Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Kỉ Niệm

68 trả lời, 11.311 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-04 05:08:02Nguyên Đỗ>
Con khỉ Hội An
 
Không biết từ  đâu mà nhà có một con khỉ quê ở Hội An…Hình như của ai đó tặng …và bỗng một ngày mình thấy con khỉ thượng lên ngồi chễm chệ trên một cái ghế salon gỗ đồ chơi trên kệ tủ phòng khách…  Thấy cũng hay hay…và mình cho nó ngồi đó vài tháng nay rồi…

Con khỉ bằng gáo dừa, có cả lông cũng là xơ của gáo dừa, được làm có vẻ rất sơ sài, rất dễ, nhưng lại tuyệt vời vô cùng…và mình không hiểu sao họ có thể tạo được cái dáng vẻ ấy, cái mặt đầy suy tư,con mắt đầy hiểu biết…

Thỉnh thoảng nhìn lên thấy con khỉ vốn dĩ rất hiếu động mà…bó gối ngồi trên ghế làm mình bật cười…và mình đã không ít lần chọc ghẹo nó: khỉ ơi…mi ở chốn này ư?Con khỉ vẻ mặt như một thiền sư…trầm tư, ẩn chứa biết bao hiểu biết về những điều bí ẩn của cuộc đời…không thèm đoái hoài đến sự trêu chọc của mình…trông mà …tức!

Thôi kệ nó đi…cứ ngồi đó mà suy gẫm về cuộc đời đi khỉ ạ... mà thiệt ra nó có hiểu gì về cuộc sống của con người? hay nó đang nhớ rừng, nhớ đồng loại, nhớ những trái cây ngọt trên cành, nhớ về dòng suối mát…Ừ thì nó chẳng đang xa quê đấy sao?  Tội nghiệp con khỉ !  Thế là từ đang ghét nó về cái mặt tanh tanh…mình đâm ra thương nó làm sao…khi chợt nhớ nó đang nhớ về …rừng già của nó,cội nguồn của nó… Và nhất là quê hương của nó lại là Hội An…Nơi có Phố Cổ được công nhận làm di sản văn hoá thế giới…Mình thì mơ một lần được ghé thăm phố cổ vào đêm 14 âm lịch… Thế là thiện cảm với con khỉ đã trở lại với mình…cứ ngồi đấy nhé…ông khỉ !

Rồi một hôm…công việc mệt mỏi, chán chường…mình rời cơ quan về nhà với cái đầu trống rỗng…Con khỉ hôm nay lại có vẻ mặt cười, như một con khỉ đang làm xiếc…giả làm người ngồi ghế…làm mình lại bật cười: khéo không té đấy…ông khỉ ạ ! con khỉ như đang nháy mắt với mình  "không sao, đừng lo cho tôi...” và dáng ngồi như chao nghiêng trên chiếc ghế nhỏ…mà vẫn không đổ…hay thiệt! hay mắt mình bị hoa?  Thế là mình đưa tay bế …ông khỉ lên chỉnh sửa lại cho đàng hoàng…thì thầm dặn dò: ngồi ngay ngắn nhé…nếu ông muốn làm người…!

Con khỉ cứ ngồi trên ghế…quan sát mọi người trong nhà bằng con mắt của một chủ nhân ông…! Đôi khi thấy cũng dễ ghét lắm…nhưng rồi lại cười với khỉ…khỉ ơi! khỉ ở trong rừng sao lại muốn trở thành người ? trong khi có biết bao con người đang sống trong …cuộc đời…lại chỉ thích ngày ngày làm những …trò của khỉ ! Thật nực cười hở ông khỉ? Khỉ lại nháy mắt với mình như đang nói:"thế mới là cuộc đời,biết không?" À…ra thế !
 
Oanh Oanh 
  
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-04 05:17:53Nguyên Đỗ>
Giáo đường im bóng
 
Cứ mỗi lần trời bỗng se se lạnh… các quầy hàng bán thiệp…bán cây thông nở rộ khắp phố phường, trong cả nhà thờ Chúa Cứu Thế… mình biết mùa đông và giáng sinh lại về…

Ngày xưa…Giáng sinh về lòng mình rộn ràng như bao đứa bé theo đạo khác (mặc dù mình thì …Chúa ơi, con là người không đạo, nhưng con tin có Chúa ngự ở trên cao…).Nhà ở trong xóm đạo…bao quanh là biết bao nhiêu là nhà thờ…  Mùa giáng sinh đến trong nỗi rộn rã của những hồi chuông, tiếng ca hát tập dượt hàng ngày của ca đoàn, của các con chiên… làm mình cũng nôn nao trông chờ… và một chút giận hờn … tại sao nhà mình không…theo đạo nhỉ?

Tuy không có đạo, nhưng rất hay đi nhà thờ (nhà thờ Ba Chuông) với các bạn…cũng thành kính quì gối miệt mài trong giáo đường suốt cả tuổi thơ ngây… Cũng đọc không thiếu bài kinh nào, cũng hôn chân tượng Chúa Hài Đồng theo các bạn…  

Nhà thờ ấy… nơi mình biết bao lần vào để quí gối cầu nguyện… rồi thơ thẩn lang thang ngoài khuôn viên…  Đứng nhìn tượng Đức Mẹ đẹp tuyệt vời ở ngoài trời cùng với bao người đang thì thầm khấn nguyện…  Cũng có khi cùng đám bạn chạy nhảy tung tăng, cười đùa vui vẻ… 

Lớn thêm chút…cả bọn còn phát hiện ra có nhiều anh chị lớn lớn hẹn hò ngồi nói chuyện bên nhau…  có khi còn nắm tay nhau… có khi còn... hôn lên má nhau nữa !  Cả bọn cười hóm hỉnh, khoái trá khi phát hiện …vụ này !  Ai có ngờ bọn mình lại vô tình phá hõng giây phút riêng tư của bao người !  Thiệt là tệ hại…

Lúc đã thành người lớn rồi, có những khi, lòng bỗng thấy buồn hiu hắt, mình lại đến nhà thờ… thường là vào các buổi trưa… giáo đường im bóng dưới cái nắng tím rịm cả mắt… vào đấy, quì gối xuống và khóc với Chúa… Chúa ơi, con đang buồn, buồn lắm người biết không? Khóc kể với Chúa một hồi thấy nguôi ngoai… mình lại ngồi lên ghế… và nhớ ơi là nhớ đến những kỉ niệm thời ấu thơ…  Tất cả như đang hiện ra trước mắt mình, sống động, không sót một hình ảnh nào… Và cứ như thế, như một qui định không tên… mỗi khi lòng trĩu nặng buồn phiền, chân lại vô thức đến với ngôi giáo đường im bóng…

Nhưng hôm nay… không biết từ lúc nào, mình tình cờ trở lại thì ngôi giáo đường xưa đã hoàn toàn biến mất… Thay vào đó,sừng sững một nhà thờ to đùng, kì dị, lạ lẫm… mình chỉ biết nhìn mà buồn, mà tiếc thôi… không dám bước vào… chỉ là một nơi xa lạ… không phải ngôi nhà thờ đơn sơ bé nhỏ xinh đẹp trong cổ tích tuổi thơ của mình… mình cảm thấy như đang mất mát một cái gì vô cùng thiêng liêng quí giá… Chợt thấy mắt nặng nặng, cay cay… tuổi thơ đâu mất rồi với ngôi giáo đường im bóng ?
 
Oanh Oanh 
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc bài viết của Oanh Oanh làm lang thang nhớ lại những kỹ niệm thời xưa lắm rồi, cũng gần hai chục năm là ít, khi đó nhà lang thang cũng ở xóm đạo, cũng gần Hố Nai lắm, ở đó toàn người Bắc không hà.
 
Dù không có đạo nhưng ngày nào Lang thang cũng đi học... mẫu giáo cùng cô bé hàng xóm có đạo nên nhiễm thói quen đi nhà thờ khi nào không hay, rồi Noel thì chờ lễ nữa đêm, ngày nghĩ ở nhà thì cô bé đó hay tới nhà lang thang chơi, có nhiều trò vui vô cùng, dù sống ở đó không lâu nhưng đó là những tháng ngày nhiều kỹ niệm nhất.
 
Không hiểu sao thời gian qua lâu rồi , nhiều thứ đã quên nhưng thời gian sống vài năm ở đó lại làm mình nhớ vô cùng, cũng không biết lý giải làm sao cho ra...cứ mỗi lần giáng sinh về là nhớ...
 
 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Như thế thì sao không ghi ngay những kí ức đó ra giấy hở Lang Thang? những kỉ niệm đẹp làm cuộc sống thêm màu sắc mà...
 
Từ khi em là Nguyệt…
 
Không biết từ bao giờ…mình yêu trăng như các ông cụ !!!…Chẵng là ngày xưa thấy ông ngoại rất yêu trăng …nên mình nghĩ đó chắc là thú thưởng ngoạn của người già thôi !
Thế nhưng mình lại yêu trăng say đắm mới chết chứ !!! biết sao bây giờ ? mình trót yêu mất rồi làm sao để mà …không yêu được nữa?
Từ hồi còn rất bé…khi nhìn thấy trăng khuyết trên trời….mình chỉ cho mẹ xem và nói:hôm nay trăng … bị bể rồi ! và mình thường xem ống dòm say sưa những ngày trăng tròn vành vạnh…những vệt mờ mờ mà mẹ nói là cây đa, có chú Cuội ngồi dưới gốc…Trăng hấp dẫn mình ngay từ câu chuyện cổ tích ấy…Biết bao nhiêu là tưởng tượng ngây ngô thú vị trong đầu về một nàng trăng, một chị Hằng vô cùng xinh đẹp…
Rồi những mùa Trung Thu êm đềm trôi qua…Trăng đối với mình từ ấy luôn luôn là biểu tượng của sự thanh xuân,như một cô gái mới lớn,nàng đẹp lộng lẫy mà không hề hay biết…vì quá thơ ngây…chỉ có mọi người chung quanh,các chàng trai, các thi sĩ …chết mệt vì nàng và dệt ra biết bao nhiêu vần thơ,bao nhiêu bài hát ca tụng vẽ đẹp của nàng….
Lớn lên chút xíu…khi biết nghe nhạc, biết đọc thơ…mình biết….mình cũng sẽ là Trăng trong mắt của ai đó…Chẵng phải thế sao khi Đinh Hùng viết: 
        …Chưa gặp em, tôi vẫn nghỉ rằng
          Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
          Mắt xanh là bóng dừa hoang dại
          Âu yếm nhìn tôi không nói năng...

Chỉ có vài từ thôi…một thiếu nữ xinh đẹp sống mãi từ rất xa xưa đến bây giờ vẫn còn đẹp.còn trẻ trong bàithơ, bài hát ấy… Chỉ vì nàng có được cái nhan sắc vĩnh cữu của trăng...
Và khi đọc quyển truyện : Trăng không mùa của Mường Mán, mình  biết thêm có người còn ví trăng như mẹ của mình,và lại là trăng màu…. xanh! Lòng yêu thương mẹ vô bờ bến của cô bé nhân vật đã xem mẹ minh như trăng, trẽ mãi, không già với thời gian….
Dù trăng là ai…có là một cô bé 15, cô gái 18,20,25….hay là một người mẹ…thì cứ đến hẹn lại lên, mỗi tháng một lần có những ngày trăng ngự trị…lộng lẫy trên bầu trời…thách thức mọi vẽ đẹp khác…kiêu sa trong cõi riêng muôn đời của mình cho thế gian chiêm ngưỡng…Có ai mà không ngước mắt nhìn khi trăng đang tỏa sáng dịu dàng trên bầu trời? Dù người có vô tình mấy khi ấy cũng nhớ ra…à ….trăng đang rằm!
Đọc thơ Hàn Mặc Tử…đầy trăng đến dị kì !
Uống trăng:
          Có ai nuốt cả trăng vàng
        Có ai nuốt cả bóng nàng tiên nga?
 Ăn trăng:
          Trời hỡi ! nhờ ai cho khỏi đói! 
          Gío trăng có được làm sao ăn?
          Làm sao giết được người trong mộng?
          Để trả thù duyên kiếp phụ phàng?
 Và với Xuân Diệu thì : 
      … Trăng, vú mộng của muôn đời thi sĩ…
Còn có sự so sánh nào tuyệt vời hơn nữa không? 
Lưu Trọng Lư nhớ nhung mãi một thời kì trăng mật:
       …Còn đâu ánh trăng vàng
         Mơ trên làn tóc rối…
     …..còn đâu giờ nhung lụa
         Mộng trùm trên bông
         tình nồng trong gối…
Và một ngày khi có một người từ giấc mơ xa xôi đến,ôm đàn mà hát:…Từ khi em là Nguyệt tôi nghe đời gõ nhịp ca…Mình bỗng nghe đâu đó trong cõi …thơ ngây, mình hát thì thầm cho ai nghe đấy nhỉ …???
….Rồi một hôm có chàng trai trẻ đến nơi này…đời em có một lần, là lần tim em thấy yêu chàng… 
 
Oanh Oanh

  


 

Đăng nhập để trả lời
0
Cơn mưa bất chợt trong đời
 
Một buổi trưa, giữa bộn bề công việc,trời bỗng nhiên mưa to làm không khí như dịu lại và trái tim bỗng muốn chao nghiêng trong lòng ngực...mình không ngăn được đôi tay...nhắn cho anh một dòng.
"..Trời đang nắng chang chang tự nhiên mưa ào ào...anh thấy trời Sài Gòn có dễ thương như một cô bé Sài Gòn không ? "
Lập tức anh trả lời liền...khiếp,thế mà cứ invisible...làm tưởng anh đang mãi đâu...
" Dễ thương và một chút đỏng đảnh...một chút đỏng đảnh thì cũng được phải không em?"
Kat (là mình đấy):Con gái thì phải đỏng đảnh chứ ! nếu không thì biến thành con trai mất rồi...
Và thế là....dẹp đống công việc sang...mình nghe anh kể về những cơn mưa bất chợt trong đời của anh...Anh nói rằng...anh rất thích những cơn mưa như thế...nó luôn có một kỉ niệm rất đẹp với anh...Ừ thì mình cũng thế thôi...mình vốn yêu những hạt mưa nghiêng nghiêng,yêu những tiếng mưa rơi bên thềm,nghe buồn và đẹp như một chuyện tình dang dỡ...mưa muôn đời đẹp với mình...dù đó có là mưa đầu mùa hạt nhỏ long lanh!...mưa bóng mây, mưa phùn giá buốt,hay bão tố...Hạt mưa,riêng nó đã đẹp não nề..
Anh kể đến đâu nhỉ? à...đến ly cà phê ngon nhất đời anh...Một ngày anh đang từ TĐ về SG để đi dạy kèm khi anh còn đang học ở TĐ...Trời cũng bỗng dưng đổ mưa thật to...anh đành phải ghé vào một quán cà phê cốc ven đường, đứng ngoài hiên trú mưa...mưa cứ mưa mãi...cô hàng cà phê bước ra mời anh vào ngồi kẻo ướt...anh đành phải rời chiếc xe đạp, vào ngồi xuống ghế và gọi một ly...trà đá ! Anh nhâm nhi nhấp miệng từng giọt trà đá...mãi rồi cũng hết ly ! mà mưa thì cứ mưa chi mưa mãi...cô chủ quán thấy vậy bèn ra mời anh uống cà phê,anh từ chối khéo...và đến khi mưa vẫn không dứt và cô ấy mời đến lần thứ bao nhiêu rồi...anh mới đành thú thiệt...anh không còn tiền! cô ấy quay vào làm một ly cà phê đen...mời anh...và đó, là ly cà phê ngon nhất trong đời mà anh được uống...
Anh nói cứ nói và nói...còn  bên này mình...khóc hồi nào không biết nữa ! bất chợt như trời đang nắng thì mưa...Chỉ biết gõ ba chữ rời rạc : tội... nghiệp... anh !
Anh nói, bây giờ , khi đã trãi qua bao nhiêu tháng ngày, khi đã có trong tay chút sự nghiệp, đó vẫn là ly cà phê ngon nhất đời mà anh từng biết.
Câu chuyện đang thật cảm động thì anh lại bị quấy rầy...vẫn luôn như vậy thôi mà ! anh nói một câu trước khi tư biệt:
" em có trái tim đa cảm quá...anh sợ sau này...em sẽ nhọc tâm"
Mình cãi chày cãi cối lại ngay:
" Nhọc tâm gì đâu anh, trời đang nắng gắt,công việc mệt nhọc, bỗng có một cơn mưa, mát cả trời, cả người...em thực tế lắm chứ có mơ mộng gì đâu..."
Hôm nay...bỗng nhớ làm sao đến cơn mưa ngày ấy...đâu mất rồi những hạt mưa nghiêng nghiêng của một buổi trưa oi nồng...chắc chúng đã xuyên qua sông biển đổ vào lòng đại dương mênh mông cả rồi...
Tặng anh,TB.
 
Oanh Oanh 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-27 04:38:41Oanh Oanh>
Hương đồng gió nội

...Em hỏi anh đêm nay đi đâu? anh nói rằng anh đi giăng câu,anh đi giăng câu trên chiếc xuồng câu, anh chống tay sào nghe gió ào ào...
Một bài hát dân ca mộc mạc, dí dõm nghe vui vui và thấy mát mẻ lạ thường...như có cả một làn gió đưa hết hương đồng cỏ nội đến với người nghe...Đôi khi mình thấy ghen tị với những người sống nơi thôn quê...họ có trời đất mênh mông,gió đồng bát ngát,có cả luỹ tre làng,có cả dòng sông trăng,có cả giếng trăng...có tất cả những thứ mà mình và những người sông nơi đô thị không thể nào có được...họ giàu có biết bao nhiêu !
Mình rất thích nghe những bài dân ca như thế...cả những câu ca dao nói về chuyện tình yêu cũng vậy, dễ thương làm sao.
                  ...Đưa tay mà bứt cọng ngò
               Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ...
Ôi những chàng trai nông thôn sao mà đáng yêu đến thế,còn các chàng trai thành thị đôi khi cũng muốn tìm một cọng ngò để... bứt mà tìm không ra... lại còn:
               ...Tóc ngang lưng giữa chừng em bới
                   Em để chi dài bối rối dạ anh...
Chuyện mới lạ à nhen, tóc tai, môi mắt là của người ta, ai biểu dòm trộm làm gì rồi lại thở than, trách móc...Thế mới biết các cô thôn nữ áo bà ba, tóc thơm ngát hương lài, hương bưởi cũng đáng yêu đến chừng nào...
Nhắc đến những chàng trai những cô gái ở nông thôn…mình bỗng chợt nhớ đến Hai Lúa…Một ngày,cơn gió đồng nội thổi Hai Lúa đến nhà mình.Anh mang theo cả một túi thơ văn …lúng túng nói : anh có làm mấy bài thơ, bài văn ngắn ngắn, anh mang…tặng em nè! rồi em muốn làm gì đó thì làm!
Trời đất ơi! Mình cười ha ha trong bụng…nhưng ngoài mặt thì chỉ là một nụ cười dễ thương đủ đế… đắm xuồng giăng câu của Hai Lúa: vậy hả anh…là làm sao em hổng hiểu?
_Thì anh tặng em, em muốn gởi đăng báo dùm anh cũng được…vậy mà!
Lại thế nữa, nhưng Hai Lúa làm mình ngạc nhiên quá đỗi vì thơ văn của anh cũng…đầy tâm trạng và cũng khá hay…Ôi thiệt là đúng như anh nói: anh chỉ là chàng Hai Lúa với em mà thôi, và anh muốn là Hai Lúa trong mắt em…
Cũng bởi vì một ngày chữ Hai Lúa bỗng thoát ra từ cái lưỡi của mình…thế là một người đàn ông thành đạt, lịch lãm, khá đẹp trai bỗng trở thành anh Hai Lúa một cách vui vẻ…nhưng Hai Lúa này từ lâu rồi chắc đã không còn chống xuồng đi giăng câu, Hai Lúa đi xe hơi và làm sếp. Bây giờ Hai Lúa bất ngờ …mần thi ! mình nhìn anh với một chút ngưỡng mộ mới,vì mình rất yêu thơ văn kia mà…
_Được thôi mà anh…em sẽ làm trung gian cho anh…em sẽ làm biên tập viên cho anh bài nào báo chịu đăng thì …phước lớn, còn không xem như em đăng nơi bàn làm việc của em ha anh …Hai Lúa?
Anh cười hì hì:Quan trọng là em đọc đó thôi…
Thế là từ đấy mình đa đoan thêm một công việc từ trên trời rơi xuống…bài vỡ anh gởi tới tấp về…khiếp sáng tác sao mà dữ dội! con người ta có khi mấy ngày không ra một chữ!
Tuy có hơi vất vã xíu nhưng mình cũng thấy vui vui vì giúp được Hai Lúa, mang lại niềm vui cho một ai đó, cho một cuộc đời như mình nói …đầy tâm trạng!
Và đã có những bài thơ bài văn của anh được đăng trên các báo…Mình cũng thấy vui như là của chính mình…vội báo tin cho anh cùng vui…thì anh lại cứ khẳng định:Chủ yếu là em xem thôi, anh muốn đăng nó vào trái tim em….
Trái tim em ư? Trái tim em đang chờ một nụ tình xanh…một nụ tình xanh…

Oanh Oanh 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc hộp dĩ vãng
 
...Hôm nay,một buổi sáng mùa thu, mình mở chiếc hộp chứa đầy dĩ vãng.Một dĩ vãng xa tít tắp, hay một dĩ vãng mới vừa trôi qua…Và mình đã gặp câu thơ tuyệt vời nhất nói về mùa thu xa xôi…
 
                     Ô hay buồn vương cây ngô đồng
                     Vàng rơi vàng rơi Thu mênh mông…
 
Mình đang cầm trên tay cuốn tập nhạc cũ kĩ đã sờn góc màu rêu…cuốn tập nhạc này được một cô bé 15 nắn nót chép từ những tháng ngày chiêm bao huyền hoặc…
Những chiếc lá , những bông hoa được nâng niu ép cạnh những bài hát giờ đã nhuộm màu thời gian vàng úa.Những hương thơm cúa lá của hoa ngây ngất một thời giờ còn thoảng lại một mùi thời gian lênh đênh…
Kĩ niệm của thời hoa mộng xôn xao ùa về…ở đó có môi thắm má hồng, có mắt sáng long lanh,có lời ai ngập ngừng ngượng ngịu,có tiếng cười trong veo,có cả giận hờn vu vơ và những lời y…ê.. chưa nói hết…
Mình ôm cuốn tập chứa đầy kỉ niệm vào tim, khép mắt lại mơ ước Dorêmon cho mình bước vào cổ máy thời gian…để mình trở lại tháng ngày mình 15,17 tuổi… 
 
Vũ điệu của hoàng hôn
 
Chiều tím ….chiều nhớ thương ai, người em tóc dài sầu trên phím đàn…
Mình nhớ lần cuối cùng của buổi đi học thêm toán năm học 12 …Khuya hôm đó mặc dù rất lả mõi mệt, mình ráng ngồi chép từ bài hát của mẹ, bài chiều tím
Những chiều học thêm của năm 12, có nhiều kỉ niệm khó quên.Buổi chiều hôm đó thật là đẹp…ráng chiều đỏ chuyển sang thành tím nhạt...nhuộm màu huyền ảo cả không gian sân trường...cây cỏ, hoa lá lay động,toả hương thơm ngất ngây lòng một cô bé.Mình như quên mất đang ngồi trong lớp học.Tay chống cằm đắm đuối chiêm ngưỡng vị nữ hoàng chiều tím đang khiêu vũ ngoài ô cửa sổ trên khắp vạn vật đất trời...cho đến khi mơ hồ nghe có giọng nói của ai đó từ rất xa xăm, kéo minh về với...lớp học:không nghe giảng bài mà mơ mộng gì, cô bé? thì đã thấy thầy giáo đang sừng sững trước mặt rồi...nhưng mà ơ kìa, mắt thầy rất đằm thắm, giọng thày rất dịu dàng và nụ cười của thày hôm ấy sao mà dễ thương hết biết....chết thật rồi, Chúa ơi !!!
Thế rồi thày cho về sớm...sau khi chúc tụi mình thi cử cho tốt...Những bước chân rã rời mệt mõi khua vang khắp hành lang lớp học.Những cái nhìn tạm biệt vội vàng trao...ngoài kia, chiếc áo của nữ hoàng đang chuyển dần sang tím thẫm,và thẩm dần khi nàng nhẹ gót bay xa..nhường vạn vật không gian lại cho người đàn bà có tên gọi là bóng đêm...

 
Hương Ngọc Lan
 
Chiều thứ bảy, cả đám bạn thân kéo nhau lại nhà Quyên.Ngôi biệt thự cũ kỹ có sân vườn này là điểm hẹn của những mối tình thơ ngây…vì cha mẹ của Quyên rất Tây, rất dễ chịu…
Bấm chuông hồi, thấy cậu em kế ra mở cổng…thằng nhóc nhỏ hơn bọn mình đến 2 tuổi mà già háp thấy nễ!!! Nhớ hồi mới đến nhà Quyên chơi…cả bọn có vài đứa yếu bóng vía đã vội đồng thanh …thưa:anh ạ !!!! nhóc kia đỏ mặt tía tai chạy một nước vào nhà…Sau đó Quyên cười rũ rượi nói: chục đứa bạn lần đầu đến đều kính cẩn…chào anh.Không hiểu nhóc có bí quyết gì mà lên đời vượt cấp????
Trong vườn đã có khách sẵn tự bao giờ…anh Hùng bạn trai của chị Phượng đang ôm đàn hát tha thiết bài Phượng yêu…(chứ còn ai trồng khoai đất này nữa?)
Bạn trai của Quyên là Lâm đã đóng đô từ kiếp nào…Tần thì nhấp nhõm nhìn sang cà phê Đỉnh Thiêng…quán có cây ngọc lan thật là già tàng cây che phủ khắp sân vườn , và nhất là cây đã cho hoa rất nhiều đề anh chàng Linh bạn trai của Tần sẵn cây nhà hoa vườn, lâu lâu bứt một nắm hoa lấm lét đứng trước cổng trường rình rập…đợi tặng cả bụm cho Tần…
Bọn mình đi vào hậu liêu để xem mẹ Quyên làm ô mai me…lâu lâu Quyên nhón vài viên gọi là đãi bạn bè…vài đứa còn tham gia phụ gói ô mai nữa chứ.
Rồi cả bọn lại ra vườn vừa nhâm nhi ô mai,vừa nói đủ thứ chuyện trên đời,vừa nghe Quyên ôm guitar  đàn hát…ngày đó có em đi nhẹ vào đời…và đem theo trăng sao đến với lời thơ nuối…
Hương ngọc lan thơm ngát đâu đây tiễn đưa buổi chiều …Cả bọn đi qua Đỉnh Thiêng để làm tình làm tội Linh…thiệt là khoái trá khi thấy người yêu cùa Tần làm ….bồi bàn phục vụ…hi hi…
Ngồi nhâm nhi nước chanh trong quán cà phê , nghe Tuấn Ngọc hát: ơn em thơ dại từ trời,theo ta xuống biển vớt đời ta trôi…giữa một không gian được ướp đẫm mùi hương ngoc lan bỗng thấy mình lớn thêm được chút xíu… 
  
Oanh Oanh 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Giáo đường im bóng
Chiều nay... ngồi trong ngồi trong ngôi Thánh đường bỗng nhớ bài viết của cô Oanh Oanh chi lạ... cô ấy không phải là một giáo dân ư... sao có những tâm tình thật tuyệt vời...
Ngoài kia rộn rã tiếng xe... và lòng tôi cũng bận rộn theo... biết bao giờ mới trở lại cái yên tĩnh của tâm hồn...
Ngày tháng đi và mọi cái cứ trôi dần... thật nhọc công khi muốn tìm lại chính mình... giờ nó méo mó thế nào ấy...
Xin cám ơn cô Oanh Oanh... đã cho tôi trở về lại một lần trong ngôi Thánh đường thuở nào... với những rộn ràng thật yên tĩnh...
Tất cả đều đã lùi xa thật xa...
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn KNG,Hoctromuondoi...đã ghé qua xem bài và góp ý...
Oanh Oanh cũng chỉ viết theo cảm xúc rất thật của lòng mình thôi mà...lòng nghĩ sao viết vậy về những kỉ niệm trãi dài từ...thời ấu thơ...thời mộng mơ...cho đến lúc trưởng thành...ngôi giáo đường ấy dường như là một phần cuộc đời của Oanh Oanh...Trót xem nơi ấy như quê nhà, như một chốn tìm về....nên khi ngôi giáo đường cũ không còn là một hụt hẫng khó tránh....
Nơi ấy mất thật rồi với những tháng ngày tuổi thơ...
Chúc các bạn vui.
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Người đồng hành đôi khi…

Có những lúc bên mình không còn ai…có thể là lúc cần yên tĩnh để làm việc, để tập trung viết bài hay mơ mộng tìm một vần thơ…mình loay hoay viết, xoá cho đến khi hoàn chỉnh một bài làm cho công việc hay cho thú tiêu khiển của mình…thì mình có biết đâu được rằng có một người vẫn đồng hành với mình từ lúc bắt tay vào việc cho đến lúc thở phào nhẹ nhõm…người ấy cũng thở phào nhẹ nhõm y như mình…vì chẵng ai xa lạ đó chính là cái bóng của mình mà mình đâu có hay ?

Có những lúc mình đang vui vầy cùng bạn bè…bao nhiêu bạn trai săn đón,bao nhiêu bạn gái tíu tít cười đùa,hát hò,nhẩy nhót…Hay cả những lúc mình đang rong chơi đi dạo phố phường, ghé tiệm nọ vào quán kia,mua sắm đủ thứ linh tinh con gái …khi đã thấm mệt bước ra chỗ giữ xe thì…ô kìa dưới cái nắng chói chang gay gắt của Ngọ, cái bóng vẫn kiên nhẫn…mệt mõi không kém mình…lẽo đẽo theo sau…

Có những khi mình đang muốn xa lánh thế nhân,từ chối tất cả mọi cuộc hẹn hò,mọi cuộc vui nào rồi cũng nhàm chán…chỉ muốn chui vào cái vỏ ốc bí mật của mình,trầm tư mặc tưởng như một yogi, bó gối chiêm nghiệm lại cuộc đời . . . thì cái bóng vẫn lì lợm chui vào theo . . . thật là bực cả mình! muốn đuổi hắn đi mà không sao làm được chuyện đó . . . Nhưng rồi mình lại mặc kệ hắn đi! Vì có khi mình bị …bí về vấn đề gì, mình thử hỏi hắn xem sao thì hắn vẫn lặng câm…hắn vốn là như thế mà…

Nhưng cũng có những khi mình bị thất vọng não nề vì một chuyện gì đó, hay đang đau khổ vì những người dưng …mình cảm thấy đang bị …cả thế giới bỏ rơi, cảm giác cô đơn cùng cực quạnh hiu giá rét,chỉ còn biết rơi nước mắt ngắn dài tủi thân…thì bạn ơi, chính lúc ấy cái bóng vốn lặng câm kia lại thốt nên biết bao nhiêu lời an ủi vỗ về ấm áp nhất . . như tiếng nói của một người bạn gái thân tình nhất ? không…người chị gần gũi nhất ? không…chính là tiếng nói vô vàn thương yêu ,tràn đầy bao dung của …mẹ !

Vì thế bạn ơi, xin đừng quá hờ hững , vô tình với cái bóng của chính mình . Xin đừng bực bội hắt hủi nó…đừng mặc kệ nó với cuộc sống đen tối lặng câm . Khi vui bạn nên chia với nó đầu tiên, cười với nó, hát với nó…để may rủi có khi bạn đang đứng bên bờ vực thẳm của buồn phiền, tuyệt vọng…bạn hãy nhớ mình vẫn còn có một người đồng hành vui vẻ yêu đời ,thương yêu bạn nhất …là cái bóng của bạn chứ còn ai ?
Người đồng hành đôi khi chỉ là cái bóng…xin đừng quên.

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-30 12:26:06Oanh Oanh>
Đường lên Trăng
 
Một lần,mình theo cơ quan của mẹ đi Đà Lạt chơi…ra khỏi Sài Gòn oi ả…thở phào nhẹ nhõm…trút gánh công việc lại sau lưng…cả đoàn người lao đi…nghỉ ngơi!
Sau khi ghé qua Kiều Giang ăn sáng…lại lên xe,hết nhìn phong cảnh hai bên đường lại ngủ…lại mở mắt để biết mình đang ở đâu….khoảng chục lần như thế. Rồi lại ghé ăn cơm trưa, lại tiếp tuc ngủ, nhìn phong cảnh…trời mát dần mát dần…không khí trong vắt …vách núi sừng sững hai bên…hoa dại nở rộ dọc đường …mình biết mình đang bước vào thành phố hoa , đang đi vào khung trời của tình sử Lang Và Biang…

Có một cảm giác vui vẻ ngập tràn trong hồn, mình mang hành lý gọn gàng xuống xe,trở lại với Đà Lạt chưa bao giờ hết đẹp,hết nên thơ trong tâm hồn của mọi người…Mình thì thầm vào không gian trong veo :Chào em ! Đà Lạt !
Nhận phòng xong trời đã chiều…còn kịp để bọn mình ghé chợ Đà Lạt sắm…đôi giày sandal để leo dốc Đà Lạt…khi đi vội vã quá quên mất mua, bây giờ dân SàiGòn lại ra chợ Đà Lạt để mua đồ Sài Gòn ! chứ với đôi giày có gót làm sao mà vượt suối trèo đèo đây trời? một bài hoc kinh nghiệm!

Lúc nãy đi ngang Hồ Xuân Hương kịp nhìn thấy mấy cây phượng tím đang treo đầy hoa tím ngát thuỷ chung.Nhất là cây mà lần trước minh đã có dịp chụp hình vào một buổi sáng tinh mơ. Ăn cơm tối tại khách sạn xong…chương trình là tự do đi chợ đêm Đà Lạt…sau đó ai thích thì mười giờ về để tham gia chương trình : xe đạp tình yêu !
Cả đám toàn các bạn trẻ…kéo nhau đến nơi cho thuê xe đạp đôi gần đấy…từng cặp nam nữ nhận một xe, có xe còn lẻ đến …ba người! Và cuộc đua xe đạp tình yêu bắt đầu….Mới đạp chưa  quen xe lảo đảo thấy thương…nhưng rồi đâu lại vào đó…vòng vòng quanh hồ Xuân Hương…vừa đạp vừa cười…vừa chọc ghẹo nhau…có cặp không hiểu sao xe cứ gặp sự cố hòai…bị mọi người bỏ xa…và bị mọi người nhìn bằng con mắt… mang hình viên đạn ! có người còn nói : tụi nó ở lại để xem phim ! dọc theo đường có rất nhiều ghế đá…và dĩ nhiên trên ghế đá có những cặp anh em ngồi hóng gió trông rất …tình! họ đang đóng phim í mà !Có người còn …tố cáo,tụi nó xem phim hay chính tụi nó tấp vào đâu đó để mà đóng…phinh? Ha ha ….hi hi…những tràng cười vui vẽ nổi lên để quên đi cái mệt đang thấm dần thấm dần….May mà trời Đà Lạt lạnh nên không thấy mệt mấy…
Về đến khách sạn gần một giờ đêm

Ngày hôm sau,buổi sáng đi tham quan thác, chụp ảnh tơi bời…Chiều đi thêm vài nơi…lại chụp ảnh và chụp ảnh…Ấn tượng nhất là lúc đi xe jeep để lên đỉnh Lang Biang,đường hẹp, quanh co, dốc đứng đến đau cả tim...Lên đến nơi trời xanh ngát, mây trắng toát,hình chụp rửa ra giống như tranh vẽ...vì không ai tin trời có thể xanh đến thế !Có nhiều người dân tộc bán đồ thổ cẩm ở đây, có một con bé xíu, mình chụp hình với nó và gọi nó là Nga nhỏ vì trông nó rất giống nhỏ bạn thân...nhỏ Đà Điểu chứ còn ai!
Tối hôm đó có người đòi đi sinh hoạt với người dân tộc ở xã Lat…nhưng đa số không thích vì lần trước đã đi rồi và có nhiều em bé…nên tối đó lại tự do đi chơi…chương trình nhanh chóng lên: đi chợ ,xong về đi uống cà phê Đà Lạt ,ai thích thì tham gia, có nhóm còn đi xe đạp đôi lần nữa…Tối khuya về có tăng ba trên sân thượng, nhớ đừng quên! mười hai giờ đêm…
Thế là nhóm của mình đi uống cà phê…Xem phim dốc tình thấy cà phê  Phượng Tím dễ thương quá…cả bọn kéo lên…ở trên dốc lầu…hóa ra ở bên trong rất sơ sài,chẵng có gì đẹp, ấn tượng….ngoài cái tên Phượng Tím…Một chút thất vọng …cả bọn vừa đi vừa hỏi thăm mãi…mới tìm ra quán cà phê : Đường lên Trăng…Quán là ngôi nhà phố lầu cao mấy tầng…chật hẹp nhưng bày biện khá ấn tượng…cà phê rất ngon…chủ quán là một kiến trúc sư lập dị…thiết kế quán như một mê cung…dẫn lên …trăng! Và chính ông đã đưa từng nhóm khách đi xuống phía dưới đất….vòng vo trong mê cung…như trong hang động thời tiền sữ…có cả thạch nhũ…và từ từ lại đi lên rất cao…lên trăng!...vừa đi ông vừa giải thích ý nghĩa của từng hang động, từng cái tượng do ông làm…và đường lên trăng vẫn chưa được thiết kế xong…vẫn còn là một công trình dỡ dang…Nhớ mãi khung cảnh trong quán…rất hay,cùng với nhạc Trịnh nho nhỏ như có một ai đó đang tự sự về một nổi niềm của cuộc đời…
Và tăng ba đêm đó là nhậu rượu cần với khô bò, khô nai,khô cá…hát hò,chuyện trò, chọc ghẹo...Ai uống được thì uống, ai không biết uống rượu thì …phá mồi mệt nghĩ, mõi cả răng…

Sáng hôm sau…là ngày về…đi ăn sáng xong trả phòng, Đi chợ Đà Lạt lần cuối…bà con mua quà cáp về cho gia đình, ghé uống lần cuối cà phê Đà Lạt …Sau đó lên xe đi tham quan một thác cuối cùng (à minh nhớ đây là thác thứ ba đã tham quan, khi đi cũng có ghé qua một thác chẵng nhớ tên gì…).Thác thứ ba này phải leo dốc rất cao…bà con đi thang máy chứ leo sao nổi. Lại chụp hình và ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên đến mãn nhãn…
Lên xe chia tay Đà Lạt với sự thỏa mãn tràn trề…Trở về với công việc…với Sài Gòn nóng bức…Mới đi xa có mấy ngày mà bỗng thấy...nhớ nhung ! không biết là nhớ Sài Gòn hay nhớ ….ai nữa đây?
Có trời mới biết được…!

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Lặng lẽ nơi này
 
Hôm nay, mình muốn viết về …mẹ, những người mẹ trên đời đều giống nhau.Đầu tiên, đó là sự hy sinh vô bờ bến…làm sao kể hết những hy sinh từ nhỏ bé đến lớn lao cho đứa con thương yêu của mình? Có lẽ nói ra đây cũng bằng thừa và không thể nào nhớ để kể hết một …đời hy sinh của mẹ…

Mẹ có thể là một tiểu thư thiên kim…vì cuộc sống gia đình , đôi khi phải bước xuống…cùng cực! Tảo tần làm đủ mọi công việc lương thiện nào đó…để có tiền lo cho con cái mình được ăn học đầy đủ…Mẹ có thể đã từ một …công chúa đẹp lộng lẫy thời thiếu nữ mộng mơ…Nhưng vì con, mẹ có thể mất dần… mất dần…cái đẹp của mình , hồi nào không hay biết,đến một ngày khi nhìn lại mình…chắc mẹ  nuốt nước mắt nuối tiếc ngược vào lòng, để nhìn về con,về tương lai của con đang hé dần trước mắt mẹ…để có tương lai sáng sủa cho đứa con yêu…mẹ không ngần ngại đánh đổi tuổi trẻ và nhan sắc của chính bản thân mình…mẹ ơi !

Mẹ có thể là một người mẹ quê…suốt đời cơ cực,không bao giờ có thắc mắc tại sao mình cơ cực…suốt đời ! và càng cơ cực gấp bội phần khi các con lớn lên,học hành lên cao….Có ai biết được nỗi vui mừng khi nghe tin con đậu vào đại học ở thành phố…Nhưng trong niềm vui đó, mẹ đang ém nhẹm một nỗi lo có khi còn lớn hơn cả niềm vui…Lo tiền để con vào đại học…bao nhiêu là chi phí bạc triệu…cho một người mẹ nghèo rớt mồng tơi…cày thuê cuốc mướn kiếm tiền  ít ỏi đắp đổi qua ngày…những bài tính nhẩm cộng trừ  nhanh như chớp trong cái đầu …rất ít học của mẹ…nhưng rất tuyệt vời….tính ra được cho đời… biết bao nhiêu bác sĩ, kĩ sư, chuyên gia kinh tế,giáo sư…Có mấy ai nghĩ đằng sau vinh quang của một con người, có cả biển mồ hôi của những người cha người mẹ nghèo nàn, thất học, lạc hậu đến thế…mẹ ơi !

Và có người con nào lại quên cho được mẹ của mình cơ chứ?
Khi thành tài kiếm ra tiền rồi…đầu tiên là báo hiếu chút đỉnh cho mẹ…lo cho mẹ có cái ăn ngon thì mẹ lại nói: mẹ già rồi ăn uống bao nhiêu, để mà lo cho tương lai đi con ạ!Muốn lo cho mẹ có cái mặc đẹp để bù đắp cho tháng ngày…mẹ phải quên việc này vì con…Thì mẹ nói: mẹ già rồi còn đẹp đẽ với ai? Còn bà mẹ quê khổ cực quanh năm chỉ có áo nâu sồng, quần thâm vải tám,lấm lem như  đất, như khoai, như tàu lá chuối khô sau vườn…thì : mặc thế cho …nhẹ mình, gấm vóc con mua mẹ không quen…nặng mình lắm! Để con đừng quá vướng bận đến người mẹ già đấy thôi! Một đời lo cho con, nhưng khi con tập tểnh vào đời lại muốn nó quên mẹ đi mà chuẩn bị cho tương lai con đấy mà ! Đôi khi con lại giận hờn dại dột nghĩ mẹ …chê quà cáp của mình,mắt mẹ thoáng buồn như có sương che….biết bao giờ con yêu mới thật sự hiểu mẹ đây , đứa con muôn đời bé bỏng? Mẹ ơi !

Vì thế khi cuộc đời những đứa con…đã sang trang….con đã tự tin bước xuống cuộc đời với vốn kiến thức mà những người mẹ như thế đã bươn chải bằng cả đời mình để …di chúc lại cho con…Xã hội còn tôn vinh những người mẹ ấy…thì lấy đâu có đứa con nào lại xấu hổ khi mẹ mình vẫn giữ nét bình dị, chân quê, mộc mạc ấy? Chắc chắn là không….Riêng mình,những người mẹ già giản dị,chân chất ấy lại sáng ngời một vẽ đẹp lộng lẫy của …Trăng…tuyệt vời mà mát dịu thương yêu.Vẽ đẹp đầy tự hào đó, con mãi mang trong suốt hành trình cuộc đời,sẽ là tấm gương để con noi theo cho chính con và cho con cái của chúng con sau này….mẹ ơi !

Mẹ là như thế đấy, nên đã có một bài thơ nói : mẹ là quê hương của con…Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi…Xin hãy yêu thương mẹ như yêu thương quê hương của mình…và ngược lại…

Kính yêu tặng những người mẹ Việt Nam,quê hương của con

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Lộng lẫy cát hoang...
 
Mình đã nhiều lần đi chơi biển ở Mũi Né…nhưng đến bây giờ vẫn mãi mang một nổi nhớ nhung, mong mõi được gặp lại…như nỗi nhớ của một người tình dành cho một người tình…về những hoang mạc cát lộng lẫy  của thiên nhiên xứ này.

Biết nói gì đây khi mình đang đứng trên triền cát đỏ rực một màu nồng nàn? Mình muốn được tan thành cát…chưa bao giờ như lúc này mình mơ ước mãnh liệt được hóa thân thành một hạt cát nhỏ bé, hòa mình vào sa mạc cát không còn hoang vu nữa dưới bàn chân náo nức dày xéo của biết bao du khách…mình đau với niềm đau của cát…ai nói cát không có trái tim như con người? mình đã cảm nhận được trái tim của triệu triệu hạt cát đang run rẫy đớn đau…Hãy nhẹ nhẹ đôi chân hỡi những người đã đến đây vì lòng yêu thích cát…

Và gió là người đã xoa dịu niềm đau của cát…Gió đã liên tục xóa dấu vết của biết bao con người…giúp cát trở lai phẳng phiu …rồi lại bị …chà đạp…Gíó đã làm cho hoang mạc rực rỡ chuyển động tạo nên nét lung linh làm say đắm trái tim của những người trót đam mê cát.

Để đến được đồi cát trắng phải đi thật xa vào núi bằng xe địa hình dọc theo sát bên bờ biển…Những chiếc bánh xe cày sâu trên bờ biển những vạch ngoằn ngoèo oằn oại trông rất đau thương…Sau một chuyến đi bão táp…cũng đã đến được thiên đường của những triền cát trắng thoai thoải nối liền nhau, có khi lại cao sừng sững như một vách núi cát thách thức lòng chinh phục vượt qua và khám phá phía bên kia núi của con người…
 
Mình lấy bàn tay vốc lên từng nắm cát…những hạt cát rất là nhuyễn, nhỏ không thể nào nhỏ hơn,nhìn gần trông thật bình dị thế nhưng lại tạo nên những đồi cát đẹp như mơ…cám ơn những hạt cát bé nhỏ, những hạt cát bé nhỏ dưới bàn tay của tạo hóa bíến thành những cảnh đẹp cho con người thưởng thức.Dưới bàn tay tài hoa và ý tưởng sáng tạo của con người lại cho đời những tác phẩm nghệ thuật có một không hai là tranh cát...
Xin biết ơn những hạt cát rất bình dị đã cống hiến hết mọi vẻ đẹp của mình cho thế gian...

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Bước chân mùa xuân
 
Mùa xuân đến làm con người bước những bước vội vã để nhanh chóng thoát ra được năm cũ mặc dù mới đó còn tưng bừng với Noel...
Mùa xuân đến một rừng nhành mai sẽ nhú những lộc xuân mang may mắn mang tình yêu mang cái đẹp đến cho mọi người...dù những cây mai có thể ở sâu trong rừng thẳm không một ai biết đến sự hiện diện của mình...
Mùa xuân đến cho lòng em chín thêm một chút để bước hẳn vào cuộc đời, cuộc đời mà chính em sẽ bước đi bằng đôi chân của mình trên con đường ở ngay dưới bàn chân mình....
Mùa xuân đến những ước mơ rất nhỏ bé nở hoa trong tim...bàn tay nhỏ xíu của em một hôm sẽ nằm gọn lõn trong bàn tay mềm mại ấm áp của anh,nơi chốn bình yên nhất trong cuộc đời...
Mùa xuân đến trái tim hát những lời yêu thương gởi đến cho người và cho mình dù cho cuộc đời của người vẫn là của người và cuộc đời của em vẫn là của em... 
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Thần tiên gẫy cánh đêm xuân
 
... thần tiên gẫy cánh đêm xuân bước lạc sa xuống trần...làm tình nhân đứng giữa trời không khóc mộng thiên đường...Một ngày, Sài Gòn mưa lê thê...mình mời Khổng Lồ nghe tình khúc thứ nhất...
Nơi anh , trời cũng đang phẫn nộ trút cuồng phong...anh mời minh xem bức tranh anh vẽ.Bức tranh vẽ anh ngồi dưới một gốc cây, nhìn lên trời trong đám mây trắng ẩn hiện một nàng tiên...anh viết: nàng tiên của anh ơi, hãy xuống đây với anh...anh thường hay lo sợ một ngày nào đó...tiên bay về trời...
Lúc ấy mình hồn nhiên nói:anh biết không? những tiên đã xuống trần gian rồi sẽ không bao giờ muốn về trời nữa, vì trần gian có biết bao sợi tơ yêu thương trói buộc tiên mất rồi…
Có khi còn hồn nhiên hát cho anh nghe: nàng tiên giáng trần không đôi cánh trắng giờ đang ngắm mưa rơi, đang đứng bên anh thầm cầu mưa mãi cho tiên đừng về...
Anh nói: thế thì anh la người hạnh phúc nhất  rồi khi có cô gái bước xuống từ trời chịu làm em gái của anh.
Hôm ấy giữa cái buồn u ám lạnh lẽo của một ngày mưa, ít nhất có hai tâm hồn cùng thấy ấm áp vì cho và nhận...

....Không biết tự bao giờ,mình xem như mình đã...mắc nợ anh.Một món nợ sẻ chia những buồn phiền, đau đớn của đời anh.Tình nguyện được chia sẻ với anh...lúc ấy là một niềm vui của mình.Đơn giản vì nghĩ mình đang xoa dịu những nỗi đau,mang lại niềm vui nhỏ bé cho ai đó...bởi cuộc sống vốn dĩ buồn nhiêu hơn vui kia mà...
Có những đêm...ngồi bên anh cách nhau cả một không gian dịu vợi...để buồn cùng anh, để đau cùng anh, khi cuộc sống bắt anh nếm trãi những đau thương mất mát quá lớn lao...Chia sẻ bằng sự hiện diện của một con người đang cảm thông với anh...Mình nói: anh không cần nói gì, cứ im lặng,em cũng vậy...và cứ như thế cả hai cùng lắng nghe trong im lặng những nỗi niềm không tên...
Cho đến khi anh chợt nhớ đến...có mình và đêm hôm khuya khoắt...anh nói:em về đi, anh xin em, về đi...Mình nuốt nước mắt ra về trên đường khuya vắng người,mình khóc nức nở với cái bóng cô đơn trên mặt đường mà không hiểu được vì sao?

...Làm tình yêu mõi cánh bay đi...mình cảm nhận được nỗi đau khi tình yêu không còn, khi gia đình tan vỡ nơi anh...Mình mơ hồ cảm nhận đó là một nỗi đau vô cùng.Mình thương cảm cho anh...thì thầm với anh những lời an ủi chân tình của một đứa em gái,những quan tâm đến bản thân và sức khoẻ...anh có vấn đề ở sức khoẻ...mình nhói tim khi nghĩ đến một ngày nào đó anh không còn trên cõi đời này...Anh à,khi ấy không phải là tiên bay về trời...mà là Khổng lồ đi về đâu? chỉ nhiêu đó thôi đủ để nước mắt ướt mi,nhạt nhòa chữ viết...
Cũng không ít lần mình hoảng hốt khi nghe trái tim bé nhỏ đang có những nhịp loạn run rẫy...đừng,đừng mà,tim ơi...
Mình muốn mãi mãi mình chỉ là một cô em gái của anh thôi.Cô em gái có trái tim đa cảm, dễ khóc dễ cười,không ít dại dột ngu ngơ...phải không anh?vậy nha anh?

Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Cành hoa trắng
 
Mình đang nghe một bài hát xưa của Phạm Duy, bài hát buồn não nuột như tâm trạng của mình sau khi nhận được những bài thơ của anh…đúng ra là anh đã gởi một giọt nước mắt hiếm hoi của một người đàn ông cho mình…
…Một đàn chim tóc trắng bay về qua trần gian báo tin rằng có nàng Giáng Hương.Nàng ngồi bên cung vắng trong một đêm đầu trăng , phá then vàng bước vào vườn hoang…Không gian tràn dâng niềm vui, rồi tiếng hát xui cuộc tình duyên…bao nhiêu nàng tiên nỉ non làm huyên náo thiên đường lạnh lẽo
Ôi những nàng tiên trên trời…một hôm còn muốn nổi loạn !
Anh đã gởi nước mắt cho mình quả không sai…bằng chứng là chúng đang bắt mình phải rớt nước mắt theo chúng rồi…Em đang gởi trả lại cho anh những hạt nước mắt của em…vì anh đó.
….Trời đày cô tiên nữ xuống đầu thai làm hoa, giữa đêm tàn hoa nở chóng phai…Người về trong đêm tối ôm cành hoa tả tơi…
Và nàng tiên nữ đã phải chịu hình phạt của thượng đế là trở thành một trích tiên trong một cành hoa trắng bị đày đọa dưới trần gian…
Một ngày anh đến với em khi đã cạn kiệt tình yêu trong trái tim.Với một vết thương sâu chưa lành sẹo.Lòng anh tràn đầy chán nãn lẫn hối tiếc cho một cuộc tình đẹp chóng gẫy đỗ…Em như một làn gió mát xua tan chút buồn đau trong anh.Em như một tia nắng sưởi ấm phần nào giá băng tâm hồn bị đóng băng.Em như một dòng suối nhỏ mang hơi thở và sức trẻ đến cho một cõi đời cô tịch…
Thế nhưng …em chỉ là một chút gío, một chút nắng,một dòng suối bé nhỏ…em làm gì được cho một cuộc đời quá đỗi buồn phiền. Đỉnh đồi đau thương ấy em không dám bước qua…Vì em biết kế tiếp đó sẽ là một vực thẵm đầy gian nan phiền muộn …mà em không dám bước xuống
Em chỉ là một cành hoa trắng mong manh ,yếu đuối…trước đồi cao và dốc thẳm em chỉ biết khóc và cầu nguyện thôi…
Vì rằng em biết anh vẫn chưa quên được người ấy…vì rằng em hiểu có ai dễ quên được mối tình đầu…vì rằng cuộc sống của anh quá đa đoan…vì rằng tim anh thật sự đã không còn một chỗ trống nào cho một đoá hoa mong manh em….
Thế nên em nhỏ bé và yếu đuối sẽ làm gì được cho anh bây giờ? đừng để cành hoa trắng mong manh ngát hương phải chóng tàn và tơi tả như bài hát anh nhé…
 
Oanh Oanh

 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-22 05:33:24Oanh Oanh>
Riêng một góc trời
 
Buổi tối...đang ngủ bỗng giật mình vì một hồi chuông điện thoại...choàng tỉnh… tay vội chụp lấy điện thoại cứ ngỡ đó sẽ là một tin...gỡ nào đó của người thân trong gia đình...nhưng chỉ một tiếng u...u... dài cô tịch như màn đêm...không có ai...nhìn đồng hồ 1g 30 đêm...
Không thể nào ngủ ngay lại được..mình cứ suy nghỉ mãi...ai có thể gọi mình vào giờ này? có thể là ai đây? Mình nghỉ đến anh và nhói tim vì buồn...những ngày qua mình đợi tin anh, để biết anh còn hiện diện trên cõi đời...nhưng tuyệt nhiên không có một lời nào.Mình không dám nghỉ ngợi gì nhiều...đầu óc hay đi rất xa...thôi thì xin gởi đến anh một lời cầu nguyện...một sự may mắn, một phép màu như anh nói anh đang rất cần trong lúc này...chưa bao giờ mình cảm thấy tuyệt vọng như bây giờ...ứơc gi mình có cây đủa thần thật nhỉ?
Mình kinh hoàng khi nhận ra...nếu anh không bao giờ vào hộp thư để trả lời, anh không gọi điện cho mình nữa...sẽ đồng nghĩa với việc anh đã đi về một nơi rất xa...rất xa...về một cõi riêng của mỗi người, ở đó không còn nỗi đau đớn đớn của thể xác,nhưng nỗi đau của tâm hồn liệu anh có thoát được không?Ở đó...anh có tìm được niềm vui riêng cho mình? ở đó không còn những ràng buộc bắt anh phải sống vì người khác...nhưng anh cũng không thể sống cho riêng anh...cho tình yêu muộn màng tuyệt vọng của anh ...niềm thương cảm làm nước mắt lại chảy dài một đêm mùa xuân...
Một tình yêu không có kết thúc
Một tình yêu ở hai nhánh rẽ dòng sông
Một tình yêu ở hai khía cạnh cuộc đời
Một hẹn thề nếu có một kiếp sau...
Mình xót xa nhớ lại lời tỏ tình của anh: em là người anh yêu thương nhất...sau này chắc chắn em sẽ gặp một bờ vai mạnh mẽ để đi cùng em suốt cuộc đời...nhưng anh tin chắc rằng người ấy cũng sẽ không thể nào yêu em bằng anh đang yêu em...
Cứ nhớ đến anh nước mắt lại ngân ngấn bờ mi
Em xin gởi đến anh một lời nguyện cầu dù lúc này anh có đang ở nơi đâu đó...thì hộp thư của anh vẫn còn đây,mỗi ngày em sẽ tiếp tục nói chuyện với anh...nói một mình em...nói với góc trời riêng của anh... có thể ở đó chỉ có anh và em với hai con đường mãi hoài song song và mỗi người lại vẫn bước trên con đường của riêng mình...đến vô cực...
 
Oanh Oanh
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa thu ru anh
 
Một hôm công việc đang bận rối rít…mình bỗng bị quấy rày…Ông Kẹ chứ còn ai !
Anh thở vắn than dài …anh đang bị mất ngủ…Người gì đâu, mất ngủ rồi đi quấy rày người khác, làm mình vừa làm việc vừa trả lời anh muốn hụt hơi !
Ông Kẹ…thiệt ra dễ thương lắm, phải tội đô con giống như …Lý Đức , nên mình gọi là Ông Kẹ cho dễ thương xíu ! Ngày bị mình thân ái tặng biệt danh này, anh chàng giận dỗi đến mấy phút…nhưng sao khi nghe mình nói:hai chữ ông kẹ dễ thương lắm đó…thì chàng bèn ậm ừ chịu làm ông kẹ luôn đến giờ…
Anh lập lại lần nữa :hôm nay anh bị mất ngủ ! rồi nói: em ru anh ngủ đi…năn nỉ đó ! anh đã đếm từ 1 đến…1000 rồi mà không ngủ được nè,anh không dám uống thuốc ngủ…ru anh đi em…Nghe thấy mà tội nghiệp làm sao, có một …người mẹ ở đâu đó trong trái tim mình…Hoá ra đàn ông con trai rốt cuộc cũng chỉ là một cậu bé to xác mà thôi...Ừ thì ru ( mà nhỏ lớn chỉ biết hát ru cho búp bê , cho con mèo ngủ thôi à, chưa ru…người bao giờ !) Nhưng để hỏi thăm chút đã:
Kat: Mà tại sao anh mất ngủ vậy?
Ông Kẹ: anh mất ngủ vì anh không ngủ được chứ sao với trăng?
Kat:Mà tại sao anh không ngủ được?
Ông Kẹ: vì anh nhớ quá đến đôi mắt của một cô bé…
Kat: cô bé nào dzậy trời ?
Ông Kẹ: một cô bé tóc dài …
Kat: thôi nghe em hát nè...rồi làm ơn ngủ dùm cái cho em làm việc… !
 
…. Hôm mùa Thu gió hát bài ca cũ. Mùa Thu bay lá vàng. 
Em ru anh ngủ, bài ca dao ta vẫn hát lúc còn ấu thơ.

...Nắng vàng ấm suối tóc dệt mây thu. Ngập ngừng trôi giấc mơ. 
Em ru anh ngủ, dài cơn mê thương yêu ấy những ngày ái ân.

 
Kat:Anh đâu rồi anh? sao êm ru vậy nè? ngủ rồi hả ?
Ông Kẹ: chưa ! em hát hay quá làm sao anh...ngủ được?
Kat: Chết...vậy em phải làm sao bây giờ?
Ông Kẹ: thì hát tiếp ru anh ngủ chứ còn sao ...
 
...Anh yêu đôi mắt em, mùa thu vẫn vương.
Yêu đôi cánh chim, bờ môi nhớ thương.

...Hôm mùa Thu gió hát bài ca cũ. Mùa Thu bay lá vàng.
Em ru anh ngủ, bài ca dao ta vẫn hát lúc còn ấu thơ.

...Dài cơn mê thương yêu ấy, những ngày ái ân...
 
Kat: Ngủ chưa vậy anh?
Ông Kẹ: Hát nữa đi em...
 
…. Hôm mùa Thu gió hát bài ca cũ. Mùa Thu bay lá vàng. 
Em ru anh ngủ, bài ca dao ta vẫn hát lúc còn ấu thơ.

...Nắng vàng ấm suối tóc dệt mây thu. Ngập ngừng trôi giấc mơ. 
Em ru anh ngủ, dài cơn mê thương yêu ấy những ngày ái ân.


...Anh yêu đôi mắt em, mùa thu vẫn vương.
Yêu đôi cánh chim, bờ môi nhớ thương.
...Hôm mùa Thu gió hát bài ca cũ. Mùa Thu bay lá vàng.
Em ru anh ngủ, bài ca dao ta vẫn hát lúc còn ấu thơ.
...Dài cơn mê thương yêu ấy, những ngày ái ân...
 
Kat:anh ngủ chưa anh?
Ông Kẹ:...anh sắp ngủ rồi...ơn em baby...
Kat: ngủ ngoan nhé...nằm mơ thấy tiên...
Mình thở phào nhẹ nhõm...khi đưa được ong kẹ đi vào giấc ngủ...vì mình đang bù đầu với công việc kia mà...
Một lát phải ghé qua...chiêm bao bắt đền anh mới được ! 
  
Oanh Oanh 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-07 04:29:53Oanh Oanh>
Ngày xưa Hoàng Thị….xa rồi
 
Có lẽ ngày xưa hoàng thị chỉ còn trong kỷ niệm cuả những bậc anh chị, cha mẹ cuả chúng mình.Thế nhưng khi nghe bài này hát cất lên Thuyền Quyên vẫn không sao quên được những kỉ niệm đầu tiên thơ mộng cuả những lần hiếm hoi lang thang tan học về mà không có …phụ huynh đưa đón.
 
Đó là vào năm lớp 9,khi thày cô đột ngột có công việc hay bị bệnh.Thế là cả bọn được :
….em tan trường về đường mưa nho nhỏ,anh theo Ngọ về, áo dài tà áo vờn bay…
….em tan trường về bờ vai em nhỏ, chim non lề đường nằm im giấu mỏ, anh theo Ngọ về gót giày lặng lẽ đường quê….
Thuyền Quyên và nhỏ bạn đi chung một đoạn đường,nói cười ríu rít như chim trên cành, và khi Nga rẽ vào ngỏ nhà cuả nó, thì Thuyền Quyên chính thức hóa thành ….Ngọ! Cảm giác bối rối khi biết có cái đuôi theo sau làm những bước chân cuống quít.Bình tỉnh nào, cô bé nhủ thầm, không khéo lại vấp té trước mắt họ thì dị lắm đó!Cô bé Ngọ_Thuyền Quyên vui sướng đi những bước chân vành khuyên trên lề đường cuả con phố đông người, mà vẫn nghe một nỗi niềm riêng tư rất là Hoàng Thị !Thỉnh thoảng lại giả vờ…ngó nghiêng để liếc nhìn qua những sợi tóc xem “hắn ta” thế nào, để rồi thấy “hắn ta” cũng đang đi cùng một nhịp với mình, không nhanh không chậm,hình như cũng là đang thưởng thức phút giây….anh theo Ngọ về…lại còn có một nụ cười khó ưa làm sao trên môi nữa!
Và rồi đoạn đường theo nhau cũng sắp đến ngã rẽ, Thuyền Quyên lại…ngó nghiêng một lần cuối cùng qua làn tóc rũ để gởi cho người ta một cái nhìn từ giã cùng nửa nụ cười mím chi trên cánh môi hồng xinh, thay cho một lời chia tay thầm lặng:về nha! Thì cô bé cũng nhận lại được một cái nhìn lém lỉnh mà diụ dàng cùng nụ cười y hệt với câu giã từ y chang:về nhé!
Chỉ có bấy nhiêu thôi…mà nụ cười cuả người ta theo Thuyền Quyên suốt buổi tối! Nó quẩn quanh bên bàn học, nó đậu trên trang vỡ, rơi trên trang sách,nó tràn ra ngòi bút những vần diệu ngô nghê vụng về,nó đi vào cả giấc mơ, giấc mơ cuả Hoàng thị Ngọ…Thuyền Quyên mơ thấy mình ôm chiếc cặp nhẹ trước ngực, bước đi trên con đường quê có buị đỏ vương víu gót chân và có cành hoa cuả người ta trao tặng…giống như :
em tan trường về, mưa giăng mờ mờ, anh trao vội vàng chùm hoa mời mở ép vào cuối vở muôn thuở còn hương còn hương…
Chỉ cóthế thôi….những buổi theo nhau ban đầu, hiếm hoi đã để lại trong tâm hồn ngây thơ những cảm xúc êm đềm mà Thuyền Quyên dịu dàng cất giữ chúng trong chiếc hộp màu xanh mang tên …ký ức.
Chúng sẽ ngủ yên ở đấy, và đôi khi chúng lại thức giấc trở về mang cho cô bé Thuyền Quyên bây giờ đã thành người lớn những phút giây ngọt ngào, những cảm giác cuống quit xôn xao đầu đời cuả những  áo dài thướt tha tan trường,tóc xoã ngang vai…mà có người theo sau như một cái đuôi dễ thương đến không ngờ….
 
Oanh Oanh
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-10 14:30:41Oanh Oanh>
Nơi thời gian ngừng trôi

   Những dịp đầu năm, theo gia đình đi hành hương về nuí Sam Châu Đốc, tôi mới biết một điều, ở những nơi này…thời gian như ngừng trôi…
 
   Dù bình minh vừa ló dạng hay chiều tà hối hả lui bước cho đêm đen, những chiếc phà vẫn thầm lặng đi về giữa hai bờ sông, mặc kệ cho những cánh hoa lục bình dập dềnh trên sông vừa trôi vừa nở …Những chiếc phà mang trong lòng bao nhiêu là xe cộ và con người nặng lòng với một niềm tin vô biên.
 
   Những dòng xe đến, đi đưa biết bao nhiêu con người đủ mọi thành phần, lứa tuổi, họ trôi  trên dòng sông tín ngưỡng từ các nẽo đường hội tụ về đây. Họ vội vã đến, đi không mệt mỏi, con phố nhỏ bé Nuí Sam biến thành hai dòng sông xuôi ngược miên man chảy  quanh năm suốt tháng…Hai bên đường là một dãy phố luôn sáng đèn, đó là những khách sạn, nhà trọ không bao giờ vắng khách. Bên dưới thường là những tiệm ăn, những cửa hàng bán trái cây, đặc sản mắm cái cuả Châu Đốc…và đặc biệt là bán hàng mã: áo, mũ mão, nhang đèn để cúng Bà.
 
    Vừa xuống xe mọi người có khi chẳng cần nghỉ ngơi, họ vào lễ Bà Chuá Xứ ngay để còn kịp theo xe về, để không bỏ dở công việc làm ăn đang chờ họ ở nhà. Còn đoàn cuả tôi thì ghé vào một khách sạn mi ni, lên phòng tắm rửa  rồi lại xuống để dùng cơm tối, khi ấy đã gần 10giờ đêm. Sau đó, có người lên phòng ngủ, để khuya 3giờ sáng sẽ dậy  đi lễ sớm. Bọn tôi vì đa số lần đầu đi hành hương, náo nức muốn biết nên không ai bảo ai tất cả đều …xuống phố núi! Hoà vào dòng người đang đi như mộng du tiến về ngôi Chuà. Khi đã lọt đước vào khuôn viên chùa, tôi muốn hoa mắt lên vì những mái cong, những đèn lồng cứ ngở mình đang lạc vào xứ sở cuả câu chuyện Aladin và cây đèn thần đọc từ ngày xa xưa. Mắt thì cay xè vì khói nhang nghi ngút mà còn ngợp thở nữa chứ! Người ta hối hả bưng bê mâm ngủ quả cuả mình, tìm cho ra một chỗ gần chánh điện để đặt vào đấy, rồi lên đèn lên nhang để cúng, để gởi những lời khấn nguyện đến với Bà Chuá Xứ đang ngự trên cao.
 
   Có một người đã từng đến chốn này nói bên tai tôi: Hãy nhìn tượng Bà đi, mỗi người sẽ “thấy” bà theo vận hạn cuả mình trong năm. Tôi vội nhìn lên và nói với cô ấy: Bà đang mĩm cười rất tươi! Còn cô ấy thì : Bà đang nghiêm trang không hề cười! Theo cô, nếu nhìn thấy Bà cười vui tươi , sẽ hên_nếu Bà nghiêm trang, hơi lo_nếu bà quạu, rất lo_nếu bà rơi nước mắt, thì…ôi thôi! Mình cũng chắp tay theo mọi người đứng chen chúc nơi sảnh cuả chánh điện mà không biết khấn nguyện gì…Sau đó cả bọn kéo lên lầu cuả dãy nhà trưng bầy áo mão, vật quí giá mà bá tánh cúng dường được lưu giữ bao nhiêu là năm tháng qua. Chụp vài tấm ảnh kỉ niệm.
 
   Nhưng rồi tôi cũng nhanh chóng nhận ra một điều thật đáng buồn…những vật cúng dường trên các bàn …lẹ làng được những người nào đó mang trở ra bán lại cho những người mới chen chân vào mà đi tay không. Nhất là có một con heo quay to, màu da vàng ệch, tái tử trông rất kinh dị…vì đã được sang tay cúng đi cúng lại không biết bao nhiêu lần! Ôi…con người khi kinh doanh không từ bỏ một cơ hội nào dù có là nơi chốn…thiêng liêng…
 
   Phía sau chùa có một cái chợ ở bên dưới, phải đi xuống từ những bậc thang bằng đất. Cũng đông nghịt người là người…Lẽ ra nó phải mang tên là chợ…âm phủ mới đúng. Chợ bày bán mắm, trái cây, hàng mã, áo quần cũ vẫn thường được gọi là đồ…sida từ Campuchia qua…và hàng quán thức ăn. Sau đó rời chuà Bà, ghé vào các chuà gần đó, ghé vào lăng ông Thoại Ngọc Hầu xin …xăm. Khi trở về khách sạn thì lại ngồi vào bàn …ăn sáng! chờ các người đi lễ sớm trở về để chuẩn bị lên xe. Tôi nhận ra người dân sống ở  đây hình như không còn nhớ tới khái niệm về thời gian, rồi lại tự hỏi không biết họ ngủ vào lúc nào? Khi mà thời gian đúng thật là vàng ròng nơi xứ này.
 
   Khi lại đứng trên chiếc phà lần nữa trong chuyến trở về, ngắm nhìn những đám lục bình trôi trên lênh đênh trên sông, chợt thấy nao nao lòng và nhớ đến một câu thơ rất hay cuả Cao Vũ Huy Miên:

                   Có một loài hoa vừa trôi vừa nở
                  Em lấy chồng rồi anh ở vậy thôi
                  Nữa mai thương đứng nhớ ngồi
                 Biết loài hoa ấy vừa trôi vừa buồn…

   Và có lẽ đây là phút giây thư thái, êm đềm, thi vị nhất mà tôi có được trong chuyến đi hành hương đầu tiên trong đời về núi Sam Châu Đốc...
 
Oanh Oanh
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-15 10:38:23Oanh Oanh>
Nàng thơ
 
   Nhớ lại ngày xưa, có một lần mình buồn đến mất mấy ngày vì cái…tên cuả mình!
 
   Chẳng là, một hôm con nhỏ Đà Điểu hí hửng mang vào lớp khoe với mình một tập thơ cuả Nguyên Sa, vẻ mặt đầy bí ẩn nói sẽ cho mình biết một điều bất ngờ trong tập thơ này! Mình bình thản lắm, vì cũng có biết mấy bài hát được phổ nhạc từ thơ cuả ông (ở nhà vẫn nghe chung nhạc của mẹ mà ) tuổi mười ba, Paris có gì lạ không em, cần thiết…Thế nhưng khi Đà Điểu mở tập thơ ra và gí vào tận mặt cho mình xem bài thơ gì có câu:
 
                  Hôm nay Nga buồn như con chó ốm
                  Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
                  Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
                  Để anh giận sao chẳng là nước biển…
 
   Mà chữ Nga đã được nó gạch dưới hai dòng bằng mực đỏ hẳn hoi! Quên chưa chú thích nhỏ Đà Điểu có tên trong giấy khai sinh là Nga. Nó cười toe toét: thấy chưa, tên tao được đưa vào thơ cuả Nguyên Sa! Rồi nó vênh mặt điệu đàng vén mấy sợi tóc mai như thể nó chính là …nàng thơ cuả thi sĩ! Mình nói: chỉ là trùng tên thôi chứ làm sao ổng biết được mi? Nó lại khăng khăng bảo vệ quan điểm, nhà thơ ghi tên Nga thì cũng như chính nó là nàng thơ rồi! Và từ đó cô nàng yểu điệu ra thấy rõ, không còn xồng xộc chạy, mà đi bước một bước hai…không còn ăn nói té tát mà diụ dàng, từ tốn! Trời ơi là trời! Đã thế còn giễu cợt: tao tìm khắp mấy cuốn thơ rồi, chưa thấy có nhà thơ nào lấy tên mi làm nàng thơ cuả mình! Thôi đừng buồn, cứ chờ đi, không chừng mai mốt sẽ có!
 
   Không hiểu sao chỉ có vậy mà lúc đó mình….tức đến lặng người! rơm rớm nước mắt…Tối hôm đó sau mấy lần thập thò, mình nhất định vào hỏi mẹ cho ra lẽ.
 
   Hỏi rằng: Mẹ ơi, sao hồi đó mẹ không đặt con tên là Nga?
Mẹ ngạc nhiên lắm: Sao lại hỏi kì cục vậy ?
_Tại con thích tên Nga
_Con thích tên Nga bao giờ vậy? trước giờ có nghe con nói gì đâu?
_Thì con mới thích thôi, mà sao me không đặt con tên Nga?
_Vì mẹ thích tên cuả con, cha mẹ đặt tên không xấu xí, thì không được chê khen
_Nhưng tên con không được ai cho vào thơ, tên nhỏ Nga được đưa vào một bài thơ cuả Nguyên Sa ….
_Con thiệt là! đâu phải cứ có tên trong thơ thì tất cả mọi người trùng tên đều là nàng thơ cuả thi sĩ?
_Nhỏ Nga nó noí vậy đó mẹ à, nó noí chính nó là nàng thơ tên Nga cuả Nguyên Sa!
_Thì kệ nó đi con…Bây giờ chuyện cuả con là lo học cho giỏi, chứ không phải là chuyện nàng thơ! con hiểu chưa? đi mà lo học bài!
Thế là mình im lặng, nín khe mà đi ra...
 
   Tối hôm đó khi đã nằm trên giường ngủ mà vẫn chong đôi mắt tiếc hùi hụi....ước gì mình tên....Nga nhỉ?
 
Oanh Oanh
 
 
 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-20 15:37:36Oanh Oanh>
Đặt tên cho nỗi nhớ
 
   Khi người ta còn trong thời gian yêu thương nhau, thì nỗi nhớ có vô số tên gọi, những tên gọi âu yếm ngọt ngào nhất mà họ có thể nghỉ ra.
 
   Trong thời gian thơ mộng này, người ta dệt ra những giấc mơ để lấp đầy thời gian xa cách. Nỗi nhớ nào mà không dài mênh mông, vô tận? Nó như một dòng sông không biết đâu là bến đâu là bờ.Nó lặng lờ xuôi chảy mải miết, da diết trong trái tim yêu .Dù có khi chẳng là xa xôi cách trở gi….chỉ là chia tay nhau và ….mạnh ai về nhà nấy…
 
   Nỗi nhớ có thể đến với mọi người đang yêu bất cứ lúc nào chứ không có thời gian qui định. Nó ngang nhiên đến bất cứ khoảnh khắc nào trong ngày mà không hề hỏi ý kiến ai. Có khi đang ăn sáng, ăn trưa cũng chợt nhớ đến người ta, lại ước gi có người ta ở đây thì ăn chung vui biết bao? Có khi đang làm việc tự nhiên đến  nhớ ào đến như cơn gió, làm đầu óc lâng lâng và coi chừng công việc có khi chểnh mảng sai sót đấy! Thấy nắng rạng rở cũng nhớ đến tà áo ai bay trong gió một buổi sáng đẹp trời nào….Thấy mưa bay rớt hạt cũng nhớ đến một lần bên hiên trú mưa…có người hát khe khẽ bài cơn mưa lao xao….Sáng,  trưa, chiều, tối lúc nào nó cũng có thể ghé thăm, cho đến khi nào hai con người nhung nhớ gặp nhau thì nó đứng phía sau …chờ đợi!
 
   Có một con nhỏ còn gọi nỗi nhớ của nó là sợi tóc, có làm một câu thơ :
                     Nhớ của em tên là sợi tóc
                    Tóc mỗi ngày dài, nhớ mọc ra theo…
   Có lẽ vì thế đôi khi có người vẫn phải đi cắt tóc, biết đâu là để cắt bớt nhớ nhung, dù biết rằng rồi nó sẽ lại dài ra….
 
   Và vì quá nhớ nhung nhau, nên họ bèn tiến tới lập gia đình, sẽ có một đám cưới vui vẻ, và sau đó thì sẽ ra sao? Nỗi nhớ có thay tên đổi hình? Còn đó hay biến mất?
 
   Thế nhưng đối vối những người nhớ nhung nhau nhưng không thể nào đến với nhau thì sao? Có lắm chứ…vì một hoàn cảnh nào đó…

   Thì nỗi nhớ có lẽ sẽ là khủng khiếp lắm! Nó như dòng thác ào ạc trút đổ về nguồn, qua những con suối gập ghềnh, qua bao nhiêu đá thác, rừng rậm….Nó như biển giận dữ xô từng đợt sóng tràn vào bờ bãi, cuốn trôi hết bao nhiêu là dấu chân của người nó yêu thương về với biển…Nó lạnh lẽo băng giá như ngọn gió mùa đông nhức nhối trái tim yêu.Nó tàn nhẫn như cơn bão tố quăng quật tơi bời. Nó như con nắng quái thiêu rụi bao đồng cỏ bao cánh rừng hoang…
Và tội nghiệp cho những trái tim yêu phải chịu bao đau thương của một tình yêu không có lối thoát. Cuộc sống có khi biến thành ác mộng.

   Để rồi đến một ngày nào đó….

   Thời gian sẽ thay con người mà làm công việc của nó. Xoa dịu nỗi đau, nhẹ nhàng nỗi nhớ, đưa con người êm trôi trên dòng sông lãng quên….
Con người sẽ lắng nghe trong im lặng của đời mình những nỗi đau dần vơi. Có thể một mai nào đó nhìn lại, sẽ ngạc nhiên tự hỏi: sao ta lại thế? Có thể sẽ mỉm cười tự diễu: sao lại thế ta ơi? Có thể sẽ cảm thấy tâm hồn êm đềm khi nhớ về mối tình xưa. Có thể lòng sẽ thật nhẹ nhàng khi nhớ đến nỗi đau xưa. Và con người sẽ cám ơn thời gian biết bao, sau khi soi bóng hình mình qua tấm gương thời gian, họ sẽ thấy thật rõ mình, người, tình yêu, nỗi nhớ, nỗi đau và mất mát….

   Tất cả đều êm ái trôi qua đấy thôi vì cuộc đời dù sao cũng chỉ là một …cõi tạm. Chỉ là một cõi tạm thôi và con người đang rảo bước rong chơi…
Có một bài thơ của cố thi sĩ  Kim Tuấn:


Cõi tạm

Sen nở hồ Tịnh Tâm
Mùa Hạ vàng Thành Nội
Em qua cầu Gia Hội
Có nhớ chiều Đông Ba
Ta ngồi lại với ta
Thấy đời là cõi tạm
 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hãy yêu như thiên nhiên
 
   Trong sự tỉnh lặng cuả một buổi chiều, mình ngồi trên một phiến đá mát lạnh trong một khu vườn, xa rời bao tiếng động ồn ào cuả cuộc sống, lắng nghe trong im lặng biết bao nhiêu lời yêu thương …từ thiên nhiên.
    Này đây những đóa hoa đầy màu sắc và hương thơm đang đung đưa trên cành lá, mời gọi những cánh bướm cũng rực rỡ không kém gì hoa, chập chờn trong nắng thủy tinh rồi sẽ hạ chiếc cánh đầy hương phấn xuống một nụ hoa nào mà chúng đã chọn. Đó chẳng phải là tình yêu đấy sao? một tình yêu trong sáng, nên không có ai đau khổ, chẳng có kẻ buồn rầu. Tất cả đều trao và nhận những ngọt ngào mà tình yêu mang laị…
   Và bên dưới những vạt cỏ xanh mượt vẫn còn ngậm những hạt sương long lanh, một sức sống mãnh liệt vươn lên và tràn ra từ đất, những vạt cỏ mượt mà óng ánh sương sa chẳng phải cũng đang trao cho nhau tình yêu trong lành mát diụ?

   Những chiếc lá xanh trên cành toả bóng mát khắp các tàng cây, mang lại hơi thở cho thành phố và khi già nua, vàng uá chúng sẽ nhẹ rơi mình trong một đường bay đẹp sững sờ tiếc nuối. Chẳng phải đã dâng hiến cho đời cho con người trọn tình yêu thương cuả chúng hay sao? Tình yêu cuả thiên nhiên vẫn mãi hoài tiếp tục, những chiếc lá sẽ trải thảm vàng con đường cuả những đôi tình nhân đi qua. Một bản nhạc cuả muà thu xao xác, tan tác, ngát hương thơm cuả chiếc lá khô, một mùi hương rất đặc biệt mà chỉ có ai yêu muà thu mới …nghe được!
 
   Rồi đến những giọt mưa cũng cất tiếng hát lời yêu thương, nhớ nhung…có cơn mưa nào không rớt một ít buồn cho lòng người? Ôi những cơn mưa, chúng lắm điều lắm chuyện không thể tưởng! Chúng khiến cho đôi lòng đang yêu nhớ nhau thắm thiết, chúng đưa nỗi nhớ nhung da diết ràng buộc những con tim trót lỡ có nhau. Chúng như những lời tình tự thì thầm họ đang trao cho nhau…chúng ru giấc ngủ cho những cô bé mới đặt những đôi chân vào khu vườn yêu thương ban đầu…
 
    Và nắng…nắng trườn nắng đuổi trên những dáng tiên nga thướt tha trong tà áo dài. Nắng sóng sánh theo bước chân ngà những ánh sáng bóng tối cuả hoạ sĩ thiên nhiên, nắng pha những gam màu lung linh ảo diệu đánh dấu một ngày em đến, và đọng mãi trong đôi mắt, trong tâm hồn kẻ tình si vô tình …trông thấy. Nắng còn lấp lánh nồng nàn trong đôi mắt rất cương trực cuả ai? Đôi mắt ấm áp nhưng có thể tan chảy cả khối băng nào…nếu còn trong một trái tim! Thế mới biết nắng đã tặng cho con người thật là nhiều quà tặng yêu thương mà…mấy ai nhận biết?
 
   Cũng thế, gió cũng mang biết bao nhiều điều ích lợi thi vị cho con ngưòi. Một làn hương thơm nếu không có gió làm sao có thể đến được với…đối tác? Gió còn mơn man bao làn da mang lại cảm giác dễ chiụ, còn chuyển đưa lời thì thầm yêu dấu từ một người đến một người, mà có khi đó chỉ nghe qua thần giao cách cảm. Không có gió làm sao tóc và áo em bay? viết nên không biết bao nhiêu bài thơ, bài nhạc cho con người thưởng thức?
 
    Vì thế con người xin hãy trân trọng tình yêu cuả thiên nhiên, và hãy yêu như thiên nhiên yêu, đừng so đo tính toán…
 
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi thì ta về với thiên nhiên của ta nhé.
Cuộc sống thật muôn màu muôn vẻ, cuộc sống với ngập tràn những sự khác biệt, với những điều kỳ diệu mong manh, với những bí ẩn và bất ngờ, và như thế, cuộc sống luôn có sức hấp dẫn đặc biệt.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-28 05:56:37Oanh Oanh>
Cám ơn Cỏ Lau đã ghé nhà Oanh Oanh
 
Đi siêu thị biên giới Mộc Bài
 
Một ngày, đọc trên báo một tin đáng chú ý…siêu thị miễn thuế tại cừa khẩu Mộc Bài đang khai trương, bán rất nhiều mặt hàng từ gia dụng, hoá mỹ phẩm, kim khí điện máy, đồng hồ, điện thoại di động, mỹ phẩm cao cấp ngoại nhập. Có xe bus đi đậu tại chợ Bến Thành và xe bus về đậu tại siêu thị, tiện lợi vô cùng…làm mọi người xôn xao!
 
  Thế là sau một tuần, vào một ngày chủ nhật gia đình mình gồm hai người và một đứa bạn nhất định sẽ đi một chuyến dã ngoại, kết hợp mua sắm…Chẳng có gì gọi là chuẩn bị ngoài mang theo tiền để mua hàng và mỗi người tự mang theo... chính mình... 

   Sáng bảy giờ bắt đầu lên đường, đi xe tự túc đến gởi tại TrungTâm cấp cứu quận nhất, rồi đi bộ qua bến xe…Thật là hoa mắt lên khi thấy có một đám đông như trẩy hội từ các hướng đổ về đấy. Vào phòng bán vé hỏi thăm thì mới biết xe đi siêu thị Mộc Bài sẽ đến từng chiếc và đậu tại một bến xe bus trên đường Hàm Nghi cũng gần đó.Thế là lại đội nắng đi qua thì đã thấy tại bến này cũng có sẵn một rừng người, đứng từ trên lề tràn xuống cả lòng đường, ngoài những người trẻ và trung niên còn có biết bao nhiêu gia đình đi kèm theo các cụ già và nheo nhóc các em bé có khi còn đang bế ngữa trên tay! Thế mới biết dân thành phố hiếu kì và…ham rẻ thấy mà ghê, nghe nói hàng miển thuế ùn ùn kéo về biên giới chẳng ngại đường xa  và bao nhiêu bất ngờ, bất trắc đang chờ.
 
   Nhưng để leo lên được một chiếc xe bus …thì không phải là chuyện dễ! Bao nhiêu chiếc đến mà trong xe đã gần đầy người, không hiểu họ lên lúc nào, chúng rà rà chạy chứ không ngừng hẳn và bao nhiêu con người nhanh chân nhất đã chạy theo và khéo léo leo lên! Thế là mọi người đều…tự hiểu không thể đứng mà chờ …sung rụng, quên chờ xe đến rước mình, mà mình phải nhanh chân chạy để rước xe! Vì thế thấp thoáng thấy một chiếc xe Mộc Bài, ba người nhà mình bèn chạy như …vịt tới trước đón nó, khi nó rề qua thì phải lẹ như xiếc leo lên, may phước còn chỗ ngồi. Sau khi an vị rồi mà tim vẫn còn đập thình thịch!
 
   Và bây giờ thì ngồi vật vờ cho xe dằn xốc, bên tai bị tra tấn với biết bao tiếng nói, tiếng cười, tiếng khóc. Chiếc mũi cũng tội tình không kém phải chịu đựng với bao nhiêu là mùi đặc trưng…Cuối cùng chuyến xe hành quyết cũng đến biên giới…Siêu thị rộng lớn mọc trên một vùng đất hoang sơ, nhìn qua bên kia hàng rào là đất bạn Campuchia. Mọi người náo nức theo chân nhau đi vào siêu thị theo chỉ dẫn cuả nhân viên tại đây. Nào phải vào lấy vé, rồi đi qua lối nọ lối kia, lấy xe đẩy và vào khu vực trưng bày hàng.
 
   Siêu thị rộng lớn, nhưng hàng họ thì không bao nhiêu, có lẽ do mới khai trương nên chưa kịp chở hàng về? đa số là những hoá mỹ phẩm không tên tuổi, những thương hiệu lạ hoắc mà giá thì rẻ cực kì…có một số người mua rất nhiều, còn những hiệu có tên tuổi thì cũng chỉ rẻ hơn trên thành phố vài ngàn đồng. Chẳng lẻ đi lại về tay không? Bèn mua vài món lạ hoắc về mà cho đến bây giờ cũng chưa thấy ai đụng tới.Ghé qua khu kim khí điện máy, hàng cũng lèo tèo, giá cả thì có trời mới biết, và mặc hàng mắc tiền thì vẫn phải chiụ thuế! Như máy chụp hình kỷ thuật số, ti vi, tủ lạnh….Lướt qua khu bán dầu thơm son phấn thì cũng vậy, giá vẫn không rẻ gì….sau khi đã quá mỏi chân, khát nước và đói bụng…mọi người tràn qua khu nhà hàng ăn uống tại đây. Đồ ăn ăn cũng tạm được, bàn ghế đẹp sang trọng nên giá tính cắt cổ là phải rồi.

  Sau khi đã không còn đói nữa vội bước ra bên ngoài đi bộ một khoảng xa đến với một đám rất đông người đang chờ chực nơi đó. Chờ mãi chờ hoài thì mới hay…giờ này không còn xe lên nữa! Rồi hai, ba người dân điạ phương chạy đến nói có muốn gọi taxi để về không thì họ gọi …giúp cho, đành phải để họ… giúp chứ biết sao bây giờ? Nhưng cũng ngồi dưới nắng thiêu đốt cuả vùng biên giới khoảng một giờ sau, xe taxi mới đến. Cò xe xì xầm gì đó với tài xế taxi, và anh ta đòi: 400.000 cho ba người về đến chợ Bến Thành, mà trên xe thì cũng đang có sẵn ba vị khách!
 
   Khi đã yên vị trên xe rồi, định nhắm mắt ngủ một giấc thì lại không thể ngủ được vì những vị khách ngồi chung đang trò chuyên với nhau khá là to tiếng, nói cười hô hố .Họ gồm hai người đàn ông và một phụ nữ tuổi trung niên, trong đó có một ông là Việt kiều từ Mỹ về, người phụ nữ là bồ của ông ta. Thì ra họ thuê xe taxi qua casino tại Campuchia để đánh bài, và bây giờ đang trên đường đi về…Giờ thì mình mới biết hàng ngày vẫn có những người thừa tiền đi,  về như con thoi giữa sòng bạc này….
 
   Vài ngày sau, có những đồng nghiệp tại cơ quan náo nức rủ nhau đi ….siêu thị Mộc Bài…mình vội vã  can họ, mua hàng có thể rẻ hơn vài chục ngàn, nhưng tiền xe thì đến vài trăm ngàn thì coi bộ…hơi bị đau, chưa kể hàng họ đâu có gì đáng để mà mua?Ai nghe lời thì tốt, còn không thì cứ nếm trải một lần rồi nhớ mãi như mình vậy thôi…
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
ờ thì trò đời vẫn là vậy mà.nhưng cũng có nơi bán rẻ chứ bộ ,lấy ví dụ là rẻ hơn vài ngàn hay vài chục ngàn chẳng hạn.nhưng đó chỉ là so với người dân địa phương thôi còn người ở xa lại thành đắt.như ở đây theo mình nghĩ siêu thị mộc bài này có qua lại với cánh lái xe.hì họ tung tin ra ngoài thị trường rồi...nói chung là ai nhẹ dạ thì phải chịu thôi xã hội thời nay mà ^_~
xa xứ trông mong người bạn ngọc

tưởng đến cố hương mong cố nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn Nam Tước Bóng Đêm....
Cám ơn đã ghé qua khu vườn kỉ niệm
Bạn có cái tên ấn tượng lắm đó
 
Bội bạc và lãng quên
 
 Mấy hôm nay, mình đang đọc lại quyển truyện ngắn của Hoàng Ngọc Tuấn, cuốn hình như là tinh yêu. Một cuốn truyện của thời trước, thời của mẹ.

   Những câu chuyện đều buồn, có chuyện rất buồn, làm như thể cuộc đời của con người được kết nối từ những nỗi buồn hay sao? Có lẽ là như thế, ở đa số nhiều người, trong thời điểm đó, có những số phận trôi theo thời cuộc, theo dòng đời với một định mệnh nghiệt ngã. Gia đình nào cũng có những mất mát đau thương. Gia đình nào cũng dính liu ít nhiều vào chế độ cũ. Vì thế, nỗi đau của người này, người kia thấy cũng quen quen. Hoàn cảnh nào hình như cũng có mình trong đó.

   Thế nhưng, trong chuyện ngắn cuối cùng, có câu tạm gọi là kết làm mình suy nghĩ mãi: "...chàng và nàng cả hai đều trở thành bậc thày tài ba về bội bạc và quên lãng..." đọc mà nghe đau xót chua chát làm sao...cho những người từng đằm thắm yêu nhau, cảm thấy không thể nào xa nhau, một sớm một chiều bỗng ngoảnh mặt quay lưng biến thành người xa lạ...Mình tự hỏi, những con người ấy có thực sự quên được nhau? Bội bạc thì chắc sẽ quên nhanh, còn quên lãng không bội bạc thì sao?

   Mình nhớ đến một câu hát của TCS:

                  ...Gặp nhau không nói không nụ cười 
                      Chút tình dường như hiu hắt bay...

                 ....Nhìn nhau ôi cũng như mọi người
                     Có một dòng sông đã qua đời...


Thế thì mình nghĩ những con người trong hoàn cảnh đó xin hãy bội bạc nhau để mà không day dứt, để mà thanh thản với nỗi cô đơn của mình với cuộc đời mới của mình mà không oán trách gi người kia.

   Xin hãy bội bạc nhau
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
Bội bạc, lãng quên... sao tôi có cảm giác như mình vừa ăn chiếc bánh gatô có nhân ớt khi đọc hai động từ này liền nhau?
Khi tôi mười sáu tuổi, háo hức với bao điều ước. Từ ước trở thành nhà văn trẻ nhất, đến ước trở thành một thám tử bí hiểm nhất, ngay cả ước là một vận động viên nhảy dù cỡ siêu... Nhưng tôi chẳng thành ai trong số ngàn điều ước. Chính tôi đã bội bạc với tôi? Thật tình, tôi  không  lãng quên, không thể  nào lãng quên những ước mơ mà tôi đã bội bạc. Bạn có biết vì sao không? Hãy uốn lưỡi 7 lần đi, (như ông cha đã dạy) rồi trả lời nhé!
Khi tôi bạc tóc, trở về mái trường tuổi thơ, lòng tràn ngập kỷ niệm. Tôi nhớ nhất khung cửa ra vào lớp văn, tôi đã  nín thở chờ thày chủ nhiệm bước vào để giật cho trúng cái chổi rơi vào vai thày. Vậy mà bây giờ tôi không sao nhớ được khi đứng kiểm điểm trước lớp tôi cười hay khóc? Lãng quên, đúng là tôi đã lãng quên.  Nhưng quả thật tôi không bao giờ bội bạc với kỷ niệm ấu thơ ấy
Tôi đã yêu người ta rất dai dẳng, dai đến mức tôi không hiểu vì sao tôi lại sống mãi với tình yêu đó hàng nửa cuộc đời của một con người? Tôi đã hy sinh rất rất nhiều suy tư, tình cảm, thời gian cho tình cảm thiêng liêng đó. Người ta có yêu tôi,  nhưng vẫn kém tình cảm của tôi giành cho người ta đúng một sợi tóc. Và chỉ thế thôi mà chúng tôi coi như lãng quên tình yêu, không bội bạc  nhau bao giờ. Nhưng chắc chắn người ta không quên được tình yêu thiên thần đó, cũng như tôi.
Chỉ vì lòng kiêu hãnh, kiêu hãnh với những gì dâng hiến cho tình yêu.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Nghiêm Phú đã có những chia sẻ với bài viết cuả Oanh Oanh.
Con người đôi khi phải tự tàn nhẫn với chính mình....để nghe nỗi đau nhẹ vơi...
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-02 11:49:31Oanh Oanh>
Như chiếc que diêm
 
  Hôm nay nghỉ buổi chiều…Sau khi xem hết tất cả các cuốn tạp chí mới mua mình mới chợt nhớ ra nảy giờ Bằng Kiều vẫn đang hát từ chiếc máy hát….Đĩa: mắt biếc, mà mình rất thích.

   Giọng hát của anh êm ái và nhẹ tênh như hơi thở của mùa thu đang bao trùm không gian buổi trưa. Dòng nhạc xưa đẹp lộng lẫy nhưng sao mà buồn quá! Lẽ nào thơ và nhạc cứ phải buồn thì mới hay? Có lẽ là như vậy vì cái đẹp và cái buồn dễ đi vào lòng người hơn hết.

   Mở đầu là bài hát: Lệ đá nhạc Trần Trịnh thơ Hà Huyền Chi. Một bài hát mà lời thì đẹp như một cô gái và nhạc thì buồn như đôi mắt của cô khi nhớ đến người yêu đến tình yêu…đã xa…
...Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi buồn, hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời, hỏi những đêm sâu đèn vàng héo hắt, ái ân bây giờ là nước mắt, cuối hồn một thoáng nhớ mênh mông….

   Kế tiếp là những bài hát: xin còn gọi tên nhau, hạ trắng, mắt biếc, thà như giọt mưa, dấu tình sầu….và một bài mình mới biết từ khi mang CD này về nhà, bài hát: như chiếc que diêm của Từ Công Phụng. Mà mình vừa nghe đã sững sờ vì lời và nhạc của bài hát hay và quá buồn (dĩ nhiên rồi!), và nghe sao thấy quen , hình như rất giống câu chuyện tình của một người bạn…Mình đã rơi nước mắt khi nghe Bằng Kiều hát…
…Đời anh sớm muộn gì, đời em sớm muộn gì, tình ta sớm muộn gì cũng hấp hối….
…Rót cho đầy hồn nhau, lấp cho đầy đời nhau, những mặn nồng tình sâu rã rời…

   Mình không biết có bao nhiêu người đã khóc khi nghe bài hát này , nhưng mình đã khóc cho những cuộc tình đẹp như cổ tích giữa đời thường, nhưng mãi mãi sẽ là cổ tích, chỉ là một giấc mơ, không thể nào đi đến hiện thực…Có khi nào tỉnh giấc chiêm bao đẹp mà không hối tiếc? Có lẽ, họ sẽ tiếp tục tìm nhau trong giấc mơ, khi họ vẫn sống, vẫn thở trong thế giới...thực tại …phủ phàng.

   Và mình không biết làm gì hơn là cầu chúc cho những tâm hồn rất yêu nhau luôn có nhau dẫu họ xa cách nhau vời vợi từ không gian sống, nhưng họ vẫn gần lắm trong câu chuyện cổ tích, hằng đêm họ vẫn đến với nhau, nói cho nhau nghe biết bao lời yêu thương nhớ nhung, tình yêu của họ vẫn mảnh liệt trong …cõi riêng của họ.... và sẽ không bao giờ hấp hối như lời của bài hát...dù chỉ là sống trong mơ...
 
Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»