Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Bi Kịch Lấy Chồng Đài Loan!

2 trả lời, 968 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-30 03:55:57Ngậm Ngùi>
Bi kịch lấy chồng Đài Loan: Những cô dâu phát bệnh tâm thần







Bác sĩ hỏi chuyện, Hồng Nương chỉ ngó, không trả lời.

Trái với không khí nhộn nhịp của mấy năm về trước khi gả con về làm dâu xứ Đài, giờ đây những gia đình ở một số xã vùng sâu của tỉnh Hậu Giang và TP Cần Thơ đang gánh chịu một không khí ảm đạm bởi các cô dâu ấy sau nhiều năm lưu lạc xứ người giờ đây trở về trong tình cảnh người không ra người.

Lật hồ sơ bệnh án mã số 160 của Cao Thị Bích My, bác sĩ Võ Cánh Sinh - Phó giám đốc BV Tâm thần TP Cần Thơ, cũng là bác sĩ trực tiếp điều trị cho My cho biết: cô năm nay 23 tuổi, nhà ở ấp Phúc Lộc 2, xã Trung Nhứt, huyện Thốt Nốt (Cần Thơ), lấy chồng Đài Loan cách đây 4 năm.
Ông Cao Văn Hùng - cha của My kể, ngày trước My là một đứa con gái nhanh nhẹn, xốc vác, là tay nhờ cậy của cả nhà. Nghe bà mai dỗ ngọt, gia đình đã đốc thúc My lấy chồng Đài Loan để sớm có tiền gửi về. My theo chồng được vài tháng thì gia đình nghe thông báo My phát bệnh, chồng My cũng có đưa đi điều trị nhưng không hết, đành trả về Việt Nam.
Từ ngày về nhà, My không thiết ăn uống, cứ ra đường nhảy múa, ai hỏi gì cũng không nói, hễ nhắc tới chồng là tự nhiên ngơ ngẩn rồi ngồi thu lu một góc, nói cười một mình.
Bác sĩ Sinh và các đồng nghiệp đã làm đủ mọi cách vẫn không tìm ra nguyên nhân căn bệnh của My, nhưng ông chắc chắn, bệnh nhân đã bị một cú sốc tâm lý rất lớn mới như vậy. Giờ nếu có thuốc uống thì My đỡ được phần nào, nhưng sau đó là bị mất ngủ trở lại, nói nhảm, đập phá đồ đạc...
Trường hợp Cao Thị Hồng Nương ở ấp Trường Thọ A, xã Trường Long Tây, huyện Châu Thành A (Hậu Giang), bệnh nhân mang mã số 610, vừa xuất viện ngày 25/12/2006 cũng tương tự.
Bà Nguyễn Thị Đào - mẹ Nương - cho biết: "Bây giờ nhà tôi khổ như địa ngục, gần 10 miệng ăn phải chạy gạo từng bữa, thêm con gái bệnh không có tiền thuốc thang. Phải chi ngày trước không gả nó qua Đài Loan thì đâu ra nông nỗi".
Nương thường ngồi nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt như tượng. Hai đứa con vào thăm, Nương cũng chẳng biết là ai, mấy lần đuổi đánh làm náo loạn cả bệnh viện.
Năm 2000, Nương lấy người chồng Đài Loan hơn mình 10 tuổi và sinh 2 đứa con. Thời gian đầu Nương cũng có gọi điện về thăm nhà, nhưng sau thưa dần rồi bặt vô âm tín. Bên nhà có gọi qua nhưng chồng viện cớ không cho gặp Nương. Đùng một cái, chồng Nương mang vợ về trả với lý do vợ bệnh tâm thần, rồi làm ngay thủ tục ly hôn.
Không chỉ 2 bệnh nhân trên, bác sĩ Sinh còn cho biết rành rẽ về nhiều cô dâu Đài Loan khác đã và đang điều trị tại BV. Điểm qua gần 1.000 hồ sơ đã đến trung tâm khám bệnh để làm thủ tục lấy chồng nước ngoài trong năm 2006, bác sĩ Sinh khẳng định: "Gần 70% trong số này là lấy chồng Đài Loan, dù người nhà cố giấu.
Cứ sau mỗi "cơn lốc" hôn nhân như vậy, chắc chắn thời gian sau sẽ có bệnh nhân đến đây điều trị. Điều khó khăn lớn nhất cho chúng tôi là người nhà vì mặc cảm không dám nói thật với bác sĩ, có người còn bịa ra nguyên nhân giả khiến con bị bệnh, làm công tác điều trị không hiệu quả như mong muốn".
Bác sĩ Huỳnh Thị Ngọc Linh - trưởng phòng tổ chức của BV, người từng tham gia điều trị tâm lý cho các cô dâu xứ Đài, ngậm ngùi: "Đa số vào đây đều thuộc dạng loạn tâm thần phản ứng, nghe tới chữ con người là hoảng sợ, hỏi chuyện gì cũng trả lời tầm bậy.
Thông thường, nguyên nhân chính dẫn đến bệnh này là stress do bị đối xử tàn tệ, hạ thấp giá trị con người. Phần lớn các cô rơi vào những cuộc hôn nhân với Đài Loan đều xuất phát từ tấm lòng hiếu thảo, muốn hi sinh bản thân mình để lo cho gia đình. Tiếc là các cô đã hi sinh không đúng cách, nên chẳng những không hiệu quả mà còn gây mất mát, tổn thương".
Trước hiện tượng trên, bà Phạm Hồng Nga - Chủ tịch Hội LHPN huyện Thốt Nốt (Cần Thơ) cho biết: "Trước mắt, Hội sẽ hỗ trợ mỗi chị em lấy chồng nước ngoài bị bệnh trả về 3 triệu/người, kết hợp cùng gia đình giúp nạn nhân vượt qua cơn khủng hoảng tinh thần. Về lâu dài, chúng tôi sẽ tạo vốn làm ăn để họ hòa nhập cộng đồng".
Ở huyện Châu Thành A (Hậu Giang), một trong những nơi có nhiều nạn nhân nhất, Hội LHPN có vẻ... bất ngờ, vì chưa nắm được thông tin, do xã chưa báo cáo lên! "Tôi sẽ cho người đi thực tế ngay để có hướng giải quyết. Huyện đang có vài dự án hỗ trợ phụ nữ có chồng nước ngoài bị trả về, sẽ ưu tiên đặc biệt cho đối tướng này", bà Bùi Kim Loan, Chủ tịch Hội LHPN huyện Châu Thành khẳng định.

Theo Kiều Chinh
Báo Phụ Nữ
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
hix, vậy mà ko biết sao quá chừng người vẫn nhắm mắt làm ngơ lấy chồng Đài Loan chứ
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Mình nghĩ những cô gái lấy chồng Đài Loan cũng đáng thương và đáng trách. Đáng thương ở chỗ những cô gái lấy chồng Đài Loan có cuộc sống cực khổ, ít có học thức, nhận thức về xã hội kém. Những cô đó chỉ mong lấy chồng để được đổi đời. Nhưng họ đâu biết rằng tất cả ở phía trước là một màn tối bao trùm cuộc đời họ. Gia đình là một xã hội thu nhỏ, nên nó hội tụ tất cả những điểu xấu và tốt, phức tạp... một người vợ khi đi lấy chồng mà người đó không thuộc một dân tộc thì làm sao mà sống? làm sao mà tiếp thu nền văn minh, nếp sống sinh hoạt của xứ người... Chính vì vậy mà họ đã bị loại khỏi cuộc sống đó. Đâu phải tất cả những cô gái lấy chồng Đài Loan đều bị hành hạ, bị đối xử tàn tệ. Có những người vẫn hạnh phúc đấy thôi, bởi vì những người đó có tri thức, có hiểu biết nên họ mới tồn tại được ở đất nước kia. Còn những cô gái vốn chỉ biết 1 điều lấy chồng Đài Loan để hết cực khổ, để được đổi đời lại phải trả giá. Trả một cái giá quá đắt cho chính những gì họ tham lam. Sao họ ko nhìn lại chính bản thân mình, sao ko nghĩ đến câu ông bà đã nói " Nồi nào ấp vung nấy"? Các cô chỉ biết nhìn về vật chất mà quên đi danh dự, cuộc đời của mình. Khi các cô ra đi để lại những ánh mắt buồn bã của những chàng trai quê mùa. Khi các cô trở về quê hương lại mang hình bóng của sự tả tơi, rách nát...để lại tai tiếng cho bản thân và gia đình.
Qua câu chuyện bi kịch lấy chồng Đài Loan tôi lại nghĩ cuộc sống sẽ có nhiều chuyện như lấy chồng Đài Loan, nhưng nó ẩn dưới nhiều dạng. Chúng ta nên bằng lòng những cái đang có, tiến đến những cái có khả năng trong tay, đừng nên ham gì xa xôi. Chỉ có tự lực, tự kiếm tìm mới tồn tại vĩnh viễn và giá trị mà thôi.
Gà mà không biết gáy là gà ta gà ta.
Đăng nhập để trả lời
0