang loáng
[/align]qua mau
[/align]thoáng đó
[/align]đã chẳng còn thấy nhau
[/align]những vòng bánh bị nhấc hổng
[/align]nằm bên một miệng vực
[/align]còn quay được bao lâu
[/align]những vòng bánh vụt qua
[/align]trên khoảng đường bụi mù
[/align]có trở lại trong một kiếp nào sau...
[/align]và tôi lại thấy những lá cỏ
[/align]có một lần vô tình tôi đạp phải trên đường
[/align]một con chim sâu đã lấm lét nhìn tôi
[/align]rồi hốt hoảng bay đi
[/align]siêu vẹo
[/align]cuống quit
[/align]dưới đám mây chết đuối
[/align]của một vùng trời
[/align]vùng trời không thể ở
[/align]vùng trời có ngọn cỏ bầm nát
[/align]vùng trời có con chim lấm lét nhìn mi
[/align]rồi hoảng hốt bay đi
[/align]vùng trời mà mi cũng chỉ đi qua
[/align]và qua đi
[/align]như những vòng bánh
[/align]như chim...
[/align]tôi thấy mình muốn nói đôi điều
[/align]cùng cánh chim và ngọn cỏ
[/align]nhưng chung quanh chỉ có cánh đồng hoang vắng
[/align]trang giấy trắng
[/align]bài thơ
[/align] 
[/align]hôm nay tôi cảm thấy mình đầy đủ
[/align]khi đọc lại bài thơ em mới viết
[/align]và chợt nhận ra mình không có trong đó
[/align]tôi đầy đủ như cánh đồng
[/align]trống trơn
[/align]tôi đầy đủ như một bông quỳ
[/align]thiếu nắng
[/align]và tôi khám phá ra cái thói hư nhiễm phải từ thơ dại:
[/align]cái thói ngầm giấu những vết thương.
[/align] 
 
[/align] 
[/align]CƠN BÃO ĐÃ ĐI QUA

 
[/align]cơn bão đã đi qua
[/align]còn lại với ta bây giờ
[/align]                chỉ là
[/align]                       mùa đông của trời đất
[/align]ngươi là cát
[/align]cát của sông Hằng
[/align]cát biển Đông
[/align]cát của khu vườn đã khép lại
[/align]                trên giàn nho
[/align]                       con bướm
[/align]                               cánh chim
[/align]cát
[/align]     trên đôi vai mỏi mệt
[/align]          trên đường chỉ tay chằng chịt những vết nối
[/align]                trên đôi hồ nước đã cạn khô
[/align]cát
[/align]     dưới hàng cây
[/align]          giọt đèn
[/align]                thành phố
[/align]     cuộc mưu sinh
[/align]          rời rã
[/align] 
[/align]cơn bão đã đi qua
[/align]còn lại với ta bây giờ:
[/align]                                trời
[/align]                                       đất
[/align]                                              im lặng
[/align]                                                            cát & ta
[/align] 
 
 
[/align] 
[/align]NỖI NHỚ

 
[/align]Nỗi nhớ như hạt thóc
[/align]rơi từ bông lúa
[/align]rơi xuống sân phơi
[/align]còn ấm nắng những mùa ngậm sữa
[/align]lúa con gái
[/align]lúa nghiêng ngả đòng đòng
[/align]đất và nước tỏa hơi sương buổi sáng
[/align]vải thô thơm mùi mồ hôi
[/align]cánh tay âu yếm cũng là lưỡi hái
[/align]hạt thóc như nỗi nhớ
[/align]rơi từ con tim
[/align]rơi xuống đêm sâu
[/align]cuốn theo chuỗi tiếng cười rực rỡ
[/align] 
[/align]hạt thóc như nỗi nhớ
[/align]chưa biết khóc
[/align] 
 
[/align] 
[/align]HÃY CHO TÔI UỐNG

 
[/align]                               Hãy cho tôi uống, tôi không khát
[/align]                                                ÁLVARO DE CAMPOS
[/align] 
[/align]Dưới đáy chiếc ly có một vòng tròn
[/align]vòng đáy của chiếc ly
[/align]vòng vàng
[/align]óng ánh
[/align]bên trên là những mùa giông bão
[/align]những bắp thịt của sóng
[/align]dòng cuồng lưu
[/align]bên trên nữa là những cành rong
[/align]môi san hô
[/align]nắng mới pha màu hổ phách
[/align]chiếc giường lông chim ảo ảnh
[/align]khát vọng sủi tăm
[/align]bên trên nữa là mặt hồ thầm lặng
[/align]những vườn nho soi bóng êm đềm
[/align]mắt biếc nằm trên tay
[/align]ôi vòng mắt chim khuyên
[/align]chiếc nhẫn của con gi sừng...
[/align] 
[/align]hãy cho tôi uống...
[/align] 
[/align] 
 
[/align]NỖI ĐAU

 
[/align]Như một đoàn tàu luôn luôn hối hả
[/align]đi từ đường hầm của hư không tới mùa gặt bão
[/align] 
[/align]như một bãi biển trống vắng
[/align]đôi khi ngọn triều ập tới và rút ra quá vội
[/align]để lại đợi trông
[/align]một chấn thương không dấu tích
[/align] 
[/align]như một kẻ gây mê bằng châm cứu trước khi giải phẫu
[/align]tôi tìm về em
[/align]nỗi đau làm quên hết mọi nỗi đau
[/align] 
[/align] 
 
 
[/align]CON TRÂU KHÔNG PHẢI LÀ BẠN CỦA CON NGƯỜI

 
[/align]                           Cả đến loài thú đôi khi cũng vô nhân đạo
[/align]                                                                 ARVO VALTON
[/align] 
[/align]Con trâu không phải là bạn của con người
[/align]con trâu là bạn của lưỡi cày
[/align]mô đất cụm mây
[/align]đôi khi một con sáo
[/align]đôi khi một dòng sông
[/align]con trâu phì phò với con sáo
[/align]hì hụp với dòng sông
[/align]kéo gánh nặng của lưỡi cày
[/align]xẻ mô đất
[/align]hất tung những chân rạ còn bướng bỉnh
[/align]nhai đôi cọng cỏ khô
[/align]đôi khi gối đầu trên cụm mây
[/align] 
[/align]con trâu không phải là bạn của con người
[/align] 
[/align] 
 
[/align]ĐÒ NEO GIÓ

[/align]               — gửi Khế Iêm
[/align] 
[/align]Đò neo gió đợi người
[/align]hay neo người đợi gió
[/align]cũng vậy thôi
[/align]khi trái tim treo
[/align]trên lửa
[/align]khi đời
[/align]thủy tinh vỡ
[/align]ẩn ức như hơi thở lênh đênh
[/align]bộ lạc xa
[/align]rồi    tiếng chim rơi
[/align]đã chin một bờ môi
[/align]                    đò nhớ sóng
[/align]hay bông bụt còn lập lòe bên giậu vắng
[/align]                                                            đò
[/align]                            ơi
[/align] 
 
 
[/align] 
[/align]NHỮNG CHIẾC BÓNG

 
[/align]Một đêm trở về với khu rừng cổ tích
[/align]tôi tìm lại được chiếc bóng
[/align]chiếc bóng đã chăm chút
[/align]đã thương yêu âu yếm vuốt ve
[/align]tuổi thơ tôi chập chững
[/align]chiếc bóng ngồi bên bờ giếng
[/align]trong sâu thẳm núi rừng việt-bắc
[/align]đôi khi có tiếng cựa mình của một khóm trúc
[/align]đôi khi một giọt nước
[/align]trong thành giếng
[/align]cách xa
[/align]tôi chợt nhớ tới cha tôi khi người từ miền xuôi trở lại
[/align]cha tôi với ngọn đèn dầu
[/align]đêm đầu tiên người gặp lại chiếc bóng
[/align]chiếc bóng âu yếm
[/align]chiếc bóng vuốt ve
[/align]chiếc bóng muốn hôn lên người
[/align]chiếc bóng muốn nói một điều gì đó
[/align]nhẹ như hơi thở của bóng
[/align]chiếc bóng muốn thì thầm
[/align]rằng chiếc bóng nhớ
[/align]vành tai
[/align]vành tai đã nghe những tiếng quát tháo
[/align]vành tai đã nghe những tiếng khóc ngất
[/align]vành tai đã nghe lửa cháy
[/align]vành tai chỉ còn nghe những tiếng vút của mũi tên
[/align]vành tai chỉ còn nghe tiếng thở rền của những người chết
[/align]vành tai chỉ còn nghe chính hơi thở của mình còn sống sót
[/align]nhưng chiếc bóng không có tiếng nói
[/align]chiếc bóng chỉ biết nói bằng ánh mắt
[/align]chiếc bóng không thể cãi lại
[/align]nỗi đau của vành tai
[/align]nỗi đau của một vành tai không còn nhìn ra chiếc bóng
[/align]vẫn một chiếc bóng
[/align]khổ đau lầm lũi
[/align]câm nín
[/align]nhưng vành tai không thể nhìn ra chiếc bóng mình
[/align]vành tai chỉ còn nhận ra những chiếc bóng khác
[/align]những chiếc bóng dãy dụa
[/align]những chiếc bóng đổ sập
[/align]những chiếc bóng khóc ngất
[/align]khi chiếc bóng lao mình xuống giếng
[/align]cái giếng khơi ngoài vườn
[/align]cái giếng khơi còn lại giữa núi rừng việt-bắc
[/align]như một vết thương
[/align]như một nỗi nhớ
[/align]thì vành tai
[/align]vành tai biến thành một chiếc bóng khác
[/align]và trở lại miền xuôi
[/align] 
[/align]khi tôi trở về với núi rừng quê hương
[/align]tôi đã tìm lại được chiếc bóng
[/align]chiếc bóng lầm lũi
[/align]chiếc bóng thân thương
[/align]chiếc bóng ngồi bên bờ giếng
[/align]như vẫn chờ một vành tai
[/align]nhớ lắm
[/align]nhưng chiếc bóng vẫn không có tiếng nói
[/align]nhưng chiếc bóng không còn nhận ra tôi
[/align]tôi bây giờ khác
[/align]giữa núi rừng hà khắc
[/align]tôi bây giờ là một bông hoa
[/align]một bông hoa không bao giờ có thể mọc bên một bờ giếng
[/align]tôi muốn khóc
[/align]tôi muốn kêu lên mẹ ơi
[/align]nhưng tôi không còn tiếng nói
[/align]tôi đã trở thành một chiếc bóng
[/align] 
[/align]phải trả lại tiếng nói cho những chiếc bóng
[/align] 
[/align] 
 
 
[/align]NHỮNG TÍN HIỆU

 
[/align]Cuộc đối thoại giữa những người chết bắt đầu
[/align]chúng tôi sử dụng những máy khuếch âm cực mạnh
[/align]để có thể tiếp nhận những âm ba nhỏ yếu nhất
[/align]từ thế giới bên kia
[/align] 
[/align]qua những mùa đông dài dặc
[/align]chúng tôi nghe không thiếu những nhiễu âm
[/align]có khi chỉ đôi tiếng vo ve từ một ngôi cổ miếu
[/align]có khi cả những tiếng đàn hặc từ một triều vua
[/align]nhưng trong những đêm hè xanh biếc
[/align]những đêm gợi nhớ những đóa hồng nhung
[/align]chúng tôi bắt được một âm thanh thật lạ
[/align]không phải tiếng khóc đã quá quen
[/align]cũng không phải tiếng cười vay mượn của những mặt nạ
[/align]ấy là một làn sóng
[/align]dập dồn và dai dẳng
[/align]cả những khi bị lấp nghẹn vì gió lá
[/align]làn sóng ấy vẫn tiếp tục vẳng tới
[/align]đều đặn như một nhạc cụ xưa hay một mình sinh vật siết trên da cây
[/align]trong âm thanh ấy
[/align]chúng tôi nghe cả mùi đất đá
[/align]đồng cỏ
[/align]những dòng sông
[/align]lửa rực như những đóa hoa
[/align]và đôi khi tiếng nói câm nín của những vuông vải xé vội
[/align]phất phơ trên những cành đước
[/align]hòa lẫn những bước chân
[/align]hay tiếng trống ngực
[/align] 
 
[/align] 
[/align]KHI SÀI-GÒN CHẠNG VẠNG LÊN ĐÈN
                 
[/align]                                     — gừi Cao Bá Minh
[/align] 
[/align]Khi Sài-gòn chạng vạng lên đèn
[/align]chúng ta đã bay trong những đường phố
[/align]như trong không gian của những tấm tranh
[/align]lộ thiên...
[/align] 
[/align]níu trên vai anh tôi đã bay
[/align]với đôi cánh thiên thần
[/align]khi anh thầm thì
[/align]“kẻ thù của chúng ta
[/align]chính là thời gian...”
[/align]với cơn gió rít ngang tai chúng ta đã bay
[/align]trong tác phẩm lớn nhất của đời mình
[/align]tác phẩm chưa phát hiện
[/align]cả đến cho cây cọ
[/align]cả đến cho vành môi
[/align]chúng ta đã bay chúng ta đã bay
[/align]cả thế giới nào hay hai đốm lửa nhỏ nhất
[/align]có thể bay đến tận cùng trái đất
[/align]khi mức tới không phải mức ăn thua
[/align]và chuông giáo đường chưa điểm
[/align]chúng ta đã bay
[/align]vào chính cơn say chói lòa
[/align]với mái tóc làm ngọn cờ
[/align]và không gian ngang dọc chỉ còn là một khung tranh nhỏ nhít
[/align](đêm vẫn còn đầy sao trong mắt chúng ta)
[/align]...
[/align]Tôi đã bước vào đường hầm của “nụ cười thầm lặng”
[/align]trước anh
[/align]tôi vẫn nhớ từng màu sắc
[/align]của “con chim thiên đường”
[/align]dưới mái tranh
[/align]và đêm nay
[/align]dõi theo hạt mầm của ai “vung vãi trên thảo nguyên”
[/align]tôi đã tìm lại được lời anh thì thầm...
[/align]và tự hỏi
[/align]ở đâu đó trên trái đất
[/align]có còn những cơn say...
[/align] 
 
[/align] 
[/align]NGÀY MAI CÓ NGƯỜI VỀ

 
[/align]Ngày mai có người về Sài-gòn
[/align]người ấy sẽ bay
[/align]người ấy sẽ đáp xuống
[/align]người ấy sẽ nhìn quanh
[/align]dường như những chiếc áo vàng vẫn còn chạy
[/align]ngoài khung cửa kính của hãng máy bay
[/align]trên đường phố
[/align]những chiếc áo vàng
[/align]một người bị kêu án –
[/align]có tiếng tắc-kè
[/align]từ công trường hòa bình tới bờ sông
[/align]– một người sài-gòn bị kêu án
[/align]con đường ấy giờ mang tên gì nhỉ
[/align]những con tắc-kè... ồ không
[/align]một người sài-gòn bị kêu án –
[/align]những con tắc-kè không đổi màu
[/align]nhiễu âm của câm nín
[/align]dưới gậm cầu
[/align]cuối dòng người và xe
[/align]một người –
[/align]những chiếc áo vàng
[/align]cuối dòng người và xe
[/align]những chiếc áo...
[/align]– sài-gòn bị kêu án
[/align]... vàng vẫn chạy
[/align]trong khói
[/align]một người sài-gòn bị – tiếng tắc-kè
[/align]– kêu án
[/align]những đốm lửa của muôn ngàn sạp thuốc lá
[/align]thắp đêm
[/align]tiếng tắc kè
[/align]một người... bị kêu án
[/align]tiếng –
[/align]ngã sáu miệt nhà thờ cha Tam
[/align]– tắc-kè
[/align]mưa
[/align]những chiếc áo
[/align]những chiếc áo vàng
[/align]cháy
[/align] 
[/align]một người sài-gòn – bị kêu án
[/align]ngày mai có người về sài-gòn tìm người ấy
[/align] 
 
[/align] 
[/align]TIẾNG KÊU

 
[/align]Có tiếng kêu nào không tới từ xa
[/align]có tiếng kêu nào không kể từng tội ác
[/align]nhưng sao đêm nay tôi nghe tiếng m gần gũi:
[/align]hãy viết cho m
[/align]hãy gửi thư cho m
[/align]               ... đừng quên
[/align] 
[/align]đêm nay
[/align]tôi vẫn còn nghe tiếng chim chiêm chiếp gọi hè
[/align]nhưng hoa phượng
[/align]hoa phượng đã nở dưới vực sâu
[/align]chúng ta không còn thời gian cho hận thù và cả đến tiếng khóc ngất
[/align]chúng ta chới với gọi nhau
[/align]ôi những tiếng kêu có trôi giạt về đâu
[/align]dòng hợp lưu nào dưới địa cầu
[/align]những trái tim
[/align]như mây
[/align] 
[/align]27. 6. 1993
[/align] 
 
[/align] 
[/align]TỪ TRONG VẾT GẤP CỦA TRÁI TIM

 
[/align]Từ trong vết gấp của trái tim
[/align]bóng m tuôn ra như mạch suối
[/align]mải lần về nguồn nước tôi không nghe tiếng m hỏi:
[/align]– chừng nào n trở lại với m?
[/align] 
[/align]những đứa trẻ
[/align]ngây thơ và tàn ác
[/align]ném mãi những bông cẩm trướng vào mắt tôi
[/align]trong lúc tiếng chuông chiều vẫn điểm
[/align]từng cánh hoa trinh nữ rời rã
[/align] 
[/align]– chừng nào n trở lại
[/align]biên tập cho m vở tuồng lộn xộn vô cùng nồng cháy
[/align]bên ngọn đèn âm u ta đã từng đạo diễn và là diễn viên
[/align]chừng nào n
[/align]những đêm xanh còn biếc ước mơ
[/align] 
 
[/align] 
[/align]MÙA NÀY HẠT BẮP

 
[/align]Hỡi cuộc tình còn thiếp ngủ
[/align]vừa trở mình trong nỗi nhớ
[/align]mùa này lá xanh lại trổ trên những cành phong
[/align]nhựa luyện với nhựa nguyên lại dâng tràn
[/align]những mình liễu rủ mềm đong đưa với gió
[/align]nắng say rượu nằm trên dòng sông
[/align] 
[/align]mùa này
[/align]lá bắp tả tơi
[/align]rã rời là thân bắp...
[/align] 
[/align]... bên kia sông thủa ấy là khu nhà mới cất
[/align]những ngôi nhà chưa có cửa
[/align]không gian thân thiết làm bằng đêm
[/align]và chúng ta biến thành khát vọng...
[/align] 
[/align]mùa này tóc đã bạc nhiều và
[/align]những mô đất rậm rì những cỏ
[/align]đôi khi xẹt ngang đầu có những con cu ngói
[/align]lốm đốm hoa
[/align] 
[/align]mùa này hạt bắp
[/align]mưng đầy sữa
[/align] 
 
[/align] 
[/align]HY VỌNG

 
[/align]Hy vọng là một thứ tình cảm hoang đường
[/align]khi nắng mới đương lên và trời xanh thơm ngát
[/align]và tiếng ai gần gũi còn vang dội bên tai
[/align]tôi nghe tiếng m thong thả hát
[/align]trong cơn mưa mùa cũ ban mai
[/align]con đường ấy chắc chắn là nhiều gai
[/align]những viên sỏi vẫn còn làm đau gót chân nai thủa trước
[/align]m làm gì khi không thể khóc được
[/align]m nghĩ gì khi loay hoay
[/align]với những con rối
[/align]những con rối vẫn hoài
[/align]múa may
[/align]con đường dài bất hạnh vẫn nối vòng tay với
[/align]tương lai
[/align]mưu sinh là một chữ đen tối
[/align]nhưng hy vọng còn soi một màu tối đen hơn:
[/align]... biếc xanh như đôi cánh thiên thần
[/align]nó chìm dần vào cõi ấy
[/align]và bỗng nhiên rực cháy
[/align] 
 
[/align] 
[/align]NIỀM BÍ ẨN

 
[/align]Tôi và m không được gần nhau 
[/align]bởi quê hương còn nhiều rào cản
[/align]những rào cản đôi khi phủ đầy hoa
[/align]hoặc ngụy trang dưới lớp sơn dân tộc...
[/align]với tình thương bao la
[/align]những người trẻ chúng ta
[/align]vẫn thường là những nạn nhân chọn lọc
[/align]dưới đáy giếng
[/align]lưới nhện giăng mắc
[/align]thỉnh thoảng rơi rớt một hòn sỏi
[/align]người ta nghe tiếng va chạm vào thành giếng xa vời
[/align]rồi thôi
[/align]dưới đáy giếng
[/align]là con nhện duy nhất đúng
[/align]– người hiệp sĩ thủa xưa lộ nguyên hình tên chủ nô –
[/align]kẻ trưng thu cả đến những yêu thương còn sót lại
[/align]từ những họng súng
[/align]và không thiếu gì những người tuổi trẻ biến thành những chiếc loa đồng tình
[/align]trong và ngoài vực thẳm
[/align]cuộc sống vẫn tiếp tục, cố nhiên
[/align]cuộc sống không hơn gì cái chết trả góp...
[/align] 
[/align]tôi tôi vẫn là tôi của một thủa nào
[/align]vẫn thiết tha vẫn căm hận vẫn buồn thương
[/align]cô đơn như một người, tóm lại
[/align]và thơ tôi rốt cuộc cũng vẫn là một sản phẩm của thời đại
[/align]phải, nếu muốn,
[/align]người ta có thể (?) phân xẻ thơ tôi ra làm hai
[/align](thơ chính sự và thơ tình cảm)
[/align]nhưng đây là niềm bí ẩn –
[/align]một niềm bí ẩn thật rõ rệt:
[/align]tôi bao giờ cũng chỉ là một
[/align]bởi trọn vẹn tôi bao giờ cũng muốn ở lại bên m
[/align]nơi quê hương không rào cản
[/align] 
 
[/align] 
[/align]BÀI THƠ

 
[/align]Thế là tôi đã lấp đầy một hình chim
[/align]bây giờ cánh chim không còn là của tôi nữa
[/align]nó là của mọi chiều không gian
[/align]của mọi màu đèn của mọi thành phố của mọi làng quê
[/align]của những cành xanh của những cành tím của cả những cành
[/align]không còn màu sắc
[/align]trên trái đất
[/align]bây giờ thơ của người đã truyền vào mạch máu
[/align]tôi trả lại người cho sự sống
[/align]hay sự chết
[/align]đang tìm đường trở lại
[/align]đang vu vơ hỏi thăm những đường phố
[/align]khi những bụi gai đang chờ tôi
[/align]những giọt máu cũng đang chờ tôi nữa
[/align]ai sẽ ngắt những bông hồng đỏ thẫm cho tôi
[/align]ai sẽ gạt đôi hòn sỏi làm đau thân xác
[/align]ai sẽ trồng nơi tôi cây đời thẳng đứng
[/align]và ai sẽ đem lại cho tôi dòng nước ngầm
[/align]từng tưới đẫm hồn tôi
[/align]bây giờ
[/align]cánh chim mà tôi tự rót đầy
[/align]bằng những đêm nhung đen
[/align]bằng những ngày hồng thắm
[/align]cánh chim mà tôi đã trang sức
[/align]bằng những vòng âu yếm
[/align]và cả những nụ hôn thầm lén
[/align]cánh chim mà tôi đã vây bủa
[/align]bằng những lời yêu thương
[/align]cánh chim ấy không còn là của riêng tôi nữa
[/align] 
[/align] 
 
[/align]TỪ VỰC SÂU CỦA VỰC SÂU

 
[/align]Từ vực sâu của vực sâu
[/align]trong thung lũng nước mắt
[/align]bao năm trước tôi còn nghe tiếng ai nói:
[/align]“tất cả những người làm thơ
[/align]đều là người do-thái...”*
[/align]tôi nghĩ tới một nghĩa trang lâu đời ở Tân-phố**
[/align]và lần ấy em đã hát bài thánh ca
[/align]theo nhịp ca hiện đại
[/align]và tôi lại nhớ tới em của lần đi thăm hồng hạc
[/align]em chỉ cây đa xum xuê:
[/align]— nếu cái cây biết bay?
[/align]— thì... trái đất cũng bay theo!
[/align]bây giờ kỷ niệm về em đã chìm khuất
[/align]dưới dòng nước xanh lục chúng ta đã cùng rõi theo...
[/align]từ một nhà hàng nằm sâu dưới lòng đất
[/align]cái cây không bao giờ biết bay
[/align]và trái đất vẫn quay cuồng như thế
[/align]những người... do-thái – phần lớn – đã hóa thành mây
[/align]và cuốn vần tập đọc của họ bây giờ
[/align]là xóa bỏ hận thù
[/align]với những kẻ tiếp tục quật mồ trên trái đất
[/align]người do-thái chưa bao giờ biết tới nghỉ yên
[/align]dù nằm sâu dưới vực sâu của vực sâu
[/align]lúc này –
[/align]              em có khoẻ không
[/align]em làm gì sau những cơn mưa ngắn ngủi của Tân-phố?
[/align] 
[/align]-------------------
[/align]* Marina Tsvetaeva (1892-1941), theo Paul Celan.
[/align]** Tân-phố: Singapore. Ở Tân-phố có cả một nghĩa trang lớn của người do-thái, không biết tới đây từ bao giờ. (DC.)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]TRONG KHI CHỜ CÔNG CHÚA

 
[/align]Trên trái đất
[/align]tôi già ngay từ nhỏ
[/align]tôi đã qua hai ba lần chết nhưng lần nào cũng sống lại
[/align]và mỗi lần, em hiểu, là lại yêu lại nhớ lại khổ đau...
[/align]nhưng học lại những... khổ đau đôi khi chỉ làm mình già thêm
[/align]mà không thể bật cười
[/align]như mình vẫn cười khi còn bé bỏng
[/align]ngã quay lơ mà chẳng có ai nâng...
[/align]một lần thấy mình già đi không thể đảo ngược
[/align]tôi quyết định trẻ lại
[/align]tôi tập yêu tập nhớ và học đánh vần hai chữ cát bụi – khổ đau
[/align]từ bước chân vững chãi
[/align]tôi học đi như con chim sẻ mới ra ràng
[/align]từ cái nhìn chính xác lạnh lùng
[/align]trước mắt tôi một tấm voan hồng phơ phất
[/align]và trái tim tôi rộng mở
[/align]tưởng chừng như một đóa hoa vĩnh viễn của Shangri-la*
[/align]nhưng rồi nét mặt đăm chiêu của em
[/align]khiến tôi nhớ tới khu nhà rộng lớn bên bãi biển nghỉ mát ấy**
[/align]tiếng reo cười trên sân gôn họ Lee trở thành mũi nhọn
[/align]bài thánh ca thổn thức
[/align]từ ngọn cờ hồng cắm giữa tuổi thơ
[/align]dưới trăng liềm
[/align]một vệt máu tươi bỗng chốc trào ra...
[/align]tình yêu lặp lại
[/align]bẻ hết những chồi non mới nhú
[/align]của đắm say vụng dại thơ ngây
[/align]và tôi chợt hiểu:
[/align]tuổi trẻ không phải bao giờ cũng tới
[/align]với những kẻ lội ngược dòng về... với tuổi trẻ
[/align]tuổi trẻ lúc này là một bước ngoặt
[/align]bứt xa mọi ngã tư tưởng tiếc và hiểu biết già nua
[/align]tôi chỉ có thể yêu nhắm mắt nếu muốn là một người hoàn toàn trẻ...
[/align] 
[/align]và tôi đã trở thành một cây gậy vùi sâu dưới lòng đất mẹ
[/align]trong khi chờ công chúa Tiên dong
[/align]khiến tôi mọc rễ và ra lá
[/align]và chim chóc và gió sẽ tới dậy tôi yêu
[/align]như em đã yêu tôi
[/align]trên trái đất thủa xưa
[/align] 
[/align]---------------------
[/align]* Xứ trẻ-mãi-không-già huyền hoặc, được dùng làm tên cho một khách sạn lớn ở Tân-phố (Singapore).
[/align]** Nhà tù chính của họ Lí ở Tân-phố. (DC.)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]ĐỨA TRẺ THẤT LẠC

 
[/align]Những lúc rảnh rỗi tôi làm gì ư
[/align]những lúc “rãnh rỗi” tôi chẳng làm gì cả
[/align]tôi tìm một bóng râm bằng hữu
[/align]ngả mình trên thân cây hồi tưởng
[/align]mượn một ngón bút vô hình của hoài niệm
[/align]và vẽ
[/align] 
[/align]tôi đã vẽ chân dung thực của những người tôi yêu mến
[/align]kẻ còn lăng xăng trong vườn cây ăn trái
[/align]người đã vùi thây nơi đầm nước mặn
[/align]tôi chuyện trò thân mật với họ trước khi sửa sang đôi nét
[/align](thực ra chiếc bóng của họ sửa giùm tôi)
[/align] 
[/align]người đã khuất vẫn tươi cười hăm hở
[/align]như còn đang đứng trước bao người trên sân khấu cuộc đời
[/align]cơn giặc nước của chúng tôi bọt bèo không hơn gì mây chó
[/align]hôm ấy anh đứng trước cái máy in chang-yung chạy số báo chót
[/align]lặng lẽ bảo tôi ta bỏ núi bỏ rừng
[/align]                                           vì nghe mi gọi
[/align]                  giờ đây...
[/align]giờ đây anh đã nghỉ yên (?) mặc biển cả thét gào
[/align] 
[/align]đôi ống tay áo lụa của nàng lẫn với những gốc me
[/align]mà chấm lá non xanh còn vương trên những lọn tóc hoe vàng
[/align]tình yêu đầu đời có lẽ là một vết nhọn không phai
[/align]nay chỉ còn để lại một bãi bờ hoang dại
[/align]nhưng màu sắc chân thực của nàng là một màu hồng tím
[/align]của những trái bồ quân giận dữ
[/align]của tuổi thơ không bao giờ tìm thấy lại
[/align]nàng tiếp tục đạo diễn đời mình trong một hài kịch rất bi quan
[/align] 
[/align]tôi lại vẽ chân dung người thiếu nữ áo lam
[/align]có mảnh đời màu nâu của con chim sẻ
[/align]dung nhan của nàng có lẽ tôi không tài nào vẽ
[/align]ấy là một nụ hôn muôn đời chúm chím
[/align]nàng đứng trên một ngọn núi lửa đã tắt
[/align]vốc từ nắm đất đen
[/align]vun cho sắc máu của đóa hồng đời tôi
[/align]khi những cánh hồng của riêng nàng tàn tạ...
[/align] 
[/align]tôi nào biết rằng mình đã tự họa
[/align]qua những bức chân dung
[/align]và khi vẽ chính là mình tìm kiếm
[/align]cái đứa trẻ thất lạc
[/align]của cuộc đời bé mọn
[/align]cái hạt cát dấu yêu
[/align]của biển Đông vô cùng lầm lũi
[/align]phải
[/align]tôi đã chỉ tự họa qua những bức chân dung ấy
[/align]trong lúc một bên tai nghe thời gian rỉ rả
[/align]và bên kia đã triền miên một biển côn trùng
[/align]và giờ đây tôi vẽ đến khoảng không
[/align]không cần người mẫu
[/align] 
[/align]tôi làm gì ư những giờ tôi rảnh rỗi
[/align]tôi chẳng làm gì tôi lắng nghe
[/align]ở trong tôi hay ở đâu đây
[/align]tiếng thút thít của một đứa trẻ
[/align]tôi lặng nhìn đời tôi:
[/align]một chút đen của mực in đã loãng
[/align]một giọt máu chim sẻ
[/align]và rất nhiều tro than...
[/align]đôi khi tôi cũng tưởng mình là cái cây mùa đông
[/align]và tôi rùng mình nghe tiếng chim hót
[/align] 
[/align] 
 
[/align]ÔI CICERO...

 
[/align]Ôi Cicero của “Têrenxia hiền thê”
[/align]và De Senectute*
[/align]một tuổi trẻ ta đã miệt mài dưới mái nhà trường
[/align]ở miền bắc thân yêu...
[/align]tại sao những người La-mã ta thương đều có những buổi chiều buồn thảm
[/align]như cánh đồng khoác áo màu lam dưới làn mưa bay
[/align]ta nhớ tới cây cải ngồng vô dụng
[/align]những đốm hoa vàng
[/align]và người thử vũ khí chỉ còn một tay
[/align]kẻ vẫn cùng ta đánh cờ tướng
[/align]                                     – chấp đôi xe
[/align]chính những đêm đông xuôi vô khối những dòng sông
[/align]đôi tay ấy đã ấp ủ ta ngon giấc
[/align]ta nhớ tới những khóm cúc tần ven đê
[/align]đã cho ta màu đen đậm
[/align]của những miếng bánh khúc trắng tươi hạt nếp mới
[/align]và người thiếu phụ chết thay ta
[/align]trên miệng hầm trú ẩn
[/align]giữa đất nâu
[/align]trong vườn bắp cải còn ngậm sương
[/align]                                                     khi giặc về...
[/align] 
[/align]Hỡi Cicero Caesar Tertullius...**
[/align]tại sao các người khiến ta già đi khi ta còn đương hoa
[/align]tại sao cũng chính các người khiến ta trổ nụ khi ta đã già?
[/align]Hãy chỉ cho ta những kẻ thiếu nợ ta
[/align]tuổi trẻ
[/align] 
[/align]-----------------
[/align]* De Senectute (“Về tuổi già”): một tác phẩm tiếng la-tinh của Marcus Tullius Cicero (106 – 43 trước Tây lịch), chính khách và diễn giả tài ba.
[/align]** Một số tác giả tiếng la-tinh ở nhà trường. (DC.)
[/align] 
[/align] 
 
[/align]NỤ HÔN
[/align] 
[/align]              —  gừi Shuntarô Tanikawa
[/align] 
[/align]Những ý nghĩ tản mạn
[/align]từ một vành môi này tới một vành môi khác
[/align]trở thành nụ hôn màu hoa đào
[/align] 
[/align]nụ hôn muốn đậu lên làn da phớt hồng của một đôi má
[/align]nhưng làn má ấy còn mải gạt một vài sợi tóc
[/align]nụ hôn muốn uống lấy hạt sương
[/align]toan nhuộm màu lạnh lẽo trên quầng sáng của một nhà thơ
[/align]nhưng nhà thơ bận vuốt ve một nỗi niềm riêng
[/align]nụ hôn muốn rong chơi cùng bầy chim non
[/align]nhưng những đứa “ranh con” ấy còn tinh ma hơn anh chị chúng
[/align]và chỉ thích mổ hạt cườm
[/align]cuối cùng nụ hôn nhìn thấy một em bé
[/align]một em bé thực
[/align]không phải cái đứa đang ngoẹo đầu ngoẹo cổ nũng nịu
[/align]không phải cái đứa đang hì hục vẽ tranh để chú bác nó triển lãm
[/align]triển lãm cái tài chăm sóc bầy trẻ thế hệ điện tử
[/align]thời đại mà những đứa trẻ chỉ biết tới con chuột con gà
[/align]trong tủ kính hoặc bao ny-lông
[/align]cũng không phải cái đứa đang đóng phim ở truồng
[/align]cho cha mẹ nó có dịp lãnh những oscars
[/align]về tình thương yêu hoàn toàn miễn phí
[/align]giữa những mắt đèn rọi của thiên hạ
[/align]nụ hôn nhìn thấy một em bé thực
[/align]một em bé chưa sinh ra
[/align]nhưng đã tươi cười vẫy gọi
[/align]trên bậc thềm của thế kỷ đang tới
[/align]đang vùn vụt lao tới
[/align]với tốc độ của cuộc chạy đua tiếp sức súc vật làm chủ
[/align]với tốc độ của xí gạt tự do trình diễn
[/align]với tốc độ của nhân mãn bệnh tật ngu dốt đói nghèo thêm mãi
[/align]với tốc độ của mọi thứ xe-hòm
[/align]nụ hôn nhìn thấy em bé tươi cười vẫy gọi trên một bậc thềm
[/align]nhưng bậc thềm không xây trên gì hết
[/align]chung quanh nó là trống trơn
[/align]chung quanh nó là vực thẳm
[/align]chung quanh nó là đèn rọi
[/align]của một lũ yêu tinh
[/align]nụ hôn muốn bao bọc lấy em bé
[/align]bằng những gì nồng nàn nhất
[/align]nụ hôn muốn ấp ủ em bé
[/align]bằng hương yêu nhẹ nhàng
[/align]nụ hôn muốn lên tiếng kêu gọi bé
[/align]nhưng nụ hôn không phải là một tiếng nói
[/align]nhưng em bé chưa có tên
[/align] 
[/align]giữa vành môi và vành môi
[/align]đã xao động những không gian
[/align]đã chập chờn những chiếc bóng
[/align]và ngả nghiêng bậc thềm
[/align]nụ hôn màu hoa đào của những ý nghĩ tản mạn
[/align]không thể biến thành cánh cửa
[/align]không thể biến thành chiếc mái
[/align]không thể biến thành bức tường
[/align]và cả đến một bụi găng
[/align]và cả đến một viền mi
[/align]nụ hôn ở lại trong màu hoa đào
[/align]và vây bọc lấy em bé bằng một điệu ru lặng lẽ
[/align] 
 
 
[/align] 
[/align]KẺ VƯỢT TRƯỜNG SƠN BÂY GIỜ

 
[/align]                                 — gửi Thái Tể Trị & thế hệ đi tới
 
[/align] 
[/align]Kẻ vượt Trường Sơn bây giờ đi giải độc cho bạo lực về chiều 
[/align]kẻ rải thuốc khai quang
[/align]hối thúc nhau xưng tội với quái thai và các dòng sông
[/align]kẻ mím môi hô sát
[/align]tiếp tục xây bảo tháp cho các vị bồ tát
[/align]những chuyên viên đảo chánh
[/align]ưa nói chuyện hòa bình và mở siêu thị
[/align]kẻ biện minh cho máu trong cải cách ruộng đất
[/align]thăm dò “tọa độ” ông Trường Tộ
[/align]kẻ mang theo quê hương ở đâu đó
[/align]chuyển quê hương sang phần hội nhập mỹ-việt đề huề
[/align]nhà chí sĩ muộn màng
[/align]luận thông chỗ bài tiết của một ẩn sĩ
[/align]người quân tử cuồng chân
[/align]hô hào hiệp thương văn hóa với cái cối xay và dựng nước cộng hòa... khổng giáo
[/align]tin mới nhất:
[/align]hết thảy những người do-thái trong các lò thiêu
[/align]đã ra quyết nghị đòi xóa bỏ hận thù với đức quốc xã
[/align]người bạn cũ của tôi, nhà thơ bận rộn với những trái tim hèn mọn
[/align]nhỏ một giọt nước mắt âm thầm bên những mẩu phim câm cuộc đời...
[/align]còn anh, kẻ long đong chạy giặc và tay chưa lấm máu
[/align]anh tính làm gì sau cái quảng cáo chuyển ngân và những chuyến bay
[/align]và em
[/align]người chưa sinh ra nhưng đã được hóa giải... một chân
[/align]ở cõi nhân gian thất cách? *
[/align] 
[/align]------------------
[/align]* Nhân gian thất cách: tên một tác phẩm tiểu thuyết của Thái Tể Trị (Dazai Osamu). (DC.)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]GỬI MỘT NHÀ THƠ Ở NAM BÁN CẦU

 
[/align]Một biển hoa hồng chào đón anh
[/align]khi anh không còn đó
[/align]khi anh không bao giờ tới nữa
[/align]anh
[/align]người suốt một cuộc đời đã lục lọi khắp các mê lộ
[/align]để tìm một bông hồng
[/align]để tìm một nắm cát
[/align]làm thay đổi dạng thức của sa mạc
[/align]anh
[/align]người đã kết hôn vắng mặt với một bông hồng
[/align]kẻ từ tạ một dòng sông
[/align]để đi nốt một dòng sông khác
[/align]hay cũng là một dòng sông ấy
[/align]anh
[/align]người lúc này có lẽ đang tiếp tục học nói
[/align]một cổ ngữ của các vì sao
[/align]để phiên dịch cho mọi thế giới
[/align]hơi thở nồng nàn
[/align]của bông hồng không bao giờ tới được
[/align] 
[/align]xin tặng anh một cơn mưa của trái đất
[/align]xin tặng anh một chiếc lá phong hồng
[/align]chúc anh đi bình yên
[/align] 
[/align]-------------------------
[/align]* Xin xem các chi tiết về Jorge Luis Borges trên Tiền Vệ. (DC.)
[/align] 
 
[/align] 
[/align]TÔI TRỞ LẠI VỚI CON SÔNG ĐÀO CỦA LỘ-TRẤN

 
[/align]Tôi trở lại với con sông đào của Lộ-trấn*
[/align]con sông đào như một vòng ôm
[/align]một vòng ôm như mọi thèm khát ước ao của con người
[/align]chỉ toan be bờ giữ chặt lấy những gì mình yêu dấu
[/align]dù đó chỉ là nơi gặp gỡ của bụi chiến trường
[/align]hay nơi tạm nghỉ của những mảnh tim tan nát
[/align] 
[/align]tôi trở lại với dòng Yên-hà
[/align]nơi chiều nay khi chợt nhớ tới em
[/align]tôi đã bước vào một nhà bưu điện nho nhỏ ở bên sông
[/align]tình yêu liên-lục địa cũng chính là cõi tinh thần thuần túy
[/align]mây trời chĩu nặng
[/align]khói sóng nhẹ dâng
[/align]một bông tuyết lặng lẽ
[/align]chao xuống tay tôi
[/align] 
[/align]trước sau gì tôi cũng sẽ phải rời xa Lộ-trấn
[/align]rời xa vòng ôm của dòng Yên-hà
[/align]rời xa máu và những dòng sông của thế giới
[/align]để tới một nơi không có trong trí nhớ
[/align]dù là trí nhớ của bụi
[/align]tôi sẽ mang theo bông tuyết ấy
[/align] 
[/align]---------------------
[/align]* trích đoạn cuối “Đây là dòng Yên-hà”, một bài thơ dài về Lộ-trấn. Sông Yên hay Yên-hà, chính là dòng L’ Ill của Strasbourg, là một con sông thiên nhiên, chỉ có một phần là sông đào. (DC.)
[/align] 
[/align] 
 
[/align]NHỮNG ĐOÀN TẦU

 
[/align]Thật không sao hiểu được
[/align]vì đâu lại có những đoàn tàu dài đến thế
[/align]những đoàn tàu kéo suốt đêm thâu
[/align]những đoàn tàu đi hết đêm này qua đêm khác
[/align]những đoàn tàu di chuyển từ mùa đông sang mùa xuân
[/align]những đoàn tàu nối tiếp nhau chạy vòng quanh trái đất
[/align]chạy vòng quanh giấc ngủ và mất ngủ
[/align]xuyên qua tiếng chuông khuya
[/align]xuyên qua từng giọt giờ đều đặn
[/align]không ai còn muốn biết nhịp điệu của thời khắc
[/align]khi những đoàn tàu ròng rã ấy đi qua
[/align]những đoàn tàu chạy mãi trong tim
[/align]như một sợi dây mảnh lần nhưng không đứt
[/align]những đoàn tàu không một vòng bánh
[/align]không một tiếng còi thét trong đêm
[/align]ngay cả khi trái đất im.
[/align] 
[/align]1993
[/align] 
[/align] 
[/align]__________________
[/align] 
[/align]VIỆT-NAM, TỔ QUỐC & EM
[/align]gổm ba phần:
[/align] 
[/align]— Người làm vườn và bông hoa
[/align]— Việt Nam, tổ quốc & em
[/align]— Đốm hương
[/align] 
[/align] 
[/align]http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=4368
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tò mò một chút: bạn gương soi có thể cho biết vì sao bạn chọn lựa những font chữ khác nhau cho từng bài thơ? Phải chăng điều đó cũng có 1 ý nghĩa gì?
 
Tôi hỏi vì gần đây ở trong nước bắt đầu xuất hiện một khuynh hướng sáng tác vận dụng cả font chữ và màu sắc vào làm cách điệu (có lẽ) sự liên hệ giữa các ý tưởng. Như truyện của Nhật Chiêu chẳng hạn.
Đăng nhập để trả lời
0
.
Chào bác Huytran,
 
Cảm ơn bác Huytran đã đọc thơ, để ý, và thắc mắc.
Thực ra, các bài thơ này gương soi chỉ "sao y bản chính" trong Tiền Vệ, và mang vào diễn đàn mà thôi. Sự thay đổi font chữ là từ nguyên bản ở Tiền Vệ.
 
Như một nén hương nhỏ với chút lòng thành tiễn nhà thơ và dịch giả Diễm Châu.
 
Riêng về các tác phẩm của Nhật Chiêu, thì gương soi có hơi "nghịch ngợm" với màu sắc một chút. Đang lo nếu Nhật Chiêu nhìn thấy và mắng thì đành phải "xin lỗi", sửa lại bài,  và chịu phạt mà thôi ... [:(]
 
Chúc bác Huytran vui,
 
.
Đăng nhập để trả lời
0